📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

1.143 trả lời, 136.535 lượt xem — Trang 23 / 39

CÁNH SONG HÀNH.

Dòng sông đưa thuyền rời xa bến.
Nỗi nhớ bâng khuâng đến đẩy trôi.
Sao đã quên thệ bồi?
Mầu xanh biển mặn, buông lơi muộn sầu.

Bay chao đàn hải âu lượn mãi.
Tìm gì bọt bể thãi đa mang.
Hải trình hờ hững giấc ngàn,
Bờ môi hoàn trả miên man nụ buồn.

Cho nhau nỗi nhớ cuồng trên sóng!
Chờ mãi tin hy vọng , gặp may.
Mùa thu vàng lá rơi bay,
Bóng câu qua cửa, cho hoài mộng xưa.

Cung phiếm duyên tình đưa lỗi nhịp.
Niềm mong, còn giấc điệp nào chăng?
Để đêm trằn trọc băn khoăn,
Thiên hà bắc bậc, sông ngân cửu trùng.

Song phương tâm ý chung mong đợi.
Thiên trù định sẵn đời, ngộ duyên.
Thương yêu sẽ mãi triền miên.
Liền đôi chim liệng, khắp miền bổng bay.

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
XA NÀO, CÒN NHỚ LẠI.

Ta đã rời thượng nguồn,
theo dòng xuôi về bến hạ,
ngồi bâng quơ, nhớ lại chuyện,
vui buồn!

Chuyện cũng không xa,
Và chẳng gần lắm,
Đã đi qua, một thời vất vưởng.
Kể từ rời sân trường,
Trả lại nhân thế, mượt mà!

Cả tình yêu, không chung được ngã.
Như mây ngang, nào quay lại bao giờ?
Tựa gió ngàn lặng lờ, vật vã.
Từng mùa sang, vụn vỡ ước mơ!

Đêm nay vội về đây, chuyến tàu lỡ.
Cửa sân bay, vắng lặng không người chờ!
Ai quên rồi, lời cho nhau hẹn ước?
Soát hành trang, sửa lại những lời thơ.

Những lời thơ, không còn vương kỷ niệm.
Chập chờn bay trong khoảng trống, nguyện cầu.
Hoang vu quá trên vùng băng giăng tím.
Đã dìm trầm ngạt thở ở đêm thâu.

Có được không? Xin cho một chiếc lá!
Cuối ngày thu, rơi rụng kéo mùa đông.
Về hôm nay cùng ngõ đời tiếp nối.
Xa rời đi, còn tiếc nuối nơi lòng.
Đừng tuyệt vọng, bỏ trần gian thoát khỏi!
. . .
nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

BƯỚC THẲM SÂU.

Gió xanh, có phải từ nơi nào đó.
Thoảng về trao hương vị của thương yêu!
Trong mắt ta nhìn, xin được gởi gấm.
Những lời dành muốn nói, thật là nhiều..

Nhiều như những tơ trời qua mỗi buổi.
Tìm gì nơi đó? Lại mãi ngóng nhìn!
Từ kỷ niệm gì quen? khơi nhắc lại.
Chung lần thầm lặng, có ước vọng xin?

Tất cả bây giờ vùi sâu ký ức.
Nhớ quên, dần xóa bởi thời gian qua.
Giấc mơ đâu, được có hai lần đến?
Nên cuộc tình đành lãng bước đi xa.

Bỏ vất lại bên đời, một bóng lặng.
Kề đi nhau, không có kẻ cùng đường.
Quan san vạn nẽo, ruổi giong quạnh vắng.
Vẫn thầm một mình, riêng nhớ vấn vương!

Hoàng hôn về, mà không ai ngăn bước.
Mang mãi nỗi lòng, xa tận mông lung.
Khi mà cảm trầm, chưa là mềm nhũn.
Trần gian ơi! Sao mệt mỏi như vầy?

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

ĐỜI, NHẸ THOÁNG ĐI QUA.

Em ngồi bên khung đan, thầm dệt mộng.
Lựa chọn sợi tơ, đo sánh cuộc đời.
Ngại sẽ trao cho mình, một lừa dối.
Thời gian đi, bỏ quên mất xuân thì.

Đáp số vẫn chưa tròn lời suy nghĩ.
Ước mơ qua, không níu lại được rồi.
Cõi phù vân, ngõ đường dài hun hút.
Những cơn buồn, chẳng để dấu, mắt môi.

Đôi mắt biếc, còn mãi vọng xa xôi.
Vành môi khô, chờ nụ hôn hẹn hứa.
Trời không mùa đông, mà lòng băng cứng.
Mộng phôi pha, hương sắc cũng thoáng rời.

Em vôi vã, tìm về dòng ký ức.
Nét thu phai, vàng úa vết bụi trần.
Chua xót quá, quanh như dường xa vắng.
Cảm trầm nào, ray rức thoáng không ngưng.

Không tạo được, lời ca dao, người dưng..
Để trước cổng nhà treo bảng tân hôn.
Bước chân nhỏ, xuấy giá về xứ khác.
Pháo đỏ rượu nồng, tiễn bóng vu quy.

Vũ trụ chứa không gian, muộn mộng mị.
Hiện hữu thoát dần, phai chẳng còn chi?

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
XÓT XA

Mùa trăng ngày đó, về tìm lại.
Lạc bước đi qua ngõ lạnh nào.
Ta thấy hồn hoang đày đọa nhớ.
Guộc gầy tay hứng giọt xanh xao.

Đong đầy cho kín khung mây ảo.
Đừng thấy mưa sa, hắt hiu lòng.
Gió ép trường sơn thành bình thảo.
Anh ngồi vọng tưởng, lại ước mong.

Từng đàn chim sáo bay ngang đồng.
Đo khoảng bao la, rồi đi mãi.
Tiếc nuối muốn quay, lần nhìn lại.
Nhưng nào cho được chút bùi ngùi.

Dù biết, kiểm lòng có hận tủi.
Qua thời hoa mộng lắm chua cay.
Vùi trong cuộc chiến nhiều hoang phí.
Và bỏ bên đời uổng tháng năm.

Ngày qua vàng úa, khóa chôn chân.
Ánh mắt khuất che, song chấn sắt.
Ngạt thở đêm dài chìm vắng lặng.
Nghiến hồn ta chết, hủy diệt thân.

Tỉnh thức, còn đang sống cõi trần.
Miên man chao đảo, đành riêng nhận.
Xa xôi thương nhớ nhiều thầm kín.
Mai về, hiểu rõ đây phù vân.

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Huynhthomy

XÓT XA

Mùa trăng ngày đó, về tìm lại.
Lạc bước đi qua ngõ lạnh nào.
Ta thấy hồn hoang đày đọa nhớ.
Guộc gầy tay hứng giọt xanh xao.

Đong đầy cho kín khung mây ảo.
Đừng thấy mưa sa, hắt hiu lòng.
Gió ép trường sơn thành bình thảo.
Anh ngồi vọng tưởng, lại ước mong.

....

nguyênhoang
2011


Ngày Tháng Cũ.

Anh ước mong gì ngày tháng cũ?
Rồi sầu khi nhắc chuyện tương lai,
Anh tiếc điều chi trong quá khứ?
Mà tiếng hắc hiu vọng đêm ngày.

Ta lắc nỗi buồn kêu loảng xoảng
Vỡ nát từng ly kỷ niệm thừa
Ai nhớ gì ai, lòng chếnh choáng
Đem lệ bây giờ khóc ngày xưa.

yuri.

Chào huynh NguyêHoang, yuri chúc huynh luôn vui vẻ và sáng tác thật nhiều huynh nhé!
Tôi yêu anh bằng nửa trái tim
Còn nửa kia tôi dành lại đó
Lỡ mai sau anh gây nhiều sóng gió,
Nửa tim kia tôi làm lại cuộc đời

http://nhunggiacmobuon.webnode.com (Chòi Thơ)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Cô Bé yuri

Trích đoạn: Huynhthomy

XÓT XA

Mùa trăng ngày đó, về tìm lại.
Lạc bước đi qua ngõ lạnh nào.
Ta thấy hồn hoang đày đọa nhớ.
Guộc gầy tay hứng giọt xanh xao.

Đong đầy cho kín khung mây ảo.
Đừng thấy mưa sa, hắt hiu lòng.
Gió ép trường sơn thành bình thảo.
Anh ngồi vọng tưởng, lại ước mong.

....

nguyênhoang
2011


Ngày Tháng Cũ.

Anh ước mong gì ngày tháng cũ?
Rồi sầu khi nhắc chuyện tương lai,
Anh tiếc điều chi trong quá khứ?
Mà tiếng hắc hiu vọng đêm ngày.

Ta lắc nỗi buồn kêu loảng xoảng
Vỡ nát từng ly kỷ niệm thừa
Ai nhớ gì ai, lòng chếnh choáng
Đem lệ bây giờ khóc ngày xưa.

yuri.

Chào huynh NguyêHoang, yuri chúc huynh luôn vui vẻ và sáng tác thật nhiều huynh nhé!


YURI, Huynh cám ơn muôi, ghé nhà thăm dán thơ, chúc M. vui, sức khoẻ tốt&luôn may mắn, rảnh thỉnh thoảng vào dán thơ,
kẻo bị lụt nghề nha.
NH/15.10.11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-15 20:53:45Huynhthomy>
XA

Hình như
xa tự kiếp nào
Trôi vào
dĩ vãng
hư hao
.....ân tình

Từ nay
mờ xóa
dáng hình
NGÀY MAI
sẽ chẳng ....
được nhìn....
tương lai

lethutrang
14.10.11


TA VỀ LẠI, LỐI XƯA.

Ta cánh thiên di, XA vùng trời kỷ niệm!
Ta nhánh mây thu, rời ngang bóng nguyệt hằng.
Ta ngồi đây, nhớ phương trời, xa xưa đó.
Thành phố ngõ nào, đẫm ướt sương giăng?

Trời cuối thu, ở nơi nầy đang se lạnh.
Gió ngàn phương đã cuốn quét, sạch lá vàng.
Nắng buổi sáng, vầng dương cho, thẩt mỏng vánh.
Anh về tìm Em, dù XA đó, mong manh.

Mong manh như mây trôi, từng ngày bàng bạc.
Vẫn còn khung xanh, dung chứa gió bạt ngàn.
Vẫn còn đó, người yêu tôi, dành mong đợi!
Đường băng đêm, lại đón nắng chói chang?

Nắng chói chang, từ vòng tay, mang huyền thoại!
Anh ôm Em, sưỡi ấm,khoát khoả hết buồn.
Đêm Sàigòn, không gian nầy, thật huyền diệu.
Hội ngộ rồi, cho được nói, một tiếng YÊU.
. . .
nguyênhoang
10.15.11


Nguyên văn bởi Tùng Lâm
..." trời hỡi từ nay, ta chán hêt!'
" hãy cho ta một cung trời giá lạnh',
ta muốn trao người tình yêu ta nồng lửa,
sao người cú mang lạnh hoang , về gõ cửa?..
Nguyên Hoang xin cám ơn Tùng Lâm đã ghé thăm, trang thơ của mình bây giờ vắng lạnh lắm(Có thể ko ai ưa).
Bài thơ XA của người Bạn(LTT) đăng ở Ngày Mai, NH copy mang về đây dán lại, vì chổ đó do yêu cầu, đã xin
"khóa chủ đề" rồi.
BUÔNG BÚT.

( Bài thơ xưa cũ, ai mang dán?
Đã phải đắng cay, lắm dỗi hờn?).
. . .
Vì tình yêu, ghen hờn, đành nài ép.
Em chìu lòng, xin khóa cửa, ngăn người.
Buông bút xa rời thi hữu, vườn lạnh.
Hồn thơ tan, vất vưởng lánh, vì ai?

Một con bướm mù, bay tìm hoa dại.
Say hương bao năm, lạc lõng quay về,
Tìm lại khu vườn quen thân, ngày trước.
Chủ vườn giúp hoa, ngăn bước bướm vô!!
. . .
nguyênhoang
2011

Thank.
Đăng nhập để trả lời
0
TIẾNG THU NGÂN.

Nghe chiều reo mãi cung sầu.
Tiếng thu chạm lá đi vào tim côi.
Hanh hao gió giật lưng trời,
Tay chờ đón lấy, mưa rơi khóa oà.

Vờn ươm triền ấm loang xa.
Hương nồng sữa ngọt, phôi pha tình người!
Thác buông rung chuyển núi đồi,
Nhắc câu nguyện ước, bồi hồi lắng phai.

Chuyện xưa kể lại hôm nay.
Chao lòng luyến nhớ, mong hoài cố nhân.
Một vầng điểm tựa không gian,
Có nghe đền cũ? bàng hoàng khát khao.

Tận nguồn dòng chảy năm nào?
Chân chiêu lữ thứ, xanh xao lối về.
Giọt hồng má phấn lăn lê,
Trẩy tình gềnh cỗi, vũng mê môi trần.

Mây sa, gió thu dọn, phù vân..
. . .

nguyênhoang
2011

Đăng nhập để trả lời
0

CÒN MÃI DẤU XƯA.

Ta theo dấu ngày xưa, bước trở lại.
Xóm thôn nghèo, vạt cỏ úa, chạnh lòng.
Ngoằn ngoèo đê, ngắm cánh cò bay mãi.
Vẫn thẫn thờ, hàng sóng lá ven sông.

Mây thênh thang chuyển xa hoài, khuất bóng.
Cánh diều thấp cao, nương gió bồng bềnh.
Đồng hoang vu mùa qua, còn gốc rạ!
Dấu tích hằn khói cháy, hắt mông mênh.

Khẽ dừng chân nghe xào xạc, chênh vênh.
Gió vuốt lá, ngọn dừa cao, ngất vút.
Đong đưa reo tiếng sáo khúc, lặng trầm.
Cho thoáng thiếp, vụt về những cảm mến.

Tình quê hương tháng năm dài, đan bện.
Từ lũy tre xanh, đường mưa lội, sình lầy,
Trưa nắng xế, rì rào ru giấc ngủ.
Hâm hấp vỗ về cơn muộn, lắt lay.

Có rời xa, ký ức vẫn không phai.
Nét chấm phá, sống thuở ngày, êm ái.
Tuổi thơ nào, mất đi, xiêu xa ngái?
Bước thời gian, xuôi nhân thế miệt mài.

Con rạch nhỏ, chiếc cầu trơn, bước vội.
Dòng nước ngang, soi bóng cũ hôm nào.
Người quay về, dấu ái có xôn xao?
Cho hội ngộ, cuộc sống nhiều mệt mỏi.

Chiều nay thôn, vươn len từng vệt khói
Ân tình xưa, trở bước, bỏ đi hoang!
Những dấu vết đậm màu, xoay vướng víu.
Nắng trải qua, mưa lầy lội, ngõ đàng.
(Còn ấm.. tiếng cười, rộn rã.. không gian).

nguyênhoang
2011












Đăng nhập để trả lời
0

KHÔNG QUÊN
NGƯỜI HUYNHTRƯỞNG
ALFA!

Khóc nhớ người xưa, một nén hương.
Cùng mây theo gió, ngõ vô thường.
Trăm năm ân thưởng, tạm xem trọn.
Cánh * “Bạc Mai” về, mãi vấn vương!

Hồn thơ ngự tận chốn thiên đường.
Mơ ước đêm trăng hồi hạnh ngộ,
Hoàng hạc lầu mây, diệu thủy phiến.
Hồ trương đăng mộng, ẩn lưu hương.

Thi phú hành trang, cùng dấn bước.
Đi qua nẽo phú xướng thi đàn.
Đệ huynh một thuở, họa câu ý.
Trưởng Thượng Nhân tài, danh thế gian.

Chiều nay mây gió đến xênh xang.
Vội tiễn người theo bước bạt ngàn.
Bao lâu? Lâu nữa, không còn thấy!
Và mãi, chẳng là sống ở đây?
(Mừng cho, xong trả nợ đã vay).
. . .
nuyênhoang
10.16.11*Trung tá Phạm xuân Ninh
Đăng nhập để trả lời
0

GIẤC MƠ MUỘN.

Em hỡi! Anh ngồi mơ với nhớ.
Mơ trong ngõ nắng, chớm thu về.
Nhớ ai? Trên cánh hồng tươi thắm.
Trĩu nặng qua rồi, hết nhiêu khê!

Xin trở về nơi con xóm nhỏ.
Thời xưa vui sống chẳng lo gì?
Gió mưa từng buổi thay nhau đến.
Nay đã qua rồi, tan biến đi.

Những gì đẹp của ngày xưa ấy.
Mất hút không vương chút bụi mờ.
Thay đổi còn chăng buồn kỷ niệm.
Đi rồi, phai dấu tích, sương tơ!

Sẽ mãi không còn lần bước trở.
Xót thay tiếc nuối cũng thôi đành.
Mấy ai nguyện ước, tròn cho mãn?
Phù thế phân đều thật mỏng manh.

Đã qua, mất hết những ngày xanh.
Trời đất quay vùi, tăng độ nóng.
Mỗi buổi, riêng ta dần giảm lạnh.
Thẫn thờ lần bước, đến hư không!

Thời gian vô tình, cảm nhận, biến đổi.
Làm sao dừng? Mai lại cách xa rồi!
Tiếc nuối mấy, biết chờ ai, để hỏi?
Nào có gì? Mang theo ở xa xôi!

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
PHONG VÂN.

Ta đan nỗi sầu, lại dưng nhung nhớ.
Khung, đã lãng quên,vội bỏ tháng ngày.
Từ, buổi nào cuối thu, chìm nắng hạ.
Ta rời, manh áo chiến, ném giày sô.


Đôi dép hai màu, không còn chung số.
Lang thang, kẻ hành khất, mộng bên đời.
Hoang mê, chập chờn núp len, kẽ khổ.
Đêm tàn, hồn rách nát, ngấm chua cay.

Hoa mai, che chở tường vôi loang lổ.
Không ai lặt lá, vẫn mãi đúng mùa.
Xuân ơi! Nở làm gì, thêm đay nghiến.
Tâm vụn vằn, mắt xiềng xích tra tay.

Trả cho nhau, hận đày lên thân xác.
Có lợi gì? thù dầy xéo, bước vào!
Chẳng qua, mình sinh nhầm thế kỷ.
Gạch lót đưòng, cho từng nấc, mộng cao.

Đời xuyên qua giông cuồng, gió bão.
Mắt đỏ, luồn đêm cảnh giác sau lưng.
Động não hoang mơ, hồn chai cứng!
Ngồi bến xưa, nhìn nước chảy, ngóng chờ.

Ta đã qua, mọi lẽ khổ cuộc đời.
Ta đã vui, một thuở nào hãnh tiến.
Kiếp người xuôi, dòng nhân gian, quyện cuốn.
Phút cuối đời, còn cay đắng, truân chuyên.

Mẹ dạy, lời không quên, thường khuyên nhủ.
Ngẩng cao đầu, cố làm người chân chính.
Biết thẹn lòng, trót phạm điều sai trai.
Con người, cần hiểu rõ chữ văn minh.

Bởi,
"Nhân sinh tự cổ thùy vô tử,
Lưu thủ đan tâm, chiếu hản thanh"

Ta lớn khôn, từ đôi bầu sữa Mẹ.
Nợ bát cơm, nơi lam lũ, nông phu.
Có ai mang, bả phù hoa theo mãi?
Trao cho, cũng lấy lại tự thiên trù.

Từ muôn nẽo, gió xiêu về không ngả.
Mẹ Cha ơi! Con luôn giữ, mãi thật thà.

nguyênhoang
2011

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI BUỒN CỦA LÁ.

Em đã có một thời hồn nhiên lắm.
Tóc xõa dài, nhún nhẩy bước chân chim.
Chổ góc ngồi, một ngày chợt vắng bóng.
Bỏ sân trường, quày quả bước qua sông.

Để ngày mưa, đợi hoài nơi góc phố.
Đón mong người, hình bóng đã ly bôi.
Ngõ đường dài, đến nay còn khoảng trống.
Lãng du xa, mòn mỏi, gót hải hồ!

Bước chân hoang, dẫm hằng ngàn cây số.
Đi rong qua bao gềnh thác núi đồi.
Ở hôm xưa thuở nào khoát áo chiến.
Đà ném quăng, mộng mị giấc ma trơi!

Nơi rừng sâu, nghe oán hờn gió núi.
Nhận đắng cay, đếm lá rụng tháng ngày.
Thu chao gió vàng bay nhuộm hư ảnh.
Lối mù khơi, hồn ngân đảo men say.

Không còn lệ, khóc cho đời thừa thãi.
Muốn quên đi, chuyện cũ ẩn hiện hoài.
Khuấy động cánh, mộng hằn trên thép súng.
Đưa ta về, nẽo vắng lắm, mông lung.

Bóng nhân sa từ vũ đài kiêu dũng.
Ta rơi sâu vào vực tối u đàm.
Lăn long lóc, dốc yên hà huyệt lạnh.
Cố lý chập chờn, điệu hát phương nam.

Thu tà dương cuối mùa, trăng tháng tám.
Hổ nhớ rừng, thi phú, chính khí ca.
Vàng lung linh, tiếng nai vàng đạp lá.
Còn trong ta, nhoà nhạt bóng trăng già.

Khoả mù sương, quơ tìm lại quá khứ.
Bao lần xa, chưa kịp nói tạ từ.
Phù phiếm chốn dương trần, chân phiêu lãng.
Ngân đêm dài, thoang thoảng vẳng thở than.

Sẽ trách van, mãi muôn đời vạn kiếp.
Hờn trăm năm giăng kín cả khung trời.
Về lại đâu? Để đợi chờ Em hỡi!
Thầm lặng đi, đâu đến, cố dò tìm?

Bên đời! Sao chẳng hỏi lại con tim?
Tất cả, ghi giữ sâu từ nơi đó.
Gom niềm đau, quàng tâm linh tĩnh toạ!
Vô ngã lòng, đừng mang lấy buồn thêm.

Như ánh dương, thoát lên, bỏ giấu giếm.
Mặc hoàng hôn mang đi hết nỗi niềm.
Có phút giây dành cho đời tẩn liệm.
Phù vân mà, khi cánh mỏi ngưng tìm.

Chiều nay thu phong sang, hồn bảng lảng.
Được bay qua, thật xa mãi bạt ngàn.
Chẳng bao giờ, có thể đủ không gian.
Cho niềm riêng, ước mơ, tròn thỏa mãn.

Sương khói yên ba, tiễn lá thu vàng.
Nẽo vọng luân hồi, hoằng pháp dung tha.

nguyênhoang
2011

Đăng nhập để trả lời
0

VẠC SẦU..

“Trời thì muôn thuở, trời xanh.
Tôi hai mắt đỏ, chắc hình như đang..”
ht.

Như đang khóc nhớ, Mẹ mình!
Trời xanh muôn thuở, an bình mây trôi.
Lạnh tanh hằn vết trên môi,
Niềm mơ đất lạ mong hồi lại quê.

Dòng sông nước chảy nặng nề.
Phù sa đã biếng, bồi đê đắp cồn.
Chiều qua bến ngõ khuê môn,
Khung song hé lối, bồn chồn nhớ ai?

Buồn trên khói sóng yên đài.
Ngất cao mù cuốn đỉnh lay mây trời.
Nhắn thầm lời tỏ chưa vơi,
Đêm nay đèn thắp, bầu trời sao giăng!

Xin cho ngắm lại một lần.
Từ lâu quên mất vừng trăng, diệu huyền.
Thẫn thờ hoài vọng thu miên,
Đường phong băng xuyết, trải hồng lối hoa.

Lầu hoàng hạc, ngóng mây qua..
. . .

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI NGỎ XA..


Ngày hôm qua, bất tỉnh trên trang thơ.
Trông hoài 'meo', cho đọc lời hồi đáp.
Tỏ tình cho Em, đừng dụng từ trắc.
Ngàn lần yêu thương thắm thiết, vần bằng.

Máu nồng con tim, làm run lập cập!
Trên đỉnh mùa đông, tuyết phủ quanh năm.
Anh ngồi mơ, miền mù sương giăng trắng.
Phồ đường trơn lạnh vắng, bóng âm thầm.

Đi giữa hàng cây, cỗi cằn trụi lá.
Trĩu đọng cành băng, nặng bước đi về.
Lầm lũi đếm,có dấu nào hằn trũng?
Bỏ vội thơ dìm, trầm tích mãi lưu.

Tháng tám cuối thu, mưa còn hay dứt?
Chưa được nhìn, lá đỏ ngập đường trăng!
Không buồn sao? Mà chẳng nhuốm sắc vàng!
Có phải cô đơn, từ lâu ôm giữ ?

Vườn hoa vô ưu, có giành lối trống?
Đường tình trăm năm, quên nhớ..hững hờ!
Lòng đã niêm phong, cài then cửa chắn.
Chuỗi ngày tha hương, dài bóng bơ vơ.

Nét hà mi, tựa dòng xưa, mắt biếc.
Trôi hoang vu, thon thả đỉnh mây trời.
Ở nơi nao? nhớ thầm, phương dịu vợi.
Câu thơ tròn vần, ngõ ý yêu Em.

Hôn môi xa,..có gì không, huyễn mộng?
Thôi thì, trao cùng gởi cả tấc lòng.
Ước vọng bay hoài, mơ ngắm mùa xuân.
Dù muộn về, đậu núp nhánh sầu đông..

Đông của miền xa, thiếu vắng phần quà.
Nhìn bóng lịm trên tường vôi loang lổ!
Nghe như hồn mình, chống chỏi chua xót.
Lặng đợi chờ, ai quăng ném, tình cho?
. . .
nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-12 16:48:00Huynhthomy>
TỪ NGÀY ĐÓ..LỤY PHIỀN.

Em may mắn, không lấy chồng nghề lính.
Tháng hạ buồn, khỏi túi đệm thăm nuôi.
Ngày tháng qua, không vướng lo hận tủi.
Đến miền xa, được hạnh phúc ngọt bùi!

Anh yêu Em, từ tóc chưa, cài búi.
Nào mấy ai? Không mơ ước trọn vui!
Đời vô thường, phù vân, lại ngắn ngủi.
Ngày cùn..nhìn Anh, sót chiếc quần đùi?

Giữa phố phường, có đoàn người lầm lũi!
Đánh đổi cuộc đời..trả giá, tù lao.
Nếm đắng cay, nhận đòn thù, đền đáp.
Uống căm hờn, đói khát, đếm năm qua.

Rời giam hãm, nhốt ngày dài, còng khóa.
Lại vực ngờ, quản thúc, khổ lê thê!
Càng đớn đau, chạm trán, sau cuộc về.
Xã hội, gia đình xót đến hoang mê.

Có người bước, qua đường phố, ngô nghê.
Đếm ở hàng hiên, nói gì không ngớt?
Mọi người qua, ném mắt nhìn, hời hợt!
Hồn đảo điên, chẳng giải được định đề.

Vùi dập người, hơn dã thú cuồng điên.
Chà vết thương, mặn rát hơn muối biển?
Khổ ải tràn, mẫu số đời, tiệm tiến.
Xin cam lòng nhận lấy nỗi oan khiên.

Chừng nào thoát trần, trời xuống rước tiên.
Đã xong đọa, bao năm khỏi lụy phiền.
Những chiếc răng quái, cắn xé đay nghiến.
Dựa lưng vào vách đá, đợi triền miên.
(Thiên trù ban, lấy lại thời hãnh hiển)

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI MUỘN

Cuối thu, lá vàng ngập sân.
Điệu ngân chạm cành ngưng nghĩ.
Đông về thân đứng tần ngần.
Có buồn nhớ gì mộng mị?

Cùng trời cuối đất chưa phỉ.
Nào tròn được vẹn cơn mơ.
Nhân sinh bao đời vốn dĩ,
Vô thường cuốn hút thẫn thờ.

Ngõ đời, dốc cùn hơi thở.
Khoả tan sương khói yên hà.
Như bước thu dần đi qua.
Rụng rơi lá mang theo nhớ.

Không rõ từ thuở hoang sơ.
Mùa thu có là buồn bã?
Chắc chưa có người làm thơ.
Đường đời chỉ đi một ngã.

Bước về, chung lối hoàng hôn.
Ngày qua, chiều về đêm xuống.
Vẫy tay rời khỏi, từ tốn.
Thản nhiên, nào chẳng biết buồn.

Cảm ơn, gởi một lời muộn.

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

GIẤC HỒNG..GỞI Ở THU ĐÔNG.

Tình yêu, vàng đá ngõ thu về.
Tân hôn, đạm bạc màu, treo giắt.
Gót hài, lá trải bước, ghép đặt.
Đi vào, đêm chung thủy, thiếp mê.

Mây sa, trên đỉnh sầu, nhân thế.
Hoàng hôn, nắng chưa tắt, nguyện thề.
Nằm im, nhớ mùa qua năm tháng.
Xa rời mấy dặm nhớ, sơn khê?

Em ơi! Cuối thu về, lạnh giá.
Đường trăng, vương cỏ úa, gợi sầu.
Chiều mưa, lất phất hạt, kết cấu!
Song hành, tim chua xót, dịu xa.

Mình đã yêu thương, tình đậm quá.
Bến nước mong sang những chuyến thuyền.
Cần chở mang theo, đầy dấu ái.
Đan kết cuộc tình, trọn ước duyên.

Giấc nhũn đêm nay, về cạnh gối.
Không dỗ cho Em, đoạn cuối nồng.
Xuyên lướt song thưa, lùa của gió.
Ai khóc canh trường, ấp ủ đông?

Xào xạc chia, cánh vạc lẽ bóng.
Dâng mây thu trôi lượn, tơ hồng.
Bay ngang trao lại, lời nhắn gởi.
Về với Em, không nữa đợi mong!

nguyênhoang
2011










Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM LẠC LOÀI..

Gởi gấm nỗi lòng qua tiếng thơ.
Chiều nay mây gió rủ Em về.
Bâng khuâng nghe bước chìm chân sáo.
Chậm rãi ru hồn, quyến đắm mê.

Ai biết năm xưa, tình tri kỷ.
Vàng theo hài gót trải phân kỳ.
Long lanh hương khuyết, lệ tràn mắt.
Từng buổi đông về, lạnh bủa giăng.

Bao lâu thoát kiếp, trả nợ tầm?
Kéo mãi tơ sầu, quàng lấy mộng.
Gió cuốn thuyền trăng lay lạc lõng.
Khỏa trần gầy nắng, sưỡi hư không.

Dệt áo che đông, giữ cố nhân.
Tình lang khuất tất nhớ đêm tàn.
Đường kim mối chỉ khâu hương sắc.
Kết phiến môi hồng, hôn điểm trang.

Cùng dắt dìu nhau, nhập mộng vàng.
Nam kha say gối khuê môn giấc.
Tình yêu chấp cánh vươn bất tận.
Dải lụa ngân hà, khoát dung nhan.

Ta ngắm trời mây, ngưỡng nguyệt hằng.
Kề bên, nhìn sóng biển dồn lan.
Bọt tràn lên bãi nồng mặn trắng.
Mơ ước từ Em, buồn thoáng tan.

Nghe sóng, đêm về biển thở than.
Em ngồi lặng nhớ mong hơi ấm.
Vòng tay ai đó, ôm sâu đậm.
Chốn nầy, mai nguyện có chung đôi.

Những vì sao, xa hút tận bầu trời.
Lời sóng biển thì thầm, mênh mang gió.
Dặn dò nhau, về đây trao tâm sự.
Cho Em rong thuyền, tìm bóng thỏa vơi !

(Đêm Nha thành, thầm nhìn biển, nhớ Anh
nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

BÓNG BỌT NƯỚC.

Phiến lá buông, ngân qua gió, vương sầu.
Phách lạc ngõ, đêm dài mông lung điệu.
Khô khan hồn, chao mộng tim xao xác.
Khua đêm trường bóng lạnh thoáng, thâm sâu.

Hứng giọt sương ngâu, từ mây sa tinh đẩu!
Qua khắp bầu trời, gạn lọc tơ duyên.
Đan kết phiêu du, thiên niên tình, diễm tuyệt.
Chuốt lung linh, nhuộm mà mượt ước nguyền.

Chôn giấu tương tư, ướp mặn nồng của biển.
Đến về xa xôi, chuỗi rạn vỡ buồn.
Ân ái xuyên khung, nhạt nhòa cung huyễn.
Còn dấu thãi thừa, bọt nước thả lại nguồn.

Mượn ánh trăng xưa, sóng trường giang lặng cuốn.
Đưa dìu cơn mơ, trả cõi thế nỗi lòng.
Từng vết nhân gian, một thời gom luyến giữ.
Bềnh bồng chân di, tan khuất mãi hư không!

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

ĐÁNH MẤT..

Gió về.. bàn tay tìm xoa, vai lạnh!
Quạnh hiu..năm tháng bám, cạnh bên đời.
Ru Em từng giấc buồn, mơ quên bỏ..
Thầm lặng bước theo nhịp sống..đánh tơi.

Ngang qua ngõ thánh đường, nhiều tôn giáo.
Em khẫn cầu, nghiền ngẫm, thuộc trọn kinh!
Thay đổi giọng, sửa mặt làm đau khổ.
Mà vẫn lạnh lùng, tượng chẳng nhận xin?

Thì thôi! Cũng nào cần chi cung thỉnh.
Chốn phù vân, có không, mỏng manh qua.
Những sót rớt, mặt trời ngang, thiêu đốt.
Buổi chiều xong, ảm đạm, dọn phẳng bằng.

Đường cuối dốc, khói sương loang khoảng trắng.
Khách thững thờ, ngắm thoáng cõi nhân gian.
Dù nơi đây, hôm đó, có bẽ bàng.
Lúc rời bước, thốt cám ơn thật lớn!

Từ dối gian, lấy mang mãi dỗi hờn.
Gậm nhấm linh hồn, không cho sám hối.
Ngưỡng thiên đường, khép ngăn kẻ có tội!
Lời ăn năn, chẳng ban phát, cho ơn.
. . .

nguyênhoang
2011








Đăng nhập để trả lời
0
CÒN LẠI DẤU XƯA.

Người tri kỷ còn xa nào thiên lý.
Cánh mây qua, dỗ giấc ngủ trăng già.
Mênh mông nhớ, lãng đãng chìm khói sóng.
Tình yêu nồng xuyên mây gió, phôi pha!

Giọt nắng sót nhạt vàng, đã sắp tắt.
Lại thoát qua, rời bóng giã cõi đời.
Heo may gió, nhũn buồn đưa tiễn bước.
Tương tư dành luân vũ, mưa không vơi.

Kiếp trăm năm, ôm muộn màng mong đợi.
Lụy phiền vay, chưa kịp trả vẹn lòng.
Duyên mơ có, mà nợ tình không tới.
Giấu thương sầu, phơi triền núi, ủ đông.

Ai biết cho, mỗi thu về đến ngóng?
Trong xót xa, chờ dáng nhỏ héo gầy!
Vẫn yêu mãi, tim giữ hoài, người ấy.
Tây Thi hề! Có hiểu rõ Phù Sai?

Mộng về Em! Theo mây trời trở lại.
Từ xa xôi, nương dĩ vãng xuôi về.
Nơi góc phố, tình thơ ngày xưa cũ.
Luôn đợi chờ, vẫn nhớ, mãi mẩn mê.

Nào mơ xa, chỉ trọn nghĩa phu thê.
Ngôi cao sang, ăn mày làm hoàng đế.
Chờ bao năm, xin bố thí ân tình.
Mà Bậu nỡ, chối từ ngôi chánh hậu.

Cả cung phi, cũng rời ta đi nốt.
Bỏ bên đời, thân cuồng sĩ, làm thơ.
Thố lộ tâm tình, phút giây sống dở!
Lếch thếch cuộc đời, đi giữa quạnh hiu.
(Hành trang trĩu oằn, gói kín cơn mơ).

nguyênhoang
2011











Đăng nhập để trả lời
0
XÓT XA

Mùa trăng ngày đó, về tìm lại.
Lạc bước đi qua ngõ lạnh nào.
Ta thấy hồn hoang đày đọa nhớ.
Guộc gầy tay hứng giọt xanh xao.

Đong đầy cho kín khung mây ảo.
Đừng thấy mưa sa, hắt hiu lòng.
Gió ép trường sơn thành bình thảo.
Anh ngồi vọng tưởng, lại ước mong.

Từng đàn chim sáo bay ngang đồng.
Đo khoảng bao la, rồi đi mãi.
Tiếc nuối muốn quay, lần nhìn lại.
Nhưng nào cho được chút bùi ngùi.

Dù biết, kiểm lòng có hận tủi.
Qua thời hoa mộng lắm chua cay.
Vùi trong cuộc chiến nhiều hoang phí.
Và bỏ bên đời uổng tháng năm.

Ngày qua vàng úa, khóa chôn chân.
Ánh mắt khuất che, song chấn sắt.
Ngạt thở đêm dài chìm vắng lặng.
Nghiến hồn ta chết, hủy diệt thân.

Tỉnh thức, còn đang sống cõi trần.
Miên man chao đảo, đành riêng nhận.
Xa xôi thương nhớ nhiều thầm kín.
Mai về, hiểu rõ đây phù vân.

nguyênhoang
2011









Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-16 06:10:41Huynhthomy>
LỜI CỦA SÓNG.

Con nước đi qua, gềnh sâu thác trắng.
Như bước chân khi nhũn, lúc êm đềm.
Đến xoa nắn từng niềm đau nhân thế.
Thoải mái tâm hồn, thềm nắng hôn mê.

Tim trỗi dậy, đùa trôi suông mạch máu.
Chuyển thênh thang, đưa mộng ước sum vầy.
Cho tất cả niềm vui được trông thấy.
Dựng mùa xuân, trời đất đổi, không phai.

Qua khắp miền nắng ấm lượn tung bay.
Gót chân lạ, dậy núi rừng hoang dã.
Vọng đỉnh trầm, đá reo lời suối khát.
Chiều linh thiêng xào xạc gió ngân hoà.

Đã mang gởi từng vùng xa thẫm ngấm.
Nến vàng hắt hiu, bóng trải dã tràng.
Xây đụn cát, chờ nghinh con sóng nhỏ.
Từ trùng khơi không chua xót tránh ngăn.

Mượn trăng soi đọc lời nguyền cổ tích.
Thay hồn đại dương, trăn trở, thì thầm.
Nhắc để nhớ đêm đền hoang cô tịch.
Lầu khoan dung, nhận lại dáng cảm trầm.

Mây hãy cứ qua, lốc đến ngủ vùi.
Sóng nước vỗ bập bềnh, xoáy hóc đá.
Viết giùm tình ca, phiếm cung vô ngã.
Khơi động buồng tim tiếp thở không nguôi.

Dù phút cuối còn lại hạt tro bụi.
Vẫn thong dong lặng bước khỏi dương trần.
Gởi ở lại cho người một nguyện ước.
Mai có về tương ngộ chẳng phân vân.

Hòa dòng thác, nghìn năm tuôn nước trắng.
Mầu của tinh anh hay đó muộn sầu.
Chảy luồn lách, lọc sạch hết bể dâu.
Nơi nào dứt? Riêng tìm một bến đậu!

Hồn toạ thiền, đốn ngộ ngẫm pháp tâm.
Nghe lời dạt dào, ngâm tay khoát sóng.
Tìm mơ muộn, từ biển mặn hơi ấm.
Nơi trùng dương, trầm tích rất nhiều điều.
. . .
Ở đó, còn lưu niệm một tình yêu!

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
BÂY GIỜ, THÁNG NGÀY ĐÔNG.

Bước chân qua, để lại gì? Trên ngõ lối!
Làm dấu mờ phai, chua xót khung đường.
Được thoát rời xa, chập chờn vất vưởng?
Hay mãi bay hoài? Quanh bao nỗi nhớ!
Từ những cơn buồn, ẩn hiện vu vơ.

Thềm lạnh một thời, trải hoa óng ả.
Lót chân đi qua, gót ngọc xuân thì.
Hương thơm ngày xưa, quyện chờ thoáng mất.
Đêm ngồi mong ai? Mùa đổi, đến đi!

Cánh bằng thiên di, mang hồn lạc lõng.
Đi hoang cô đơn, ngả bóng bên đời.
Ôm mãi ước mơ, vùi trong mưa lũ.
Theo dòng thời gian, trôi nổi muôn nơi.

Có cho không? Xin được là bọt bể!
Lặng lờ đi, chẳng cần trách muộn phiền.
Sẽ mãi đó, mặn nồng như nước biển.
Mang những hành trình, xuôi bước cô miên.

Gom hết nỗi buồn, nghiêng vai trĩu cõng.
Từ mùa xuân, qua dần cuối mùa đông.
Cảm nhận được gió miền xa, không lại.
Cánh mỏi bên trời xao xác, thu phong.

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

DẤU XƯA PHAI.

Xuôi về đâu ? Đi tìm lại quá khứ!
Biết còn không ? Chôn vùi đó, lâu rồi!
Những trầm cảm riêng mình, lưu ký ức.
Quên nhớ, xa nào nụ thắm hôn môi.

Đánh mất tình yêu cuồng say, một tối.
Đêm liên hoan trần thế, ngập ân tình.
Những ánh mắt nghiêng vai hằn gánh lấy.
Chuỗi ước nguyền gắn bó, chẳng van xin.

Bay qua những cung sầu sương váng lạnh.
Tình yêu còn vương vấn vết nồng cay.
Người đi xót xa, không nhìn ngó lại.
Niềm đau còn len, suốt mỗi đêm dài.

Quả thật, thế gian xem ta thừa thãi!
Xin cho mưa, bớt mặn ở biển nồng.
Xin cho gió về ngủ im triền vắng.
Và khung trời ngưng đọng hết bão giông.

Ta sẽ về chờ chờ đợi lại, ở bến sông.
Nhìn con nước mỗi ngày ra vô, đứng!
Cũng như hôm, vội vàng hôn, ngọt lựng.
Bỏ quên đi, giấc mộng cũ bềnh bồng.

Chiều nay trông, cánh nhạn nào, biển bắc.
Mấy mùa qua hy vọng dần nhạt nhòa.
Đàn hải âu vờn soi bóng, mong thuyền.
Điều gì đã, khiến cho lòng quyến luyến?

Biết mai có quay về, gặp kể chuyện.
Bóng mỏi đi tìm vàng ngõ thu xưa.
Bởi chân tình, đam mê lại vụng dại.
Dịp trao lòng, may đó đã qua phai.

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-25 14:05:19Huynhthomy>
DÒNG SÔNG, MỘT CUỘC ĐỜI.

Con sông dài, có dòng buồn thế kỷ!
Âm thầm trôi xa tít, dải ngân hà.
Cơn mê muội trầm mình, ôm bóng ảo.
Tỉnh thức hồn, chuông ngân nhẹ, vươn xa.

Kéo ta về, dặt dìu qua lối cũ.
Ngõ mù quen, mây gió trải an bài.
Dán khép kín niệm buồn, trăm năm nhớ.
Chưa đủ đời, tình vượt mất vương vây.

Mây thoáng trôi qua, gió dìu không dứt.
Diều đứt dây rời khỏi cuộn dây thừng.
Ngỡ vững chắc, cột cõi lòng ghì kéo.
Phút lỡ lầm, buông thõng, giạt phăng ngưng.

Đứng ngắm không gian, mơ tình ngọt lựng!
Ký ức năm xưa, bỏ lại bên rừng.
Hôm gió núi, bất ngờ làm cay mắt.
Cúi khoát ngân tuyền, xoá lệ tạm ngăn.

Đỉnh lạnh chơ vơ, chất chồng cay đắng.
Ôm phôi pha giăng đắp, phủ che lòng.
Như thân nhộng cuốn mình, nợ chưa dứt.
Ở kén tầm, giúp ngủ hết mùa đông.

Thoát càn khôn, trổi thân làm cánh bướm.
Bay trở về, vùng nguyên thủy hoang sơ.
Vào địa đàng, vội xin lại hơi thở.
Bắt đầu cơn mơ, ước ngõ thiên đường.

Lại vòng quay, đến rồi lại, đi về..
Đỉnh mù sương, trăng về đêm thấm lạnh.
Vài con chữ ngắn, chứa đầy đủ nghĩa.
Trói cuộc đời, cho từng lúc, vô thường!

(Nhân sinh an bình, hàm ẩn..yêu thương).
nguyênhoang
2011[/size]
Đăng nhập để trả lời
0

LUYẾN MONG.

Thu hát ru lòng quên mắt biếc.
Đêm còn có kịp nói chia ly.
Đôi dòng nước mắt chẳng cho hết.
Chứng giám giùm ta, một chân tình.

Biển hát, ngàn mây đàn khúc oán.
Mưa sa đuôi nắng đến ươm nồng.
Võ vàng thân xác, tầng không vắng.
Tuyết lạnh gởi về, tích tụ xoa.

Trăng ngỏ đôi lời, quay vội khuất.
Bỏ quên trần thế, ngập đêm dài.
Thanh thoát lời gì trên sóng biển?
Cả ngàn năm mãi, vẫn thở dài.

Đời quyến theo đường, thơ với nhạc.
Nhặt khoan ghìm chắc phiếm cung trầm.
Đôi tay thoăn thoắt dìu giao hưởng.
Mang đến mùa xuân, âu yếm Em.

Cũng vì lẽ đó nhớ buồn thêm.
Ngõ nước rời sông xuôi biển cả.
Khi nao quay trở về đầu nguồn?
Được nắm lại bàn, tay giá lạnh?

Ép vào tim dạo khúc tương tư.

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
MƠ LẠI, MỘT CUỘC TÌNH.

Ta lần đếm, đếm gì? Quăng lại ném!
Tay gạc đong, những hạt cát, bãi buồn.
Tràn của sóng mong tìm, xóa khoả dấu.
Vết chân nào? Lạc lõng gởi hằn sâu.

Khoảng trời xa, sóng mệt mỏi, âm thầm.
Bầy hải âu đợi bóng thuyền, lượn đậu.
Hải hành qua, gió vô hình, mây lãng.
Như có người đang? Ngóng đợi nơi đâu!

Hoàng hôn tắt, trả đất trời, im vắng.
Lẫn chìm ru trong lạnh lẽo, ngạt hoà?
Giọt lệ lén, lăn dài, đọng lại má.
Tiếc nghĩ rằng, có lẽ phải biệt xa.

Hun hút, bạt ngàn khung trời viễn xứ.
Mù xa, buốt giá tuyết đổ bao mùa.
Ngun ngút đong đưa, mùi hương hoa sứ.
Từ nhà đồng hương, bay thoảng đi tìm.

Dưng gợi nhớ, cũng mùi hương ngày cũ.
Thuở ấu thơ, niên thiếu tuổi học trò!
Mới biết trong đời, ôm riêng kỷ niệm.
Mang theo đi về, không gởi hay cho?

Chân tình lưu mãi giữ ở tâm linh.
Một tình yêu nhớ hoài, hồn toạ tỉnh!
Dù phải rời xa, chốn đà vô ngã.
Quay về, bằng cánh gió vô hình.

Làn gió nồng, tương ngộ buổi tình xanh.
Để không trách, chuyện chúng mình, chưa đủ.

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0