📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.203 lượt xem — Trang 32 / 38
 
VỈA HÈ QUÁN
 
 

Nếu không được gọi là Cafe quán
Vẫn truyền tụng nhau giọt đắng vỉa hè
Cafe thị dân ngai ngái mùi nhựa của chiếc ly móp méo
Mồ hôi quệt vội dòng nước mắt còn loang
Cafe vỉa hè tan loãng trong mầu đêm hoang
 
Ngồi tựa lưng bờ tường mốc meo
Hiểu vì sao cafe lại mặn đắng
Nhâm nhi nỗi tủi hờn của người chủ quán
Thương đứa trẻ lưng gù không ngồi học hàng đêm
Nó tập tễng vào đời bằng đếm đủ từng ly cafe đen
 
Sài Gòn đón xuân đèn giăng sáng đường
Bà chủ quán thấp thỏm sợ như ma ám
Cái vỉa hè đâu phải của riêng chủ quán
Khách vãng lai rất nhiều có được bán hay không ?
Người mẹ cầu trời . Lưng gù sững nhìn đám trẻ đi rông
 
Đêm tuyệt diệu cho niềm vui thức trắng
Vỉa hè quán - nhộn nhịp - hân hoan - liến thoắng
Café không kịp thơm tho đã cạn
Không còn vị mặn đắng
Người mẹ cười tươi hơn giọt nước mắt . Ơn trời



- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
ĐIỀU PHẢI CHỌN
 

Ai cũng ít nhất một lần
Quay về nguồn cội
Sớm hay muộn không là điều phải nói
Chỉ là thời gian thích hợp mà thôi
 
Đêm nay chiếc lá vừa rơi
Đêm không trở gió
Lá nhẹ nhàng lìa cành
Thả mình trên cỏ
Ấp vào lòng đất mẹ
Tìm về nơi xưa chiếc hột chẻ làm hai
Giọt sương đêm tắm cho chồi lá sớm mai
Giờ đây
Lá vàng hôn lên cội rễ
Ngả mình
Giấc ngủ khoan thai
 
Ta đi về hướng mặt trời
Bằng đôi chân vài lần vấp ngã
Con đường nào không từ sỏi đá
Vết chân mẹ cha còn in đậm đôi nơi
Ai có thể khẳng định mình
Mà chưa làm gì đó trong đời
Mà chưa một lần vượt qua thử thách
Nếu có phải chọn giữa trời và đất
Thì sao ta không chọn lấy tình yêu
Cuộc đời đẹp biết bao nhiêu
Ta sẽ sống cho mình và cho người ấy
Như Mẹ cha đã từng như vậy
Có gì đâu phải sợ
Lời kẻ chợ dèm pha
 
Ai cũng ít nhất một lần
Quay về nguồn cội
Sớm hay muộn không là điều cần nói
Chỉ là thời gian thích hợp
Và quanh ta
Ai cũng vậy mà thôi
Như chiếc lá vàng
Về cội rễ nghĩ ngơi


- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
TÌM VỀ MÙA ĐÔNG
 

Một ngày nào
Ta về lại mùa đông
Không hiểu
Cái lạnh có làm lòng tê cứng
Ở xứ hoa Đào
Mùa đông đến lạ
Nắng chỉ hoe vàng mật vẫn đầy hoa
Mùa đông ơi tình ấy rất xa
Khuất tầm cảm nhận nên niềm vui chưa mùa gặt hái
Lật trang thơ
Một thời xa ngái
Thương nhớ đầy lòng thủa trăng mới hàn huyên
Chuyện của ngày xưa
Trăng ghép thành thuyền
Trôi trên dòng Ngân
Phố khuya buốt gía
Bước chân tìm quên mùa đông nghiệt ngã
Lắng nghe chiếc lá
Lặng lẽ lìa cành
Một ngày hanh nắng
Tê tái qua nhanh
Đêm gió trở mình tìm mây ủ ấm
Thủa hồng hoang trăng mơ lạ lắm
Con thuyền cặp bờ sông lại đơn côi
Lời thơ nào nay đã xa xôi
Mảnh trăng mùa đông
Muôn đời lận đận
Ghép chi chẳng tròn lời ca xứ lạnh
Hai mảnh lang thang
Đâu đó
Chưa về





- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-17 02:26:10MM_Ngoc>
 
MẶT TRỜI XẺ ĐÔI

Ai ơi đừng có ngủ quên
Tinh mơ trăng lại về bên ấy rồi
Sương còn vương vấn ngậm ngùi
Kể cho chiếc lá tuổi đời của đêm

Giật mình xô sợi nắng mềm
Vắt ngang khung cửa đi tìm nụ hôn
Đêm qua cau dậy mùi hương
Sáng ra trầu đã vàng ươm trên dàn


Chờ cho gía lạnh vừa tan
Đem lời ngỏ với lọng vàng kiệu hoa
Gửi người đôi gối làm quà
Ướp hương nắng ướp mặn mà làn môi


Đợi trăng Cuội chín cả đời
Em ngoan tôi đợi mặt trời xẻ đôi


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trận Bão Tuyết
 
 
Trận bão tuyết từ Tây Nam thổi tới
Nhiều tiểu bang bị cúp điện lạnh ghê
May làm sao, chỗ anh điện hạng chì
Nên còn sáng, còn làm thơ rỉ rả
 
Nếu đêm nay hoặc đêm mai lạnh giá
Em làm thơ sưởi ấm đỡ giùm anh
Ở quê hương có gió ấm gió lành
Em chia sớt cho anh ngày đông lạnh
 
Nếu ngày mai hoặc ngày kia anh tránh
Không phải vì lẩn trốn chạy gì đâu
Có thể anh đang lo nghĩ nhức đầu
Tìm máy điện sưởi trong nhà kẻo rét
 
Nếu tuần sau...  không có anh... chắc chết
Em lên chùa phát giới thỉnh cầu kinh
Cầu cho anh tái thế sống trọn tình
Với thơ nhé, vì thơ đầy ước mộng
 
Nguyên Đỗ 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0




CHÁY LÒNG





 

Cánh chim càng rời xa
Thời gian như mục nát
Rơi từng giọt mặn xuống khoé mi mềm
Con đường vụt qua
Vùi chôn ngày chống chếnh
Ngỡ mình thao thức
Giữa giấc chiêm bao

 
Đốt cháy lòng
Nên ngày nắng tàn mau
Từng vạch nhớ
Đan ken
Nấc thang cao mãi
Mải miết tìm nhau
Đêm
Nao nao lạnh
Hỏi
Sao ơi có buồn
Khi trăng rong chơi
 
Lá tội tình chi
Thả xuống chẳng một lời
Gió ngẩn ngơ
Thương hòai
Còn tuổi nào xanh nữa
Sao không đợi mùa
Thơm nồng hoa Sữa
Giấc mơ đong đầy
Giọt thời gian thôi rơi









- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
CƠN KHÁT CỦA BIỂN
 

Tình yêu bắt nguồn từ đâu
Từ cơn khát mặn mòi của biển
Giữa lòng đại dương chưa thôi dậy sóng
Cánh buồm nào tìm ra cầu mống
Về bên em
Giông tố lặng dần
 
Cánh chim lao vào sa mạc mênh mông
Bão cát mờ câm
Mặt trời cháy đỏ
Nỗi nhớ cồn cào gọi bàn chân đến đó
Lời yêu thả trong làn gió
Bình yên xoa dịu lòng anh
Tìm ra nhau
Sa mạc hoá mầu xanh
 
Tình yêu khắc tên em
Trên vách núi
Trên thân cây
Trên những gì anh thấy
Đường xa không làm bước chân ngần ngại
Giọt mưa đời tưới mát vầng mặt trời dịu êm
Anh đi tìm ước nguyện
Tên em khắc trong tim
 
Tình yêu hóa thân vào cuộc sống
Cuộc sống có anh và em
Ta bên nhau bàn chân không mỏi mệt
Dưới mặt trời chói sáng
Dưới ánh trăng ngọc ngà
Cơn khát cháy lòng nào ở đâu xa
 
Ta tìm thấy nhau biển thôi nổi sóng
Bão cát đã ngừng trên sa mạc rộng
Điều gì có thể phá vỡ
Cơn khát của biển
Khi tình yêu lên ngôi

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-25 19:05:38Viet duong nhan>
XUÂN TÌNH






Mặt trời
Hát giữa khóm hoa
Hai con ong mật
Thật thà ru nhau
Cầu vồng
Ở mãi tận đâu
Mà sao hương sắc
pha màu nhân gian
 
Luỵ tình
Con Kiến đa đoan
Kiếm tìm chi
Những
Gian nan đem về
Khúc Nghê thường
Ai si mê
Mà cung đàn dạo
Gió về tương tư
 
Giữa đời
Nửa thực nửa hư
Tìm trong khao khát
Hình như là mình
Kìa trông
Con Nhện đa tình
Giăng tơ bỏ ngải
Đi rình nàng thơ
 
Vườn xuân
Chớ có thờ ơ
Tình trong như đã
Chẳng chờ đợi ai
Men nồng
Đượm giấc sớm mai
Hai con Ong mật
Miệt mài tình xuân
 
Thanh Thanh Ngọc
 
R
- Thanh Thanh Ngọc -
0




MÙA NGÂU





 
Đừng quay lại làm chi em ơi
Cành hồng thứ n... dấu sau lời muốn nói
Mùa Ngâu đi qua như chẳng bao giờ vội
Chỉ nỗi buồn anh dấu nhẹm sau lưng

 
Lời yêu nhiều như lá rụng đầu đông
Không đủ cho anh rắc nơi tình vừa khuất
Người yêu ơi có điều nào chân thật
Một lần thôi cảm nhận hết hương nồng
 
Suốt con đường anh là kẻ đi rông
Tiễn người đi và xin đừng bao giờ ngoái lại
Để trên trời trăng cứ non tơ mãi
Dấu yêu muôn đời để lại một mùa Ngâu

- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
ĐI TÌM SAO BIỂN
 
 

Đêm mênh mang huyền hoặc
Biển ru buồn khơi xa
Con Còng gió thao thức
Tiễn đưa phù du gìa
 
Bờ cát lim dim ngủ
Mơ giấc mơ thuỷ tinh
Tìm hoài ngôi sao biển
Sáng ở đâu một mình
 
Bàn chân đầy vết xước
Đi tìm đủ lời ru
Ghềnh đá đau thân xác
Lời của biển mịt mù
 
Chất ngất tình gió hú
Dấu chân nào lang thang
Lòng đêm day dứt mãi
Ngôi sao biển đi hoang


- Thanh Thanh Ngọc -
0
ai đi tìm sao biển
Giữa biển sóng triền miên
giữa muon miền  sỏi đá
Chân xướt hết rồi cà
 
Đêm trên biển dần qua
Chỉ tòan ngôi sao lạ
sao biển đâu mà kiếm
Hay sao đã ngủ quên
 
Ngôi sao biển lênh đênh
Dãy ngân ngà rộng quá
Hay mặt biển bao la
Sao biển hãy hiện ra
 
Cho em thôi tìm kiếm
Về nhanh hơn thế nữa
Về lại với ngày xưa
Gói kẹo dừa...thế nhé...
 
Hi hi chúc Ngọc một năm mới đầy niềm vui
 
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0

NGÀY NGHỈ CUỐI TUẦN
 

Ngày nghỉ cuối tuần
Có điều gì vui vậy
Bữa cơm nấu chẳng vội vàng
Tóc cột cao và tay áo xắn
Thiếu chiếc tạp dề là thành " siêu sao"
 
Bếp lửa tưng bừng reo vang
Mùi hành phi thơm lựng nhé
Dĩa rau xào xanh màu cốm dẹp
Thịt băm dồn đậu , cá nướng
Ôi chao
 
Chú mèo mướp thèm thuồng
Đành gặm nát cái đuôi
Con chó trắng nghếch mũi lên trời ngửi
Ai mê ngủ có mơ mùi cơm mới
Ngồi dậy vươn vai đi nào
 
11 giờ chuông đồng hồ nối nhau
Hôm nay giục hoài , chẳng ai thèm vội
Thời gian qua rồi không lùi lại được
Làm sao răn đe người đời
Chuông buồn thở dài gióng tiếng chơi vơi
 
Mặt trời ngoáy râu dụi vào giấc ngủ
Nghe này ! chấm dứt chiêm bao
Chúa cũng nghỉ ngơi tán chuyện tào lao
Cả nhà quây quần , khói thơm nghi ngút
Ai xung phong xới cơm . Đừng vội


 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
CƠN GIẬN CỦA BIỂN
 

Có ai biết tại sao biển giận hờn
Sóng vút lên sừng sững như vách núi
Nhận chìm ngọn hải đăng vời vơị
Sâu trong lòng cơn giận cứ âm u
 
Yên ắng thế . Biển không một tiếng ru
Có điều gì chưa nói ra
Không gian oi nồng ngột ngạt
Mấu xanh muôn đời biến đâu mất dạng
Trời đất thầm thì hoang mang
Điều gì buồn nói ra để trời quang
Gió vẫn làm thinh chờ đợi
Đừng để cơn giận cứ âm thầm nhức nhối
Bão tố cuồng phong chỉ mang đến tai ương
Sóng im lìm
Ngậm trong lòng buồn đau chất ngất
Gió rên rỉ những lời thê lương

Còn đâu bản tình ca cát trắng
Trời xám ngát tái tê từng nỗi niềm đứt đọan
Tình yêu của biển đâu rồi
Thuyền trôi dạt
Không bến không bờ

Ai thờ ơ trước triều cường Đại Hồng Thủy
Biển sẽ nhận chìm muôn đời vào hư vô
Biển muốn nói điều gì
Lời ca bình yên
Trước mối tình của con Còng gió
Với bờ cát trắng hiền hòa
Dải khăn thêu tình yêu của nàng Hải Ngư huyền hoặc
Muôn đời làm biển xanh hơn
 
Có ai biết tại sao biển giận hờn
Sóng vút lên sừng sững như vách núi
Nhận chìm ngọn hải đăng vời vơị
Sâu trong lòng cơn giận cứ âm u



- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-01 20:55:58Viet duong nhan>
 
SÀI GÒN GÍA LẠNH


Lòng đâu có gía băng
Sao Sài Gòn lạnh quá
Hay nỗi đau băng gía
Đời chia đều nhân gian

Người Sài Gòn chưa từng qua băng gía huy hoàng
Nắng ươm vàng và trời xanh ngắt
Nụ cười trắng trên làn da bánh mật
Mây chỉ như giải khăn làm dáng trên đầu

Váy ngắn
Áo pul sọc sáng
Cô em tung tăng quàng vương miện nắng
Gò má mầu Bồ Công Anh

Sáng nay thật lạ . Trời không biếc xanh
Áo len lần đầu khoác vào buổi sớm
Anh ơi đến mau bên cạnh
Choàng lên em giải nắng đầu ngày

Nụ hôn ngất ngây ửng hồng chiếc lá
Thế là
Sương mù giăng giăng , trời càng đẹp lạ
Ta đi bên nhau

Cầu cho gía lạnh đừng vội qua mau
Để vòng ôm xiết chặt lấy nhau
Nụ hôn nồng nàn hơn trong gió lộng
Này đôi môi căng mọng

Phải đâu lòng gía băng
Sáng nay ơi lạnh thế
Tình yêu nào không từng dâu bể
Vui buồn nào chia xẻ nhân gian


R
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-01 21:00:17Viet duong nhan>
 
SỢI TÌNH HUYỀN THOẠI
 

Sài Gòn trái mùa chợt nhớ nàng Bân
Nên sợi len mềm che trời lạnh đấy
Ngày xưa ta thương chàng đến vậy
Đan suốt mùa đông hơi ấm của mình

Một mảnh khăn len thành ngọn lửa tình
Cảm thông lòng người lạnh không nỡ dứt
Ước cho ngày đông dài thêm một chút
Để nàng Bân kịp đan áo tương tư

Chưa bao giờ Sài Gòn lạnh thế . Dường như
Nàng Bân lại đan khúc tình huyền thoại
Em ơi sợi len dành cho nhau đừng bao giờ tê tái
Khi gía lạnh đang kéo đến từng cơn

Cái lạnh trong lòng sẽ xa cách nhau hơn
Em hãy là nàng Bân với mối tình đằm thắm
Ạnh nguyện đến bên em như mặt trời sưởi ấm
Để băng gía nào rồi cũng phải tan

Sợi len nàng Bân là mối tình nhân gian
Khi đời gía băng sẽ đem ra sưởi ấm
Người xưa cột nhau bằng sợi len . Còn mình không là mộng
Ôm em vào lòng để áo ấm chính là anh

Trong gía lạnh nắng đã ửng vàng hanh
Nàng Bân của anh đang dịu dàng đan áo


R
- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
CÓ BAO GIỜ
 
Anh hát lời tình ca cho em nghe
Rằng mây lại bay khi trời hửng nắng
Anh sẽ về bên em dù đường xa vạn dặm
Chẳng chiếc lá vàng nào
Làm mùa Thu chết đi
 
Em lặng im và thổn thức tràn mi
Có bao giờ anh quên điều gì chưa nói tới
Một ngày nào đó xa vời vợi
Anh không còn nhớ đến lời ca bây giờ
Em chĩ như một giấc mơ thôi

Thời ấy xa xưa khi lửa tình chưa tắt
Rồi ngày kia mùa đông đến rất lạnh
Anh đâu rồi
Chỉ còn lại bóng em
Lặng câm
Với câu tình ca dịu êm
Một góc trời buồn nửa vầng trăng khuyết
Nhặt chiếc lá lìa cành
Xót xa nghe
Thu đang chuyển mùa
Lá đau da diết

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-01 21:02:52Viet duong nhan>
 
GIẤC MƠ HOANG
 

Giọt lệ xẻ làm hai
Mảnh trăng còn góc khuyết
Chân mây chia trời biển
Người xé đôi cuộc tình

Hoàng hôn phủ đầy đêm
Con đường mờ tầm mắt
Lời ca như dao cắt
Cánh buồm rách ngoài khơi

Bão tố giăng ngút trời
Dật dờ cánh chim biển
Sám hối lời ly biệt
Xa khuất rồi tình ơi

Ta là ai giữa đời
Ôm lòng đêm tuyệt vọng
Giấc mơ choàng gối mộng
Tưới đẫm hồn long đong

Mi hờ khép hừng đông
Nắng lên ngôi đĩnh đạc
Niềm vui nào khao khát
Trả đời giấc mơ hoang


R
- Thanh Thanh Ngọc -
0
MỖI BƯỚC CHÂN
 
 
Hạnh phúc phải đâu chỉ là điểm đến
Chặng đường dài mòn vẹt dưới bàn chân
 
Suốt cuộc đời cha ươm mấy mùa xuân
Lúa chín rộ như  tình yêu của mẹ
Giọt mồ hôi loang  vai người trai trẻ
Nón khỏa dòng kênh ngọt tiếng em cười
 
Đêm hạnh phúc trăng tròn tuổi đôi mươi 
Cánh đồng được mùa thơm hương con gái
Khói loang mái rạ .Lời ru quện vôi trầu chiều ấy
Chiếc nôi xinh đứa bé ngoan.Hạnh phúc của bà
 
Đâu cần gì phải có bản tình ca
Đâu cần lụa là với chiếc hài Tấm Cám
Hòang tử thời nay đầu trần da nâu rám
Nàng Bân thương chàng đan áo đầu thu
 
Đừng ngại chi con đường  giữa sương mù
Mầm hạnh phúc mọc từ chông gai đấy
Mẹ cha vượt qua chỉ  cho người sau thấy
Yêu nhau rồi hạnh phúc sẽ kề bên
 
Hãy đi tìm dù điểm đến không tên
Mỗi bước chân sẽ đong đầy hạnh phúc


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-26 09:22:40Huyền Băng>
MẸ ƠI
( tặng một người rất thân thương )
 
 

 
Chẳng đâu có thể bằng ngôi nhà của mình
Dù nhà ta nghèo như " nhà Trần Minh " vậy
Vẫn ngập tình yêu kể từ ngày ấy
Khi mẹ sinh con ra ở trên đời
 
Xa nhà ngày tết lòng bỗng chơi vơi
Nhớ lắm mẹ ơi mùi cơm mới nấu
Mẹ bồn chồn chờ con bên mâm cơm rau đậu
Mẹ ơi ăn đi cho cơm nóng cùng cả nhà
 
Xin Mẹ  hãy thứ tha đứa con xa nhà
Công việc và tương lai cần phải đi như vậy
Ở rất xa con hướng về nơi ấy
Cầu chúc cả nhà năm mới bình an
 
Con biết có con lòng mẹ mới reo vang
Bếp lửa hồng hơn mùi thơm dậy cơn đói
Con yêu mẹ từ khi chưa biết nói
Nơi quê nhà  có nghe tiếng con gọi Mẹ ơi
 
r
- Thanh Thanh Ngọc -
0




NGỌN LỬA






 
 
Chiếc lá nằm bên đường
Như mặt trời đã vỡ
Những mảnh tim đỏ ứa
Rạn  nứt từ vết thương

 
Ngọn lửa cháy trong tim
Tình yêu như  ngọn đuốc
Lòng tin ơi đừng chết
Tim vỡ đau muôn đời

 
Mặt trời ở xa vời
Tình yêu ngay trước mặt
Mặt trời vỡ không tắt
Tim không tình gía băng

 
Nhặt mảnh vỡ trời ban
Chắp thành ngọn lửa nhỏ
Chợt biết mình vẫn có
Ngọn lửa tình trong tim



 
 
 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-26 09:50:46Huyền Băng>
MÙA XUÂN





Mùa Xuân
Những chiếc lá đi đâu
Để nụ xuân ngập ngừng nhú trên cành thế
Thức sau rặng cây
Mặt trời trắng và mây bay nhẹ
Cánh đồng dịu dàng xanh non

Hít thật sâu
Hương hoa cỏ sẽ nồng nàn hơn
Cả đất trời như bừng lên nhựa sống
Kìa một mũi tên xuyên qua tim nóng
Có phải tình yêu
Xuyên thấu lòng mình

Em có hiểu tôi không
Mà câu hát tự tình
Cứ vút lên lượn quanh tôi vậy
Mắt như tia nắng tinh mơ
Môi thơm hương đồng nội
Có lẽ nào mùa xuân bắt đầu từ tình yêu của em

Thấy không em
Chú ngựa bồn chồn tung chiếc vó lên
Tiếng hí xé không gian trên quả đồi mơ mộng
Nó tự hỏi
Ai sẽ cùng ta đi khắp chân trời rộng
Lang thang ngắm nhìn từng khoảnh khắc
Mùa Xuân

Tình yêu hồng như cánh đào vừa thoát khỏi giá lạnh mùa đông
Cô gái ơi sao lòng tôi vui thế
Nếu có phải vượt qua ngàn dâu bể
Đến bên mùa xuân
Xiết em chặt vào lòng
Tình yêu ngày nào ấp ủ chờ mong
Hãy là mùa xuân của tôi em nhé

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
LỜI CHÚC HỒN NHIÊN
 
 
Nghe tin vui của bạn lòng bỗng lâng lâng
Cứ muốn cụng ly chúc tụng
Niềm vui dễ lan qua thật đấy
Dù rằng bạn chẳng mời đâu

 
Có thể vì một lẽ không muốn nhận quà
Không muốn người đời chia chung hạnh phúc
Giữa đất trời chỉ hai người duy nhất
Họ muốn một mình bên nhau
 
Sao lòng cứ muốn chia say
Cứ muốn ngắm nhìn đôi thiên di giữa khoảng trời xanh ngắt
Cùng bay đi nhé chân trời rộng khắp
Tựa vào nhau khi giông tố ngang đường
 
Chẳng gì cản được khi đôi kẻ yêu đương
Hạnh phúc sẽ hồng trên vương miện trắng
Ngày mai cuộc đời chỉ ngập ngời hoa nắng
Này nhận đi lời chúc phúc hồn nhiên







- Thanh Thanh Ngọc -
0




THƠ TÌNH TẶNG AI


Thanh Ngọc


 


Chỉ muốn lời thơ anh viết cho riêng em
Thơ người dẫu hay cũng dành cho ai đấy
Thơ của người nhiều ân tình đến vậy
Lời nào của riêng anh
 
Trái đất dù rộng lớn bao nhiêu
Trời cũng ấp iu vào lòng muôn thủa
Em chỉ như một giấc mơ
Anh vội quên vòng ôm khi vừa thức dậy

Hãy nói đi anh điều gì thực nhất
Từ trong sâu thẳm lòng mình
Cây cuối mùa đừng là cuối cuộc tình
Mầm non vẫn đang nẩy lộc

Em chờ anh từ mùa đông lá còn ngăn ngắt
Có bao giờ xuân về
Hoa nắng buồn rụng trơ cả cành Mai
Khi anh không đến bên em
Lời thơ sẽ thở dài
 
Em muốn là nguồn cảm hứng thơ của anh
Thơ người dẫu hay chỉ dành cho ai đó



- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-12 11:04:52MM_Ngoc>
XỨ NGƯỜI TA





 


Gái Cao Lãnh lấy chồng Long Xuyên
Ngày về bên chồng nhớ mẹ nhớ em khóc mùi hơn Khóm nẫu
Khăn rằn quàng vai trùm nỗi lòng không thấu
Bắc Cao Lãnh rời bờ bịn rịn chẳng muốn xa

Gió vuốt ve an ủi thì thào lời mẹ cha
Vạt bà ba ướt nhẹp dòm cô em thương quá
Con gái xứ dừa lưng eo tóc xõa
Sóng dềnh xô nỗi nhớ dạt về hai phía cuộc đời

Qua Bắc An Hòa tới ngay phố mới Long Xuyên
Phà quay lui đưa người về bến cũ
Nước mắt rơi vòng tay chồng ấp ủ
Chàng trai phố thị ghẹo hòai ! Ai thèm khóc. Thiệt quê

Long Xuyên với Cao Lãnh gần kề
Vậy mà ngăn chi dòng sông Tiền sông Hậu
Lúa bên ấy mượt mà - Trái bên đây ôm tròn tình bậu
Phù sa đắp bồi như lòng mẹ bao dung

Nhà cuối tỉnh phải qua tiếp Vàm Cống em ơi
Nào đâu được ở ngay thành phố chứ
Người tứ xứ kéo về đông ngẹt như mùa hội
Đèn đường căng mình đỏ con mắt cả đêm

Ồn ào quá em hỗng có sống quen
Thôi về lại nhà quê để tàu dừa còn che nắng rát
Ven bến Vàm nhà máy mọc san sát
Đất lở miệt vườn , cây trái cũng tàn theo

Sông Hậu rộng lắm sao chài lưới vắng hoe
Nghề cá bây giờ không còn như xưa nữa
Nuôi trong ao đìa , cân một lần vài chục ký
Dọc dòng sông cá làm giàu tận nước Mỹ , người dưng

Người dân quê học nuôi cá trong bưng
Vẫn không lại dân từ miệt khác tới
Đêm quê chồng tàu dừa không còn che bờ bãi
Trăng mờ vào ánh diện sáng ngập sông

Chỉ tiếng hò luôn khao khát nhớ mong
Vẫn vút lên dập dềnh lượn trên con sóng
Ai nhớ ai xuôi dòng sông thật rộng
Gái Cao lãnh nhớ nhà . Bờ Vàm Cống mơ trăng

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-26 09:56:55Huyền Băng>
NHÁNH CỎ HOA




Hãy là em như thế nhé
Dễ thương như nhánh cỏ hoa
Tà áo tường rêu góc nhớ
Nơi chúng mình gặp hôm qua

 
Vội chi  qua  phố thật mau
Tà áo vướng vào anh đó
Đừng mà gỡ chi nhánh cỏ
Áo dài chưa kết hoa đâu

 
Yêu nhau trăng non như mạ
Tường rêu nhánh cỏ thật thà
Gót chân xin đừng hối hả
Anh chờ cỏ kết áo hoa

 
Hãy cứ như ngày ấy nhé
Đừng quên góc phố xanh rêu
Một ngày đời thôi vất vả
Tặng nàng này nhánh cỏ hoa

 
r
- Thanh Thanh Ngọc -
0

 
Chúc Nàng Thơ một Mùa Xuân như ý!
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

0
Cám ơn anh Đuyên Hồng - Chúc anh hạnh phúc - phát tài thơ ca ( hihihi ) nếu phát tài lộc thì nhớ gửi quà cho em nhé.
 
MÙA XUÂN VỪA ĐẾN
 
Trước giao thừa
Không gian yên ắng lạ
Lời cầu nguyện yên bình 
Quanh ta
Ngàn khuôn mặt rạng rỡ
Nỗi buồn xắp rời xa
Mùa xuân phải chăng của riêng mỗi nhà
Mà hoa nở tươi đến thế
Đôi tình nhân tung tăng tóc gió
Trái cấm trong lòng bàn tay
Ai ngóng đợi ai 
Đường xa đều gần lại
Ngày dài thức nốt đêm nay
" VỪNG ƠI HÃY MỞ CỬA "
Phút giao thừa thiêng liêng kết giao trời đất
Tặng người đời trái ngọt yêu đương
 
Còi tàu reo vang thức giấc
Dòng sông đêm chợt sáng lòa
Mây mù vội tan , bầu trời trong vắt
Có phải ngôi sao chờ điều  khác lạ
Chuông nhà thờ ngân nga
Pháo giao thừa vừa mở toang năm mới 
 
Cụ ông ngồi nhìn cụ bà
Ánh mắt lung linh pháo hoa 
Đứa bé reo vang nên chùm hoa nở bung trong gió
Màu xanh màu đỏ
Màu tím màu vàng
Từng chùm hoa rộ nở ngập nhân gian
 
Thắp nén nhang ấm lòng người đã khuất
Mẹ cha vui mừng gạt nước mắt
Đọc tin con thành đạt
Giao thừa sau về chúc tết ông bà
Phút giao thừa như cửa mở ra
Vườn Xuân tưng bừng cuộc sống
 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
 
 
 
 
 
Năm mới thân chúc thi nhân M.M.Ngọc viết nhiều thơ hay và gia đình an vui hạnh phúc, vạn sự như ý  Thân ái vũ kim Thanh
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
0
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-17 20:42:46MM_Ngoc>
HOA NẮNG 



 
Ai rắc lên Mai màu nắng
Dịu dàng phơn phớt môi em
Cười chi mà rạng rỡ thế
Cội hoa ngậm giọt sương mềm
 
Sáng nay tiếng chim lảnh lót
Gọi bầy ghé lại vườn Mai
Có làn mây trôi trong gió
Ô hay tà áo hẹn hò
 
Này chim có vào vườn nắng
Nhẹ nhàng đậu xuống thôi nghe
Chùm nụ thẹn thò e ấp
Mở ra từng  đoá hội hè 
 
Xuân sang lộc non xanh biếc
Ngỏ lòng  len giữa Mai hoa
Gió về hát lời tha thiết
Bầy chim ríu rít  vườn nhà
 
Mai vàng  như  hoa của nắng
Nụ hôn nắng thả  môi ngoan
Có con chim quên đậu khẽ
Làm rơi một giọt nắng vàng
 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0