Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng
ĐÊM
Đêm ngắn quá xin dài thêm chút nữa
Cho thời gian vừa đủ tiếng thở dài.
Đêm thầm kín mơ màng như muốn hỏi.
Sao lặng im, chẳng chia sẻ cùng ai.
Đêm thật sâu trăng mờ vì sương lạnh.
Tiếng côn trùng rên ri nhớ màn đêm.
Đêm và trăng một mối tình gian dối.
Đêm chìm dần, trăng cứ sáng tỏ thêm.
Đêm quyến rũ bao nhiêu lần hò hẹn.
Đêm cùng ta thức trắng nốt đêm nay.
Kề bên ta cùng lời reo của lá.
Đếm thời gian bằng những hạt mưa bay.
Đêm huyền ảo bởi tiếng đêm vòng vọng.
Rất mơ hồ em có gọi anh không.
Và đâu đây trong hơi thở ấm nồng.
Hình như thế anh nhớ em hơn nữa.
Đêm trở lạnh dắt dìu nhau vào mộng.
Nhưng mà sao trăng cứ lả lơi trôi.
Trăng duyên dáng trong đam mê rất vội.
Giòng sông ơi! trân quý bóng trăng soi.
Đêm mòn mỏi trong màn sương giăng thấp
Thì thầm bên nhau vạn dậm trường tình.
Nhớ em nồng nàn tiếng cười khúc khích.
Đêm đã tàn mà mộng vẫn còn xinh.
Trần Mạnh Hùng
Phải chăng mình cũng hơi điên
Có người bảo thế biết làm sao đây
DẠ KHÚC ÐÊM
Còn lại gì nơi bến cũ tình yêu
Khi con sóng mãi bạc đầu thương nhớ
Và đôi mắt đẫm mùa mưa trăn trở
Cho vầng trăng dang dở chẳng vẹn tròn
Ðêm hồn hoang cứ thao thức chờ mong
Cho nỗi nhớ chốn tìm nhau chẳng thấy
Kìa con đò đứng chơ vơ khắc khoải
Ði tìm bến neo mình trong kỷ niệm
Ta ngồi hát ru sông ra biển lớn
Mong giận hờn buồn tủi cũng trôi theo
Mộng mơ ơi …như mây trắng ngang đèo
Cúi nhặt nhé những gì còn hay mất
Mưa gió về đâu một thời nông nổi
Xóa giùm ta những dĩ vãng buồn đau
Ta bỏ trốn hay quay về tìm nhỉ
Còn lại gì nơi bến cũ tình yêu.
Ôi Thi Nhân mà điên thì đời ai tỉnh đây???
Cô bé Thảo My viết thơ rất tuyệt ngưỡng mộ đó[sm=beerchug.gif]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)


