📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cô độc trước cuộc đời

153 trả lời, 19.813 lượt xem — Trang 3 / 6
Ta buồn cho thế hệ
Ta buồn cho cuộc đời
Đinh ghim và mánh khóe
Họ bước vào cuộc chơi

Ta buồn cho đại học
Dạy con người dối đời
Chuyến thuyền bằng gỗ mục
Chạm đáy là đến nơi

Ta buồn em gái trẻ
Ta buồn cho người già
Buồn cho cha cho mẹ
Đã quen buồn vì ta

Rồi ngày mai nắng ửng
Nhưng mai là bao giờ?
Ta dạo đời lững thửng
Thả buồn vào trong mơ!

--- wind --- buồn
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-27 14:21:05diên vỹ>
Ai cũng cần một nơi để tựa
Cũng như ta nương tựa núi bạc đầu
Và đôi khi ta tựa vào dòng suy nghĩ
Khi ngã rồi ta tựa cả nỗi đau,

Và như em vẫn hay tựa vào đôi vai mỏi mệt
Ngơ ngẩn nhìn dòng xe cộ lướt qua nhau
Và có lần em muốn tựa vào cái chết
Hàng lệ rơi như chuỗi hạt nguyện cầu...

Nơi ta tựa là tạm thời hay bất diệt,
Chạm lưng vào rồi... cũng chẳng khác gì nhau,
Nhưng ngặt nỗi khi niềm tin đến hồi cạn kiệt,
Ký ức phai phôi... nương tựa cả sang giàu....

Ai cũng cần một nơi để tựa,
Như một thời ta đã tựa vào nhau!

--- wind --- Nơi để tựa



Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-05 22:30:43diên vỹ>
Quá nhiều lo toan
Thơ ngã nghiêng gãy vụn,
Chẳng còn câu chữ nhảy nhót trong đầu,
Hời hợt sống còn sao với được chiều sâu?
Thơ gục đầu ca thán!
Vài dòng chữ chẳng nghĩ suy hỗn loạn,
Ta ghép lại thành vần,
Gom chút chạnh lòng trôi nổi phù vân
Gọi bất cần làm bạn...
Viết dòng thơ của một tâm hồn bắt đầu chai sạn...

--- wind --- chai sạn

Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày mai ta gặp em
với nụ cười không còn như trước...
nước mắt, mây bay vụt bên ngoài mất được,

ngày mai...
có một bầu trời chia thành hai khoảng tối,
có một con đường không dẫn lối hướng mây bay,
vút lên cao son sắc của một ngày
giữa hai lòng tay xòa ra - không níu giữ...

ngày mai...
có cơn mưa của một mùa đã cũ...
có nỗi buồn trên đầu ta án ngự,
có dòng thơ cùng con chữ đã nhòa...
có úa tàn trong ký ức một cánh hoa.

--- wind --- Hẹn
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
một chút xíu đời mà gọi là tri thiên mệnh
một chút xíu đời mà gọi là trị quốc, tề gia
một chút xíu đời mà gọi là bình thiên hạ
một chút xíu đời mà vẫn cứ là ta...

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
ta pha cà phê ngon lắm
hớp môi, châm thuốc, gật gù
viết vài câu thơ ngăn ngắn
hồn buồn man mác... phiêu du

hồn ta chạm vào ngưỡng cửa
đau òa lên trán... sưng vù
khoảng lòng đôi mình một thuở
đâu còn nơi để chu du!?

trốn về đôi tay chống đỡ
bên ngoài khói xám sương mù...
lùa qua môi cười đổ vỡ
buốt ùa trong giấc thiên thu

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Anh vẫn ngồi đây cốc cà phê
Nghe cơn gió mùa hè đang thổi
Vạn con đường vẫn rẽ vào bóng tối
Bao yêu thương chẳng đánh đổi một lối về...
Thả đóm thuốc tàn bay phất giữa đêm khuya

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Em cố tình vẽ đường thẳng song song
Để anh đi lòng vòng không gặp mặt
Nhờ vector đẩy anh theo đường tắt
Nên chúng mình giáp mặt, trùng nhau
Em khai căn thành con số rất đau đầu
Anh lũy thừa lên thành tình đầu em nhỉ
Mọi nguyên tố đều trở nên đồng vị
Vì lúc gần em anh đếm kỹ số proton
Âm và dương đều khớp số ion
Nhiệt độ cao không vỡ dòng tinh thể
điện áp tăng không thể dùng volt kế
số hez thành vô nghĩa với âm thanh
Màn điện trở tự dưng rất mong manh
Khi hai cực đã hình thành điện thế...

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Thử làm thơ trong vòng 1 phút
Giờ nghĩ trưa lụi dần, mơ hồ đời trong đục
Ta nhìn em và tự khóc chính mình
Em mĩm cười bằng sự lặng thinh
Biến ta thành kẻ ngốc

(thật ra ta không khóc - chỉ kịp viết vào thứ đang nghĩ mà thôi!)
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Có một ngày như những ngày xưa
Ta bỏ lại thơ một mình bật khóc
Tập thôi làm gã lang thang cô độc
Mơ ước thôi bay từ một góc đời thừa,

Đào xới chi lên câu chuyện cũ xa xưa?
Khơi vết thương khoét sâu từng ngấn lệ,
Ai oán chi dài thêm lời kể lể,
và hôm nay...
trái oán cuối mùa!

Ngày hôm nay lại như những ngày xưa,
Từng vần thơ oằn mình đau rên xiết,
Khi sinh ra để nói lời từ biệt,
Cho những ai không biết đợi chờ!

Hôm nay sẽ lại thành câu chuyện xa xưa...
Như sự sống sinh ra để đợi chờ cái chết

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-13 04:04:07wind.stt>
xóa hết thơ đâu có nghĩa là xóa hết nỗi buồn
xóa một vòng tay đâu có nghĩa là xóa hết đau thương day dứt
xóa danh bạ không có nghĩa là xóa đi tình yêu và chân thực
và cũng chẳng có nghĩa là xóa đi từng đêm thao thức
để nhủ thầm...
em có xóa ta?

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
2h sáng lại giật mình tỉnh dậy
chẳng biết làm chi, thôi lái cái vần thơ đi quậy phố phường
tự dưng thấy cái suy nghĩ mình giờ đã thành guồng
còn nước ốc nào nhạt hơn thành thi tứ?
cố lục yêu thương, ngừng ăn kiêng ở cử
cái lạnh năm xưa giờ do dự trước lời mời,
yêu thương lúc này mang tính chất ước lệ tôi

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Cái thơ ngày hôm nay
Từ một chín ba mươi chưa bao giờ cũ nổi
Lạc mình trong dạ hội
Thi nhân đợi một cánh tay
Ngờ nghệch bên đường
Kẻ tỉnh
Người say
Tựa đêm nhớ ngày
Tựa mây nhớ núi
Lục bát
Song thất
Thất ngôn
Ngũ ngôn
Hài cú
Hành thi
lòng vòng - cứu rỗi?
ngôn từ lạ
nhịp điệu quen
hòa vào trái tim - cuống phổi
tám mươi hai năm ngọn gió ngày xưa vẫn thổi
lộng hồn thi!

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-22 11:40:28diên vỹ>
Người đàn ông hói đầu
dạy tôi làm thơ,
bằng mùi quê hương nức nở
bằng gió cát cay xè
bằng mùi khói thuốc đêm khuya,
bằng sự lụi tàn,
của những kẻ đứng trước màn đêm tự vệ...
và tôi đã viết,
như vết gai xương rồng nức nẻ
đợi chiều về
thỏ thẻ giấc mạ non,
ông kể về cuộc hành hương trên những thỏi son
những giấc mơ gãy giòn trên nếp trán
khiến con người tìm cái vĩnh hằng trong hữu hạn
ngoài hận thù hay chán nản yêu thương
ngoài biên giới quốc gia, ngoài cả căm hờn
như một buổi kể về quê hương,
người đàn ông hói đầu bật khóc,
và ông bắt đầu dạy tôi làm thơ,
như dạy kẻ tha hương hiểu thế nào là cô độc

--- wind --- người đàn ông dạy làm thơ



Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ chú hay quá ! Rất có hồn ! Đọc rồi mà vẫn muốn đọc lại chú à ! Tuyệt !
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-17 02:10:08wind.stt>
@sươngthu_99: cảm ơn bạn thơ đã ghé thăm nhà của mình :D
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
cất tư tình vào... sọt rác
đặt bình minh vào nhân duyên,
mang hồn thơ đi hướng thiện
xách cái hư vô đi thiền...
nam mô... à... amen

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
lật tung bao quyển sách
để học được khiêm nhường
hiểu bao nhiêu sự thật
ngộ ra mình đáng thương

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-17 21:16:15wind.stt>
Ở nơi nào họ lột trần thị phi?
Và ném xuống cánh tay ghì như gió bấc
Vệt máu trên vai xuyên qua nọc độc
Tiếc chiếc áo này rồi cũng sẽ bỏ đi...

Ở nơi nào họ lột trần từ bi?
Lời lẽ nhu mì thành kim tiền rơi lất phất
Đỏ le lói trên giàn treo được mất
Màu tương lai u ám để thị uy

Ở nơi nào họ lột trần kẻ cuồng si?
Ép họ uống cạn từng ly ai oán
Nơi kẻ mạnh không cần dùng thủ đoạn
Nên kẻ như ta đâu thể hỏi tại vì

--- wind --- Ở
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-20 09:16:19suongthu_99>
Ở nơi nào họ lột trần thị phi?
Và ném xuống cánh tay ghì như gió bấc
Vệt máu trên vai xuyên qua nọc độc
Tiếc chiếc áo này rồi cũng sẽ bỏ đi...

Ở nơi nào họ lột trần từ bi?
Lời lẽ nhu mì thành kim tiền rơi lất phất
Đỏ le lói trên giàn treo được mất
Màu tương lai u ám để thị uy

Ở nơi nào họ lột trần kẻ cuồng si?
Ép họ uống cạn từng ly ai oán
Nơi kẻ mạnh không cần dùng thủ đoạn
Nên kẻ như ta đâu thể hỏi tại vì

--- wind --- Ở



@ Sư huynh (sư tỷ?) vì Sương Thu thấy "Cô độc trước cuộc đời" nên vào cho vui, có làm phật ý gia chủ không?

TU GIAN

Cái thị phi người đời lột bỏ
Ném qua đường, bên ngõ, bờ mương
Xước thịt da tẫm vào nộc độc
Quý xiêm y cũng quẳng phứt ra đường

Tự xưng từ bi mà người mất tâm từ
Niệm Nam Mô mà tâm gừ tà độc
Nét dịu dàng - kết ngàn gai gốc
A Di Đà chấp tay xá như dao găm

Người ta trong cõi trăm năm
Tâm tà lòng ác đem cân đầy bồ
Miệng thì niệm Phật "Nam Mô"
Lòng thì nham hiểm chứ bồ dao găm

Càng niệm càng mưu đồ thâm
Ép người uống cạn hờn căm gian tà
Niệm Phật lòng đầy gian ngoa
Phật nhìn cũng thấu - xót xa nhân tình

Dựa vào chùa cúng - lợi mình
Dễ dàng phỉnh gạt nhân sinh lộc tiền
Tự xưng tu sĩ - nữ thiền
Phật nhìn thấy cả liên miên hại người

Phật mỉm cười

Đồng đạo vừa tung tin ông bệnh sắp lìa đời
Cùng lúc ông mail chát còn hơi hăm he chưởi người
Đồng bọn dựa vào tin bệnh, giả khóc rùm trời
Để ngày sau thông báo vài lời góp quyên
Tiền phải đủ 40 triệu hiện kim

Phật nhìn bọn lừa nhân thế ... Phật hiền cười ha ha haaaaaaaaaaaaaaa

SƯƠNG THU

Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-21 17:38:55wind.stt>
Trích đoạn: suongthu_99

@ Sư huynh (sư tỷ?) vì Sương Thu thấy "Cô độc trước cuộc đời" nên vào cho vui, có làm phật ý gia chủ không?

TU GIAN

Cái thị phi người đời lột bỏ
Ném qua đường, bên ngõ, bờ mương
Xước thịt da tẫm vào nộc độc
Quý xiêm y cũng quẳng phứt ra đường

Tự xưng từ bi mà người mất tâm từ
Niệm Nam Mô mà tâm gừ tà độc
Nét dịu dàng - kết ngàn gai gốc
A Di Đà chấp tay xá như dao găm

Người ta trong cõi trăm năm
Tâm tà lòng ác đem cân đầy bồ
Miệng thì niệm Phật "Nam Mô"
Lòng thì nham hiểm chứ bồ dao găm

Càng niệm càng mưu đồ thâm
Ép người uống cạn hờn căm gian tà
Niệm Phật lòng đầy gian ngoa
Phật nhìn cũng thấu - xót xa nhân tình

Dựa vào chùa cúng - lợi mình
Dễ dàng phỉnh gạt nhân sinh lộc tiền
Tự xưng tu sĩ - nữ thiền
Phật nhìn thấy cả liên miên hại người

Phật mỉm cười

Đồng đạo vừa tung tin ông bệnh sắp lìa đời
Cùng lúc ông mail chát còn hơi hăm he chưởi người
Đồng bọn dựa vào tin bệnh, giả khóc rùm trời
Để ngày sau thông báo vài lời góp quyên
Tiền phải đủ 40 triệu hiện kim

Phật nhìn bọn lừa nhân thế ... Phật hiền cười ha ha haaaaaaaaaaaaaaa

SƯƠNG THU




thêm bạn thêm vui sao lại phật lòng nhỉ [:D] cứ gọi là huynh, đừng thêm "sư tỷ" ngại lắm [:D]

Phật ở trên cao người thấy không
Dạ của tha nhân, dạ kẻ trần
Kinh niệm tay trần buôn bán thánh
Hỉ xả hai từ ngã phân vân

Há dễ tâm từ hạ chữ sân
Lục đạo trôi luân thiện giữ phần
Tâm niệm đôi dòng nhân thế thế
Duyên nguyện đâu nề giả chân chân?
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-21 19:20:18wind.stt>
Đã mười năm
Trang nhật ký gấp lại rồi em nhỉ
Mắt đỏ phượng rơi bao kỷ niệm bay vèo
Những ngây ngô là quá khứ trông theo
Từng dấu chân đời trôi mưa dạt nắng...
Góc hạ ấy chắc bây giờ hoang vắng
Tí tách rơi... cơn mưa nhạt cứ rơi đều
Trái tim ta chắc bây giờ lành lặn...
Chỉ chút bồi hồi thoảng nghe tiếng ve kêu,
Anh vẫn hiểu cuộc đời như thân gỗ
Từng vòng xoay là định mệnh tuổi ban chiều,
Nhưng em ạ, ta vẫn còn trẻ lắm!
Cớ sao lòng đã sợ một tiếng yêu?
Anh vẫn hiểu tình yêu đầu sâu đậm
Nhất với "người già" - như em vẫn hay trêu
Hay bởi những nụ hôn chưa từng đằm thắm
Nên hạnh phúc chao bay như lơ lửng cánh diều?

--- wind --- cho người vừa gặp hôm qua
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-23 20:22:56wind.stt>
khi ta đưa tay lên
bàn tay ta vượt qua đầu ngọn núi
vì tất cả to lớn hơn khi ở rất gần
cũng như khi mắt ta bao phủ bởi bụi trần
là lúc tâm mình không vượt được chữ sân!

sinh và diệt trong vòng xoay thiển cận
ngộ - chấp mê chênh đảo cán cân,
người ta lớn đâu tính bằng số tuổi,
mà bằng những sân si ta đang giảm dần dần...

ta cần lắm mỗi khi nói bất cần
vô cảm lắm khi đào xới tình yêu bằng lý trí
hờn ghét lắm khi bảo rằng vô vị
và duy tâm khi tự nhận vô thần

nào
đưa tay lên
vượt qua đầu ngọn núi...
để thấy trong tâm ta lẩn khuất bụi trần

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
Hi hi hi ... Thơ huynh hay quá trời quá đất luôn ! Em bận lu bù học và làm việc đấy ! Hơ hơ hơ ... Khi xong việc em xin phép vào học hoạ thơ với huynh nha !
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: suongthu_99

Hi hi hi ... Thơ huynh hay quá trời quá đất luôn ! Em bận lu bù học và làm việc đấy ! Hơ hơ hơ ... Khi xong việc em xin phép vào học hoạ thơ với huynh nha !


thơ hay từ người đồng cảm nên em khen thì anh thấy ngại lắm [;)] chúc em học hành và làm việc tốt nhé [:)]

từ hạt bụi biến thành gai góc
đâm ngược về thân gỗ xạm màu
thân gỗ đau
lại hóa thành đá sắt
gột rữa bằng thời gian
rĩ hoen trên nước mắt
được sinh ra từ cơn mưa
của bốn mùa trái ngược
thế giới ta!
trải trên bốn phiên cười rỉ rã
không ai!
hiểu được những đổi dời
là rác rưỡi,
theo cống rãnh đang trôi
vào một góc
màu tương lai lầy lội?
dọn đi
hay đánh đổi?
đổ hết đi!
rồi ta sẽ xây lên khu tưởng niệm
của bầu trời?

--- wind --- thay đổi
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-25 20:09:26wind.stt>
lẽ ra là ta đã chia tay
lẽ ra là
nên như thế
tình yêu sinh ra không phải để ta tô vẽ
thơ thẩn làm gì?
lẽ ra là anh đã ra đi
lẽ ra là hai chúng ta đang ở tít xa hai đầu ngã rẽ
lý trí trái tim đều tranh nhau thân thể
nên chúng ta đã đứng lại và nhìn
rồi cứ bước gần nhau và lặng thinh
cứ vô tình tha thứ
hai chúng ta không ai níu giữ
đứng lại làm gì?
lẽ ra là ta nên quay đi,
ừ, lẽ ra là nên như thế
lý trí bảo chí trai bốn bể
trái tim dịu dàng - ta sẽ quên sao?
rồi vô tình ta lại nắm tay nhau,
và biết bao lần
đã vô tình như thế
shibuya chiều rơi lệ,
vô tình thôi...
ta về

--- wind --- viết tạm
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-25 21:10:23wind.stt>
"đừng bao giờ em hỏi
vì sao ta yêu nhau..."


khúc ca đau
dường như cả bầu trời khóc nức
quán vắng lắm rồi
bài ca lại bật lên đúng lúc
đôi nhân tình ngờ vực... đôi tay
họ nhìn đời như giữa một cơn say
khúc hát yêu thương giữa một ngày chua chát
biến họ thành đôi tình nhân độc ác
ướm chân trần dẫm nát tin yêu
chỉ còn đôi ánh mắt trái chiều...
điệu nhạc cuốn theo... lòng se thắt
cô gái nghiêng đầu và khóc
còn chàng trai đang chiêm nghiệm cuộc đời
hay thu lượm cuộc chơi
đến hồi kết thúc
khúc ca yêu vẫn điềm nhiên như vô thức
ai khóc ai cười?
còn tôi - người ngoài
im lặng nhìn bầu trời trên cao xám đục
thế rồi
họ nắm tay nhau như vô thức!
nhưng chẳng ai cười...
điệu nhạc trôi,
chàng trai bật khóc...
họ cứ ngồi
nắm tay nhau như vô thức
còn tôi nhìn bầu trời trên cao xám đục
bằng đôi mắt người đã từng ngờ vực tình yêu!

--- wind --- Tình cờ trong quán cafe
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-27 19:12:51wind.stt>
cái facebook nó có tội tình gì
kẻ đến rồi đi
để lại gì?
ngoài những giấc mơ không có thật
chốn cộng đồng chả thành nơi ẩn dật
những thứ xa xưa ta cất lại làm gì?
dù nỗi buồn đã bé tí ti
sao đôi lần oằn mình trổi dậy?
để ta tự hỏi ngươi là ai đấy
rồi nó lại trả lời: "ngươi chẳng phải là ta"
vì ta là ngươi vừa mới bước qua
cũng như ngươi đã bảo ta chẳng bao giờ đáng nhớ
lúc này ngươi đang nhạo cười cái triết lý ương ương dở dở
để ngày mai lại nhạo cười cái hiện hữu hôm nay
ừ ngươi cứ xóa đi
ta là thứ vô tri
nhưng tồn tại bằng ý thức
rồi mai này sẽ có một thằng ngươi ngờ vực
kí ức năm nào ta cất dấu ở đâu đây?
rồi ngươi lại là ngươi của hôm nay...

--- wind --- xóa facebook
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
anh bỏ bầu trời vào túi,
mang về nhà rồi cất đi
như đã từng mang tình yêu vào hờn tủi
rồi mang hận thù vào từ bi
anh mang mây về núi
rồi anh ngủ lại với mây
cũng như những ngày bên nhau em đã thấy
anh yêu và anh say
nhưng tất cả là vô nghĩa
thứ nguyên là vô tri,
u mê là bản thể,
dấu chân người ra đi,
giờ thơ anh phẳng lặng
không mưa nắng trên đầu,
không mặt trời, trăng tỏa,
không yêu và không đau,
anh bỏ bầu trời vào túi,
mang về nhà và cất đi
như tập quên một khoảng trời trong suy nghĩ
trong nụ cười vô vi...

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
muốn làm thơ cần bao nhiêu kỷ thuật?
có ai trả lời không?
để tôi vẽ thơ cho từng góc khuất,
dù là góc rác rơm đang ngơ ngác trên đồng,
muốn làm thơ cần bao nhiêu thể loại?
có ai trả lời không?
là thực thể hay lớp lang in trong sách?
xén góc đóng khung cho giun dế nên rồng?
muốn viết thơ cần bao nhiêu đọc giả?
có ai trả lời không?
trang sách gấp nét chữ chừng xa lạ,
rải vần thơ cho cảm xúc lên đồng?
bao câu hỏi chạy lòng vòng vật vả,
nên cái nhất thời thôi cũng thả chạy rông,
để thơ viết lên cái thằng tôi - bản ngã,
mới cân bằng với khói thuốc mênh mông

--- wind ---
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»