📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

AI TRI ÂM ĐÓ MẶN MÀ VỚI AI

926 trả lời, 122.858 lượt xem — Trang 20 / 31
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-23 14:36:15Trần Mạnh Hùng>
Sông Hương với hoa phượng
Ảnh của Nguyễn Hương
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Sông Hương với hoa phượng
Ảnh của Nguyễn Hương


 
Xa xôi thế em nào hiểu đươc.
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-10 03:09:43Trần Mạnh Hùng>






 








Hôm nay Cali nóng trên trăm , vào khu V N thâý cảnh như sau góp vui anh Trần Mạnh Hùng chờ anh khám xét ý lộn phán đoán hì hì..
 
Trưa hè !



Trưa hè hây hẩy gió nồm ngông
Con gái nhà ai ngủ giấc nồng
Lược trúc buông dài xuôi mái tóc
Yếm đào trễ xuống quá thành mông
Trên đồi bồng đảo sương mờ vướng
Dưới rặng sơn khê suối cạn nông 
Quân tử mơ tình chân lỡ bước
Đi thời khôn nở ở mê hồng
 
Vancali  5.26.08

 
BƯỚm + HOA
Thoả chí bình sanh cái tánh ngông.
Cùng hoa lặn ngụm suối xuân nồng.
Lẳng lơ vớí chiếc vòi xinh xắn.
Rạo rực trong ánh mắt dại mông.
Cắm lút vòi yêu tìm nhụy phấn.
Chập chờn cánh đẹp  đập sâu nông.
Rằng hoa có hận khi thành trái???
Có tiếc thanh xuân, tắt lửa hồng???
Trần Mạnh Hùng
 
Xin lỗi bạn vì 4 ngày weekend thần tiên, nên trễ nãi.
 
(*)  cạn nông có phải  vừa cạn nước và vừa nông. Lúc trước nhiều nước bây giờ cạn nước, còn nông trước sau bây giờ cũng vậy. Có đúng ý như vậy không thưa bạn của tui
TMH
Em hỏng ngu [:&#39;(] sao cho anh hiểu hì hì...tùy hoàn cảnh hì hì [:D]
 
Tình ngông!
 
Mơ màng giấc điệp nối tình ngông
Bướm tựa đài hoa thú mặn nồng
Nắng động nguồn tim căng mạch máu
Gió lùa vạt áo lộ bờ mông
Môi khô nước đến mong cày xới
Ruộng nẻ mưa dầm đợi lão nông
Tiết hạ nung lòng duyên thiếu nữ
Người ơi thấu hiểu trái tim hồng
 
Vancali 5.27.08
 
Hoa phượng
Ảnh của Nguyễn Hương
 
TÌNH NGỘ
"Tình ngộ nhi an"  ngông vẫn ngông.
Tình yêu muôn thuở ngát men nồng
Nhiều khi sóng cuộn tuôn hừng hực
Có lúc sương mờ phủ quạnh mông
Và vẫn luôn thuơng yêu chất ngất
bởi chìm trong kỷ niệm sâu nông
Người ơi-Ta nhớ người quay quắt
Máu trở về tim - máu vẫn hồng
Trần Mạnh Hùng






Phượng đỏ ngày hè!
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-10 03:05:49Trần Mạnh Hùng>
 
Hoa phượng
Ảnh của Nguyễn Hương

 
VẪN NHỚ

Em còn nhớ
 Những gì anh đã noí.
Nói với em
Và nói biết bao lần
Anh nhớ em
Niềm thương nhớ vô ngần.
Tình yêu đó
 Làm sao xa em đưọc

Em lặng lẽ,
 Như bao lần lặng lẽ.
Mắt đăm chiêu.
Xen những tiếng thở dài.
Ta bên nhau
Trong tâm trạng bùi ngùi.
Anh vẫn nói
 Anh nhớ em nhiều lắm.
 
Em đã hiểu
Anh yêu em tha thiết
Trọn đời này
Anh chẳng thể quên em
Dù biết rằng
Trong chua xót, muộn phiền.
Là hương vị
 Của mối tình tinh khiết
 
Em có nghe
Hai trái tim rung động
Hoà vào nhau
Chung một nhịp yêu thương
Em lắng nghe
Khúc tiết tấu Nghê Thường.
Tình say đắm
Anh tặng riêng em đó…
 
Em đừng hỏi.
Hãy tan vào cung bậc
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-02 01:08:43Trần Mạnh Hùng>
  
Hoa phượng
Ảnh của Nguyễn Hương

 
VẪN NHỚ


 
Em đừng hỏi.
Hãy tan vào cung bậc
Hãy thả hồn
vào thế giới đôi ta.
Mắt môi đây
Những thuơng nhớ vỡ oà.
Em đừng hỏi
Hãy tan vào sóng nhạc
 
Anh chờ đợi
Em bằng lòng đi nhé
Về bên em
Anh chỉ nói một câu
Cầm tay em
Trong hạnh phúc tình đầu
Anh sẽ nói
Anh yêu em nhiều lắm
 
Và trịnh trọng
Đặt nụ hôn trên môi ngọt
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
 

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-02 01:02:17Trần Mạnh Hùng>
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-03 13:40:05Trần Mạnh Hùng>
 
 
Thuở học trò


VẪN NHỚ

… 
 
Và trịnh trọng
Ôm hôn em thắm thiết
Em nghe chăng
Giọt nước mắt chan hoà
Không bằng lời
Bằng ánh mắt thiết tha
Trong cảm xúc
Của con tim chân thật
 
 
Anh nhớ em
Không còn gì để nhớ
 
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
[color=darkorchid][/color][/align][color=darkorchid][/color] [/align][color=darkorchid][/color] [/align][color=darkorchid][/color] [/align][color=darkorchid]Tháng năm ra đi ... Sao anh không về với người tình cũ. Phượng đã cháy tận cùng nỗi nhớ. Và ai vẫn đứng chờ khát tình trên phố xưa.[/color]
[color=darkorchid]Lỡ đâu bỏ quên một" thời hoa đỏ" vẫn ngờ đã khuất xa nhưng như còn đâu đây rưng rưng ánh mắt buồn ơi . Gió choàng qua phố thênh thang, lá thư cuối cùng không có cung bậc, hi vọng mong manh dấu sau vẻ bất cần của thời gian[/color]
[color=darkorchid]Với cô tất cả vẫn đẹp đẽ và nguyên vẹn như xưa, vậy thôi quá khứ có bao giờ lặp lại. Nhìn phượng cháy đến cô đơn, trách hờn chi tình xưa gợi nhắc, thương vạt nắng cuối đường chông chênh.[/color]
[color=darkorchid]Tự nhủ, khi nỗi nhớ không ngủ yên trong tim, anh tìm về bên em không???[/color][/align]
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-04 16:05:53Trần Mạnh Hùng>







Hoài niệm...
Ảnh sưu tầm
 
TÌNH YÊU
Em giam anh
Trong tình yêu long lanh
Vây hồn anh
Bằng dòng thơ vây quanh.
Anh yêu em
Anh yêu em nồng nàn
Về bên em 
 Trong tình yêu  chân thành.
 
Em giam anh
Trong con tim  mong manh
Trần Mạnh Hùng
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-05 21:41:05Trần Mạnh Hùng>
 
 
 
 
TÌNH YÊU
 
---
---
Em giam anh
Trong con tim  mong manh
Hoà trong thơ
Trong muôn ngàn âm thanh
Tình đôi ta
Trong mênh mông mây ngàn
Ta yêu nhau
Trong mênh mông tơ mành
 
Người yêu ơi
Con tim say tình mơ
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-11 07:59:28Trần Mạnh Hùng>









[/align]
 ảnh sưu tầm net.com
 
 
TÌNH YÊU
 
---
---
 
Người yêu ơi
Con tim say tình mơ
Hồn chìm trong
Làn môi thơm bao giờ.
Em cười xinh
Tình giăng tơ, duyên tơ.
Em yêu ơi
Con tim mê ngu ngơ
 
Ta yêu nhau
Trong men say tình hồng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-09 21:40:15Trần Mạnh Hùng>

 







TÌNH YÊU
Em giam anh trong tình yêu long lanh
Vây hồn anh bằng dòng thơ vây quanh.
Anh yêu em  anh yêu em nồng nàn
Về bên em trong tình yêu  chân thành.

Em giam anh trong con tim  mong manh
Tình đôi ta trong mênh mông mây ngàn
Hoà trong thơ trong muôn ngàn lời thơ
Ta yêu nhau trong mênh mông tơ mành

Người yêu ơi  con tim say tình mơ
Hồn chìm trong làn môi thơm bao giờ.
Em cười xinh tình giăng tơ, duyên tơ.
Em yêu ơi!!!  con tim yêu ngu ngơ

Ta yêu nhau trong men say tình hồng
...
...
Trần Mạnh Hùng




[/align]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-10 04:24:30Trần Mạnh Hùng>








 
VẪN NHỚ

Em còn nhớ  những gì anh đã noí.
Nói với em và nói biết bao lần
Anh nhớ em niềm thương nhớ vô ngần.
Tình yêu đó làm sao quên em đưọc

Em lặng lẽ, như bao lần lặng lẽ.
Mắt đăm chiêu xen những tiếng thở dài.
Ta bên nhau trong tâm trạng bùi ngùi.
Anh vẫn nói - Anh nhớ em nhiều lắm.

Em đã hiểu anh yêu em tha thiết
Trọn đời này anh chẳng thể quên em
Dù biết rằng trong chua xót, muộn phiền.
Là hương vị của mối tình tinh khiết

Em có nghe hai trái tim rung động
Hoà vào nhau chung một nhịp yêu thương
Em lắng nghe khúc tiết tấu lạ thường.
Tình say đắm anh tặng riêng em đó…

Em đừng hỏi hãy tan vào cung bậc
Hãy thả hồn vào thế giới đôi ta
Mắt môi đây những thuơng nhớ vỡ oà
Em đừng hỏi hãy tan vào sóng nhạc

Anh chờ đợi em bằng lòng đi nhé
Về bên em anh chỉ nói một câu
Cầm tay em trong hạnh phúc tình đầu
Anh sẽ nói – Anh yêu em nhiều lắm

Và trịnh trọng ôm hôn em thắm thiết
Em nghe chăng giọt nước mắt chan hoà
Không bằng lời bằng ánh mắt thiết tha
Trong cảm xúc của con tim chân thật

Anh nhớ em không còn gì để nhớ

Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-11 08:02:25Trần Mạnh Hùng>
Ảnh sưu tầm net.com
 
NẮNG CHIỀU
Nắng trải trên đường lót bước chân.
Nắng vương suối tóc kết tình thân.
Nắng hôn bầu má  hồng xinh thắm
Nắng điểm làn môi  đỏ diễm trần.
Nắng dắt em về nơi ước hẹn
Nắng diù người đến với tình nhân.
Nắng chiều quyến luyến giờ tan học.
Nắng trải trên đường tiễn bước chân.
Trần Mạnh Hùng.
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
HỎI NGƯỜI
Tình nhớ riêng ai thật ấm nồng.
Hỏi người -  người có nhớ nhau không.
Nhớ về ánh mắt như hò hẹn
Nhớ đến nụ cười thoáng đợi mong
Có nhớ nhung không khi trống vắng
Có thầm thì gọi lúc chờ trông.
Có mời nhau - Đón vào trong mộng.
Đẹp bước bên nhau dưới pháo hồng
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-17 23:15:31Trần Mạnh Hùng>
GIÓ
Gió cuộn lá vàng vướng gót chân
Gió trêu tà áo hở eo thân.
Gió lùa qua cổ se se lạnh.
Gió cuốn mùi  hương đắm đắm trần.
Gió lả lơi  thì thầm quyến luyến
Gió nồng nàn kể lể nghênh thân
Gió bên em bao lần hầu quạt.
Gió nhớ thuơng theo dấu bước chân
Trần Mạnh Hùng
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-17 16:25:41Hà Nội Phố>
 

 
Qua tháng năm

Nơi ấy ve ngân nga gọi thời khắc

Nắng vẫn buông dan díu đến mê lòng
Em cứ cười phượng hồn nhiên cứ thắm
Anh vẫn chờ , ước những điều viển vông

Con đường xưa đi mãi chẳng bình yên
Nghe bước chân vọng qua thời thổn thức
Ngày biết em, anh thành người xa lạ
Theo gió đùa ngủ trên tóc em buông

Tháng năm trôi vội ngược về quá khứ
Mà cô đơn với chiếc lá qua vai
Ngập ngừng thấy bánh xe quay dang dở
Chở thời gian làm nhân chứng tình yêu


Em đã ghen thấy chiếc lá dịu êm
Rơi trên môi ngạo nghễ nhìn thách thức
Anh đã say môi em hờn giận dỗi
Nghe lặng im sóng vỗ lòng trót yêu

Nắng vẫn vàng rực rỡ đến bâng khuâng
Phượng khoe mình nở nét môi hàm tiếu
Em gõ mãi bước chân về chốn cũ
Giận hờn chi "cánh phượng nhẹ nhàng rơi "
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-11 05:12:12Trần Mạnh Hùng>


Qua tháng năm

Nơi ấy ve ngân nga gọi thời khắc

Nắng vẫn buông dan díu đến mê lòng
Em cứ cười phượng hồn nhiên cứ thắm
Anh vẫn chờ , ước những điều viển vông

Con đường xưa đi mãi chẳng bình yên
Nghe bước chân vọng qua thời thổn thức
Ngày biết em, anh thành người xa lạ
Theo gió đùa ngủ trên tóc em buông

Tháng năm trôi vội ngược về quá khứ
Mà cô đơn với chiếc lá qua vai
Ngập ngừng thấy bánh xe quay dang dở
Chở thời gian làm nhân chứng tình yêu


Em đã ghen thấy chiếc lá dịu êm
Rơi trên môi ngạo nghễ nhìn thách thức
Anh đã say môi em hờn giận dỗi
Nghe lặng im sóng vỗ lòng trót yêu

Nắng vẫn vàng rực rỡ đến bâng khuâng
Phượng khoe mình nở nét môi hàm tiếu
Em gõ mãi bước chân về chốn cũ
Giận hờn chi "cánh phượng nhẹ nhàng rơi "
 
 
 
 
 
Hoa Trinh Nữ net.com


TINH KHIẾT
Bờ môi hồng mộng ướt xinh tươi
Em đã trao anh những nụ cười,
Cùng những nụ hôn theo gió gởi
Và trong ánh mắt lạc thần rơi.
Cũng như hơi thở thơm ngon ngọt.
Với cả tiếng lòng đắm lả lơi.
Em đã trao anh tình thánh khiết.
Yêu em - mặc số mệnh trêu ngươi
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-21 21:32:21Trần Mạnh Hùng>
 
Rừng cây mùa Thu
net.com
Thu
Sương thu
Mênh mông long lanh.
Trời thu
Trăng sao
vây quanh mơ màng.
Rừng cây
Mưa thu bay sang.
Ngày xưa
Đưa em đò ngang xuôi giòng.
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

 
Rừng cây mùa Thu
net.com
Thu
Sương thu
Mênh mông long lanh.
Trời thu
Trăng sao
vây quanh mơ màng.
Rừng cây
Mưa thu bay sang.
Ngày xưa
Đưa em đò ngang xuôi giòng.
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
Hồn Thu

Sương mở
phủ xuống xung quanh
Lá vàng
lác đác rơi nhanh
mặt hồ
Lặng thầm
sóng chẳng lô nhô
Cúc vàng
nở rộ bên bờ
nước trong
Heo may
gió thoảng tầng không
Đất trời
khắc dấu trong lòng
hồn thu
anhtrangthu

(Thức đêm xem bóng đá lại lạc vào vườn thơ của bạn, gửi lại mấy câu mong bạn đừng chê)
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
Hồn Thu

Sương mở
phủ xuống xung quanh
Lá vàng
lác đác rơi nhanh
mặt hồ
Lặng thầm
sóng chẳng lô nhô
Cúc vàng
nở rộ bên bờ
nước trong
Heo may
gió thoảng tầng không
Đất trời
khắc dấu trong lòng
hồn thu
anhtrangthu
 
Ngâm bài HỒN THU quả là tuyệt diệu, rung động lòng người.
 
Cám ơn bạn đã post thơ.
 
Xin hẹn bạn sẽ hoạ lại
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-01 19:20:27Hà Nội Phố>
 
 
 
 
 
Có dòng sông tìm ra biển lớn ...qua ngàn bến không gặp được con đò .
Có em đứng chờ bao đòan tàu trở lại ... Gặp ngàn người nhưng không phải là anh .


Sao anh bảo chia tay không là vĩnh viễn
Để vùi sâu một cái thoáng tình cờ
Đã không yêu sao cứ mãi vu vơ
Cho dửng dưng hai mảnh đời trôi dạt

Không là gì ? Sao bảo thuộc về nhau
Chân vẫn vậy lang thang bao đêm vắng
Giữa tuổi xuân mà thấy mình tóc trắng
Gối chăn về đêm đắp chẳng ấm hơn

Thiếu một người để một người lại cô đơn
Mỗi bình minh nắng lên niềm hi vọng
Chiều trở về hoàng hôn tím vô tận
Gặp lại mình giữa lạ và quen ...

Được đợi chờ là hạnh phúc phải không anh ???
Biến những điều trong mơ giờ lấp lánh
Trong cuộc đời ta không còn lạc lối
Sẽ thăng hoa trong nỗi nhớ muôn đời

Trên phím đàn những nốt nhạc yêu thương
Từ bao lâu ru về cõi vô thường
Em không nói nhưng câu thơ này sẽ nói
Chằng bao giờ ân hận khi yêu anh .
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Không ! tức là có
Có ! tức là không
Bể khổ mênh mông
Có không ! Không có !
 
..........[sm=z_gathering.gif]
vuvan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-07 23:49:46Trần Mạnh Hùng>
Có dòng sông tìm ra biển lớn ...qua ngàn bến không gặp được con đò .
Có em đứng chờ bao đòan tàu trở lại ... Gặp ngàn người nhưng không phải là anh .


Sao anh bảo chia tay không là vĩnh viễn
Để vùi sâu một cái thoáng tình cờ
Đã không yêu sao cứ mãi vu vơ
Cho dửng dưng hai mảnh đời trôi dạt

Không là gì ? Sao bảo thuộc về nhau
Chân vẫn vậy lang thang bao đêm vắng
Giữa tuổi xuân mà thấy mình tóc trắng
Gối chăn về đêm đắp chẳng ấm hơn

Thiếu một người để một người lại cô đơn
Mỗi bình minh nắng lên niềm hi vọng
Chiều trở về hoàng hôn tím vô tận
Gặp lại mình giữa lạ và quen ...

Được đợi chờ là hạnh phúc phải không anh ???
Biến những điều trong mơ giờ lấp lánh
Trong cuộc đời ta không còn lạc lối
Sẽ thăng hoa trong nỗi nhớ muôn đời

Trên phím đàn những nốt nhạc yêu thương
Từ bao lâu ru về cõi vô thường
Em không nói nhưng câu thơ này sẽ nói
Chằng bao giờ ân hận khi yêu anh .
Hà Nội Phố
 
 
 
HÌNH NHƯ
Thương quá  đôi môi đẹp đỏ hây.
Cho anh gởi đến nụ hôn đầy
Anh mong mỏi ngắm đôi vai nhỏ
Anh ước ao nhìn ánh mắt say.
Thương quá nụ cười còn mắc cở.
Yêu nhiều cử chỉ lắm thơ ngây.
Gởi em tất cả lòng thương  mến.
Như thế...hình như em đã hay
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
       Kính thầy Hùng
 
Bần tăng từ xuống tóc đi tu
Tình Thầy sao nhãng hóa xa mù
Xin Thầy chuyển giúp cho lời nhắn
Tỏ nỗi nhớ nhung tới cháu THU
 
Xin được gửi lời thăm Thảo My
Nàng ấy bây giờ hiền quá đi
Trăm sự nhờ nàng chăm sóc cháu
Mai này cháu giỏi nhất công Dì
 
Xin thầy lượng thứ kẻ tu hành
Số kiếp duyên tình chịu mỏng manh
Gõ mõ thỉnh chuông niềm an ủi
Ân sâu nghĩa nặng bỏ thôi đành./.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-29 18:12:56Trần Mạnh Hùng>
Thu
Sương thu
Mênh mông long lanh.
Trời thu
Trăng sao
vây quanh mơ màng.
 
Rừng cây
Mưa thu bay sang.
Song đôi
Bên nhau
lang thang quên về.
 
Môi hôn
Trao nhau cơn mê
Chìm sâu
Trong tim
Câu thề tơ vương
 
Mưa rơi
Tan vào hơi sương
Trong tay
Dìu nhau
Yêu thương nồng nàn
 
Em cười
Hồn nhiên giòn tan.
vai gầy
Rung rung
Đầy tràn thương yêu.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-11 05:08:38Trần Mạnh Hùng>
Hoang mơ

Hoang mơ dẫu biết đây là mộng
Cõi ảo mà đau cắt thịt da
Mỗi phút chờ nhau ngưng đọng lại
Từng giây khắc khoải muốn mau qua
Giọt thương giữ ấm hoen mi mắt 
Giọt nhớ vô tình ngấn lệ sa
Một thoáng say nồng cuồng gió bão
Hư vô dạo bước chốn thi ca!!!
Hoahn
 

Mênh mông nỗi buồn net.com
BẢN TÌNH CA
Yêu em vẫn biết là mơ ảo. 
Mà vẫn đau lòng như cắt da.
Hờn giận buồn thương khi nhớ đến...
Xót xa cay đắng những ngày qua... 
Tình yêu vẫn biết là mơ mộng. 
Nhung nhớ tưởng chừng lụy đắm sa.
Những nụ hôn yêu trao trọn gởi . 
Phổ vào cung điệu khúc tình ca
Trần Mạnh Hùng  

Hoa Trinh Nữ net.com

  
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-11 05:13:24Trần Mạnh Hùng>
Hoang mơ

Hoang mơ dẫu biết đây là mộng
Cõi ảo mà đau cắt thịt da
Mỗi phút chờ nhau ngưng đọng lại
Từng giây khắc khoải muốn mau qua
Giọt thương giữ ấm hoen mi mắt 
Giọt nhớ vô tình ngấn lệ sa
Một thoáng say nồng cuồng gió bão
Hư vô dạo bước chốn thi ca!!!
Hoahn
 

Mênh mông cô  độc net.com

BẢN TÌNH CA
Yêu em dẫu biết là mơ ảo. 
Mà vẫn đau lòng như cắt da.
Hờn giận buồn thương khi nhớ đến...
Xót xa cay đắng những ngày qua... 
Tình yêu dẫu biết là mơ mộng. 
Nhung nhớ tưởng chừng lụy đắm sa.
Những nụ hôn yêu trao trọn gởi . 
Phổ vào cung điệu khúc tình ca
Trần Mạnh Hùng 
 


Tình ảo
 
Một thoáng say nồng nên nỗi nhớ
Ngấm từng thớ thịt lẫn xương da
Đam mê để giết thời gian trống
Thắm thiết là mong khoảnh khắc qua
Đừng để lệ chìm nơi đáy mắt
Hãy mang sắc nắng rọi sương sa
Hóa thân nhân vật nơi hư ảo
Phổ nốt nhạc thăng thắm khúc ca!!!
Hoahn
 
 

o   )
( o
)
O
)
)    o
o
O o
o )

HÓA   THÁNH    CA
Nhớ nụ hôn yêu trao gởi đến
Nhớ bờ môi ngọt, nhớ làn da.
Nhớ lời yêu dấu còn vương mãi.
Nhớ nét dỗi hờn bỗng thoảng qua.
Tình nhớ ngây say tràn mộng ước
Tình mơ chất ngất đắm kiêu sa
Tình yêu hiện hữu sao là ảo.
Nhỏ xuống thành thơ hóa thánh ca.
Trần Mạnh Hùng
(____________________)
 }{                 }{               }{
 

Hoa Trinh Nữ net.com
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI NHỚ
Anh nhớ em trong tận cùng nỗi nhớ.
Nhớ đến em, anh khẽ gọi em ơi.
Em có nghe lời thì thào của gió.
Tiếng lòng anh dù xa cách mù khơi.
 
Anh nhớ em nỗi lòng đau chua xót.
Tình yêu ơi, sao bắt nhớ lạ thường.
Nhớ em cười, nhớ tiếng nói thân thương.
Nhớ ngọt lịm đôi môi hồng mộng ướt
 
Nhớ vòng tay mơ màng ôm thật chặt.
Thì thầm tai em, anh khẽ nói yêu em.
Anh nhớ em, nhớ hơi thở lả mềm.
Và nhớ lắm tiếng tim nhè nhẹ đập.
 
Anh hỏi em, mà nghe lòng run run quá.
Mình yêu nhau - anh muốn được gần em???
Cưng lặng im - mắt xa vời muốn khóc.
Anh bỗng dưng - nhớ đến truyện thần tiên.
 
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-06 15:40:01Trần Mạnh Hùng>
Những bài thơ cũ
 
BAO   GIỜ   NHỈ
Vẫn biết yêu em là mộng ảo.
Mà sao hụt hẫng đến hư hao.
Bao giờ cho đến bao giờ nhỉ.???
Chẳng lễ giờ đây chẳng lẽ nào.???
Để giận hờn dày vò nỗi nhớ.!!!!!!!!
Để mong chờ níu kéo thương đau!!!
Để cho nhung nhớ thành cay đắng,
Em có bao giờ nghĩ đến nhau.
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0