<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-25 14:16:34MM_Ngoc>
Những gì chưa nói
Ngày ấy không dám tặng nhành hoa
Sợ những cánh hoa sẽ buồn ủ rũ
Ngày ấy ngàn lời cũng không là đủ
Không bình yên nên chẳng thể lựa lời
Khi chào đời là giờ khắc thiêng liêng
Trắng trong lắm mịn màng như giấy mới
Đâu có biết điều gì đang mong đợi
Nên chi bằng cừ để vậy là hơn
Sâu trong lòng chỉ biết quý nhau hơn
Dẫu câm lặng ngàn vạn lời muốn nói
Để cho gió đến dùm ta thăm hỏi
Để cho trăng lưu luyến những hẹn hò
Biết rằng người mong ta trao niềm vui
Nên không dám khi lòng không yên ổn
Tiếng thở dài nuốt sâu lời tình muộn
Giữ cho mình và riêng chỉ mình thôi
Ngày ấy không dám tặng nhành hoa
Sợ những cánh hoa sẽ buồn ủ rũ
Ngày ấy ngàn lời cũng không là đủ
Không bình yên nên chẳng thể lựa lời
Khi chào đời là giờ khắc thiêng liêng
Trắng trong lắm mịn màng như giấy mới
Đâu có biết điều gì đang mong đợi
Nên chi bằng cừ để vậy là hơn
Sâu trong lòng chỉ biết quý nhau hơn
Dẫu câm lặng ngàn vạn lời muốn nói
Để cho gió đến dùm ta thăm hỏi
Để cho trăng lưu luyến những hẹn hò
Biết rằng người mong ta trao niềm vui
Nên không dám khi lòng không yên ổn
Tiếng thở dài nuốt sâu lời tình muộn
Giữ cho mình và riêng chỉ mình thôi
- Thanh Thanh Ngọc -

