📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.200 lượt xem — Trang 27 / 38
CHÒNG CHÀNH

Chòng chành sóng gợn lăn tăn
Thuyền duyên thuyền nợ như khăn giữa trời
Đan bằng mây gió chơi vơi
Duyên tình ai thã cất lời du dương
Quai thao nón ngữa mà thương
Chòng chành ngọn sóng thuyền vương nợ tình
Lao xao gợn sóng lặng thinh
Làn nước nghiêng ngửa lặng mình trôiiiiiiiiiiiixa
Giật mình hoa khép nhụy hoa
Bướm quên bay lượn là đà cánh rung
Liễu cười lá rủ thẹn thùng
Chòng chành sóng vỗ mình chung túp lều
Chòng chành hoa gấm ai thêu
Để trời thương nhớ bập bêu...chòng chành
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
[:)]

📎 3737853M
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-09 01:14:56MM_Ngoc>
Nụ Hồng mùa Xuân


Có một nụ hồng trắng
Từ gió
Từ nắng
Từ mưa
Từ bao la trời đất
Đang thả hương thoảng thoảng
Trong lòng
Tinh khiết giọt sương trong
Như ngàn đời vẫn thế
Gió lung lay khe khẽ
Và nụ cười mênh mông
Ta ước gì
Bão giông
Không làm Hồng nghiêng ngả
Khi tình yêu là tất cả
Không gian ngập ngời hoa lá
Tình yêu nào êm ả
Hôn lên từng nụ hoa
Hé nở đi em
Hồn nhiên giữa bao la trời đất
Ta cho em những nồng nàn chân thật
Là trái tim
Chứa đựng
Khát khao
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-10 17:53:06MM_Ngoc>
Giữ mãi


Anh
Kỷ niệm đã gấp lại rồi
Một nếp vuông ngay ngắn
Anh chặn lên bằng mảnh vỡ của thơ
Rồi đặt vào đáy sâu
Của biển mênh mang không thuyền không bến
Em
Mỗi bước chân đi tìm phương đến
Sau lưng là dấu tình buồn
Quay lại làm gì
Khi trời lạnh mưa tuôn
Vòm trời đất chỉ nhạt nhòa ảm đạm
Mỗi khi anh nhớ con đường chiều
Xin đừng làm mây u ám
Để biển vỗ về nơi của riêng ta
Cho bình yên những kỷ niệm xa
Ước buổi nào gặp lại
Khi mặt trời trên cao ai đã hái
Còn lại hoàng hôn vời vợi buông lơi
Anh và em
Ta mỉm cười nhìn bờ cát và sóng có đôi
Tung những chùm sao biển
Phủ dấu chân bao lần ta đến
Lại trở về với kỷ niệm phiêu diêu
Biển
Vẩn hát muôn ngàn lời tha thiết
Cho lứa đôi bịn rịn những chiều sang
Gió
Tung tăng tóc quyện với hồn hoang
Hương của biển ngập tràn vào dạ khúc
Sóng
Sẽ thì thầm ân tình không bao giờ kêt thúc
Cho những ai yêu biển mãi muôn đời
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-12 08:00:06MM_Ngoc>
Trăng hai mảnh

Một lần trăng vỡ làm đôi
Nửa treo lơ lửng giữa trời cười duyên
Một nửa chỉ thích ngồi im
Nhởn nha hai mảnh đi tìm tình riêng

Nửa cười chải tóc bên hiên
Ra sông giũ áo thuyền quyên gửi tình
Nửa im rầu rĩ một mình
Ra sông thả nổi ưu phiền chưa nguôi

Tình yêu như sóng nổi trôi
Khi cao hứng - khi buông lơi mặc lòng
Con nước lúc đục lúc trong
Khi vui nước lớn - nước ròng buồn so

Nửa nào cứ mãi âu lo
Nửa nào mắt biếc hẹn hò với Trăng
Gió ơi chớ có dung dăng
Đừng có vá víu như trăng chưa rằm

Ai cho trăng cái long đong
Mùa Thu khắc khoải - mùa Đông chạnh buồn
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Chị Ngọc có nhận ra em không?

Cơ mà

Cơ mà đêm nay trăng sáng
Long lanh trong đôi mắt em
Cơ mà se se gió lạnh
Đêm có hiểu được gì thêm

Đèn thành phố sương mờ lu
Sau lưng hoàng hôn thăm thẳm
Anh ơi tay em thật vắng
Từ lâu giọt nắng chưa về

Mưa ướt mềm cả cơn mê
Thời gian theo nhau tí tách
Cơ mà nỗi buồn hiu quạnh
Đêm cô đơn đến một mình

Lâu rồi trên má em xinh
Môi anh không nồng nàn nữa
Trăng vẫn tròn như lời hứa
Mà tình rơi buốt ngòai kia

Thôi em sẽ giam vào lòng
Chuyện của một lần tháng tám
Cơ mà ngày xưa lãng mạn
Anh đã yêu lắm bàn tay....

Nắng Thu

Sao anh không là nắng nhẹ
Để giữ mãi một lần thu.....?
0
Bài của nắng Thu hay lắm đó - chị Ngoc thích bài này - còn em là Thu - Đông - Xuân - Hạ tên nào cũng đẹp cả làm sao chị biết em đây?
hihihi
Em là ai cô gái hay nàng tiên?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-13 14:35:56MM_Ngoc>
Tìm lại mầu xanh


Biển buồn ai hả biển
Mà mầu xanh đi đâu
Trời thương biển phai mầu
Nên sụt sùi ngấn lệ

Bãi cát hiền như thế
Sao sóng cứ giận hờn
Con Dã Tràng nghỉ việc
Võ ốc buồn lăn nghiêng

Gió hát lời linh thiêng
Đem thuyền về với bến
Dù hải Âu không đến
Biển ơi chớ ưu phiền

Mặt trời lại vô biên
Sóng hiền hòa khúc hát
Sao biển sáng trên cát
Biển xanh chẳng phai mầu

Biển chờ thuyền từ lâu
Dấu chân kiếm tìm nhau
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Viết tiếp cho N nè:

Nhớ


Biển buồn đấy em
Nên chiều qua bão tố
Biển buồn vì nhớ
Con còng gió không lên

Biển sớm nay vắng em
Hòn Né em qua chẳng lại
Để ai ngẩn ngơ tê tái
Bãi Trước đợi mãi Bãi Sau

Cát vàng in dấu chân nhau
Dòng tên người ơi ấm lạ
Nhớ thương, nhớ thương nhiều quá
Mây trời Phan Thiết đi đâu?
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 20:46:45Nắng Thu>
Theo chị Ngọc về với biển nhé!

Biển vô tình

Một hôm em đi theo bước chân của gió
Lạc vòng quanh rồi tới biển lúc nào
Đằm trên bãi, chợt mình sao lạ quá
Biển ngỡ ngàng hay biển xôn xao?

Tiếng ghềnh đá dội niềm đau năm tháng
Bào mòn đi hết cả chuỗi thời gian
Biển dâng đầy phủ vây em nông cạn
Sóng ngập tràn đâu xóa hết hoang mang

Những thân ốc nằm phơi khô bên sỏi
Trăm năm sau ai biết sẽ về đâu?
Những dấu vết em mới vừa để lại
Quay mặt nhìn, cát phẳng lặng từ lâu

Anh cứ thế là niềm vui con nước
Rất tự nhiên đi, đến bến bờ em
Bọt biển trắng vỡ tung trong lòng cát
Cuốn vô tình ra xa mãi rồi quên

Nắng Thu
Sao anh không là nắng nhẹ
Để giữ mãi một lần thu.....?
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-15 02:26:26MM_Ngoc>

Dấu về

Mới hay đêm chẳng còn nồng nữa
Trăng quên tình hai nửa chênh vênh
Em về gom nhặt ngàn kỷ niệm
Rải dấu cho Trăng nhớ lối tình


Ta với Ta

Trăng còn một nửa hay hai
Cũng không cần nữa - chẳng ai chờ mình
Tung tăng với gió đa tình
Ta vui với cái ..hẹn tình là thơ

Tự nhủ

Lấp cho đầy mệt mỏi
Bằng nỗi nhớ như điên
Quên cho nhanh một phút
Bằng thơ rất hồn nhiên

Oái oăm

Xóa sạch tàn dư lửa
Đêm phủ kín hồn thừa
Tối đen như hũ nút
Mong phút dứt cơn mưa

Về

Về thôi bỏ động hoa vàng
Về thôi tình đã dở dang quá nhiều
Về thôi quên lửng ráng chiều
Về thôi hãy nhớ một điều quên đi

Cuối

Cuối đường chẳng còn bóng
Cuối chiều nhạt mầu nắng
Cuối gió câu ca nặng
Cuối tình hồn loãng tan

Buồn

Nhớ chi nữa nỗi đau tình
Thương chi nữa khi thình lình bỏ rơi
Xa rồi tít tắp mù khơi
Rồi đây còn lại chơi vơi bóng mình


thanh dang: Tặng

Người quên lối đó dưới mưa
Hạt giăng như ngọc -ngọt vừa bờ môi
Người quên góc nhỏ dưới trời
Sao rơi em nhặt tặng người mắt đêm

Một mai

Một mai ta gặp giữa đường
Xin dừng rẽ lối - người dưng ngượng ngùng
Một mai trầu héo - cơi không
Xin đừng vứt bỏ - ngập dòng sao đang


Trái tim lơ lửng

Gió buồn vì gió mong manh
Ta buồn vì trái tim anh không mầu
Có yêu thì bắc nhịp cầu
Không yêu gẫy nhịp buổi đầu gặp nhau

Tam Tòng

Hôm qua mới đó mà quên
Lời em căn dặn - với tên là chồng
Em về em đốt " phong long "
Để cho anh phải tam tòng như em

Tiếc

Nếu biết là em đã lấy chồng
Anh về tẩm bổ thế là xong
Mai anh mập ú cho em tiếc
Coi kiếp sau em ...phải lòng không ...?

Lửa lòng

Có chút lửa lòng cũng tắt ruị
Chỉ còn lơ lửng khói loang bay
Chiều ơi gió có về đây nhỉ
Cơi đi bếp lửa để men say

Hiểu anh

Anh ngần ngại khi trời chợt trở gió
Áo phai màu sao che nổi cho em
Anh ngại ngần nắng cháy - da nâu đỏ
Anh ngại gì - em hiểu rõ anh ơi

Cuộc đời

Nỗi buồn đủng đỉnh trong lòng
Rêu phong cả chút tình hồng nhỏ nhoi
Làm ngơ ngày tháng con thoi
Lãng quên tất cả ... mà thôi cuộc đời


Buồn


Nhỏ xuống lòng tay giọt buồn
Ngỡ như mảnh lòng vỡ vụn
Chiều qua cánh Hồng rời cuống
Trời buồn suì sụt mưa tuôn

Khúc cuối


Hai người chia tiếng ...thở dài
Rồi chia hai ngả lạc lòai từ đây
Cơn gió khúc cuối hao gầy
Hai người khúc cuối càng đầy nỗi đau

Dại dột

Tình cờ cùng trên con đò nhỏ
Một quãng sông muôn thủa vắng tình
Dẫu biết nàng sang ngang từ lúc ...
Mà sao lòng dại dột bâng khuâng


Chờ chàng

Thúc Sinh ơi hỡi Thúc Sinh
Đi đâu để lại một mình Hoạn Thư ...?
Khư khư ôm riết ...hình như
Chờ chàng Hoạn đến thiên thư ..toạ đàm


Hiến kế

Cái nón qua cầu không nắng
Làm sao chia với người ta
Cái áo qua cầu không gió
Anh xui em xẻ ba tà

Nghe lời

Cha Mẹ đặt đâu ngối đó
Em ngoan đừng liếc vòng quanh
Bây giờ một dây bồng bế
Yêu ai - ngoan - cứ mặc anh

Làm Tin

Sợ rằng con sóng rẽ hai
Chiếc xuồng ba lá làm mai cho nàng
Nửa đêm dưới ánh trăng vàng
Anh trao thuyền thúng - tặng ràng làm tin

Qua sông

Có một tin chính thức
Cầu mới vừa bắc ngang
Qua sông dễ lắm đó
Nên Sáo chẳng vội vàng

Đầu đinh

Em về ngang phố chợ
Mỉm cười nhớ chuyện xưa
Bất ngờ lăn xuống đất
Bởi cái đầu huí cua

Tan biến

Chuyện tình ai cũng có
Ai cũng cất khư khư
Chỉ mình tôi bỏ ngõ
Tình tan biến ... hình như

Quên chăng ?

Một lần anh nói với em
Sẽ quên hết cả những đêm hẹn hò
Mà sao thả mãi cánh cò
Đêm Trăng anh cứ hẹn hò cùng thơ

Chợt đau

Ta chợt nhớ - em xa ta rồi đó
Mà sao lòng chưa nỡ giã từ nhau
Ta chợt thấm nỗi xót đau sương muối
Sáng tinh mơ lá ũ rũ gục đầu

Hư Ảo

Em nhẹ bước êm như làn khói mỏng
Để hồn anh xao động giữa ngàn mây
Và cứ vậy cuộc tình mờ không ảnh
Một thoáng qua lại hờ hững tan nhòa

Vẫn biết

Anh vẫn biết - gió quên liền bờ bãi
Như em quên - in gót nhỏ bên anh
Anh vẫn biết nụ Hồng nao hoang dại
Gai se đau - va tình se mong manh


Khi mô ?


Rứa chừ em phải làm chi
Con sông đâu có thầm thì mình em
Rứa mà Trăng chỉ tròn thêm
Khi bông lúa chín - Trăng đêm ngọt ngào
Còn anh chừ ở nơi nao
Khi mô Trăng mới ngọt ngào với em

Yêu đi

Yêu đi trăng sẽ sáng hơn
Yêu đi đời sẽ là nguồn thơ ca
Yêu đi lòng sẽ thật thà
Yêu đi để thấy chỉ ta với mình
:
hihihi

Vào đây chẳng chảy ngược dòng
Chứ ở chỗ khác có lòng vẫn xuôi
Ai ơi nước lớn thì vui
Còn khi nước rút - lui cui một mình

Thế thôi

Hỏi ai người hiểu cho Trăng
Rằng Trăng vẫn mãi bâng khuâng giữa trời
Ngàn nằm nay vẫn đơn côi
Ngàn năm sau mãi thế thôi một mình


Thôi đành

Người không day dứt - quay đi
Để cho gió mãi thầm thì thở than
Người đi quên hết Thu vàng
Để cho trời đất bàng hoàng - giấc Thu

Cho nhau

Điều anh mất là điều mong em được
Lá úa vàng chẳng nứt rạn mùa Thu
Đêm dẫu buồn Trăng mãi bình yên sáng
Em xa rồi lòng anh mãi thênh thang

Nhớ

Đêm qua một tiếng thở dài
Làm trời đất bỗng u hoài - cơn mưa
Ngày buồn thấy nắng dư thừa
Chiếc nón ngày đó ... ai đưa em về ...?

Thiên thần

Có một lần anh không mơ thấy em
Là khi đó cả đêm anh thức trắng
Trong tiềm thức điểm nào bừng sáng nhất
Là nơi em ngự trị - cánh thiên thần

Cạn sầu

Nếu một chén chưa tiêu sầu
Thì anh sẽ uống cho nhầu con tím
Uống cho cạn hết ưu phiền
Cho trong nghiêng ngửa - bỏ quên thất tình

Hù ai ..?

Vác cần hỏi cá : cắn câu ...?
Hỏi cô em đã về đâu chưa nè ...?
Con cá vẫn lội dưới khe
Cô em không nói - thả bè trôi sông

TẠI SAO ???

Tại sao khi gặp làm ngơ ?
Tại sao muốn nói ... làm thơ một mình ?
Tại sao chỉ biết lặng thinh ?
Tại sao một mình lại mở lòng ra

hihihi

Trời ơi tứ tuyệt
Bị cho vào huyệt
Chắc là tận diệt
Sao mà chán thiệt


hihihi

Bích Phương ơi hỡi Bích Phương
Nàng là ai đó - rót buồn cho ai ...?
Làm cho tình thở than hoài
Làm cho cả đám cứ dài mặt ra


Cung đàn tình


Sao thế nhỉ bỗng nghe tim loạn nhịp
Từng tiếng tình gõ vào phìm tơ vương
Để từ đó phách bay hồn lữ thứ
Con tim buồn - đàn gẫy nhịp tương tư

Gương thần

Ta là một chiếc gương thần
Ai soi vào sẽ bần thần vì yêu
Soi nhiều thì yêu càng nhiều
Đứng bên liếc mắt - buổi chiều ngu ngơ

Cười và khóc

Một nửa trong tôi khóc
Một nửa nhe răng cười
Nửa khóc là vui sướng
Nửa cười vì vết thương


MÙA VÀNG

Lúa chín không thẹn tay sàng sẩy
Ta yêu mình - hạt mẩy môi non
Mùa qua mấy độ - tay còn nắng
Đêm tình - trăng vằng vặc chín vàng


Vừng ơi mở cửa

Một chút hồn nhiên
Đem gieo xuống đất
Tình nào chân thật
Nảy mầm cho nhanh
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Theo chị Ngọc về với biển nhé!

Biển vô tình

Một hôm em đi theo bước chân của gió
Lạc vòng quanh rồi tới biển lúc nào
Đằm trên bãi, chợt mình sao lạ quá
Biển ngỡ ngàng hay biển xôn xao?

Tiếng ghềnh đá dội niềm đau năm tháng
Bào mòn đi hết cả chuỗi thời gian
Biển dâng đầy phủ vây em nông cạn
Sóng ngập tràn đâu xóa hết hoang mang

Những thân ốc nằm phơi khô bên sỏi
Trăm năm sau ai biết sẽ về đâu?
Những dấu vết em mới vừa để lại
Quay mặt nhìn, cát phẳng lặng từ lâu

Anh cứ thế là niềm vui con nước
Rất tự nhiên đi, đến bến bờ em
Bọt biển trắng vỡ tung trong lòng cát
Cuốn vô tình ra xa mãi rồi quên

Nắng Thu


ừa bài thơ dễ thương lắm đó - hồi này biển động nên buồn ghê
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Học nhảy

Sao em khéo thế nhỉ
Anh có lé mắt đâu
Làm gì ra có gió
Mà váy xoay biến mầu

Chân em nhẹ thật đó
Anh bước thấp bước cao
Em lùi sau tiến trước
Anh nhức hết cả đầu

Lượn như tiên chúa ấy
Dẻo như kẹo mạch nha
Anh ngớ người ra nhảy
Sợ dẫm gót người ta

Cô bé ơi cô bé
Này anh bảo thật nha
Thôi thì mai nếu hứng
Dậy anh chút đi mà

Cười chi mà rộng thế
Mắt như lá như hoa
Cho anh ôm bé nhé
Anh mới biết nhảy mà
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Bình ỵên
Ta bước qua nhau
Làm gì có mưa ngâu tháng 7
Trong lòng không hề áy náy
Vui hay buồn chẳng phải chia đôi
Trong cuộc đời có lúc đứng - lúc ngồi
Cứ thủng thẳng đi có gì đâu vội vã
Đường ai nấy qua
Làm gì có chuyện lạ
Như gió trên trời cứ như thế bôn ba
Ừ thì đọc thơ
Thậm chí khẽ ngân nga
Vần thơ hay ai mà không thích chứ
Cũng chỉ để trái tim vô tình
Nhen lên chút lửa
Cuộc đời vơi đi nỗi buồn dao cứa
Như vậy mới chính là ta
Cứ thuần khiến như trong vườn nụ nở thành hoa
Cứ làm thơ
Cứ vui đùa hay có thể
Cả khóc vang trời như ta muốn thế
Ngẫm thấy buồn cười ( điều này giống nhau nha)
Khi vui tung tăng
Thơ sẽ thăng hoa
Khi buồn trải hết vào thơ làm chiều đến muộn
Một lần nữa lại cùng chung ước muốn
Thanh thản với thơ ca
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Biển lạ

Lẽ ra không nên đọng lại
Tình nào đã qua đi
Ngày xót xa gì mà sao cứ thầm thì
Cồn cào xô nhau oằn lưng con sóng nhớ
Đêm nằn nì bước chân
Gửi lên cát dấu tình mềm như hơi thở
Lòng thêm đau bình yên nào có dễ
Quay lưng rồi mà gió có quên đâu
Thổi cho tóc lạc vào mặt nhau
Ve vuốt
Ta kiếm tìm một mũi tên
Cắm sâu vào đêm - thở dồn trên biển
Ngày và đêm đan nhau không cần đếm
Nụ hôn mặn nồng
Vòng ôm bừng nóng
Gió thả lời ru xao xuyến
Biền yêu ta nhường nào
Ta yêu người tha thiết bấy nhiêu
Con Dã Tràng tò mò
Tìm sao biển trong đêm
Sao biển tò mò tìm ngón tay
Ngón tay tò mò vuốt ve màn đêm hoang dại
Đêm vợi vời
Biển ngất ngây
Sóng như say
Hồn như bay
Câu hát vỗ về những ân tình nơi biển đêm
Nhớ quá
Dẫu bây giờ trở thành miền xa lạ
Qua hết rồi khi biển chẳng còn xanh
Ngọn gió mong manh
Thầm thì một ước muốn
Về lại bên anh
Thật nhanh
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Phải không anh


Mình vẫn nhớ rất nhiều về nhau
Phải không anh
Sao tự giằn lòng quay mặt
Để khắc khoải dại tê khát khao chân thật
Để con đường mới đó
Trở thành vô tận xa xôi
Đâu phải chiều ngăn cách đôi nơi
Nên cafe đắng môi - nên trang báo nhìn hoài không đọc nổi
Hay ta đều có điều nào chưa thể nói
Lặng câm cho riêng mình
Thả vào gió những ứơc muốn
Chẳng ai hay
Nỗi nhớ quắt quay chỉ tự mình mới biết
Anh có ra biển một mình
Như em âm thầm với biển
Nhìn chim trời sải cánh bay đi
Có bao giờ tự hỏi
Sóng còn gì trong biển
Ta còn gì trong nhau
Sao cứ phải lặng im những ân tình muốn nói
Tự đốt cháy mình bằng mặt trời sáng chói
Tự nhạt nhoà dần trong nuối tiếc phôi pha
Bỗng mỉm cười
Sao tụi mình ngốc thế ...ô là la
Như thế mới gọi là yêu sao - lạ nhỉ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Mùa phơi váy áo


Con chim Phí hót vang rừng
Nhắc mùa chợ Phiên đến đó
Lôi ra những khèn - những nỏ
Khoe từng vạt váy đủ màu

Đầu buôn tiếng cười tiếng nói
Con suối ngoác miệng hát reo
Phiến đá giơ lưng khoe khéo
Váy mầu xanh đỏ xoè theo

Trai làng ngó nghiêng con mắt
Trai lạ liếc xéo - đá thưa
Lòng nào mềm theo khèn lá
Váy phơi ngập suối đầu mùa

Dăm bữa bước vui sẽ đến
Nôn nao váy áo thêu thùa
Nắng mưa có hề đâu chứ
Nghe lòng gĩa gạo mau thưa

Cổ chân quấn thêm màu lửa
Chợ phiên - tóc xả hương rừng
Váy thơm dậy mùi nhừa nhựa
Phiên rồi - khèn đến hay chưa

- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: Nắng Thu

Theo chị Ngọc về với biển nhé!

Biển vô tình

Một hôm em đi theo bước chân của gió
Lạc vòng quanh rồi tới biển lúc nào
Đằm trên bãi, chợt mình sao lạ quá
Biển ngỡ ngàng hay biển xôn xao?

Tiếng ghềnh đá dội niềm đau năm tháng
Bào mòn đi hết cả chuỗi thời gian
Biển dâng đầy phủ vây em nông cạn
Sóng ngập tràn đâu xóa hết hoang mang

Những thân ốc nằm phơi khô bên sỏi
Trăm năm sau ai biết sẽ về đâu?
Những dấu vết em mới vừa để lại
Quay mặt nhìn, cát phẳng lặng từ lâu

Anh cứ thế là niềm vui con nước
Rất tự nhiên đi, đến bến bờ em
Bọt biển trắng vỡ tung trong lòng cát
Cuốn vô tình ra xa mãi rồi quên

Nắng Thu

Đọc thơ mà thấy nhớ người quá.
Tại sao ko?
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-18 01:12:27MM_Ngoc>

Chiếc lá


Em không phải thiên thần anh ạ
Chỉ là cô gái bình thường thôi
Những vui buồn giận hờn cũng vậy
Khóc nước mắt sẽ tuôn rơi

Anh muốn em phải là ai
Phải khác người đời hay sao chứ
Cỏ ngoài đồng ra hoa dẫu không thơm như hương Sữa
Vẫn nồng nàn mùi đất mẹ anh ơi

Em chỉ là ngọn gió thảnh thơi
Là nhánh lá mọc giữa đồng tháng nắng
Nên không được như bông Lay Dơn trắng
Nũng nịu trong bình pha lê

Em không thể nói gì khi anh như người ngủ mê
Anh có ra đi - chiếc lá vẫn tươi xanh màu diệp lục
Rồi thời gian lá ươm vàng sắc nắng
Lại quay về nguồn cội chẳng đâu xa

Dẫu rơi rồi ta về với đất mẹ bao la
Bông cỏ dại nở kề bên chiếc lá hôm qua
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Niềm vui riêng mình


Chuyện gì cũng cho qua hết
Ngồi thiền cũng chẳng ăn ai
Chi bằng cứ tươi hớn hở
Con mắt liếc ngắn liếc dài

Câu thơ người hay ta nhớ
Thơ buồn cho rụng rơi đi
Váy hoa xoè bay tung gió
Chân chim gót nhỏ dạo hè

Lấy nắng xoa môi xoa má
Loà xoà tóc - túi ngang hông
Vi vu đạp xe trên phố
Vẳng nghe bài hát Phượng hồng

Chờ hoài chẳng ai tặng cả
Bây giờ người mặc vét đen
Đi giầy oai như tướng nhé
Còn ta dài cổ như Sên

Sáng nay trời nhiều mây bay
Thơm lừng mùi hoa góc phố
Mua đi một bông Cúc nhỏ
Tự mình tặng chiếc giỏ xe

Ghé người bán sách trên hè
Thơ ai vung vằng thế nhỉ
Gặp chàng mìm cười hoan hỉ
Thôi rồi một thoáng tình si
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Chắc khùng rùi

Tánh sao kỳ wá
Chết vẫn muốn cười
Răng còn dăm cái
Hở ra mười mươi

Mặt như bị đấm
Mắt trợn ngang mày
Méo qua méo lại
Cái miệng như say

Chết chưa không biết
Mà buồn ngây ngây
Bao giờ ngáp ngáp
Đốt lá bùa này

Xin trời phù hộ
Con chắp hai tay
Trời ơi chịu nhé
Không được nói ngay

Lầm bầm lẩm bẩm
Như bị mát dây
Một lần muốn xụm
Hai lần ...tan thây
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Ngã ngựa


Hết vui cười được rồi
Biết làm sao đây nhỉ
Rất nhiều điều phi lý
Như dây cột vào chân

Một ta gỡ không nổi
Ba người còn chẳng xong
Rối bời bời gan ruột
Ai gỡ đặng mà mong

Ngồi làm chi trên ngựa
Để ngã xuống bất ngờ
Giữa trời quang - sét đánh
Cháy từ gốc đến cành
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-20 12:29:33MM_Ngoc>
Lời tình buồn


Gót chân thả lời hẹn hò trên cát
Con Còng gió không tin

* * *
Có khi nào biển lặng im
Trở lời tỏ tình đu trên bọt sóng
Có chiều nào hoàng hôn làm cháy bỏng
Những khát khao không thù hận lời nguyền
Bầu trời xanh - Thiên di ơi chao lượn từ bình minh
Mà hoàng hôn rồi
Chưa tìm ra nơi cho mảnh đời từ lâu mỏi mệt
Biển cũng vậy
Tim đâu cho thuyền ra khơi không gió lộng
Của miền bình yên chưa thức bao giờ
Ta ngờ vực
Lời tỏ tình
Sóng sẽ cuốn trôi mau
Dấu hẹn hò ai gửi lòng vào cát
Con Còng gió đếm từng vết chân phôi pha luyến tiếc
Cát lặng thing
Biển ngàn năm chưa hết mặn mà
Con thuyền đi hoài mà biển bao la
Lời tình buồn trên biển ngân nga

* * *
Gót chân thả lời hẹn hò trên cát
Con Còng Gió không tin
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-22 14:21:43Huyền Băng>

Điều mãi là có thật


Cười trên đỉnh tròn trăng
Em có biết điều gì
Khi vành khuyên khép vào lời ru của mẹ
Tháng 7 dật dờ mưa
Đong đưa mùi Nguyệt Quế
Ai bảo mẹ gìa mà Nguyệt Quế không thơm
Tảo tần sớm hôm
Chiếc nón treo đầu hiên bạc xơ chằm lá
Nghe mùi thơm là lạ
Nắm ngải cứu ngấu khô
Vốc gạo dậy mùi , mẹ gĩa hết cám thô
Ghế lựng lên ngạt ngào mùi cơm mới
Niêu cá đồng kho vội
Miếng khế đậm đà đầu môi
Cha xuýt xoa món dưa cà muối xổi
Rổ rau muống luộc xanh rờn
Chén tương mặn mà khuya vội
Nước Vối một bát không vơi
Mẹ lại cười cho nếp gấp nhân đôi
Bàn tay chai sần - cha thương cha quý
Em hiểu không
Có bao nhiêu điều không là nghịch lý
Gừng càng gìa càng thơm
Nong gạo đầy
Bếp lửa vui rơm


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Men tình


Chiều gom vui buồn dồn lại
Ủ thành men của nồng say
Gieo vào không gian tĩnh tại
Mềm môi nhỏ giọt tình gầy

Gạt đi khoảng đời hối hả
Bước qua những vũng sình lầy
Âm vang bàn chân gieo lối
Tỏ tình mật ngọt hương bay

Nhắp chén tràn quên đắng cay
Lâng lâng xanh tầng nhật nguyệt
Tuổi nào ru lời tha thiết
Giao hoà da diết đam mê

Chia chung một khoảng đi về
Phập phồng niềm vui chín đỏ
Hoàng hôn dại tê trên cỏ
Men tình đã dậy ngất ngây
- Thanh Thanh Ngọc -
0


Dẫu rằng xa nhau

Dẫu rằng em chẳng còn ở bên anh
Cũng không muốn ngọn gío mong manh vờn qua nỗi nhớ
Em không muốn thấy anh lặng thinh lâu hơn nữa
Nụ cười này chưa đủ
Làm giấc ngủ em ngoan
Anh hãy hứa đi
Đừng để lòng trống trải hoang đàng
Con tim biết yêu - đừng bao giờ băng gía
Ở nơi đây em vĩnh hằng hơn cả
Mong mùa Xuân về nơi ấy là anh
Yên vui nào hơn khi chim đậu đất lành
Mầm non chắt chiu từng ngày trứng nuớc
Sẽ thay em suốt những mùa sau trước
Trong chồi non anh sẽ thấy em cười
Đừng nhìn mặt trời rồi chỉ thấy những chơi vơi
Giữa khoảng tối mênh mông
Có rất nhiều sao sáng
Anh ngắm đi - vời vợi nồng nàn sáng trong thanh thản
Tự tặng cho mình niềm vui bình dị nha anh
Đừng để bàn chân chỉ buớc quẩn quanh
Đừng gía băng làm con tim hờn giận
Đừng day dứt khi Xuân về con chim Én còn mơ ngủ
Đừng để tim mình chai đắng vết buồn đau

Tháng 7 dẫu trời có mưa ngâu
Xin nhớ về em bằng lòng thanh thản nhất
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Vượt qua tất cả

Em ơi
Khóc làm gì vậy
Nước mắt có rửa được đâu
Buồn đau vẫn thế
Mặt trời lên và hoa chớm nở
Anh chỉ muốn thấy em cười
Cây Xương Rồng hé chiếc nụ xinh tươi
Đâu cứ gì phải là Phong Lan chứ
Anh
Muốn gánh hết mọi đa đoan
Nhọc nhằn hề chi - vai anh chắc chắn
Xẻ chia những gì có thể
Sẽ là bóng cả cây cao
Che hết cho em - Chẳng còn những hanh hao
Chúng mình hiểu nhau
Nên cay đắng chẳng còn đâu em ạ
Giủ bỏ đi những niềm đau
Đừng để triền miên cơn khát
Thanh thản sống
Với lời thơ câu hát
Tay nắm tay - Chân cùng bước
Ta có nhau
Tình yêu không bao giờ biến dạng
Niềm vui nào hơn nửa em ơi
Chỉ còn anh và em
Hạnh phúc không lời
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-24 07:48:37MM_Ngoc>
Miệt vườn


Con gái quê em đầu quấn khăn rằn
Áo bà ba ôm eo lưng đằm thắm
Gái miệt vườn thơm mùi chi đầm đậm
Anh có về chưa chắc muốn ra đi

Ổi Sá lị chín trắng vườn - chim đến cứ mê li
Từng chùm trái lòa xòa sát đất
Trời có mưa vội đi là không được
Lá chuối che đầu ổi thơm trên tay

Nhà miệt vườn sau trước đến hay
Sông nước mên mông màu phù sa đỏ
Lúa miệt vườn chẳng nhiều như ngoài đó
Nhưng nàng Thơm dậy tiếng khắp xa gần

Con trai thôn khoác áo bà ba đen
Da rám nắng bước chân trần rắn rỏi
Tóc khét lẹt mà cứ như mời gọi
Đêm trăng lên dừa che tiếng thầm thì

Cây trái quê em nhiều lắm thấy mê
Leo hái Soài không cần cây hay giỏ
Coi chừng nhé anh rung cành - em ngó
Rớt xuống Bưng lượm trái chín vàng ươm

Vú Sữa Nội em trồng ngay hàng rào
Trưa đứng gió em ngồi chi lắc lẻo
Trái nào chín bóng lên như đầu cạo
Bứt trên tay - ai thích bóp cho mềm

Trái Mận nhiều chi mà chim hỗng thèm khen
Từng chùm trái đếm ra vào trục đó
Cứ chúm chím như môi cô gái nhỏ
Anh dòm rồi thương - chớ dám ăn đâu

Tối lên đền nhóm bếp củi Mù u
Ra ngoài đìa hớt lên vài ký Sú
Chặt 3 lát nước dừa tươi ngập Sú
Nấu bằng nước dừa tôm đỏ lựng thấy mê

Ai nói rằng nhà quê sống chán ghê
Chứ Ông chứ Bà có chịu đâu thành thị
Gió ào ào sau trước nghe mát rượi
Đâu có cần cây quạt chạy vòng quanh

Có chuyện chi lối xóm biết thật nhanh
Ai cũng muốn giúp một tay hết đó
Nhà có đám rượu đổ đầy vào khạp
Lấy gáo dừa vục lên uống một hơi

Gái quê em thiệt thà lắm ai ơi
Anh nói thương là phải lòng ngay đó
Qua dạm ngõ chỉ cơi trầu vôi đỏ
Cũng làm nàng theo đặng đó nghe anh
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Miệt vườn


Con gái quê em đầu quấn khăn rằn
Áo bà ba ôm eo lưng đằm thắm
Gái miệt vườn thơm mùi chi đầm đậm
Anh có về chưa chắc muốn ra đi




Chào bạn MM_Ngoc


LÝ TÌNH GHEN

Thì qua cũng một lòng mà
Cớ sao bậu lại hờn xa dỗi gần

Mấy hỗm rày qua dìa mà hổng thấy
Dáng bậu chờ bên dậu tím mồng tơi
Cũng không ra chào hỏi lấy một lời
Qua hổng biết đã làm chi nên tội

Con cá sầu trở đầu đuôi cá lội
Qua mình ên chỉ chèo ngược bơi xuôi
Đi làm xa chớ đâu phải đi chơi
Mà bậu để cái bụng ghen lạnh nhạt

Cô Ba xóm trên cô Tư dầu mướt rượt
Cùng cô Quỳnh cô Thắm mới dìa quê
Mà cái lòng thiệt dạ hổng có mê
Đôi môi xinh má hồng cùng son son phấn

Cứ mỗi chiều đứng nhìn mờ ngớ ngẩn
Tóc bậu dài buông thả qua bờ vai
Trắng hoa cau rơi rụng cả sân đầy
Bậu rầu gì cho khô dây lá bí

Bậu nói đi đừng ôm lòng giấu kỹ
Ghen gì qua mờ ngoảnh mặt quay lưng
Hai đứa mình đâu phải là người dưng
Bậu hổng nói nhói lòng qua đặng khổ

Hò ơ...ớ...ơ
Lý nàng ơi ! Anh thương nên phơi dạ tỏ tường
Giờ em đã hiểu chớ bận lòng.. hò ơ... mà ghen tuông

Lưu Vĩnh Hạ
0
Lặng

Có những lời nằm trong lòng rất lâu
Yên lặng đâu phải là ngủ
Cứ vậy cuộn tròn ấp ủ
Chưa bao giờ gió lay động được lời ca

nhiều khi bất chợt muốn nói ra
Nhưng gây bìm bìm níu lại
Một bông vàng hay có thể là màu tím
Ngậm lại lời từ tâm

Điều gì khiến ta phải lặng câm
Ngay cả khi lòng nổi gió
Để rồi ngàn ngày chối bỏ
Không bao giờ nói ra
- Thanh Thanh Ngọc -
0