Chương 23.5
[/align]
Tại bờ sông Tiệm Hà nằm trên biên giới của Hoa Thích Tử Mô, có một đội kỵ binh của Hoa Thích Tử Mô đầu quấn khăn trắng, xuất hiện trên một ngọn đồi. Bên dưới lá đại kỳ là Toán Đoan Ma Kha Mạt có hàm râu đen. Ông ta cưỡi trên lưng một con ngựa kim, đuôi được nhuộm đỏ, nét mặt lạnh lùng, trên khăn quấn đầu có nạm một vòng bảo thạch. Người cỡi ngựa ở bên cạnh chính con trai lớn của ông ta, Trát Lan Đinh xinh đẹp và vị tướng quân oai hùng Thiết Mộc Nhi Diệc Lý .
Ma Kha Mạt dùng ngọn roi chỉ xuống những Cổ Liệt Diên được xây dựng bằng những chiếc lều thảm len theo kiểu Mông Cổ nằm cạnh bờ sông, nói:
- Đó có phải là người Miệt Nhi Khất ở phương đông thường đến khuấy nhiễu biên cương của nước ta đó không, con trai ta?
Trát Lan Đinh đáp:
- Đúng thế! Đó chính là bọn cướp mà không có điều gì chúng không dám làm. Nghe đâu thủ lĩnh của chúng tên gọi Hốt Đô, là một tên hung ác không tin Chân Chúa.
Ma Kha Mạt quay sang quân đội của ông ta nói:
- Hỡi các dũng sĩ Hoa Thích Tử Mô, ta lấy danh nghĩa Chân Chúa A - La vĩ đại và tối cao để ra lệnh cho các ngươi: hãy giết hết tất cả bọn dị giáo kia, không chừa một tên nào, kể cả phụ nữ và trẻ con.
Thiết Mộc Nhi Diệc Lý hỏi:
- Phụ nữ và trẻ con cũng giết hết ư?
Ma Kha Mạt Toán Đoan đáp:
- Ông thế nào rồi, tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý anh dũng của ta! Những thằng bé kia khi nó lớn lên sẽ thành kẻ thù của A - La, còn bụng của những người phụ nữ kia sẽ liên tục sinh ra những tín đồ dị giáo không tin Chân Chúa. Hãy chấp hành đi!
Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý và các binh sĩ hô to:
- Ma Kha Mạt Toán Đoan, người bảo vệ tín ngưỡng và là hóa thân của chính nghĩa vạn tuế! Vạn Tuế! Vạn vạn tuế!
Đi đôi với tiếng la, đội kỵ mã của Hoa Thích Tử Mô chia thành hai cánh tiến xuống bao vây mục tiêu ở phía dưới.
Khi đội kỵ mã tiến tới gần, mới phát hiện ra doanh trại của đối phương hoàn toàn vắng lặng và khắp mặt đất xác chết nằm ngổn ngang. Ma Kha Mạt gò cương cho ngựa đứng lại:
- Này, thái tử Trát Lan Đinh, ngươi hãy xem kỹ, ai đã tàn sát trước ta những kẻ đáng lý phải chết dưới lưỡi đao của ta vậy? Ai đã đoạt mất những chiến lợi mà đáng lý ta phải đoạt được?
Trát Lan Đinh nhảy xuống ngựa quan sát những xác chết và những dấu bánh xe còn để lại trên mắt đất, nói:
- Qua thương tích trên những xác chết cho thấy, đây là hành động của những kỵ sĩ có sự huấn luyện rất thành thuộc. Trên mặt đất còn lưu lại dấu hai bánh xe bằng sắt mà ta chưa hề thấy bao giờ. Tóm lại, đây chắc chắn là hành động của những con người thần bí, đáng sợ, mà chúng ta chưa gặp lần nào. Ma Kha Mạt lộ sắc kém vui nói:
- Thần bí ư? Đó là do chúng khiếp sợ. Còn đáng sợ ư? Chỉ khi nào Toán Đoan vĩ đại của nước Hoa Thích Tử Mô đem sự phẫn nộ của A- La trút lên đầu họ, thì đó mới là đáng sợ nhất!
Đám đông binh sĩ đồng thanh la lớn:
- Toán Đoan vĩ đại vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!
Giữa tiếng tung hô vang dội đó, Ma Kha Mạt quay đầu ngựa trước tiên men theo đường cũ trở về ngọn đồi khi nãy. Các kỵ sĩ cũng thúc ngựa chạy theo ông ta, để lại sau lưng một vầng bụi vàng bốc cao lên đến tận trời xanh.
Tại khu vực dựng lều chăn nuôi của Thành Cát Tư Hãn, Thành Cát Tư Hãn cùng với Tốc Bất Đài và Truật Xích đứng xem các chiến sĩ đang từ trên thiết xa giở chiến lợi phẩm xuống đất.
Thành Cát Tư Hãn hỏi:
- Tất cả bọn con cháu của Thoắt Hắc Thoát A đều bị giết tất cả rồi chứ?
Tốc Bất Đài đáp:
- Tất cả đều bị bắt và bị giết hết, chỉ để lại một đứa con út của Thoát Hắc Thoát A.
Thành Cát Tư Hãn hỏi:
- Tại sao như vậy?
Truật Xích đáp:
- Chính là con đã giữ nó lại.
Thành Cát Tư Hãn cảm thấy khó hiểu, hỏi:
- Tại sao?
Truật Xích đáp:
- Nó là người có tài bắn tên trăm phát trăm trúng dù là ở xa. Ngoài ra, nó còn có thể bắn một mũi tên thứ hai vào đuôi mũi tên thứ nhất, để cả hai mũi tên đều xuyên qua tấm bia. Con thấy nó là một nhân tài.
Thành Cát Tư Hãn hỏi:
- Nói như vậy có nghĩa là khi nó muốn thì nó sẽ dùng mũi tên thứ hai bắn vào đuôi mũi tên thứ nhất để cả hai mũi tên cùng một lúc xuyên qua ngực của chúng ta phải không?
Truật Xích im lặng. Thành Cát Tư Hãn nghiến chặt hai hàm răng, nói:
- Bọn con cháu của kẻ thù thì không thể giữ lại, phải đem hắn giết ngay! - Nói dứt lời thì ông rảo bước bỏ đi.
Đối với quyết định của Truật Xích, Thành Cát Tư Hãn hết sức bất mãn, nghĩ bụng: "Đứa con trai sinh ra dọc đường khi ta chiến thắng người Miệt Nhi Khất trở về, tại sao lại có lòng từ bi đối với người Miệt Nhi Khất như thế?!"
Từ phía xa, một toán Khiếp Tiết quân áp giải một người đã đi khuất phía sau một ngọn đồi.
[/align]
Tại bờ sông Tiệm Hà nằm trên biên giới của Hoa Thích Tử Mô, có một đội kỵ binh của Hoa Thích Tử Mô đầu quấn khăn trắng, xuất hiện trên một ngọn đồi. Bên dưới lá đại kỳ là Toán Đoan Ma Kha Mạt có hàm râu đen. Ông ta cưỡi trên lưng một con ngựa kim, đuôi được nhuộm đỏ, nét mặt lạnh lùng, trên khăn quấn đầu có nạm một vòng bảo thạch. Người cỡi ngựa ở bên cạnh chính con trai lớn của ông ta, Trát Lan Đinh xinh đẹp và vị tướng quân oai hùng Thiết Mộc Nhi Diệc Lý .
Ma Kha Mạt dùng ngọn roi chỉ xuống những Cổ Liệt Diên được xây dựng bằng những chiếc lều thảm len theo kiểu Mông Cổ nằm cạnh bờ sông, nói:
- Đó có phải là người Miệt Nhi Khất ở phương đông thường đến khuấy nhiễu biên cương của nước ta đó không, con trai ta?
Trát Lan Đinh đáp:
- Đúng thế! Đó chính là bọn cướp mà không có điều gì chúng không dám làm. Nghe đâu thủ lĩnh của chúng tên gọi Hốt Đô, là một tên hung ác không tin Chân Chúa.
Ma Kha Mạt quay sang quân đội của ông ta nói:
- Hỡi các dũng sĩ Hoa Thích Tử Mô, ta lấy danh nghĩa Chân Chúa A - La vĩ đại và tối cao để ra lệnh cho các ngươi: hãy giết hết tất cả bọn dị giáo kia, không chừa một tên nào, kể cả phụ nữ và trẻ con.
Thiết Mộc Nhi Diệc Lý hỏi:
- Phụ nữ và trẻ con cũng giết hết ư?
Ma Kha Mạt Toán Đoan đáp:
- Ông thế nào rồi, tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý anh dũng của ta! Những thằng bé kia khi nó lớn lên sẽ thành kẻ thù của A - La, còn bụng của những người phụ nữ kia sẽ liên tục sinh ra những tín đồ dị giáo không tin Chân Chúa. Hãy chấp hành đi!
Tướng quân Thiết Mộc Nhi Diệc Lý và các binh sĩ hô to:
- Ma Kha Mạt Toán Đoan, người bảo vệ tín ngưỡng và là hóa thân của chính nghĩa vạn tuế! Vạn Tuế! Vạn vạn tuế!
Đi đôi với tiếng la, đội kỵ mã của Hoa Thích Tử Mô chia thành hai cánh tiến xuống bao vây mục tiêu ở phía dưới.
Khi đội kỵ mã tiến tới gần, mới phát hiện ra doanh trại của đối phương hoàn toàn vắng lặng và khắp mặt đất xác chết nằm ngổn ngang. Ma Kha Mạt gò cương cho ngựa đứng lại:
- Này, thái tử Trát Lan Đinh, ngươi hãy xem kỹ, ai đã tàn sát trước ta những kẻ đáng lý phải chết dưới lưỡi đao của ta vậy? Ai đã đoạt mất những chiến lợi mà đáng lý ta phải đoạt được?
Trát Lan Đinh nhảy xuống ngựa quan sát những xác chết và những dấu bánh xe còn để lại trên mắt đất, nói:
- Qua thương tích trên những xác chết cho thấy, đây là hành động của những kỵ sĩ có sự huấn luyện rất thành thuộc. Trên mặt đất còn lưu lại dấu hai bánh xe bằng sắt mà ta chưa hề thấy bao giờ. Tóm lại, đây chắc chắn là hành động của những con người thần bí, đáng sợ, mà chúng ta chưa gặp lần nào. Ma Kha Mạt lộ sắc kém vui nói:
- Thần bí ư? Đó là do chúng khiếp sợ. Còn đáng sợ ư? Chỉ khi nào Toán Đoan vĩ đại của nước Hoa Thích Tử Mô đem sự phẫn nộ của A- La trút lên đầu họ, thì đó mới là đáng sợ nhất!
Đám đông binh sĩ đồng thanh la lớn:
- Toán Đoan vĩ đại vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!
Giữa tiếng tung hô vang dội đó, Ma Kha Mạt quay đầu ngựa trước tiên men theo đường cũ trở về ngọn đồi khi nãy. Các kỵ sĩ cũng thúc ngựa chạy theo ông ta, để lại sau lưng một vầng bụi vàng bốc cao lên đến tận trời xanh.
Tại khu vực dựng lều chăn nuôi của Thành Cát Tư Hãn, Thành Cát Tư Hãn cùng với Tốc Bất Đài và Truật Xích đứng xem các chiến sĩ đang từ trên thiết xa giở chiến lợi phẩm xuống đất.
Thành Cát Tư Hãn hỏi:
- Tất cả bọn con cháu của Thoắt Hắc Thoát A đều bị giết tất cả rồi chứ?
Tốc Bất Đài đáp:
- Tất cả đều bị bắt và bị giết hết, chỉ để lại một đứa con út của Thoát Hắc Thoát A.
Thành Cát Tư Hãn hỏi:
- Tại sao như vậy?
Truật Xích đáp:
- Chính là con đã giữ nó lại.
Thành Cát Tư Hãn cảm thấy khó hiểu, hỏi:
- Tại sao?
Truật Xích đáp:
- Nó là người có tài bắn tên trăm phát trăm trúng dù là ở xa. Ngoài ra, nó còn có thể bắn một mũi tên thứ hai vào đuôi mũi tên thứ nhất, để cả hai mũi tên đều xuyên qua tấm bia. Con thấy nó là một nhân tài.
Thành Cát Tư Hãn hỏi:
- Nói như vậy có nghĩa là khi nó muốn thì nó sẽ dùng mũi tên thứ hai bắn vào đuôi mũi tên thứ nhất để cả hai mũi tên cùng một lúc xuyên qua ngực của chúng ta phải không?
Truật Xích im lặng. Thành Cát Tư Hãn nghiến chặt hai hàm răng, nói:
- Bọn con cháu của kẻ thù thì không thể giữ lại, phải đem hắn giết ngay! - Nói dứt lời thì ông rảo bước bỏ đi.
Đối với quyết định của Truật Xích, Thành Cát Tư Hãn hết sức bất mãn, nghĩ bụng: "Đứa con trai sinh ra dọc đường khi ta chiến thắng người Miệt Nhi Khất trở về, tại sao lại có lòng từ bi đối với người Miệt Nhi Khất như thế?!"
Từ phía xa, một toán Khiếp Tiết quân áp giải một người đã đi khuất phía sau một ngọn đồi.
Tám Sự Đầu Hàng Của Thái Hậu Và Cái Chết Của Ma Kha Mạt Toán Đoan