📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

AI TRI ÂM ĐÓ MẶN MÀ VỚI AI

926 trả lời, 122.858 lượt xem — Trang 19 / 31
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-28 21:40:57Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: Hà Nội Phố

 
 
 
 
Quên???


Phía nơi ấy, phía bờ sông anh quên?

[color=darkorchid]Hoa xuyến chi thả hồn trong gió êm[/color]
[color=darkorchid]Võng trăng ru, cơn mưa nào hẹn trước[/color]
[color=darkorchid]Lớp lớp tràn sóng vỗ nước long lanh[/color]

[color=darkorchid]Chợt một ngày đưa em về tuổi thơ[/color]
[color=darkorchid]Đưa em về chiều hoàng hôn tím mờ[/color]
[color=darkorchid]Hạt xoan đắng chim vành khuyên gọi chín[/color]
[color=darkorchid]Dặm ngàn xa hương tỏa mùa lúa thơm[/color]

[color=darkorchid]Em đã nghe gió rũ bụi tháng năm[/color]
[color=darkorchid]Bơ vơ buồn cánh nhạn lười bỏ mặc[/color]
[color=darkorchid]Câu hát ru dỗ dành con dế khóc[/color]
[color=darkorchid]Anh gọi em... cô bé tuổi mười năm[/color]

[color=darkorchid]Ôi tháng năm kéo lại những ước mơ[/color]
[color=darkorchid]Cho em khóc hồn nhiên như con dế[/color]
[color=darkorchid]Dịu dàng sao tóc em đầy cỏ bám[/color]
[color=darkorchid]Hai chúng mình vui đùa hết ngày thơ[/color]

[color=darkorchid]Xin thắp về nơi bến sông ngày xưa[/color]
[color=darkorchid]Trong tay em hoa xuyến chi về nở[/color]
[color=darkorchid]Ngập ngừng nhắn sao vô tình đến vậy [/color]
[color=darkorchid]Còn mình em lẻ bóng đón mùa xuân.[/color]






NGƯỜI YÊU

Anh yêu em -bởi em không hoàn hảo.
Nhân vô thập toàn - em lại chia ba.
Hai phần kia  em dâng mẹ kính cha.
Phần còn lại em trao anh già nửa.

Và, dẫu trái tim hơn trăm mảnh vá.
Anh không cần biết đến chuyện xa xưa.
Chuyện hôm nay là thương nhớ sao vừa.
Thương quá thể!!! của mối tình tha thiết.

Anh yêu em chỉ mỗi mình anh biết.
Hạnh phúc muôn vàn bên cạnh có em.
Nghe em nói, nghe em cười ngọt lịm.
Mỗi phút giây lòng cảm xúc dâng lên

Anh thế đó - anh yêu em thế đó.
Người yêu ơi ta trọn kiếp có nhau.
Anh yêu em - anh rất sợ niềm đau.
Nỗi hụt hẫng - một khi em rẽ trái.

Anh yêu em - Người anh yêu duyên dáng.
Nét duyên ngầm đã trói cột tim anh.
Vương nét cười trên mắt sáng long lanh.
Với vẻ đẹp nhu mì hồng đôi má.

Ngắm nhìn em - mà nghe lòng thương wá!!!.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ cố nhân !


Gió lộng thuyền trăng giữa đại ngàn
Ta về ngơ ngẩn trong chiều tan
Tìm dấu môi hôn chầm chậm lướt
Chút nắng cuối ngày dõi mắt buông

Đêm nay thao thức với gió trăng
Vô tình lá rụng cõi thiên thu
Gió khóc gió than vì cô lẻ
Trăng buồn trăng khuyết một niềm đau

Chén này ta uống nhớ Cố Nhân
Mong cho con tạo trôi mau dần
Mong ngày tái ngộ không xa mãi
Thu chẳng vô tình đếm lá rơi

Lệ buồn vương giọt đắng bờ môi
Mỏi mắt người đi bến chơi vơi
Gió lộng thuyền trăng chờ gọi mãi
Trên bến Giang Đầu ta nhớ ai ?

Uống trăng Lý Bạch còn ngây ngất
Say khúc Trường Giang mộng thu tàn
Mạc Tử chàng ơi ! trăng rao bán
Muôn đời ai khóc gọi Tố Như

Nặng gánh tình chàng thu gửi lại
Đêm tàn gảy khúc biệt hành xưa.


📎 b8fe
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-30 14:58:28Hà Nội Phố>

 

 
 

ANH


Anh có còn trở lại

Con đường xưa hẹn chờ
Lối về hoa tím nở
Hết mình lại ra đi

Phố nhỏ mình em đi
Nơi mưa về chân ướt
Vai gầy không che nổi
Một chiều buồn cô đơn

Mặt trời mười tám tuổi
Giống như em đấy thôi
Hồng xinh như mây nắng
Trong veo mầu mắt nâu

Anh còn nhớ mùa đông
Tóc em dài nỗi nhớ
Bàn tay em tìm lại
Hơi ấm nào nơi anh

Bài hát xưa anh hát
Lời nào còn trên môi
Nụ hôn nào quên lãng
Anh dành tặng nơi em

Ôi ...con chim nhỏ xinh
Hót gì mà da diết
Cho thu về mải miết
Cho lá vàng buồn tênh


Quán vắng đầy trăng rơi
Anh quay về đi nhé
Nơi đây em vẫn đợi
Ánh trăng nào anh mang .
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-02 08:07:46Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: Hà Nội Phố
 
 

 ANH


Anh có còn trở lại

Con đường xưa hẹn chờ
Lối về hoa tím nở
Hết mình lại ra đi

Phố nhỏ mình em đi
Nơi mưa về chân ướt
Vai gầy không che nổi
Một chiều buồn cô đơn

Mặt trời mười tám tuổi
Giống như em đấy thôi
Hồng xinh như mây nắng
Trong veo mầu mắt nâu

Anh còn nhớ mùa đông
Tóc em dài nỗi nhớ
Bàn tay em tìm lại
Hơi ấm nào nơi anh

Bài hát xưa anh hát
Lời nào còn trên môi
Nụ hôn nào quên lãng
Anh dành tặng nơi em

Ôi ...con chim nhỏ xinh
Hót gì mà da diết
Cho thu về mải miết
Cho lá vàng buồn tênh


Quán vắng đầy trăng rơi
Anh quay về đi nhé
Nơi đây em vẫn đợi
Ánh trăng nào anh mang .


Em
Trăm sông rời biển cả
Dù nước chảy ngược dòng
Sóng sô bờ gào thét
Vẫn nhớ nguồn - hoài mong

Em
Trăm hoa đón mừng xuân
Cùng nắng hồng rực rỡ
Dành riêng em một nụ
Búp nụ tình chứa chan

Em
Trăm nhớ với ngàn thương.
Trong giấc mộng bình thường.
Tay trong tay thân ái.
Trong lưới tình tơ vương.

Em
Trăm nỗi buồn xa vắng.
Trong nỗi nhớ , cô đơn.
Nhớ em bờ môi ướt.
Ánh mắt nhìn mênh mông

Em
Trăm nỗi niềm như nhau.
Những giây tơ vương sầu.
Trong tâm tình khao khát.
Trao nụ hôn nhiệm mầu

Em
Trăm câu hỏi cho nhau
Có nhớ nhung, đau kh ổ
Có trao nhau n ỗi nh ớ.
Có hẹn ước mai sau?

EM
Trăm năm cõi đọa đầy.
Không một phút nguôi khuây
Tình yêu em cay đắng.
Thắm lên da - mặt dầy

EM
Anh hùng cũng mặt dầy
chiụ đấm được ăn xôi
Tính yêu em trái cấm..
Giọt nước mắt vừa rơi.


Em
Trăm sông về biển cả!!!
Dù vật cản ngược dòng...
Dù bão giông gào thét...
Vẫn thương nhớ một lòng...
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-02 23:16:38Trần Mạnh Hùng>
EM
Trăm sông rời biển cả
Dù nước chảy ngược dòng
…..
.....
Em
Trăm câu hỏi cho nhau
Có nhớ nhung, đau kh ổ 
.....
…..
 
EM
Trăm năm cõi đọa đầy.
Không một phút nguôi khuây
Tình yêu em cay đắng.
Thắm lên da - mặt dầy
 ……
……
 
EM
Anh hùng cũng mặt dầy
chiụ đấm được ăn xôi
Tính yêu em trái cấm..
Giọt nước mắt vừa rơi.

Em
Trăm sông về biển cả!!!
Dù vật cản ngược dòng..
......
……
Hình ảnh sưu tầm từ Internet

 EM
 
Có chăng là giấc mộng si ngây .
Có phải  men tình chuếch choáng say.
Có luỵ  đắm yêu tràn  vị đắng
Có mê muội nhớ thoảng hưong bay
Có trao nhau nỗi niềm cao  ngất
Có gởi nhau tâm sự  vun đầy.
Có trọn tin yêu lời ước nguyện.
Có nghe chăng hạnh phúc đâu đây
Trần Mạnh Hùng
 
 Bài thơ cũ
 
Xúc động trước mối tình thánh thiện.
Kính mời xướng họa chuyện con tim.
Tình yêu như ánh trăng thuần khiết.
Nỗi nhớ muôn năm thắp đuốc tìm. 
 


Có người từ giã tuổi thơ ngây
Có nghĩa là yêu yêu đắm say.
Có lúc nhớ mong mơ tưởng đến
Có khi thơ thẩn thả hồn bay
Có niềm vui thoảng đâu tràn lại
Có nỗi buồn riêng bỗng ngập đầy
Có phút đăm chiêu như ngớ ngẩn
Có giòng nước mắt nhớ nhung ai
Trần Mạnh Hùng
( Anh đã hiểu, cám ơn em )

Sầu Vương...

Nhớ mãi hồn nhiên tuổi dại ngây
Tâm như trang giấy trắng mê say
Mộng xuân đong gió tình ngơ ngẩn
Thu nhớ mưa đầy lất phất bay
Trăng lạnh nồng thưa trời chẳng sáng
Hoa mơ...Bạc thắm lệ sương đầy.
Bàn tay khẽ chạm nơi sâu thẳm
Viết khúc tình này gởi tới ai.

YeuDieuLongNu
 
 




Hình ảnh sưu tầm từ Internet 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-03 18:46:55Hà Nội Phố>
Em
Trăm sông rời biển cả
Dù nước chảy ngược dòng
Sóng sô bờ gào thét
Vẫn nhớ nguồn - hoài mong

Em
Trăm hoa đón mừng xuân
Cùng nắng hồng rực rỡ
Dành riêng em một nụ
Búp nụ tình chứa chan

Em
Trăm nhớ với ngàn thương.
Trong giấc mộng bình thường.
Tay trong tay thân ái.
Trong lưới tình tơ vương.

Em
Trăm nỗi buồn xa vắng.
Trong nỗi nhớ , cô đơn.
Nhớ em bờ môi ướt.
Ánh mắt nhìn mênh mông

Em
Trăm nỗi niềm như nhau.
Những giây tơ vương sầu.
Trong tâm tình khao khát.
Trao nụ hôn nhiệm mầu

Em
Trăm câu hỏi cho nhau
Có nhớ nhung, đau kh ổ
Có trao nhau n ỗi nh ớ.
Có hẹn ước mai sau?

EM
Trăm năm cõi đọa đầy.
Không một phút nguôi khuây
Tình yêu em cay đắng.
Thắm lên da - mặt dầy

EM
Anh hùng cũng mặt dầy
chiụ đấm được ăn xôi
Tính yêu em trái cấm..
Giọt nước mắt vừa rơi.


Em
Trăm sông về biển cả!!!
Dù vật cản ngược dòng...
Dù bão giông gào thét...
Vẫn thương nhớ một lòng...

Trần Mạnh Hùng

Anh
 
 
Em như sông về biển
Tình theo mây gió ngàn
Thương nhớ tràn con sóng
Lau giọt lệ chờ mong
 
Anh
 
Đợi anh nơi thượng ngàn
đong trăng vàng bến vắng
Người yêu ơi hỏi rằng
mùa hạ sao lá vàng?
 
Anh
 
Qua bến cũ mù khơi
Giấc mơ của em ơi
Hoài xa mỏi bờ vai
Suơng ban mai có hay
 
Anh
 
Báo tin mùa xuân thức
Chúng mình yêu nhau thôi
Có anh bên cuộc đời
Nước mắt sẽ thôi rơi.  
 

Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-03 14:52:05Trần Mạnh Hùng>


Anh
 
 
Em như sông về biển
Tình theo mây gió ngàn
Thương nhớ tràn con sóng
Lau giọt lệ chờ mong
 
Anh
 
Đợi anh nơi thượng ngàn
đong trăng vàng bến vắng
Người yêu ơi hỏi rằng
mùa hạ sao lá vàng?
 
Anh
 
Qua bến cũ mù khơi
Giấc mơ của em ơi
Hoài xa mỏi bờ vai
Suơng ban mai có hay
 
Anh
 
Báo tin mùa xuân thức
Chúng mình yêu nhau thôi
Có anh bên cuộc đời
Nước mắt sẽ thôi rơi.  
Hà Nội Phố

 
 
EM
Trăm sông về biển cả.
Những lớp sóng bạc đầu.
Những trầm luân cay đắng.
Ta, xả buồn cho nhau.

EM
Một vòng tay dịu hiến.
Xin giấc ngủ thôi miên.
Để tìm trong giấc mộng.
Ta bên  nhau bình yên.

EM

Những ngày xưa dấu ái.
Em thỏ thẻ bên tai.
Câu chuyện tình hai đứa.
Cùng hơi thở thật dài.

Em.

Tóc thề em mới cắt.
Sợi nào gởi cho anh.
Sợi nào chia nỗi nhớ.
Sợi nào tình long lanh.

EM
Gọi tên em buổi sáng
Trần Mạnh Hùng







"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng Kính Mời
 
EM
Trăm năm cõi đọa đầy.
Không một phút nguôi khuây
Tình yêu em cay đắng.
Thắm lên da - mặt dầy
 ……
…… 
  
 
 EM
 
Có chăng là giấc mộng si ngây .
Có phải  men tình chuếch choáng say.
Có luỵ  đắm yêu  - tràn  vị đắng
Có mê muội nhớ  - thoảng hưong bay
Có trao nhau nỗi niềm cao  ngất
Có gởi nhau tâm sự  vun đầy.
Có trọn tin yêu lời ước nguyện.
Có nghe chăng hạnh phúc đâu đây
Trần Mạnh Hùng



ANH
(thân họa Em)
 
Chớ hỏi ai làm em ngất ngây
Chớ đòi em tỉnh lúc đang say
Chớ buông lá thắm theo dòng nhớ
Chớ để chim hồng cất cánh bay
Chớ giận gió trăng tình thiếu vắng
Chớ buồn năm tháng mộng vơi đầy.
Chớ quên hẹn ước cùng non nước
Chớ tiếc sao người lại đến đây.
Lá chờ rơi
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
VẪN NHỚ
 
Em còn nhớ
Những gì anh đã noí.
Nói với em
Và nói biết bao lần
Anh nhớ em –
Niềm thương nhớ vô ngần.
Tình yêu đó
Làm sao xa em đưọc
 
Em lặng lẽ,
 Như bao lần lặng lẽ.
Mắt đăm chiêu.
Xen những tiếng thở dài.
Ta bên nhau
Trong tâm trạng bùi ngùi.
Anh vẫn nói
Anh nhớ em nhiều lắm.
 
 
----
 
Anh nhớ em
Người anh yêu bé bỏng.
 
-----
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-15 14:03:23Trần Mạnh Hùng>
Hoa trộm về nhớ đến ai
Vào vườn vắng chủ rinh ngay về nhà
 
 
HUYẼN ẢO
Em là cô gái chốn liêu trai.
Em đến với anh mộng miệt mài.
Em kết lưới tình bằng huyễn ảo.
Em đan nỗi nhớ nhập thiên thai.
Long lanh mắt biếc chìm mê hoặc
Quyến rũ môi thơm đắm ngất ngây.
Thỏ thẻ ru hồn câu luyến ái.
Yêu kiều lơi lả ngát hương say
Trần Mạnh Hùng
 
 
HUYẼN ẢO
Em là cô gái cõi liêu trai.
Em đến với anh giấc mộng say.
Em kết lưới tình bằng huyễn ảo.
Em đan nỗi nhớ nhập thiên thai.
Long lanh sóng mắt chìm mê hoặc
Thanh thoát bờ môi đắm ngất ngây.
Thỏ thẻ ru hồn câu luyến ái.
Tấm thân ngà ngọc thoát hương bay
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-15 20:21:21Nguyen Thi An Giang>
Mời Huynh Họa
An Giang kính mời

NHỮNG NGÀY QUA
Với những tháng năm đã vội qua.
Tưởng như giấc mộng mới đêm qua.
Vẫn còn niú kéo ân cần quá.
Mà ngỡ chìm quên hời hợt qua.
Nỗi nhớ vẫn còn - trong dĩ vãng.
Niềm riêng đầy ấp - những ngày qua.
Tình yêu chung thuỷ là vương vấn.
Dẫu đã xa xôi - vẫn thoáng qua
An Giang
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-17 00:05:41Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: Nguyen Thi An Giang

Mời Huynh Họa
An Giang kính mời

NHỮNG NGÀY QUA
Với những tháng năm đã vội qua.
Tưởng như giấc mộng mới đêm qua.
Vẫn còn niú kéo ân cần quá.
Mà ngỡ chìm quên hời hợt qua.
Nỗi nhớ vẫn còn - trong dĩ vãng.
Niềm riêng đầy ấp - những ngày qua.
Tình yêu chung thuỷ là vương vấn.
Dẫu đã xa xôi - vẫn thoáng qua
An Giang

 
BỎ QUA
Và  cũng lâu rồi không ghé qua
Tưởng rằng tình bạn đã trôi qua.
Tình thân ví phỏng không thăm viếng
Ruột thịt cầm bằng cũng lãng qua.
Vì bởi... bởi vì... nhiều cách trở.
Vậy nên... nên vậy khó thăm qua.
Nhưng mà nguỵ biện càng thêm lỗi.
Dù lỗi bao nhiêu xin bỏ qua
Trần Mạnh Hùng
 
 
"QUA"
"Qua" hẹn hôm qua "Qua" muốn qua.
Mà "Qua" thất hẹn "Qua" không qua.
Hôm nay "Qua" hứa "Qua"qua lại.
'Qua" nói "Qua"  qua , "Qua"hứa qua.
TMH


 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
THIỆT TÌNH
Lòng cứ nôn nao nhớ - Thiệt tình.
Mối tình đầy trái ngang  
Vẫn yêu em đắm đuối 
Vẫn nhớ em mơ màng 
Nên trách mình đa cảm.
Đừng hờn tình dở dang.
Nhưng làm sao khỏi nhớ.
Trong nỗi niềm mênh mang - Thiệt Tình
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-25 14:21:45Trần Mạnh Hùng>
Phượng Hồng
Yêu quá cánh hoa Phượng
Cám ơn người chụp ảnh
 
THIỆT TÌNH
Vẫn nhớ thương lưu luyến... Thiệt tình
Không sao quên được khổ riêng mình.
Bao giờ em nghĩ về anh nhỉ???
Chợt thoáng hồn nhiên nhớ...Thiệt tình.
O O
O
Giây phút mơ màng tràn hạnh phúc.
Thiệt tình...nỗi nhớ quá điêu linh.
Cầm tay nhau nói câu ân ái.
Chỉ có...thế thôi sao?..Thiệt tình
 
O O
O
Nỗi nhớ tự nhiên đến... Thiệt tình
-    -     -    -
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-21 04:44:07Trần Mạnh Hùng>
Xướng thân mời

CHẤM PHÁ 1
Từng giọt thời gian thắm thịt da.
Êm như lưới nhện vướng sương sa.
Bồng bềnh ảo giác chưa ngưng động.
Ngây ngất chân tâm bỗng vỡ òa.
Một thóang ngẩn ngơ vừa vụt đến.
Đôi lần quần quại đã rời xa.
Mơ hồ nào biết đâu là mộng.
Chấm phá đời nhau thấm lệ nhòa.
Thảo My 
 
 
Hoa Sứ
 

CHẤM PHÁ 2
(XÉ LỤA)

[color=#000099]Từng giọt thời gian thắm thịt da.
Đắm trong cảm xúc lệ chan hòa.
Nồng nàn hơi thở thêm dồn dập.
Ngây ngất nhịp tim đập thiết tha.
Từng sợi thần kinh căng thẳng tắp.
Mỗi cơ gân cốt bỗng thăng hoa.
Bên anh muôn thuở lòng rung động.
Tiếng thóat kẽ răng... Xé lụa là...
Nguyễn thị An Giang
 
Mini Purple Carnations


CHẤM PHÁ 3 
(TINH HOA) 
Êm như lưới nhện vướng sương sa.
Khơi động niềm riêng nỗi xót xa.
Lắng xuống tâm tư bao luyến nhớ.
Chìm trong hư ảo kết tinh hoa.
Sao quên tiếng nói thì thầm gọi.
Gợi nhớ muì thương thoang thoảng qua.
Ánh mắt, tình thân tha thiết quá.
Hình như... nước mắt đã chan hoà.
Trần Mạnh Hùng
 

 
 

Hoa Sứ
 
Chấm Phá 4
Bồng bềnh ảo giác chưa ngưng động.


Chấm phá 5
(Thăng hoa)

Ngây ngất chân tâm bỗng vỡ oà
Hoà tan luyến ái phút thăng hoa
Nhịp tim dồn dập cuồng giông bão
Hơi thở nồng nàn kết giọt sa
Một phút nên duyên ngàn phút nhớ
Trăm năm hờ hững chẳng lần qua
Thời gian dừng lại thiêu tan chảy
Tạo hoá thiên đường cuốn khúc ca
Hoahn

[/color] 
Mini Purple Carnations
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-29 00:42:13Trần Mạnh Hùng>
CƠN MƯA

Hôm qua
Mây đổ về nguồn
Mang theo nỗi nhớ
Thành hòn núi cao
 
Hôm nay 
Trời vẫn nôn nao
Lạc nhau
Chới với mưa rào thành sông
 
Bây giờ
Đứng giữa mênh mông
Dòng thơ
Trôi mãi Trăng không thấy về!
 
Kim Giang

 
 
 
Hồng trắng như tình mình tinh trắng
(hái trộm vười người)
 
 
TIM
 
Hôm qua
Là mộng mơ.
Hôm nay là mộng ảo.
Ngày mai là ước mơ.
Có gì là hiện thực.
Đời là một giòng thơ
 
Tình thơ
Muôn năm ảo
Nhưng vẫn dệt lời thơ.
Vẫn đắm chìm mơ mộng.
Để thơ đẹp hồn thơ.
 
Trái tim
luôn thổn thức.
Trước nắng đẹp huy hoàng.
Trước tình thơ ngây ngấy.
Trước chân tình mênh mang.
 
Ta hiểu nhau sâu thẳm.
Trong giòng thơ mênh mông.
Tình thơ không biên giới.
Như kiếp tầm tơ vương.
Trần Mạnh Hùng
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-02 01:05:31Trần Mạnh Hùng>
 
BÊN EM MÙA BÃO
Khi em nghĩ về anh...
Bầu trời bỗng...
Triều dâng, bão nối.
Là phũ phàng trăm đắng nghìn cay.
Là bao nhiêu ghen hận đọa đầy.
Cứ như thế....
... Xin em đừng nghĩ nhé...

Khi em nhớ về anh.
Không gian bỗng dưng thu hẹp lại.
Đầy ấp hận thù, đốt cháy lương tri.
Bầu trời trong xanh bỗng đen xì.
Trong u tối của những loài ma quỷ.
Cứ như thế...
Xin em đừng  luyến nhớ...

Em hình dung anh
Của  ngày xưa luyến ái.
Dưới nắng vàng hai đứa đợi chờ nhau.
Một cuộc tình tuyệt đẹp đến nghìn sau.
Để nghe em nói - mùa cứ đan mùa 
Thương đôi lứa đương xa.
Bốc cháy em 
Giữa cái rét tháng ba.

.....
Và sau đó cái rét đông hàn tràn lại.
Xoá những muà xuân,
Trong tuyết trắng  - màu tang.
Cứ như thế....
...Xin em...vạn lần  đừng... khóc nhé.
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-02 23:53:56Trần Mạnh Hùng>
THÁNG TƯ MÁU ĐỎ

Tháng Tư oan nghiệp vạn sinh linh
Nồi Việt nấu da tuỷ Lạc mình
Khắp nẻo máu tràn bao xác đổ
Vạn đường xương chất bấy hy sinh
Làng trên khăn trắng hoang điền thổ
Phố dưới thây chôn ngập điện đình
Cơn gió bạo tàn lan khắp xứ
Ai nguời thấu được chữ kiên trinh?
Đuyên Hồng
April 30, 2008
 


N
    H
     Ớ           
o   )
( o
)
O
)
)    o
o
O o
o )
KIÊN       TRINH
Một màn sương phủ ngập sinh linh.
Hải đảo Trường sa trách nhiệm mình.
Tổ quốc  lâm  nguy  trong rực hận
Thất phu hữu trách phải hy sinh.
Quê hương đất tổ trong da thịt.
Mồ mả cha ông dưới mái đình.
Hội nghị Dziên Hồng gương quyết thắng.
Bạch  Đằng Giang  thử   thách kiên trinh.
Trần Mạnh Hùng
_{}__________{}_
(_   _______________)
(________________) 
}{          }{         }{
 
Lư Hương Tổ Quốc
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-02 23:52:20Trần Mạnh Hùng>
Trưng Nữ Vương
Sấm dậy non sông giục trống đồng
Vẻ vang liệt nữ rạng trời đông
Đòi vùng Vĩnh Phúc* xây Nam Quốc
Giữ đất Phong Châu phục Lạc Hồng
Ngựa thét bay hồn quân Bắc Hán
Voi gầm lạc phách lũ Tàu tông
Ngàn năm sách sử nêu tên tuổi
Dựng nước danh thơm, trả nợ chồng
May 1, 2008
*Khởi nghĩa Hai Bà Trưng nổ ra năm 40 – 43 chống ách đô hộ của nhà Hán.

Trưng Trắc, Trưng Nhị là hai con gái của Lạc tướng ở huyện Mê Linh, tỉnh Vĩnh Phúc ngày nay, thuộc dòng dõi Hùng Vương. Tháng 3 năm 40 sau Công nguyên, Trưng Trắc cùng Trưng Nhị phát động khởi nghĩa ở cửa sông Hát trên sông Hồng, thuộc huyện Phúc Thọ, Hà Tây ngày nay. Dưới sự lãnh đạo của hai Bà, nhiều cuộc khởi nghĩa địa phương được thống nhất thành một phong trào rộng lớn, từ miền xuôi đến miền núi, bao gồm người Việt và các dân tộc khác trong nước Âu Lạc cũ. Trong hàng ngũ tướng lĩnh của nghĩa quân có rất nhiều phụ nữ.

Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng giành được thắng lợi, nền độc lập dân tộc được phục hồi. Trưng Trắc được suy tôn làn vua (Trưng Vương) đóng đô ở Mê Linh, giữ được quyền tự chủ trong 3 năm.

 


VƯƠN VAI TRẺ
Phủ Đổng Thiên Vương với ngựa đồng.
Trẻ thơ ba tuổi giữ non sông.
Giữa thời loạn lạc - vươn vai trẻ.
Vào lúc binh đao - Nhổ trúc hồng.
Thân vụt lớn cao ngời thánh thể.
Mắt uy rực sáng chói chân tông
Dẹp tan lũ giặc Ân phương bắc.
Mối hận xâm lăng mãi chất chồng.
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0




 
CÕI LÒNG
Xa nhìn phong cảnh đẹp như mơ.
Ngắm cảnh sinh tình dạ ngẩn ngơ.
Không biết bao giờ ngày hội ngộ.
Phải chăng trọn kiếp mãi mong chờ.
Nhớ em chỉ biết tên em gọi.
Thương bạn trông mong gặp ước mơ.
Tỉnh giấc  nửa đêm nghe gió lộng.
Tưởng như em gọi chốn xa mờ.
Trần Mạnh Hùng
Nhơ...sắc nhớ.
 
NHƠ SẮC
Tưởng như em gọi chốn xa mờ
Hồn đá lạnh lùng cũng khó ngơ
Trách gió vô tình lang bạt mãi
Thương mây lẳng lặng tím mong chờ
Ông tơ chẳng chắp duyên kỳ ngộ
Mộng thắm thôi đành chỉ dám mơ
Mỏi mắt đi tìm sao thấy được
Ơi nhơ sắc... nảy ý vần thơ
-----
 
Giấc mơ
 
Nỗi nhớ lâng bay nhẹ giấc mơ
Vờ như chẳng thấy giả ngu ngơ
Đã hay duyên phận không thành ý
Vẫn biết tình ngang chẳng đợi chờ
Nên thế mến yêu chôn ký ức 
Đành mang thương nhớ gửi vào mơ
Đêm về thổn thức chìm trong mộng
Hái nụ tình hoa mắt lệ mờ.
Hoahn


VẪY HẸN CHỜ
Anh nhớ em nên chỉ ước mơ.
Hôn trên môi mộng nét ngây ngơ
Hôn làn tóc xõa bay e ấp.
Hôn ngón tay thon vẫy hẹn chờ.
Anh nhớ em xây bao giấc mộng.
Anh yêu em dệt những lời thơ.
Để đem thương nhớ vào cung điệu.
Phổ khúc tình ca toả đắm mờ
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
 
LÀM QUỶ  NƯỚC NAM
Nghìn thu thơm tiếng Trần Bình Trọng.
Chấu chấu đá xe luận tướng hùng
Chết ở phương Nam làm Quỷ Mị
Sống chi đất Bắc được phong Vương.
Người xưa tiết tháo lòng anh liệt
Hậu thế vinh danh huyết Lạc Hồng.
Tổ quốc - biển non liền một mối.
Máu xương bồi đắp giải non sông
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-03 01:58:39Trần Mạnh Hùng>
NGUYỄN TRÃI
Quan ải đôi hàng giọt lệ sa
Tình riêng nghĩa nước nỗi lo nhà
Trời Nam ngẫm lại đau lòng trẻ
Đất Bắc quay nhìn quặn ruột cha
Chặt trúc Nam Sơn thù phải trả
Tát dòng Đông Hải hận nào tha
Mười năm nếm mật xây Lê nghiệp
Thác Lệ chi vườn thật xót xa!
May 2, 2008 




NGHĨA QUÂN LAM SƠN
Trường kỳ kháng chiến đất Lam Sơn.
Áo vải nghĩa quân dạ sắt son.
Lê lợi khí hùng lòng bất khuất
Lê lai báo quốc trí uy phong.
Mười năm chiến đấu bao xương trắng???.
Vạn dậm giang sơn nhuộm máu hồng.
Đất nước nối liền từ hải đảo.
Đàn con phải giữ đất cha ông.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH YÊU
Ta có tình yêu rất đượm nồng.
Yêu đời yêu lẫn cả non sông.
Tình yêu chan chứa trên hoàn vũ.
Không thể yêu riêng khách má hồng

0 0



Nếu khách má hồng muốn được yêu.
Thì trong tâm trí hãy xoay chiều.
Hướng về phụng sự cho nhơn loại.
Sẽ gặp tình ta trong khối yêu.

0 0


Ta đã đa mang một khối tình.
Dường như thể hải với minh sơn.
Tình yêu mà chẳng yêu riêng rẽ.
Yêu khắp muôn loài lẫn chúng sinh.
Miền Đông năm Bính Tuất
(1946)
Đức Thầy




NGỘ TÌNH
Ta đã yêu và yêu thiết tha.
Tình từ tâm khảm thoát tung ra.
Tình như cây cỏ say màu nắng.
Tình giống cung đàn lụy tiếng ca.
Tình đến trái tim dâng vạn vật.
Tình theo giòng máu tưới trăm hoa.
Tình yêu chất ngất lan tràn khắp....
Trải khắp thế gian nét thái hoà.
Trần Mạnh Hùng
Texas Năm Mậu Thân
(2008)


VƯỚNG TÌNH
Vướng tình tình luỵ chẳng buông tha
Tình xuyên đáy ruột cuống tim ra
Tình tô cảnh sắc muôn màu vẻ
Tình trói tơ lòng những oán ca
Tình đến rồi đi như gió thoảng
Tình về lại mất tựa hương hoa
Tình qua trăm ngả trăm cay đắng
Khổ não làm chi, giữ khí hoà
May 2, 2008


THOÁT TÌNH
Ta đã yêu, và yêu thiết tha
Tình trong nhân loại đã ban ra.
Tình từ đất nước thời chinh chiến.
Tình thoát con tim khúc hợp ca.
Tình chẳng so đo - hòa vạn thể
Tình không cân nhắc - đẹp như hoa.
Tình yêu nào phải riêng trai gái.
Tình thoát sân si - ngộ nhẫn hoà
Trần Mạnh Hùng


&lt; Sửa đổi bởi: Trần Mạnh Hùng -- 4.5.2008 3:20:20 &gt;
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-05 22:07:18Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: lá chờ rơi


THĂM ĐƯỜNG
 
Lần theo dấu cũ cỏ rêu phong
Bến vắng lều che gió phập phồng
Hỏi bác làm vườn...Say quán hạc
Tìm mây Lữ khách...Bặt tầng không
Đêm Xuân vọng tiếng đàn trăn trở
Thiếu nữ song the giấc chẳng nồng
Thắp bốn phương trời sao dõi bạn
Đường thăm thẳm bóng mắt mòn trông
 
Kim Giang

MỎI MẮT TRÔNG
 
Dấu cũ vườn xưa ngập lá phong
Thương ai cô quạnh tủi loan phòng
Người đi thuở ấy dài năm tháng
Tin lại khi nào biết có không
Tựa cửa ôm con gầy vóc liễu
Đài sen dâng mẹ tỏa hương nồng
Mông mênh đêm đến tàn canh nhớ
Thăm thẳm ngày trôi mỏi mắt trông.
 
Lá chờ rơi
 

CƠN GHEN

Bỗng nhiên sấm sét nổi cuồng phong.
Lo sợ hoang mang với phập phồng.
Nước lũ nhận chìm bao giâc mộng
Mưa tuông cuốn ngập cả hư không.
Cơn ghen cuồng nộ như giông bão.
Nỗi hận tràn dâng  tanh máu nồng.
Thương sót đoá hồng trong biển gió.
Nhắn người tri kỷ - mãi chờ ,trông

Trần Mạnh Hùng

 
CÁM HẤP
 
Cám hấp khê nồng trước hận phong
Tu dăm bẩy bữa lại lồng phồng
Khua chiêng nện mõ lòe cõi mộng
Xuống chó lên voi đẹp mặt không ?
Ðã tránh đôi đường tan gió bão
Sao còn nhí nháo tụ khê nồng
An nhàn ,tự trọng chơi nơi khác
Giả nghiã... bao người lác mắt trông .
 
Liễu Xanh


NHẮN NHỮNG AI
 
Khuyên ai đừng oán hận đông phong
Đem chuyện riêng tư đến thổi phồng
Thơ chẳng ra thơ không đáng có
Họa không giống họa có thành không
Hơn thua giọng ngửi mùi tôm cá
Chua chát lời gieo vị đắng nồng
Sao nở dùng thơ làm chiến cụ
Thơ mà như thế chẳng ai trông.

Lá chờ rơi



            Mắc bệnh
 
Ối ối tôi đây bị chứng phong
Méo mồm thổi mãi má không phồng
Muốn hà muốn hít làm sao được
Xếch xuống xếch lên có khổ không
Nguyên Đỗ thầy ơi cho thuốc gấp
Bệnh nhân sức yếu muốn tình nồng
Thương nhau xin chớ lời châm chích
Chị ngã sao em lỡ đứng trông? 

Nhất_Tôn
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-06 05:00:55Hà Nội Phố>
Tháng năm
 
Tháng năm đi qua bờ đê
Còn lại một gã nhà quê lái đò
Chuyến đò năm ấy gã mơ
Ngã chèo bên sóng, ngắm cô má hồng
Cùng cô gánh rượu bên sông
Cả đời say khướt hàm răng cô cười

Tháng năm lại qua bờ đê
Cô giờ bồng bế hai con gọi đò
chợ phiên theo bán mối lo
Chắc cô còn nhớ gã khờ nhà quê?
Ngã chèo bên sóng gã về
Buồn thương sóng bạc lời thề cỏ may.



Chẳng hay cải đã ra ngồng
Vại dưa ép dở, bỏ không em về

Thưa em mây trắng ngậm ngùi
Bể dâu còn đó buồn vui thế nào?
[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hà Nội Phố

Tháng năm
 
Tháng năm đi qua bờ đê
Còn lại một gã nhà quê lái đò
Chuyến đò năm ấy gã mơ
Ngã chèo bên sóng, ngắm cô má hồng
Cùng cô gánh rượu bên sông
Cả đời say khướt hàm răng cô cười

Tháng năm lại qua bờ đê
Cô giờ bồng bế hai con gọi đò
chợ phiên theo bán mối lo
Chắc cô còn nhớ gã khờ nhà quê?
Ngã chèo bên sóng gã về
Buồn thương sóng bạc lời thề cỏ may.



Chẳng hay cải đã ra ngồng
Vại dưa ép dở, bỏ không em về

Thưa em mây trắng ngậm ngùi
Bể dâu còn đó buồn vui thế nào?

[/align]

LŨY THỪA
Thương em biết mấy cho vừa.
Mà lòng rung cảm lũy thừa nhớ nhung
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0






 


HỒNG TRẮNG - PHƯỢNG ĐỎ
 
Lẽ nào em ghét hoa hồng trắng
Em bảo anh rằng yêu lắm cơ,
Bao nhiêu vất vả anh tìm được.
Gởi trao em với những vần thơ
 
 
Hoa phượng đỏ tình trao em tha thiết
Như học trò, như tuổi ngọc trinh nguyên
Anh yêu em bởi con tim nói thế
Em hiểu anh trong nỗi nhớ triền miên
 
Hoa hồng trắng một màu hoa tinh khiết
Để nói lên  dĩ vãng đã mờ xa
Dù đau đớn - và nay đã nhạt nhoà
Không thể tưởng tượng - cuồng ghen thô bạo
 
Anh yêu em trong tình thơ tuyệt diệu
Tình thênh thang như thách đố thời gian
Chúng mình bên nhau đẹp như hồng trắng
Hoa tuyệt vời màu trắng thật bình an
 
Hoa ngát hương anh hái trộm trao em.
 
Trần Mạnh Hùng
 
Hồng trắng như tình mình tinh trắng
(hái trộm vười người)
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-19 13:39:18Trần Mạnh Hùng>
 
 
Hình chụp mới nhất của Trần Mạnh Hùng
 
ÔNG THẦY 2
Lưu danh thiên cổ một "ông thầy"
Thiên hạ tranh hùng có mấy tay
Đệ nhất râu chòm đây có một
Thứ nhì sừng chắc chẳng thua hai
Tấm thân uy vũ gân xăn chắc
Bộ vó siêu cường cốt dẻo dai
Cái vốn trời cho tràn sức đẩy.
Bao nhiêu là đủ chuyện hôm nay
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-22 02:34:23Trần Mạnh Hùng>
 
 
HỪ
Trả lời anh giận hừ không nói
Mắt hạnh tròn xoe vẻ lạnh lùng.
Mái tóc gió lùa bay trước ngực
Bóng dài nắng đổ xuống sau lưng.
Bước chân nặng trĩu trong hờn dỗi
Gương mặt buồn tênh nét dửng dưng.
Anh bước theo sau từng bước chậm
Mà nghe yêu quá đến vô cùng.
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
 
Hồng trắng như tình mình tinh trắng
(hái trộm vười người)
 
 
SÉT NỔ
Gặp em đám cưới họ xa
Em phù dâu dáng thuớt tha diụ dàng.
Nhìn em chỉ dám liếc ngang.
Tưởng như sét nổ âm vang cõi lòng.
Để rồi lạc cõi mênh mông.
Chung quanh mây trắng, mây hồng cuốn chân
Rồi mơ trong chốn phong vân.
Anh đây, em đó đường trần có nhau.
Bên nhau cho đến bạc đầu.
Yêu nhau nồng thắm như trầu thắm môi.
Tình yêu rộn ràng tiếng cười.
Nhớ thuơng cả lúc những hơi thở gần...
 
Bỗng nhiên tiếng pháo nổ vang.
Hoá ra là lúc họ hàng rước dâu.
Nhìn em hoa trắng một màu.
Môi xinh em có âu sầu vì yêu
 
Yêu em năm bảy cũng liều
Tình như tia chớp đắm xiêu lòng người.
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0