📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.197 lượt xem — Trang 28 / 38
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-25 14:16:34MM_Ngoc>
Những gì chưa nói


Ngày ấy không dám tặng nhành hoa
Sợ những cánh hoa sẽ buồn ủ rũ
Ngày ấy ngàn lời cũng không là đủ
Không bình yên nên chẳng thể lựa lời

Khi chào đời là giờ khắc thiêng liêng
Trắng trong lắm mịn màng như giấy mới
Đâu có biết điều gì đang mong đợi
Nên chi bằng cừ để vậy là hơn

Sâu trong lòng chỉ biết quý nhau hơn
Dẫu câm lặng ngàn vạn lời muốn nói
Để cho gió đến dùm ta thăm hỏi
Để cho trăng lưu luyến những hẹn hò

Biết rằng người mong ta trao niềm vui
Nên không dám khi lòng không yên ổn
Tiếng thở dài nuốt sâu lời tình muộn
Giữ cho mình và riêng chỉ mình thôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Miền Bình Nguyên xanh


Một giọt nước mắt to gói những niềm đau
chực nhô ra khỏi nơi thường trú ngụ
Môi bật hét lên vì vết thương làm mủ
Hàm răng cắt sâu hoắm vào nụ cười

Giọt nước giật mình dội thốc ra ngòai đời
Đáy sâu của hoang mang lẫm lũi
Nhìn quanh bầu trời tuyệt nhiên không tối
Chỉ trong lòng thiếu vắng niềm tin

Bao nhiêu ngày ngậm bấy nhiêu muộn phiền
Vẫn nén chặt - ràng chắc và cất kỹ
Có chi đâu mà phải làm ầm ĩ
Hồn nhiên cười qua thung lũng bình nguyên

Trập trùng những suy nghĩ không tên
Bão tố từng đợt dội lên - bình nguyên thức
Những vết cháy đen xì từ lâu hừng hực
Có một nụ hoa từ nơi đó tỏa hương

U sầu làm gì cũng cứ thế không hơn
Một mất - một còn tạo hóa là vậy đó
Mùa trước lũ lụt - mùa sau nắng nỏ
Hôm qua còn đau nhói - hôm nay vết thương lành

Thở dài một lần - trời xanh ngắt như tờ
Bao la bình nguyên quên quên - nhớ nhớ
Phảy tay 1 cái - chặc lưỡi 1 cái
Bỏ qua hết - có ai chết được nhiều lần

Dẫu cho bình nghuyên giận dữ hay ân cần
Ta vẫn cứ cười - dặn lòng muôn đời như thế
Dẫu cho lời phán truyền ngày tận thế là có thể
Có sao đâu " sinh dữ tử lành "

" Còn một chút gì để nhớ để quên "
Còn một chút gì dẫu chỉ không tên
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-28 12:54:40MM_Ngoc>
Tình yêu hoa cỏ


Đến với anh đâu cần riêng ngày đó
Sâu trong tim đã chất chứa hẹn hò
Những yêu thương và cả những âu lo
Tình yêu em dành cho anh vậy đó

Có cần chi tung hoa vòng nguyệt quế
Và những điều rào đón trước hay sau
Khi tình yêu nói thay lời mở cửa
Mặt trời lên dâng tặng đóa hồng vàng

Em chỉ là một sắc hoa riêng mang
Giản dị thôi chẳng kiêu sa anh ạ!
Hoa đồng nội mãi dịu dàng như thế
Bởi tình yêu bông hoa cỏ thật thà

Em muốn nói bằng lời yêu mãnh liệt
Nhưng trong lòng đành nín lặng anh ơi
Ngày sinh nhật không hoa hồng gửi đến
Nhánh cúc này em riêng tặng anh thôi!


- Thanh Thanh Ngọc -
0

Từ thu


Em lấy từ tôi chùm Thu nhạt nắng
Rồi em đi đâu - mang Thu đi đâu
Con đường thẫn thờ lạc trong chiều đổ
Chiếc lá trên cây vàng mấy cũng chờ

Nghe lòng nao nao người về cuối độ
Nắng xoã trên phố lá me như mơ
Chờ mong gót hài quay về lối nhỏ
Thả vào chiều nọ sợi Thu còn mềm

Em đi đâu rồi xin đừng quên tôi
Trả lại cho tôi làn Thu từ mắt
Trả lại cho tôi nụ cười hồng nhạt
Trả lại cho tôi dấu giầy lang thang

Em lấy từ tôi nát mùa Thu nhớ
Em lấy từ tôi giấc Thu đầu mùa
Em lấy từ tôi chiều Thu vụng dại
Cho tôi xin lại chỉ mình em thôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc


Từ thu


Em lấy từ tôi chùm Thu nhạt nắng
Rồi em đi đâu - mang Thu đi đâu
Con đường thẫn thờ lạc trong chiều đổ
Chiếc lá trên cây vàng mấy cũng chờ

Nghe lòng nao nao người về cuối độ
Nắng xoã trên phố lá me như mơ
Chờ mong gót hài quay về lối nhỏ
Thả vào chiều nọ sợi Thu còn mềm

Em đi đâu rồi xin đừng quên tôi
Trả lại cho tôi làn Thu từ mắt
Trả lại cho tôi nụ cười hồng nhạt
Trả lại cho tôi dấu giầy lang thang

Em lấy từ tôi nát mùa Thu nhớ
Em lấy từ tôi giấc Thu đầu mùa
Em lấy từ tôi chiều Thu vụng dại
Cho tôi xin lại chỉ mình em thôi


Em ra đi về nơi kia xa lắm
Mang trong tim nỗi buồn thương trĩu nặng
Mang tâm hồn và mang giấc mơ thu

Chiếc lá, con đường ơi có nhớ tiếng em
Réo rắt trong ai những buổi chiều lộng gió
Dòng sông hôm nào thu mênh mang nhịp thở
Em đi rồi đi xa mãi còn đâu

Em ra đi mang theo những nhịp cầu
Những câu thơ nối đôi bờ hạnh phúc
Em mang theo câu hát vàng, lời chúc
Mang nỗi u hoài và mang những vần thơ

Em sẽ trả anh trả hết mộng mơ
Trả lại anh con đường xưa nhạt nắng
Trả lại anh mùa thu vàng bất tận
Trả lại vết chân mòn con đường vắng thênh thang

Mang đi rồi em chẳng đánh mất đâu
Sẽ gửi cho anh những gì là bất tận
Sẽ trả lại những gì anh đánh mất
Dĩ vãng xa rồi...em có trả nguyên em?


Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
0

Nụ hôn
( tặng đôi môi cần nụ hôn )


Chín mọng môi non chờ đợi nụ hôn
Như bông hồng chờ giọt sương mùa hạ
Cơn mưa thẫn thờ phủ lên tất cả
Sao không giọt nào thấm nổi môi em

Vũng vẫy trong nỗi đau triền miên
Đâu rồi mảnh thiếu của nửa tình hụt hãng
Ai cho em một lời yêu chân thật
Để dại khờ tròn trịa xiết vòng ôm

Mặt trời thương em che dấu môi hôn
Nắng thuỷ tinh vỡ một chiều mong đợii
Môi vừa hé đã biết đau vời vợi
Khi giọt pha lê tan biến giữa Địa Đàng

Thả mê muội vào chân bước lang thang
Nào đâu hứng mặn nồng vào ước muốn
Nụ hôn ơi hiện thân và thoả hiệp
Môi ngoan này thánh thiện của đam mê
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Nụ Hồng đêm

Em trao tôi nụ hôn trong đêm
Nhè nhẹ thấm từng vùng mật ngọt
Nghe hối hả xát vào cơn đói
Mũi tên nào thấu tận đê mê

Cài lên nhau nụ Hồng chưa hé
Tay nâng niu một khóe môi mềm
Như huyệt mộ cuốn qua cơn khát
Một chút gì nóng rát đêm suông

Quên đi em một góc đời buồn
Xóa vào đêm cái nhìn nhợt nhạt
Gió xua đi đàn dơi tan tác
Quay về thôi đừng khóc đêm đen

Này là tôi bàn tay đưa em
Mềm mại quá - màn đêm bối rối
Xiết cho hết vòng ôm tội lỗi
Ủ cho nồng - ngây ngất men say

Em cho tôi lòng nhẹ như mây
Nụ Hồng nào tỏa sáng đêm nay
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Bông Bách Hợp
( Tặng những trái tim không muốn hóa đá )


Đuổi tất cả những ngày kia đi nhé
Chỉ còn nơi lành lặn của thơ ca
Nghe đâu chừng sẽ biền biệt rất xa
Từng khắc khoải gốc Thông buồn câm lặng

Chiếc tổ nhỏ tiếng chim ngưng bằn bặt
Lá xa cành lơ lửng chẳng về đâu
Ngày mới lên đã lác đác mưa ngâu
Nắng cuối Hạ nhạt mờ trong mắt xám

Giữa khoảng ngắn khúc giao mùa rối rắm
Con đường quen lận đận vết rêu hoang
Cánh Thiên Di có mỏi giữa chiều tàn
Tìm nơi đậu bên neo buông biển lặng

Chờ đi nhé qua đêm trời lại sáng
Chẳng ngại gì bão tố xé màn đêm
Cứ ngây ngô vì biển rất hồn nhiên
Sóng man dại rớt bên hồn hóa đá

Bay đi nhé ngậm trên môi nhánh lá
Thả vào đời ngọn gió mới thơ ca
Giữ cho lòng chỉ có tiếng ngân nga
Nơi hoang vu bông Bách Hợp đã nở
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-05 02:33:24MM_Ngoc>
Em ra đi về nơi kia xa lắm
Mang trong tim nỗi buồn thương trĩu nặng
Mang tâm hồn và mang giấc mơ thu

Chiếc lá, con đường ơi có nhớ tiếng em
Réo rắt trong ai những buổi chiều lộng gió
Dòng sông hôm nào thu mênh mang nhịp thở
Em đi rồi đi xa mãi còn đâu

Em ra đi mang theo những nhịp cầu
Những câu thơ nối đôi bờ hạnh phúc
Em mang theo câu hát vàng, lời chúc
Mang nỗi u hoài và mang những vần thơ

Em sẽ trả anh trả hết mộng mơ
Trả lại anh con đường xưa nhạt nắng
Trả lại anh mùa thu vàng bất tận
Trả lại vết chân mòn con đường vắng thênh thang

Mang đi rồi em chẳng đánh mất đâu
Sẽ gửi cho anh những gì là bất tận
Sẽ trả lại những gì anh đánh mất
Dĩ vãng xa rồi...em có trả nguyên em?



a ha bài thơ hay nhỉ

Thu và em


Em ngủ trên tay còn thơm mùi Thu
Chiếc lá hôn lên môi ngoan vừa hé
Gió vuốt nhè nhẹ làn tóc như mơ
Để anh sững sờ mềm Thu trong mắt

Cánh võng ru em hồn Thu trong vắt
Giấc mơ nồng nàn sao thắt tim anh
Gió ơi bay đi giấc Thu đọng lại
Cho tôi ngắm mãi tóc Thu hoe vàng

Gót nhỏ lang thang đồng hoang sương ướt
Trao tay cho em hoa cỏ còn mềm
Anh ươm Thu vàng vào lời muốn nói
Sao trong vời vợi không lời em ơi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-08 02:45:39Viet duong nhan>
Suối Ngọc Rừng Thu


Suối Ngọc rừng thu sương phủ mờ
Màn sương mỏnh mảnh buổi vào thu
Lá đang chuyển đổi sang sắc mới
Gió se se lạnh thật như thơ

Suối thơ tuôn chảy mạnh trong hồn
Thác đổ trên ngàn hay nụ hôn
Của một tình yêu đang kết trái
Của giây linh quí hai tâm hồn

Suối Tình ái reo ở trong lòng
Như nhạc thần tiên hết nhớ mong
Tất cả quanh đây là hạnh phúc
Nụ thương kết tụ đóa hoa hồng

Suối Mộng tình thơ phút dịu dàng
Nhớ người tri kỷ nhớ mênh mang
Người thương nửa mảnh hồn ta hỡi
Ta mất em như mất địa đàng

Suối Mơ em ạ rất nên thơ
Tình cảm dâng cao ngập bến bờ
Anh tưởng là anh ngây ngất chết
Ngập giữa thương yêu trong cõi thơ

Nguyên Đỗ

R
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0

Vườn Cổ Tích

Đêm thảng thốt trong mùi hương cau
Vườn khuya yên ả qúa
Thảm cỏ im lìm ngủ trong giấc lạ
Chỉ còn đóa Quỳnh se sẽ mở ra
Đặt nhẹ bàn chân lên cỏ mượt mà
Giọt sương bình yên cuộn tròn trên tán lá
Có điều gì ủ trong đêm - một mình ta
Thích quá
Khóm tre ngà gục đầu đứng ngủ quên
Kía Phật Di Lặc ôm bụng cười ngả nghiêng
Giữa vườn khuya - đừng có cười thái qúa
Cành Bồ đề nghiêm nghị bên hốc đá
Gió vừa về rung nhẹ mấy khóm hoa
Đêm trở mình
Đánh thức giải Ngân Hà
Thả xuống vườn khuya vài ngôi sao nhỏ
Giơ tay hứng ngôi sao nào sáng tỏ
Lời nguyện cầu huyền bí sẽ theo ta
Trăng đêm nay quên cả thật thà
Lội xuống hồ thả mình bên bông Súng
Kể cho hoa nghe chuyện tình yêu phóng túng
Của chú Cuội gìa ngồi gốc cây Đa
Bông Súng thẹn thò nên chẳng chịu nở hoa
Ồ vườn khuya
Đâu chỉ có riêng ta
Mọi lá hoa đều lắng nghe Trăng kể
Những điều ban ngày coi là trần tục thế
Đêm về truyện cổ tích mới mở ra
Vườn khuya
Thần tiên hoan lạc
Với những giấc mơ hoa
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Em ra đi về nơi kia xa lắm
Mang trong tim nỗi buồn thương trĩu nặng
Mang tâm hồn và mang giấc mơ thu

Chiếc lá, con đường ơi có nhớ tiếng em
Réo rắt trong ai những buổi chiều lộng gió
Dòng sông hôm nào thu mênh mang nhịp thở
Em đi rồi đi xa mãi còn đâu

Em ra đi mang theo những nhịp cầu
Những câu thơ nối đôi bờ hạnh phúc
Em mang theo câu hát vàng, lời chúc
Mang nỗi u hoài và mang những vần thơ

Em sẽ trả anh trả hết mộng mơ
Trả lại anh con đường xưa nhạt nắng
Trả lại anh mùa thu vàng bất tận
Trả lại vết chân mòn con đường vắng thênh thang

Mang đi rồi em chẳng đánh mất đâu
Sẽ gửi cho anh những gì là bất tận
Sẽ trả lại những gì anh đánh mất
Dĩ vãng xa rồi...em có trả nguyên em?



a ha bài thơ hay nhỉ

Thu và em


Em ngủ trên tay còn thơm mùi Thu
Chiếc lá hôn lên môi ngoan vừa hé
Gió vuốt nhè nhẹ làn tóc như mơ
Để anh sững sờ mềm Thu trong mắt

Cánh võng ru em hồn Thu trong vắt
Giấc mơ nồng nàn sao thắt tim anh
Gió ơi bay đi giấc Thu đọng lại
Cho tôi ngắm mãi tóc Thu hoe vàng

Gót nhỏ lang thang đồng hoang sương ướt
Trao tay cho em hoa cỏ còn mềm
Anh ươm Thu vàng vào lời muốn nói
Sao trong vời vợi không lời em ơi


....Tiếng thu vừa sang và cơn mơ chợt tắt
Đâu đó vang xa câu hò tiếng gió rùng lay lắt
Nàng thu ra đi trái tim anh thăt chặt
Con suối trong lành nay đã chặng nguồn yêu

Anh nói trong mơ tia nắng mỹ miều
Theo gió theo mây theo dáng em trên cỏ
Lá ướt hơi sương buổi chiều lộng gió
Ươm thu vàng cho hiện tại không em

Quá khứ rời xa thực tại...màn đêm
Như lấy mất đi đôi mắt nhìn thu nhạt
Như lấy mất ánh mắt nhìn trong vắt
Như đốt cháy rồi chút nắng của mùa thu

Đâu còn bờ vai gầy thoang thoảng nét thu
Đâu ánh mắt ai vương trên cành mơ nhạt
Đâu tiếng gió vờn đôi môi hồng thơm ngát
Đâu gót nhỏ nồng nàn tung nhịp cánh đồng thu!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
0
Đêm thu

Trời cao trong vắt bóng trăng treo
Dầy đặc tinh cầu bé tí teo
Nầy sợi mây trôi chừng đứng chựng
Kia vì sao lạc khẽ bay vèo
Lững lờ góc núi làn sương khỏa
Róc rách ven rừng tiếng suối reo
Lặng lẽ buông câu chờ mẻ lưới
Bác ngư mỏi gối ngả tay chèo


Nguyễn Khánh Chân



Suối Thu

Róc rách suối Thu vàng lá đổ
Trườn qua kẽ đá gió như reo
Vắt ngang lưng núi mây làm tổ
Vi vút heo may tiếng sáo chiều
Tiều Phu xuống núi dừng ngang suối
Qủay gánh Trầm Hương Thu cuốn theo
Ngả mình trên đá rêu hoang phủ
Giấc Thu không ngại - ngập sương mù




- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-08 08:57:08Huyền Băng>
Thức dậy




Ngóai nhìn lại nơi không cả bình minh
Trần trụi vệt xe trượt trên tháng ngày mệt mỏi
Đêm lặng câm níu bàn chân dội vào nỗi đau hấp hối
Mây không còn đứng đợi - mùa Hạ nào lãng quên

Con đường lê thê khóac hành trang buồn tênh
Cây hai bên cúi gục đầu sám hối
Đỏ au đất bụi quệt ngang màu khói
Vệt chém thời gian đau cả lối gió về

Đi băng qua miền giông bão tái tê
Nhấm nháp vết thương - trái Bồ Hòn bỗng ngọt
Sỏi đá mềm trên từng gam đời vàng vọt
Chợt nhận ra những ham muốn thật giản đơn

Được nằm trên thảm cỏ hoa Cúc trắng thỏang hương
Thả lên môi giọt sương đêm vừa lăn trên phiến lá
Ngủ một giấc nồng say giữa bầu trời đầy sao yên ả
Và hát khúc tình ca từ sâu thẳm tâm hồn

Quên đi - quên đi quên hết những đau buồn
Ngày thức dậy dười nắng vàng rực rỡ
Hàng cây bên đường chờ mưa về đâm chồi lên đó
Bàn chân thơm hoa cỏ - lâng lâng một phím tơ buông




r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-08 13:38:33MM_Ngoc>
[color=#CC0033]Tìm đâu


Tôi đi qua thời gian không tồn tại niềm vui
Chân dẫm nát những mùa Hè cháy đỏ
Tiếng Ve râm ran gọi gió
Lùm cây quặn mình khao khát tồn sinh
Gió không về
Công viên chiều muộn lặng thinh
Nghe ảo não con chim buồn lẻ bạn
Chiếc ghế vẹt mòn nhìn lá khô ảm đạm
Ngày nắng xóc hông
Đêm hiu hắt - Trăng khô
Cơn mưa cuối mùa chợt đổ
Cuốn thời gian trôi vào miền mặt trời chối bỏ
Hàng cây khoe màu áo
Nắng chiều ngủ lơ mơ
Lời hẹn hò in trên từng chiếc lá dại khờ
Thu nhẹ như làn khói loãng
Gió ngây say
Thời gian đọng ướt môi này
Tóc cuốn qua tay...
Đâu rồi - đâu rồi
Tuổi bồi hồi tiếc nuối
Ngày vui qua rất vội
Trái yêu đương như lá rụng trên đường
Thời gian ngạo mạn chẳng vấn vương
Xóa sạch dấu tình một thủa
Để lại rêu phong
Và vệt loang mực đổ
Trụi trơ chiếc ghê
Bên đường lặng câm
Thời gian đi qua không trở lại
Chỉ còn tồn tại
Công viên và chiếc lá rụng chiều qua
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-08 02:42:46Viet duong nhan>
Bâng Khuâng


Em ngần ngại khi mùa thay màu lá
Áo phai sờn chớ chạm đến vai thơ
Con Bìm Bịp đừng trốn trong ruộng mạ
Mây ngang đầu sao ngưng lại không qua

Ngày triũ nặng trong giấc hồng thơ hé
Đôi chân ngoan xinh chiếc dép chưa hoang
Lòng khắc khoải từ thủa mầm non lạ
Ủ vào đời bằng hơi ấm đơm hoa

Từ tạ đấy vẫn nghe lòng tiếc nuối
Ngàn lần hơn dõi suốt nỗi cô đơn
Đêm rớt xuống tiếc bóng tròn ngày nắng
Nếu trở về xin mãi chẳng rời xa

Em sẽ ngủ bên nụ thơm trẻ nhỏ
Xua đi rồi những giá lạnh hôm qua
Để từ đó cửa mở ra nắng gió
Tình yêu ơi lời còn đó bâng khuâng


R
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-08 02:48:47Viet duong nhan>
Chớm tình

Qua ngõ nhà em thấy ngại ngần
Dừng chân trước cửa dạ lâng lâng
Thẹn thùng tay ngắt nhành hoa giấy
Bụng muốn bước đi dạ khất lần

Trời chớm sang thu - tiễn hạ rồi
Gió chiều se sắt lá vàng rơi
Lời yêu chưa tỏ - đời ngăn lối
Đã mấy mùa qua vẫn nghẹn lời


R



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-12 08:04:21MM_Ngoc>
Giao mùa tình yêu




Ngày mơ màng khi Hạ quàng chiếc khăn Voan mới
Cơn mưa cuối mùa chở thuyền lá chênh chao
Mặt trời sau mây ửng hồng dần trên má
Gió ru đôi Sẻ - ôm cành Thu vùi quên ngủ qua hè

Ở giữa hai mùa cây ngơ ngẩn níu vội chút nắng hanh
Ngậm giọt mưa xót rơi xoa dịu nỗi đau cong cành Hạ
Thương làn môi mềm gió hôn lên chiếc lá
Có phải tình yêu cũng thả lời ong lên môi Thu

Em ơi hãy cuốn tình thả tung theo làn gió
Ngả bên tôi trên thảm lá vàng ngây
Cơn khát Hạ ngọt ngào - Mềm môi giấc nồng say
Tôi ôm trọn em vào hồn Thu vừa mới chớm

Thu rất êm sao gió cuồng si vút cao chất ngất
Vì Hạ chưa qua nên cơn khát chẳng hề tan
Cho tôi xin chỉ một phút hoang đàng
Hòa tan hết vào hồn em trong trắng

Hãy cho tôi một lần em - không nét buồn hoang vắng
Cho Thu cuồng điên và Hạ nồng nàn đến Thien Thai


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-12 10:21:10Huyền Băng>

Điều không khả thi


Tất cả mọi cơn mưa đều chảy hết ra sông
Tất cả mọi giòng sông đều đổ ra biển cả
Mọi nổi buồn sao chẳng tìm nơi khác lạ
Cứ bám chặt lấy người như Đỉa chẳng phải vôi

Buồn hay vui cũng đến thế mà thôi
Vẫn phải làm việc như điên - Và nhận cho mình phần dở cười dở khóc
Có ai mà không tự giểu cợt chính mình là đồ ngốc
Khi làm nhiều mà chẳng được bao nhiêu

Ta tự lừa dối ta như gió nói với diều
Cố gắng bay cao diều sẽ thành chim đấy
Con diều giấy có biết đường để bay không vậy
Hay chờ cho dây đứt rồi ra biển theo sông

Hãy tự tìm cho mình con đường dẫn đến tận biển Đông
Làm điều khôn ngoan hơn là mơ một miền đất hứa
Ta chẳng muốn đốt luôn mình thành ngọn lửa
Vì một ngọn lửa sẽ thiêu rụi luôn cả chính ta


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-13 09:35:33nguyens>
BÀI THƠ MÂU THUẨN

Điều không khả thi cũng là điều dễ hiểu
Vì những điều ta muốn chẳng khả thi
Hãy vui đi trong thân phận làm người
Và bình thản nhìn vòng đời xoay chuyển

Nghĩa gì đâu khi chỉ là hạt bụi
Mượn hình người trong một thoáng rong chơi
Một mai kia khi hết phận đọa đầy
Lại trở về hiện nguyên hình là cát bụi

Có đôi lúc _ quên _ đâu là điều khó hiểu
Cũng bởi vì ta chỉ nghĩ đến ta thôi
Rồi cuồng quay trong danh lợi vật vờ
Nỗi nhọc nhằn chen giận, hờn ,oán trách

Ta đóng kịch -cùng mọi người đang đóng kịch
Kịch bản tồi nhưng diễn thật là hay
Nhập vai ngay khi mở mắt chào đời
Nhận làm người -thay niềm vui bằng ngấn lệ

Có niềm vui nào không pha dòng nước mắt
Và ngấn lệ nào chẳng chứng tỏ cái hân hoan
Ai không qua -một tiếng thét chào đời?
Ai không khóc- khi người thân vĩnh biệt?

Đã biết thế -nhưng nào đâu có nhớ
Cứ quên hoài -quên mãi chẳng thôi quên
Thả hồn trôi theo cám cảnh cuộc đời
Ôi sao vậy - sao loanh quanh lẩn quẩn

Ơ ! sao lại viết những điều gì ngớ ngẩn
Cái mọi người như đã biết từ lâu
Nhắc lại chi cho rối rắm sự đời
Ôi đúng là......một bài thơ mâu thuẩn



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-15 10:10:09Huyền Băng>

Tiếng tơ lòng ( 2 )

( Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau )


Anh biết tìm hạnh phúc ở nơi đâu
Khi bàn tay lạnh lùng không hơi ấm
Chút men buồn xót viền môi khô nhám
Giọt tình buông trên giao hưởng mịt mù

Nữa quãng đời tiếng tơ tình ngác ngơ
Rơi từng nhịp rớt từng âm trĩu nặng
Đêm trầm xuống vùi chôn vào xa vắng
Cung đàn buồn day dứt rót vào đâu

Ngửa mặt cười từng tiếng nấc theo nhau
Gió xé nát những thanh âm câm lặng
Thả cho hết khúc lưu đầy quên lãng
Láy cho đau cơn lốc buốt thời gian

Ôm vào lòng từng tiếng nhặt tiếng khoan
Dây tứa máu trên phím tình hoang phế
Cung ai óan - cung ngày tàn tháng tận
Cung ly tan cung đọan tuyệt dây tơ

Ta gửi ai tiết tấu khúc mong chờ
Cho cay đăng tìm quên - mùa dạ thảo
Đêm lãng du tiếng lòng như gió bão
Ngân ngàn lời hạnh phúc có tìm nhau


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-24 07:24:58Huyền Băng>

Thế là Thu

Ai nói Sài Gòn chẳng có mùa Thu
Chứ lá vàng bay cũng nhiều nỗi nhớ
Công viên nửa chiều nắng đâu có lửa
Chỉ hanh hanh vàng gió ngủ lơ mơ

Chẳng ai ngồi giữa nắng làm thơ
Chỉ khóm Cúc nhớ Thu bừng rộ nở
Áo dài trắng nắng phủ đôi vai nhỏ
Em dịu dàng thả Thu ngang qua tôi

Ngoài đường xe tấp nập thế thôi
Người Sài Gòn biết chọn đường vắng lặng
Đi bên người yêu nắng vàng cũng mặc
Chỉ có trong nhau đôi mắt tình nhân

Ở giữa Sài Gòn chớ có phân vân
Đêm chìm xuống - gió - chao ơi là lạnh
Bến sông rất tình - Trăng vàng óng ánh
Ngồi ngắm sao trời - Đêm Thu chơi vơi


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-01 16:38:52diên vỹ>

Trăm năm Hư ảo

Mọi điều lần lượt cất cánh bay đi
Chỉ ta tưới đẫm cội nguồn nỗi nhớ
Nào ai muốn tự thiêu bằng ngọn lừa
Sao trái tim tan chảy chẳng nguyên lành

Lời khước từ - ngập tràn đáy mong manh
Nên rạn vỡ cả bình nguyên lộng gió
Đứng giữa đồi tìm quên mùi hương cỏ
Rừng đã say sao đá núi tật nguyền

Khao khát chi mất mát bấy nhiêu lần
Từng ước muốn rơi dần vào biển chết
Con thuyền tình dạt về miền tam giác
Ngày qua đời trống hoác giữa đời hoang

Đi tìm gì chốn ấy nắng lang thang
Địa Đàng hoang vu cành khô cỏ cháy
Đất tự hỏi mầm non nào trỗi dậy
Cho trăm năm hư ảo một lời thơ


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Tên Cướp đàng hoàng
Tháng mưa
Phiên tòa dõng dạc phán xét
Mọi việc ở đây phải phơi bày
Chỉ nói lời thành thật
Những vết đau trên đường được đem rưả sạch
Lòng ruột cứ thế phơi ra
Hàng cây đeo kính quặn mình trút lá
Ngả đầu không mũ - chào đón người qua
Bầu trời tu hành khoác áo Cà Sa
Vài ba miếng vá màu mây trắng
( Ngắm em đội nắng lên chùa )
Vườn Tao Đàn - chợ phiên của bầy chim sẻ
Hàng họ - sâu kiến bày bán giăng hoa
Lũ trẻ nhẵn nhụi như vừa bị cướp
Cười vang dọa sét đi qua
Khi mưa mọi tên cướp đều đeo mặt nạ
Còi hú thất thanh trên mọi nẻo đường
Luật sư giơ đồng hồ và đừng bấm trượt
15 phút
Không cần gọi 113
Tất cả mặt nạ đều được lột ra
Mưa là tên cướp đàng hoàng nhất trước phiên toà
Thành thật
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-01 10:24:42Nguyên Đỗ>
Cùng Đọc Cùng Xem

Cùng xem: Nguyên Đỗ, Nguyên Thạch, Nguyễn Hoàng, Nguyên Hùng


Cùng một lúc bốn chàng trai Nguyên, Nguyễn
Ghé vào đây chăm chú đọc thơ em
Những bài thơ như những đóa hoa sen
Nở tươi mãi trên giòng sông tình ái

Bốn chàng mơ mái tóc huyền mềm mại
Thả bềnh bồng trước ngọn gió thu sang
Tóc em trôi, em rẽ tóc hai hàng
Thả xuống lưng phất phơ trong chiều nắng

Em đi đâu mà lâu nay vắng lặng
Để thơ chìm anh tìm kiếm mãi đây
Đây rượu thơ anh em uống cùng say
Rượu ngon nhập, lời thơ hay vang khắp

Chèo thuyền lại tiếng hò ai khoan nhặt
Nẻo nào về tìm thấy lại hương xưa
Em có về theo nắng ấm buổi trưa
Để cập bến chiều nay giông bão đó


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
Tự Cảm


Hà Nội dịu dàng lay khung cửa sổ
Luồn vào giấc ngủ mùa Thu
Em cười trên chăn gối nệm
Với tay vệt nắng nô đùa
Vươn vai xô nghiêng dỗi hờn giấc ngủ
Khép lại đi nào lời ru
Nhón chân nhẹ trôi trên sàn lạnh gía
Mềm môi ngậm giọt nắng Thu
Coi này em
Nắng đầu ngày chớm nở
Hồng lên nụ hôn mới hé
Vai trần khoác hương khe khẽ
Giải áo còn vương giấc mơ
Sắc Thu ve vuốt vai hờ
Để nguyên khôi mắt môi như nắng mới
Cho mùa Thu tự điểm trang
Xuống phố thôi
Khoác vai Thu đi dạo
Để gió mơn man tóc xoã mềm
Giấc mơ đêm qua ngỡ mình là chiếc lá
Nên tinh mơ gót nhẹ lâng lâng
Hà Nội sáng nay êm ả qúa
Này Thu lay động hồn ta
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-01 11:34:45MM_Ngoc>

Về Đi Anh

( tặng người xa xứ )



Khi em nhớ anh - Biển thu mình nhỏ lại
Cánh buốm nâu cuốn gió bão lao về
Đêm che chở cả giấc mơ đơn lẻ
Tình yêu nào - thao thức ngóng trông

Thuyển có nợ nần - sao biển gió giông
Vòng nhật nguyệt ngăn nửa trời - trăng khuyết
Giải cầu vồng hát lời tình nối lòng tha thiết
Trao đôi bờ từng thanh sắc dư âm

Cơn mưa rào giũ bỏ mối tình câm
Gió đổi mùa gửi môi mềm mật ngọt
Đêm rạo rực lấp mênh mông khoảng triống
Nụ hôn nồng nàn - Thiêu cháy mọi đam mê

Về đi anh - khao khát lắm hương quê
Em trải lòng mơ mùa Xuân hoa nở
Tình như đã - nơi cội nguồn chín đỏ
Mỗi mùa sang khoảng nhớ lại gần kề

Về ôm giấc mơ quên gối chiếc Đông se
Phủ kín môi đêm nụ hồng da diết nhất






- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-10 04:16:05Huyền Băng>

Hương lạ
Hà Nội có mùi hương gì lạ lắm
Cứ nồng nồng - cứ say say
Ai đi tìm gì dưới những hàng cây
Đếm tiếng lá xác xao
Bóng đêm lung linh mờ tỏ
Gió thả lời
Vuốt ve bờ vai nhỏ
Và đêm lại toả mùi hương lạ đâu đây
Gương hồ khuya thẫm ướt trời mây
Xôn xao
Đêm rằm Trăng thức
Ngại ngần ánh mắt chưa quen
Con Dế cât lời nỉ non buồn rưng rức
( Không thương ai - làm sao em lấy được chồng )
Vòng ôm nào sẽ mênh mông
Để bước chân ngập vào hương lạ
Những gần kề phập phòng - xa quá
Để khi xa lại ngỡ đâu đây
Hương của Hà Nội cứ ngất ngây
Ngất ngây
Chưa một lần chín tới
Ngai ngái non - xanh vời vợi
Đêm uống cạn
Nồng say
Thoang thoảng nhẹ bay
Hương gì lạ lắm
Cho bước thời gian bịn rịn quên cả lối về


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-10 04:18:01Huyền Băng>
Ghen Gió Hờn Mây



Ghen gió hờn mây vậy đấy à
Giận trăng dỗi nắng... gớm ghê nha
Say không nói thẳng người ta với
Cứ liếc lườm chi... đúng thật là

Chợt nhìn em liếc thấy mà ghê
Liếc xéo sắc hơn dao kéo nè
Cứa đứt tim anh ra mấy mảnh
Sao mà con gái dữ dằn chi!

Ghen gió hờn mây có mấy người
Hay là con gái chuyện thường thôi
Ghen hờn giận đỗi làm binh khí
Đốt rụi lăng nhăng lửa mặt trời

Nguyên Đỗ

r
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-11 02:19:59MM_Ngoc>

Mùa gió Chướng



Nắng nhảy lên cây ghẹo từng chiếc lá
Khúc khích tiếng cười ngọn gió rong chơi
Câu hát nửa vời đứt áo tình ơi
Còn đọng vọng trên tóc thơm mùi hương xả
Em ơi đi đâu về hối hả
Sao chẳng ghé qua nhịp cầu anh đợi anh mong
Để nón bay la đà anh nhặt được cột lên dải tơ hồng
Có cớ mang xôi riệu đến nhà thăm thầy và mẹ
Mấy mùa chờ - chiếc nón vẫn treo đầu quang gánh
Nhưng giờ đây em xa lánh
Cây cầu mỗi chiều anh ngóng anh trông
Anh xin ghánh dùm em đôi thúng long đong
Anh xin đỡ đần em sao em ko chịu
Đừng trả lại anh đôi vò xôi riệu
Để cây cầu nghiêng ngả
Lòng anh quăn đau
Mỗi chiều nhìn qua xứ lạ tìm nhau
Chẳng thấy bóng em đâu
Chỉ còn chiếc nón đã đổi mầu
Cây bên đường dập bầm qua mùa gió chướng
- Thanh Thanh Ngọc -
0