📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

1.143 trả lời, 136.518 lượt xem — Trang 27 / 39
Chào sư huynh ... lâu ngày hong gặp A vẫn khoẻ chứ nè ... chúc A vui và sáng tác đều nha ...

Dải lụa hồng nhờ mây gió trải giăng.
Sáng mùa đông thả chân xuôi ngõ trắng.
Con đường quạnh hiu, hững hờ xa đó.
Dốc cuối mù sương chẳng trọn hẹn hò.



TRƯỢT DỐC TÌNH

Sáng mùa đông em ngồi che chắn gió
Anh ở đâu .. để ..từ đó ..em chờ,
Xây chòi tranh bên bờ sông Vàm Cỏ
Vậy mà rồi ... sao nỡ vội vàng quên!

Bỏ em buồn với những mảng không tên,
Khuôn ký ức bấp bênh vì mong nhớ
Mơ ngày cũ ... vẫn còn vương đâu đó
Mà cớ sao ...chẳng chung ngõ hẹn hò ?!




Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-08 02:03:07Huynhthomy>




KIẾP PHAI..

Ta yêu nàng thơ, thâm tình phố ảo.
Mang ra đời, trọn vẹn nghĩa phu thê.
Từ phương xa, bao lần đã đi về.
Sàigòn nóng..trở nơi nầy đều lạnh.
Đường băng dài, ủ che nồng hy vọng.
Hồn thơ vươn, toả mộng khắp mây trời!

Chua xót vũng đời, đưa tay với tới.
Nghĩ đó thiên trù đưa nắng hoàng hôn.
Bước vào trần đời ngỡ vay khỏi vốn.
Cho trăm năm? Chưa chắc được tròn!
Một kiếp ngắn, vay nầy không trả hết.
Hẹn lại cùng, khi ruổi bước mông mênh!

Thấm thoát qua đông tàn, mùa thu chết.
Vàng của thu sang, vẫn nhuốm nhân trần.
Mây mãi thoảng, gió về dường mệt mỏi.
Ghé song mà khung cửa có nào khơi.
Đang đợi bóng, đâu phải người đi vắng?
Vẫn chờ tình nhân, hội ngộ vui đùa!

Ngồi lật lại từng trang ký ức thuở.
Sân trường xưa, cổng khép kín, phai mờ.
Thời chinh chiến say mùi nơi đạn pháo.
Gót Sô mòn, quên cả những ước mơ.
Bỏ lại suối trong, rừng hoang nỗi nhớ.
Âm loãng vang, khua xích vỡ trăng sao!

Không gian xanh, vấn vương vần thơ hảo.
Khung trời thân thương, bụi mỏng mây hồng.
Ơi quê hương, khi nào về thăm đó?
Sao tội đoạ đày, chưa thoát quán trọ?
Trả lại đất trời, một kiếp lưu vong.

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-12 16:25:52Huynhthomy>





BƯỚC VỀ NẺO LẠNH.

Hành trình dài, qua núi cao biển rộng.
Đọ màu da, cùng tiếng nói quê hương.
Thức bao đêm, giấc trăn trở miên trường.
Về thăm lại Sàigòn trời hực nóng.

Cánh lưu vong rời bến bờ hảo vọng.
Ta mang mùa đông kề cạnh cuộc đời,
Ngõ đợi nắng hoàng hôn, chờ hong tiếp.
Còn ngày xuân nào, ấm áp cho tim?

Thời gian qua, theo bước mãi đi tìm.
Lá diêu bông, huyền thoại tình dâng hiến.
Gió thu vàng xác xơ, thân cằn cỗi.
Nụ hôn đầu, vừa trả lại bờ môi.

Van xin nhân gian nhận lần sám hối.
Ngày trôi sang vực thẳm chẳng thủy triều.
Mong ai đó xét giáo điều thấu hiểu?
Lời kinh nồng niệm phút cuối, hư không!

Trở lại ngày đông, đêm dài khoả trống.
Không gian quen dường lâu lắm quên nhìn,
Những ngõ trắng dốc triền băng lạnh buốt.
Vẫn cùng nhau chia sớt, mỗi nỗi buồn.

Và còn không? Dành giọt lệ thản tuôn.
Dòng nghẹn, miệng chặn dừng nuốt mặn.
Ánh mắt khô thẫn thờ xem tuyết trắng.
Rơi phủ khắp đường, ngưng đọng tiếng chuông.

Tháp mục gãy, thánh giá buồn rũ xuống.
Không nghe lời,kinh sám hối chuộc lòng.
Đêm hiu hắt ngõ giáo đường lạnh cóng,
Tội giải xong chưa? Mà thõng buông tay!

nguyênhoang
2012



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-17 22:00:13Huynhthomy>


TA ĐỢI EM, NƠI MÙA ĐÔNG.

Ta đợi Em, ở cửa ngõ thiên đường
trong mộng mị!
Ngàn năm, chiêm bao
mỗi độ đêm về.
Mình gặp lại bâng khuâng,
tìm nỗi nhớ.
Vụn vỡ nguyền nên chẳng,
vẹn phu thê.

Ta đợi Em, ở mùa xuân bất tử
thật nồng nàn.
Ngõ đường hoa phủ trải êm
nhẹ bước!
Hài lòng đâu, dìu đến chọn cho đời!
Một trăm năm,
đứng bên ngoài mong đợi.
Cõi trần phù du một đêm mộng,
tan.

Một bước chân trở về con phố cũ.
Nào thân thương, kỷ niệm cuối còn không?
Ta hết mơ, khung trời ươm huyền thoại.
Ngồi bến xưa, chờ phù sa đổi hồng.

Ta đợi Em, lung linh vờn chiếc bóng.
Trên ngõ thu về nhặt lá đợi trông.
Dáng cố nhân, hoa vườn khô sắc nụ,
Quên bỏ cuộc đời, vùi kiếp từng đông.

nguyênhoang
2012

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-21 14:58:02Huynhthomy>

BÓNG NHÂN GIAN

[color=#006633]Mây vẫn ngang, thẫn thờ về..đi mãi!
Nào giống nhau, tùy ngày tháng đổi màu.
Dừng tạo mưa, ruộng đồng được ban trải.
Lấp lánh ngàn xa, ánh mắt muôn sao.

Trời gây dựng cõi đời cho nhân thế.
Người bố phân định số, nhận riêng mình.
Như thời tiết từng vùng có khắc nghiệt.
Ước mơ chan hoà, chia sớt bằng nhau.

Để bước chân, phải miệt mài luân chuyển.
Cuối ngõ về, quên bỏ không còn gì?
Dù bạc vôi hay có là chung thủy.
Dấu ấn phù vân, bụi gió mang đi.

Đêm pháo hoa vụn vỡ, hạt lưu ly.
Trăng chiêm ngưỡng thở dài, mộng chưa phỉ.
Ngàn năm trôi, con nước vẫn xuôi dài.
Về nguồn lại quay hồi ra biển cả.
(Sáng chiều đi qua, tình phải phôi pha).

Thầm lặng phù sa quyện sầu đắp bến.
Chờ người phương nao? Trở lại quê hương!
Ánh mắt buồn vương, giữ niềm hoang tưởng.
Chốn miền hư vô, bóng thoảng mông mênh.
(Xin từ giã, không quày nơi đã đến).
. . .

nguyênhoang
2ngàn12

[/c
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-01 05:26:37Huynhthomy>



HIỆP LÒNG...

Đêm đông, Ta về đây thầm lặng!
Đếm lại giọt buồn, giăng mắc hương xưa.
Hoà quyện sương rưng, bám lấy vai gầy.
Nước mắt, khóc nhớ nào xa vắng.

Đêm đông, bước chân dài buốt giá!
Mang hồn thơ, tặng nhân thế làm quà.
Vẫn còn đây, con ngõ nhiều kỷ niệm.
Sao dường nghe chua xót trong tim?

Đêm đông, mây từng ngang không về nữa?
Thất vọng chờ tin nhắn từ ai?
Xa xôi người có còn đó nhớ?
Niềm thương, biết vẫn giữ hay phai?

Đêm đông, năm nay đầy lo lắng!
Chuông giáo đường, không ai kéo vang ngân?
Em ơi! Anh đã về kịp ước hẹn.
Hiệp lòng..lời kinh thánh, trao dâng.

Nguyênhoang
2ngàn12

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-30 20:27:55Huynhthomy>




GIẤC MƠ ĐÔNG.

Anh đi rồi, buồn bước theo chân đó.
Về lại xa, miền lạnh buốt từng đông.
Góc phố xưa, mưa chiều rưng rức khóc.
Còn trong tim, mong giữ mãi thương nồng.

Những kỷ niệm đậm sâu, nuôi hy vọng!
Mơ phu thê, mộng dài như dòng sông.
Ước giai ngẩu, vươn trầm theo gió núi.
Dù ở hư vô, tình vẫn bềnh bồng.

Vòng tay ôm, không chừa dư khoảng trống.
Vì Anh nợ Em, đền trả chưa xong.
Từ kiếp trước do ân tình nặng quá.
Nay ngồi đong, cho trọn vẹn chữ đồng!

Mai đi xa, hồn luân lưu bay bổng.
Về một nơi, gặp lại dáng hoa hồng.
Trên ngõ nhớ, vào cung đền tương ái.
Thiêm thiếp tầm, quyện cuốn giấc mơ đông..

nguyênhoang
(cuối đông 31.12.2012)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-02 23:59:38Huynhthomy>

THE SNAKE OF THE YEAR 2013.
Best wishes for all, of you this year!

XUÂN MƠ...

Năm mới qua, chờ xuân đến mượt mà.
Khắp quê hương, cùng vui khúc dân ca.
Hương quỳnh thơm, đêm giao thừa Vỹ dạ.
Chiều trên đê nhìn sông Hồng êm ả.
Sóng Tiền giang phù sa xám, lượt là.

Gió ơi! Sao về ngang, đi không gọi?
Rủ Ta theo, xuôi trở lại thăm nhà.
Thoáng nhìn vậy, ngỡ nơi nầy vui lắm?
Nào ai hiểu lòng, mong nhớ thiết tha.

Có những niềm riêng, giữ ôm nghiệt ngã.
Hạ không nồng, thu tuyết trắng trơ cành.
Đông nghẹn ngào, mong ánh nắng cho sang.
Chiều xuân, với tấc lòng gởi phương đó.
Nào đã gì phai, kẻ sống nơi xa?

Mây vẫn trôi, chẳng buồn vui lẫm lạ.
Thầm lặng yên, không như biển thét gào.
Trách than mãi cũng đôi đường, cách ngã.
Thời gian quàng vai, lặng nhớ hanh hao.
Mọi người vui, nơi Ta hồn biển bão.

Khúc dân ca, trên dòng sông ai hát?
Lời yêu thương nghe lần đó năm xưa.
Chiều đong đưa, chờ đêm đến giao thừa.
Xuân lại đến, tiếp đi buồn muôn thuở.
Để khiến người cứ mang mãi, cơn mơ!
… …
nguyênhoang
2013
Đăng nhập để trả lời
0

SUY TƯ ...CHIỀU NAY.

Chiều nay gió nào từ miền xa trở lại?
Lặng nhìn dòng trôi,
nhớ chuyện sáo sang sông.
Cội hoa sứ bên hiên nhà,
không hoa nở.
Khóm tre sau vườn, thân kẻo kẹt ru ngơ!

Chiếc gào treo cuối chái , cuốn dây thừng.
Giếng cạn lâu rồi, tay quây khô cứng.
Ngọn gió phai,không còn mang ngọt lựng.
Mùi vươn loang cảm thoáng ngát, tràn hương.

Hoa cau vẫn buông trải ngập màu trắng.
Gốc bám trầu vàng héo úa bao năm.
Cầm trong tay chiếc lá xưa nhạt thẫm.
Như nơi Ta vàng võ, bước âm thầm.

Chiều nay về nhặt tiếp cánh thu vàng.
Không ai quét sân nhà, quên bỏ vắng.
Con nắng buồn trách người xa, hờn giận.
Sao chẳng về? Thăm đền cổ bóng trăng!

Ngày vẫn đi qua, vơi dần kỷ niệm.
Bánh xe thời gian cán mỏng niệm lòng.
Xoá dấu thiên di, chìm tan hư ảo.
Ta ôm cuộc đời, lần dấu theo sau.
[/size]

Nguyênhoang
2013
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-06 00:29:09Huynhthomy>
NHẠT NHOÀ..

Đi dưới bóng thái dương,
mang thân phận tù đày, viễn xứ!
Và hành trình dài, những chua xót đắng cay.
Che lấy vết chân, in đời ngõ lạnh!
Ta cúi nhận buồn,
chế ngự nỗi niềm riêng.

Như đuôi mắt chân chim,
chứa lệ trào lúc khóc.
Những hoài bảo cạn cùng,
khoả lấp bóng nhân sinh!
Từng ngày tháng ngục tù,
nhốt buồng tim khô cứng.
Âm thầm dìm, đêm mộng mị hư vô.

Ta trở về miền hoang sơ,
ngắm lại cung đền, lầu cũ.
Nhện giăng đong đưa,
heo may gió xa vờn.
Trên mái ngói, vách tường loang rêu bám.
Đã chờ ai? Vọng lần thương, chút nhớ!
Trơ gan cùng tuế nguyệt, đợi bao năm...

Ai hát lời dân ca xuôi sóng nước.
Những gì thân thương qua mất, đi rồi.
Theo dòng phù sa nương chiều lắng rổi.
Nỗi buồn xa, vương trong mắt trên môi!

Tiếng vạc kêu sương, vũng sầu lặn lội.
Hồn trăng xưa, ẩn hiện đó..nhớ gì?
Vẫn vào ra với triều dâng, chung thủy.
Bám cánh lục bình, hoa tím thở bồi hồi.
Về lại tình quê, mây gió thoảng bạc vôi!
(Ngày cũ nhạt nhoà, còn chỉ riêng tôi).

nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-11 04:49:23Huynhthomy>


MONG ANH..

Về Anh nhé! Kẻo mỗi ngày Em khóc.
Đã không dằn, nên nước mắt phải tuôn.
Có biết chăng? Tim khép kín ủ buồn.
Chờ đợi mãi, xót xa thầm vô vọng.

Anh nơi đó, đông về buốt lạnh cóng.
Người nhốt thân trong phòng nhỏ, cô đơn.
Không gian khô, mây ngừng không bay nữa.
Trần suy tư, đêm dài lắm chập chờn.

Về Anh nhé! Kẻo môi khát, mắt trông.
Sớm nhạt phai, quên mất nụ hôn nồng.
Trao vội vã để bây giờ đi mất.
Sàigòn hực hầm sao ngỡ lạnh đông?

Chiều hôm nay, cảm nhận dường bớt nóng.
Mong ước đêm về, dỗ thiếp vô mơ.
Mộng thấy Anh, kề góc phố ngồi chờ.
Thương nhớ quá, chiêm bao hoài thất vọng.

Cà phê ghiền, giọt đắng kém thua Anh.
Về nha Anh, đêm Sàigòn trở lạnh!
Một đôi chim, trên cành giăng cánh rộng.
Tựa vòng tay Anh, ban bố ơn lành.

Như vị Mục sư đọc lời ân điển.
Giữa thánh đường đang chúc phúc, nên duyên.
Quỳnh chợt nở, uyên ương chào, kể chuyện..
Tình sử lưu, thơ xướng hoạ, chẳng thất truyền.
. . .
[size=4]Cuộc đời nầy, Em vẫn mãi .mong Anh!

nguyênhoang
2ngn13


Đăng nhập để trả lời
0
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-11 09:47:04lethutrang>
.......
📎 68hoang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-26 04:27:44Huynhthomy>




CUỘC TÌNH..ĐÃ VỘI BƯỚC CHÂN ĐI.

“lethutrang: ĐỪNG GẶP NHAU NỮA. MÌNH VĨNH BIỆT NHA ANH”.
Những lời nói khô khan,
thốt ra thật chua xót.
Qua lối cũ đi về, sương khói nhạt long lanh.
Những hạt mưa cho trần gian.
Hay là giọt nước mắt?
Khóc cho cuộc tình vụn vỡ đó, ly tan!

Ta xếp lại chữ thơ tháng ngày dài, trầm trong mạng.
Chôn giấu những gì? Được mất đó, cuối ngõ xưa.
Lắm ước mơ đã qua rồi, không còn nữa.
Chiều nay về, phố nhỏ lạnh buồn hiu.

Bóng nắng nhạt hoang liêu,
Tìm nhặt gì nơi dư ảnh?
Con dốc trắng mùa đông, xôn xao gió thu hanh.
Thân xác xơ, không chiếc lá bám cành.
Một tình yêu nhỏ, thiên trù vừa lấy lại.
Vẫn nỗi buồn năm nao, cô đơn giữa đời!
Cảm tạ đất trời, cho Ta nỗi nhớ, không vơi.

Hạnh phúc kề bên, vung tay hất đổ.
Đi tìm vu vơ một cung ái xa vời.
Màu của mây trời bay về muôn ngã.
Ngồi đây buồn, mong nhớ mãi người xa!
Nhìn sóng biển lượn nô đùa chạy giỡn.
Bọt tung cao, có thầm trách dỗi hờn.
Ngắm xa đó, tận chân trời cuối biển.
Tìm một chấm hồng, làm dấu quê hương!

Ta ước mơ đây.. có cung lầu, đền tháp.
Chứa một niềm tin, ngày tháng cũ xa xôi.
Xin hiểu lòng ta gởi lời tạ lổi.
Ánh mắt nào, lung linh đó..đợi đền bồi!

nguyênhoang
2ngàn13[/color]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-14 00:30:50Huynhthomy>


Chiều nay về, nhặt lại từng kỷ niệm.
Gói hành trang đã nhẹ bổng bên đời.
Mây nhung nhớ đưa quay vùng huyền thoại.
Nghe sóng thì thầm, nhắc chuyện không vơi.

nguyênhoang
2013
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-26 04:30:03Huynhthomy>



NÀO THAY..

Lần dấu theo về ngõ nhớ mong.
Vườn xưa còn thắm nhụy hoa hồng?
Ước mơ tình nghĩa, đôi đằng vẹn.
Sẽ đắp bù cho khoảng đợi trông!

Vầng trăng có lạnh đến từng đêm?
Rêu bám chờ ai?Ngủ góc thềm!
Con phố sương giăng, buồn héo hắt.
Bão lòng xin lãng tránh xen chêm..

Hương sứ giùm ngăn, buốt bám vai.
“Không Gian”* nồng ấm đón duyên hài.
Nào ai, hiểu rõ buồn bao nỗi?
Về trở.. rồi đi, sẽ chẳng phai.

Em ơi! Lời hứa mãi bình yên.
Như nắng ngày sang, xoá lụy phiền.
Tựa gió mang về, mơ luôn được...
Ở nhiều kỷ niệm đã nên duyên!
(Bất tử chân tình chẳng biến thiên).

Đường mây xa đó, tâm vương nhớ.
Hiện hữu không là, một giấc mơ.
Anh sẽ về may, quà áo cưới.
Tặng người yêu nhỏ, bỏ công chờ.

Gió hỡi mang về trước ý thơ.
Tình yêu chan chứa đậm nơi lòng.
Xa xôi lạnh giá, Em chăn ấm.
Ru dỗ người say, lịm giấc đêm.

Tim bỗng ngập đầy luồng máu nóng.
Mơ nồng lượn chảy như dòng sông.
Dòng sông nơi quê hương, tươi thắm.
Lời biển, yêu Em vẫn thì thầm.

Mây bay khắp trời, thương đó ngàn năm.

Nguyênhoang
2013
* Tên quán càphê tại Sài Gòn,(nh/ltt) đến uống mỗi ngày.


nguyênhoang à! lêthutrang luôn nhớ anh.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-19 20:17:07Huynhthomy>


NẦY MƠ...

Anh muốn dìu Em, qua con phố lạnh.
Đón hạt mưa bay, phả nhẹ vào lòng.
Đếm thời gian, nhìn mưa rơi bên cửa.
Yêu thương len hồn, thầm nhớ xa xôi!

Những giọt nồng tình ái, thấm vương môi.
Những nụ hôn dài, trao cuồng cho vội.
Ánh mắt thay lời, chúng mình thấu hiểu.
Theo dòng về nguồn, giữ đó tin yêu.

Em ơi! Nhớ thương.. mong đáp thật nhiều.
Xin chớ đổi hãy giữ hoài bất tử.
Ngày cùng đêm, tương tư lưu luyến mãi.
Lời kể xưa, có loài cá trở quày.

Vượt sông suối về nguồn cố tìm lại.
Dấu ân tình in vết đó trăm năm.
Chờ vẹn nghĩa phu thê, thiên trù tặng.
Đời chung vui, duyên bền vững sâu trầm.

Về lại núi cao, ẩn cư rừng thẳm.
Có suối trong, chim hót khúc ngọt ngào.
Những con dốc dẫn chân mình bước dạo.
Đến cửa thiên đường, nhận lắm yêu thương.
(Hy vọng đó không là mơ hoang tưởng?).

Nguyênhoang
2ngàn13

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-21 00:45:07Huynhthomy>


CHIỀU MUỘN...

Chiều nay muộn, con về đây giỗ Mẹ!
Rau đắng bên hè, úa chết đã lâu.
Bát canh xưa, khổ nghèo ngày thơ ấu.
Cùng đời đi qua lắm nổi bể dâu.

Chiều nay muộn, Con về bên mộ Mẹ!
Đốt nhang khấn thành, khói quyện bay cao.
Nhớ ngày mưa, trong nhà cạn hết gạo.
Theo đê băng đồng, hái đủ loại rau.

Nhìn hạt mưa bay thương thầm nhớ Mẹ!
Giờ không quê hương, lưu lạc xứ người.
Tìm về mùa xuân mơ nồng vị ngọt.
Tô lại tình xưa cho sắc đậm màu.

Niềm vui muôn nơi, bừng dáng xôn xao.
Sẽ quên bỏ những nỗi buồn vụt thoát.
Bao quanh đời từng ngày đông buốt giá.
Niềm mơ không còn, tan biến nhạt nhoà.

Chiều nay muộn, tìm lại khung trời cũ.
Mồ cô đơn hoang lạnh núm lạng bằng.
Vạt cỏ úa màu vàng thay hoa cắm.
Khoảng nhỏ khung trời, đêm đến ngắm trăng.

Chiều nay muộn, ngày xuân về sắp đến.
Lẵng hoa hồng màu trắng, con không còn..
Nhìn từ mẫu, nụ cười tràn cảm mến.
Hàng thông chen lời, nhớ hát véo von.
(Tim con chứa, hình bóng Mẹ vẹn trọn).

nguyênhoang
2ngàn13

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-25 21:43:19Huynhthomy>


NHỚ CHIỀU XUÂN.

Chiều nay gió nghịch chiều, báo xuân đến.
Một năm dài có lúc nghĩ phù vân.
Ngày rời đi, sắp xa cách đến gần.
Không làm được như cá hồi lội ngược..

Về đầu nguồn dòng còn đây, chia bước?
Thầm xót xa kỷ niệm giữ, trĩu lòng.
Bọt nước trôi ngang từng chổ cạn nông.
Chợt thổn thức xoáy quyện vòng sâu thẳm.

Những cánh lá ươm vàng đợi chân dẫm.
Nhận từ thu bao hanh nắng, chứa sầu!
Hạt mưa nhỏ làm chao nguyền giai ngẩu.
Giấc mơ dài, thu vén gởi theo mây.

Một vòng tay ôm chân tình còn đấy.
Chờ đêm sang, gối đầu ngủ bên thềm.
Tình thơ hát, ru say vào mộng mị,
Vườn địa đàng nguyên thủy đó, yêu Em.

nguyênhoang
2ngàn13



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-26 21:46:02Huynhthomy>



KHÚC VỌNG PHIÊU CA.

Chiều nay mưa, trải trên dòng sông nhỏ.
Bông điên điển vàng, rụng vỡ trôi đi.
Xưa thơ ngây, nay lỡ mất xuân thì.
Thầm lặng đó, áp thủy triều bương chảy.

Người trở về đào kỷ niệm nhớ lại.
Mùa gió qua mang trả cạn ân tình.
Không hôn lễ, cũng chưa lần ước đính.
Chén rượu nguyền, ước nhạt chẳng dịp say.

Tìm trở về ngắm thôn nghèo dấu ái.
Vẫn còn đây lắm kỷ niệm dạt dào.
Bao quanh đó những cỗi cằn hoang dại.
Mường tượng hồi sinh, bừng sống xôn xao.

Ngày sẽ ôm, giữ bóng nắng ngọt ngào.
Gió ngưng dậy, mang cuồng phong giông bão.
Mây bơ vơ chắc buồn nên lặng lẽ?
Người đi tìm đáy nước giữ trăng sao.

Đời tha hương, quay hồi nâng phiếm dạo.
Hát tình ca năm tháng giữ nguyện chờ.
Rừng quen biết, gió núi cùng giao hưởng.
Lời chân thành, tiết tấu quyện mông mênh.

Chưa bao giờ dòng sông thầm lặng chết.
Và mùa trăng không hờ hững cung đền.
Mây thiên thu, lỡ về quên ngõ bước.
Nắng hong giùm vườn cũ, chớ lạnh tênh.

Hồn về trên vết sầu đêm cổ nguyệt.
Vọng mây ngà, in dấu tích năm xưa.
Đi qua bao ngõ tình trao luyến ái.
Hờn phôi pha, ngâm đáy nước ngân tuyền.

Trăng khát vọng về đây soi tha thiết.
Tìm xích thằng, lần toạ mộng giam thân.
Cầm ước mơ giữa hai bàn tay trắng.
Từ trăm năm vàng võ, lạt hương trần!
. . .
nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-28 23:16:20Huynhthomy>



VỌNG NÀO ĐÓ..ƯỚC MƠ !

Mẹ đâu biết giờ đây, con xa xứ.
Nào có chê gì cuộc sống ở quê hương?
Mái gia đình ngày xưa, chen lam lũ.
Ngày vẫn đi, chiều phai nắng chan hoà.

Mùi mạ xanh gió đùa hương lan toả.
Hàng dừa cau, gió vuốt lá rì rào.
Đường quanh xóm, mưa sình lầy ún đất.
Vui vầy mâm cơm, từng bữa mắm rau!

Đêm chưa sang, hiện nửa vành trăng khuyết.
Nồng nàn đi, chẳng trở lại bao giờ?
Dòng sông chảy, cuốn theo lòng mong nhớ.
Không gian yên lành, đẹp đó áng thơ.

Trời mãi xanh, bàng bạc cánh mây tơ.
Ví tình yêu, vòng tay ấm đôi bờ.
Ôm bao kín niềm thân thương muôn thuở.
Câu hát ru đời, xa tổ bơ vơ!

Bầu sữa Mẹ suối nguồn nhập hơi thở.
Trong cơn mê, tưởng nhớ đến mẫu từ.
Luồng dương khí chạy dài loang huyết quản.
Đưa lại về vùng tim đắm miên man.

Còn nơi Ta duy nhất Mẹ và Quê!
Mai ra đi, tan vào mông lung đó?
Ước mơ ngộ hồn, tâm tư vọng ngỏ..
Mong mỏi một lần, đôi chốn được về.

Nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-06 01:10:02Huynhthomy>


LỜI THÌ THẦM VỚI QUÊ HƯƠNG.

Ở quê cũ, bây giờ không còn nữa?
Cánh diều xưa buông thả, gió chẳng dìu.
Con đê nhỏ ngoằn ngoèo, bang sửa.
Và buồi chiều, lầm lũi bước cô liêu.

“Về để đốt trầm hương, cho người trước.
Mong người sau, quên thù hận năm xưa”
Ôi! Lời thốt nghe chạnh lòng viễn khách.
Kiếp nhân sinh hiện hữu, vẫn mơ nầy?

Dòng sông cũ đã lâu rồi quạnh vắng.
Đò ngang qua, không còn tiếng gọi mời.
Phù sa quyện đục màu, chẳng trong nước.
Trăng cũng buồn, không soi bóng để lưu.

Thèm con nắng đến chờ trước sân nhỏ.
Để tàng cây ấm áp rủ chim vể.
Đậu ríu rít hót chào nhau vui vẻ.
Tô cảnh thanh bình, còn chỉ cơn mê.

Một ước mơ bình thường và nhỏ nhất.
Chẳng nào cho? Thời gian tiếp xoay rồi.
Thuở hoa niên, phí đời xuôi trải lót.
Thời huy hoàng, đã chấp cánh xa bay.

Nào còn chi? Tiếc nuối thầm xin lại.
Một vòng tay dấu ái, chẳng đoái hoài.
Vẩy nhau cuối, mong tình quê thắm mãi.
Chúc đổi đời, rực rỡ bóng tương lai.

Nguyênhoang
2ngàn13




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-01 21:58:38Huynhthomy>


TRĂNG PHAI..

Đêm giao thừa, gió lạc về bên cửa.
Ngỡ người xưa từ mây thả buông rơi.
Đời lưu vong, cô lữ cách phương trời.
Vẫn còn luyến quay vể, hẹn cũ nhớ?

Xa quê hương, có gì vui chốn nớ?
Hay muộn phiền,? Thầm gởi cánh mây trôi!
Dạ héo hon, mong có lúc quay hồi.
Hồn chua xót, mỗi mùa xuân chợt đến.

Kiếp nhân sinh, thấm sâu tình hoài niệm.
Kỷ niệm riêng, mang canh cánh tận lòng.
Ngày trăng cuối, dần lặn khuất quạnh mông.
Đông khoả lạnh sương ủ giăng dĩ vãng!

(Mơ gặp nhau, vào mộng mị thiên đàng.
Bước chân nhỏ, lang thang tìm dấu ái.
Sống cho trót thân vay từ định mạng.
Hờ hững nhân gian, dành phận lưu đày).

Nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-10 13:11:37Huynhthomy>



DÒNG SÔNG ĐÓ..GỞI NIỆM LÒNG.

Buồn như dòng sông, cầu treo* đã bắt.
Không còn Phà, mỗi bữa hì hục qua.
Cùng xuồng ghe, rộn rịp xuôi khắp ngã.
Quyện phù sa, thôi thúc sóng không ngừng.

Ngày hai buổi ngắm dãy cồn giao mũi.
Nước cạn ròng trở ngại chuyển ngang sông.
Cầu lưu thông, đôi bến khách không dừng.
Người kiếm sống, chuyển nghề vất vả mãi.

Về du lịch, tìm thăm miền sinh thái.
Cạnh nhà xưa, dừa xơ xác thẫn thờ.
Đứng im bóng, lá rũ hờ gió lướt.
Không còn nghe tiếng sáo vuốt vi vu.

Kinh tế đổi thay, bao thân ngã rạp.
Cứ đốn lại trồng, dân khổ kêu than.
Ôm mảnh ruộng, miếng vườn chịu vùi dập.
Người nông dân, miệng nếm mắm.. cà thâm.

Cha gian nan, suốt ngày ngoài đồng áng.
Mẹ tảo tần, khum cấy mạ dần công.
Con qua sông, bỏ xóm thôn tìm chữ.
Mới nửa đường, đổi áo chiến tang bồng!

Mùi thuốc súng ngưng rồi, thay xiềng xích.
Khua gông cùm, xuyên rào sắt ngắm trăng.
Thấy mông lung, bóng nguyệt vết in hằn.
Con ngõ cũ đường xưa chắc im thít?

Còn xạc xào, cánh chim lạc ăn đêm
Lạnh buốt căm, một điếu thuốc khát thèm.
Những mơ ước, đứng giữa trời nắng cháy.
Trà đá giải lòng, chống cuốc hoang mê.

Ta đi mãi, cuối chân trời viễn xứ.
Mang tội đồ..đày ải sống lưu vong.
Mùa phượng bay cánh hoa nhỏ, mưa hồng.
Xác pháo vụn, lá khô vàng lót bước.
Về đâu miền, hun hút bóng thiên thu?

Gối đầu say, vẳng chày khua giã gạo.
Dốc bản rừng chao động giọt sương rơi.
Tầng mây cao ngang hoài chẳng nhắn gởi?
Thời gian trôi, cuốn quyện mất mượt mà!

Mẹ Cha mất, tin báo từ mật mã.
Thư người tình, gián đoạn ngõ bặt đường.
Chờ tiếp tế, tạm măng rừng đỡ đói.
Pháo chợt dừng, dành khoảng trống, nhớ thương!

Ta về đây ngồi trăm năm chờ đợi.
Thầm lặng nhìn để nhớ lại dòng sông.
Rốn nhao chôn đây, xác thân lưu lạc.
Cốt tro tàn không hiệp nhất, lang thang?

Sao cùng sống chung không gian?
Mà quê hương không cho ngụ?
Ta phạm tội gì? Chỉ lý tưởng khác nhau!
Miên man ngật ngừ, bên tai tâm đắc.
“Về để đốt trầm hương, cho người trước.
Mong người sau, quên thù hận năm xưa” (SL/HT).
[/color]
Nguyênhoang
2ngàn13



*Cầu RẠCH MIỄU-Mỹtho qua Bến tre.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-13 18:38:40lethutrang>
...

📎 hoang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-18 21:50:27Huynhthomy>


DẤU ĐÓ NGÀY XƯA..

Miền cao nguyên, quanh năm lạnh buốt giá.
Có tầng mây lạc thấp, thoáng qua đầu.
Vì đời trai, lỡ sinh thời chinh chiến.
Bỏ sân trường người yêu nhỏ, hoa ngâu.

Những cơn mưa, lũ dầm ngập nguyên thảo.
Suối dâng cuồng, vuốt gộp đá ầm ào.
Luồn vào núi, dòng Dak-Bla* chảy ngược.
Nên nụ hồng vườn thắm, thích vươn cao**?

Ngang thềm cấp, không nhận được duyên nào?
Cô Sơn nữ bền lòng với tập quán.
Phong tục lâu đời, mến nhau mực thước.
Lịch sự vui cười, tình vẫn khó trao***.

Rừng lá xanh, đêm dài động lao xao.
Chợt thức tỉnh, tiếng đạn cày pháo nổ.
Hoả châu soi kinh hải, úa phai vàng.
Thu chưa đến, mà cỗi cằn nhuốm vóc.

Thời gian đi nhuộm dần cho mái tóc.
Bạc điểm màu, lấm chấm sớm chen đen.
Bao giờ ngưng tiếng súng, phố lên đèn?
Để kết vội, cổng hoa chào tiệc cưới.

Mơ vụt tắt, tháng ngày buồn tiếp tới.
Mài gót Sô, xuôi khắp nẻo đường trần.
Mơ chỉ được, một khoảng nào thật ngắn.
Nợ tang bồng, trách nhiệm giữ an dân.

(Túy ngoạ sa trường quân mạc tiếu.
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.
Tin yêu không có gì than hối!
Phận vẹn toàn, thiên phúc nhận thôi).

nguyênhoang
2ngàn13

*Dòng sông ở cao nguyên tỉnh Kontum.
**Người đẹp nơi đây không chịu lấy cấp thấp.
***Sơn nữ thượng du không lấy chồng Kinh.



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-04 20:59:02Huynhthomy>



TỪ ĐÓ NHỚ..GỌI ĐÀN.

Tay khô cằn, khẽ xoa lại vết vân môi.
Hồn viễn khách, đêm trăng nầy mơ xuân mới.
Quê hương xưa, chắc quên rồi không mong đợi.
Thời gian chẳng chờ, phù sa cũng nào bồi.

Dòng sông nhỏ nước bao lần chuyển đổi.
Vào ra quạnh buồn luyến nhớ xa xôi.
Đôi bờ lở, đục bến trong thu hẹp.
Trăng mỗi mùa trở hiện, khép săm soi.

Hàng dừa nước khát thèm cơn sóng rổi.
Vỗ vào hong bì bõm, toé rung reo!
Vui chốc lát, thủy triều rời xuống thấp.
Đời giạt mây trôi, muôn nẻo bọt bèo.

Gió trưa hè, đưa nhành tre kẽo kẹt.
Thầm gọi ai? Về lại buổi an bình!
Đất nước nầy, xong thoát nỗi chiến chinh.
Sao chẳng có, được niềm vui rộn rã?

Đàn con ly hương, mọi miền đất lạ.
Hiệp lòng cùng nhau tô thắm sơn hà.
Trang điểm lại những ngõ đường, gốc phố.
Gót hồng tình di chuyển bước thăng hoa.

Về đi nha? Chốn đã lần ...từ tạ!
Dựng màu xanh, cảnh sắc đẹp thuở nào.
Gió giúp thổi, thay lớp cằn trên lá.
Mưa lũ nồng, giặt giũ sạch thương đau.

nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-22 01:51:13Huynhthomy>


LỜI CỦA NGƯỜI TÌNH.

Chiều nay gió lạnh chợt về.
Cuốn theo giông tuyết, mọi bề rét căm!
Đông tràn cứ mỗi cuối năm,
Dập dồn lễ lộc, gọi thăm từng người.

Thời gian nhịp bước chẳng dời.
Bóng trăng vời vợi, mái lầu khuất che.
Từ lâu quên cuốc gọi hè,
Đêm im tiếng vạc, lạc bè tìm nhau.

Vút cao gió hắt rạt rào.
Lời reo của sóng lao xao đẩy đùa.
Bạc đầu tay vẫy phân bua,
Loang giăng dải lụa, tạ bờ rời xa.

Thủy triều phăng cuốn nắng tà.
Giữ yên mộng ước, phong ba buổi đầu.
Trùng dương nào biết nông sâu,
Quyến trong nước mặn, tình sầu vương mang.

Dấu in lưu bãi cát vàng.
Tương tư bọt sóng, ngút ngàn thương yêu.
Kinh thư ghi đó giáo điều,
Một đời tín hữu, chuộng chiều Em thôi!

Nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 02:19:03 bởi Huynhthomy>



VỌNG NGÀN XA..

NGÀY MAI, nếu lỡ lần LẠC BƯỚC.
Biết lúc quay hồi, tiếc nuối không?
Có nhớ nơi mà, NGÀY THÁNG CŨ..
NIỀM MƠ gởi đó, chẳng chung lòng!

Mỗi kẻ lang thang tìm lại bóng.
Trên dòng sông nhỏ miên man trôi.
Hay ngồi toạ mộng, triền cao núi.
Ngắm nhánh mây qua, xót chạnh đời.

Vẫn biết thời gian đi chẳng đợi.
Đâu nào cùng ý giống như Ta.
Sống cho kỷ niệm, trầm vương vấn.
Từng buổi mong nhau, cuối nắng tà.

Vùi mảnh đời, lưu vong xứ lạ.
Xót xa chi mấy cũng qua rồi.
Ngoài kia gió lạnh về lơ đảng.
Đã nhớ gì chăng? Buốt giá môi!

Thèm khát nụ hôn trao nóng hổi.
Giữ thương yêu mãi đi bên đời.
Tim luôn hiệp nhất cùng giai điệu.
Mây gió ngang nhìn, chúc hưởng vui.

Hương tóc thơm tho, mùi dậm dụi.
Áp vào nghe ấm tận  hồn nhau.
Kiêu sa con nắng hờn ghen tủi.
Lạc bước dâng trao, phận má đào.
(Như có quanh mình gió lao xao)

nguyênhoang
2ngn13



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-27 21:34:11Huynhthomy>




VỌNG CHỜ.

Chiều nay, thương nhớ về cùng gió.
Có biết từ thu đợi đến đông?
Trăn trở, chập chờn không dỗ ngủ.
Canh tàn mộng mị, đẩy mơ xa.

Mây đi lâu lắm tràn muôn ngã.
Đã bỏ trôi xa những giấc nồng.
Nắng đến bao lần vội xua đuổi.
Chỉ chờ bóng ấm, cố nhân mong.

Những bước chân dài qua lối nhỏ.
Một thời đôi đứa nắm tay nhau.
Lá me nương gió vương vai đậu.
Thay bướm vờn hoa nhẹ đáp vào.

Một cánh mây hồng chở ước vọng.
Đến nơi chờ mãi, trót quên rồi!
Sao Em lỡ chẳng về như hẹn?
Ước nguyện cùng tha thứ, bạc vôi.

Đêm âm thầm gió len vào cửa.
Tìm lại yêu thương thuở hững hờ.
Hôm nay trăng nhạt màu lan úa.
Bọt nước theo dòng, thoáng tưởng mơ.

Em là bài thơ đọc qua lần mãi nhớ.
Đường đời chông chênh, cay đắng mấy cũng chờ.
Cuộc sống nầy, mỗi người vin nhờ hơi thở.
Và cơn ngủ dài, vẫn chợt gặp giấc mơ?!


nguyênhoang
2ngàn13

Đăng nhập để trả lời
0