📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.171 lượt xem — Trang 12 / 38
VÔ TÌNH NHỚ

Vô tình người đã cách xa
Vô tình mảnh vắng hồn ta mất rồi
Chỉ còn nỗi nhớ mồ côi
Bây giờ ta lại bồi hồi nhớ thương
Vô tình ta lại tiếc thương
Vô tình người cứ qua đường làm ngơ
Vô tình cơn gió vu vơ
Buồn cho kỷ niệm nên thơ ai buồn
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
Thánh cũng phải sợ

Đêm qua về đến nhà rồi
Viết đôi ba chữ - múa lời lung tung
Trong bụng trống gõ tùng tùng
Miếng cơm ăn vội chỉ mong bẹn bè
Ngọc đây - con bé nào kia..?
Lí la lí lắc như là Chìa Vôi
Thì ra nhóc Ngoc út thôi
Đây nữa Kim Ngoc hết hơi với nàng
Cho em hay có một chàng
Si như điếu đổ - cô nàng biết chưa?
Cô nàng Kim Ngọc dạ thưa
Hai má đỏ lựng đẹp chưa nè trời
Trái tim "bé " đập tơi bời
Còn bà chị Ngọc múa lời lung tung
Ghẹo cô em đỏ chín thêm
Để cho Kim Ngọc về đêm bồi hồi
Còn con nhỏ quạy em tôi
Nó đòi xòe váy trước tôi nghiêng chào
Yahoo đó - nhỏ Cào Cào
Tụi con trai thấy váy nào xoè xem...?
Nhỏ Ngọc út cười ngất lên
Em chỉ đá cặp lông nheo thôi nè
Lũ con trai đã chết mê
Chị ơi cứ để váy xòe như tiên
Ba chị em Ngọc qúa hiền
Làm cho mặt đất buồn phiền một phen
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Sóng - Gío và Em

Gió đi đâu...chẳng kịp về...?
Để con sóng đợi vỗ về xôn xao
Để em đứng đó hư hao
Tóc buồn lẳng lặng..thôi nào tóc ơi
Con sóng tìm gió mù khơi
Còn em chờ gió về nơi cõi lòng
Gió ơi gió nói gì không
Mà sao con sóng bềnh bồng reo vui
Còn em thui thủi bên đời
Nhìn con sóng cả thả rơi nỗi buồn
Biển tình buông tím chiều hôm
Sóng tình lơi lả dạo chơi ngút ngàn
Gió tình đi mãi lang thang
Nên em đứng đó mênh mang đợi chờ


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tặng anh

Em sẽ tặng cho anh biển cả ...
Nếu biển là của em
Em sẽ tặng cho anh trời xanh ....
Dù trời cao lồng lộng
Tặng cho anh nhũng gì em có
Không gian và thời gian
Nhưng anh ơi
Biển không sâu như lòng em
Trời không cao như tình em
Thời gian rồi cũng qua đi
Không gian luôn biến đổi ...
Rồi anh sẽ quên đi tất cả
Những gì phải quên đi
Chỉ còn lại trong em
Nỗi buồn đau day dứt
Niềm vui như cánh chim lạc lòai
Chỉ còn mình em thôi
Mình em âm thầm ...
Buồn nhớ về nhau ...
- Thanh Thanh Ngọc -
0
XIN ĐỪNG NGẠC NHIÊN

Hôm qua gặp ở giữa đường
Đi đâu vội vã - em nhường đường anh
Rạng ngày trời đã nắng hanh
Sao em lo lắng không đành anh ơi
Bỗng nghe trong dạ tơi bời
Thương ai áo bạc không người chắt chiu.
Chèo non - lội biên đã nhiều
Mà sao vất vả - đìu hiu một mình
Em về xin Mẹ chũ tình
Xin Cha chữ hiếu - xin mình yêu anh
Em như hoa nở trên cành
Này anh có dạ nào dành cho em ?
Hay là anh đã bén duyên
Vói bông hoa lạ mà quên em rồi
Hay là anh đã có đôi ..
Làm sao anh nỡ đứng ngồi với ai ?
Anh đi từ buổi sao Mai ..
Sao Hôm thức dậy... ngóng hoài bóng anh
Thương anh - thức đủ mười canh
Thương anh chẳng nỡ - để anh một mình
Thương anh - em chẳng làm thinh
Đừng ngạc nhiên nhé - khi tình em trao .
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Anh ơi

Em muốn gọi anh ơi !
Mà sao em không dám
Nhũng lời nào muốn nói
Cứ lặng câm trong lòng
Nỗi buồn nhớ mênh mông
Khi rã rời yếu đuối
Buồn loang như làn khói
Chao đảo và mong manh
Em muốn gọi tên anh
Khi cơn đau hối hả
Mơ màng và bật ngã
Vẫn cố gọi "anh ơi !"
Ở nơi nào xa vời
Chen ùa vào nỗi nhớ
Bùng lên như ngọn lửa
Anh dã kéo em về
Bước ra khỏi cơn mê
Biết có anh bên cạnh
Trong lòng không còn lạnh
Nỗi buồn không còn đau
Ước mong mãi mai sau
Anh ơi - Em sẽ gọi
Dù không nghe anh nói
Dù chẳng thấy anh đâu
Dù không gặp được nhau
Anh ơi ... Em vẫn gọi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-28 09:36:52tulipdenus>
Chờ

Gío chờ hơi thở của hoa
Để cho trời đất bao la hương nồng
Sông chờ bến mới thuyền đông
Để nước lớn ròng chẳng phải buồn tênh
Nắng chờ cây lớn cho nhanh
Để vờn trên lá - lá xanh một đời
Võng chờ tiếng ru à ...ơi ...
Để lòng những muốn nói lời lặng câm
Mùa Hè chờ đến mùa Đông
Để tình chắp cánh ai không về nguồn ?
Chiều chờ đâu đó tiếng chuông ...
Để lòng tĩnh lặng ... thơ buồn vấn vương
Nhện chờ ngọn gió vô thường
Để giăng kín một người thương vô tình
Ta chờ ai đó ... lăng thinh
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-28 15:06:51MM_Ngoc>
TẠI SAO ???

Tại sao khi gặp làm ngơ ?
Tại sao muốn nói ... làm thơ một mình ?
Tại sao chỉ biết lặng thinh ?
Tại sao một mình lại mở lòng ra
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Giận

Giận ai im lặng làm ngơ
Giận mình , buồn , chỉ làm thơ than thầm
Giận chi xa cách ngàn trùng
Giận ... rồi không giận .... trong lòng vẩn vơ ...
Giận từ xưa đến bây giờ ...
Giận hoài ...giận mãi ... bao giờ cho nguôi ... ?
Giận người mãi mãi xa vời
Giận lòng xao xuyến muôn đời chẳng quên
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-28 09:37:48tulipdenus>
Gặp lại

Tưởng rằng quên đã từ lâu
Hôm nay gặp lại nhìn nhau cười buồn
Tưởng rằng chẳng chút tơ vương ...
Gặp nhau giữa đường ngoảnh mặt làm ngơ
Gặp nhau làm bộ thờ ơ...
Xa rồi mới biết bao giờ cho quên
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-28 09:38:51tulipdenus>
Mà sao

Hình như là mới một ngày
Mà sao như đã ngàn ngày cách xa
Hình như là mới hôm qua
Mà sao tơ nhện giăng ba bốn tuần .. ?
Hình như chiều vội đến gần
Mà sao ngày ngắn ,xa dần niềm vui ... ?
Hình như ly nước chưa vơi
Mà sao môi đã bồi hồi ngẩn ngơ ... ?
Hình như đâu có thờ ơ
Mà sao trong dạ vẩn vơ giận hờn .... ?
Hình như bao chuyện.... xa gần
Mà sao lại chỉ nhớ vần yêu thương ... ?
Hình như ngàn mối tơ vương
Mà sao ta chỉ nhớ thương .... một người ... ?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-28 09:39:30tulipdenus>
Nếu đời không có anh


Có biết em yêu anh
Quên cả trời cả đất
Có biết tình chất ngất
Che phủ cả không gian
Có biết lòng chứa chan
Không biên nào sánh nổi
Có biết đau vời vợi...
Nếu mất anh ... mất anh
***
Có còn đâu trời xanh
Trong mắt buồn xám ngắt
Có còn đâu - nắng tắt
Khi trái tim héo mòn
Có còn bước chân son
Trên nẻo đường sương lạnh
***
Cuộc sống thành vô nghĩa
Nếu không còn có anh .
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Thương bạn


Gầy như người có bệnh
Buồn như nén tâm can
Ánh nhìn im lặng thế ?
Làm chạnh lòng đa đoan
Xin hãy nói ra đi
Những điều đang giam dữ
Niềm vui nào qúa khứ ...
Nỗi buồn nào hôm nay ...
Không nói sẽ hao gầy
Sẽ là người chiến bại
Nói ra lòng thư thái
Nhẹ nhàng từng bước chân
Bạn rất xa ... hay gần
Rất giàu tình giàu nghĩa
Sẵn sàng cùng chia sẻ
Nỗi buồn và niềm vui
- Thanh Thanh Ngọc -
0
ĐÃ QUA RỒI CÒN ĐÂU

Đã qua rồi còn đâu
Tình học trò sôi nổi
Lời yêu chưa dám nói
Tóc dài chấm ngang vai

Đã qua tuổi ô mai
Ngọt ngào - và zôn zốt
Miệng cười - đôi môi ướt
Đỏ mọng trái Sa Ri

Ồ nhìn mưa đến kìa
Mưa Hạ như câu hát
Hè ơi lòng thanh thản
Nắng vàng ngập niềm vui

Qua rồi áo dài ơi
Tuổi học trò " nhất quỷ "
Mấy ai không nhớ nhỉ
Cổng trường có.... cây si
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-28 11:48:18nguyens>

LẶNG LẼ

một mình lặng lẽ nuôi con
mai sau khôn lớn đừng quên mẹ hiền
nhớ lời mẹ dạy chớ quên
đừng làm ai đó một mình nuôi con



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0

Cánh cò lặn lội nuôi con
Hình như ai muốn nuôi con của cò
Nên trong tấc dạ âu lo
Cò ơi cò hỡi tình ta cho cò
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
] LỐI QUEN
Dòng sông trắng sương mù
Mái phong rêu phủ đó
Thành xưa mái lá nọ
Nở đỏ từng nụ hoa
Có người gánh hàng hoa
Tóc dài bay theo gió
Bước chân vào phố chợ
làm hồn ai bỡ ngỡ
Hồn anh lạc vào thơ
Trái tim tràn hơi thở
Em trong tà áo trắng
Đôi mắt nhìn trầm lặng
Theo từng gánh hàng hoa
Nắng vàng rải trên hoa
Sương đọng cành lá biếc
Nụ hồng duyên ai liếc
Anh nghoảnh mặt ngó lơ
Chiều về gánh hàng hết
Anh trên lầu một trệt
Xung quanh vườn hoa cúc
Buồn dõi gót chân em
Và cứ thế là quen
Cũng lối xưa mái lá
Em vẫn gánh hàng hoa
Sao mà anh thương quá
Sương vẫn trên kẽ lá
Đôi bướm đậu vờn hoa
Bỗng vang tiếng sơn ca
Mình bây giờ đã là
Đôi tình nhân nhỏ bé [/i
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
Gánh Thơ

Gánh hoa đâu mà gánh hoa
Người ta gánh đủ thơ - ca - hò - vè
Quảy đôi gánh nặng tình nè
Ở đó không đỡ - tò te làm gì
Ở đó mà trồng cây si
Đỡ dùm một cái - tức thì theo ngay
Theo về mái lá nhà này
Bình hoa khô sẽ tươi ngay đó mà
Ai ơi nếu có ở nhà
Đỡ đôi gánh xuống.... toàn là thơ vuiiiiii
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Gánh Tình

Gánh hoa nhẹ lắm ai ơi

Để anh gánh cả cuộc đời cho xong

Em mà gánh nỗi nhớ mong

Anh xin gánh hết nổi lòng của em

Gánh hoa em gánh đi em

Anh để lên gánh nhiều thêm đó mà

Gánh duyên gánh nợ người nha

Em mau gánh hết cho qua đợi chờ

Gánh tình gánh cả vầng thơ

Em mà gánh hết ,anh chờ gánh em


Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Gánh Thơ

Gánh hoa đâu mà gánh hoa
Người ta gánh đủ thơ - ca - hò - vè
Quảy đôi gánh nặng tình nè
Ở đó không đỡ - tò te làm gì
Ở đó mà trồng cây si
Đỡ dùm một cái - tức thì theo ngay
Theo về mái lá nhà này
Bình hoa khô sẽ tươi ngay đó mà
Ai ơi nếu có ở nhà
Đỡ đôi gánh xuống.... toàn là thơ vuiiiiii




Có thật toàn là thơ vui?
Có thật bình hoa khô sẽ tươi ngay không?
Kiến trúc sư ơi, đừng mơ mộng nhiều quá!
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
0

Có người gánh cả dòng sông
Đem ra chợ bán còn không thấy gì
Gặp nhau thì cứ vui đi
Thơ văn thi phú vơi đi nhọc nhằn
Thả hồn mơ mộng gió chăng
Ngày mai lao động chính bằng óc ta
Thời gian ngày cứ trôi qua
Vầng thơ nối tiếp đâm đà thêm vui
Có gì mà phải ngậm ngùi
Văn thơ thi phú cho vui đó mà
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
SUỐI VÀ HOA


Hỏi ai sao đứng một mình
Để con suối nhỏ buồn tình hắt hiu
Bên bờ hoa nở bao nhiêu
Kìa con bướm trắng dập dìu ghé thăm

Sao lòng nỡ để tình câm...
Soi chi một bóng cho con suối buồn
Rủ cô em đến soi cùng
Cho con suối nhỏ vẫy vùng mùa xuân

Cánh cung thần một mũi tên
Buông dây đi nhé - đừng đâm vào lòng
Tên tìm thấy bạn tình chung
Để tim côi sẽ trùng phùng với nhau

Suối thơ mới ngò đôi câu
Hoa thơm bướm lạ từ đâu đã về
Đừng là con suối ngủ mê
Đừng làm hoa nở - ủ ê không mùi

Cô em xuống suối bồi hồi
Lay con suối đã ngủ vùi mùa đông
Dậy đi suối thãy gì không...
Hoa tình thức dậy nở trong lòng nàng

Chờ ai hái nhánh hoa vàng
Kết thành vương miện để nàng se duyên
Suối và hoa - bạn thuyền quyên
Anh và em hết muộn phiền tim côi


- Thanh Thanh Ngọc -
0


Có một đoá hoa rơi

Bồi hồi trôi theo suối

Có một người đang đợi

Lòng ôm mối tơ vương


Có nụ hoa biết nói

Ngơ ngẩn bướm vàng bay

Có một người đang say

Say men tình trong gió


Có một người yêu thơ

Thẫn thờ trong đêm vằng

Yêu hay là trống vắng

Lẳng lặng rót bài thơ


Có một người hay mơ

Kết thành vương miện trắng

Suối và hoa lẳng lặng

Trái tim vẫn đơn côi


Có một người hỏi tôi

Nụ hoa nào đẹp nhất

giật mình tôi nói thật

Hoa đẹp nhất là em
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-30 10:15:12MM_Ngoc>
Suối Tiên

Ai nhìn trộm đám Thiên Tiên
Mà cho xiêm áo để quên dưới trần
Mùa xuân dòng xuối trong ngần
Một bầy tiên nữ quây quần suối thơ
Tung tăng cánh hạc như mơ
Lượn lờ quanh những dòng thơ tự tình
Có nàng kia đứng một mình
Cắn môi một đóa Tường Vi nồng nàn
Dịu dàng đôi cánh xuân sang
Ẩn trong lùm cỏ khẽ khàng ngả lưng
Bên bờ hoa lá thơm lừng
Có con nai nhỏ giật mình dưới hoa
Nàng thơ bay lượn giao hòa
Bên bầy tiên nữ la đà suối mơ
Có ai chân nhẹ như tơ
Bước quên ngơ ngẩn đến bờ cỏ lau
Ô kìa một dáng yêu kiều
Ngủ quên trong cỏ - môi điều nở hoa
Bầy tiên tung cánh bay xa
Còn nàng tiên nhỏ nhẩn nha gío ngàn
Mơ tiên giấc mộng hoa vàng
Khép mi ong bướm dịu dàng lượn quanh
Cánh hồng nhẹ phủ yến oanh
Mong manh dáng ngoc như gần như xa
Kìa chàng Từ Thức hay là...
Người tung thơ phú la đà quanh tiên
Hồn thơ ngơ ngẩn hữu duyên
Nên nàng tiên nhỏ ngủ quên dưới trần
Nhẹ nhàng chàng bước lại gần
Thả tình vào mộng - thã vần vào thơ
Suồi ơi sao cứ ngẩn ngơ
Xe duyên chiếc áo với thơ thành tình
Xe cho duyên thắm duyên xinh
Cho thơ chàng ấy tỏ tình suối tiên
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Em Xây Nhà Mới

Em xây ngôi nhà mới
Cao đến bao nhiêu tầng
Làm sao anh đi tới
Chót đỉnh trời yêu thương

Em nhà thơ kiến trúc
Lúc nào cũng lâng lâng
Tâm hồn luôn hạnh phúc
Cho sóng tình cao dâng

Em xây hòai xây mãi
Ngôi nhà em khang trang
Thành lâu đài tình ái
Bao giờ em đón chàng

Nhớ gắn cầu thang máy
Để lỡ anh hụt hơi
Cũng chẳng gì ngần ngại
Thang đưa tới đỉnh đời

Nguyên Đỗ

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-30 17:05:47MM_Ngoc>
Trái tim si tình

Em là ai... anh cũng là ai...?
Mà xây ngôi tình ái lâu dài
Để cho hoa lá chen nhau thắm
Để ong để bướm vội tìm nhau
***
Những dòng thơ chẳng chút buồn đau
Đùa vui với gío chẳng âu sầu
Này câu âu yếm - câu tình ái
Vương vần hồn thơ - vương vấn nhau
***
Từ độ thơ cuối nguồn sông sâu
Chiếc lá vàng mơ mắc nhịp cầu
Cô em quảy gánh tình đêm Hạ
Ngân Hà bến ấy nặng lòng nhau
***
Gío ơi cho thơ hỏi đôi câu
Sáo diều vi vút có nhớ nhau ?
Mà lâng lâng thế lòng chi lạ
Như fím tơ đồng ngập hồn ta
***
Ta gửi lòng gió cuốn đi xa
Gửi tình ta dù có muộn mà
Nhưng người ơi hãy vui lòng nhé
Một chút tình cũng vẫn thăng hoa
***
Đồng trống thơ hay gío hát ca
Còn ta tim ấy đã giao hòa
Ai ơi giữa dùm hồn thơ nhé
Có giữ dùm không lửa tình ta...?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trang Thơ Nàng Kiến Trúc Sư


Anh vào trang riêng biệt
Đọc từng giòng thơ em
Những lời thơ tha thiết
Ru anh vào mơ đêm

Đôi khi rất tinh nghịch
Như thuở học Duy Tân
Phá thầy cô thỏa thích
Tương lai như bất cần

Phác họa từng dinh thự
Vẽ kiểu từng ngôi nhà
Thế cũng là vui chứ
Nhưng tình luôn thiết tha

Em vẽ từng ước mộng
Những chiếc cầu trên sông
Những buồn vui cuộc sống
Đâu thể quên ánh hồng

Đã khuya mắt buồn ngủ
Em vẽ hộ giấc mơ
Vẽ đơn sơ phúc hậu
Cho đời thêm ý thơ

Nguyên Đỗ
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-30 17:09:29MM_Ngoc>
Đã khuya mắt buồn ngủ
Em vẽ hộ giấc mơ
Vẽ đơn sơ phúc hậu
Cho đời thêm ý thơ

Nguyên Đỗ


NGỦ ĐI ANH

Ngủ đi giấc ngủ êm đềm
Ngủ đi duyên thắm chỉ hồng se tơ
Ngủ đi trong gío tiếng thơ
Ngủ đi đêm sẽ dệt mơ cho tình
Ngủ đi dù có một mình
Ngủ đi tiếng mẹ ru mình à ơi
Ngủ đi quên chuyện buồn đời
Ngủ đi chỉ thấy những lời thân thương
Ngủ đi cho dạ tơ vương
Ngủ đi cho hết con đường tìm nhau
Ngủ đi tình sẽ đến mau
Em ru giấc nhé ngày sau ngủ bù
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-13 11:29:45MM_Ngoc>
ĐỢI CHỜ

Nhà em ngay khúc quanh đây
Cũng cùng dấu đó vết đây chân mà
Trăng treo mấy độ mù xa
Ngóng người lũ khách san hà ghé chơi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-12 05:44:59vũkimThanh>
BÊN EM

Cho dẫu đôi đường có cách xa
Trăng non, Sao lạc … tận Ngân Hà
Anh đến bên em mùa Thu chết
Chút duyên còn, hết… mộng tình ca

Cho dẫu tình ca có truân chuyên
Nhạc Thu tơi tả giấc mộng tuyền
Hai trái tim đau hòa tâm nguyện
Dòng thơ dòng máu quyện trời uyên

Muôn kiếp gối hồng rưng rưng lệ
Cung đàn thế hệ có lao lung
Em hỡi vì thơ ,tình nhân thế
Hoà tan Thơ lệ dẫu lạnh lùng

Vũ kim Thanh
0