<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-28 21:40:57Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: Hà Nội Phố
Quên???
Phía nơi ấy, phía bờ sông anh quên?
[color=darkorchid]Hoa xuyến chi thả hồn trong gió êm[/color]
[color=darkorchid]Võng trăng ru, cơn mưa nào hẹn trước[/color]
[color=darkorchid]Lớp lớp tràn sóng vỗ nước long lanh[/color]
[color=darkorchid]Chợt một ngày đưa em về tuổi thơ[/color]
[color=darkorchid]Đưa em về chiều hoàng hôn tím mờ[/color]
[color=darkorchid]Hạt xoan đắng chim vành khuyên gọi chín[/color]
[color=darkorchid]Dặm ngàn xa hương tỏa mùa lúa thơm[/color]
[color=darkorchid]Em đã nghe gió rũ bụi tháng năm[/color]
[color=darkorchid]Bơ vơ buồn cánh nhạn lười bỏ mặc[/color]
[color=darkorchid]Câu hát ru dỗ dành con dế khóc[/color]
[color=darkorchid]Anh gọi em... cô bé tuổi mười năm[/color]
[color=darkorchid]Ôi tháng năm kéo lại những ước mơ[/color]
[color=darkorchid]Cho em khóc hồn nhiên như con dế[/color]
[color=darkorchid]Dịu dàng sao tóc em đầy cỏ bám[/color]
[color=darkorchid]Hai chúng mình vui đùa hết ngày thơ[/color]
[color=darkorchid]Xin thắp về nơi bến sông ngày xưa[/color]
[color=darkorchid]Trong tay em hoa xuyến chi về nở[/color]
[color=darkorchid]Ngập ngừng nhắn sao vô tình đến vậy [/color]
[color=darkorchid]Còn mình em lẻ bóng đón mùa xuân.[/color]
Phía nơi ấy, phía bờ sông anh quên?
[color=darkorchid]Hoa xuyến chi thả hồn trong gió êm[/color]
[color=darkorchid]Võng trăng ru, cơn mưa nào hẹn trước[/color]
[color=darkorchid]Lớp lớp tràn sóng vỗ nước long lanh[/color]
[color=darkorchid]Chợt một ngày đưa em về tuổi thơ[/color]
[color=darkorchid]Đưa em về chiều hoàng hôn tím mờ[/color]
[color=darkorchid]Hạt xoan đắng chim vành khuyên gọi chín[/color]
[color=darkorchid]Dặm ngàn xa hương tỏa mùa lúa thơm[/color]
[color=darkorchid]Em đã nghe gió rũ bụi tháng năm[/color]
[color=darkorchid]Bơ vơ buồn cánh nhạn lười bỏ mặc[/color]
[color=darkorchid]Câu hát ru dỗ dành con dế khóc[/color]
[color=darkorchid]Anh gọi em... cô bé tuổi mười năm[/color]
[color=darkorchid]Ôi tháng năm kéo lại những ước mơ[/color]
[color=darkorchid]Cho em khóc hồn nhiên như con dế[/color]
[color=darkorchid]Dịu dàng sao tóc em đầy cỏ bám[/color]
[color=darkorchid]Hai chúng mình vui đùa hết ngày thơ[/color]
[color=darkorchid]Xin thắp về nơi bến sông ngày xưa[/color]
[color=darkorchid]Trong tay em hoa xuyến chi về nở[/color]
[color=darkorchid]Ngập ngừng nhắn sao vô tình đến vậy [/color]
[color=darkorchid]Còn mình em lẻ bóng đón mùa xuân.[/color]

NGƯỜI YÊU
Anh yêu em -bởi em không hoàn hảo.
Nhân vô thập toàn - em lại chia ba.
Hai phần kia em dâng mẹ kính cha.
Phần còn lại em trao anh già nửa.
Và, dẫu trái tim hơn trăm mảnh vá.
Anh không cần biết đến chuyện xa xưa.
Chuyện hôm nay là thương nhớ sao vừa.
Thương quá thể!!! của mối tình tha thiết.
Anh yêu em chỉ mỗi mình anh biết.
Hạnh phúc muôn vàn bên cạnh có em.
Nghe em nói, nghe em cười ngọt lịm.
Mỗi phút giây lòng cảm xúc dâng lên
Anh thế đó - anh yêu em thế đó.
Người yêu ơi ta trọn kiếp có nhau.
Anh yêu em - anh rất sợ niềm đau.
Nỗi hụt hẫng - một khi em rẽ trái.
Anh yêu em - Người anh yêu duyên dáng.
Nét duyên ngầm đã trói cột tim anh.
Vương nét cười trên mắt sáng long lanh.
Với vẻ đẹp nhu mì hồng đôi má.
Ngắm nhìn em - mà nghe lòng thương wá!!!.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng















