Chương 7.5
[/align]
Số người của Tát Sát Biệt Khất sau khi bỏ chạy về tới "Cổ Liệt Diên” vẫn còn thở hào hển vì mệt. Bất Lý Bột Khoát tức giận nói:
- Này, Tát Sát Biệt Khất, tên Na Khả Nhi của anh đã làm mất hết thể diện của người Chủ Nhi Khất rồi. Vậy, Hợp Đáp Cát Đãi hiện giờ ở đâu? Tôi cần phải giết đi con chiên ghẻ đó!
Tát Sát Biệt Khất tức giận nói:
- Thôi hãy bỏ đi! Thiết Mộc Chân không khi nào tha thứ cho chúng ta, vậy chúng ta phải mau rời đi. Nhưng còn mẫu thân đâu? Ôi chao! mẫu thân của tôi đâu?
Đến chừng đó họ mới phát giác sự vắng mặt của Ngạch Lý Chân Phi.
- Chắc chắn đã bị Thiết Mộc Chân bắt rồi. Cướp lại ư? Rõ ràng là mình không đánh thắng được Thiết Mộc Chân. Vậy làm sao bây giờ?
Tát Sát Biệt Khắc hoàn toàn lúng túng. Mộc Hoa Lê đứng bên cạnh nói:
- Thưa thủ lĩnh, để tôi đi gặp Thiết Mộc Chân đòi Đại Phi lại.
Hai anh em Dã Lặc Miệt và Tốc Bất Đài một trước một sau dẫn Mộc Hoa Lê đi vào đại trướng. Thiết Mộc Chân nhìn thẳng vào Mộc Hoa Lê, lạnh lùng hỏi:
- Toàn bộ người Chủ Nhi Khất các ngươi đã phản ta bỏ đi rồi phải không?
Mộc Hoa Lê bình tĩnh trả lời:
- Tôi chỉ biết thủ lĩnh của chúng tôi dẫn toàn bộ gia tộc dời đến một vùng chăn nuôi khác.
Thiết Mộc Chân trừng mắt:
- Ngươi dám chống lại ta hả?!
Mộc Hoa Lê đứng yên lặng với thái độ không tự ti mà cũng không tự cao. Thiết Mộc Chân lại hỏi:
- Tát Sát Biệt Khất phái ngươi tới đây để làm gì?
- Yêu cầu Khả Hãn thả Ngạch Lý Chân Phi ra.
- Khẩn cầu hay là van xin vậy?
- Không, thủ lĩnh của tôi bảo là đến yêu cầu.
- Hả? nhà ngươi tên gọi là gì?
- Mộc Hoa Lê.
- Nhà ngươi là người gì của Tát Sát Biệt Khất?
- Là nô lệ.
Thiết Mộc Chân cả giận, thò tay tuốt thanh đao đang mang bên cạnh sườn của Dã Lặc Miệt và chỉ thẳng mũi dao vào cổ họng của Mộc Hoa Lê nói:
- Nhà ngươi là một tên nô lệ, mà cũng dám tới đây nói chuyện với Khả Hãn sao?!
Mộc Hoa Lê bình tĩnh đáp:
- Tôi là nô lệ của Tát Sát Biệt Khắc chứ là không phải nô lệ của Khả Hãn.
Thiết Mộc Chân huơ đao chém mạnh về phía Mộc Hoa Lê. Khi lưỡi dao sắp bổ tới đầu của Mộc Hoa Lê thì Thiết Mộc Chân láy lưỡi dao ra ngoài. Mộc Hoa Lê vẫn đứng thẳng không hề nhúc nhích. Thiết Mộc Chân cười, nói:
- Can đảm lắm! - dứt lời, Thiết Mộc Chân trả thanh đao lại cho Dã Lặc Miệt, rồi ngồi xuống nói tiếp:
- Này, Mộc Hoa Lê, đừng trở về nữa, ở đây làm Na Khả Nhi của ta được không?
Mộc Hoa Lê không đáp. Thiết Mộc Chân nhóng người tới trước, hỏi:
- Thế nào? Nhà ngươi cho rằng Thiết Mộc Chân ta không bằng tên ăn trộm ngựa Tát Sát Biệt Khất ư?
Mộc Hoa Lê tôi hết sức kính trọng và ngưỡng mộ Khả Hãn, nhưng tôi không thể không trung thực với chủ nhân của tôi. Hiện giờ tôi vẫn là nô lệ của ông ta.
Thiết Mộc Chân càng cảm thấy yêu thích Mộc Hoa Lê. Ông ta đi vòng quanh Mộc Hoa Lê một vòng, rồi vỗ vai Mộc Hoa Lê nói với Dã Lặc Miệt:
- Này, Dã Lặc Miệt, dẫn anh ta xuống dưới khoản đãi tử tế!
Dã Lặc Miệt dẫn Mộc Hoa Lê bước ra khỏi đại trướng. Thiết Mộc Chân nói với Tốc Bất Đài:
- Này, Tốc Bất Đài, mau đi mời thủ lĩnh các bộ lạc đến đại trướng để bàn việc.
Quí tộc và thủ lĩnh của các bộ lạc lần lượt đi vào đại trướng. Mỗi người đều nói lên ý nghĩ của mình khiến cả gian lều đều ồn ào. Đối với những con ngựa rừng đá hậu thì phải dùng roi mà đánh, đối với người Chủ Nhi Khất phản bội bỏ đi thì phải thảo phạt!
- Thưa Khả Hãn, ngài từng nói đối với những người đã bỏ đi trước kia đều có thể tha thứ, vậy từ nay về sau nếu ai có hành động bất trung như vậy nữa, thì ngài sẽ dùng mã tấu và giáo dài Tô lỗ đỉnh chăng?
- Bây giờ là lúc nên trút tai họa xuống đầu của người Chủ Nhi Khất rồi!
Mông Lực Khắc lên tiếng ngăn cản:
- Không thể được! Như chúng tôi đây được Khả Hãn không chê, thết tiệc hoan nghênh chúng tôi trở về. Vậy bằng hữu mới đáng hoan nghênh thì bằng hữu cũ cũng không nên vứt bỏ một cách dễ dàng. Phương chi người Chủ Nhi Khất lại là quí tộc trưởng chi của người Mông Cổ, vậy Khả Hãn càng nên độ lượng bao dung.
Đáp Lý Đài dù sao cũng là người lớn tuổi, không còn nóng tánh như người còn trẻ nữa. Ông ta nói:
- Lời nói của Mông Lực Khắc rất đúng. Chúng ta vừa mới đánh nhau với kẻ thù gồm 13 bộ lạc, vậy không nên tăng thêm nhiều kẻ thù nữa.
Cáp Tát Nhi lên tiếng phản đối:
- Nếu chúng ta ra tay sớm, thì chúng nó đã trở thành một đống xác
chết rồi, vĩnh viễn không thể trở thành kẻ thù của chúng ta được!
Có một số người phụ họa theo ý kiến đó. Khoát Nhi Xích là người nắm vững tình hình, liền nói:
- Theo tôi chưa hẳn như thế đâu. Như tôi được biết bộ lạc Chủ Nhi Khất trong khi tiên Khả Hãn còn sống, là một bộ lạc gan dạ nhất, có tài chinh chiến nhất và cũng có nhiều tay cung nỏ giỏi nhất trong các bộ tộc Mông Cổ. Cho nên cùng một lúc với việc biến chúng thành xác chết thì trong số chúng ta cũng có nhiều người nằm xuống!
Cáp Tác Nhi dùng giọng chế giễu nói:
- Anh sợ rồi sao, Khoát Nhi Xích?
Khoát Nhi Xích đáp:
- Tôi sợ, nhưng điều tôi sợ là trong khi Khả Hãn tương tàn với nhau, thì sẽ tạo cơ hội tốt cho Trát Mộc Hợp!
Thiết Mộc Chân thấy mọi người ai giữ ý kiến nấy của mình, tranh chấp không ngã ngũ, bèn chấm dứt cuộc họp và đi đến Khoát Nhi Đóa của Kha Ngạch Luân. Kha Ngạch Luân đoán biết sớm muộn gì Thiết Mộc Chân cũng sẽ đến. Bà chờ cho con mình thi lễ xong, bèn để cho Thiết Mộc Chân ngồi đối diện với Bột Nhi Thiếp rồi ung dung hỏi:
- Họ đã bàn nhau việc gì thế?
- Mọi người đều có ý kiến khác nhau, bàn cãi mãi mà không ngã ngủ.
- Có ai chỉ trích thái độ sơ thất của con trong buổi tiệc không?
- Dạ, chưa có.
Kha Ngạch Luân lắc đầu nói:
- Như vậy là rất không tốt, con vẫn chưa làm cho bộ hạ của mình biết là con sẵn sàng tiếp nhận những lời can gián. Con là Khả Hãn thế mà lại trở thành người chỉ huy cho một cuộc xung đột có vũ khí, còn thua cả thái độ nhẫn nhịn và tinh thần rộng lượng của Biệt Lặc Cổ Đài. Mẹ cho rằng điều đó họ đều thấy được, nhưng họ không dám nói ra đấy thôi.
Thiết Mộc Chân gượng cười của người biết nhận lỗi, nói:
- Vì lúc đó con bị bọn người của Ngạch Lý Chân Phi làm cho quá bực bội.
Bột Nhi Thiếp nói:
- Khả Hãn có thể khoan dung cái lỗi cũ của họ là từng cùng Tháp Lý Hốt Đài bỏ rơi chúng ta, vậy lần này cũng nên khoan dung cái lỗi so với trước bé nhỏ hơn nhiều mới phải.
Thiết Mộc Chân đứng lên, nói:
- Thôi được! Con sẽ phái ngay người hộ tống Ngạch Lý Chân Phi trở về và hòa giải với người Chủ Nhi Khất.
Trong khi Mộc Hoa Lê đi cùng Dã Lặc Miệt đến thả Ngạch Lý Chân Phi bị bắt trong cuộc hỗn chiến, thì bà ta đang bị giam giữ trong một chiếc lều Mông cổ và cũng đang la ó om sòm. Ngạch Lý Chân Phi nói cho cùng, vẫn là Đại phi của tiên Khả Hãn, cho nên khi bị bắt giam giữ bà ta đã gào la liên tục.
- Hãy thả ta ra! Bớ Thiết Mộc Chân đáng chết, nhà ngươi hãy mau thả ta ra!
Khoát Nhi Xích và Truật Xích Đài cùng hộ tống cỗ xe lạc đà đưa Ngạch Lý Chân Phi trở về cửa trại của người Chủ Nhi Xích. Mộc Hoa Lê đi theo sau xe liền xuống ngựa nói:
- Xin nhị vị hãy chờ một chốc để tôi vào trong bẩm lại với chủ nhân tôi rồi sẽ mời nhị vị đi vào. - Nói dứt lời, Mộc Hoa Lê trao ngựa cho người lính gác cửa rồi đi thẳng vào đại trướng.
Truật Xích Đài và Khoát Nhi Xích cũng xuống ngựa, nhẫn nại đứng chờ. Một lúc sau, trông thấy Hợp Đáp Cát Đãi từ trong đi ra nói với hai người:
- Thủ lĩnh chúng tôi có lịnh, mời các vị đưa cỗ xe của Ngạch Lý Chân Phi đi vào cửa doanh trại.
Truật Xích Đài và Khoát Nhi Xích đưa mắt ra hiệu cho nhau và cũng ra hiệu cho người đánh xe. Người đánh xe liền đánh cỗ xe đi vào cửa "Cổ Liệt Diên". Hai người cũng muốn đi vào nhưng bị Hợp Đáp Cát Đãi chận lại, nói:
- Thủ lĩnh Tát Sát Biệt Khất có lệnh, người ngoài không được đi vào trong.
Truật Xích Đài và Khoát Nhi Xích cùng ngơ ngác. Họ nhìn thấy Ngạch Lý Chân Phi bước xuống xe ở phía trong cổng doanh trại và số người của Tát Sát Biệt Khất và Bất Lý Bột Khoát cùng bước tới nghênh đón. Tát Sát Biệt Khất thi lễ nói:
- Thưa mẹ, chắc là mẹ bị một phen sợ hãi.
Khất Lý Chân Phi tỏ ra hết sức ngạo mạn, nói:
- Ta bị sợ hãi ư? Ai dám uy hiếp ta chứ? Ta là ai, là đại phi của tiên Khả hãn. Thiết Mộc Chân là cái quái gì, chỉ tự phong chức Khả Hãn cho mình. Con cừu đội nón thì thành người được sao? Ta đâu có sợ hắn?
Khoát Nhi Xích và Truật Xích Đài đưa mắt nhìn nhau một lượt rồi quay lưng bỏ đi.
Thiết Mộc Chân sau khi nghe hai sứ giả trở về báo cáo, cảm thấy người Chủ Nhi Khất thật là quá đáng. Nhưng ông ta nghĩ, nên chờ đôi cánh của mình hoàn toàn cứng rắn và đến chừng đó dù có mưa sa có bão táp ta vẫn có thể bay bổng lên trời cao, Thiết Mộc Chân ngửa mặt nhìn lên trời tự nhủ: "Hãy nhẫn nại! và nhẫn nại", vì hiện nay ta vẫn chưa đủ sức mạnh, cho nên ta phải nhẫn nại, nhẫn nại một cách trái ngược với lòng mình! Nhưng hỡi những người Chủ Nhi Khất, các người hãy chờ đợi, hãy chờ đợi đến một ngày ta không còn có thể nhẫn nại và không còn cần thiết phải nhẫn nại nữa. Ngày đó sẽ đến không quá chậm đâu!
Đôi mắt của Thiết Mộc Chân hết sức kiên định, hết sức tự tin.
[/align]
Số người của Tát Sát Biệt Khất sau khi bỏ chạy về tới "Cổ Liệt Diên” vẫn còn thở hào hển vì mệt. Bất Lý Bột Khoát tức giận nói:
- Này, Tát Sát Biệt Khất, tên Na Khả Nhi của anh đã làm mất hết thể diện của người Chủ Nhi Khất rồi. Vậy, Hợp Đáp Cát Đãi hiện giờ ở đâu? Tôi cần phải giết đi con chiên ghẻ đó!
Tát Sát Biệt Khất tức giận nói:
- Thôi hãy bỏ đi! Thiết Mộc Chân không khi nào tha thứ cho chúng ta, vậy chúng ta phải mau rời đi. Nhưng còn mẫu thân đâu? Ôi chao! mẫu thân của tôi đâu?
Đến chừng đó họ mới phát giác sự vắng mặt của Ngạch Lý Chân Phi.
- Chắc chắn đã bị Thiết Mộc Chân bắt rồi. Cướp lại ư? Rõ ràng là mình không đánh thắng được Thiết Mộc Chân. Vậy làm sao bây giờ?
Tát Sát Biệt Khắc hoàn toàn lúng túng. Mộc Hoa Lê đứng bên cạnh nói:
- Thưa thủ lĩnh, để tôi đi gặp Thiết Mộc Chân đòi Đại Phi lại.
Hai anh em Dã Lặc Miệt và Tốc Bất Đài một trước một sau dẫn Mộc Hoa Lê đi vào đại trướng. Thiết Mộc Chân nhìn thẳng vào Mộc Hoa Lê, lạnh lùng hỏi:
- Toàn bộ người Chủ Nhi Khất các ngươi đã phản ta bỏ đi rồi phải không?
Mộc Hoa Lê bình tĩnh trả lời:
- Tôi chỉ biết thủ lĩnh của chúng tôi dẫn toàn bộ gia tộc dời đến một vùng chăn nuôi khác.
Thiết Mộc Chân trừng mắt:
- Ngươi dám chống lại ta hả?!
Mộc Hoa Lê đứng yên lặng với thái độ không tự ti mà cũng không tự cao. Thiết Mộc Chân lại hỏi:
- Tát Sát Biệt Khất phái ngươi tới đây để làm gì?
- Yêu cầu Khả Hãn thả Ngạch Lý Chân Phi ra.
- Khẩn cầu hay là van xin vậy?
- Không, thủ lĩnh của tôi bảo là đến yêu cầu.
- Hả? nhà ngươi tên gọi là gì?
- Mộc Hoa Lê.
- Nhà ngươi là người gì của Tát Sát Biệt Khất?
- Là nô lệ.
Thiết Mộc Chân cả giận, thò tay tuốt thanh đao đang mang bên cạnh sườn của Dã Lặc Miệt và chỉ thẳng mũi dao vào cổ họng của Mộc Hoa Lê nói:
- Nhà ngươi là một tên nô lệ, mà cũng dám tới đây nói chuyện với Khả Hãn sao?!
Mộc Hoa Lê bình tĩnh đáp:
- Tôi là nô lệ của Tát Sát Biệt Khắc chứ là không phải nô lệ của Khả Hãn.
Thiết Mộc Chân huơ đao chém mạnh về phía Mộc Hoa Lê. Khi lưỡi dao sắp bổ tới đầu của Mộc Hoa Lê thì Thiết Mộc Chân láy lưỡi dao ra ngoài. Mộc Hoa Lê vẫn đứng thẳng không hề nhúc nhích. Thiết Mộc Chân cười, nói:
- Can đảm lắm! - dứt lời, Thiết Mộc Chân trả thanh đao lại cho Dã Lặc Miệt, rồi ngồi xuống nói tiếp:
- Này, Mộc Hoa Lê, đừng trở về nữa, ở đây làm Na Khả Nhi của ta được không?
Mộc Hoa Lê không đáp. Thiết Mộc Chân nhóng người tới trước, hỏi:
- Thế nào? Nhà ngươi cho rằng Thiết Mộc Chân ta không bằng tên ăn trộm ngựa Tát Sát Biệt Khất ư?
Mộc Hoa Lê tôi hết sức kính trọng và ngưỡng mộ Khả Hãn, nhưng tôi không thể không trung thực với chủ nhân của tôi. Hiện giờ tôi vẫn là nô lệ của ông ta.
Thiết Mộc Chân càng cảm thấy yêu thích Mộc Hoa Lê. Ông ta đi vòng quanh Mộc Hoa Lê một vòng, rồi vỗ vai Mộc Hoa Lê nói với Dã Lặc Miệt:
- Này, Dã Lặc Miệt, dẫn anh ta xuống dưới khoản đãi tử tế!
Dã Lặc Miệt dẫn Mộc Hoa Lê bước ra khỏi đại trướng. Thiết Mộc Chân nói với Tốc Bất Đài:
- Này, Tốc Bất Đài, mau đi mời thủ lĩnh các bộ lạc đến đại trướng để bàn việc.
Quí tộc và thủ lĩnh của các bộ lạc lần lượt đi vào đại trướng. Mỗi người đều nói lên ý nghĩ của mình khiến cả gian lều đều ồn ào. Đối với những con ngựa rừng đá hậu thì phải dùng roi mà đánh, đối với người Chủ Nhi Khất phản bội bỏ đi thì phải thảo phạt!
- Thưa Khả Hãn, ngài từng nói đối với những người đã bỏ đi trước kia đều có thể tha thứ, vậy từ nay về sau nếu ai có hành động bất trung như vậy nữa, thì ngài sẽ dùng mã tấu và giáo dài Tô lỗ đỉnh chăng?
- Bây giờ là lúc nên trút tai họa xuống đầu của người Chủ Nhi Khất rồi!
Mông Lực Khắc lên tiếng ngăn cản:
- Không thể được! Như chúng tôi đây được Khả Hãn không chê, thết tiệc hoan nghênh chúng tôi trở về. Vậy bằng hữu mới đáng hoan nghênh thì bằng hữu cũ cũng không nên vứt bỏ một cách dễ dàng. Phương chi người Chủ Nhi Khất lại là quí tộc trưởng chi của người Mông Cổ, vậy Khả Hãn càng nên độ lượng bao dung.
Đáp Lý Đài dù sao cũng là người lớn tuổi, không còn nóng tánh như người còn trẻ nữa. Ông ta nói:
- Lời nói của Mông Lực Khắc rất đúng. Chúng ta vừa mới đánh nhau với kẻ thù gồm 13 bộ lạc, vậy không nên tăng thêm nhiều kẻ thù nữa.
Cáp Tát Nhi lên tiếng phản đối:
- Nếu chúng ta ra tay sớm, thì chúng nó đã trở thành một đống xác
chết rồi, vĩnh viễn không thể trở thành kẻ thù của chúng ta được!
Có một số người phụ họa theo ý kiến đó. Khoát Nhi Xích là người nắm vững tình hình, liền nói:
- Theo tôi chưa hẳn như thế đâu. Như tôi được biết bộ lạc Chủ Nhi Khất trong khi tiên Khả Hãn còn sống, là một bộ lạc gan dạ nhất, có tài chinh chiến nhất và cũng có nhiều tay cung nỏ giỏi nhất trong các bộ tộc Mông Cổ. Cho nên cùng một lúc với việc biến chúng thành xác chết thì trong số chúng ta cũng có nhiều người nằm xuống!
Cáp Tác Nhi dùng giọng chế giễu nói:
- Anh sợ rồi sao, Khoát Nhi Xích?
Khoát Nhi Xích đáp:
- Tôi sợ, nhưng điều tôi sợ là trong khi Khả Hãn tương tàn với nhau, thì sẽ tạo cơ hội tốt cho Trát Mộc Hợp!
Thiết Mộc Chân thấy mọi người ai giữ ý kiến nấy của mình, tranh chấp không ngã ngũ, bèn chấm dứt cuộc họp và đi đến Khoát Nhi Đóa của Kha Ngạch Luân. Kha Ngạch Luân đoán biết sớm muộn gì Thiết Mộc Chân cũng sẽ đến. Bà chờ cho con mình thi lễ xong, bèn để cho Thiết Mộc Chân ngồi đối diện với Bột Nhi Thiếp rồi ung dung hỏi:
- Họ đã bàn nhau việc gì thế?
- Mọi người đều có ý kiến khác nhau, bàn cãi mãi mà không ngã ngủ.
- Có ai chỉ trích thái độ sơ thất của con trong buổi tiệc không?
- Dạ, chưa có.
Kha Ngạch Luân lắc đầu nói:
- Như vậy là rất không tốt, con vẫn chưa làm cho bộ hạ của mình biết là con sẵn sàng tiếp nhận những lời can gián. Con là Khả Hãn thế mà lại trở thành người chỉ huy cho một cuộc xung đột có vũ khí, còn thua cả thái độ nhẫn nhịn và tinh thần rộng lượng của Biệt Lặc Cổ Đài. Mẹ cho rằng điều đó họ đều thấy được, nhưng họ không dám nói ra đấy thôi.
Thiết Mộc Chân gượng cười của người biết nhận lỗi, nói:
- Vì lúc đó con bị bọn người của Ngạch Lý Chân Phi làm cho quá bực bội.
Bột Nhi Thiếp nói:
- Khả Hãn có thể khoan dung cái lỗi cũ của họ là từng cùng Tháp Lý Hốt Đài bỏ rơi chúng ta, vậy lần này cũng nên khoan dung cái lỗi so với trước bé nhỏ hơn nhiều mới phải.
Thiết Mộc Chân đứng lên, nói:
- Thôi được! Con sẽ phái ngay người hộ tống Ngạch Lý Chân Phi trở về và hòa giải với người Chủ Nhi Khất.
Trong khi Mộc Hoa Lê đi cùng Dã Lặc Miệt đến thả Ngạch Lý Chân Phi bị bắt trong cuộc hỗn chiến, thì bà ta đang bị giam giữ trong một chiếc lều Mông cổ và cũng đang la ó om sòm. Ngạch Lý Chân Phi nói cho cùng, vẫn là Đại phi của tiên Khả Hãn, cho nên khi bị bắt giam giữ bà ta đã gào la liên tục.
- Hãy thả ta ra! Bớ Thiết Mộc Chân đáng chết, nhà ngươi hãy mau thả ta ra!
Khoát Nhi Xích và Truật Xích Đài cùng hộ tống cỗ xe lạc đà đưa Ngạch Lý Chân Phi trở về cửa trại của người Chủ Nhi Xích. Mộc Hoa Lê đi theo sau xe liền xuống ngựa nói:
- Xin nhị vị hãy chờ một chốc để tôi vào trong bẩm lại với chủ nhân tôi rồi sẽ mời nhị vị đi vào. - Nói dứt lời, Mộc Hoa Lê trao ngựa cho người lính gác cửa rồi đi thẳng vào đại trướng.
Truật Xích Đài và Khoát Nhi Xích cũng xuống ngựa, nhẫn nại đứng chờ. Một lúc sau, trông thấy Hợp Đáp Cát Đãi từ trong đi ra nói với hai người:
- Thủ lĩnh chúng tôi có lịnh, mời các vị đưa cỗ xe của Ngạch Lý Chân Phi đi vào cửa doanh trại.
Truật Xích Đài và Khoát Nhi Xích đưa mắt ra hiệu cho nhau và cũng ra hiệu cho người đánh xe. Người đánh xe liền đánh cỗ xe đi vào cửa "Cổ Liệt Diên". Hai người cũng muốn đi vào nhưng bị Hợp Đáp Cát Đãi chận lại, nói:
- Thủ lĩnh Tát Sát Biệt Khất có lệnh, người ngoài không được đi vào trong.
Truật Xích Đài và Khoát Nhi Xích cùng ngơ ngác. Họ nhìn thấy Ngạch Lý Chân Phi bước xuống xe ở phía trong cổng doanh trại và số người của Tát Sát Biệt Khất và Bất Lý Bột Khoát cùng bước tới nghênh đón. Tát Sát Biệt Khất thi lễ nói:
- Thưa mẹ, chắc là mẹ bị một phen sợ hãi.
Khất Lý Chân Phi tỏ ra hết sức ngạo mạn, nói:
- Ta bị sợ hãi ư? Ai dám uy hiếp ta chứ? Ta là ai, là đại phi của tiên Khả hãn. Thiết Mộc Chân là cái quái gì, chỉ tự phong chức Khả Hãn cho mình. Con cừu đội nón thì thành người được sao? Ta đâu có sợ hắn?
Khoát Nhi Xích và Truật Xích Đài đưa mắt nhìn nhau một lượt rồi quay lưng bỏ đi.
Thiết Mộc Chân sau khi nghe hai sứ giả trở về báo cáo, cảm thấy người Chủ Nhi Khất thật là quá đáng. Nhưng ông ta nghĩ, nên chờ đôi cánh của mình hoàn toàn cứng rắn và đến chừng đó dù có mưa sa có bão táp ta vẫn có thể bay bổng lên trời cao, Thiết Mộc Chân ngửa mặt nhìn lên trời tự nhủ: "Hãy nhẫn nại! và nhẫn nại", vì hiện nay ta vẫn chưa đủ sức mạnh, cho nên ta phải nhẫn nại, nhẫn nại một cách trái ngược với lòng mình! Nhưng hỡi những người Chủ Nhi Khất, các người hãy chờ đợi, hãy chờ đợi đến một ngày ta không còn có thể nhẫn nại và không còn cần thiết phải nhẫn nại nữa. Ngày đó sẽ đến không quá chậm đâu!
Đôi mắt của Thiết Mộc Chân hết sức kiên định, hết sức tự tin.