📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cô độc trước cuộc đời

153 trả lời, 19.813 lượt xem — Trang 4 / 6
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-28 20:02:03suongthu_99>
muốn làm thơ cần bao nhiêu kỷ thuật?
có ai trả lời không?
để tôi vẽ thơ cho từng góc khuất,
dù là góc rác rơm đang ngơ ngác trên đồng,
muốn làm thơ cần bao nhiêu thể loại?
có ai trả lời không?
là thực thể hay lớp lang in trong sách?
xén góc đóng khung cho giun dế nên rồng?
muốn viết thơ cần bao nhiêu đọc giả?
có ai trả lời không?
trang sách gấp nét chữ chừng xa lạ,
rải vần thơ cho cảm xúc lên đồng?
bao câu hỏi chạy lòng vòng vật vả,
nên cái nhất thời thôi cũng thả chạy rông,
để thơ viết lên cái thằng tôi - bản ngã,
mới cân bằng với khói thuốc mênh mông

--- wind ---



TA VIẾT THƠ

Ta trải lòng bằng thơ trong cõi mênh mông
Theo cảm xúc chạy rong con chữ
Ta làm thơ tự ý từ thành câu ủy mị
Khi yêu mến các loài lúc giận dỗi ưu tư

Ta làm thơ không biết thể loại gì
Chỉ duy nhất là nói lên nỗi lòng người lữ thứ
Những nhịp hoang lông nhông chưa đủ
Ta cũng gom góp chút ý từ thương

Thiên nhiên
Con người
Cây cỏ
Hoa lá cành vương những chiều Thu Sương buông xuống
Từng hạt châu lung linh màu trắng
Kết thành chùm thạch thảo rơi tiếng vương

Ta viết thơ để trải lòng mơ
Chốn hư ảo ngu ngơ nào biết có ai chờ đọc đến
Thơ ta viết để trải lòng ta khêu tàn ngọn nến
Leo lét vần sầu nơi chốn hư không

Ta viết thơ chỉ để trải chút nỗi lòng...

SƯƠNG THU
28/11/2012

@ Tiểu tiểu muội xin phép học hoạ thơ với huynh cho vui nha! Hi hi hi ...
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: suongthu_99


TA VIẾT THƠ

Ta trải lòng bằng thơ trong cõi mênh mông
Theo cảm xúc chạy rong con chữ
Ta làm thơ tự ý từ thành câu ủy mị
Khi yêu mến các loài lúc giận dỗi ưu tư

Ta làm thơ không biết thể loại gì
Chỉ duy nhất là nói lên nỗi lòng người lữ thứ
Những nhịp hoang lông nhông chưa đủ
Ta cũng gom góp chút ý từ thương

Thiên nhiên
Con người
Cây cỏ
Hoa lá cành vương những chiều Thu Sương buông xuống
Từng hạt châu lung linh màu trắng
Kết thành chùm thạch thảo rơi tiếng vương

Ta viết thơ để trải lòng mơ
Chốn hư ảo ngu ngơ nào biết có ai chờ đọc đến
Thơ ta viết để trải lòng ta khêu tàn ngọn nến
Leo lét vần sầu nơi chốn hư không

Ta viết thơ chỉ để trải chút nỗi lòng...

SƯƠNG THU
28/11/2012

@ Tiểu tiểu muội xin phép học hoạ thơ với huynh cho vui nha! Hi hi hi ...



Viết thơ mà có bạn họa thì còn gì bằng [:D] huynh dạo này hay suy nghĩ linh tinh nên viết một bài thơ theo kiểu linh tinh vậy [:)]

Ngày xửa ngày xưa có gã lười
Những ngày hạnh phúc hắn lười cười
Người ta hò hẹn hắn ngại đến
Đến rồi hắn lại thấy ngại vui

Mỗi ngày sinh nhật hắn lười mời
Vài cái chạm ly ngại nhấp môi
Làm thơ dăm chữ câu ngăn ngắn
Thị vị chưa tuôn đã mệt rồi...

Sách truyện năm xưa ngại viết dài
Bởi lười thường kết ở chương hai
Dự định thì trông chi người bảo
Cuối tháng gãi đầu thôi để mai

Nhớ lại khi xưa trưởng đội cầu
Loằng nhoằng 5 tháng chẳng thấy đâu
Giữa đàng họ hỏi đi đâu đấy
Lười rồi nên tớ chẳng tới đâu

Nghĩ đời dang dở cũng thấy đau
Mơ ước trôi đi mấy ngọt ngào?
Nên nhắn ai lười như thắng ấy
Liếc mắt trông mình những ngày sau

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-02 18:30:24wind.stt>
Nghe đồn đất nước tôi có một thế hệ bỏ đi
đang nuôi dạy một thế hệ đáng bỏ đi gấp bội
và một thế hệ giàu sang đang lạc lối
giương mắt trêu ngươi một thế hệ câm lời
và nghe đồn có một thằng tôi
đang sống trong một thế hệ đang tức tưởi
nhìn biển đông răng chạm run đến lợi
rụt rè nhìn từng lớp sóng tràn sang
đinh ninh mình trong dáng vẻ nghiêm trang
hềnh hệch cười những cái thằng tôi khác
ôm bàn phím gõ từng dòng khoác lác
tự nhận rằng trong bọn chúng chẳng có tôi!
và nghe đồn có một thế hệ nước mắt rơi
đã nằm lại trong nghĩa trang xơ xác
tổ quốc ghi công những con người đã thác
nhưng lại tôn vinh... muôn thứ cỏ rác trên đời
tôi nghe đồn một thế hệ ở trong nôi
mắt thiên thần miệng bi bô tập nói
đâu biết những điều bọn tôi đang đánh đổi
bằng tương lai từng đứa trẻ ra đời

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay rảnh như con chim sâu ngồi hót chẳng bắt mồi
Thả thời gian trôi tuột qua từng ngọn lá
Lướt báo online xem đời mặt cả
Sạp báo thả rong liu ríu tiếng mời
Vài cái tin giật gân... giật mình... đếch thèm coi
Thời gian chừng đó thôi đọc cái gì chính quy... cho nó phỉ!
Góc phải tin bóng đá nước nhà tạm thời ngủ nghỉ...
Rồi đến cái tin hàng nhái Gucci,
next đi,
thêm cái tin ngọc trinh đồ lót chấm bi
thế nó chấm gì để chúng mày không đớp tin xì lên mặt báo!?
thêm vài tâm sự của thanh niên giả tạo,
tiến sĩ giả danh,
vài kẻ hiền lành giả như mình không nơi đó,
thêm cái tin cáp tàu bị giật tung trên màn cờ đỏ,
không ý kiến gì,
lên tiếng làm chi - nhu mì trong tổ quốc,
tiếng nói không nơi chứng thực...
lũ trẻ con ngu dại kể làm gì!?
nhìn sang cái tin đồ lót chấm bi,
cái uất ức phun phì phì muốn tìm nơi mắng mỏ...
một ngày rảnh rỗi của con chim sâu quá nhỏ,
thời gian tuột trôi trên màu trời rực đỏ,
ngoài kia còn một đàn chim đang nhìn nhau... cọ mỏ,
chúng nó muốn nói gì!?

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-06 12:23:27suongthu_99>
Viết thơ mà có bạn họa thì còn gì bằng huynh dạo này hay suy nghĩ linh tinh nên viết một bài thơ theo kiểu linh tinh vậy

Ngày xửa ngày xưa có gã lười
Những ngày hạnh phúc hắn lười cười
Người ta hò hẹn hắn ngại đến
Đến rồi hắn lại thấy ngại vui

Mỗi ngày sinh nhật hắn lười mời
Vài cái chạm ly ngại nhấp môi
Làm thơ dăm chữ câu ngăn ngắn
Thị vị chưa tuôn đã mệt rồi...

Sách truyện năm xưa ngại viết dài
Bởi lười thường kết ở chương hai
Dự định thì trông chi người bảo
Cuối tháng gãi đầu thôi để mai

Nhớ lại khi xưa trưởng đội cầu
Loằng nhoằng 5 tháng chẳng thấy đâu
Giữa đàng họ hỏi đi đâu đấy
Lười rồi nên tớ chẳng tới đâu

Nghĩ đời dang dở cũng thấy đau
Mơ ước trôi đi mấy ngọt ngào?
Nên nhắn ai lười như thắng ấy
Liếc mắt trông mình những ngày sau

--- wind ---

@ Huynh wind ơi ! Tựa đề Topic của huynh "Cô độc trước cuộc đời" khiến ngón tay lướt phím của Tiểu Tiểu muội phải ghé vào đồng cảm tí đấy !

Ngày xưa có cô Bé Ngốc
Ngốc nhưng không bao giờ khóc
Mắt luôn to tròn cười ngất
Khi buồn vui đều vào thơ wind mà đọc

Mỗi ngày Bé Ngốc đến trường học
Lúc đi về ... lá me bay chạy dọc
Bé Ngốc lẩm nhẩm hát thơ Người Cô Độc
Trước Cuộc Đời đầy ô trọc ...

Hôm nay tan trường Bé Ngốc chạy về lốc cốc
Xem vần thơ "Gã Lười" trầm bổng như lên - xuống dốc
Lời thơ bình dị mộc mạc nhưng có tiết tấu nốt nhạc
Nên Bé Ngốc chúm chím miệng hát bài thơ của Người Cô Độc

Rồi tự vỗ tay khen một mình : " Hát hay quá chừng nè Bé Ngốc SƯƠNG THU!"

SƯƠNG THU
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: suongthu_99


Ngày xưa có cô Bé Ngốc
Ngốc nhưng không bao giờ khóc
Mắt luôn to tròn cười ngất
Khi buồn vui đều vào thơ wind mà đọc

Mỗi ngày Bé Ngốc đến trường học
Lúc đi về ... lá me bay chạy dọc
Bé Ngốc lẩm nhẩm hát thơ Người Cô Độc
Trước Cuộc Đời đầy ô trọc ...

Hôm nay tan trường Bé Ngốc chạy về lốc cốc
Xem vần thơ "Gã Lười" trầm bổng như lên - xuống dốc
Lời thơ bình dị mộc mạc nhưng có tiết tấu nốt nhạc
Nên Bé Ngốc chúm chím miệng hát bài thơ của Người Cô Độc

Rồi tự vỗ tay khen một mình : " Hát hay quá chừng nè Bé Ngốc SƯƠNG THU!"

SƯƠNG THU


Ngẫu hứng nick name của Sương Thu tí [:)]

Hạt sương rưng giữa đời ô trọc,
Cô lập giữa bốn mùa có khác nhau không?
Sao cứ nhất định là thu mà không phải là đông?
Hay em sợ mùa lạnh run lòng thực tại?
Ừ... mà cứ là thu mà chẳng phải xuân hồng?
Hay em sợ mưa phùn lạc mình...
Chốn đông người e ngại?
Còn mùa hạ? hay em sợ tiếng ve nao lòng khắc khoải?
Hay có lẽ...
Tồn tại nào cũng sinh ra giữa hai lời đối thoại...
Nên em chọn vội một mùa chưa dừng lại...
Ở mùa đông!?

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Lạc vào ngả rẽ mang tên hồ đồ
Bước vào khung trời sáo rỗng
Sáng tạo lên ngôi...
Khái niệm sinh ra để đổi dời
Nhân sinh quan,
Thế giới quan,
Bát chính đạo bỏ rơi...
Con người sinh ra - cuộc chơi cuồng vọng,
Tôn thờ bản ngã - lòng vòng vạn chữ "ta"
Tịnh độ giữa ta bà,
Đạo đức kinh
Điểm hỏa!
Lão tử cười - giác ngộ vô vi!?
Khổng tử xua tay - Tam thập nhi - Lập - Bất tri thiên mệnh...
Phật lắc đầu - luân hồi nào giữ chân người đến?
Sinh tử đâu là nghiệp của từ bi?
Nên quả vô tình từ nhân của vô tri!

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0

Thơ hay quá !
Xin phép được đọc ạ !
KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: khucniemtu


Thơ hay quá !
Xin phép được đọc ạ !


Cảm ơn khucniemtu quá khen [:)] em khách sáo quá anh ngại đấy [:)]


Anh đau đầu
Ngày nhàu trong mệt mỏi
Uốn que diêm thành chấm hỏi
đốt lên...
Chờ mưa giăng cỏ một miền
nơi nào dập tắt?
khoát tạm trên vai,
chiếc áo của ba phần sự thật...
còn bảy phần cố giữ để vẹn nguyên,
chút hơi tàn đốt lại chiếc que diêm,
hơ nóng lại những giấc mơ buồn tội lỗi...
cháy cạn cùng đủ phỏng tay rồi ném đi vồi vội
chiêm ngưỡng lụi tàn của mộng mị triền miên...
mảnh tàn rơi như một đường viền
ngước nhìn anh
nghiêng nghiêng
chấm hỏi...

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày mai
Tôi sẽ về ngang qua ngày mai
Nghe có vẻ quá dài
Nhưng thật ra gần lắm
Có cô gái ngồi thêu trên lụa trắng
Có bầu trời xanh cỏ ướm chân trời
Có tiếng dế rơi
Dấu chân người bước nặng

Ngày mai...
Có một người ngồi soi bóng trăng soi
Thằng thi sĩ vẽ vời trên tóc ướt
Có ước mơ bay qua...
ai với tay rồi để vuột
Thương hoàng hôn đậu trên cánh chim lả lướt
mỏi cánh rồi chim hờn ta sướt mướt...
không bay

Ngày mai...
Ta sẽ là một thằng say...
Bước vô định trên nẻo đường không ai bước
Mảnh đất lạ lùng nuôi dưỡng thêm quen thuộc
Để ta vỗ về cánh chim bỏ cuộc
Nẻo tung bay

--- Quốc Phong --- Hẹn ngày mai
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Có lần anh hỏi em
Tiếng chuông gió hỏi chiếc rèm đã cũ
Chốn thị thành em đang mơ hay vụn vỡ giờ đã đủ
Hay đợi cuộc chơi ngã ngũ chuyến tìm trầm!?
Hữu hạn sắc hương trên tay đóa hoa cầm
Em sẽ ướp vào tương lai ấp ủ
Hay cắm vào chiếc bình hương tưởng niệm cho quá khứ?
Khói buồn loang thành hư thực cuộc đời?
Ngoài đắm chìm và buông trôi,
Anh hỏi vô chừng,
Em cứ xem như một lời níu giữ...

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày thấy hồn mình trống rỗng
Danh lợi trên tay nghe gió thổi bay vèo
Đời chăng dây cho ta bước cheo leo
Đôi chân vững nhưng thẩn thờ dao động

May mắn đến rồi cũng đi theo ảo vọng
Chiếc áo len đôi tay cóng sỗ sàng
Giành giật với người đủ trọn vẹn lòng tham
Như văn hóa xếp hàng mỗi ngày ta... vẫn sống

Đêm trằn trọc bộn bề ta chất đống
Ngày buồn hiu ráo hoảnh lướt qua đời
Giấy bạc nhàu trộn thêm bạc màu vôi
Lòng bội bạc phủ màu trôi con sóng

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-19 12:12:15suongthu_99>
Giao mùa rải sắc lên giàn hương Xuân


Một ngày ...
trời lẩn sắc mơ
Bóng thơ giăng mắt cho mờ chiều buông

Sương Thu ...
khe khẽ giọt suôn
Mát cành lá biếc ngời muôn cánh hồng

Chớm xuân...
hoa ướm nụ quanh
Sân nhà tươi tắn yến oanh rộn ràng

Bên ngỏ đàng
Trăng mơ màng
Vàng bóng lan
Giao mùa rải sắc lên giàn hương Xuân

SƯƠNG THU
19/12/2012

(Huynh ơi ! Thơ huynh buồn quá ! Tiểu tiểu muội vào thả thơ vui để mong huynh vơi buồn chút chút đấy huynh à! Huynh đừng buồn nữa nha !)
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: suongthu_99

Giao mùa rải sắc lên giàn hương Xuân


Một ngày ...
trời lẩn sắc mơ
Bóng thơ giăng mắt cho mờ chiều buông

Sương Thu ...
khe khẽ giọt suôn
Mát cành lá biếc ngời muôn cánh hồng

Chớm xuân...
hoa ướm nụ quanh
Sân nhà tươi tắn yến oanh rộn ràng

Bên ngỏ đàng
Trăng mơ màng
Vàng bóng lan
Giao mùa rải sắc lên giàn hương Xuân

SƯƠNG THU
19/12/2012

(Huynh ơi ! Thơ huynh buồn quá ! Tiểu tiểu muội vào thả thơ vui để mong huynh vơi buồn chút chút đấy huynh à! Huynh đừng buồn nữa nha !)


Cảm ơn muội nhé, đọc thơ muội thấy vui nên huynh cũng hết buồn rồi [:D] hết 12h ngày 23 rồi mà vẫn chưa thấy tận thế, đúng là không còn gì đáng buồn nữa [:D]
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-23 22:35:06diên vỹ>
Anh lê thân mình trên đại lộ
Chiếc bóng chia thành ba mảnh trải dài
Mảnh sầu vắt trên vai
Mảnh ước mơ đang ngủ say
Mảnh rối bời vút qua tay...
tung bay chấp chới
Anh cuộn thân mình vào tội lỗi
Dối trá bùng lên trên gương mặt vẽ vời
Một ngày đang trôi
Chờ niềm vui tận thế...
Cùng con số ghi trên từng cá thể
Nhưng thiếu thước đo ý nghĩa cuộc đời?
Đồng hồ tích tắc gõ nhịp trôi...
Đại lộ
Rối bời
Ai chờ tôi
Ngã rẽ?
Cho mọi lỗi lầm đều trở thành vô nghĩa

--- Quốc Phong --- Tổng kết trước tận thế





Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Khi ta chưa bước đi
Bầu trời ngập trong từng chấm hỏi
Chập chửng bước đầu,
từng câu trả lời là bấy nhiêu lầm lỗi
tiếp nữa hay thôi!?

vài đầu tóc muối tiêu nhìn ta... lặng cười
ai hiểu họ nghĩ gì phía sau từng ấy tóc?
nên ta... cũng cười
nhờ hòa hoãn cuốn trôi...
mà hiện hữu đâu phải một trò chơi
và cuộc đời chẳng tung đồng xu lên trời
như sân bóng!

và đôi khi...
ngẩng gương mặt lem luốc đứng lên cười,
chẳng có ai tuýt còi ngừng cuộc chơi sự sống...

và ta hiểu,
ta đã thắng ta rồi
miễn ta
ngừng bất động...

lầm lỗi ư?
ai cũng nhận ra
rất rộng một bầu trời,
trừ những người...
tự kết thúc cuộc chơi!

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Đại sư huynh ơi ! Thơ hay quá nì ! Tiểu tiểu muội rất thích đọc thơ huynh đấy !
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: suongthu_99

Đại sư huynh ơi ! Thơ hay quá nì ! Tiểu tiểu muội rất thích đọc thơ huynh đấy !


Cảm ơn muội nhé [:)] thời gian này huynh viết thơ đọc thấy khác trước đây nhiều lắm, vẫn còn có người đọc là vui rồi [:D]

Thế giới này không có biên giới đâu
Chiến tranh sinh ra để họ tìm hiểu nhau
Sự tiếp xúc nào cũng đôi phần ích kỷ
Chỉ là vô tình khi họ khiến nhau đau

Thế giới này không có dân tộc đâu
Vì bản chất con người muốn sống gần nhau
Thế giới rộng nên vô tình phân rã
Những cái tôi chung nên bản sắc muôn màu

Thế giới này chẳng có lầm lỗi đâu
Tỷ con người đâu thể giống được nhau!
Như tiến hóa sinh ra từ đào thải
Biến dị lầm sai trong chọn lọc của địa cầu!

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-08 16:05:13wind.stt>
Ngày đầu của tuổi choàng tay
Cuộn người ta ấm giữa ngày ầu ơ
Ru ta ngọt giữa vần thơ
Rồi mai hãy tỉnh giấc mơ thường ngày...
Theo đàn chim lạc lối bay
Nhặt thêm ráo hoảnh mà xây ngậm ngùi...

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Khói thuốc nồng co quanh cốc rượu,
Anh đượm buồn co cụm giấc suy tư
Từng niềm tin lặng đưa tin báo tử...
Đến yêu thương cũng hối tiếc nhân từ

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
wind.stt

Khói thuốc nồng co quanh cốc rượu,
Anh đượm buồn co cụm giấc suy tư
Từng niềm tin lặng đưa tin báo tử...
Đến yêu thương cũng hối tiếc nhân từ

--- Quốc Phong ---
wind.stt


GIỌT CÀ PHÊ ĐẮNG

Giọt cà phê đắng lắng dưới đáy cốc
Hơi nồng ngun ngút theo khói bay lên
Những nỗi buồn không có mang tên
Nên cà phê đắng mình ên vị buồn ...

Bão mang gió xô nghiêng lầu mộng
Trăng nghiêng vành nay khác hẳn trăng xưa ?
Hay là tình xa trăng khuất - tiết giao mùa
Đêm ba mươi tối mù Sương Thu lạnh

Đông tàn chưa mà nụ Tầm Xuân đơm nhánh
Cánh lan rừng he hé nhành hoa mơ
Để hồn hoang đi nhặt nhạnh mấy nhịp thơ
Ngày xưa ấy để rớt bên hồ trúc lệ

Tách cà phê gỏ từng giọt nhẹ
Rơi vào lòng đáy cóc tiếng ... từ li
Giọt cà phê đắng đọng bờ mi
cứ ươn ướt rầm rì rơi ... rơi mãi !

SƯƠNG THU
9/1/2013
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: suongthu_99

GIỌT CÀ PHÊ ĐẮNG

Giọt cà phê đắng lắng dưới đáy cốc
Hơi nồng ngun ngút theo khói bay lên
Những nỗi buồn không có mang tên
Nên cà phê đắng mình ên vị buồn ...

Bão mang gió xô nghiêng lầu mộng
Trăng nghiêng vành nay khác hẳn trăng xưa ?
Hay là tình xa trăng khuất - tiết giao mùa
Đêm ba mươi tối mù Sương Thu lạnh

Đông tàn chưa mà nụ Tầm Xuân đơm nhánh
Cánh lan rừng he hé nhành hoa mơ
Để hồn hoang đi nhặt nhạnh mấy nhịp thơ
Ngày xưa ấy để rớt bên hồ trúc lệ

Tách cà phê gỏ từng giọt nhẹ
Rơi vào lòng đáy cóc tiếng ... từ li
Giọt cà phê đắng đọng bờ mi
cứ ươn ướt rầm rì rơi ... rơi mãi !

SƯƠNG THU
9/1/2013


Thơ muội đọc ngày càng hay, nhưng mà hơi buồn [:)]
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng thức dậy uể oải đánh răng
Chén cơm muối vừng xong cắp đôi dép chạy lòng vòng chơi trong xóm
Chiếc ná thun, bắt dế, bắn chim, đầu không nón...
Trời mưa dầm chạy xoắn xuýt không nấp tán cây xanh
Sau cơn mưa gió lay nhẹ an lành
Muộn giờ cơm chạy về vài đòn roi đưa đón
Mông chưa hết sưng nợ đòn còn trì hoãn
Chiều trốn cha theo lũ trẻ gần nhà lõm bõm tắm sông
Mắt trong veo chưa khái niệm xám hay hồng
Chỉ có bọt nước bắn tung trên triền sông sóng lượn
Vút cánh diều chập choạng trên cánh đồng xanh mơn mởn
Những đêm trăng vàng không đèn đóm,
Khúc đồng dao lọt thỏm giữa mênh mông...
Năm tháng vô tình bồi lấp cả con sông
Và bồi lấp cả những tâm hồn đang lớn,
Lũ trẻ năm xưa giờ mỗi thằng mỗi hướng
Đôi lúc gặp nhau nghe gắng gượng tiếng reo cười
Và khái niệm màu hồng được đặt cho những thứ đã xa xôi
Và màu xám dành cho những phần còn nữa vời trong cuộc sống...
Khung cửa vẫn mở toang
Bầu trời ngoài kia vẫn rộng...
Đủ nuôi dưỡng cho mỗi người riêng ước vọng
Về một thời ta đã sống... xa xôi

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ huynh hay quá trời quá đất luôn. Bài thơ của huynh là cả bức tranh nông thôn mà tiểu muội ngẫu nhiên được xem trên TRUYỀN HÌNH kênh VN đấy ... có những ngôi nhà lá, có vườn tre, có bờ ao, luống cà, đậu, bắp, có dòng sông tắm mát quanh năm, các bạn nhỏ chạy tung tăng vui đùa ... Hi hi hi ... Tiểu muội thấy thích lắm, nhưng chưa bao giờ tiểu muội có dịp đến làng quê. Hi hi hi ...
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: suongthu_99

Thơ huynh hay quá trời quá đất luôn. Bài thơ của huynh là cả bức tranh nông thôn mà tiểu muội ngẫu nhiên được xem trên TRUYỀN HÌNH kênh VN đấy ... có những ngôi nhà lá, có vườn tre, có bờ ao, luống cà, đậu, bắp, có dòng sông tắm mát quanh năm, các bạn nhỏ chạy tung tăng vui đùa ... Hi hi hi ... Tiểu muội thấy thích lắm, nhưng chưa bao giờ tiểu muội có dịp đến làng quê. Hi hi hi ...


những cảnh trong bài thơ, giờ có thể chỉ là những cảnh trên truyền hình nhưng đó là những điều huynh đã trải qua (kể cả đòn roi [:D] ), có lẽ suốt đời cũng không thể quên được [:)]
muội đừng khen thơ huynh nữa nhé [:)] huynh chỉ viết thật nhất có thể, còn hay hay không là do sự đồng cảm của mỗi người thôi [:)]
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi gặp em đôi mắt nồng sơn cước
Buông ước mơ con chữ dọc triền sông
Rồi họ đến giăng chiếc cầu trên con nước
Dòng chữ lem trên trang sách lưng tròng

--- Quốc Phong --- con gái người lái đò
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-20 17:18:53wind.stt>
Mua bán lương tâm mùa trượt giá
Đầu cơ, vay, trả biết đâu là...
Riêng bán lạnh lùng tôi cũng khá,
Bao kẻ vỡ mặt đời rồi lành lạnh ghé qua

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-20 17:10:54wind.stt>
khi số người giàu không đủ mua chuộc số người nghèo
thì xã hội xoay tròn quanh những luồng phản đối,
Nằm ngoài đúng sai và những điều lầm lỗi
Sự thật xưa nay vốn như thế... mãi rồi!
Nằm ngoài bọn họ, nằm ngoài tôi...
Khi miếng ăn không đủ nuôi cho con người lễ nghĩa...
Thì chớ hỏi cớ gì con người trần tục thế!?
Chan chứa yêu thương mà bước lạc... không về!
Khi cái đói giục sinh tồn ra khỏi u mê
Thì cái bản năng còn cần chi lý lẽ?
Khi lý trí sẽ đấu tranh với từng phần cơ thể
Thì hào nhoáng chung quanh... chỉ mang ý nghĩa
một trò hề!

--- Quốc Phong --- ngược hướng nhìn
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày tôi thả những nồng say
Nàng đem thả tấm vai gầy lên tôi
Mà ai trôi thả nữa vời?
Để yêu thương đọng lại đôi mắt ngày
Mặc đời tôi thả vòng tay
Mặc người
Tôi mặc
thế này
cuốn trôi!

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0


Ngày tôi thả những nồng say
Nàng đem thả tấm vai gầy lên tôi
Mà ai trôi thả nữa vời?
Để yêu thương đọng lại đôi mắt ngày
Mặc đời tôi thả vòng tay
Mặc người
Tôi mặc
thế này
cuốn trôi!

--- Quốc Phong ---

Xin được hoạ cùng

Đêm rừng thả ánh trăng suôn
Sáng ngày thả cánh chim muông tìm đàn
Nắng hanh trải mỏng vai quàng
Sinh ra số kiếp người - mang nợ trần
Trả tôi
tôi trả
dần lân
Trả vay cho trọn kiếp trần - nhân gian

truclam_999
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»