📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.170 lượt xem — Trang 13 / 38
HOANG TƯỞNG

anh ngỡ như là môi mắt em
đang đêm thức giấc chợt mơ màng
đường sang bên ấy chiều qua vắng
định đến thăm em lại ngập ngừng
sợ gió ghen ăn mây tức ở
hay người bên ấy có quên chăng?
mãi rồi chiều xuống mưa che lối
chừng tưởng đêm về mơ thấy em



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
Trăng treo mấy độ mù xa
Ngóng người lũ khách san hà ghé chơi

..........
Ghé nhà thục nữ xem tranh
thăm câu quan họ, thăm anh chị già
thăm đàn con trẻ ê a
hỏi rằng thục nữ đã là mấy...sui
0
Ghé nhà thục nữ xem tranh
thăm câu quan họ, thăm anh chị già
thăm đàn con trẻ ê a
hỏi rằng thục nữ đã là mấy...sui


Hì hì tui mà có sui....?
Chỉ có súi dại đó thui người à
Xem tranh thì cứ xem mà
Còn sui thì ghé qua nhà kế bên
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Khi nhớ em

Khi nhớ em từng phút muốn gọi tên
Để nới ấy em nghe từ trong gió
Gío sẽ đến thì thầm lời nói nhỏ ...
Rằng em ơi anh đang nhớ em

Khi nhớ em bỗng ngập ngừng bước chân
Góc phố quen - tiếng rao nghe buồn qúa
Chiếc nón lá che nghiêng cô gái lạ
Xôi đậu xanh chiu chắt hạt đầu mùa

Khi nhớ em giọt mưa cũng dư thừa
Anh thơ thẩn chẳng buồn che vai áo
Mái hiên đó ....cơn mưa xưa ...một dạo
Em nép vào anh - hơi thở ngọt ngào

Khi nhớ em từng cơn gío lao xao ...
Vòm me nhỏ buồn - lá rơi lả tả
Con ve lặng thinh nép vào tán lá
Nắng trải nhạt nhòa ... lên nỗi nhớ em

Khi nhớ em đêm hằng đêm khát khao
Với một vì sao trên cao vời vợi
Cài lên tóc em - Cuộc tình mong đợi ...
Và em mỉm cười .... Khờ dại ... tim anh



- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-30 10:16:26MM_Ngoc>
YÊU XUÂN

Mùa Xuân hoa lá vui cười
Sao lòng ai nỡ buồn nơi xứ người
Dù rằng chốn nọ xa xôi
Nhưng Xuân đâu có làm người buồn đau
Xin đừng than trách bể dâu
Ai không có một niềm đau riêng mình
Mùa Xuân hoa nở thật tình
Lòng Xuân sẽ nở riêng mình - riêng ta
Trong lòng Xuân mãi chan hòa
Tình yêu sẽ đến mặn mà cho ai
Yêu Xuân yêu cả nắng mai
Yêu em yêu cả ngày dài lẫn đêm
Ơ kìa nụ đã tròn thêm
Hoa kia sẽ nở môi thêm thắm hồng
Nụ tình hé đó...đẹp không...?
Hoa tình rực rỡ...Xuân nồng ai ơi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Em Xây Nhà Mới

Em xây ngôi nhà mới
Cao đến bao nhiêu tầng
Làm sao anh đi tới
Chót đỉnh trời yêu thương

Em nhà thơ kiến trúc
Lúc nào cũng lâng lâng
Tâm hồn luôn hạnh phúc
Cho sóng tình cao dâng

Em xây hòai xây mãi
Ngôi nhà em khang trang
Thành lâu đài tình ái
Bao giờ em đón chàng

Nhớ gắn cầu thang máy
Để lỡ anh hụt hơi
Cũng chẳng gì ngần ngại
Thang đưa tới đỉnh đời

Nguyên Đỗ

Kết Thân

Ngôi nhà xây đã từ lâu
Mà sao mãi chẳng gặp nhau một lần
Ngôi nhà nào phải mấy tầng
Đâu cần thang máy - chỉ cần muốn lên
Ngôi nhà đâu đó kề bên
Bắc chiếc thang gỗ cũng lên mái nhà
Chỉ cần chiếc thang thật thà
Đừng gẫy ngay giữa - mái nhà đâu cao
Nhìn trời nhìn đât - nhìn nhau
Chìa tay - chìa má cùng nhau lời chào
Cuộc đời nào cũng bể dâu
Cuộc tình nào cũng ít nhiều hư hao
Ai ơi thơ đã dâng trào
Lòng kia cũng đã... cần đâu nửa lời
Quen nhau dù có đôi nơi
Nguồn thơ vẫn mãi muôn đời vấn vương
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Em Xây Nhà Mới

Em xây ngôi nhà mới
Cao đến bao nhiêu tầng
Làm sao anh đi tới
Chót đỉnh trời yêu thương

Em nhà thơ kiến trúc
Lúc nào cũng lâng lâng
Tâm hồn luôn hạnh phúc
Cho sóng tình cao dâng

Em xây hòai xây mãi
Ngôi nhà em khang trang
Thành lâu đài tình ái
Bao giờ em đón chàng

Nhớ gắn cầu thang máy
Để lỡ anh hụt hơi
Cũng chẳng gì ngần ngại
Thang đưa tới đỉnh đời

Nguyên Đỗ

Kết Thân

Ngôi nhà xây đã từ lâu
Mà sao mãi chẳng gặp nhau một lần
Ngôi nhà nào phải mấy tầng
Đâu cần thang máy - chỉ cần muốn lên
Ngôi nhà đâu đó kề bên
Bắc chiếc thang gỗ cũng lên mái nhà
Chỉ cần chiếc thang thật thà
Đừng gẫy ngay giữa - mái nhà đâu cao
Nhìn trời nhìn đât - nhìn nhau
Chìa tay - chìa má cùng nhau lời chào
Cuộc đời nào cũng bể dâu
Cuộc tình nào cũng ít nhiều hư hao
Ai ơi thơ đã dâng trào
Lòng kia cũng đã... cần đâu nửa lời
Quen nhau dù có đôi nơi
Nguồn thơ vẫn mãi muôn đời vấn vương



Cho NP góp thêm viên gạch xây nhà nhé

Ngôi nhà em đã xây xong
Sao anh chưa đến, chờ mong mỏi mòn
Ngôi nhà bên suối con con
Có hàng hoa thắm có hòn núi xinh
Cô đơn em có một mình
Đón trắng bên suôi đón tình nên thơ
Anh ơi em đợi em chờ
Mong anh đến bến đến bờ yêu thương


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
0
Trích đoạn: Như Phương

Em Xây Nhà Mới

Em xây ngôi nhà mới
Cao đến bao nhiêu tầng
Làm sao anh đi tới
Chót đỉnh trời yêu thương

Em nhà thơ kiến trúc
Lúc nào cũng lâng lâng
Tâm hồn luôn hạnh phúc
Cho sóng tình cao dâng

Em xây hòai xây mãi
Ngôi nhà em khang trang
Thành lâu đài tình ái
Bao giờ em đón chàng

Nhớ gắn cầu thang máy
Để lỡ anh hụt hơi
Cũng chẳng gì ngần ngại
Thang đưa tới đỉnh đời

Nguyên Đỗ

Kết Thân

Ngôi nhà xây đã từ lâu
Mà sao mãi chẳng gặp nhau một lần
Ngôi nhà nào phải mấy tầng
Đâu cần thang máy - chỉ cần muốn lên
Ngôi nhà đâu đó kề bên
Bắc chiếc thang gỗ cũng lên mái nhà
Chỉ cần chiếc thang thật thà
Đừng gẫy ngay giữa - mái nhà đâu cao
Nhìn trời nhìn đât - nhìn nhau
Chìa tay - chìa má cùng nhau lời chào
Cuộc đời nào cũng bể dâu
Cuộc tình nào cũng ít nhiều hư hao
Ai ơi thơ đã dâng trào
Lòng kia cũng đã... cần đâu nửa lời
Quen nhau dù có đôi nơi
Nguồn thơ vẫn mãi muôn đời vấn vương


Cho NP góp thêm viên gạch xây nhà nhé

Ngôi nhà em đã xây xong
Sao anh chưa đến, chờ mong mỏi mòn
Ngôi nhà bên suối con con
Có hàng hoa thắm có hòn núi xinh
Cô đơn em có một mình
Đón trắng bên suôi đón tình nên thơ
Anh ơi em đợi em chờ
Mong anh đến bến đến bờ yêu thương



Đi Ngang Dinh Thự

Đi ngang nhà mới nhiều vòng
Thấy bầy chó dữ trong lòng thất kinh
Trước nhà rực rỡ hoa xinh
Hàng hàng thẳng tắp thắm tình nước non

Giữa thành phố lớn Sài Gòn
Nhà cao cửa rộng cháu con cấp nào
Không chừng con tướng bốn sao
Ta còn chân đất hỗn hào trèo chăng

Không chừng bầy khuyển cắn nhăng
Ba chân bốn cẳng chẳng đằng chạy đâu
Chưa gì, chẳng thấy mặt nhau
Lỡ ra treo cổ chặt đầu phanh thây

Ngập ngừng chẳng biết sao đây
Thấy ông lão gác vẫy tay đuổi người
Chỗ này không phải là nơi
Cút đi kẻo chết cả người lẫn ta

Nguyên Đỗ
0
Đi Ngang Dinh Thự

Đi ngang nhà mới nhiều vòng
Thấy bầy chó dữ trong lòng thất kinh
Trước nhà rực rỡ hoa xinh
Hàng hàng thẳng tắp thắm tình nước non

Giữa thành phố lớn Sài Gòn
Nhà cao cửa rộng cháu con cấp nào
Không chừng con tướng bốn sao
Ta còn chân đất hỗn hào trèo chăng

Không chừng bầy khuyển cắn nhăng
Ba chân bốn cẳng chẳng đằng chạy đâu
Chưa gì, chẳng thấy mặt nhau
Lỡ ra treo cổ chặt đầu phanh thây

Ngập ngừng chẳng biết sao đây
Thấy ông lão gác vẫy tay đuổi người
Chỗ này không phải là nơi
Cút đi kẻo chết cả người lẫn ta

Nguyên Đỗ


Đừng nói như vậy

Nghe sao tự ái qúa đi
Xưa nay Ngọc chẳng làm gì hại ai
Ngọc đây chỉ là thợ may
Cầm cây thuớc kẻ quệt ngay một đường
Áo quần thì cũng bình thường
Làm ăn chân chất - xem thường người gian
Ai ơi sao đã vội vàng
Nói cho Ngoc phải buồn mang trong lòng
Đi đâu chớ có lòng vòng
Thẳng đường mà bước - ngẩng đầu mà đi
MM_Ngoc chẳng là gì....
Tự tin vốn dĩ ... nghĩ suy tận nguồn
Bạn bè khắp chốn cùng phương
Chưa ai nói Ngọc những lời như Anh
Thơ này Ngọc gửi mới nhanh
Yahoo không có - chỉ đành gửi đây
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Ui Cha!


Ui cha, xin lỗi Ngọc nha
Vốn hay viết bậy phạt ba chục hèo
Viết đùa, em lại làm eo
Chọc chi cho khổ thôi treo thơ buồn

Giận à, thật khổ anh luôn
Người dưng, xin lỗi, phạt khuôn gạch về
Phạt anh lội mấy mươi khe
Leo bao nhiêu núi hả hê lòng người

Em buồn anh cũng chẳng cười
Đùa vui giờ khóc chết người hay chưa
Thôi, mời em uống nước dừa
Hả ngày nắng quái viết bừa khổ anh

Thôi em, cho nụ cười lành
Thanh Thanh Ngọc nhé phạt anh những gì
Phạt anh quỳ, anh sẽ quỳ
Mòn hai đầu gối cũng vì tội anh

Nguyên Đỗ
0
GIẬN

Giận rồi chẳng làm thơ đâu
Để anh khỏi phải ngày sau.... bực mình
Giận lên tới tận Thiên Đình
Mây sà xuống thấp dập dình đợi mưa
Giận rồi dứt khoát hơn thua
Ba ký lô kẹo ai thua tính tiền
Giận cho tới tận cửa Thiền
Nữ Tu nhìn thấy cũng ghiền...bỏ tu
Giận Ai qúa...khóc hu hu
Chờ rơi gịot lệ - vác lu đựng buồn
Ai ơi đừng có mà thương
MM_Ngoc mà giận - tìm đường trốn ngay
Nếu không dỗ hết cả ngày
Dỗ luôn cả tháng ...dỗ ngày dỗ đêm
Dỗ được mới giỏi àh nghen.............
..................
Vì nàng MM_Ngoc...một phen tức cười
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Ui trời ui, thế xì Nguyên theo lời bạch sư phụ nói trong băm sáu chước, chạy trước là Chẩu La! Tẩu nha!
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-31 21:07:40MM_Ngoc>
Thủa xưa

Hồi xưa mình chơi năm - mười
Anh vờ thua để em cười ngất ngư
Nắm bàn tay nhỏ khư khư
Sợ anh biết được ra như thế nào
Anh cười...còn em làm cao
Thắng anh...em cứ tự hào mình khôn
Bây giờ xa xóm xa thôn
Bây giờ mình đã xa rồi tuổi thơ
Bây giờ Trăng khuyết trăng mờ
Xa nhau chẳng nhớ ngày thơ vui đùa
Anh đi tới sứ sương mù
Còn em đâu đó mịt mù quê hương
Lạc vào trốn đó tha phương
Anh ơi có nhớ có thương quê nhà
Có nhớ dưới gốc cây Đa
Anh đã tặng chiếc lá vàng cho em
Ngẩn ngơ em mãi chờ xem
Còn lời nào nữa...anh quên nói rồi
Để rồi trăng sáng bồi hồi
Để rồi cứ ngóng trông người đêm trăng
Nhưng đời em mãi gía băng
Vì anh ơi đã xa làng xa quê
Chúng mình đã lỗi câu thề
Nên Trăng đã khuyết - nên tình bay xa
Vẫn còn đây chiếc lá Đa
Ngậm ngùi nhớ mãi hai ta năm - mười
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Năm Mười


Thưở xưa nhắm mắt năm - mười
Mười lăm chạy trốn ẩn người bụi cây
Hai mươi nằm ở chỗ này
Hăm lăm chui xuống chỗ lầy trốn em

Ba mươi em chạy đi tìm
Băm lăm trốn kỹ ai tìm được đâu
Bốn mươi con mắt đỏ ngầu
Bốn lăm chực khóc buồn sầu bỏ đi

Năm mươi ló mặt cười khì
Chưa chi bỏ cuộc chơi chi lạ đời
Em thôi khóc, bật tiếng cười
Tại anh trốn kỹ biết nơi nào tìm

Năm mười chơi mãi vì em
Năm mười lăm tuổi trái tim dậy thì
Năm mười em nhắm mắt đi
Nhẹ nhàng anh cúi vội mi má hồng...

Nguyên Đỗ
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-02 07:53:17MM_Ngoc>
Nửa khuya

Nửa khuya tỉnh giấc
Mỉm cười đọc thơ
Ở đâu thế nhỉ...
Hay còn trong mơ ?
**
Đã chót ngu ngơ
Dại khờ thế đó
Ngày diều gặp gió
Đêm diều còn say
***
Cho ta hỏi này
Ai hay trăng lạ
Nửa vành băng gía
Nửa vành ngát hoa
***
Gần nhiều...phong ba
Xa tình...lai láng
Ngày thì quên lãng
Khuya về đa mang
***
Đêm Hạ mưa hoang
Uớt mềm dạ khúc
Tình như kết nụ
Mơ về lãng du
***
Tiếng đàn diù dặt thiên thu
Tiếng tơ lòng mãi phù du hỡi Người
Nửa khuya hồn lặng chơi vơi
Nửa khuya chốn ấy bồi hồi hay chăng...?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-03 10:25:08nguyens>
ĐÀM PHÁN

mỗi tuần chỉ có một lần nghe
ít quá em ơi chẳng đặng đừng
đòi hỏi thì anh nào có dám
một lần đành vậy cũng không sao

nhận đi , anh nhé mỗi đầu tuần
lâu mãi rồi anh sẽ lại quen
anh có nhận không? em tính lại
có ba chữ nhé - một tuần thôi



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-03 09:01:42MM_Ngoc>
SÍNH LỄ

Lấy Trời làm khay đựng trầu
Lấy Trăng xếp lá trầu không hỏi nàng
Lấy Sao thay trái cau vàng
Lấy Mây trắng để têm tình say vôi
Mặt trời chiếc nhẫn sáng ngời
Ngân Hà lóng lánh quanh nơi cổ nàng
Này Sao Trinh Nữ dịu dàng
Lung linh như giọt tình tang trâm cài
Sao Hôm sánh với sao Mai
Là đôi tinh tú trên tai người tình
Em ơi chớ có làm thinh
Chịu anh đi nhé chúng mình thành đôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
VƯƠNG TÌNH

Nắng buồn chở gío đi chơi
Chở thơ với thẩn khơi khơi khắp đường
Thơ thì toàn những vấn vương
Nên đi giữa đường mắc vạt áo ai
Lỡ rồi nên chẳng nguôi ngoai
Lượn như chim Én gỡ hòai không ra
Ô kìa dưới cánh hoa Trà
Sợi vương cánh Én mượt mà gieo lên
Gío ơi tình chẳng có tên
Nên thơ chẳng có đường lên với tình
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-03 01:16:33tulipdenus>
Ảo mộng

Thơ tình lượn giữa thinh không
Tim yêu lượn giữa mùa đông hồn người
Đêm qua trăng cứ chơi vơi
Nửa khuya lẳng lặng nhìn trời ngắm sao
Buồn buồn nên tim hư hao
Hững hờ thơ biết thủa nào ngân nga
Vẳng nghe con sóng Ngân Hà
Đẩy đưa thuyền mộng vỡ òa nhớ nhung
Bao tháng ngày vẫn ung dung
Sao nay bỗng thấy nghìn trùng cô đơn
Ở trong lòng loạn dỗi hờn
Khi dòng thơ ấy dập dồn đổi trao
Này nghe cung bậc ba đào
Tiếng tình với tiếng ồn ào đoản gươm
Biết rằng ai nhiều tơ vương
Khắp đây khắp đó gửi thương thơ tình
Nên ta chỉ muốn vô hình
Đứng trong ảo mộng một mình họa thơ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-03 02:27:26maiyeuem>
                               CÓ LẼ 
người đâu mắc đọa yêu thơ
Từng đêm thức giấc chắc chờ người thương
lời thơ toàn chữ vấn vương
Có lẽ người đã nhớ thương một người??
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0

BIẾT LÀ
Nửa đêm thức giấc gọi tên
Thời gian ,con lắc vẫn đều đều quay
Nửa mê nửa tỉnh hồn say
Bổng dưng lòng nhớ đến ai lạ lùng
Chắc là nỗi nhớ mông lung
Vầng thơ ai đã họa cùng giấc mơ
Gác tay lên trán thẫn thờ
Muốn vào giấc ngủ mà thơ cứ đùa
Nào mây gió nước ôi thua
Nào trăng với nguyệt cứ đùa chán ghê
Sao mà cứ thế lạ ghê
Xua đi nhưng cứ tràn về trong ta
Hình như đang nhớ người ta
Biết là ảo mộng nhưng mà cũng yêu
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
Trăng Đêm Hè

Ánh trăng chênh chếch vòm me
Trốn ai mà lại đang che miệng cười...?
Chẳng tròn như tuổi đôi mươi
Mà sao miệng cười xinh thật là xinh
Thì ra Trăng đứng một mình
Đọc thơ Thư Quán - Trăng tình ngất ngây
Thơ ơi sao làm trăng say
Để trăng không nở rạng ngày ngủ yên
Gío ơi đứng lại bên thềm
Đừng xô đi những buồn phiền của thơ
Khi buồn thơ thả hồn mơ
Làm trăng khuyết nghẹn giấc mơ tự tình
Khi vui thơ lại ta - mình
Trăng đang trốn cũng - giật mình cười theo
Trăng cười ai đó thả neo
Thuyền tình đã chở bao nhiêu là nàng..?
Làm cho sông cứ âm vang
Câu hò tình tứ nhặt khoan đêm hè
Trăng chui ra khỏi vòm me
Để trăng soi sáng đêm hè cho thơ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Vô Tình

Vô tình đến - vô tình đi
Vô tình ai đã quên gì hôm qua
Vô tình để mặc người ta
Vô tình đánh mất thật thà con tim
Vô tình trăng chẳng tròn đêm
Vô tình quay quắt - mình ên dỗi hờn
Vô tình cười mỉm...nhiều hơn
Vô tình rót mật nụ thơm thơ tình
Vô tình nhớ qúa...thất kinh
Vô tình biết được lòng mình nhớ ai

- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trích đoạn: MM_Ngoc

Vô Tình

Vô tình đến - vô tình đi
Vô tình ai đã quên gì hôm qua
Vô tình để mặc người ta
Vô tình đánh mất thật thà con tim
Vô tình trăng chẳng tròn đêm
Vô tình quay quắt - mình ên dỗi hờn
Vô tình cười mỉm...nhiều hơn
Vô tình rót mật nụ thơm thơ tình
Vô tình nhớ qúa...thất kinh
Vô tình biết được lòng mình nhớ ai



Hẹn

Vô tình
Giữa giấc chiêm bao
Hoa xuân đua nở
Cành đào trổ bông

Mình cười
Nửa nụ
Mênh mông
Vô chừng tôi
Với
Vô chừng
Tôi
Rơi !

Rơi vào đuôi mắt đơn côi
Nhìn qua
Ngẩng lại
Chỉ tôi
Cùng mình

Mình ơi ! Thương lắm gập ghình
Chùng chình bước
Chùng chình đi
Chùng chình...

Gánh trên vai
Nợ ân tình
Hẹn kiếp sau ở chợ đình gốc đa
Tôi hóa thân hoa
Bướm mình đến đậu
Cho hoa trả tình


4/11/2005
Đỗ Ngọc

MMN oaiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii thơ ss dzễ thương quá [;)] Mê mẫn rùi [:)]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
0
Cám ơn bạn nha. MMN làm theo cảm hứng đó mà ,thơ bạn cũng hay tuyệt vời đó chứ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tổn thọ sis ơi , sao kêu em là bạn dzạ [:o] Nghe xa lạ dzạ hix hix [:o] Bộ sis định nghĩ chơi em ra huh [&amp;o]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
0
nghi choi đâu có được chứ ,vẫn cứ nhảy vô hòai mà ,đâu làm sao mà nghỉ được nè huhuhu
- Thanh Thanh Ngọc -
0

NỖI BUỒN

Đêm nay sao tỏ rồi nhạt nhòa
Tàn đêm thương nhớ lệ càng tuôn
Vì sao nỗi buồn đêm chợt thức
Thức tại ai ơi bạn với tình??
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-05 08:58:36Viet duong nhan>
( Nàng đừng đó chờ tình vĩnh cửu
Dưới chân nàng hoa đá sinh ra )

NỖI LÒNG

Bỗng thấy nhói đau
Buồn lòng chi lạ
Khi trái tim tôi
Từ lâu hóa đá
Nào có phải đâu
Không buồn trong dạ
Nỗi buồn này theo suốt tháng năm qua
Tôi không phải là hoa đá ngóng trời xa
Mà sao
Chẳng thể dung hòa
Mãi trốn tránh tình yêu
Sao thấy đời nghiệt ngã...
Tôi muốn vuợt qua chính bản thân mình qúa
Tôi muốn con tim rộn rã tình yêu
Tôi đã muốn...đã muốn biết bao nhêu
Những điều mình không thể
Bạn ơi hãy đến với tôi
Nói lời chia sẻ
Hãy giúp tôi vượt qua được chính mình
Hãy làm cho tôi bừng ngọn lửa tái sinh
Để hoa đá sẽ thành hoa hạnh phúc
Tôi muốn sống như mọi người...
Nói được
Là tình yêu đang nở ở trong tim
Tôi muốn lòng mình run lên khi nhịp đập trái tim
Thổn thức...
Ai sẽ cho tôi những điều nhiều như thế...?
Để tôi lại là tôi những năm tháng ngọt ngào
Những năm tháng nhiều ước ao
HẠNH PHÚC
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-05 07:56:14MM_Ngoc>
Tình của biển

Dẫu là sóng dữ ai ơi
Nàng tiên biển vẫn muôn đời tung tăng
Miệng cười tình vẫn giăng giăng
Biển khơi lấp lánh bến trăng cho thuyền
Giữa đại dương thuyền chẳng yên
Giữa lòng hồ hải nào yên sóng tình
Cớ sao thyền muốn lặng thinh
Cớ sao trên biển lưới tình không giăng?
Thuyền ơi biển rộng mênh mang
Có nàng tiên biển phải mang lưu đày
Ngàn năm không hết đắng cay
Ngàn năm giữ biển đợi ngày thanh cao
Dẫu biển sống cuốn dâng trào
Dẫu phong ba dẫu thét gào cuồng phong
Giữa lòng đai dương mênh mông
Nàng tiên biển vẫn thong dong với đời
Trải lòng ra khắp biển khơi
Trải tình trên biển - thơ ơi nồng nàn
Lưới tình giăng kín hồn hoang
Cho nàng tiên biển thênh thang hải hà
Gửi tình ngàn cánh sao sa
Dâng từ đáy biển ngàn hoa cho thuyền
Xóa đi mảnh vỡ ưu phiền
Ráp con thuyền mộng bình yên trở về
Đừng nhìn biển mà não nề
Đừng quay lưng với lời thề yêu thương
Nhấp nhô trên sóng đại dương
Nàng tiên biển sẽ dẫn đường thuyền đi
Thuyền về đến bến - biệt ly
Nàng tiên biển lại trở về cõi mơ
Ai ơi biển đẹp như thơ
Giữa lưu đày hát giấc mơ về tình
- Thanh Thanh Ngọc -
0