📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI IM LẶNG GIỮA EM VÀ TÔI .

399 trả lời, 45.527 lượt xem — Trang 1 / 14
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-14 16:58:01dang son>





NỖI IM LẶNG GIỮA EM VÀ TÔI ....



Gìữa Em nơi ấy
Và tôi nơi này...

Có điều gì không được ổn
Có điều gì chắc không vui
Có những màn mưa đầy khắp chốn
Và nỗi thinh lặng đầy trong tôi.....

Giữa chúng mình,là biển cả
Biển dậy sóng,lời chập chùng không ngớt
Loài Hải âu thức dậy,đã bay đi
Cho tôi biết chúng mình đã biệt ly...



Thì cũng vậy.Cám ơn nỗi yên lặng
Như tặng phẩm của cuộc tình chẳng ra đâu
Em cứ đi và hóa vào kiếp sóng
Tôi tiếc gì cũng chẳng hết những cơn đau...






LẶNG IM TỪ NHAU.



im ỉm thế sao em ?
im lặng thế nỗi niềm
một khi ta không nói
cũng đủ nỗi buồn riêng

từ tôi,những đêm lạnh
con phố vắng bật đèn
nghe im lặng nhắc em
tôi khe khẽ gọi tên....






......Phần đông, trong nỗi lặng thinh


Làm sao ta có thể chọn ?
Cho riêng mình những cơn mưa
Mưa lắm lời - mưa chạy trốn
Mưa...trên lối đến chùa
Mưa ướt thập giá trên cao

Mưa thì hay lên tiếng
Còn đôi ta...Biết nói gì ? ,
Những vụng về của ngôn ngữ
Giúp gì ta khi chìa ly ?

Làm sao ta có thể chọn ?
Tên tuổi cho những cơn đau
Có thứ đau buốt thân thể
Có thứ im lặng không sắc màu

Khi mà Em nói :
"
Vậy phải cất nỗi buồn vào đâu ?
Khi mà..
Trái tim anh không còn nơi dung chứa "

Anh ngập ngừng và
chọn đại những hàng mưa
Thả trong đó nỗi buồn
Đã ẩm ướt từ em

Nếu em từ khước và ghét cay những hàng mưa như thế...

( Em, hiện thân của tình yêu ích kỷ
Không muốn anh chia sẻ cùng ai
Ngay cả cơn mưa hiền dịu
Khi anh vẫy tay…
Gởi theo mưa những nỗi buồn của em
Cũng là lúc em mất anh )

Thật tình anh bối rối !
Lại khó khăn nữa rồi

Phần đông, trong nỗi lặng thinh
Người ta có nhiều thời gian
Để nghĩ đến việc " Tại Sao "
Bởi...Tại....Vì..Và nhiều thứ nữa

Chỉ biết rằng,trong góc tối của Em và Anh
Nỗi thinh lặng vẫn mềm mại,dịu dàng và uẩn khúc
như nhũng cơn mưa đáng ghét của em
và nỗi buồn không kịp chạy theo mưa

Và như thế....ta vẫn còn nghĩ đến nhau.

Phải không ?...





đăng sơn.
Đăng nhập để trả lời
0



NIỀM IM LẶNG GIỮA CHÚNG MÌNH



Lâu quá không nghe em nói
Từ những cột đèn soi bóng tối
Từ đường chim bay giữa bầu trời
Có đám mây dọn sẵn giỌt nước mắt

Em đi về chốn nào ?
Có còn giữ ấm nỗi đau
Làm quà cho tôi bỏ túi
Hay em lặng yên - đã như thế từ lâu ?


đăng sơn.fr




NỖI THINH LẶNG MÀU XANH


Hình như…lâu lắm rồi thì phải
Em đã không ra chỗ hẹn cũ
Em đã như giọt mưa để lang thang
Cõi im lặng thong thả ở một mình

Dường như chúng mình mất trí nhớ ?
Để không đếm ngày tháng đã qua nhanh
Em và anh - giữa vòng trái đất nhỏ
Mà nỗi im lặng thì thênh thang vô cùng

Em đi đâu,thỉnh thoảng nhớ quay lại
Về đẩy cửa, thoải mái nhìn thấy anh
Vẫn lơ ngơ, vẫn cơn buồn mềm mại
Giữ trong lòng nỗi thinh lặng màu xanh

Em đi đâu ? -anh chẳng biết đi đâu
Trái đất này coi bộ rất chật chội
Để anh biết mình cô đơn quá đỗi
Để anh biết vẫn yên lặng trong đầu………




đăng sơn.fr






RỒI CŨNG SẼ QUEN



Im lặng là những ngày
Không gió đến đẩy mây
Anh vẫn biết điều đó
Cũng yên lặng chốn này

Yên,yên rồi cũng hết
Ngày tháng dài nơi đây
Bước chân đời mỏi mệt
Nỗi buồn mỏi bờ vai

Ta thấy : Em và tôi
Ta nghĩ: điều không rõ
Như khúc nhạc không lời
Đã đứt khúc rã rời...

Vậy,cứ vậy đi ,em nhé
Im lặng riết cũng quen....

đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



THÀNH PHỐ NHỎ.



Hình như phố núi có dãy sương
Mây ngơ ngác khi chợt thấy mình buồn

Thành phố nhỏ có những góc phố nhỏ
Đi một quãng lại thấy mình buồn tênh





CHỪNG NÀO
Nơi Ấy ?


Chừng nào, em ?
Chừng nào mòn lối cũ
Ở một góc đường lộng gió chiều
Nơi bờ mắt đã gần gụi
Nơi sợi tóc thơm mùi em

Chừng nào, em ?
Ngừng được tiếng nói yêu
Tình dài hay tình ngắn
Khi thao thức từng đêm ?




đăng sơn.fr


Đăng nhập để trả lời
0




XƯA.



Hãy tưởng như mình còn trẻ dại
Như ngày run rẫy đi theo em

Em tha thướt áo dài và guốc mộc
Em chúm chím nụ cười rất là em


Hãy tưởng nhƯ ngày nào vụng dại
Bức thư tình viết mãi vẫn chưa xong
Tôi lôi thơ cũ ra đọc lại
Ăn cắp vần thơ nói của minh


Cổng trường ngày đó mở rộng lắm
Tôi loay hoay đứng mỏi chân rồi
Đợi em ra cổng từ say đắm
Run phong bì trắng ,nở môi cười


Đôi mắt nhung.Ơi tình như lá !
Cánh môi cười e thẹn thấy muốn hôn
Hai đứa nói điều chi nghe chẳng rõ
Chỉ biết vụng về vì tình mới chạm nhau


Trời ít nắng trên con đường đi dạo
Tóc người dài chạm phải nụ môi tôi
Em mềm mại tha thướt như ngọn gió
Tôi say mềm để chẳng phải là tôi



Hãy cứ tưởng...
Hãy cữ tưởng...







GIỮ CỬA CHO GIẤC NGỦ EM




Anh dùng bóng đêm làm ý nghĩ
thả bay và tan loãng vào không khí
để có thể chui vào giấc ngủ của em
Một thế giới rất tự nhiên
với dáng điệu nằm thoải mái
tóc thả dài như sông trên gối
Đôi mắt khép như trẻ thơ
Mỗi lần,như thế,anh nhẹ nhàng kề bên
Đếm từng sợi tóc trên trán người yêu
( Không vặn nhạc và sợ tiếng động )
chỉ khe khẽ trong đầu một câu hát rất cũ :

‘’ Moi je n'étais rien / Tôi không là gì cả
Et voilà qu'aujourd'hui / Vậy mà hôm nay
Je suis le gardien / Tôi thành tên giữ cửa
Du sommeil de ses nuits / Cho giấc mộng của nàng
Je l'aime à mourir / Vì tôi quá đỗi yêu nàng ‘’ **


Phải rồi đó,
Khi em trở người
Anh ngồi im,bó gối với nụ cười
Anh canh giấc ngủ em nồng thắm
ngắm thân thể em mềm mại
đồi núi cao,sông nước của phong cảnh
Của những nơi anh đã đi qua
Mỗi lần có việc xa nhà
Vẫn không sao mặn mà bằng thân thể em rực lửa
Vẫn có một cái gì đó thiếu hụt…
( Bởi là vì ngoại cuộc ! )
Làm sao chúng có được linh hồn em ?
Và thứ ngôn ngữ em riêng biệt
Khi em nói mình yêu trọn vẹn
Người yêu đó là anh - Kẻ giữ cửa
Ngồi lặng thinh với bóng đêm
Với lời chúc bình yên
Dịu dàng,thân thiết
để khẽ nói ( khi anh muốn ) :
‘’ Ngủ say ! Ngủ ngon và anh yêu em ‘’



đăng sơn.fr


( Viết khi nghe Je l’aime à mourir – Francis Cabrel.)
Đăng nhập để trả lời
0



PIANO BLANC -
MÀU TRẮNG.


Đêm đen trên dương cầm màu trắng
Chỗ ngồi em, đêm xuống lạnh lùng
Mà cô đơn đã là nỗi lặng thinh
Nốt nhạc đi để lại từng trống vắng

Anh đi rồi,notes nhạc cũng biến mất
Để lại em ngồi với nỗi nhớ mới
Lòng réo gọi mà chỉ có em nghe
Ôi dương cầm im tiếng đợi người về

Dương cầm ơi,ta nhớ bàn tay
Dương cầm ơi có nghe lòng ta đợi
Bản nhạc tình đêm vắng thấu lòng ai
Đêm màu trắng ? Hay lòng ta chới với……?




GỞI EM VÀ TÔI NỖI THINH LẶNG MỚI NHẤT


Nói gì thì nói.
Sao bằng nỗi lặng thinh ?
Mỗi khi muốn một mình
Nghe trái tim vẫn đập nhanh

Nói gì và ai hiểu ?
Ở cái góc nhỏ này
Em và tôi từ dạo ấy
Vẫn im lặng như thưở nào....





ĐỂ QUÊN

Có phải em cố tình
để quên trái tim nhỏ xíu
có những ngõ ngách,những bóng hình
để trái tim em không tìm ra đường về ( tim đi lạc )

Và rơi rớt vào hồn tôi.Chênh vênh,chênh vênh……





đăng sơn.fr





Đăng nhập để trả lời
0





ÊM Ả TỪ ANH...


Anh gói tặng em nỗi thinh lặng
Làm quà riêng cho mỗi buổi sáng
Em nhận được thì hảy mở
Để nghe êm đềm nỗi lòng anh.Riêng







NỖI THINH LẶNG MÀU XANH


Hình như…lâu lắm rồi thì phải
Em đã không ra chỗ hẹn cũ
Em đã như giọt mưa để lang thang
Cõi im lặng thong thả ở một mình

Dường như chúng mình mất trí nhớ ?
Để không đếm ngày tháng đã qua nhanh
Em và anh - giữa vòng trái đất nhỏ
Mà nỗi im lặng thì thênh thang vô cùng

Em đi đâu,thỉnh thoảng nhớ quay lại
Về đẩy cửa, thoải mái nhìn thấy anh
Vẫn lơ ngơ, vẫn cơn buồn mềm mại
Giữ trong lòng nỗi thinh lặng màu xanh

Em đi đâu ? -anh chẳng biết đi đâu
Trái đất này coi bộ rất chật chội
Để anh biết mình cô đơn quá đỗi
Để anh biết vẫn yên lặng trong đầu………




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0





BUổI CHIỀU BÊN NHAU.



Buổi chiều ngắn lắm
Trên những ngón tay em
Chiều đánh rơi chiều
Mặt trời có tia nắng ngâm mình trong ly nuớc
Để anh tìm vội vã tiếng yêu em

Yêu em trên từng vòng xe ngang phố
Thương em trên từng cuống quýt lời hôn nhỏ
Nhớ em làm như chưa từng đuợc nhớ
Em ở cạnh mà như đã xa

Buổi chiều đang rơi
Em thấy không ?
Chiều xuống nhanh làm như sợ không kịp tối
Anh ngẩn người trong giây phút lặng im
Ngắm chiều rơi trong đôi mắt em

Chiều buông trôi
Anh buông trôi....




MỘT NỬA CÒN NGUYÊN



Em biết gì giữa nỗi buồn phiền ?
Em nghĩ gì khi đã lỡ lìa nhau ?

Có người ở lại tên buồn
Có người nán lại với muôn tiếng sầu
Tình yêu lặng lẽ bỏ nhau
Trên bờ sông cũ phai màu ái ân
Cô đơn tìm đến vài lần
Giữa cơn mất ngủ trên đầu giường đêm
Nhìn mình,ta ngỡ thấy em
Tỉnh cơn mộng dữ ở thềm bóng trăng


Ta và em
Ngần ấy tiếng yêu

Em và ta, đã bao điều cách trở
Kể ra thì chỉ là những điều khá thừa thãi
Có gì là nguyên vẹn đâu,em ?
Ngoài những thứ vụn vỡ chẳng vẹn toàn
( Chỉ là chuyện bình thường mà thôi,em ! )

Ta bỗng hiện hình là giấy mực
Đễ tưởng rằng một nửa của mình là Em……







GÓC NHỎ CỦA TÔI VÀ EM



Tôi có gì để làm ấm một góc của thế giới nhỏ ?,

Tôi ngồi yên, lặng tĩnh đếm :
Tôi thấy mình có ánh mắt em
Mắt nhung, huyền của một chú nai tơ - Êm
Thấy mình có một nửa nụ cười em
( Người ta có thể hôn nhau bằng mắt
dịu dàng - tha thiết )

Nụ cười ngon khi cắn ngọt trái táo mềm
Em ngửa cổ khúc khích tiếng gì không rõ lắm
Vậy mà em làm tôi say em

Em pha màu vào thế giới của tôi
Vẽ lấp lánh những điều như hẹn ước
Em viết chữ " Yêu " nồng nàn bé tí xíu
Em nhẩy trên những vòng tròn mềm mại
Bài tình ca có điệu blue chậm, rất chậm và nhẹ
Làm như chứa bao nhiêu ánh sao trời mà tôi có thể đếm
Khi say khướt lời thầm nhớ
Khi run, run như cậu trai thời 18 tuổi

Thưở ấy cậu vụng dại tỏ tình
Cậu làm đại mấy câu thơ ra cái điều thi sĩ
Nàng nhận thư, nàng im lìm không nói năng
Cậu ta buồn bã cả mấy tuần rồi đâm ra bệnh

Thế giới nhỏ này của tôi - em
Sẽ không còn lời tỏ tình như thuở ấy
Cho dù những rung động thời mới lớn vẫn còn.

Bây giờ thời đại của face book
Thời đại của Google nhanh như chớp mắt
Chắc gì còn điều vụng để mà dại
Người yêu người và quên người trong khoảng khắc cực kỳ sóng gió

Tôi xin được vẫn là tôi với em
Em mềm mại
Em quyến rũ như câu thơ tôi đang viết

Em
Em.

Hãy tròn ngoan như ngón tay tôi nhảy múa trên phím chữ
Như tiếng dương cầm về dêm
Và tôi biết mình yêu em
Ở góc nhỏ của thế giới mang tên em và tôi.......



đăng sơn.fr




Đăng nhập để trả lời
0




Để nghe tôi nói về Em.



Thích nói chuyện với bóng đêm
Tôi tưỏng tượng ra em
Với mùi đêm trong thinh lặng
Đêm ngồi xõa tóc giống em
Đêm toả mùi hương lạ kỳ huyền diệu
Đêm biết giữ sự im lặng
để nghe tôi nói về em….

Em và những điều kỳ lạ
Như chuyện thần thoại ( không có thật )

Em với giấc mơ không đầu đuôi,gốc ngọn như không khí
( người ta chỉ ngửi và thở được mùi không khí )
Em với bao điều bí ẩn trong tôi..
( trong tôi ,mưa nắng không điều hoà )
Em với những dịu dàng cần và không cần thiết

Có những ngày,tôi tưởng đã quên em
Có những đêm tôi tưởng chẳng còn trí nhớ
Lạ kỳ - Hụt Hững –



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0





PHỐ NHỎ CỦA M và TÔI




Phố nhỏ trong thế giới cũng rất nhỏ
Em thẹn thùng ngước mắt nhìn trên cao
Tôi cúi xuống,thấy mình nên xưng tội
Thế cũng vừa , ở ngày tháng bên nhau....



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




MÀU hạnh phúc .


Tôi đứng bên này cầu
Nhìn xuống con dốc mang tên đời
đời một người đã có những lần
thiếu,vắng tiếng cười

Tôi thoáng nhìn
để hiểu ( từ em )
chút ngại ngần
tạm gọi là cần thiết
khi một lần đã chênh vênh,gãy đổ
Giữa gió cuồng
Vắng nỗi yêu thương
để đêm hàng đêm
tưởng bóng tối là con mọt cửa

Tôi đứng ở dốc cầu
Tựa lưng vào mảng đời trên cao
Đua bàn tay cho em nắm
Tạm gọi là ủi an
Tạm gọi là đã hiểu

Em ngại ngùng ,quay mặt
Chạm phải cái bóng tối cũ kỹ từng dêm
Hạnh phúc là gì – Em ?
Hạnh phúc làm gì có màu sắc
Làm gì có danh từ ''Cạn Yêu ''?!

Hạnh phúc chẳng nằm trên hay nằm dưới chỗ đứng
Hạnh phúc chỉ bình thường giản dị
Nếu biết đặt mình ở câu viết
Thật thà,không ảo vọng
Thì em sẽ thấy
Và sẽ không bao giờ nói :
‘’ Hạnh Phúc ơi ! Tôi đã cạn yêu ! ‘’






MÀU HẠNH PHÚC BÊN NHAU.



chỉ bình thường mà thôi
khi anh biết tìm đến em với nụ cười
Tiếng cười sẽ tan trong gió
Ắnh mắt em – anh gìữ lại

Chỉ là chuyện bình thường thôi em !
Có nghĩa lý gì một buổi chiều
Nghẽn xe trên xa lộ
Và anh nhớ em nhiều

Nhiều như bức thư tình đầu tiên
Từ khi em gửi đến
Và em kèm theo lời bài hát.
Presque rien – C’est écrit

Thế nào là không bình thường ?
Thế nào là chuyện người dưng đã cũ , ?

Anh vẫn cũ đó chứ
Cũ như mái hiên em đứng núp
những chiều mưa,mưa rơi
Mắt em nhìn mưa đang rơi
Có hạt tròn xoe ở cửa mắt
Có hạt lăn lăn……………

Anh vẫn cũ đấy chứ
Mới làm sao được em ?
Khi anh vẫn nhớ nhung em
Khi nghe lại từng bản nhạc
Của ngày ấy – chúng mình

Còn em , Chừng nào em mới ?
Như cái áo màu hồng đang mặc
Cái áo mà anh đã loay hoay chọn gần hết một buổi chiều
Đã lang thang trong khu thương xá

Gã nhà quê như anh
Có đời nào đi chọn áo quần
Cho một người phái nữ
Gã khù khờ như anh
Đã luýnh quýnh trước đôi mắt cô bán hàng
Khi cô hỏi :
- Mua cho Người yêu của ông ? ‘’

Anh gật đầu ,dấu nỗi sung sướng trong ý nghĩ :
‘’ Sao Cô ấy biết anh có người yêu ?! ‘’


° ° °




Đi dạo với anh !
Đi !
Bỏ hẳn những đôi mắt của thế gian

Hãy nhõng nhẽo như chưa từng nhõng nhẽo
Hãy vòi vĩnh như chưa lần nào em biết
Hãy hư thân,mất nết
Với chỉ mình anh thôi

Hãy biết trở thành trẻ con
Với cặp mắt tinh nghịch
Khi đứng trước một cửa tiệm
Để nhìn thấy anh đang hôn em

Đừng giả vờ nhắm mắt
Cứ nhìn anh cho thật kỹ
Để không tưởng tượng ra ai khác ( Anh biết ghen ! )

Anh dắt em đi dạo
Theo từng ngõ hẽm của dãy phố ngả chiều
Anh chỉ cho em thấy đôi tình nhân đang hôn nhau say đắm
Ở góc tối cạnh giáo đường
Anh để em nhìn
Và anh nhìn vào mắt em
Để thấy anh ở đó
Chỗ anh yêu nhất
Cánh cửa tâm hồn

Chỗ mà anh đã gửi gấm lời yêu thương
Dù rất Sến,rất rẻ tiền
Của một thứ ngôn ngữ tầm thường
(đã bảo là chuyện bình thường mà lị !)

Đi cho đến khi em mỏi lưng, mỏi giò và sưng chân
( Vì đôi giày cao gót đáng ghét )
Anh sẽ rất tử tế
Biết cúi lưng xuống cho em trèo lên

Anh cõng em đi một vòng phố buổi tối
Anh đưa em vào một tiệm ăn của người Pháp
Nơi có chiếc bàn ngồi sát cửa kính nhìn ra phía sông

Anh nắm tay em và chỉ cho em chỗ anh đã cô đơn
Ở từng năm tháng ấy
Ở những ngày chưa có em
Ở những góc sương đông trơ trụi

Anh dài dòng kể về từng góc đường đèn xanh , đèn đỏ
Nơi anh lum khum kéo cao cổ áo
Vội vàng mồi điếu thuốc và nhả khói
Khói sặc cuống họng
Khói sặc đậm nỗi quạnh hiu

Mà thôi em,
Ở cạnh nhau như thế này
Nhìn nhau giữa hai ly vang óng ánh
Và mùi thức ăn nức mũi

Anh là kẻ tham ăn
Hãy tin tưởng khi anh gọi món ăn
Khi anh căn dặn người bồi bàn
Mang cho em đĩa thịt côte d’agnau vừa đủ chín
Và lát phô mai óng ánh như đầu mũi em

Ăn ngon miệng để anh cũng ngon miệng
Uống thêm tí rượu ngon – anh không ép
Chỉ cần đủ má em hồng
Chỉ cần sóng đủ gọi nỗi rạo rực êm

Anh thích nhìn em hớp từng ngụm nhỏ
Chúng mình lắng tai nghe bản nhạc trữ tình
Của thời Adamo,một thời Saigon cũ của anh
…. Marie la Mer

Nghe thêm bản nhạc của những năm 80 này nữa
Khi Cabrel hát :
Je l’aime à mourir ( tôi yêu nàng muốn chết ! )

Anh ghé tai dịch hộ em lời bài hát :

…… Tôi chỉ ngồi nhìn nàng ngủ say,tôi chỉ là người gìữ cửa giấc mơ của nàng…

Hiểu vậy không ?
Em chỉ cần đổi chữ Nàng thành chữ Em
Ừ- Ừ…. Je t’aime à mourir ( Anh yêu em gần chết ! )

Thế nào là Yêu Gần Chết ?

Ha ha…hihihi..

Xong bữa ăn ngon đi cái đã.

Ngoan ngoan như con mèo nhỏ
Theo anh về nhà
Anh bật đèn ấm
Anh mở nhạc tình
Anh sưởi em ấm bằng điệu Bossa nova tình tứ
Bằng cái đĩa anh mới mua

Anh biết cách lợi dụng em
bằng điệu slow khít khao
anh bảo em nhắm mắt

Và em biết sau đó sẽ ra sao ?
Có gì mà ngạc nhiên
Chuyện bình thường mà thôi.


Ư….ư ….ư…..ư..
Ừ .Bình thường mà thôi .Em !



đăng sơn.fr


Đăng nhập để trả lời
0






NẮNG MƯA BÊN EM


tặng em chút mưa nhỏ từ tôi
để em biết ướt mỗi lần nhớ nhung
Tặng em tia nắng từ tôi
Khi em suởi ấm nụ cười cho tôi.





Màu Hạnh Ngộ.



Nhuộm tôi đi bằng màu mưa xám
đỏ mắt tôi đen vừa thẫm chiều buông
đen tóc em một mùa thu về cho tôi nhặt
vàng vời vợi chiếc lá lỡ mang tên yêu thương

Em bên ấy,chắc gì em còn nhớ ?
con ngõ xanh đường tình mình chung đôi
nâu cánh gỗ cửa sổ kia khép,mở
tôi vẫn nhớ hồng rực nụ em cười.




nguyễntrườngan


Đăng nhập để trả lời
0







CHUYỆNẤYCŨRỒI.


Chuyện ấy đã cũ rồi.Cũ lắm !
Cũ kỹ như những lần chiều đánh rơi chiều
Từ một mùa đông nào đó còn xót lại
Trên khuôn mặt nhợt nhạt của một người yêu

Khuôn mặt ấy có những nỗi buồn
Còn đọng lại như một vũng nước mưa
Chưa kịp bị hơi lạnh làm đông cứng
Mà ở dưới là một chuyện tình xưa

Xưa như câu chuyện cổ tích
Của chàng và người ấy mang tên Nàng
" ... Nàng có lúc hiền ngoan và tinh nghịch
Để có lúc chàng gọi nàng là con gấu

Con gấu trắng tinh như mảng tuyết
Con gấu biết mè nheo và nhõng nhẽo
Biết cả điều giận hờn khi không có gì đáng hờn giận
( Trong tình yêu lúc nào cũng có hình bóng của tay ba :
Chàng + Nàng và cái bóng thứ ba ấy là đôi lứa
Cái bóng đôi lứa ấy có cả điều gọi là tự ái
- Ta yêu người để được người yêu lại )

Trong tình yêu -thứ tình cảm xưa như trái đất -
Những vị kỷ,tự ái có khi giết chết tình yêu

Và từ đó
Người rời xa người
Những tháng ngày rất đẹp qua đi
Mang theo những lời nói có ẩn dấu của điều biệt ly
Mùa xuân trải nắng trên cây cỏ,hoa lá không còn nữa
Chỉ còn lại một mùa đông duy nhất
Phủ đầy màu trắng
Trên và trong những con mơ của người tình mang tên Gấu
Gấu ngủ vùi để chạy trốn mùa đông
Mùa đông ở đâu cũng dài thăm thẳm
Để khi thật sự tỉnh giấc
Nàng không còn thấy bóng dáng của chàng
Chàng mang tình yêu của mình đi mất
Sau khi để lại vọn vẹn một dòng chữ nhỏ trên mẩu giấy gắn trên cành cây khô :
" Adieu - Sois heureuse " *

Vậy thôi !
Từ đó,không còn ai ở chỗ hẹn cũ
Không còn ai nói với ai lời yêu thương như ngày cũ ".







đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0




Tim ở Trọ người

Treo ngoài cửa sổ trái tim anh
chờ cơn gió kéo bật mành thấy em
em mang dép thấp,quai mềm
quàng vai tóc xõa lặng yên một mình
Em là chỗ trọ tim anh
Thêm vào một nét thư tình là xong….







Bài Hát Biển.

Biển hát lao xao lời gọi sóng
Nhợt nhạt mây chiều phủ cánh chim
Người ở đâu ? Biển hoài trông ngóng
Thủy triều lên gọi gió xoáy tìm

Người xa người bỏ quên bài hát ấy
Tuổi xuân thì thả cửa mục màu rêu
Có nỗi buồn chạm ngõ không ai lấy
Giấc mơ nào gọi mãi vẫn tên em

Biển ở lại già nua cùng gió mặn
Giọt tình nào chìm xuống tận đáy sâu
Khi trồi lên chỉ thấy trời hoang vắng
Biển vắng trăm năm xoãi mắt tìm….




đăng sơn.fr


Đăng nhập để trả lời
0




CUỐICÙNG


Cuối cùng thì em cũng đủ sức để hiểu
Anh là người đàn ông duy nhất còn sót lại trên quả đất
Trái đất này đã cằn khô ,hết nhựa sống
Để bao nhiêu đàn ông bị diệt chủng vì những gian dối của họ
Chỉ còn anh ở lại
Anh đã âm thầm nhìn em trong hiu quạnh
Anh đã đếm từng đêm đơn lẻ của em
Anh đã vỗ về an ủi em
Làm như chỉ còn anh là biết yêu
Biết si tình ( nhưng chẳng bao giờ ngu muội )
Biết dùng lời âu yếm với em
Biết dang rộng vòng tay ôm lấy em mỗi khi em mệt mỏi chán chường


Anh đã quên anh là đàn ông để biến thành cơn mưa trong mỗi giấc ngủ của em
Mưa nhẹ nhàng ,mưa êm như tiếng nhạc
Mưa lâu dần thấm vào đất và đọng lại

Em đã là mặt đất khô cằn nức nẻ
Có lắm khi em tuởng chẳng bao giờ loài người còn biết thương yêu nhau

Cuối cùng thì em thấy anh và nhận thức được tình yêu của anh

Anh : Người đàn ông cuối cùng còn biết thủy chung khi yêu em




NguyễnthịLoanPhiên & đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0





KHÚC
LÃNG
QUÊN




Giữa mùa hạ trầm trầm mưa,gió ,nắng và từ cả những trận động đất
Từ một nơi nào đó
Từ một cái hành lang tốc ngược gió
Từ một vỉa hè cũ kỹ
Từ một miền không có tên của ký ức
Đang có một người nghĩ đến một người
Người ấy đã thu xếp tình yêu của mình trong hành lý
Và đi xa....


Đi xa cũng có nghĩa là sẽ quay lại
Để trở về chỗ của mình đã rời đi
Để tìm thấy lại những ngát hương thời hò hẹn
Để những ngón tay còn có nhau


Người ở lại ,ngày qua ngày
Từng bóng tối vẫn là từng bóng tối
Tối đêm ở những vòng xe đạp quay
Tối đêm được tìm thấy mỗi lần


Người ở lại vẫn nhìn lên bầu trời đầy sao
Hỏi thầm : khi nào ta lại có nhau ?
Những vì sao lặng lẽ im lặng
Có câu trả lời nào dễ hơn nữa không hở nhau ?



Ngày mang theo ngày
Người ấy mang hình bóng tình yêu đi mất
Đêm chở đêm ngang vai
Người ấy hình như đã lãng quên ... ... ...




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-24 17:21:42diên vỹ>
LẶNGTHINH



Hình như người ta thiếu
Thiếu không gian và thời gian
Khi người ta yêu nhau

Thử dễ dãi mà yêu nhau
Qua bao cơn khó khăn mà yêu nhau

Hình như bao lần ,đã hình như
Như mưa trôi trên chiếc dù
Như gió lao qua đầu ngõ
Như ánh mắt nhìn về cõi hư vô

Hình như vẫn chừng đó nỗi lặng thinh
Giữa cơn mưa chiều giữa chúng mình
Chẳng ai gọi tên ai ở nỗi xa ấy
Chẳng ai nói gì - Cứ đành thế - Lặng thinh




đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0






ĐỂ CÓ MỘT CHÚT ẤM ÁP TỪ EM




Từ tôi đến
Là lắt nhắt giọt mưa nhỏ
Hiền hòa và dễ chịu
Mưa bay trên phố núi
Ở cuối buổi chiều

Tôi đứng trên ban công lồng lộng gió
Nhìn phố núi chập chùng
Nhìn những cánh dù của ngưòi đi đường
Chợt thấy lòng mình vu vơ quá dỗi
Để bắt gặp mình đang nhớ em

Em của một ngày cũ
Trong thành phố có hai mùa mưa nắng trộn lẫn của tôi
Nơi có nhũng bản nhạc không lời
Nghe thiết tha như tà áo em bay
Nơi tôi đã ra đi và bỏ lại
Biết bao điều mình biết tiếc nuối


Từ buổi chiều âm u nơi này của tôi
Kẻ tha hương trên đất người
Tôi lại nhìn mưa và nghĩ nhiều đến em
Để có một chút hương cũ ấm áp
Từ tôi đến em.....






KHI TỪ MỘT CHÚT TÔI ĐẾN EM


từ em đến tôi
là một khoảng cách ngắn của đời
tôi thử mặc cho tình yêu một bộ quần áo đẹp
như ngày đi dự dạ hội
có tiếng nhạc khiêu vũ
có nhịp bước em quay tròn
để tôi nhìn em ,và tôi say khước

từ chỗ em đến chỗ tôi ở
tôi thử không nói về những điều buồn bã của tình yêu nữa
( vì tự tình yêu là tận cùng của những điều đau khổ
khi sống xa nhau )
tôi thử ví em là một hồ nước phẳng lặng
mà tôi là kẻ đi dạo với chút gì đó ngẩn ngơ
giữa một buổi chiều còn ngập nắng
tôi ngồi xuống tìm ngửi mùi hương quế đến từ em
và cười thầm
và thẩn thơ nhàn nhã viết một vài câu thơ tình êm

tôi đã viết khoảng hơn 2000 bài ngợi ca tình yêu
tôi không thích viết về nhũng diều buồn thảm quá đáng
vì thấy tội nghiệp tình yêu
( thật tình mà tội nghiệp
tình yêu thật ra chẳng bao giờ có tội
chỉ có những người yêu nhau là có tội
họ phạm phải điều nhung nhớ nhau
họ muốn chiếm đoạt nhau từ nhũng cái vuốt ve ngất ngưỡng
để rồi khi xa nhau ,họ sầu thảm than khóc..)

ôi ,tội tình cho thân phận con người
ôi,biết buồn cho những cái tôi
nhỏ nhoi
cô đơn

Vì thế,khi viết về tình yêu và những câu chuyện kể
tôi khe khẽ,nắn nót
tôi cũng gọi tên em rất khẽ
làm như sợ em giật mình
làm như sọ em biến mất
giữa những dòng viết như thế này
từ tôi đến em.




đăng sơn.fr


Đăng nhập để trả lời
0





TỪ EM
ĐẾN TÔI




Chẳng biết làm gì ở buổi tối
như thế này,như thế nọ…
Ngồi nghe những bản nhạc tình cũ mèm

( …Chai rượu lạnh đứng yên trên bàn
Và ly thủy tinh nghiêng nghiêng màu ngọc bích
Chúng nhìn mình lắc đầu ngán ngẩm
- Chẳng lẽ muốn say lướt khướt ?!
Sực nhớ rằng mình không thích rượu )

***Uống để làm gì ?
- Để đóng cửa đời một thời dĩ vãng ?
- Để nhớ bên này,quên bên kia ?
Nhớ những điều đã lẻ loi trong lòng
Khi chỗ này bật ngửa thấy mình
Chỗ kia – con chuột click chạy loanh quanh
Tìm đọc lại giòng chữ cũ một thời ngày ấy
Chữ của em,chữ của tôi thênh thang
vật lộn với những rung động ngây ngất
Buồn vui đã ôm nhau nhảy nhót
Trong điệu vũ chòng chành
Ở màn hình trước mặt
Chữ nhỏ như trái ớt,trái cà…
Mà biến dạng như có phép lạ
Run rẫy trong lòng…….


Chẳng biết làm gì cho hết một buổi tối như thế này
Tự dưng thèm nghe mưa qua cửa sổ
ở dãy phố về khuya
Và dặn lòng ôm nỗi nhớ nào đó
chạy trên dòng chữ
Từ em,từ tôi – đến với nhau
Và ở lại,hiền lành,giản dị
Như những câu thơ biết pha màu
tự do,thoải mái không cần vần chăm chút..

Mà thơ ơi ! Thơ nhỏ giọt tình
Từ Em đến tôi
Ở buổi tối như thế này….


đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0




MỀM LÒNG

Tôi đã mềm lòng từ em
từ ngày tôi biết tình yêu là gì
Tôi đã động lòng ,có khi
Khi tôi nhưng nhớ .Khi ghì đêm thâu
Chẳng biết em đến từ đâu
Để tôi cứ nghĩ đã yêu lâu rồi..



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



Ở CHỪNG NÀO
Nơi Ấy ?



Chừng nào,em ?
Chừng nào mòn lối cũ
Ở một góc đường lộng gió chiều
Nơi bờ mắt đã gần gụi
Nơi sợi tóc thơm mùi em

Chừng nào,em ?
Ngừng được tiếng nói yêu
Tình dài hay tình ngắn
Khi thao thức từng đêm ?




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



NHẶT NHẰM


anh nhặt nhằm nhịp đập trái tim em
giữa hai lối giăng mưa buổi chiều
em nhặt nhằm từng ấy nỗi nhớ
pha thứ bóng tối vẫn còn nguyên

Ta nhìn nhau trong từng ấy điều bỡ ngỡ
Khi chợt biết đời mình ngã vào nhau



đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0






GIÓ SÔNG





tôi chẳng bao giờ tin vào phép lạ của thượng đế dành cho tình yêu
hình như tôi vô thần
dường như tôi cũng rất sợ những trang sách nói về tình yêu
tình yêu được viết bằng chữ hoa hay chữ thường cũng bằng thế
mỗi ngày tôi đã quên lời cầu nguyện
chẳng cầu mong tình em cho tôi là vĩnh viễn
chẳng mong mình là trời xanh trong mắt em
cũng chẳng là mây trôi trên vai áo em

tôi chỉ là gió sông
ngẩn ngơ,lặng thầm nhìn em bước đi
và chẳng bao giờ quay trở lại...









XA.





Em đi xa
Ngày đi qua
Những ngày hạ nở hoa
Những ngày trôi lặng lẽ quá !

Tôi cũng lặng lẽ đi trên những con đường vắng
Thì thầm đếm những bước chân mình trên đốm nắng
Trái tim tôi dường như cũng đi vắng
Hơi thở tôi chừng như nghe rất nặng


Em đi xa,em mang theo tình tôi
Em lấy đi những nụ cười tôi
Em làm tôi chẳng còn là tôi
Tôi hụt hẩng để quên mình là ai


Khi nào em quay trở lại ?
Để ngày tháng tôi vui trở lại
Cho đến khi nào - Em ?




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




CHUYỆN THƯỜNG TÌNH,THẾ THÔI



Người ta yêu nhau vào những ngày đẹp nắng
tình yêu khoác vào người những tà áo trắng
tay trong tay với từng nụ cười
để thấy đời mình tươi

Người ta xa nhau vào những ngày mưa gió
buồn tìm đến khi bàn tay vẫy bàn tay
rồi thời gian chỉ còn là những hạt bụi
lẻ loi tan loãng giữa trời mây

Chuyện thường tình,thế thôi
Chỉ là những bình thường - Thế thôi...



by Nguyễntrườngan





CHỈLÀVẬYTHÔI



bình thường,thế thôi
một thoáng môi cười
để cho đời vui
một thoáng bối rối
khi buồn chạm ngõ
về một mình ai

bình thường vậy thôi
có gì mà hỏi ( ? )
có quên được người
cũng là thế thôi






đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0







KHOẢNG LẶNG.



Đã
Và từng có những khoảng lặng
Chỉ vừa đủ
Cho khoảng cách thành khoảng trống

Đã
từng đi xa để lặng yên
Như khúc nhạc đến chỗ ngừng

Ngừng ở chỗ nào ?
Có phải để quên tạm một nỗi đau ?

Nỗi yên lặng có vài khi cần thiết
Để mình thử nghiệm mình

Khi nào
Không còn chữ Đã
Thì bình yên quay trở lại

Đã có một thời
Đã có những tiếng cười...

Đã có những ngày
Tự thầm hỏi mình và hỏi nhau

Có phải khi im lặng
Là chỉ ngừng một khoảng trống vừa khít khao ?






THẦM.


lặng thầm
chìm lĩm

lặng im
không nói
không tôi
không em

cứ thế mà xa,xa...




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0





NHẶT NHẰM

anh nhặt nhằm nhịp đập trái tim em
giữa hai lối giăng mưa buổi chiều
em nhặt nhằm từng ấy nỗi nhớ
pha thứ bóng tối vẫn còn nguyên

Ta nhìn nhau trong từng ấy điều bỡ ngỡ
Khi chợt biết đời mình ngã vào nhau





LỠ NHẶT NHẦM TRÁI TIM EM


thời gian trôi nhanh lắm
thời gian chẳng chờ đợi ai
thời gian thì cũng như trái đắng
rơi trên những dòng sông trôi

anh đang trôi giữa thời gian ở trần gian
anh lỡ nhặt nhầm nhịp tim em
thấy mình sao tương tư quá đỗi
anh e rằng anh đã lỡ biết yêu

yêu nụ cười trong đôi mắt em
yêu chỗ nhặt nhầm trái tim em...




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



..



ĐÊM
_____________________________


đêm im
sương bốc hơi trong bóng tối
đêm im lìm

em !
em thinh lặng
tôi cũng giữ thinh lặng
nghĩ về em
từ khoảng lặng trống trải nhất

làm sao để có em ?
đã nhiều lần hỏi trái tim
trái tim không biết nói
góc tim im lìm
như nỗi yên lặng
từ chỗ ngồi của đêm
đêm biến thành em
im - im.....



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0






XA.



Em đi xa
Ngày đi qua
Những ngày hạ nở hoa
Những ngày trôi lặng lẽ quá !

Tôi cũng lặng lẽ đi trên những con đường vắng
Thì thầm đếm những bước chân mình trên đốm nắng
Trái tim tôi dường như cũng đi vắng
Hơi thở tôi chừng như nghe rất nặng


Em đi xa,em mang theo tình tôi
Em lấy đi những nụ cười tôi
Em làm tôi chẳng còn là tôi
Tôi hụt hẩng để quên mình là ai


Khi nào em quay trở lại ?
Để ngày tháng tôi vui trở lại
Cho đến khi nào - Em ?







đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0



..



VIẾT TỪ MỘT THÀNH PHỐ LẠ

.....



Trong ca khúc êm,
tôi tìm thấy những lần mưa
qua khung cửa kính quán cà phê buổi chiều
Chỉ có mình tôi,
lẻ loi như mọi ngày ( và những điều ....)

Ngồi lặng thinh nghe ly tách lên tiếng hát,
những lời tôi không hiểu..

Mà em ơi ! Hiểu nhiều chi cho mệt ?
Khi mà....

Có những ngày như thế này,
tôi bỏ công việc bình thưòng
của một đời sống nhẵn mòn
Đi lang thang đến một xứ sở
với ngôn ngữ xa lạ.
Nghe được chữ mất,chữ còn
đành gọi ly bia sủi bọt và mồi điếu thuốc
Tự nhiên quên hẳn lời hứa bỏ thuốc lá và những sợi khói


Thèm thêm cái tách nhỏ
có giọt đăng đắng
Để...
Tôi hý hoáy,lục lọi-nặn- tìm mớ chữ ngày nào đã nằm yên trong đầu

Khi viết những điều này,
là tôi biết,đã và đang nhung nhớ em

Nhớ tràn lên ngập cốc bia
Hồn tôi sủi bọt thành ngày thiếu em.


đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-12 07:53:08diên vỹ>
..


TỪ KHÚC.


________________________________



Khi mùa thu bắt đầu với màu trắng mù sương
Là khi tôi nói tiếng xa rời em
Những ngày cũ những yêu thương
Cũng sẽ tan loãng
Trong ly cà phê buổi sáng em đang uống

Tan như viên đường
Và nỗi yên lặng bình thường của nó


Khi buổi sáng mới tinh của em được bắt đầu
Khi mà cả em cũng không thể hiểu từ đâu
Tình yêu của tôi trao em không còn nữa
Khi tôi đã thật sự biết mỏi mệt
Với sự trống vắng trong tâm hồn em

Khi tôi thấy không còn gì để có thể níu kéo
Níu kéo gì từ những nụ hôn lỡ cỡ ?
Níu được gì từ một nụ cười không thật sự là nụ cười ?


Đã đến lúc lìa nhau
Dù lòng còn xót lại nỗi chua xót

Đã đến lúc tình yêu thức dậy mặc quần áo
Tình yêu cúi xuống khoác vào vai cái túi xách
Tình yêu lỡ đánh rơi hai giòng lệ
Tình yêu làm nhoà màu mực trên trang nhật ký ngày đó


Ra đi - Trầm mình ở lưng chừng con dốc
Phố núi vỡ oà nỗi buồn câm nín
Những vần thơ chẳng bao giờ toàn vẹn
Như chuyện tình của chúng ta


Ra đi -
Và biết mình sẽ phải quên.






đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0


..



KHÚC LẶNG TỪ.




__________________________




Em và tôi - Ta đã có một điểm chung
Chung từ một con đường
Con đường mang tên Chỗ Hẹn Cũ

Những chỗ đó đã có một thời rất mới
Mới từ một góc mưa buổi sớm
Khi hàng quán mở cửa xôn xao
Hai chúng ta đã ngồi nhìn nhau
Để nói những điều mà cả thế gian này chẳng ai hiểu
( Tình cảm có thứ ngôn từ riêng - rất riêng )




Ngày đi theo ngày
Trên bầu trời mây vẫn bay
Tờ thư viết bằng mực màu tím
Mới trinh nguyên trên tập vở trắng
Đã trở thành quen thuộc đến độ nghĩ rằng là đã xưa lắm
Xưa như lời yêu nghe lắm khi nhàm tai và lạnh cả mắt môi

Tình chúng mình bắt đầu bám bụi
Thứ bụi mà thoáng nhìn cứ tưởng là mỏng manh trong suốt
Thứ bụi hoá chốc chỉ còn mang cái tên kỷ niệm
Kỷ niệm đưa tay vẽ hình dĩ vãng


Và...

Chẳng còn gì để nói nữa giữa đôi mình
Ngôn ngữ như dòng sông mùa hè khô cạn
Dòng yêu thương bốc hơi - Cạn

Tình yêu bỏ nhau ra đi
Em biết cách rời tôi
Tôi cũng biết chỗ để rời em

Bàn tay xa bàn tay
Đôi chân hai đứa rời chỗ hẹn cũ

Tất cả bằng ấy cái tên gọi của kỷ niệm
Ngày hôm nay,ngày mai sẽ chẳng còn gì
Ngoài một nỗi lặng thinh như đã được tiên đoán trước


Tôi quay đi - Trả em về nỗi lặng thinh
Nỗi yên lặng ấy bắt bụi
Thành bài thơ tôi đang viết


Rồi em sẽ quên
Rồi tôi sẽ quên

Hai chúng ta đều quên....







đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»