📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cô độc trước cuộc đời

153 trả lời, 19.810 lượt xem — Trang 5 / 6

Trích đoạn: truclam_999

Xin được hoạ cùng

Đêm rừng thả ánh trăng suôn
Sáng ngày thả cánh chim muông tìm đàn
Nắng hanh trải mỏng vai quàng
Sinh ra số kiếp người - mang nợ trần
Trả tôi
tôi trả
dần lân
Trả vay cho trọn kiếp trần - nhân gian

truclam_999


Chào truclam [:)] thêm bạn thêm vui mà [:)]

Yêu chi lắm thế mà thơ
Sầu chi lắm thế mà chờ mà mong
Chân thời gian bước long bong
Chân thơ vẫn bước mà... không bước nào
Nép gần đây các vì sao!
Dỗ dành lũ trẻ lao đao kiếm tìm...

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-26 15:33:36wind.stt>
Thấy bọn họ sống phù phiếm quá
Nghe chạnh lòng thương thương lắm em tôi
Chút ngọc ngà bước qua đời vất vả
Cất tiếng rao thay mơ ước không lời...

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-22 18:31:06wind.stt>
Những ngày qua thơ đã chán ta chưa?
Khói thuốc bay
hỏi lưu lạc mấy mùa?
Rơi lác đác mà không lời đề tựa...
Gợn chút men nồng lẫn chút hương xưa...
Ta ngủ lâu rồi thơ đang tỉnh hay mơ?
Đang bận khóc than, hay còn vẫn trông chờ?
Hay vẫn nhặt đâu đây vài mảnh nhớ
Một chút thôi,
rồi lại bảo... vô bờ?
Ta hết đau rồi thơ hết nhói đau chưa?
Hay vẫn nhìn đời sang nơi ấy màn mưa?
Để tự dối bằng môi cười phẳng lặng?
Mà chẳng thứ tha...
cho năm tháng dại khờ!?

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-24 05:49:49wind.stt>
Đôi khi viết một bài thơ
Cũng là lúc cảm xúc xưa lặp lại
Thấy mình như một lão già lãi nhải
Nhai đi nhai lại nỗi buồn!
Đôi khi muốn viết những yêu thương,
Thấy đôi chân run và sự chán chường làm ta mềm yếu,
Rồi như một kẻ nhoẻn miệng cười cam chịu
quá vô thường...

Rồi ngồi đọc những nỗi buồn xưa cũ còn vương,
Dòng thơ xưa - ta đã từng như thế đó!
Rồi hình dung một con hẻm sâu trong một thành phố nhỏ
Có một kẻ chưa từng đặt chân ra ngỏ,
Ôm ấp giấc mơ:
hiểu rõ một con đường!?

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Khi lũ nỗi buồn lúc nhúc kéo nhau đi,
Tôi còn lại tâm hồn căng phồng như quả bóng,
Vô định hay trống rỗng...
hoặc cả hai...
Khi nỗi nhớ ùa về
len qua đầu từng ngọn tóc mai,
để lại tôi cái yên bình không thể nào lý giải,
nỗi cô đơn hay đại loại...
một món ăn cay đã từng nuôi tôi suốt tháng năm dài!

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-26 17:47:46truclam_999>


Mình mới vào thơ
Lời ngu ngơ lắm lúc nghe như lải nhải
Ngấp nghé hoạ thơ người mà lòng cứ lo cứ ngại
Sợ bị la là : "Đồ con nít quỷ quái"
Cứ thập thò bước qua ... rồi trở lại
Muốn vào thơ người ... nhưng sợ bị mắng ... đến mặt tái
Lẩn quẩn một hồi lâu ... buồn đi ngay
Đi mà lòng tiếc thơ nên mắt còn ngó ngoái
Thơ bổng trầm... cô đọng ... dàn trải ...
Thấy là muốn dừng lại đọc nữa ... nữa đọc hoài
Thơ như gió vi vu ru ... mềm cả lòng ai

Thơ lòng theo bánh thời gian quay
Nêm trong kí ức ngân dài Thu xưa
...

TRUCLAM
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: wind.stt

Tôi gặp em đôi mắt nồng sơn cước
Buông ước mơ con chữ dọc triền sông
Rồi họ đến giăng chiếc cầu trên con nước
Dòng chữ lem trên trang sách lưng tròng

--- Quốc Phong --- con gái người lái đò



Một chiều trở lại vùng xưa băng tuyết
Nhặt trắng mù sương xếp lệ bên sông
Thời gian quay bánh ... xa xôi ... biền biệt
Dòng trôi mi nặng ướt sũng đoanh tròng

TRUCLAM
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: truclam_999


Một chiều trở lại vùng xưa băng tuyết
Nhặt trắng mù sương xếp lệ bên sông
Thời gian quay bánh ... xa xôi ... biền biệt
Dòng trôi mi nặng ướt sũng đoanh tròng



Cảm ơn bạn đã họa thơ [:)] Mình thấy thơ bạn hay và có cảm xúc, không giống như người mới viết đâu [:D]
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Muốn hẹn giờ lúc một giờ ba mươi
Để người khác nghĩ là mình vừa thức giấc
Nhưng vẫn băn khoăn giữa lầm tưởng và sự thật
Rồi sẽ mang theo những lợi ích thế nào...

Muốn cùng một ai đó yêu nhau
Để người khác không nghĩ rằng mình cô độc
nếu thế thì... sẽ ra sao... ?

Muốn giả vờ ngu ngốc
Để nhìn yên bình từ trên cao
Vẫn không thấy yên bình nơi phía thấp
Bởi nó đã ra đi từ lúc dối trá đi vào...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-27 06:15:46truclam_999>

Một chiều trở lại vùng xưa băng tuyết
Nhặt trắng mù sương xếp lệ bên sông
Thời gian quay bánh ... xa xôi ... biền biệt
Dòng trôi mi nặng ướt sũng đoanh tròng

truclam_999


Cảm ơn bạn đã họa thơ [:)] Mình thấy thơ bạn hay và có cảm xúc, không giống như người mới viết đâu [:D]
wind.stt


Người cứ nói _ Ta lắng nghe từng lời cả ý
Ý của người lời nói cứ cứ ghi
Ta cứ viết những gì ta nghĩ
Người cứ suy theo ý ... chẳng hề chi
Trăm ngàn lẻ ngỏ đường không dị kỉ
Mọi bước chân dài ngắn bên đời
Thế gian này _ Rốt cuộc cũng về nơi
Thân cát bụi _ Trả về cát bụi
Thơ rong chơi _ Cho vơi buồn, bớt tủi
Có bạn bè đỡ cô độc trước cuộc đời
Thơ chỉ là thơ thả _ nhặt đầy vơi
Cho kí ức đong thời nhân thế
Hãy viết đi những lời muốn kể
Để mai này không trễ chuyến về xa
Huyệt mộ _ hồn lạnh trắng tiếng canh gà
Là tiềm thức bay qua _ rời nhân thế

@ Thơ truclam_999 dở ẹc luôn ! Có ai cho là hay đâu ! Chỉ có wind.stt nói vậy thôi ! Hì
TRUCLAM
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: truclam_999

Cảm ơn bạn đã họa thơ [:)] Mình thấy thơ bạn hay và có cảm xúc, không giống như người mới viết đâu [:D]
wind.stt


Người cứ nói _ Ta lắng nghe từng lời cả ý
Ý của người lời nói cứ cứ ghi
Ta cứ viết những gì ta nghĩ
Người cứ suy theo ý ... chẳng hề chi
Trăm ngàn lẻ ngỏ đường không dị kỉ
Mọi bước chân dài ngắn bên đời
Thế gian này _ Rốt cuộc cũng về nơi
Thân cát bụi _ Trả về cát bụi
Thơ rong chơi _ Cho vơi buồn, bớt tủi
Có bạn bè đỡ cô độc trước cuộc đời
Thơ chỉ là thơ thả _ nhặt đầy vơi
Cho kí ức đong thời nhân thế
Hãy viết đi những lời muốn kể
Để mai này không trễ chuyến về xa
Huyệt mộ _ hồn lạnh trắng tiếng canh gà
Là tiềm thức bay qua _ rời nhân thế

@ Thơ truclam_999 dở ẹc luôn ! Có ai cho là hay đâu ! Chỉ có wind.stt nói vậy thôi ! Hì


Mình thấy thơ bạn vậy là hay rồi [:D]
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-03 13:54:52wind.stt>
Niềm tin ngờ vực bao dung
Môi buồn tha thứ cười rung nhị tì
Hữu duyên còn cánh tay ghì
Vô duyên còn được làn mi phủ phàng
Ném đời giữa vũng đa đoan
Giật mình nức nở vàng son: vỡ - lành?
Lợm mùi phù phiếm công danh
Nửa đời giữ được vô thanh tiếng cười

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Kiếp quơ quào cày xới lối ngu dân
Mảnh oan khiên lấm nhơ nhuốc bụi trần
Đường tương lai vết cấu cào trên cửa
Cố thủ tư duy ta lầm lỗi một phần...

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Có tên thiên tài nào đó
Ngồi như ả điếm bán thân
"Thiên tài" là vốn tự có
Ngoắt đi mỗi lúc... ai cần!

Một lần thiên tài đứng dậy
Thẩn thờ nhìn ngắm đôi chân
Xương tự do giờ vụn gãy
Buồn treo lên nẻo vô thần

Rồi thiên tài ngồi suy nghĩ
Bằng logic của thiên tài
Thiên tài ra là như vậy
Như là vạn kẻ - không ai

Cũng như khuất trong góc phố
Cũng đầy rẫy những thiên tài
Bán những gì mà hắn có...
Hơn ta chổ rộng và dài...

Thế sao người đời ruồng bỏ?
Những người con gái thiên tài?
Đổ mồ hôi và lệ nhỏ
Xin đời một chút tương lai?

--- Quốc Phong --- viết nhảm
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa dầm gió nổi
Vật đổi sao dời
Nụ cười cũng thấy chơi vơi
Giữa thế nhân thốt lời gượng gạo...
Rồi cũng có lúc nhớ thôi...
Nơi ta đã sống thật với mình một dạo
Nơi những vần thơ kéo tim ta xoáy vòng theo hướng bão
Và cuộn ngược về tim
Nơi ngoài kia những con người, cuộc sống thật kiếm tìm
Nơi thế nhân cho là ảo...
Ừ thì màn hình ảo,
Thơ là ảo
Vậy đâu là nơi hoàn hảo để dối đời?
Nơi cần tiền?
Hay nơi con người tìm kiếm niềm vui?

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu ấy lẽ ra mang màu cỏ nắng
Hy vọng màu xanh và hạnh phúc màu hồng
Nhưng em giấu tình ta vào đêm trắng
Để anh tìm trong khói thuốc mênh mông

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-05 04:35:13wind.stt>
Ngươi tồn tại hay ta tồn tại?
Ngươi ra đi hay ta sẽ ra đi?
Giữ nguồn gốc những vết xâm thủy quái
Những hàng chông đang trấn giữ biên thùy?
Mảnh quê hương bao phen bùng lửa đỏ...
Bao người anh hờn gai góc hàng mi?
Lễ hồi sinh phập phồng dâng máu nhỏ
Nước mắt rưng...
tay siết chặt tay ghì...

Ta bước qua những hình hài quái dị
Bờ vai nghiêng nâng hào khí đau thương,
Nghiêng niềm tin ngã vào phần ý chí
Góp tay ôm thành sức mạnh phi thường...

Những linh hồn cung nỏ vút trong sương
Cũng về đây từ khắp nẻo con đường
Những huyệt mộ vãi vương trên đất bắc
Nhờ Đằng giang rữa hận sạch triều cường...

Hàng cờ lau phủ phục giữa không trung
Chiều Hoa Lư còn vọng nét kiêu hùng
Vẳng rồng thiêng thét gầm run nhịp thở,
Hồn Thăng Long giục trận trống vang đùng

Những linh hồn áo vải ngược Phú Xuân
Hàng giáo nghiêng treo căm hận trùng trùng
Giữ cho tóc dài răng nhuộm thắm
Tiếng hò reo lành lạnh mắt gươm trừng!

Những linh hồn nhòe mắt Lệ Chi Viên,
Cũng về đây trong rưng rức câu nguyền
Hòa nước mắt bi hùng nơi viễn xứ,
Rợn lời thề gió lộng vọng đồng chiêm...

Giữa Hoàng Thành réo rắt điệu tơ cung,
Xiêm áo bay ai buông nhẹ tơ chùng?
Hỏi Sơn Trà tiếng ai cười lành lạnh?
Gọi hồn về theo nhã nhạc mông lung...

Độ mưa dầm uống cạn ché Hùm Thiêng,
Giục Đông Du ngòi bút nổi, tay chìm...
Chiều An Nam, Hàm Rồng còn khắc khoải!?
Đặt vệt son tô - tổ quốc - một đường viền...

Độ về đây đôi mắt mẹ quê ta,
Nắm máu xương ngã xuống... lệ chan hòa
Những giấc mơ phập phồng trên bếp lửa,
Độ về đây chung chén cạn Sơn Hà!

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Họ chờ cái chết vào sáng sớm
Khi sự sống không kịp đánh răng
Lúc tiếng chim rào quanh từng mảng nắng
Gió chạy loanh quanh không nói không rằng

Người thân họ chờ sự sống từ sáng sớm
Từng ngón tay đan ước nguyện sao băng
Điện tâm đồ nhích lên rợn rợn
Cuộc chiến vô thanh giữa ác quỷ và thần

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-02 18:19:38wind.stt>
Tồn tại - Lý do - Ngươi
Hủy diệt - Vô duyên - Người

Lý tưởng mọc trên nôi
Tham sân cười trong mắt
Tha nhân dìm nọc độc
Rơi phảng phất mảnh đời
Tất cả vô hình trong cái nhếch môi!

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-03 04:46:02wind.stt>
Trái tim trở nên đáng sợ
Mọi cảm xúc đờ trong băng
Méo mó linh hồn quái gỡ
Chào nhau bằng tiếng cười gằn
Rồi linh hồn ngồi hít thở
Ngây thơ ra dáng con người
Giật mình linh hồn nức nở:
Không còn phản chiếu là tôi!

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Khi nhà thơ hạ nhục đồng tiền,
Thực tại vẫn kẻo kẹt những bánh răng nghiến vào từng phần hơi thở
Ngọn lúa vẫn thắp lên đồng, niu cơm vẫn đong lửa đỏ
Từng đứa trẻ vẫn rời quê, lầy thân mơ phố...
Ngọn nắng thấp thoáng đầu sào, thời gian - không còn nhịp nào để gõ
Cha mẹ còng lưng trần nắng nỏ nhớ mưa rào
Đứa trẻ gầy nhom nhìn bầu trời hốc hác trên cao
Vần thơ nào cho lũ trâu mơ đồi xanh cỏ?
Hay chỉ đơn giản vì... nhà thơ không ở đó... ?

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
nữa đời mơ danh trống trải
nữa đời nếm lợi cô liêu
quen cả cái mùi băng hoại
nhầm yêu cái hoang sơ chiều...

về ôm quê nhà khắc khoải
hờ bên phố cổ liêu xiêu
mặc dòng người đang ngoái lại
nhìn ta phiêu bạt con diều!

chán chê bạc mờ nhân ngải,
ủ tàn nguyệt nhật đìu hiu,
níu với tay vòm bé dại...
oằn lên nâng ngọn thủy triều

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-05 17:00:35wind.stt>
Đêm màu vô thức
Em lúc nào cứ chực lạ chực quen?
Môi nào cơ cực
Anh ngủ lại nơi quán bar ngờ vực anh rồi
Dấu chân nào chập choạng rơi?
Anh hớp lấy ly men nồng thôi hốt hoảng
rồi co người trên góc phố buồn rối loạn
người đến, người đi, mà không thấy mặt người
giữ một bầu trời đêm tôi
hai mảng tối chia nụ cười tối giản,
từng vòng ôm phóng đảng,
em nghiến lên lần thảng thốt anh cười
bầu trời đêm trôi xuôi
anh quên hết rồi
chỉ còn
khói thuốc bay ngập trong bóng tối
hối hận nào đổ lỗi?
nỗi buồn nào cứu rỗi?
quá khứ nào buông trôi?
tạ từ nào mang lại được phai phôi?
chiếc bàn vuông bao kẻ hếch môi cười,
cốc rượu chênh chao, đèn vòng xoay vồi vội,
hớp đi em cốc rượu thiếu tình người!
uống đi em hồn tôi - một thời thổn thức!
ngủ đi em giấc mơ còn khất thực,
cứ tồn tại như là mãi vô thức nhé em
rồi lúc tỉnh vung tay em ném vỡ vòng đèn!

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
ai dà ta mệt quá
sắp tết rồi hả trời
chẳng hứng mà giả lả
thả mảnh cười cho rơi

cuối năm mùa trượt giá
trượt trượt cái mặt đời
lạm phát chưa hạ hỏa
hận xăng dầu chưa nguôi

thơ chính chủ bốc mùi
ngày chính chủ bốc khói
Thiên hạ la ỏm tỏi
Mùa xuân này bốc tôi

ai dà ta mệt quá
Công việc vẫn chưa xong
Thôi lết về cái đã
Than thở hoài như không...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-05 17:54:36wind.stt>
con cóc nhảy nhảy
con cò bay bay
đồng quên trồng trọt
cỏ lồng như mây
con chim hót hót
như điệu xum vầy
lòng quê xon xót
mắt trầm cay cay
mặt trời vàng vọt
vai cha gầy gầy
thằng con đã trót
danh phù vân bay
bềnh qua quê cũ
hồn quê ngọt đầy
lay rơi chùm khế
của ngày xưa vay
mẹ buồn lã chã
khô sần đôi tay
xoa đầu lõa xõa
thằng con khờ này!
đô thành hối hả
khi nào thôi say?

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng tạo trôi nối dòng đôi cảm nhận
Gợi liên tưởng vút qua tim - mơ hồ vết cắn
Ai lạc vần thơ khanh khách tiếng cười?
Hỏng thì thôi, thấm mực lỡ đời
Gã thi sĩ rối bời thơ lầm lạc...
Ngã lăn cười ôm mối suy tư nhạt
Gượm vô duyên trong sáng tạo nữa vời...
Thơ là một trò chơi
Cũng như sống là một trò đời!
Cũng như đau thế nào họ cũng nhíu mày cười
Là thế thôi...
quá dễ!?
Chợt ngộ ra:
Trước sự hóa trang mọi cảm xúc hóa ra là vô nghĩa!
Khập khiễng vui cười rồi lại trách
niềm đau là bản thể!?
Nhân quả lòng người
vẫn là thông lệ với thơ thôi!

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu cùng cực lắm em hãy cười, khi quê hương không đủ áo choàng cho vai em ấm
Nếu em cảm thấy mình hơn những người cơ cực khác, em hãy vui
Vì chỉ số đo hạnh phúc giới hạn trong phạm vi cảm nhận của một lớp người bất chấp sang hèn hay thân phận!
Nếu em cảm thấy bế tắc cứ khóc trên một đôi vai
Vì con người sinh ra đã được một đặc quyền có thể rữa nỗi đau trong lòng bằng cách rơi nước mắt
Nếu em cảm thấy thế giới này được sinh ra vô cùng ngu ngốc
Em cô đơn và không có nơi để tựa vào, em có thể hình dung ra một bản sao, tựa vào đó mặc kệ mọi tù ao được đào bởi những hình dung meo mốc!
Và một lúc nào đó em cần thậm chí là một khát khao, trong cuộc đời rỗng tuếch như bầu trời mênh mông ngàn sao khép mắt
Xin em cũng đừng lao mình trên con dốc vì chẳng có tận cùng con dốc nào mang về cho chính em hạnh phúc
Khi con đường từ trên cao không xứng đáng cho những tồn sinh sắp đặt sẵn huyệt đào
Em cứ chọn con mình một con đường thật, thật với từng giác quan em thường vẫn chạm vào là yêu thương hay vật chất?
Họ xì xào, lên mặt, dối trá, và đạo đức, thì đã làm sao!? không có hàng rào nào cho con người lên mặt, khoe khoang, hạ nhục, thiển cận, cạn nghĩ suy, và giả danh trí thức!
Và cũng không luật lệ nào can ngăn con người chẳng biết gìn giữ niềm tin và để cho những kẻ giả danh dư luận già mồm cướp mất!
Nhưng em hãy cảm thông vì họ sẽ sống với cuộc đời chẳng vẹn toàn cả nụ cười và nước mắt, vì dẫu sao trước bản thân họ là kẻ yếu hèn! Hoặc ít ra họ không hiểu sự tồn sinh nào cũng đôi phần gay gắt! Em có quyền thương hại cho những người sống cách ly sự thật!
Nếu cùng cực lắm em hãy cười, nhất là khi đối diện với những trò đời không đáng cho em rơi nước mắt!

--- Quốc Phong --- Thư gửi em
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-08 19:19:28wind.stt>
Lúc anh giả vờ nói: anh không nhớ gì cả!
Thì lúc ấy em đã nghĩ như thế nào?
Lúc anh lạnh lùng nói: thế thì làm sao?
Em có vì giận hờn anh mà từ bỏ?
Nhưng nếu em hiểu lúc ấy anh đang ngừng thở,
Em có vì anh mà ngồi uống lại ly nước ép tên "đã từng"?
Hay rồi em lại dửng dưng,
Sau khi đóng vào giá trị bản thân con dấu lạ lùng "xác nhận"?
Nếu em biết anh đã bước đi và lạc trên con đường xưa vớ vẩn,
Em có vì kỷ niệm mà hy sinh điểm hồng tâm em sắp đặt lộ trình?
Có rất nhiều điều "nếu" cho chúng mình
Nhưng chẳng ngoài một điều duy nhất anh muốn hỏi,
Nếu có một cơ hội cho em đánh đổi,
Em có muốn mình ở vai trò kẻ bước vội như anh?

--- Quốc Phong ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Mình sẽ thôi làm thơ, nhân kỷ niệm năm mới, làm mới bản thân [:)] trước nay mình thường làm thơ lúc buồn để xả stress, sau này có lẽ nên sống chậm, sống nhẹ nhàng để khỏi stress, hoặc có lẽ sẽ đi tìm thú vui khác [:)] chúc các bạn một năm mới vui vẻ, khỏe mạnh, thành đạt, và hạnh phúc [:)] happy new year to my nice poets.
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-20 09:17:35suongthu_99>
cất tư tình vào... sọt rác
đặt bình minh vào nhân duyên,
mang hồn thơ đi hướng thiện
xách cái hư vô đi thiền...
nam mô... à... amen

--- wind ---


He he he ... đang buồn bực, nhưng khi đọc những dòng thơ này của chú, cháu cười vui ngay ! Ha ha ha ...

Nam mô ... à ... amen
Mặc họ cứ bạc ác
Phản bội lòng thành tâm
Sống nay - mai thác
Họ duy trì cái ác
Ta trải lòng thiện cả
Cho vần thơ hoan ca
Cho đời ngát hương hoa

Hư vô ... giọt Sương sa !
Mưa Thu rơi lả chả
Trôi tuột vần thơ ... à

Ái dza ! Ha ha ha aaaaaaaaaaaaaa

SƯƠNG THU
(xin vui say giả thơ với chú W chút nha !)


Ái dza ! Ha ha ha aaaaaaaaaaaaaa

SƯƠNG THU
(xin vui thơ với chú W chút nha !)
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»