<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-29 04:00:36wind.stt>
Và hạnh phúc như trái cây chín ép
Tự đánh lừa mình để có một làn hương
Em nhớ không
Cà phê chưa đặt tên
Anh đã cùng em cười người ta như thế
Giờ chúng mình mỗi người ngã rẽ
Ta có tự cười mình!?
Trong bao năm hạnh phúc!!??
Sao anh vẫn thức cùng cà phê mỗi đêm!?
Và hình bóng em cứ chập chờn trong tiềm thức?
Nghĩ về em và cầu chúc cho em hạnh phúc?
Rồi bỗng giật mình,
Ký ức trả lời anh bằng sự lặng thinh,
Vì nhận ra những ngày bên nhau
Ta đã vô cùng... hạnh phúc
Vậy mà ta để em phải khóc,
Để em sống yên vui bằng thứ hạnh phúc như mình?
Giờ anh nên làm gì!!??
khi muộn màng và giữa... màn đêm!?
--- wind ---
Tự đánh lừa mình để có một làn hương
Em nhớ không
Cà phê chưa đặt tên
Anh đã cùng em cười người ta như thế
Giờ chúng mình mỗi người ngã rẽ
Ta có tự cười mình!?
Trong bao năm hạnh phúc!!??
Sao anh vẫn thức cùng cà phê mỗi đêm!?
Và hình bóng em cứ chập chờn trong tiềm thức?
Nghĩ về em và cầu chúc cho em hạnh phúc?
Rồi bỗng giật mình,
Ký ức trả lời anh bằng sự lặng thinh,
Vì nhận ra những ngày bên nhau
Ta đã vô cùng... hạnh phúc
Vậy mà ta để em phải khóc,
Để em sống yên vui bằng thứ hạnh phúc như mình?
Giờ anh nên làm gì!!??
khi muộn màng và giữa... màn đêm!?
--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...