📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.201 lượt xem — Trang 29 / 38

Chiếc ghế bên lề




Em yêu lắm hương nồng mùa Thu Hà Nội
Chiều Cổ Ngư bối rối - nhìn giọt mù giăng đầu cành
La đà lá rũ - la đà mây
Gương trong hàng dừa rũ tóc - Hồ Tây
Tóc em mượt mà với gió
Chiếc ghế trống cho vơ ngồi đó
Trăng chỉ soi tỏ bóng mình
Nên con đường cứ hun hút lặng thinh
Ngân ngấn giọt tình hi hữu
Tiếng Dề thủ thỉ bên bờ thành - rêu buồn góc miếu
Gốc Si già nua ngẫm nghĩ chuyện đời xưa
Có hai kẻ cứ lạc mãi lối đón đưa
Nên lá rụng dầy thành tầng thành lớp
Phủ kín dấu hài chưa lần hồi hộp
Mặt hồ không chao nghiêng cánh Sâm Cầm
Chiếc ghế bên lề cô đơn mãi mùa đông
Mỗi nhớ mỗi thương chỉ thấy chiều Thu gió về ngây dại
Có dỗi hờn đâu - sao chúng mình cùng xa ngái
Con đường Thu ở lại sau lưng
Mùa Thu chia hai khoảng ngược đường
Gió xua tan tác lá
Chiếc ghế bên lề bơ vơ buồn quá
Chiều nay thương bóng mình chi lạ
Hồn thơ ai lã chã - chiếc lá cuối Thu rơi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tiếng hát của cây Ngô Đồng

Con Thạch Sùng chặc lưỡi dùm chiếc đồng hồ
Đánh thức bình minh ngủ muộn
Vươn vai hái một chùm thơ xuống
Nghiến ngấu đọc thay bữa sáng hôm nay
Có rất nhiều suy nghĩ đổi thay
Về mùa Thu và những chàng trai Hà Nội
Trong lòng vui không dám nói là như hội
Cất tiếng hát câm từ đáy lòng mình
Hà Nội vào đêm
Những anh chàng với vẻ ngoài lặng thinh
Chỉ ánh mắt không dấu kín lòng nồng nhiệt
Khi mỉm cười - Trăng cũng chẳng sáng hơn như thế
Nên cầu Long Biên mãi vẫn bình yên
Chẳng có ai đòi nhảy xuống
Chỉ gío thì thào lời tình yêu nào lạ lắm
Kìa vạt Ngô đồng cứ quấn chặt lấy nhau
Bãi bồi ôm vào lòng lời tỏ tình tha thiết của giải phù sa nâu
Chờ nhau bạc đầu vẫn đợi
Ngôi sao đến từ đâu
Cứ long lanh vời vợi
Mang điều ước cho từng đôi lứa hẹn thề
Chẳng có tiếng hò khoan nhặt
Sao lòng vẫn cứ đê mê
Giữa mênh mang hai bờ
Đêm nhẹ như thơ
Cây Ngô Đồng hát mãi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Có chiếc lá thu rơi
Có mùa Thu Hà Nội
Có đi - về Say - tỉnh...
khói sương giăng.

Ngày mai là cả mênh mông
Lá rơi mấy lá sầu đong mấy đường...

HH
Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-13 02:42:51MM_Ngoc>
Lỗi nhịp

Sài Gòn mưa như người con gái lúc buồn đau
Tiếng khóc oà ra sau bao ngày câm lặng
Mưa cứ trút ngập tràn trời và đất
Em ơi khóc đi cho vơi nhẹ những lao lung

Giữ làm gì để ngẹn đắng buổi hừng đông
Ánh mắt như lời thơ buồn day dứt
Giọt nước mắt tưới vào đời chân thực
Anh muốn ghánh phần trách nhiệm trên vai em

Đường xa ngàn trùng bàn chân lấm lem
Trên vai xuôi những tháng ngày vội vã
Thương thương quá giữa lòng đời nghiệt ngã
Hãy ngả vào nhau - đi trong bão giông này

Vẫn biết anh đến trong gió cuồng quay
Khi mưa tuôn như tiếng lòng nức nở
Vẫn biết vẫn biết - khúc nhạc tình trắc trở
Lỗi nhịp nam kha - mưa gió qua đời

Ta còn gì khi trời đất tả tơi
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Góc khuất


Nơi em đứng góc Trăng thôi khuynh thành
Mờ gió thổi đêm vi vu tàn canh
Từng lời ngỏ vùi khuất dần gối chiễc
Xa xăm nhìn ngôi sao kia yên lành

Đừng gọi mưa mắt hoen ướt từ lâu
Đừng gọi gió áo lụa buồn nương náu
Đừng gọi nắng tóc xoã vào Thu vắng
Đừng gọi tên ẩn tích một đời đau

Về đi thôi về với ngày xót lại
Không tìm chi giữa gió bụi đường trường
Tẩm liệm nhé những tháng ngày vương vãi
Trói mình vào quên một phút đắm say

Nghiêng mình cười ơ này gió heo may
Lạc đâu rồi ngày vui đã xa bay
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-13 12:58:39Huyền Băng>
Lời nguyền


Nếu ai xoá được lời nguyền
Tôi thề không chọn hoàng tuyền đơn côi
Nào đâu chì có trầu vôi
Còn trong giao hưởng luân hồi cộng sinh
Ôm bao nhiêu chuyện quanh mình
Bao toan tính - vẫn thình lình nát tan
Niềm vui là chút hoang đàng
Về trong khốn khó vội vàng đứt dây
Giữa trời chim mỏi cánh bay
Thả đôi chân xuống một ngày phiêu lưu
Tôi như mảnh giấy làm diều
Bay cao sẽ rách - mưa chiều rồi tan
Cuộc đời là những hoang mang
Không nương thân phụ - đa đoan kiếp người
Gió lên bão tố tơi bời
Con thuyền độc mộc - một đời nổi trôi
Có chăng sau kiếp luân hồi
Xin cho tôi gặp được người tôi thương
Bây giờ chẳng dám tơ vương
Trọn lòng gia cảnh mà thương cho mình
Lời nguyền - lòng dạ sắt đinh
Không màng riêng lợi phụ tình từ lâu


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Chuyện hôm qua


Những câu chuyện buồn gió cuốn từ lâu
Lời thơ trở mình như vành trăng 16
Ngọt lắm tiếng tiêu tạ từ hoàng đạo
Giấc ngủ miệt mài đêm mềm trong thơ

Giờ này gió biển ru sóng ầu ơ
Con thuyến thúng tìm hoài không đầu cuối
Nên chi chẳng lưới nào vời Trăng nổi
Tình cứ bồng bềnh như mây trôi ngang

Dã Tràng ơi thôi nhé đừng đa đoan
Tình se mãi ngàn ngày không khoả lấp
Ngôi sao biển vùi vào bờ ngậm sóng
Anh và em lạc nhau giữa đất trời

Đường chân mây xa xăm lắm thuyền ơi
Cây cầu mãi vẫn chỉ là Mống cụt
Chiều băng qua con đường dài hun hút
Biển rù rì bâng quơ chuyện hôm qua
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-15 19:41:15diên vỹ>

Yêu mùa Thu hà Nội

Ngày mai em ra Hà Nội đấy
Sẽ tìm xem hoa Xấu trắng mùa này
Cổ Ngư bây giờ có ngọt ngào giọng hát
Hàng Me xao xác - tóc vương nắng tay anh

Em rất yêu nét thanh bình trên từng viên gạch cổ
Anh phủ rêu hoang từng góc phố làm gì
Để tình yêu dầy nỗi đau dang dở
Mùa Thu gió nhớ - lá rơi rụng yêu thương

Lang thang phố khuya để nghe lòng vấn vương
Lòng mới chớm gió đã hanh hao thế
Anh dặn em nhớ mang áo khoác nhẹ
Khuya quanh Hồ gío se lạnh mà xem

Chiều Sài Gòn mưa rào mát qua môi
Em ngỡ Thu từ Hà Nội gửi tới
Gió vuốt nhẹ tóc thoảng mùi hoa Sữa
Yêu Thu rồi - điều gì đó ngu ngơ


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Khuôn Mặt


Rãnh dữ dội hằn in trong im lìm mặc định
Dẫu xuyến xao cũng chẳng hiện nguyên hình
Dù ban ngày mặt trời chỉ sáng ở sau lưng
Giọt mưa ngâu là một điều xa xỉ

Vẻ nhẫn nhịn gài mắt nhìn tẻ nhạt
Ở giữa đời tự thấy mình chán ngắt
Nhưng gió ngang đời có còn hơn không
Nên thôi đành là chú sâu ngủ trong chiếc kén mùa đông

Có khuôn mặt tơ hơ chẳng che chắn nhiều mầu
Cứ việc hiện nguyên hình như giã thú
Nhếch bên mép quỷ thoát thai từ địa ngục
Rình rập thế gian như Hổ đói vồ mồi

Giữa niềm đau có ánh mắt tươi cười
Xuân chưa đến mà hoa dường muốn nở
Đôi gò má cứ hồng lên cắc cớ
Nụ Hồng nào đã thoảng lên môi ngoan

Khuôn mặt nào ta tìm giữa thế gian
Thật khoáng đạt sáng trong trên đôi mắt
Từng suy nghĩ nói lên lời chân thật
Giữa miệng đời phân định rõ đục trong
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Tiếng hát


Khi tiếng hát cất lên
Mặt hồ long lanh ngàn ngôi sao nhỏ
Chiếc là vội vàng ru mình vào gió
Đu đưa thơ thẩn tìm giấc ngủ Thu
Vời vợi đêm giăng lưới kết sương mù
Trăng trốn sau làn tóc bồng bềnh
Bàn tay cài lược
Lời ca nhẹ ru giọt sương tinh khiết
Nồng nàn quấn quýt - ngây ngất buông lơi
Từ trong xa vời ta tìm nhau mãi
Vườn khuya khắc khoải
Mênh mông mênh mông
Tiếng hát như mơ - là tiếng nói của lòng
Ngôi sao nào để ước ao ngưng đọng
Và ánh trăng là nụ hôn rất mỏng
Ngọt ngào ta gửi trao em

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-23 04:22:49Huyền Băng>

Giấc mơ ngoan

Đừng nghĩ giấc mơ là không có thực
Một thoáng hiện về một thoáng bay đi
Tơ trời như mây thả tình trong gió
Ngôi sao đầu ngõ - hẹn lối ngày về

Hãy là huyền thoại - hãy là lời thơ
Mang về đây lời tỏ tình ai đó
Giấc ngủ êm Trăng tràn lên gối nhỏ
Ta ôm vào lòng một giấc mơ ngoan

Sớm mai này mặt trời lại chói chang
Từ giấc mơ bước vào ngày thực tại
Thư thái lòng cứ muốn ca hát mãi
Ta tìm cho mình tình của nhân gian

Có là gì những điều còn trái ngang
Không làm ta buồn dù rơi nước mắt
Ta sẽ sống như mình hằng chân thật
Hạnh phúc nào bằng - giấc ngủ bình yên


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Chuyện Ông Bà


Thắp một nén nhang trước giấc ngủ của bà
Cầu mong lại được nghe bà kể chuyện
Bà vẫn khoan thai nhai trầu miệng cười lơ đãng
Ngày xa xưa Bà với Ông...
Chuyện ngày xưa con thuộc nằm lòng
Cô gái thôn bên sang mừng đám cưới bạn
Qua chiếc cầu Khỉ có chàng trai ra rước
Chàng nắm tay nàng từ đó thành Ông
Đầu nhà là nhánh của giòng sông
Chiếc thuyền nhỏ lách mình trên con rạch đẹt
Ngòai kia Giõ Lãi chạy băng băng trên Vàm rộng
Gió đẩy sóng tứ bề cuồn cuộn - Tiếng máy đuôi tôm vui vẻ cười vang
Tất cả mọi người đều đi đến chốn thị thành đa đoan
Bỏ đất bỏ vườn bỏ sông đi mãi
Bỏ lại chuyện đã thành xa ngái
Bà âm thầm hát khô những vui buồn xót rơi
Chỉ con sông vẫn lắng nghe tiếng ru hời
da diết
***
Giờ đây
Câu chuyện đã theo chân bà đi về miền liêu tịch
Con thắt lòng nhìn nén nhang dần tắt
Ông với Bà dường vẫn dắt tay nhau
Bà ơi Ông chờ chuyện kể từ rất lâu
Từ ngày gặp nhau mừng đám cưới ấy
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Quê cha


Quê cha vẫn vậy
Chiếc Tam bản khua nước
Giòng sông thật hiền giềnh lên làn sóng nhỏ
Cô gái chèo đò đưa chân người lữ khách
Qua sông rồi ngơ ngẩn nhìn theo
Bao năm quay về vườn nhà vẫn vắng teo
Chỉ có tiếng chim Sâu đếm mùa trái ngọt
Sao người đi rồi không về với bến
Để cô gái buồn thả nhớ về đâu
Bà ngả mình ngủ giấc chìm sâu
Suối tóc như mơ chảy về tiên cảnh
Con lại bước vào chuyện xưa sóng sánh
Tiếng võng kẽo kẹt ngoài hàng dừa Xiêm
Trái chim ăn không thấy ai đòi túi ba gang
Nên Bà vẫn tảo tần hôm sớm
Vườn vẫy gọi lũ chim về làm tổ
Chuyện cổ tích vườn Xòai thơm phức chim nghe
Ông ngồi coi tôm Sú ngoài đìa cặp mắt đăm chiêu
Ngẩng lên cười bằng rãnh sâu năm tháng
Chuyện của ông chỉ quay quanh nắng hạn
Vất vả tôm cá từng mùa
Miền Tây ơi niềm vui ngập tràn vẫn lẳng lặng như xưa
Con nước xuôi chèo tiễn con nước ngược
Thuyển khẳm mùa cam chín
Cô gái miệt vườn nhớ người khách thị qua sông
Chớp giật đằng đông
Bước về tiếc nuối
Mảnh đất quê Cha lại ngủ vùi trong nhức nhối
Những ngày sau vẫn còn là câu chuyện thần tiên
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Biển chết





Với biển tình như đã chểt
Dã Tràng đắp mộ từ lâu
Sóng lên cúi đầu từ tạ
Ru cho Sao Biển bạc màu

Con dốc bạc tình gió xót
Mảnh trăng nhoà nhạt phôi phai
Quặn lòng núi đau hốc đá
Hoa tang rũ trắng bớ xa

Thuyền đi nước ròng cạn kiệt
Hải Ngư chấp chới than van
Đường khuya đơn côi bóng đổ
Đâu hay biển chết mấy mùa

- Thanh Thanh Ngọc -
0
Về chưa em



Em cứ đi biền biệt mãi thế
Không trở về trong hương sữa mùa thu
Hà Nội mùa này dễ thương lắm đấy
Mặt hồ lơ đãng sương mù

Khi có dịp nhớ dừng chân Sài Gòn nhé
Đêm Sài Gòn thức trắng buồn vui
Giòng sông đêm khóm Lục bình mải miết
Đi tìm tình yêu nên tím cả đôi bờ

Nếu có ngang qua khoảng xanh Đà nẵng
Nhớ thả nhành hoa thương biển hôm qua
Phố thị hiền hoà thấm đau ghềnh đá
Ai làm cho biển can qua

Chị vừa về miền Tây em có nhớ
Miệt vườn hoa quả thơm lừng
Sông Tiền sông Hậu phù sa nặng trĩu
Đêm dưới quê thơm tôm cá nướng trui

Bao giờ em về lại thành phố biển
Nhớ chờ mùa hoa đỏ thắm đường
Thả bộ chầm chậm chiều em nhé
Cho lòng lại muốn tơ vương
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-23 04:27:12Huyền Băng>

Cúc xanh bên đồi bình minh



Có ai mơ về loài hoa Cúc Xanh
Nhỏ nhoi nở bên đồi hoang cỏ dại
Ngước nhìn trời và say xưa mãi
Nên màu xanh ngả xuống Địa đàng

Ai đã từng yêu loài hoa Cúc vàng
Chớ lạ lẫm khi nụ xanh hé nở
Chẳng nồng nàn đâu chỉ vừa nỗi nhớ
Gió gieo vào lòng một chút bâng khuâng

Giữa muôn ngàn loài hoa em có phân vân
Em là ai bông Cúc xanh bé nhỏ
Bàn tay nào nâng em gửi nụ hôn vào gió
Lời ca nào hát về nguồn cội của riêng em

Em đến từ đâu sao vườn cỏ cứ đành hanh
Ai thả tình yêu vào đời em thế
Từng cánh nhỏ dịu dàng ru tình lên tranh vẽ
Bông Cúc xanh yêu thế - nở bên đồi bình minh
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Nấc thang nào


Trời Sài Gòn mấy khi phủ khan san
Mây cố che nhịp thời gian bứt rứt
Có lẽ nỗi buồn quẩn quanh đau tức
Nhìn nấc thang đời mặt trời quên vén mây

Ai cũng vội vã bước vào vòng quay
Để con tạo cứ cười lên ha hả
Mỗi chiếc vé được thời gian soi kỹ càng bảng gía
Xóa đi từng nấc thang đời

Vẫy tay chào nhau - nên cứ vời vợi xa thôi
Cố quên hết những nỗi buồn dấu kín
Niềm vui là tình yêu - ta tự châm ngọn nến
Mặt trời sẽ hồng từ phía bình minh

Những muộn phiến xin lặng lẽ ra đi
Điều cần làm thời gian đang ngả gía
Vội lên nhé khi Mặt trời quên nghiệt ngã
Có nấc thang nào đưa nơi đến bình yên
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Cẩn trọng


Trời rất trong xanh em ạh
Em bay đi bằng đôi cánh thiên thần
Gió sẽ theo em đến nhiều miền lạ
Cho mây cứ phải bâng khuâng

Nếu có đôi lần ngẩn ngơ nhìn xuống
Dưới trời là núi là sông
Là biển ngập tràn sóng vỗ
Tình yêu làm gió mềm lòng

Em đi tìm những hân hoan phía trước
Mặt trời có hiểu gì không
Sau những cơn mưa - Cầu vồng xanh đỏ
Bước vui quên cả hẹn hò

Mỗi một vùng thương khắc một dấu ấn
Là lời thơ em thả trong ngần
Như lời tình thoảng từng mùa vĩ dạ
Để nhớ mãi ngày hôm qua

Con mắt thời gian nhìn theo em đó
Mìm cười và cũng âu lo
Không phải chỉ toàn thơm nồng hương hoa cỏ
Loài sâu cũng muốn tò mò
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Bạn bè


Tôi muốn bắt tay bạn lắm
Bàn tay chúng ta đều ấm
Nắm bàn tay rất chặt
Tôi hiểu bạn muốn chia xẻ với mọi người niềm đau

Tôi thích nhìn bạn cười
Khuôn mặt rạng rỡ vui
Khi cười mắt bạn thật trong sáng
Với tâm hồn khoáng đạt nụ cười sẽ nói thành lời

Tôi muốn nói chuyện nhiều lắm bạn ơi
Lời chia buồn - trầm xuống
Lời chân tình mộc mạc
Lời trách móc rất thẳng thắn - không gièm pha

Tôi muốn hát cùng bạn
Mọi niềm vui cứ nồng nhiệt vang xa
Ta hát về mối thâm giao kết chặt chúng ta thành bè bạn
Ta hát với nhau về những chuyện tình lãng mạn

Tôi chẳng thích nói những lời triết lý
Tôi chẳng thích cãi cọ đâu
Tôi chẳng thích nghe bạn bè chửi nhau dù bằng lời hoa mỹ nhất
Tôi chẳng thích khi thân thì nói nhau tốt - khi ghét thì nói nhau tồi

Bạn ơi
Chúng mình rất nhiều lời để nói thật vui
Nói thật đúng
Nói thật lòng
Thì sao chúng ta lại cần lời nói làm bạn mình đau
Hay sẽ chỉ làm cho chính mình đau

Tôi sẽ không bao giờ làm như vậy đâu
Mình bắt tay nhau nhé
Đôi bàn tay nắm chặt thật lâu
Chúng mình sẽ mãi là bạn của nhau
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Biển đêm

Đường ra biển gió đi hoang
Chiều nghe nhớ - gót vội quàng bước chân
Tóc buồn chi rối bần thần
Mông lung cát - sóng ngại ngần khẽ đu

Dã Tràng đau đớn mịt mù
Tìm trong cát trăng lời ru của tình
Ngôi sao nào sáng một mình
Là sao cô độc - đoạn tình hôm qua

Hoàng hôn thấm đẫm bờ xa
Còn le lói ánh chiều tà thương ai
Con thuyền giữa khoảng liêu trai
Ngọn đèn mờ tỏ chờ hoài mảnh trăng

Bước êm vào bóng đêm giăng
Chợt nghe tiếng nấc của nàng Truy Ngư
Xót xa câu hát giã từ
Gieo chi thảng thốt xa mù biển đêm





- Thanh Thanh Ngọc -
0
Hoa dại

Chẳng rực rỡ như Cúc vàng trong vườn
Chẳng sáng trưng như thảm hoa Cúc trắng
Chẳng ngân ngơ như " Bi Bi " khép nắng
Em chỉ là cánh hoa dại ở giữa gió sương

Ai ngang qua có đôi lần để ý mà thương
Bông Cúc dại vùi trắng trong vào cỏ
Nên gai góc bủa vây em trong đó
Chỉ gió đôi lần gửi lời lắc lay

Thân em mỏng manh chịu đủ đọa đày
Soi vào giòng mương trong càng thấy mình nhỏ dại
Chưa một lần được trọn tình ưu ái
Xác xơ bên vườn ươm hoa

Cuối Thu rồi gió lạnh sẽ tràn qua
Cánh khẳng khiu từng chiếc lá rơi vào gió cuốn
Mầm sống nhỏ nhoi lại vươn lên từ lùm cỏ dại
Bông Cúc đơn sơ vẫn trắng giữa đông hoang
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tình bên bờ không trăng


Chẳng Trăng biển cũng chẳng buồn
Mải vui con sóng lạc đường chiều nay
Bỏ bờ Sao biển có hay
Đêm không tìm được bàn tay mà về

Này Gió chớ nuốt lời thề
Rằng đi hay ở thuyền về có đôi
Sao trời tựa biển mù khơi
Mắt em tựa mãi vào đời của anh

Thương Dã Tràng cát chẳng đành
Bảo thầm con sóng đành hanh làm gì
Một mai lỡ bỏ mà đi
Để nguyên trên cát tình si cuối chiều

Biển đêm ôm vết chân phiêu
Khư khư giữ lại nhiễu điều gía gương
Đan vào đêm những tơ vương
Trăng không chỉ đường - tình mãi bâng khuâng
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Mở lồng cho sáo

Ơi em sao nỡ lấy chồng
Để Trăng nằm đó tồng ngồng họa thơ
Buồn gì buồn ngẩn buồn ngơ
Vu vơ tôi nhớ - ơ hờ Trăng theo

Nhớ em ngẹn tắc hạt Điều
Em thương người - rắc hạt tiêu vào lòng
Bến sông con Sáo sổ lồng
Em lấy chồng sớm - Tôi bồng người nao ?

Lục Bình thả tím bờ ao
Giờ tôi biết phải làm sao hở trời
Lồng vàng lót ổ em tôi
Câu hát nửa vời em mãi chẳng nghe

Trăng côi cặp sát đầu hè
Nghe đêm trở gió - tứ bề người ơi
Một tôi - nàng sắp có đôi
Một tôi - nàng đã quên rồi bến sông
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trở về nguồn cội

Xin cho bàn chân con đường bằng phẳng
Sóng địa chấn âm thầm ru mềm đời mật đắng
Lời chi giao chỉ một lần muốn tỏ bầy
Gửi vào mẫn cảm lời thơ

Một ngày kia trời và đất mòn mõi nghoảnh mặt làm ngơ
Ai sẽ tựa sát vào nhau để mà sống sót
Trái táo biếng nhác chưa rời bờ môi mặn ngọt
Nụ Tầm Xuân vừa chín rộ giữa Địa Đàng

Lưỡi gươm xuyên ngọt đêm đông đến độ bàng hòang
Hãy hứng trọn cho tim mình rướm máu
Để tưới đẫm những ước ao - ao ước
Cho một lần được chết giữa đam mê

Bàn chân đặt xuống đời hoang
Mỗi bước khắc dấu đường về trên thân cỏ mới
Máu thoát từ tim - rồi sẽ cùng về nguồn cội
Tìm ra nhau rồi - cơn lốc cuốn vào nhau.
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Khuất Trăng


Chẳng còn tình - chẳng vướng tơ
Trời trong vắt đuổi hững hờ làn mây
Một thời cái kén ươm say
Nở rồi đôi cánh đã bay ngút ngàn
Thủa Trăng rót mật tình tang
Cho sông cuộn sóng - tím loang đêm hè
Khi thuyền từ gĩa bến quê
Con sông khóc cạn - neo chê nước ròng
Bây giờ giữa biển long đong
Thuyền tìm về bến - cầu vồng chưa gieo
Đa tình tìm bến phiêu liêu
Ngã ba con nước thủy triều đa mang
Giăng câu thả lưới cá vàng
Chờ chiếc riù nọ sáng choang mà về
Bến xưa xóa vết Trăng quê
Vườn xưa đã úa - Đêm thề không mơ
Vỗ cho chiếc gối ơ hờ
Mới hay thuyền phụ - Bến hờ hững Trăng
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tình yêu chuồn chuồn



Rằng như cái cánh chuồn chuồn
Nắng bay cao vút - chẳng buồn lo mưa

Mặt trời có lúc trở mùa
Có khi biến sắc chui bừa vào mây

Cơn mưa chờ chán bấy nay
Trút lên đôi cánh rạng ngày ham vui

Bây giờ rũ cánh hết hơi
Bay cao chẳng đặng - đành rơi xuống sình

Chuồn chuồn quyết chí hy sinh
Nên lao vào một cuộc tình dửng dưng
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Ngỡ ngàng


Thương lắm hạt sương phủ trên tóc gió
Long lanh suối mắt em tôi
Gửi lên môi nụ Tâm Xuân dạm ngõ
Vườn ươm hương chín ngâp ngời

Quàng vai lời thơ mượt mà nhung lụa
Thơm tho thả nắng vườn chiều
Tóc mây mấy mùa buồn rơi lá chiếc
Yêu rồi lá cuốn hương Thu

Ai để Sầu Đâu ủ trong dạ ngọc
Mà mây phủ kín lối về
Quanh thềm con Ong tìm chưa thấy mật
Từng mùa hoa cỏ bâng quơ

Mùa Đông ngâp ngừng - mở choảng khung cửa
Ai thả nụ hôn môi ngoan
Tưởng như cung đàn ngân lời loạn nhịp
Mũi tên xuyên thấu Địa Đàng
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-14 09:24:57Huyền Băng>

Khúc hòa tấu


Ngân nga chuông xóm Đạo
Lay tỉnh giấc hừng đông
Sao Hôm giật mình thức
Nhẹ nhàng rơi vào lòng

Gió gửi tình lên lá
Mơn man gịot sương tan
Ngậm vào lòng hoa Sữa
Nắng thả hương bàng hòang

Tình nào vừa mới chớm
Chồi nào nhú non tơ
Chuông lay bừng giấc ngủ
Khúc hòa tấu bất ngờ

Đêm qua còn trăn trở
Sương đọng giọt ngủ mơ
Mặt trời lên rạng rỡ
Nụ Hồng hay lời thơ


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-13 01:30:28MM_Ngoc>

Áo nón gió bay





Thả bồng chiếc nón lên khơi
Cầu cho thuyền ấy đời đời buông neo
Áo bay chẵng phải nhiễu điều
Ra sông nhúng cả ráng chiều làm tin

Thương ai ngọn gió se duyên
Đầu thuyền ngơ ngẩn lưỡi liềm trăng treo
Khúc sông xưa chỉ bọt bèo
Lưới tung chẳng đặng - buồn theo Lục Bình

Gió giềnh đầu bóng Trăng tình
Xẻ ra hai nữa chúng mình một đôi
Cái áo sứt chỉ mồ côi
Nón che sợi nắng đứng ngồi chẳng yên

Mai tìm đôi gối thuyền quyên
Ấm trong ao ước giấc hiền cơn mơ
Cau trầu cha mẹ còn ngờ
Áo nón người đã họa thơ vào lòng

Trời chưa tính cuộc Trăng rằm
Cây đa chú Cuội ăn nằm với nhau
Gió lùa áo nón đi đâu
Mà câu ca đã từ lâu tang tình


- Thanh Thanh Ngọc -
0

Gió lạ


Đã se lạnh rồi hoa Sữa ơi
Góc đời êm ả tiếng chuông rơi
Phiến đá lặng thinh sương vửa phủ
Liêu xiêu câu hò hẹn cuối chiều

Chợt nghe lòng như cơn gió lạ
Gĩa từ giấc ngủ lập Đông thôi
Thủa nào giữa Hạ môi se lạnh
Hoa Sữa chiều nay nhớ ai rồi






- Thanh Thanh Ngọc -
0