Chương 28.2
[/align]
Trong khi Thành Cát Tư Hãn ở lại thủ đô mới của Hoa Thích Tử Mô để chờ đợi Trường Xuân Chân Nhân, thì hai vạn đại quân của người Mông Cổ do Giã Biệt và Tốc Bất Đài có nhiệm vụ truy kích Ma Kha Mạt Toán Đoan đã kéo tới chân thành Táp Duy.
Trên đầu thành đứng đông nghẹt bá tánh, trong khi đó cửa thành vẫn đang đóng chặt.
Giã Biệt và Tốc Bất Đài đang đứng dưới chân thành chờ đợi. Một tên tù binh từ cửa thành đi trở ra báo cáo với Giã Biệt và Tốc Bất Đài:
- Xin báo cáo cùng nhị vị tướng quân, bá tánh trong thành hoàn toàn không đếm xỉa gì tới lời thuyết minh của tôi. Họ từ chối không chịu cung cấp bất cứ thứ gì cho chúng ta.
Đôi mày của Giã Biệt nhướng cao, nói:
- Thế nào, Tốc Bất Đài, đánh một trận chứ?
Tốc Bất Đài đáp:
- Thôi, mặt chúng! Việc truy kích Ma Kha Mạt Toán Đoan vẫn là quan trọng hơn!
Giã Biệt nói to:
- Hãy tiến quân - Quân Mông Cổ bắt đầu chuyển bước.
Bá tánh đứng trên đầu thành thấy đoạn cuối của quân Mông Cổ đã đi khuất, bèn đánh trống to, trống nhỏ, đồng thanh lớn tiếng mắng:
- Đồ quân Mông Cổ heo, hãy cút đi! Tên ác quỷ Thành Cát Tư Hãn, hãy chui xuống địa ngục đi! Quân Mông Cổ heo, hãy cút đi! Tên ác quỷ Thành Cát Tư Hãn, hãy chui xuống địa ngục đi!
Giã Biệt hỏi Tốc Bất Đài:
- Tính sao đây?
Tốc Bất Đài thản nhiên đáp:
- Còn tính gì nữa? Hãy giết sạch chúng không chừa một tên nào? - Thế là ông ta tuốt thanh mã tấu ra quát - Hãy dừng lại!
Đội ngũ tức thì đứng yên lại. Tốc Bất Đài xuống lệnh:
- Thành Cát Tư Hãn có huấn lệnh nói rõ. Đối với bọn người tỏ ra không chịu khuất phục, có tinh thần chống lại ta, thì nhất luật tiêu diệt tất cả! Hãy đánh chiếm ngôi thành này, giết sạch hết những tên chống đối ta và lấy quân nhu quân dụng mang theo rồi thiêu hủy toàn bộ nhà cửa! Hãy làm đi các con!
Quân Mông Cổ liền khiêng thang cao mở cuộc tấn công thành. Bá tánh trên thành đều hoảng loạn, chống trả một cách yếu đuối...
Quân Mông Cổ đã chiếm được thành Táp Duy và cả ngôi thành trở thành im lặng, không còn nghe tiếng người nữa!
Đêm đến, Tốc Bất Đài nói với Giã Biệt:
- Cần phái sứ giả đi khắp mọi nơi, nói cho các thành thị được biết, ai chịu qui hàng thì sẽ được tưởng thưởng như thành Ba Lý Hắc, còn ai chống đối thì sẽ chịu chung số phận như thành Táp Duy!
Trong khi cố đô của Hoa Thích Tử Mô là thành Ngọc Long Kiệt Xích bị binh lực của ba người con trai Thành Cát Tư hãn uy hiếp, thì người thao túng tất cả mọi quyền hành là Thái hậu Thốc Nhi Hãn, dẫn tất cả hoàng tử, hoàng phi bỏ chạy đến thành Nể Sa Bất Nhi ở phía nam.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn và Vương hậu cũng như các hoàng tử được Vệ đội theo hầu, vội vàng đi vào cửa thành. Hoàng tử Trát Lan Đinh và tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệt Lý xuống ngựa nghênh đón. Hoàng tử Trát Lan Đinh bước tới thi lễ, nói:
- Con kính chào Thái hậu, Mẫu hậu những người có đạo đức tiêu biểu trong nữ giới!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn lạnh nhạt nói:
- Ta không cần đứa con trai của người đàn bà Đột Quyết Man sinh ra đến vấn an ta. Này tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý, tại sao Toán Đoan vĩ đại của nhà ngươi không ra tiếp đón ta?
- Ông ấy... - Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý ấp úng một lúc mới nói tiếp - Người không biết Thái hậu quang lâm đến Nể Sa Bất Nhi.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn nghiêm giọng hỏi:
- Ông ta ở đâu?
- ông ấy... - Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý lại ấp úng một lúc mới nói tiếp - Sức khỏe ông ấy không tốt, tâm trạng ông ấy lại càng tệ hơn.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn nóng nảy nói tiếp:
- Hãy dẫn ta đi gặp ông ấy!
Mặt trời đã sắp lặn, bên trong tướng quân phủ tiếng nhạc vẫn còn dìu dặt. Thái hậu Thốc Nhi Hãn cau chặt đôi mày. Một thái giám khòm lưng phủ phục trước cửa xe để cho Thái hậu Thốt Nhi Hãn đứng lên lưng ông ta bước xuống đất. Cung nữ đã chực sẵn dìu bà ta đi vào cổng. Vương hậu và các hoàng tử nhỏ cùng đi theo phía sau. Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý và hoàng tử Trát Lan Đinh cũng đi theo họ.
Bên trong trướng quân phủ, Ma Kha Mạt Toán Đoan đang say túy lúy. Các vũ nữ vẫn tiếp tục uốn éo dịu dàng như những con rấn theo tiếng nhạc nhảy múa trước mặt ông ta.
Ma Kha Mạt Toán Đoan, một người từng chinh phục thế giới phương Tây, giờ đây chỉ còn là một khối thịt sống. Mặc dù ông ta đoán biết thần chết đang càng ngày càng đến gần mình, nhưng ông ta vẫn đắm chìm trong những cuộc truy hoan. Dù rất khó xác định cuộc đọ sức giữa phương Đông và phương Tây này, các nhân vật đầu não của cuộc chiến tranh ai là người chiếm tỷ trọng nặng hơn ai, nhưng riêng việc Hoa Thích Tử Mô bị diệt vong, rõ ràng đó là trách nhiệm chủ yếu của Ma Kha Mạt Toán Đoan.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn giận dữ quát lớn:
- Tất cả hãy cút đi cho ta!
Bọn vũ nữ bỏ chạy ra phía ngoài. Thái hậu Thốc Nhi Hãn chưa nguôi cơn giận quát lớn:
- Chậm đã! Quốc nạn đang chụp xuống đầu, thế mà những con yêu nữ này vẫn còn tiếp tục làm cho ý chí của Toán Đoan bị tê liệt, vậy hãy kéo tất cả chúng ta chém đầu mau!
Bọn vệ sĩ của Thái hậu ào tới như những con sói, những con hổ, chụp lấy bọn vũ nữ. Tiếng kêu la nghe thật thảm thiết và tất cả những cô gái đáng thương kia đều bị lôi đi ra ngoài!
Ma Kha Mạt Toán Đoan đã thức giấc, cất giọng nhựa nhựa hỏi:
- Ủa! Thế nào rồi! Tại sao không múa hát nữa? Rượu đâu? Hãy mang rượu tới đây!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn ra lệnh:
- Bây đâu? Hãy đem nước lã tới đây dội lên đầu người bảo vệ tín ngưỡng của chúng bây cho ông ta tỉnh lại!
Bọn thị vệ của Thái hậu Thốc Nhi Hãn tuân lệnh, chạy đi kiếm những chiếc bầu cổ cong nhận vào các hồ nuôi cá để lấy nước đem dội lên đầu Ma Kha Mạt Toán Đoan. Ông ta hốt hoảng đứng phắt dậy, tuốt gươm ra chém loạn xạ, bọn thị vệ đều thối lui. Ông ta cầm kiếm xông đến trước mặt Thái hậu Thốc Nhi Hãn. Hoàng tử Trát Lan Đinh và tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý vội vàng xông tới đánh rơi thanh gươm trong tay ông ta.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn đưa cánh tay khô cằn lên, tát mạnh một cái tát vào mặt Ma Kha Mạt Toán Đoan. Thế là ông ta hoàn toàn tỉnh táo, nhìn thấy trước mặt mình là Thái hậu Thốc Nhi Hãn, sợ hãi đến trợn mắt líu lưỡi, nói:
- Bẩm Thái hậu!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn giận dữ nói:
- Nước mất nhà tan, sống chết lúc nào không biết, thế mà nhà ngươi vẫn còn sống trong cảnh rượu thịt như thế này ư? Tại sao ta lại sanh ra một đứa con trai vô dụng như nhà ngươi!
Ma Kha Mạt Toán Đoan muốn lên tiếng bào chữa cho mình, nhưng không có lời gì để nói. Thế là ông ta giậm chân đấm ngực la to:
- Ta là người vô dụng! Ta là người chỉ biết ăn chơi! Thái hậu đã giúp gì được cho ta? Ta còn có thể làm gì được nữa? A-la đã bỏ rơi ta! - Ma Kha Mạt Toán Đoan trừng to đôi mắt kinh hoàng nói tiếp - Giã Biệt và Tốc Bất Đài là hai hung thần ác sát Mông Cổ... chúng chẳng khác gì những con ác quỉ bám theo đòi mạng, không lúc nào buông tha ta. Chạy lên trời ta không có đường, chui xuống đất ta không có cửa?
Thái hậu Thốc Nhi Hãn lên tiếng quở trách:
- Thế, thanh mã tấu của nhà ngươi kia bộ là thanh mã tấu bằng gỗ hay sao? Tại sao ngươi không dám chống trả?
- Chống trả ư? Ta từng chống trả, nhưng quân đội ta cứ chạm trán với người Mông Cổ là chúng bỏ chạy ngay!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn không còn giận dữ nữa, sắc mặt có vẻ sợ hãi, nói:
- Ôi! A-la!
Ma Kha Mạt Toán Đoan mếu máo, nói:
- Sau khi ta vượt qua sông Amu, thì dường như ngày ngày ta đều phải chạy trốn. Cứ tới một địa phương nào thì chẳng hơn ba ngày sau, Giã Biệt và Tốc Bất Đài lại xua quân truy đuổi tới!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn tức giận hỏi:
- Thế còn bọn Tướng Quốc chúng nó đâu? Thế còn những Khâm Sát hãn ở đâu?
- Hả hả! - Ma Kha Mạt Toán Đoan gượng cười đáp - Chúng nó ư! Suýt chút nữa tôi đã bị chúng nó lấy mất mạng rồi!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn cả kinh, hỏi:
- Tại sao?
Ma Kha mạt Toán Đoan đã chụp được lý do để trút cơn giận nói:
- Viên Tướng Quốc và những Khâm Sát Hãn mà Thái hậu tín nhiệm đưa đến tăng cường cho tôi, chúng không hề giúp tôi đẩy lui người Mông Cổ, mà trái lại còn âm mưu hãm hại tôi. May mắn tôi thoát chết, nhưng có ai biết được là cái chết sẽ đến vào ngày nào?
- Tại sao lại như thế? Chắc là không đến đổi như thế đâu?
- Thưa mẫu thân, đó là sự thật, đó là một sự thật đã xảy ra. Hoa Thích Tử Mô kể như tiêu rồi. Nó sẽ biến mất trên thế giới này! Vậy, mẫu thân và tôi nên tận hưởng một cách hả hê mọi niềm vui trong những ngày còn lại rất ngắn ngủi này là hơn!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn quá tức giận, bước tới trước ghế ngồi của Ma Kha Mạt Toán Đoan buông mình ngồi phịch xuống, nói qua giọng nói của một nhà vua:
- Này tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý!
Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý cúi mình đáp:
- Thiết Mộc Nhi Diệc Lý tôi xin chờ đợi lệnh dạy của Thái hậu.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn nói:
- Những người phụ nữ già có trẻ có của chúng tôi đây, đã từ Ngọc Long Kiệt Xích chạy tới nơi này, là để tránh đòn tấn công của Thành Cát Tư Hãn, chứ không phải để làm quỉ không đầu dưới thanh mã tấu của Giã Biệt và Tốc Bất Đài đâu!
Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý sa sầm nét mặt, nói:
- Toán Đoan bệ hạ đã có sự sắp xếp rồi!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn đưa tay chỉ thẳng vào ông ta nói:
- Không! Ta không cần nghe theo sự sắp xếp của đứa con bất tài này nữa, mà ta muốn nghe lời nói của ngươi!
Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý nói:
- Tại vùng núi ở gần thành Nể Sa Bất Nhi này có một đồn lũy cỗ, là nơi dễ phòng thủ, khó tấn công. Tôi đã chuẩn bị một đạo binh bảo vệ, chịu trách nhiệm bảo vệ sự an toàn của Thái hậu, Vương hậu và các hoàng tử. Nhưng, Toán Đoan...
- Không cần biết tới nó! Hãy lập tức đưa bọn chúng tôi tới đó, vì hiện nay ta không muốn nhìn thấy mặt nó nữa!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn được các cung nữ đỡ đứng lên, bước ra khỏi cửa. Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý và Vương hậu, các hoàng tử cùng bước theo.
Trong nhà chỉ còn lại Ma Kha Mạt Toán Đoan và hoàng tử Trát Lan Đinh. Ma Kha Mạt Toán Đoan ngồi xếp bằng dưới đất, nét mặt trông giống như đang cười và cũng giống như đang khóc, nói với Trát Lan Đinh:
- Ngươi đã nghe rõ chưa? Bà ấy mắng ta là bất tài! Ta là kẻ bất tài kẻ vô dụng! Nhưng ta vẫn còn nhờ được người đã gây ra tai họa diệt vong cho nước Hoa Thích Tử Mô chính là đứa cháu trai của bà ấy. Ta từng chủ trương đưa trả lại tất cả bạc vàng châu báu, lụa là gầm vóc và những tài sản khác mà hắn đã cướp cho Thành Cát Tư Hãn, thế nhưng bà ta có chịu nghe đâu? Bà ta đã nhận một rương châu báu do Hải Nhĩ Hãn đưa tới và đề cao một tên cướp như hắn, trở thành một vị anh hùng và gán tội cho thương đội người Mông Cổ là gián điệp. Bà ta còn xuống lệnh truất phế chức vụ Thái tử của nhà ngươi, để cho một thằng bé miệng còn hôi sữa mang huyết thống Khâm Sát lên thay thế ngươi giữ địa vị Thái tử. Bây giờ quân Mông Cổ đánh tới nơi, quốc gia sắp bị diệt vong, bọn Khâm Sát Hãn mà bà ta từng dựa vào chúng, từng tên một đã cụp đuôi bỏ chạy. Chúng còn mở cửa thành cho quân Mông Cổ tiến vào để từng ngôi thành một lọt vào tay của Thành Cát Tư Hãn. Đứng trước tình trạng không còn có thể cứu vãn, thử hỏi ta còn làm gì được? Ta còn làm gì được?... - ông ta đưa tay lên bụm mặt khóc nức nở, trông giống như một đứa bé bị xử oan.
Trát Lan Đinh ôm gọn người thái tử nhỏ bé vào lòng. Cậu ta ngồi yên trong lòng của Trát Lan Đinh.
Trong khi Ma Kha Mạt Toán Đoan bó tay chờ chết, thì đại quân của hai viên đại tướng Giã Biệt và Tốc Bất Đài cứ mỗi lúc càng tiến đến gần ông ta hơn.
Bá tánh trong thành Nể Sa Bất Nhi đều đang hoang mang sợ hãi.
Ma Kha Mạt Toán Đoan dẫn vệ đội của ông ta hối hả bỏ chạy ra cửa thành. Bá tánh trong thành cùng quì trên đường để ngăn không cho Ma Kha Mạt Toán Đoan bỏ đi. Họ quì trước đầu ngựa của ông ta la to:
- Bẩm Toán Đoan bệ hạ, nếu ngài bỏ đi thì ai bảo vệ cho những tín đồ chính giáo của chúng tôi? Ai bảo vệ cho những ngôi chùa Hồi giáo?
Ma Kha Mạt Toán Đoan đành phải gò cương cho ngựa đứng lại, nói với đám đông:
- Hỡi con dân của ta, các người đã hiểu lầm rồi. Ta đang đi ra ngoài thành để săn bắn, chứ nào phải bỏ rơi những tín đồ Chính giáo, cũng như bỏ rơi những ngôi chùa Hồi giáo ở đây. Vậy các người hãy nhanh chóng đi củng cố tường thành, đi móc sâu thêm hào thành ở bên ngoài, chờ khi quân Mông Cổ tới, ta sẽ dẫn dắt các người cùng bảo vệ thành Nể Sa Bất Nhi, tiêu diệt người Mông Cổ dưới chân thành!
Bá tánh hoan hô :
- Người bảo vệ tôn giáo vĩ đại vạn tuế! Toán Đoan vạn tuế!
Bá tánh cảm động đến phát khóc và nhanh nhẹn tránh đường cho Ma Kha Mạt Toán Đoan. Ông ta tươi cười hướng về bá tánh vẫy tay rồi dẫn vệ đội thúc ngựa đi ra khỏi thành.
Đám đông vừa ra khỏi thành thì hoàng tử Trát Lan Đinh và tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý nói:
- Nếu bá tánh lo củng cố tường thành, lo móc sâu hào thành xong, nhưng phát hiện chúng ta đã bỏ trốn, thì họ sẽ dùng ngôn ngữ gì để bày tỏ sự thất vọng, sự xót xa của họ?
Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý nói:
- Thôi, hãy bỏ chạy mau. Toán Đoan vĩ đại của chúng ta còn phải bỏ chạy đến những nơi chưa bị người Mông Cổ chiếm đóng kia mà. Đến khi nào ông ấy không còn chỗ bỏ chạy nữa, thì nguyện vọng quyết chiến của ngài sẽ tự nhiên phải nghĩ tới mà thôi!
Trát Lan Đinh muốn khóc nhưng không còn nước mắt!
[/align]
Trong khi Thành Cát Tư Hãn ở lại thủ đô mới của Hoa Thích Tử Mô để chờ đợi Trường Xuân Chân Nhân, thì hai vạn đại quân của người Mông Cổ do Giã Biệt và Tốc Bất Đài có nhiệm vụ truy kích Ma Kha Mạt Toán Đoan đã kéo tới chân thành Táp Duy.
Trên đầu thành đứng đông nghẹt bá tánh, trong khi đó cửa thành vẫn đang đóng chặt.
Giã Biệt và Tốc Bất Đài đang đứng dưới chân thành chờ đợi. Một tên tù binh từ cửa thành đi trở ra báo cáo với Giã Biệt và Tốc Bất Đài:
- Xin báo cáo cùng nhị vị tướng quân, bá tánh trong thành hoàn toàn không đếm xỉa gì tới lời thuyết minh của tôi. Họ từ chối không chịu cung cấp bất cứ thứ gì cho chúng ta.
Đôi mày của Giã Biệt nhướng cao, nói:
- Thế nào, Tốc Bất Đài, đánh một trận chứ?
Tốc Bất Đài đáp:
- Thôi, mặt chúng! Việc truy kích Ma Kha Mạt Toán Đoan vẫn là quan trọng hơn!
Giã Biệt nói to:
- Hãy tiến quân - Quân Mông Cổ bắt đầu chuyển bước.
Bá tánh đứng trên đầu thành thấy đoạn cuối của quân Mông Cổ đã đi khuất, bèn đánh trống to, trống nhỏ, đồng thanh lớn tiếng mắng:
- Đồ quân Mông Cổ heo, hãy cút đi! Tên ác quỷ Thành Cát Tư Hãn, hãy chui xuống địa ngục đi! Quân Mông Cổ heo, hãy cút đi! Tên ác quỷ Thành Cát Tư Hãn, hãy chui xuống địa ngục đi!
Giã Biệt hỏi Tốc Bất Đài:
- Tính sao đây?
Tốc Bất Đài thản nhiên đáp:
- Còn tính gì nữa? Hãy giết sạch chúng không chừa một tên nào? - Thế là ông ta tuốt thanh mã tấu ra quát - Hãy dừng lại!
Đội ngũ tức thì đứng yên lại. Tốc Bất Đài xuống lệnh:
- Thành Cát Tư Hãn có huấn lệnh nói rõ. Đối với bọn người tỏ ra không chịu khuất phục, có tinh thần chống lại ta, thì nhất luật tiêu diệt tất cả! Hãy đánh chiếm ngôi thành này, giết sạch hết những tên chống đối ta và lấy quân nhu quân dụng mang theo rồi thiêu hủy toàn bộ nhà cửa! Hãy làm đi các con!
Quân Mông Cổ liền khiêng thang cao mở cuộc tấn công thành. Bá tánh trên thành đều hoảng loạn, chống trả một cách yếu đuối...
Quân Mông Cổ đã chiếm được thành Táp Duy và cả ngôi thành trở thành im lặng, không còn nghe tiếng người nữa!
Đêm đến, Tốc Bất Đài nói với Giã Biệt:
- Cần phái sứ giả đi khắp mọi nơi, nói cho các thành thị được biết, ai chịu qui hàng thì sẽ được tưởng thưởng như thành Ba Lý Hắc, còn ai chống đối thì sẽ chịu chung số phận như thành Táp Duy!
Trong khi cố đô của Hoa Thích Tử Mô là thành Ngọc Long Kiệt Xích bị binh lực của ba người con trai Thành Cát Tư hãn uy hiếp, thì người thao túng tất cả mọi quyền hành là Thái hậu Thốc Nhi Hãn, dẫn tất cả hoàng tử, hoàng phi bỏ chạy đến thành Nể Sa Bất Nhi ở phía nam.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn và Vương hậu cũng như các hoàng tử được Vệ đội theo hầu, vội vàng đi vào cửa thành. Hoàng tử Trát Lan Đinh và tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệt Lý xuống ngựa nghênh đón. Hoàng tử Trát Lan Đinh bước tới thi lễ, nói:
- Con kính chào Thái hậu, Mẫu hậu những người có đạo đức tiêu biểu trong nữ giới!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn lạnh nhạt nói:
- Ta không cần đứa con trai của người đàn bà Đột Quyết Man sinh ra đến vấn an ta. Này tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý, tại sao Toán Đoan vĩ đại của nhà ngươi không ra tiếp đón ta?
- Ông ấy... - Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý ấp úng một lúc mới nói tiếp - Người không biết Thái hậu quang lâm đến Nể Sa Bất Nhi.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn nghiêm giọng hỏi:
- Ông ta ở đâu?
- ông ấy... - Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý lại ấp úng một lúc mới nói tiếp - Sức khỏe ông ấy không tốt, tâm trạng ông ấy lại càng tệ hơn.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn nóng nảy nói tiếp:
- Hãy dẫn ta đi gặp ông ấy!
Mặt trời đã sắp lặn, bên trong tướng quân phủ tiếng nhạc vẫn còn dìu dặt. Thái hậu Thốc Nhi Hãn cau chặt đôi mày. Một thái giám khòm lưng phủ phục trước cửa xe để cho Thái hậu Thốt Nhi Hãn đứng lên lưng ông ta bước xuống đất. Cung nữ đã chực sẵn dìu bà ta đi vào cổng. Vương hậu và các hoàng tử nhỏ cùng đi theo phía sau. Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý và hoàng tử Trát Lan Đinh cũng đi theo họ.
Bên trong trướng quân phủ, Ma Kha Mạt Toán Đoan đang say túy lúy. Các vũ nữ vẫn tiếp tục uốn éo dịu dàng như những con rấn theo tiếng nhạc nhảy múa trước mặt ông ta.
Ma Kha Mạt Toán Đoan, một người từng chinh phục thế giới phương Tây, giờ đây chỉ còn là một khối thịt sống. Mặc dù ông ta đoán biết thần chết đang càng ngày càng đến gần mình, nhưng ông ta vẫn đắm chìm trong những cuộc truy hoan. Dù rất khó xác định cuộc đọ sức giữa phương Đông và phương Tây này, các nhân vật đầu não của cuộc chiến tranh ai là người chiếm tỷ trọng nặng hơn ai, nhưng riêng việc Hoa Thích Tử Mô bị diệt vong, rõ ràng đó là trách nhiệm chủ yếu của Ma Kha Mạt Toán Đoan.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn giận dữ quát lớn:
- Tất cả hãy cút đi cho ta!
Bọn vũ nữ bỏ chạy ra phía ngoài. Thái hậu Thốc Nhi Hãn chưa nguôi cơn giận quát lớn:
- Chậm đã! Quốc nạn đang chụp xuống đầu, thế mà những con yêu nữ này vẫn còn tiếp tục làm cho ý chí của Toán Đoan bị tê liệt, vậy hãy kéo tất cả chúng ta chém đầu mau!
Bọn vệ sĩ của Thái hậu ào tới như những con sói, những con hổ, chụp lấy bọn vũ nữ. Tiếng kêu la nghe thật thảm thiết và tất cả những cô gái đáng thương kia đều bị lôi đi ra ngoài!
Ma Kha Mạt Toán Đoan đã thức giấc, cất giọng nhựa nhựa hỏi:
- Ủa! Thế nào rồi! Tại sao không múa hát nữa? Rượu đâu? Hãy mang rượu tới đây!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn ra lệnh:
- Bây đâu? Hãy đem nước lã tới đây dội lên đầu người bảo vệ tín ngưỡng của chúng bây cho ông ta tỉnh lại!
Bọn thị vệ của Thái hậu Thốc Nhi Hãn tuân lệnh, chạy đi kiếm những chiếc bầu cổ cong nhận vào các hồ nuôi cá để lấy nước đem dội lên đầu Ma Kha Mạt Toán Đoan. Ông ta hốt hoảng đứng phắt dậy, tuốt gươm ra chém loạn xạ, bọn thị vệ đều thối lui. Ông ta cầm kiếm xông đến trước mặt Thái hậu Thốc Nhi Hãn. Hoàng tử Trát Lan Đinh và tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý vội vàng xông tới đánh rơi thanh gươm trong tay ông ta.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn đưa cánh tay khô cằn lên, tát mạnh một cái tát vào mặt Ma Kha Mạt Toán Đoan. Thế là ông ta hoàn toàn tỉnh táo, nhìn thấy trước mặt mình là Thái hậu Thốc Nhi Hãn, sợ hãi đến trợn mắt líu lưỡi, nói:
- Bẩm Thái hậu!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn giận dữ nói:
- Nước mất nhà tan, sống chết lúc nào không biết, thế mà nhà ngươi vẫn còn sống trong cảnh rượu thịt như thế này ư? Tại sao ta lại sanh ra một đứa con trai vô dụng như nhà ngươi!
Ma Kha Mạt Toán Đoan muốn lên tiếng bào chữa cho mình, nhưng không có lời gì để nói. Thế là ông ta giậm chân đấm ngực la to:
- Ta là người vô dụng! Ta là người chỉ biết ăn chơi! Thái hậu đã giúp gì được cho ta? Ta còn có thể làm gì được nữa? A-la đã bỏ rơi ta! - Ma Kha Mạt Toán Đoan trừng to đôi mắt kinh hoàng nói tiếp - Giã Biệt và Tốc Bất Đài là hai hung thần ác sát Mông Cổ... chúng chẳng khác gì những con ác quỉ bám theo đòi mạng, không lúc nào buông tha ta. Chạy lên trời ta không có đường, chui xuống đất ta không có cửa?
Thái hậu Thốc Nhi Hãn lên tiếng quở trách:
- Thế, thanh mã tấu của nhà ngươi kia bộ là thanh mã tấu bằng gỗ hay sao? Tại sao ngươi không dám chống trả?
- Chống trả ư? Ta từng chống trả, nhưng quân đội ta cứ chạm trán với người Mông Cổ là chúng bỏ chạy ngay!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn không còn giận dữ nữa, sắc mặt có vẻ sợ hãi, nói:
- Ôi! A-la!
Ma Kha Mạt Toán Đoan mếu máo, nói:
- Sau khi ta vượt qua sông Amu, thì dường như ngày ngày ta đều phải chạy trốn. Cứ tới một địa phương nào thì chẳng hơn ba ngày sau, Giã Biệt và Tốc Bất Đài lại xua quân truy đuổi tới!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn tức giận hỏi:
- Thế còn bọn Tướng Quốc chúng nó đâu? Thế còn những Khâm Sát hãn ở đâu?
- Hả hả! - Ma Kha Mạt Toán Đoan gượng cười đáp - Chúng nó ư! Suýt chút nữa tôi đã bị chúng nó lấy mất mạng rồi!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn cả kinh, hỏi:
- Tại sao?
Ma Kha mạt Toán Đoan đã chụp được lý do để trút cơn giận nói:
- Viên Tướng Quốc và những Khâm Sát Hãn mà Thái hậu tín nhiệm đưa đến tăng cường cho tôi, chúng không hề giúp tôi đẩy lui người Mông Cổ, mà trái lại còn âm mưu hãm hại tôi. May mắn tôi thoát chết, nhưng có ai biết được là cái chết sẽ đến vào ngày nào?
- Tại sao lại như thế? Chắc là không đến đổi như thế đâu?
- Thưa mẫu thân, đó là sự thật, đó là một sự thật đã xảy ra. Hoa Thích Tử Mô kể như tiêu rồi. Nó sẽ biến mất trên thế giới này! Vậy, mẫu thân và tôi nên tận hưởng một cách hả hê mọi niềm vui trong những ngày còn lại rất ngắn ngủi này là hơn!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn quá tức giận, bước tới trước ghế ngồi của Ma Kha Mạt Toán Đoan buông mình ngồi phịch xuống, nói qua giọng nói của một nhà vua:
- Này tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý!
Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý cúi mình đáp:
- Thiết Mộc Nhi Diệc Lý tôi xin chờ đợi lệnh dạy của Thái hậu.
Thái hậu Thốc Nhi Hãn nói:
- Những người phụ nữ già có trẻ có của chúng tôi đây, đã từ Ngọc Long Kiệt Xích chạy tới nơi này, là để tránh đòn tấn công của Thành Cát Tư Hãn, chứ không phải để làm quỉ không đầu dưới thanh mã tấu của Giã Biệt và Tốc Bất Đài đâu!
Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý sa sầm nét mặt, nói:
- Toán Đoan bệ hạ đã có sự sắp xếp rồi!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn đưa tay chỉ thẳng vào ông ta nói:
- Không! Ta không cần nghe theo sự sắp xếp của đứa con bất tài này nữa, mà ta muốn nghe lời nói của ngươi!
Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý nói:
- Tại vùng núi ở gần thành Nể Sa Bất Nhi này có một đồn lũy cỗ, là nơi dễ phòng thủ, khó tấn công. Tôi đã chuẩn bị một đạo binh bảo vệ, chịu trách nhiệm bảo vệ sự an toàn của Thái hậu, Vương hậu và các hoàng tử. Nhưng, Toán Đoan...
- Không cần biết tới nó! Hãy lập tức đưa bọn chúng tôi tới đó, vì hiện nay ta không muốn nhìn thấy mặt nó nữa!
Thái hậu Thốc Nhi Hãn được các cung nữ đỡ đứng lên, bước ra khỏi cửa. Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý và Vương hậu, các hoàng tử cùng bước theo.
Trong nhà chỉ còn lại Ma Kha Mạt Toán Đoan và hoàng tử Trát Lan Đinh. Ma Kha Mạt Toán Đoan ngồi xếp bằng dưới đất, nét mặt trông giống như đang cười và cũng giống như đang khóc, nói với Trát Lan Đinh:
- Ngươi đã nghe rõ chưa? Bà ấy mắng ta là bất tài! Ta là kẻ bất tài kẻ vô dụng! Nhưng ta vẫn còn nhờ được người đã gây ra tai họa diệt vong cho nước Hoa Thích Tử Mô chính là đứa cháu trai của bà ấy. Ta từng chủ trương đưa trả lại tất cả bạc vàng châu báu, lụa là gầm vóc và những tài sản khác mà hắn đã cướp cho Thành Cát Tư Hãn, thế nhưng bà ta có chịu nghe đâu? Bà ta đã nhận một rương châu báu do Hải Nhĩ Hãn đưa tới và đề cao một tên cướp như hắn, trở thành một vị anh hùng và gán tội cho thương đội người Mông Cổ là gián điệp. Bà ta còn xuống lệnh truất phế chức vụ Thái tử của nhà ngươi, để cho một thằng bé miệng còn hôi sữa mang huyết thống Khâm Sát lên thay thế ngươi giữ địa vị Thái tử. Bây giờ quân Mông Cổ đánh tới nơi, quốc gia sắp bị diệt vong, bọn Khâm Sát Hãn mà bà ta từng dựa vào chúng, từng tên một đã cụp đuôi bỏ chạy. Chúng còn mở cửa thành cho quân Mông Cổ tiến vào để từng ngôi thành một lọt vào tay của Thành Cát Tư Hãn. Đứng trước tình trạng không còn có thể cứu vãn, thử hỏi ta còn làm gì được? Ta còn làm gì được?... - ông ta đưa tay lên bụm mặt khóc nức nở, trông giống như một đứa bé bị xử oan.
Trát Lan Đinh ôm gọn người thái tử nhỏ bé vào lòng. Cậu ta ngồi yên trong lòng của Trát Lan Đinh.
Trong khi Ma Kha Mạt Toán Đoan bó tay chờ chết, thì đại quân của hai viên đại tướng Giã Biệt và Tốc Bất Đài cứ mỗi lúc càng tiến đến gần ông ta hơn.
Bá tánh trong thành Nể Sa Bất Nhi đều đang hoang mang sợ hãi.
Ma Kha Mạt Toán Đoan dẫn vệ đội của ông ta hối hả bỏ chạy ra cửa thành. Bá tánh trong thành cùng quì trên đường để ngăn không cho Ma Kha Mạt Toán Đoan bỏ đi. Họ quì trước đầu ngựa của ông ta la to:
- Bẩm Toán Đoan bệ hạ, nếu ngài bỏ đi thì ai bảo vệ cho những tín đồ chính giáo của chúng tôi? Ai bảo vệ cho những ngôi chùa Hồi giáo?
Ma Kha Mạt Toán Đoan đành phải gò cương cho ngựa đứng lại, nói với đám đông:
- Hỡi con dân của ta, các người đã hiểu lầm rồi. Ta đang đi ra ngoài thành để săn bắn, chứ nào phải bỏ rơi những tín đồ Chính giáo, cũng như bỏ rơi những ngôi chùa Hồi giáo ở đây. Vậy các người hãy nhanh chóng đi củng cố tường thành, đi móc sâu thêm hào thành ở bên ngoài, chờ khi quân Mông Cổ tới, ta sẽ dẫn dắt các người cùng bảo vệ thành Nể Sa Bất Nhi, tiêu diệt người Mông Cổ dưới chân thành!
Bá tánh hoan hô :
- Người bảo vệ tôn giáo vĩ đại vạn tuế! Toán Đoan vạn tuế!
Bá tánh cảm động đến phát khóc và nhanh nhẹn tránh đường cho Ma Kha Mạt Toán Đoan. Ông ta tươi cười hướng về bá tánh vẫy tay rồi dẫn vệ đội thúc ngựa đi ra khỏi thành.
Đám đông vừa ra khỏi thành thì hoàng tử Trát Lan Đinh và tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý nói:
- Nếu bá tánh lo củng cố tường thành, lo móc sâu hào thành xong, nhưng phát hiện chúng ta đã bỏ trốn, thì họ sẽ dùng ngôn ngữ gì để bày tỏ sự thất vọng, sự xót xa của họ?
Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý nói:
- Thôi, hãy bỏ chạy mau. Toán Đoan vĩ đại của chúng ta còn phải bỏ chạy đến những nơi chưa bị người Mông Cổ chiếm đóng kia mà. Đến khi nào ông ấy không còn chỗ bỏ chạy nữa, thì nguyện vọng quyết chiến của ngài sẽ tự nhiên phải nghĩ tới mà thôi!
Trát Lan Đinh muốn khóc nhưng không còn nước mắt!
