CÒN LẠI NÀNG THƠ...
Rồi một hôm nào cũng phải thôi
Xe ngừng lăn bánh nước ngừng trôi
Xác thân trả lại vầng mây bụi
Tâm ý về theo ánh mặt trời
Chí cả sông hồ trao bạn trẻ
Duyên hờ trăng gió phủi tay xuôi
Nam-kha mộng lớn bầng tan giấc
Còn lại nàng thơ mãi cợt cười.
Lá chờ rơi
ĐÂU CHỈ NÀNG THƠ
Vẫn biết bác đang hưởng tuổi trời
Không còn đong đếm cánh hoa rơi
Mà giữa vườn thơ đầy hoa thắm
Đường thi bác viết vẫn tỏa ngời
Bác tự lộng mình lá chờ rơi
Lời thơ đẹp tựa áng mây trời
Tình sâu ý thẳm thần thái sắc
Chẳng trách nàng thơ mãi cợt cười
Nguyên Cương
CÒN NHỮNG VẦN THƠ...
(thân họa Đâu Chỉ Nàng Thơ)
Lá non đang mọc rợp xanh trời
Trong bóng thời gian lặng lẽ trôi
Thơ tỏa dư hương lời chẳng nhạt
Vần gieo hợp lý chữ thêm ngời
Một mảnh tình xanh còn gửi bạn
Mấy đời lá thắm khỏi chờ rơi
Còn non còn nước còn Thư quán
Còn những vần thơ với nụ cười.
Lá chờ rơi
MỘT NỤ CƯỜI
Chẳng biết khi nào được nói thôi.
Nước... mây... năm tháng... chẳng ngừng trôi.
Tóc xanh mấy chốc hoa râm... bạc.
Da dẻ giờ đây nhăn nhúm...mồi.
Chỉ có mối tình là bất diệt???
Không là duyên nợ cũng buông xuôi???
Gởi người yêu dấu lời tha thiết.
Trao đến cho nhau một nụ cười.
Trần Mạnh Hùng
Rồi một hôm nào cũng phải thôi
Xe ngừng lăn bánh nước ngừng trôi
Xác thân trả lại vầng mây bụi
Tâm ý về theo ánh mặt trời
Chí cả sông hồ trao bạn trẻ
Duyên hờ trăng gió phủi tay xuôi
Nam-kha mộng lớn bầng tan giấc
Còn lại nàng thơ mãi cợt cười.
Lá chờ rơi
ĐÂU CHỈ NÀNG THƠ
Vẫn biết bác đang hưởng tuổi trời
Không còn đong đếm cánh hoa rơi
Mà giữa vườn thơ đầy hoa thắm
Đường thi bác viết vẫn tỏa ngời
Bác tự lộng mình lá chờ rơi
Lời thơ đẹp tựa áng mây trời
Tình sâu ý thẳm thần thái sắc
Chẳng trách nàng thơ mãi cợt cười
Nguyên Cương
CÒN NHỮNG VẦN THƠ...
(thân họa Đâu Chỉ Nàng Thơ)
Lá non đang mọc rợp xanh trời
Trong bóng thời gian lặng lẽ trôi
Thơ tỏa dư hương lời chẳng nhạt
Vần gieo hợp lý chữ thêm ngời
Một mảnh tình xanh còn gửi bạn
Mấy đời lá thắm khỏi chờ rơi
Còn non còn nước còn Thư quán
Còn những vần thơ với nụ cười.
Lá chờ rơi
MỘT NỤ CƯỜI
Chẳng biết khi nào được nói thôi.
Nước... mây... năm tháng... chẳng ngừng trôi.
Tóc xanh mấy chốc hoa râm... bạc.
Da dẻ giờ đây nhăn nhúm...mồi.
Chỉ có mối tình là bất diệt???
Không là duyên nợ cũng buông xuôi???
Gởi người yêu dấu lời tha thiết.
Trao đến cho nhau một nụ cười.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng





