📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

1.143 trả lời, 136.530 lượt xem — Trang 25 / 39
GIỌT BUỒN.

Ta đi tìm mộng bên đời.
Bước chân thầm lặng, không vơi được buồn.
Cố quên ngăn lệ đừng tuôn,
Khóc cho gì nhỉ? Bắt nguồn từ đâu!

Chông chênh qua mấy cơ cầu?
Không còn nơi chổ treo sầu, nhờ ru.
Bốn mùa chờ sót nắng thu,
Để hong say ngủ, vàng trên cánh nguyền.

Lỡ rồi từng nỗi tơ duyên.
Trùng dương sóng bủa đưa thuyền, vô phương.
Vỡ tan giấc mộng hồ trường!
Còn chăng bọt bể, bồng bềnh trôi xa.

Mặn trong gió biển chan hòa.
Cay nồng nơi mắt, lệ đà khô khan.
Chiều qua, lật lại cuối trang.
Ghi từ ký ức úa vàng, giấy hoa.
. . .

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0

LỜI CHO NHAU.

Đêm tàn tiếc giấc mông lung.
Người đi bỏ lại chập chùng xót xa.
Sương giăng chờ đón lệ sa,
Từ trời mưa xuống, đong đà hoang mê.

Đi qua bội ước nguyện thề.
Phù dung đợi tiệc, ra về xa xăm.
Nghiệp mang duyên nợ tang tằm.
Nhả tơ lá thắm đáp đền dâu xanh.

Ngàn mây lặng bóng khô hanh.
Nửa đời mòn mỏi cất dành tương tư.
Xin cho tiếng gọi thiềm thừ,
Tràn cơn phong vũ, tầm ngư về nguồn.

Trần gian chất chứa nỗi buồn.
Bước xa nào muốn trở hồi tiếp vui?
Một lần tay thõng buông xuôi,
Dù cho muôn tiếng gọi mời, vẫn lơ!

Còn lưu dăm chữ câu thơ.
Gởi người ở lại bước chờ, đi sau.
Vàng thu mấu nắng hanh hao,
Giã từ chân sáo, cuối mùa đi xa.

Với tay trao lại phần quà.
Lời ghi ngắn ngủi, ngọc ngà yêu Em.

Nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0

CHẠNH LÒNG.

Miền xưa, còn gặp lại con nắng.
Về đi thay giùm lá trên rừng.
Ngâm tay giữa lạnh băng dòng suối.
Gỡ từng cánh nhện, mắc bên triền.

Nghe ru tiếng gió nào dâng hiến.
Đêm dài than thở với trăng sao.
Lỡ gởi trong mơ một hoài bảo.
Đợi hoài nào gặp giấc chiêm bao.

Ngắm qua, thấy bóng cận kề bước.
Đi sau không nuối tiếc buồn phiền.
Đời đã cho, được gì? Chẳng trách!
Mệnh phần tiền căn trước, luân phiên.

Hồn thơ ghép nên từ câu chữ.
Vẽ ra huyền tích, mộng dẫn đời.
Bước trên ngõ gập ghềnh thăng tiến.
Chưa tìm được tụ điểm, nghĩ ngơi!

Vẫn biết nơi đâu? Mình phải tới.
Thong dong hay vội vã, cũng là.
Cái dốc cuối đường, trăng nép bóng.
Mặt trời hờ hững, ngó quay lơ.

Người quen không còn gọi, mi tớ.
Rời xa, chốn đó hết ưu phiền.
Xin ban, phán cho lời ân điển.
Tình yêu từ Thượng đế, tặng riêng.

Nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-01 10:09:02Huynhthomy>

XA..

Người về đây tìm lại tình quên bỏ.
Con nắng xưa, vết thương sót lạnh lùng.
Núp trốn gió, ngại nhạt nhoà chuyện cũ.
Có làm cho, hoang phế một nhan dung?

Những cơn mưa cuốn trôi, dìm đáy trũng!
Vàng xác thu lá hờ hững tiễn đưa.
Tâm ngả, hồn bay chập chờn mong đợi.
Sẽ chẳng hồi, không biết, đứng bơ vơ.

Mây trôi xa, chuyển giùm tình lầm lỡ.
Về nơi nao? Chôn lấp ở thiên hà.
Người đi khỏi, trần gian nầy buông thả.
Giữ niệm lòng, từ tạ bước hư vô.

Đêm dài thức, ngồi đây chờ trăng dỗ.
Ôi buồn gì? Sao chẳng mãi, đi qua!
Để riêng mang, tự mình nhận, chuốc khổ.
Người thản lòng, vươn vút cánh thiên nga.

Hồn thầm đi, đếm lá vàng rơi rụng.
Bâng khuâng xin cho lại buổi chiều tà.
Bao lâu chia tay, kiếp rời vô ngã?
Chào trần gian, cám ơn cuộc tình xa!

Nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
Ghé thăm NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ, ko bít giờ người hở phương hè? Mạnh an?

Đêm dài thức, ngồi đây chờ trăng dỗ.
Ôi buồn gì? Sao chẳng mãi, đi qua!
Để riêng mang, tự mình nhận, chuốc khổ.
Người thản lòng, vươn vút cánh thiên nga.



Người vui trăng sáng hiên nhà
Người buồn thì cũng trăng ngà xung quanh
Ngày mây đục , bữa trời thanh
Có chi mà khổ để dành dỗ đâu..
[8D]


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

XIN VỀ NIỀM TIN.

Sao không? Đồng khí tương cầu!
Đồng thanh tương ứng, cùng nhau chống thù?
Kẻ mà truyền kiếp thiên thu,
Bọn người cố cưụ, độc tàn khó quên.

Bởi nên, ý chí phải bền.
Kết đoàn một khối, đứng lên san bằng?
Việc làm của lũ ác gian,
Bao năm tạo dạng, đổi hình quá sai.

Chớ tin thiên mệnh an bài.
Lẽ đâu cứ chịu. từng ngày khổ đau?
Vùng lên, trổi dậy nhanh mau.
Niềm tin tôn giáo, hợp lòng cứu nguy.

Từ phương Bắc, lấn biên thùy.
Đoàn quân thổ phỉ, địa giành biển ngăn.
Làm lại cuồng sóng Bạch đằng!
Mùa xuân thắng trận, lẫy lừng Quang Trung.

Ngàn xưa dân Việt anh hùng.
Tinh thần uy dũng, dẫu là ngàn niên.
Vẫn không đồng hoá mối giềng,
Tục phong nề nếp, nhân hiền Nam bang.

Đồng hoang trở lại ngập tràn.
Mạ xanh lúa chín, én đàn gọi xuân.
Quê hương xóa hết gian truân,
Năm châu kính phục, nhân quần ấm no.

Trên sông nghe lại câu hò.
Rừng ngân tiếng gió, núi rền đỉnh mây!
Thanh bình bát ngát hương bay,
Nắng trao dân tộc, ấm hoài nhân gian.

Triền miên nhè nhẹ mênh mang.
Tiếng chim vui hót, vô vàn thương yêu.

Nguyênhoang
2012









Đăng nhập để trả lời
0
TIẾNG LÒNG..

Lãng tử hồi qui về cố quận.
Nhìn dòng sông hát khúc nguyên lưu.
Phù sa vẩn đục, che nguyệt lạnh.
Tìm lại dung nhan, soi gởi lòng.

Mây trắng không gian vần vũ bóng.
Nghiêng vai mời ngắm, dấu xăm hằn.
Bỏ trên nguyên thảo đồng hoang,bước.
Vết tích ghi đêm, gió lộng trần.

Con nắng hững hờ ngang ngõ lặng.
Quên rồi kỷ niệm cũ, xa xôi.
Miệt mài nước mãi trôi, dần cạn.
Tình nghĩa lần cho, lỡ thệ bồi,

Chẳng biết ai làm, người nói dối?
Phù vân, ngắn ngủi hơn bước đời.
Vô thường, nhanh vượt trội, trời đất.
Mây gió không bằng chuyển đổi vơi.

Chôn giấu nỗi lòng không để gợi.
Cang thêm chua xót, chẳng mong gìn.
Thản trôi như ánh tà huy xuống.
Đừng vì yếm thế, phải van xin.

Đông đến đã quen với quá trình.
Sương ngủ giấc dài trên cỏ mịn.
Còn chăng, chung thủy nào mộng mị?
Vầng dương chợt hiện, xoá tan đi.

Nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-10 00:44:37Huynhthomy>


TÌM LẠI DẤU XƯA.

Ta sẽ lại về, trong nắng mai.
Mùa thu sắp trải lá ngập đường.
Mưa thu phảng phất lời ru mãi.
Nắng đã đi rồi, đây vấn vương!

Đất trời cùng chuyển, vô thường!
In không gian lạnh, mù sương ngạt trần.
Đọa đày vàng võ xác thân,
Bóng đêm than thở, phù vân qua đời.

Bên thềm vương giấc chơi vơi.
Lầu hoang tháp cổ, ngưỡng mời trăng sang.
Cơn mơ dìu bước lên ngàn,
Đánh rơi vụn nát, chân tình thủy tinh.

Sau lưng nghe tiếng gọi mình?
Quay tìm âm loãng, vô minh không người.
Hằn sâu nào dễ phai vơi,
Ta mang niềm nhớ theo đời, chuyển di.

Tay ngăn dòng lệ trên mi.
Khung trời còn nắng, vọng hy gặp người?

Ta sẽ lại về thăm, rong chơi.
Những ngày tháng cuối, cho cuộc đời.
Tạm phai, để không còn tiếc nuối,
Quá nhiều kỷ niệm, cứ tiếp khơi!

Nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-09 23:51:50Huynhthomy>


PHIẾN ĐÁ RONG RÊU.

Mang giấu niệm lòng, lắng thấm sâu.
Tình yêu chan chứa mộng hoang sầu.
Thả bay theo gió về viễn xứ.
Tìm lại bằng an ở chốn đâu?

Ngõ vắng xôn xao ngày hội mở.
Lan xa đến cuối dốc chân đèo.
Mưa về lau sạch đường trăng vỡ,
Để nắng chiều nay khua bước reo.

Có ru được khách hồi chiêmngưỡng?
Dải lụa trong xanh núi ngút ngàn.
Rừng thở bao năm dường mệt mỏi.
Năm dài tháng lụn, dỗ đêm sang.

Ai đi mấy thuở còn lưu luyến?
Trải gót mòn duyên vẹn ước nguyền,
Ngắm nghía con sông cuồn cuộn chảy.
Mà hồn lãng phách, trốn khổ sai!

Lặng uống ngụm sầu, nhớ đến ai?
Tình thơ đan dệt đã bao ngày.
Mang ra bung trải trùm đêm lạnh!
Đợi nắng làm khô nước mắt đanh.

Những giọt lệ trào dâng lóng lánh.
Mầu xanh nghiêng bóng đợi trên vai.
Đưa Em xa bến bờ huyền thoại.
Bạt gió trần gian bám lắt lay.

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-10 17:33:53Huynhthomy>

NGÕ LẠNH.

Có con nắng ngỡ hằng mong.
Hong hoài vẫn thấy lạnh.
Có những mùa xuân, ngưỡng vọng!
Không dỗ được an lành.

Có lắm lời kinh thiện thánh.
Niệm mãi với chân thành.
Nhưng rồi vẫn đi qua.
Lung linh ngõ, tan mơ.

Có nhiều buổi đợi chờ.
Ngồi đong nước biển mặn.
Đếm hạt cát ngăn sóng.
Mong người được mãi vui!

Trải dài theo gió núi.
Loang tận đỉnh, băng sơn.
Thả trên dòng trùng dương.
Nghe thì thầm, than thở.

Hạt tro bụi bơ phờ.
Tiềm ẩn đợi bâng quơ!
Lá mong vàng giấc ngủ.
Chờ gió thu về ru.


Cất giấu giùm, ẩn dụ.
Ngày dài phiên cô liêu.
Ngại sẽ đến, buổi chiều.
Mơ tình yêu kỳ thú.

Miên man gió vi vu.
Chúc bình an luôn nhé!
Hồn thơ gọi bạn hữu.
Kỷ niệm dìu dấu lưu.

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-13 04:08:16Huynhthomy>


GỞI LẠI, MỘT NIỆM CUỐI.

Thu đanh, sợi tóc buồn cằn cỗi.
Vàng phai, khung mắt biếc dỗi hờn.
Lao xao, gió vỗ về đuôi mắt.
Vành môi nuối tiếc, nụ hôn xưa.

Phiên giấc có đong tròn ước vọng?
Gởi mơ theo bóng nắng yên hà.
Đi qua miền thảo nguyên xanh ngát.
Từng cánh chuồn bay thấp, đợi mưa!

Nghiêng vai, mong có ai về, tựa?
Con gió xa, quên ngõ đợi chờ.
Cả bóng trăng đơn, chìm mất hẹn.
Để thềm phong kín lớp rêu tơ.

Đêm ngả mình say trên gối trống.
Ôm vòng tay nhỏ những hoang vu.
Còn vương sót lại một hoa nụ.
Có đủ thời gian, tạm khỏa lòng?

Chiều nay mưa duỗi dài trên sông.
Riêng nhớ tìm mầu xanh con nước.
Còn dấu không? Phù sa dõi bước!
Cảm trầm lờ lững, cuốn theo dòng.

Xa mãi, nào còn được nhớ mong!
. . .

nguyênhoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-13 14:40:29Huynhthomy>


MỘT LỜI của BIỂN và TA..

Tâm nhớ một người,
tim tưởng vọng!
Lời thơ vương vấn,
quyện vây lòng.
Ngơ ngẩn cả hồn,
mong hội ngộ.
Ân tình mạng ảo,
chung tình không?

Người sống phải cần, nuôi hy vọng!
Có thành hay bại, vẫn không màng.
Khi yêu đôi lúc, rồ điên dại.
Chứng bịnh bao đời, của nhân gian.

Sân trường một thuở,
theo mỗi sáng!
Tan lớp đeo chân,
tiễn buổi chiều.
Thao thức từng đêm,
dài khó ngủ.
Chờ mai gặp lại,
thốt tiếng yêu.

Nhưng lúc gần nhau, miệng ngọng nghịu!
Chọn lời để tỏ, biến tan đi.
Hôm nay dịp đó, không còn nữa.
Vọng ước nguyền xưa, chẳng được gì?

Cho lần thương nhớ,
một lần thôi!
Một dịp may qua,
nào trở lại.
Một tiếng yêu Em,
gìn giữ mãi.
Một đời không thể,
quên vành môi.

Bây giờ đôi ngả, sống xa xôi!
Thệ cũ khi nao, sẽ đáp bồi?
Ta nhớ Em nhiều, ghi dấu mắt.
Như biển nghìn năm, mãi thì thầm.

Những lời của biển,
nồng mặn lắm!
Không tròn xin trả,
chốn xa xăm.
. . .

nguyênhoang
2ngàn12
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-16 00:28:15Huynhthomy>


GIẤC MƠ XƯA.

Đi tìm, một niềm mơ ngày tháng cũ.
Bỏ quên, những nguyện ước ở nơi nào?
Có thực hiện? Khi chìm vào giấc ngủ!
Một lần được hội ngộ, dẫu chiêm bao.

Dáng xưa, khiến cho hồn chao đảo.
Rồi gió mang đi, mây chuyển không hồi.
Nhớ chưa phai,từng nụ hôn, vị hảo.
Dường ngở hôm qua, thầm đến vương môi?

Tình yêu cho nhău, bất ngờ vong bội.
Sánh so, ở một điểm khác biệt nào?
Mà lại vội? Xoá tan nhiều kỷ niệm!
Khóc nửa dành, sót giữ nửa trên mi.

Lặng buồn, thời gian không rủ, vẫn đi!
Đất trời vô thường, nhưng lòng chung thủy.
Miên du theo dòng, nước chảy lững lờ.
Chua xót, gượng nhìn trăng, rưng rức hát.

Một lời thương, vương vấn rất miên man.
Ơi nắng Sàigòn, mưa nơi viễn xứ.
Mưa bay, nắng ấp ủ, giấc mơ nồng!
Hãy giúp cho tỏ bày, một ngôn ngữ.

Nhẹ nhàng âm tiết đủ, không thừa dư.
Không gian im, nhường lại người tình tự.
Thầm đi, lắng ép đó, giữ tận lòng.
Hư vô, lấp dầy thêm, ngập khoảng trống..

Xin chờ, từ ai đến, luyến thương đong!

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-27 02:55:07Huyền Băng>




HOA NGHIÊNG CÁNH..

Người đi mãi, sao không về lại nhỉ?
Để vườn thơ hoang vắng, lạnh nụ đài.
Hoa chẳng trở, hương ngưng lùa, gọi bướm?
Nên đông về, tâm lạc lõng hoang khai.

Ở đây sẽ tiêu điều, lạnh buốt mãi.
Đến ngàn sau tượng đá cũng tê hồn.
Đi ngơ ngẩn, không hành trang, chứa vốn.
Hỏi vay tình, đều hờ hững quay lơ!

Hoa tuyết bay, nghiêng vai hứng, để chờ.
Người trở lại, cùng vui như bao thuở?
Tình yêu tịnh tâm luyến, trao thơ.
Hình bóng lãng, bởi vì chê thơ dỡ!
Gởi đến người, một tiếng nói cám ơn.

Nguyênhoang
2012

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-24 20:15:11Huynhthomy>


CÒN ĐÓ..Ở NĂM XƯA?

Tháng 4 mãi, in hằn trong tiềm thức.
Dù phải cho, lạc lõng khắp phương trời.
Nỗi buồn thầm lắng không vơi,
Ở người nghiệp lính, một thời chẳng phai.

Lưu vong, tiếp kiếp đọa đày.
Qua cơn mộng bại, vỡ rồi giấc mơ.
Dòng sông năm cũ, có chờ?
Ta về bến hạ, hững hờ nước trôi.

Lỡ chân một chuyến về nguồn.
Trăm năm hồn cuốn, quyện phù sa đi.
Như Em đánh mất xuân thì,
Cho Anh viễn xứ, nhớ gì ngày xưa?

Ước mơ bao thuở được vừa?
Vòng tay khép cửa, ôm người tình chung.
Mai về xa đó.. mông lung,
Khói sương trần thế, chập chùng tiếc mong.

Tháng 4 buồn, tháng tư vô vọng!
Ta cùng theo đời, giữ mộng..riêng mơ.
. . .

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-26 04:08:32Huynhthomy>


NIỆM LÒNG..

Mai Anh về..
Đám cháu con, đầy đống!
Anh xem giùm..đứa nào giống Anh không?

Mai Anh về..
Mọi điều tan, thất vọng!
Ruộng đồng hoang, Em đã bán cho người?

Mai Anh về..
Nhìn..hiểu nỗi lòng, cô phụ đợi!
Bao năm chờ chồng..không lộ phí thăm nuôi?

Mai Anh về..
Ngắm vợ con, buồn tủi!
Thân xác cỗi cằn, ngày tháng lặng đong đưa.
Đưa cuộc đời chúng ta, vào hoạn lộ?
Bốn mùa qua, lần lựa vọng muộn xuân.
Xuân trên quê hương, trong lòng đều biến đổi?
Đất trời vô thường mà..
Mình chung chịu, thế thôi!

Mai Anh về..
Không như ngày xưa đón đợi..?
Khúc hành ca trổi nhạc tặng vòng hoa.

Mai Anh về..
Thân xác còm, mắt trũng sầu, môi héo hắt?
Bo lại suối rừng, chiếc còng sắt, cô đơn!

Mai Anh về..
Cũng chẳng có gì hơn?
Những ánh mắt hững hờ, người muôn thuở..
Còn sâu hằn, vết tích nhỏ, thù hờn..!

Mai Anh về..
Chẳng còn sống bao lâu..
Rời cõi thế, chúc về miền miên diệu!
Mông lung nào? Xin cho lại tình yêu.
Biết xa đó, có trách gì? Và hiểu!
Đi khỏi rồi..vẫn nhớ chỉ Em thôi..
. . .

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-26 18:42:07Huynhthomy>



THỢ SĂN&CON MỒI.
(Trường thi)

Chuyện xưa..nửa thế kỷ.
Khi buồn nhắc lại thôi.
Nầy chuyện bác thợ săn.
Và con mồi, ngọt lựng!

Thanh thản đi vào rừng..
Trong tay cầm khẩu súng.
Còn dại khờ, sức sung?
Mồi dạn, thợ săn nhát!
Bỏ lỡ nhiều dịp may.

Để con mồi, thoát chạy.
Quay lại khẽ lắc đầu.
Sao mèo dưng chê mỡ?
Tự dâng có chống đâu.
Khó hiểu và chẳng ngờ.

Chuyện qua, nửa thế kỹ..
Khoảng đời, lặng lờ trôi.
Hai mươi, cộng năm bó.
Bon chen hết, tạm ngồi.
Thẫn thờ nhớ xa xôi.

Kỷ niệm, bỗng bơi lội?
Trở về tháng cũ xưa?
Lại vào rừng, săn nữa!
Mồi hôm nay, không chạy.
Nhìn thợ săn, nhếch môi..

Tất cả đều qua rồi.
Một thời đầy hương sắc.
Một thuở rất ngọc ngà.
Theo thời gian xuôi qua.
Dốc hoàng hôn, đã chặn.

Rừng xưa, đời héo hắt.
Ngồi đếm là thu vàng.
Xuân về, mai quên lặt..
Nghe xích xiềng khua vang.
Chờ cơm chiều, đói khát.

Giờ đây, săn trên mạng?
Súng cất, thay bằng thơ.
Bay lượn Net, từng giờ.
Niềm vui theo nhịp thở.
Xướng hoạ đối, dịu dàng.

Hôm nay Bác thợ săn.
Con mồi hiện trên ảo.
Thay đổi đủ sắc màu.
Theo bước, hồn lao đao.
Mắt nai vàng, ngơ ngác.
Đạp nát, Bác thợ săn.

Đông đảo nơi nhà quàng.
Chào tiễn Bác thợ săn.
Chân trời đón, bóng lặn.
Từ tạ chốn dương trần.
Lệ Chị Hằng, điếu tang.

Trời thương, ban mưa sa.
Tình yêu thật thà quá.
Tiếc hoài chuyện..đi qua!
. . .

nguyênhoang
2012


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-27 21:45:20Huynhthomy>


NIỀM MƠ, ĐÃ ĐI QUA..

Anh đã gởi lại vùng xa xôi đó.
Cổng sân trường, chim sáo nhỏ hồn nhiên.
Hoa phượng đỏ, rơi hằn theo vạt cỏ.
Dấu lưu chờ, nguyện ước tỏ, xe duyên!

Chuyện thường mơ, tình chúng mình, tích cổ.
Đưa tay vươn, dìu Em bước qua cầu.
Truyền dẫn ấm, làm má hồng, biếc mắt.
Tim nguyện giùm, tương lai sẽ bên nhau.

Có những chiều, sánh đôi, bình thản dạo.
Mưa chợt về, che núp vội lén hôn.
Ồ! Nhớ nhé, ăn gian khiến bối rối.
À, nầy nha? Lần sau nữa, phải hơn!

Ở một thời, ngây thơ, nay khôn lớn.
Cứ tiếc hoài, chuyện cũ tựa chiêm bao.
Dịp may đến, thiên trù cho, đánh mất.
Kiếp mơ đâu? trọn vẹn như hôm nào!

Anh vẫn thích, luôn tìm về quá khứ.
Kỷ niệm lòng, cất giữ chẳng phôi pha.
Và sẽ mãi bên đời, hết tiếc nuối.
Dẫu mai nầy, có lúc, phải đi xa..

Trùng lai ở dải thiên hà.
Trăm năm tiếp nối chan hoà trúc mai.

nguyênhoang
2ngàn12
* Thơ cảm tác hoạ với”Một thời đã qua” của nhà thơ ThylệTrang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-28 03:32:30Huynhthomy>




VÒNG TAY MUỘN..

Nghe dường như có bước về,
theo con nắng.
Gót hài khua nhè nhẹ,
phía sau lưng.
Như năm xưa vồn vã,
khắp ngõ đường.
Mầu áo trắng chân sáo chìm,
xa hư ảo!

Vì mộng xây, cố tạo.
cân đai, áo mão.
Bom đạn tràn lan, quên bỏ ước nguyền.
Treo mảnh chiến y, ngày tàn cuộc chiến.
Từ biệt đồi nương, buốt giá cao nguyên.

Xa hết Bạn cùng chung,
Giày sô..ba-lô và thép súng,
Dòng máu ngỡ ngàng, ray rức trở về tim.
Những ánh mắt hôm nay, cảm lòng xa lạ?

Hoà lẫn lao xao tiếng gió núi, thở rừng già.
Vòng tay không ôm Em, rời kiếp.
Thay người ru Ta, xiềng xích lạnh, dỗ tiếp!
Cơn mơ lạc loài, chập chờn giấc vươn xa.

Không về gặp được Em, cho gởi lời từ tạ.
Ngày tháng qua, thời gian đi mãi, cỗi già.
Vườn hoa cũ, nhạt nhòa hương sắc úa.
Trong cuộc tình, nơi trận chiến, Ta thua.

Nguyênhoang.
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-30 16:41:18Huynhthomy>


SÓNG BIỂN XANH.

Em ngừng yêu Anh..
khi biển ngưng vỗ sóng!
Trả lại trời xanh,
nơi ta đó, tấc lòng.
Xoá dấu chân đi, bãi loang bọt sóng.
Lui về trùng dương,
thì thầm mãi, nhớ mong!

Em thả chân trần bước trên cát mịn.
Đi dò tìm hoài mộng, thuở xuân thì,
Thênh thang một bóng, xuôi vùng biển lặng,
Gió vuốt hàng dương, thổi thoáng rào rì.

Biển khoát lên, óng ả mầu xanh thẫm.
Khi hoàng hôn lịm tắt, cuối chân trời.
Sẽ buốt lạnh, khi không còn ánh nắng.
Như lòng Em đang thiếu vắng, bóng Anh.

Em muốn mình âm thầm, con sóng nhỏ.
Nụ hôn đầy, chờ nắng ấm trao cho.
Nhìn thật xa, biển cựa mình, muốn ngỏ.
Bao giờ thấy, trùng dương thôi vỗ sóng.
Ngày đó sẽ không còn..Em yêu Anh!

Muốn chạy nhanh, gặp từ một chấm điểm.
Có vòng tay ôm chặt, của ân tình.
Đến bên người, lúc quanh mình trống vắng.
Cùng xoay trên vòng, trục chuyển thương yêu.

Em rõ được, chuyện tình lắm khó hiểu.
Ham muốn thường ích kỷ, đưa đến sai.
Chiếm hữu Anh, thuộc về Em mãi mãi!
Chấp nhận là người tình.. chỉ yêu thôi!

Khi thượng đế, lấy từ ta mơ ước.
Ở tình yêu, người lại được cho nhau.
Em có Anh, luôn thương lắm, ngọt ngào.
Muốn kéo lại thời gian vượt qua trước?

Mây dừng trôi, tìm trong đó bóng Anh.
Không gian lạnh, bâng khuâng hồn ngoạ.
Bám víu phù vân, tâm ý tranh giành!
Thương Anh rồi...yêu cả ngõ Anh qua.

Em cất giấu vào ngăn tim, lặng lẽ.
Mình sinh ra cùng thế hệ, yêu nhau.
Cần trân quý như hạt châu, truyền thuyết.
Nâng niu gìn, nồng nàn biển mặn lừng.

Một dòng đời, viết ghi vào ký ức.
Trên bãi biển, có lần nhớ miên man.
Giọng cười giòn tan, lung linh trong nắng.
Nếu đặt tên hạnh phúc, đúng không Anh?

Nỗi nhớ hôm nao, xa dần.. lãng tránh.
Cứ cho là huyền thoại, chuyện ngày qua.
Kỷ niệm không hoen, màu trang giấy trắng.
Dấu lưu hằn nhật ký, cuộc tình xanh.

Mong manh...thật mong manh..!

Nguyênhoang
2012
* Trước tác từ bài viết mạng XLTT.com[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 14:26:40Huynhthomy>



MÂY NHỚ TRỜI XANH.

Ta đứng nhìn mây, trời tuyết giá.
Chờ ai? Thầm nhớ mộng đi qua!
Ở khung tim nhỏ, còn chứa chấp?
Một bóng mù sương tận nẽo xa.

Thái dương, nguyệt lạnh phân định tới!
Từng buổi không sai, đến lại về.
Như nước thuy triều, ròng tiếp lớn.
Tải dòng cuốn quyện sóng phù sa.

Muôn ngã quay về nguồn, đợi trả.
Nơi tim lưu giũ khá lâu rồi.
Người đi, lại đến rồi.. nơi khác.
Lời tỏ, trầm ngân..biết cho ai?

Hiện hữu, bóng câu rời khung sổ!
Dần xa, nối gót bóng dương tà.
Dốc chìm khuất đó..nào rõ biết.
Hết thuở bình minh, có kịp duyên?

Bướm bay khắp cả khu vườn rộng.
Mỏi cánh mà hương chẳng bám vương.
Nhụy phấn trao đây, tìm chổ trả?
Mà đâu kề bước với chung đường.

Muôn đời vẫn nhớ niềm dấu ái.
Không phải trần ai, dễ bước..được thương!

Nguyênhoang
2ngàn12
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-04 14:50:42Huynhthomy>
VẾT RÊU BÁM, CHỜ..

Ta bước rời đi, lòng nặng trĩu.
Ngõ đường hun hút dải mù xa.
Nỗi buồn nhuộm đắng tim mệt lã.
Đan những niềm riêng, tỏ cuối chiều.

Sẽ chẳng có ai nặng lòng hiểu?
Gió mây ngang thấy cũng hững hờ.
Đất trời mấy thuở tìm an ủi.
Cái phận bạc mình, lắm kẻ lơ.

Những mối khổ sầu biến ngu ngơ.
Lang thang trên lối về quá khứ.
Ở đây gặp lại, điều chi nhỉ?
Có dỗ cho hồn, thoát bể dâu?

Hướng đến phương nào? bước tiếp đâu?
Cuộc tình lăn trợt theo dốc trắng.
Tâm tư vụn biến tan cơn mộng.
Đáy thẳm vùi chôn, nguyện ước đầu.

Xơ xác tường hoang bìm đổ dậu.
Rong rêu bám chặt cỗi cằn đời.
Thoáng qua một chút heo may lạnh.
Vết xước luôn hằn chẳng thể vơi.

Ai giùm, cho giặt bóng mang phơi.
Đỉnh tuyết mong trăng đêm gió núi.
Ngày mơ nắng sấy cánh mây trời.
Ngồi đó tâm mong, hồn vẫn đợi
Bao giờ, thơ ý kể chuyện vui?

Nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-08 23:52:20Huynhthomy>


DẤU NGẬM NGÙI.

Việt nam tiếng gọi nước tôi.
Mỗi lần nghe nhắc bồi hồi, xuyến xao!
Rời xa, bỏ lại khi ngào?
Mà sao chua xót, nghẹn ngào lịm mê.

Người đi, lâu chẳng chịu về?
Dòng sông còn đó, bờ đê vẫn là.
Mỗi ngày con nước trôi qua,
Mong chờ bến hạ, trả người tình xa.

Đêm nay lặng lẽ giao thừa.
Gió về bên cửa ngỡ ai ngộ lòng.
Xin cho được vẹn niềm mong,
Bay trên cánh mộng, quyện nồng yêu thương.

Ước mơ chỉ mãi bình thường.
Cao sang đã bỏ bên rừng, ngày nao?
Mắt quên ngắm những sắc màu,
Môi sa mưa bão, trao thầm cho Em.

Chưa xong buổi nhỏ khát thèm.
Vòng tay chen lấn, khổ khem ảm lòng!
Đời đưa chân bước vào đông,
Đong đưa cùng bóng thời gian, đi về.

Vui buồn ngày tháng, dịch xê.
. . .

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-12 21:49:06Huynhthomy>



DÕI MẮT..

Mẹ ngắm bóng hoả châu, miền xa nhớ..!
Từng đêm dài, lo lắng giấc..không tròn?
Chiến tranh triền miên, mong con của Mẹ.
Bao gia đình, tre vội khóc măng non.

Giọng hát à..ơi..! Ru đưa từ đỏ hỏn.
Thao thức trường canh chăm sóc..bệnh tình.
Nuôi con lớn, dắt dìu đi lẫm đẫm.
Khi nên người, đời phó thác chiến chinh!

Đã bỏ quên, đạo dưỡng..công ơn sinh.
Chiếc chòi lá, bên dòng sông lặng lẽ.
Người Mẹ già, lặn lội sống quạnh quẽ.
Một bóng cò ngơ ngác, nhớ mông mênh.

Nước nắt xuống, đôi hàng tuôn..kết bện.
Núm ruột ân tình, Mẹ mãi không quên!

Nguyênhoang
Đăng nhập để trả lời
0
TẠ LÒNG.

Xin cám ơn tình yêu.
Đã dìu đến cuối đời,
Có cảm xúc cũng đành lần, từ tạ.
Được hay không vẫn nhớ, giấc mộng qua!

Qua nhiều, thay phương đổi ngã.
Và khi, tha thứ làm hoà.
Mai xa, vấn vương hoài không thoát.
Ta và Em, ai kẻ đáng thương?

Thượng đế dặn, tình yêu phải cộng hưởng.
Chúng mình lo ra nhìn đâu đó, thua hơn.
So sánh nghĩ suy, muốn đầy như bát nước.
Đường đi gập ghềnh, dần giãm, bởi dỗi hờn!

Tình yêu không dựng xây, tạo nghiệp lớn.
Nỗi lòng tự riêng biết, không ai cho!
Gặp nhau chợt ra đi vội vã đó,
Người say men dấu ái, chập chờn.

Em có thấy, sóng mặt hồ lướt dợn?
Đợi mong, trao duyên ước, bềnh bồng!
Tình ta, là sợi dây tơ, xe chỉ thắm.
Bàng bạc trong mây, đẹp bóng thủy chung.

Nguyênhoang
2ngàn12







Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-12 05:24:29Huynhthomy>





CÁNH MƠ TRẮNG.


Cho Anh, một lần nhìn qua khung cửa.
Trời lạnh mù sương, băng đóng khắp đường.
Anh mơ ước được trọn lòng, chiêm ngưỡng.
Không bá mị thiên kiều,vẫn thương yêu!

Ngõ đường hôm nay chẳng còn, lá me bay.
Cơn gió nhẹ từng cánh rơi, níu bám.
Nghiêng vai chờ, chẳng cho nào kỷ niệm.
Bỏ lại bên đàng, khuất bước đi xa.

Thời gian qua, mỗi người về một ngã.
Em rời xa cổng nhỏ, khép sân trường.
Góc phố vắng người về mơ hình tượng.
Áo trắng ngà, phai bởi nắng vàng hươm.

Còn sót chi không? Xin lần nhặt lượm!
Mang đi theo khắp nẽo, giữ bên đời.
Một chút nhớ, lấp sâu vào ký ức.
Đông sẻ chia cùng, ấp ủ ngàn khơi.

Dòng Hà giang buồn nước lũ giăng Mi.
Tiếng chim hót nghe lắng buồn trên nhánh.
Buông thoải hồn hứng đón ngần tâm thức.
Ta đếm trăm năm, chưa nhận được gì?

Xin chờ người bằng giấc mơ, diệu vợi!
. . .

nguyênhoang

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-13 03:51:32Huynhthomy>




MỘT ĐIỀU Ở KỶ NIỆM.

Em cho ta mượn bờ vai nhỏ.
Gởi giọt lệ thừa, xóa nhớ ai?
Theo bóng trăng xưa về kiếm lại.
Ân tình chôn giấu thuở hoang khai.

Cho uống cạn giòng, hồ mắt biếc.
Bao lâu cạn tỏ được đôi lời.
Gió mây mang hết niềm thương tiếc.
Bỏ lại câu thơ, nhớ bồi hồi.

Mai mốt chia xa về diệu vợi.
Mây pha tuyết trắng trổ trên cành.
Sắc hoa nồng thắm mùa đông lạnh.
Ta đợi chờ cơn gió viễn khơi.

Mang trả vẹn nguyên lời ước cũ.
Hình hài ẩn hiện bóng thu xưa.
Đã lành vết xước tim nồng cháy.
Máu sẽ lưu thông, tiếp bước đời.

Yêu Em ta hát lời ru khẽ!
Vai ướt lệ tình bám lá me.
Có thấy phượng hồng khơi nhắc vội?
Ngang trường nghe lại, tiếng sầu ve!

nguyênhoang
2012

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-13 05:45:44Huynhthomy>



VỌNG TƯỞNG RIÊNG.

Cho Anh? Có trọn đường tình.
Mình xa, phải vì không nợ?
Mong manh, thoáng nào mỏng dính.
Đôi đường sóng bước bơ vơ!

Giọt sầu trên mi, tuôn lệ.
Không ngăn, dành hết rơi trào.
Đưa qua đắm chìm trong bão.
Khoanh vùng trầm tích, hanh hao.

Trao lòng cùng giấc chiêm bao.
Nên không ngộ lòng gặp lại.
Mộng vàng vỡ theo gió lốc.
Đêm dừng, nuối tiếc chưa nguôi?

Để ngày về tan sương cỏ.
Thu gom hạt đọng hình hài.
Rám pha ngần xanh đỉnh núi.
Xa nhìn vàng úa, mây bay.

Ngang trên tháp ngà, vung trải.
Phiền ưu lắng thoát xa rồi.
Vô thanh âm oằn cung phiếm.
Nghe dường mặn chát, khô môi.

Kịp không? Làm dấu sám hối!
Bước chân ngang cửa giáo đường.
Ngày đi, đội cơn nắng quái.
Đêm chìm, ngõ trắng buốt giăng.

Ta thấy giảm lạnh toàn thân.
Dù là tinh cầu, tăng nóng?
Ta thấy thật sâu, vô vọng!
Dường như sụp đổ dương trần.

Loang tràn phủ buông màu trắng.
Tỉnh mơ, hoa tuyết rơi lan.
Thu về, lá chẳng ngả vàng.
Giấu người đừng biết, thu sang.

nguyênhoang
2011

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-25 05:06:37Huynhthomy>


Về Trên Ngõ..Yêu Thương..

Chiều nay gió quay về, lay vạt cỏ.
Nhắc nói giùm, vừa có bước chân qua.
Dẫu có đi phương xa nào, muôn ngã.
Nhớ đừng quên, bỏ lạc buổi hẹn hò.

Gặp trong mộng, một lần tương ngộ đó.
Giữ không rời, lúc thoát khỏi chiêm bao.
Đời xuyên qua những bão nổi, ba đào.
Trăm năm mất, duyên chẳng còn cho lại.

Nào trách than, bởi định mệnh an bài.
Cõi phù vân ngỡ dài, nhưng ngắn ngủi.
Lần cuối đi, không đem theo, hạt bụi.
Lửa đỏ hũy thiêu hài cốt chỉ sót tro.

Đem rải trùng dương xuôi quê, ghi họ!
Sóng nhận chìm trấm tích ở biển đông.
Nghìn năm sau có người ngang, nhắn nhủ.
Quá giang quê, nhìn lúa trổ ngập đồng.
(Nhớ ơn Mẹ, thương Cha dưỡng cuộc sống.
Đền công cho xin vái tạ thinh không!).

Em đã về chưa? Tiếp nốt chờ mong.
Đợi đôi phút có muộn màng, chẳng ngại.
Lỡ nhiều lần, xin mãn nguyện hôm nay.
Được hội ngộ, sẽ lấp đầy khoảng trống.

Gặp lại nhau, trọn vẹn ngắm môi hồng.
Ở ngăn tim ôm ấp hoài hư mộng.
Dường quên đi, ngày đang là mùa đông.
Em thương hỡi! Mình sẽ yêu nhau mãi!
(Cùng cảm ơn, thượng đế đã an bài).

Nguyên Hoang
2012






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-25 05:13:56Huynhthomy>



1. MƠ..??

Anh còn nợ Em, khung trời huyền thoại!
Vết hằn trong tim, chấp cánh đi rồi.
Cuối đường lưu vong, chậm chầm mệt mỏi.
Mà vẫn là chưa, trả hết nợ vay?

Hoàng hôn giờ đây, nắng nhòa rán tắt.
Hoang vu rừng im, gió hú lạnh trần.
Vạt cỏ bên đàng chờ chân ghé bước.
Sương giữ hoài mong, đêm toát đợi giăng.

Dải ngõ dài xa hút ngàn tuyết trắng.
Băng không tan, nên chẳng giữ dấu hài!
Bước đi mãi, biết ai còn theo vết?
Mây trời qua hờ hững lãng, đã quên.

Bỏ ta lại, tất cả đều không đến.
Ai ru ngàn năm, chiếc bóng đợi chờ?
Nắm giữ trong tay, la thu vàng võ.
Miền trăm năm, vách đá phẳng, tan mơ!

nguyênhoang
Đăng nhập để trả lời
0