Chương 19.2
Bên trong đại trướng nóc vàng, Thành Cát Tư Hãn và Thất Cát Hốt Thốc Hốt đang bàn bạc để soạn thảo pháp luật cho nước Mông Cổ: Đại Trát Tát.
Thất Cát Hốt Thốc Hốt ngồi bên cạnh, tay cầm bút ghi chép mỗi lời nói của Thành Cát Tư Hãn.
Thành Cát Tư Hãn vừa suy nghĩ vừa nói:
- Các cấp Vạn Phu Trưởng, Thiên Phu trưởng, Bách Phu Trưởng đều phải duy trì quân đội của mình cho có kỷ luật, có trật tự, lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, một khi có chiếu lệnh xuống thì bất kể ngày hay đêm, phải kịp thời xuất chinh.
Thành Cát Tư Hãn dừng lại trong giây lát để suy nghĩ, Thất Cát Thốc Hốt Thốc sau khi ghi chép xong lời nói trên, liền lên tiếng nhắc nhở:
- Còn bá tánh...
Thành Cát Tư Hãn nói:
- À, còn bá tánh thời bình thì phải biết thuần phục như bò như ngựa, trong thời chiến thì phải biết vồ lấy kẻ thù, giống như con đại bàn đói vồ lấy con mồi của nó!
Thành Cát Tư Hãn lại tiếp tục nói miệng:
- Những trường hợp như con không tôn trọng sự dạy dỗ của cha, em không tôn trọng sư khuyên lơn của anh, chồng không tin tưởng sự trinh tiết của vợ, vợ không phục tùng theo ý của chồng, cha chồng không thương mến nàng dâu, nàng dâu không tôn kính cha chồng, người lớn không bảo vệ cho trẻ nhỏ, trẻ nhỏ không tiếp nhận sự giáo dục của người lớn, người có chức có quyền tín nhiệm nô bộc mà lại xa rời người thân tín của mình, người giàu có không cứu tế người trong nước, khinh nhờn tập quán và pháp lệnh, không thông tình đạt lý, thậm chí trở thành kẻ thù của quốc gia, thì những thị tộc đó, bọn trộm cướp đó, bọn nói dối đó, những kẻ thù đó, những kẻ lừa đảo đó, sẽ trở thành vầng mây đen che khuất thái dương trên đồng cỏ chăn nuôi của họ. Nói như vậy có nghĩa là họ sẽ bị cướp bóc và những bầy ngựa, những bầy cừu của họ sẽ không còn được sống yên ổn...
Trong khi đó thì tại một khu rừng, Thông thiên vu Khoát Khoát Xuất đang lên đồng và bỗng nhiên cất tiếng the thé nói qua giọng thần bí:
- Ôi! Xảy ra chuyện rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi! Thiên thần vừa cho ta biết, có một kẻ ác đang mưu phản! Các ngươi lại phải chịu đổ máu nữa rồi!
- Những tín đồ đang quì chung quanh đang giật mình, lớp thì khóc la, lớp thì chửi mắng, lớp thì cầu nguyện. Thông thiên vu lắc mạnh thanh đại đao có khoen sắt đang cầm trong tay, rồi từ cánh rừng chạy thẳng ra ngoài. Mọi người cũng chạy theo.
Bên trong đại trướng nóc vàng của Thành Cát Tư Hãn, Thành Cát Tư Hãn và Thất Cát Hốt Thốc Hốt vẫn đang tập trung tinh thần lo soạn thảo bộ luật Đại Trát Tát.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- Cấm giặt y phục nơi dòng nước chảy, cấm tiểu tiện xuống nước, hoặc đem tro than đổ xuống nước. Cấm bước ngang qua lửa, bước ngang qua đĩa đựng thức ăn. Vì làm thế trời cao sẽ giận dữ, gây sấm sét bão tố. Ai phạm luật này đều bị xử tử!
Lúc bấy giờ Thông thiên vu miệng vừa lẩm nhẩm vừa đi thẳng đến đại trướng nóc vàng của Thành Cát Tư Hãn. Số người theo sau ông ta một mỗi lúc càng đông.
Bên trong trướng vàng, Thành Cát Tư Hãn tiếp tục nói:
- Bất cứ ai cũng không được rời khỏi Thiên Hộ, Bách Hộ và Thập Hộ của mình để chạy sang Thập Hộ, Bách Hộ, Thiên Hộ khác; cũng không được lẩn trốn ở một nơi khác. Ai vi phạm lệnh này đều bị bắt ra trước bá tánh để xử cực hình.
Thất Cát Hốt Thốc Hốt hỏi:
- Còn người thu nạp số người đó thì sao?
Thành Cát Tư Hãn đáp:
- Cũng bị xử tử!
Thông thiên vu chạy ào vào trướng vàng, nói:
- Thành Cát Tư Hãn, thiên thần có lời cảnh cáo đối với ông! Những người không trách nhiệm chung quanh mau đi tránh!
Thất Cát Hốt Thốc Hốt đưa ánh mắt khinh miệt nhìn ông ta một lượt rồi bước ra ngoài.
Thành Cát Tư Hãn hỏi:
- Thiên thần nói gì vậy?
Thông thiên vu đáp:
- Nhị đệ của ông là Cáp Tát Nhi, một dũng sĩ trong nước và cũng là người thiện chiến có tài bắn cung. Trước đây mấy năm có người đồn đại ông ta muốn tạo thế lực riêng. Nay trời cao sai ta nói lại cho Khả Hãn biết, Cáp Tát Nhi cho rằng thiên hạ này là do anh em của Khả Hãn cùng làm nên, vậy Thiết Mộc Chân ông làm chúa cả nước một lần, thì Cáp Tát Nhi cũng thay thế làm chúa một lần!
Thành Cát Tư Hãn ngạc nhiên. Thông thiên vu té ngồi xuống đất.
Thành Cát Tư Hãn nói qua giọng hoài nghi.
- Có thể như thế chăng?
Thông thiên vu đáp:
- Ông ta đã liên tiếp mấy hôm không vào triều kiến, là vì ông ta đang chuẩn bị tại khu chăn nuôi của mình để lên thay ông giữ chức Thành Cát Tư Hãn đó!
Nghe qua lời nói xằng bậy của Khoát Khoát Xuất, Thất Cát Hốt Thốc Hốt đang đứng bên ngoài đại trướng không khỏi sợ hãi đến thất sắc.
Thành Cát Tư Hãn giận dữ, từ trong đại trướng bước ra nói với các thị vệ :
- Lên ngựa, theo ta đi đến khu chăn nuôi của Cáp Tát Nhi! - Nói xong, thì mấy tên kỵ mã cùng thúc ngựa chạy như gió bão.
Thông thiên vu từ trong đại trướng bước ra, mỉm một nụ cười đắc ý.
Thất Cát Hốt Thốc Hốt thối lui mấy bước, rồi quay lưng bỏ chạy.
Chẳng mấy chốc, Thất Cát Hốt Thốc Hốt đánh một cỗ xe do một con lạc đà trắng kéo, chạy bay về phía đồng cỏ chăn nuôi của Cáp Tát Nhi. Kha Ngạch Luân ngồi trên xe hết sức giận dữ, quát to:
- Mau! Chạy mau!
Thoát Hổ, anh Râu Đen cùng cưỡi ngựa từ xa chạy lại, lập tức đi theo cỗ xe lạc đà chạy trở về.
Tại bãi chăn nuôi của Cáp Tát Nhi, bọn thị vệ đang đứng thành vòng tròn để bảo vệ Thành Cát Tư Hãn đang ngồi ở giữa, trong khi Cáp Tát Nhi đang bị lôi từ trong lều ra. Ông ta bị lột bỏ áo mão và bị trói hai tay nằm sấp trên một cỗ xe bò.
Thành Cát Tư Hãn nghiêm giọng ra lệnh:
- Đánh! Đánh cho nó 70 roi!
Hai binh sĩ Khiếp Tiết Quân đứng hai bên Cáp Tát Nhi, vừa đếm vừa thay phiên nhau tung roi da đánh vào lưng trần của Cáp Tát Nhi.
Bát Nhi Hốt và người nhà của Cáp Tát Nhi đều bị chận đứng ở phía xa. Lúc bấy giờ, Bát Nhi Hốt nhìn thấy cỗ xe do một con lạc đà trắng kéo, liền la to:
- Mẫu thân đến rồi!
Thành Cát Tư Hãn giật mình, lập tức đứng dậy bước ra nghênh đón.
Kha Ngạch Luân được Thất Cát Hốt Thốc Hốt đỡ xuống xe. Bà không để ý chi đến việc Thành Cát Tư Hãn vấn an, đi thẳng đến chỗ Cáp Tát Nhi mở dây trói cho ông ta rồi lại lượm áo mão cho ông ta mặc vào. Sau đó bà ngồi xấp bằng dưới đất, mở rộng vạt áo, dùng hai tay đỡ lấy hai chiếc vú của mình.
Cáp Tạt Nhi, Thành Cát Tư Hãn, Thất Cát Hốt Thốc Hốt và tất cả mọi người xung quanh đều nhất tề quì xuống, gọi:
- Bớ mẹ!
Kha Ngạch Luân nói qua giọng bi phẩn:
- Này Thiết Mộc Chân, nhà ngươi có thấy không nào! Đây chính là hai bầu sữa mà hai đứa bây đã từng bú! Nhà ngươi là một đứa bé vừa mới khóc tu oa là đã tự ăn nhau mình, tự cắn đứt cuống rún mình! Còn Cáp Tát Nhi có tội gì? Tại sao nhà ngươi lại gây ra cảnh cốt nhục tương tàn?!
Thành Cát Tư Hãn hạ thấp giọng, đáp:
- Xin mẫu thân bớt giận! Xin mẫu thân bớt giận!
- Ta không thể! - Kha Ngạch Luân òa lên khóc, nói tiếp - Trong khi ngươi còn bé, ngươi có thể bú hết một bầu sữa của ta, còn Hợp Xích ôn và Thiết Mộc Cách gầy yếu, nên hai đứa cũng không bú hết một bầu sữa, chỉ có Cáp Tát Nhi của ta là có thể một lúc bú hết một bầu sữa, làm cho ta hết sức sung sướng, hết sức vui mừng. Trải qua bao nhiêu năm, các ngươi ngày hôm nay đã khôn lớn, đã trở thành Khả Hãn, trở thành Thân Vương, vậy đừng bao giờ quên việc nhà ngươi đã dùng tài trí của mình kết hợp với tài thiện xạ của Cáp Tát Nhi... Nó đã vì nhà ngươi lo việc thảo phạt phản loạn, tìm bắt bọn bỏ trốn, luôn luôn theo sát bên cạnh nhà ngươi để chiến đấu trong hoàn cảnh cửu tử nhất sinh, nhờ đó mà nhà ngươi mới có ngày hôm nay. Hôm nay nhà ngươi đã trở thành Thành Cát Tư Hãn, thì lại không thể chấp nhận sự tồn tại của nó, vậy chả lẽ đó là cái lý đương nhiên hay sao?! - Kha Ngạch Luân đưa tay bụm mắt khóc òa.
Thành Cát Tư Hãn ràn rụa nước mắt, quì xuống gài nút áo lại cho mẹ, nói:
- Thưa mẫu thân, sau khi nghe lời dạy dỗ của mẹ, con đã biết tội rồi!...Con... con đáng lý không nên để cho mẹ phải bận tâm đau lòng vì các con trong lúc tuổi già. Xin mẫu thân trở về!
Tất cả các con của Kha Ngạch Luân đều òa lên khóc. Vợ và ba đứa con trai của Cáp Tát Nhi cũng òa lên khóc.
Anh Râu Đen thở dài im lặng.
Bên trong đại trướng nóc vàng, Thành Cát Tư Hãn và Thất Cát Hốt Thốc Hốt đang bàn bạc để soạn thảo pháp luật cho nước Mông Cổ: Đại Trát Tát.
Thất Cát Hốt Thốc Hốt ngồi bên cạnh, tay cầm bút ghi chép mỗi lời nói của Thành Cát Tư Hãn.
Thành Cát Tư Hãn vừa suy nghĩ vừa nói:
- Các cấp Vạn Phu Trưởng, Thiên Phu trưởng, Bách Phu Trưởng đều phải duy trì quân đội của mình cho có kỷ luật, có trật tự, lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, một khi có chiếu lệnh xuống thì bất kể ngày hay đêm, phải kịp thời xuất chinh.
Thành Cát Tư Hãn dừng lại trong giây lát để suy nghĩ, Thất Cát Thốc Hốt Thốc sau khi ghi chép xong lời nói trên, liền lên tiếng nhắc nhở:
- Còn bá tánh...
Thành Cát Tư Hãn nói:
- À, còn bá tánh thời bình thì phải biết thuần phục như bò như ngựa, trong thời chiến thì phải biết vồ lấy kẻ thù, giống như con đại bàn đói vồ lấy con mồi của nó!
Thành Cát Tư Hãn lại tiếp tục nói miệng:
- Những trường hợp như con không tôn trọng sự dạy dỗ của cha, em không tôn trọng sư khuyên lơn của anh, chồng không tin tưởng sự trinh tiết của vợ, vợ không phục tùng theo ý của chồng, cha chồng không thương mến nàng dâu, nàng dâu không tôn kính cha chồng, người lớn không bảo vệ cho trẻ nhỏ, trẻ nhỏ không tiếp nhận sự giáo dục của người lớn, người có chức có quyền tín nhiệm nô bộc mà lại xa rời người thân tín của mình, người giàu có không cứu tế người trong nước, khinh nhờn tập quán và pháp lệnh, không thông tình đạt lý, thậm chí trở thành kẻ thù của quốc gia, thì những thị tộc đó, bọn trộm cướp đó, bọn nói dối đó, những kẻ thù đó, những kẻ lừa đảo đó, sẽ trở thành vầng mây đen che khuất thái dương trên đồng cỏ chăn nuôi của họ. Nói như vậy có nghĩa là họ sẽ bị cướp bóc và những bầy ngựa, những bầy cừu của họ sẽ không còn được sống yên ổn...
Trong khi đó thì tại một khu rừng, Thông thiên vu Khoát Khoát Xuất đang lên đồng và bỗng nhiên cất tiếng the thé nói qua giọng thần bí:
- Ôi! Xảy ra chuyện rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi! Thiên thần vừa cho ta biết, có một kẻ ác đang mưu phản! Các ngươi lại phải chịu đổ máu nữa rồi!
- Những tín đồ đang quì chung quanh đang giật mình, lớp thì khóc la, lớp thì chửi mắng, lớp thì cầu nguyện. Thông thiên vu lắc mạnh thanh đại đao có khoen sắt đang cầm trong tay, rồi từ cánh rừng chạy thẳng ra ngoài. Mọi người cũng chạy theo.
Bên trong đại trướng nóc vàng của Thành Cát Tư Hãn, Thành Cát Tư Hãn và Thất Cát Hốt Thốc Hốt vẫn đang tập trung tinh thần lo soạn thảo bộ luật Đại Trát Tát.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- Cấm giặt y phục nơi dòng nước chảy, cấm tiểu tiện xuống nước, hoặc đem tro than đổ xuống nước. Cấm bước ngang qua lửa, bước ngang qua đĩa đựng thức ăn. Vì làm thế trời cao sẽ giận dữ, gây sấm sét bão tố. Ai phạm luật này đều bị xử tử!
Lúc bấy giờ Thông thiên vu miệng vừa lẩm nhẩm vừa đi thẳng đến đại trướng nóc vàng của Thành Cát Tư Hãn. Số người theo sau ông ta một mỗi lúc càng đông.
Bên trong trướng vàng, Thành Cát Tư Hãn tiếp tục nói:
- Bất cứ ai cũng không được rời khỏi Thiên Hộ, Bách Hộ và Thập Hộ của mình để chạy sang Thập Hộ, Bách Hộ, Thiên Hộ khác; cũng không được lẩn trốn ở một nơi khác. Ai vi phạm lệnh này đều bị bắt ra trước bá tánh để xử cực hình.
Thất Cát Hốt Thốc Hốt hỏi:
- Còn người thu nạp số người đó thì sao?
Thành Cát Tư Hãn đáp:
- Cũng bị xử tử!
Thông thiên vu chạy ào vào trướng vàng, nói:
- Thành Cát Tư Hãn, thiên thần có lời cảnh cáo đối với ông! Những người không trách nhiệm chung quanh mau đi tránh!
Thất Cát Hốt Thốc Hốt đưa ánh mắt khinh miệt nhìn ông ta một lượt rồi bước ra ngoài.
Thành Cát Tư Hãn hỏi:
- Thiên thần nói gì vậy?
Thông thiên vu đáp:
- Nhị đệ của ông là Cáp Tát Nhi, một dũng sĩ trong nước và cũng là người thiện chiến có tài bắn cung. Trước đây mấy năm có người đồn đại ông ta muốn tạo thế lực riêng. Nay trời cao sai ta nói lại cho Khả Hãn biết, Cáp Tát Nhi cho rằng thiên hạ này là do anh em của Khả Hãn cùng làm nên, vậy Thiết Mộc Chân ông làm chúa cả nước một lần, thì Cáp Tát Nhi cũng thay thế làm chúa một lần!
Thành Cát Tư Hãn ngạc nhiên. Thông thiên vu té ngồi xuống đất.
Thành Cát Tư Hãn nói qua giọng hoài nghi.
- Có thể như thế chăng?
Thông thiên vu đáp:
- Ông ta đã liên tiếp mấy hôm không vào triều kiến, là vì ông ta đang chuẩn bị tại khu chăn nuôi của mình để lên thay ông giữ chức Thành Cát Tư Hãn đó!
Nghe qua lời nói xằng bậy của Khoát Khoát Xuất, Thất Cát Hốt Thốc Hốt đang đứng bên ngoài đại trướng không khỏi sợ hãi đến thất sắc.
Thành Cát Tư Hãn giận dữ, từ trong đại trướng bước ra nói với các thị vệ :
- Lên ngựa, theo ta đi đến khu chăn nuôi của Cáp Tát Nhi! - Nói xong, thì mấy tên kỵ mã cùng thúc ngựa chạy như gió bão.
Thông thiên vu từ trong đại trướng bước ra, mỉm một nụ cười đắc ý.
Thất Cát Hốt Thốc Hốt thối lui mấy bước, rồi quay lưng bỏ chạy.
Chẳng mấy chốc, Thất Cát Hốt Thốc Hốt đánh một cỗ xe do một con lạc đà trắng kéo, chạy bay về phía đồng cỏ chăn nuôi của Cáp Tát Nhi. Kha Ngạch Luân ngồi trên xe hết sức giận dữ, quát to:
- Mau! Chạy mau!
Thoát Hổ, anh Râu Đen cùng cưỡi ngựa từ xa chạy lại, lập tức đi theo cỗ xe lạc đà chạy trở về.
Tại bãi chăn nuôi của Cáp Tát Nhi, bọn thị vệ đang đứng thành vòng tròn để bảo vệ Thành Cát Tư Hãn đang ngồi ở giữa, trong khi Cáp Tát Nhi đang bị lôi từ trong lều ra. Ông ta bị lột bỏ áo mão và bị trói hai tay nằm sấp trên một cỗ xe bò.
Thành Cát Tư Hãn nghiêm giọng ra lệnh:
- Đánh! Đánh cho nó 70 roi!
Hai binh sĩ Khiếp Tiết Quân đứng hai bên Cáp Tát Nhi, vừa đếm vừa thay phiên nhau tung roi da đánh vào lưng trần của Cáp Tát Nhi.
Bát Nhi Hốt và người nhà của Cáp Tát Nhi đều bị chận đứng ở phía xa. Lúc bấy giờ, Bát Nhi Hốt nhìn thấy cỗ xe do một con lạc đà trắng kéo, liền la to:
- Mẫu thân đến rồi!
Thành Cát Tư Hãn giật mình, lập tức đứng dậy bước ra nghênh đón.
Kha Ngạch Luân được Thất Cát Hốt Thốc Hốt đỡ xuống xe. Bà không để ý chi đến việc Thành Cát Tư Hãn vấn an, đi thẳng đến chỗ Cáp Tát Nhi mở dây trói cho ông ta rồi lại lượm áo mão cho ông ta mặc vào. Sau đó bà ngồi xấp bằng dưới đất, mở rộng vạt áo, dùng hai tay đỡ lấy hai chiếc vú của mình.
Cáp Tạt Nhi, Thành Cát Tư Hãn, Thất Cát Hốt Thốc Hốt và tất cả mọi người xung quanh đều nhất tề quì xuống, gọi:
- Bớ mẹ!
Kha Ngạch Luân nói qua giọng bi phẩn:
- Này Thiết Mộc Chân, nhà ngươi có thấy không nào! Đây chính là hai bầu sữa mà hai đứa bây đã từng bú! Nhà ngươi là một đứa bé vừa mới khóc tu oa là đã tự ăn nhau mình, tự cắn đứt cuống rún mình! Còn Cáp Tát Nhi có tội gì? Tại sao nhà ngươi lại gây ra cảnh cốt nhục tương tàn?!
Thành Cát Tư Hãn hạ thấp giọng, đáp:
- Xin mẫu thân bớt giận! Xin mẫu thân bớt giận!
- Ta không thể! - Kha Ngạch Luân òa lên khóc, nói tiếp - Trong khi ngươi còn bé, ngươi có thể bú hết một bầu sữa của ta, còn Hợp Xích ôn và Thiết Mộc Cách gầy yếu, nên hai đứa cũng không bú hết một bầu sữa, chỉ có Cáp Tát Nhi của ta là có thể một lúc bú hết một bầu sữa, làm cho ta hết sức sung sướng, hết sức vui mừng. Trải qua bao nhiêu năm, các ngươi ngày hôm nay đã khôn lớn, đã trở thành Khả Hãn, trở thành Thân Vương, vậy đừng bao giờ quên việc nhà ngươi đã dùng tài trí của mình kết hợp với tài thiện xạ của Cáp Tát Nhi... Nó đã vì nhà ngươi lo việc thảo phạt phản loạn, tìm bắt bọn bỏ trốn, luôn luôn theo sát bên cạnh nhà ngươi để chiến đấu trong hoàn cảnh cửu tử nhất sinh, nhờ đó mà nhà ngươi mới có ngày hôm nay. Hôm nay nhà ngươi đã trở thành Thành Cát Tư Hãn, thì lại không thể chấp nhận sự tồn tại của nó, vậy chả lẽ đó là cái lý đương nhiên hay sao?! - Kha Ngạch Luân đưa tay bụm mắt khóc òa.
Thành Cát Tư Hãn ràn rụa nước mắt, quì xuống gài nút áo lại cho mẹ, nói:
- Thưa mẫu thân, sau khi nghe lời dạy dỗ của mẹ, con đã biết tội rồi!...Con... con đáng lý không nên để cho mẹ phải bận tâm đau lòng vì các con trong lúc tuổi già. Xin mẫu thân trở về!
Tất cả các con của Kha Ngạch Luân đều òa lên khóc. Vợ và ba đứa con trai của Cáp Tát Nhi cũng òa lên khóc.
Anh Râu Đen thở dài im lặng.