📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.206 lượt xem — Trang 33 / 38
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-18 08:33:21MM_Ngoc>
QUAY VỀ NGUỒN CỘI

( Tặng những người con xa quê hương )



Tôi chưa về thăm lại quê xưa
Nhớ lắm miệt vườn con rạch dừa nước
Cây vú sữa sau nhà  đong đưa trái ngọt
Ai có thể  quên nguồn cội của mình

Trưa hè ngửa cổ ừng ực nước dừa tươi
Quày dừa Lửa cả chùm như mặt trời rớt xuống
Cơm dừa trắng tinh vừa ăn  ngon  tuyệt
Nỗi nhớ  nỗi thương  da diết quê nhà

Ngày tết Má Ba thắp nén trầm hương
Để ông bà nhớ  về thăm con cháu
Phù hộ cả nhà nhỏ lớn mạnh giỏi
An khang thịnh vượng phúc lộc gia cang

Tôi bây giờ nơi đất khách Liên bang
Vẫn dõi theo từng đổi thay đất nước
Điều đau lòng hãy lui về thủa trước
Mùa xanh lá hoa nở  thắm  cuộc đời

Mai rày quay về cội  rễ  nghỉ ngơi
Xin thắp nén nhang  những ngày xa đất nước
Con rạch vườn dừa mãi là nguyện ước
Những đứa  con xa  nhà mong  trở lại quê cha
- Thanh Thanh Ngọc -
0




GÓC PHỐ





 

 
Góc phố rất yên bình
Chì có đêm ngây dại
Nụ hôn vội vàng che lại
Môi em cuộn trong môi anh
 
Câu chuyện về chú chim xanh
Chăm chỉ tha lá quây tổ ấm
Cũng chưa bằng
Bàn chân theo  dấu  trăng đêm rạo rực
Nơi góc phố hằng đêm chỉ có đôi mình
 
Gió mãi trinh nguyên tự tình
Cõng trên lưng bồng bềnh lời yêu  nồng như cỏ mật
Nụ hôn say men chất ngất
Thắt nơ đôi môi mọng chín đợi chờ
 
Chiếc lá  say trăng  day dứt
Sương đêm thẫn thờ
Lời yêu mặn môi dấu sau tán lá
Long lanh ngấn lệ niềm vui chi lạ
 
Hạnh phúc đâu chỉ  môi cười
Hồn nhiên tình yêu chín  mọng
Đường khuya
Góc phố
Tình ơi
 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
TRĂNG CHẲNG TRÒN
 

Em là ai trong giấc mơ của anh
Mà huyền ảo như sương như khói
Làm tê dại cả những điều muốn nói
Chiêm bao ơi xin hoá thành đời thường
 
Những nỗi buồn chẳng ai thể phân tường
Muốn san sẻ chờ đêm về gối mộng
Nào ai biết đêm dường như không bóng
Chỉ mình em hiện diện giữa hư không
 
Em là ai mà cứ vương vấn hoài
Cho thơ thả từng nhặt khoan vần điêu
Xao xuyến lạ mảnh tình buồn gối chiếc
Đừng làm đêm hiện diện chẳng tròn trăng
 
Em là ai , em ơi em là ai....?
Đêm thao thức liêu trai trăng suông thả



- Thanh Thanh Ngọc -
0
 

HẠNH PHÚC TRONG TẦM TAY
 

Đừng đếm bước những nẻo đường đã mỏi
Ngã ba lòng lối tình chẳng về không
Say nhi nữ vết buồn xưa bỏ lửng
Xóa đi nào bụi " phấn phai hường "

 
Đêm qua rồi ngày bừng lên nắng mới
Đường cỏ hoa tràn ngập lối đi về
Vòng ôm mặn mà tựa nhau sỏi đá
Những thăng trầm chớ mỏi gối chồn chân

 
Say trăng đi và hãy say nhau hơn
Sẽ bão sẽ giông trên ngông cuồng đời đấy
Có sá gì , vai ta vai người ấy
Rồi bình yên giông tố sẽ tan thôi

 
Nắng vàng hơn và trăng đêm thơ hơn
Hạnh phúc trong tầm tay khi tìm ra điểm đến

- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
HƯƠNG THẬT THÀ
 

Anh lỡ rồi em ơi
Nhìn qua cô gái nọ
Cặp giò thon như gió
Lướt nhẹ tựa Na Tra
 
Anh lỡ từ hôm qua
Đảo điên như gió bão
Chong chóng quay con tạo
Quanh váy mới áo hoa
 
Ừ anh đã " cúc hà "
Làm giật mình cô nhỏ
Tóc tung lên thế đó
Mắt rơm rớm sương sa
 
Anh thề chẳng nói ngoa
Chưa từng yêu một tá
Em ơi đừng hóa đá
Lạnh lùng và kiêu sa
 
Tình nào rồi cũng qua
Anh quay về gốc gạo
Đôi môi hương dạ thảo
Mới là em . Thật thà

- Thanh Thanh Ngọc -
0




CHÚ GẤU CỦA EM









Em rất thích ôm chú gấu bông
Lúc nào cũng vui như ngày tết
Dù cho lấm lem thịt da rách hết
Vẫn mỉm cười chẳng biết dối gian

Đêm lễ tình nhân trăng rất dịu dàng
Em hạnh phúc bởi có anh bên cạnh
Nụ hồng nở môi em làm đêm ngơ ngác
Hương lại man mác đằm thắm môi anh

Hình như trên trăng có chú gấu tinh ranh
Ai chở tình yêu của em lên đó
Nên hai đứa mình cười như trẻ nhỏ
Chú gấu hài lòng xiết chặt vòng ôm

Này anh , gấu có dễ thương không
Cứ ôm xiết em vào lòng thế chứ
Có bao giờ anh giận hờn không nhỉ
Ngày tình yêu em mơ chú gấu vàng

Đừng hỏi tại sao em chẳng ghé cửa hàng
Để ôm về gấu bông em vẫn thích
Vì trên đời này chú gấu nào cũng ngốc
Chỉ biết cười mà chẳng biết hôn em
- Thanh Thanh Ngọc -
0




TAM HỢP








Sao em vướng dậu mồng tơi
Làm cho tím cả một trời nụ hôn
Hoa Xoan ở cuối đường thôn
Mà ngào ngạt thế bồn chồn tận đây

Áo ba tà phất phơ bay
Cầu cho gió cuốn vào tay ...hay là
Gửi nàng đôi chiếu kết hoa
Đôi trâm làm lược hài hoa kiệu vàng

Với trăng kết võng gửi sang
Ru tình mây kết chín tầng ngập hoa
Nhà anh ngay dưới gốc đa
Họa thơ lên lá trải qua nhà nàng

Cau thơm têm với trầu vàng
Chúng mình tam hợp nếu nàng yêu anh
- Thanh Thanh Ngọc -
0




CÓ ...


Thanh Ngọc




Có một chiều chẳng có tên
Chỉ riêng nỗi nhớ dội lên ấy mà

Có con sông rất thật thà
Chờ trăng đêm hẹn nhởn nha con đò

Có con đê đợi cánh cò
Từ đồng lúa chín câu hò đuổi theo

Có nàng tóc thả lưng eo
Làm ngơ mà cứ liếc theo dài dài

Có câu đối tận làng Mai
Treo lên vách của làng Đoài lạ chưa

Có yêu nhau chẳng thấy thừa
Bỏ bùa nỗi nhớ cho vừa lòng ai

Có một lại muốn có hai
Nghèo chi cũng muốn có ai nhớ mình
[/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-08 01:47:05Viet duong nhan>
SÀI GÒN NGÀY VÀ ĐÊM


Sài Gòn ban ngày sôi như núi lửa
Xe chạy cuốn gió , dừng lại tắc đường
Người đông như nêm , ngột ngạt hơi thở
Bóng cây dưới nắng mờ bụi ngác ngơ

Người quen gặp nhau không kịp cười mỉm
Giơ tay làm hiệu đã khuất tầm nhìn
" Yêu anh không ? nhăn tin điện thoại nhé
Dòng tin chỉ có chữ " NHỚ " thế thôi

Một "chung cư " ngất ngưởng đứng nhìn trời
Vừa xênh xang cứ ngỡ mình cao ngất
Chưa kịp nhìn quanh đã thấy ngay tầm mắt
" Cao ốc văn phòng " sừng sững ngang vai

Sài Gòn bây giờ hay Sài Gòn ngày mai
Cũng hối hả như trước giờ sung trận
Dừng đèn đỏ bỗng ngạc nhiên . Hay thật
Vừa nghe câu hát khẽ "yêu lắm Sài Gòn ơi "

Nắng bụi tiếng ồn rồi cũng qua thôi
Sài Gòn hoàng hôn trở mình như vũ điệu
Trăng vẫn đẹp bến sông yên ả quá
Ly cafe quán cóc chào nhau toàn sinh viên

Những điều ban ngày không nhớ , ban đêm lại chẳng quên
Xong mọi việc chúng mình xuống phố nhé
Nhìn đất trời và chẳng cần nói khẽ
Yêu Sài Gòn và yêu nhất em tôi

Đêm Sài Gòn gió thả lá vàng rơi
Đèn Lồng giăng như hoa đăng ngày hội
Vương Cung Thánh Đường lặng im bối rối
Chúa trên trời không kịp nghe lời tỏ tình của mọi con chiên

Sài Gòn ngày và Sài Gòn đêm
Là hai nửa khớp nhau thành cuộc sống
Dân Sài Gòn ban ngày rất sôi động
Nắng vừa nhạt chỉ còn nhớ người yêu


Thanh Thanh Ngọc
 
R
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-08 01:50:55Viet duong nhan>
RU BẰNG TIẾNG SÁO
 
 
Con diều nào đứt giữa trời
Lạc loài tiếng sáo nửa vời thở than
Rằng  xưa dan díu trăng vàng
Giận hờn mây đã che ngang lối nhìn
 
Chém vè đêm kiếm người tình
Nàng đâu không thấy chỉ mình buồn xo
Ngó xa chỉ thấy cánh cò
Lả la đồng trống cò dò đi đâu
 
Buồn như cái kiếp làm trâu
Thôi thì vác rựa chặt nhầu đoạn Bương
Anh về dựng vách đóng giừơng
Chặt trúc đục sáo thả thương đi tìm
 
Sáo diều dây cột vào tim
Anh vời cò lả về tìm tình yêu
Ngoài đồng lúa đã chín nhiều
Nhà anh gian thẳng thật nhiều chiếu hoa
 
Bây giờ thưa với mẹ cha
Một đôi kiệu mới qua nhà đón em
Tiếng sáo vi vút làm tin
Đừng bỏ anh giữa mùa Sim tím đồi
 
Cò ơi về đậu vườn tôi
Để cho tiếng sáo một đời ru em 
 
  Thanh Thanh Ngọc
 
R
- Thanh Thanh Ngọc -
0
MÓN QUÀ QUÝ GIÁ

( Nhân ngày lễ 8/3 )



Anh biết hạnh phúc em nhận từ đâu không
Từ cái nhìn của anh vẫn hướng về em đấy
Trong giao cảm ta hiểu nhau như vậy
Tình yêu của anh dù chẳng thành lời

Em không cần hoa Hồng đâu anh ơi
Anh vẫn nói môi em như đoá hồng mới nở
Hai bàn tay ôm lấy mặt em như hai chiếc lá
Và bông Hồng hạnh phúc nở ra

Tình yêu của anh là một món quà
Mỗi ngày qua đều làm em ngây ngất
Em chỉ cần một tấm lòng chân thật
Đến với em vô bến vô bờ

Mình nắm tay nhau dạo trong vườn thơ
Sau giờ tan ca thế là quá dủ
Em chẳng cần hoa qua một ngày héo rũ
Chỉ cần anh làm đôi môi em tươi

Mình đi bên nhau đến cuối cuộc đời
Cho mỗi ngày đều trở thành lễ hội
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-08 10:22:37Đuyên Hồng>
Trích đoạn: MM_Ngoc

MÓN QUÀ QUÝ GIÁ

( Nhân ngày lễ 8/3 )

Anh biết hạnh phúc em nhận từ đâu không
Từ cái nhìn của anh vẫn hướng về em đấy
Trong giao cảm ta hiểu nhau như vậy
Tình yêu của anh dù chẳng thành lời

Em không cần hoa Hồng đâu anh ơi
Anh vẫn nói môi em như đoá hồng mới nở
Hai bàn tay ôm lấy mặt em như hai chiếc lá
Và bông Hồng hạnh phúc nở ra

Tình yêu của anh là một món quà
Mỗi ngày qua đều làm em ngây ngất
Em chỉ cần một tấm lòng chân thật
Đến với em vô bến vô bờ

Mình nắm tay nhau dạo trong vườn thơ
Sau giờ tan ca thế là quá dủ
Em chẳng cần hoa qua một ngày héo rũ
Chỉ cần anh làm đôi môi em tươi

Mình đi bên nhau đến cuối cuộc đời
Cho mỗi ngày đều trở thành lễ hội


NỤ CƯỜI


Cám ơn em! Nụ cười cửa miệng
Tam tầm về ta lại trao nhau
Dù mỏi mệt nét ngọt ngào hiển hiện
Trong lòng ta tươi rói đóa hoa đầu...
 
Chào nhau nhé! Đi vào công sở
Chuyện thường ngày ta vẫn chia tay
Trong vồi vội có cái gì như nhựa
Nhớ nhung chăng, dù tóc trắng đã đầy...
 
Ngày Phụ Nữ lang thang không chọn nổi
Một bông hoa giữa những phố đầy hoa
Lại gặp nhau, nở nụ cười bối rối
Đóa hoa lòng ta mới chợt hiểu ra....

Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

0


Chúc Mừng Ngày 8-3!
0




DƯ ÂM





 


Từng tiếng tương tư buông vào đêm vắng
Như xa xôi lắm nên gió ơ hờ
Búp lá non tơ cựa mình thức dậy
Cung đàn ngần ngại chờ lá vàng rơi
 
Rất lâu rồi em quên tiếng đàn tôi
"Ngìn trùng xa cách " người không trở lại
Gót hài xưa dấu mình trong cỏ dại
Chỉ còn dư âm nên phím tơ buồn
 
Biết là quên tôi " người đã đi rồi "
Sao nỡ bỏ hoang lời thơ hoá kiếp
Nhặt khoan tiếng lòng nửa vầng trăng khuyết
Từng cung tuyệt tận em trả cho tôi
 
Đêm cứ vây quanh tiếng vọng đời người
Tôi cứ đợi chờ .Cung đàn dang dở
Về đi em để cho trăng thôi úa
Đàn gieo thơ không lặng tắt dư âm


- Thanh Thanh Ngọc -
0





HOA SỮA






Chưa bao giờ được nhìn hoa Sữa đẹp như trong tranh
Chỉ đôi lần thấy lơ thơ điểm trắng
Người Hà Nội nói như vậy là hay lắm
Hương phải thoang thỏang mới thơm

 
Họ nói
Nếu Hoa Sữa đầy đường
Mùi sẽ rất nồng , thà là đừng có
Nhưng tôi rất muốn những trùm hoa đó
Cứ trắng  ngần lên  và cứ ngập đầy đường
Mới đúng là hoa Sữa
Của  Hà Nội tơ vương

 
Tan tầm
Những chàng trai vội phóng như bay
Vẫn ngóai nhìn hoa để tối nay đưa em đi dạo
Các cô nàng cứ trang nghiêm như mộ Đạo
Hoa Sữa nào sánh bằng tà áo hôm nay 

 
Thế là
Hoa Sữa mùa này
Anh chụp tặng em một tấm hình thật đẹp
Nhớ chụp cả em
Đừng gửi  toàn hoa trắng
Quên tà áo em vàng như màu nắng
Để đêm về lại mơ mộng vẩn vơ


Ngày mai
Hoa Sữa sẽ trắng đầy đường thơ
Quanh cô gái anh thương 
Em vẫn là đẹp nhất


- Thanh Thanh Ngọc -
0




CHỚ TIẾC NUỐI





 


Tiếng chuông dội về lúc nửa khuya
Đầu kia lặng im vài giây ...ngần ngại
Từ không gian tiếng mơ hồ xa ngái
Có còn là em không
 
Chưa lần nào tôi nhận được dù chút lòng từ tâm
Nên dằn vặt tháng ngày cằn cỗi quá
Cứ qua đi những thân yêu để trở thành xa lạ
Em có nhớ gì một chút về tôi ?
 
Điều gì qua gió sẽ cứ bay xa
Nếu trở lại cũng chỉ là ngọn gió
Đừng nuối tiếc khi tình yêu chẳng có
Con đường xác xơ vết chân xưa bụi phủ rêu mờ
 
Níu kéo làm chi , giấc mơ nào cũng chỉ là mơ
Chỉ điểm thức mới thật lòng hơn cả
Tình yêu không thể như tấm áo vá
Chẳng thể lành khi lật ngược vào trong
 
Anh đã từng trong lòng rất thong dong
Từ tốn choàng nỗi đau lên em phút chia tay vội vã
Vết thương tấy lên khi tim người hóa đá
Chết lâu rồi huyệt mộ lạnh đồi hoang
 
Nữa khuya rồi hãy ngủ cho ngoan
Ngủ cho sâu đừng vội mơ gì nhé
Ngày mai thức giấc nếu nắng như mật nghệ
Thì tình yêu ríu rít cả bầy ong
 
Nụ hoa nào cũng một lần đơm bông
Nhưng không phải hoa nào cũng có bầu mật ngọt
Quanh anh rất nhiều hương hoa ngào ngạt
Hãy chọn cho mình mật ngọt của tình yêu


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-18 07:29:36Huyền Băng>
CHO MỘT  KHÚC NHẠC BUỒN

 
Có lẽ
Trăng đã mờ câm
Sông đã lặng sóng
Gió đã ngưng thổi
Lá đã lìa cành
 
Có lẽ
Bước chân ngõ cụt
Cửa khoá then cài
Người quên câu hát
Tình đà phôi phai
 
Là ai
Ta là ai giữa đồng không ngơ ngác
Tình đâu
Chỉ là nỗi buồn tận đáy tâm can
Hỏi rằng
Ta đã làm chi để trăng phải lụi tàn
Phải chăng
Trái ngọt không chín nơi mộ địa
 
Nào ai muốn thế
Bước chân mỏi mệt
Đâu rồi niềm vui
Hỡi gió có phải
Muôn đời
Chơi vơi
 
 
r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
YÊU ĐI NÀO BÌNH MINH



Em buồn nên mưa Ngâu ngập tràn thơ
Tình rụng rơi khi thu chưa vàng lá
Gió ngây ngô cuốn em về xứ lạ
Vết ngựa hoang và bụi cỏ ven đường

Có một kẻ âm thầm ôm vết thương
Những hối hận thay cho niềm kiêu hãnh
Vết Thiên Di nhuốm bụi trần hoang lạnh
Lỡ làng trong giấc ngủ nợ trần gian

Nụ trên cành vừa mới nhú dịu dàng
Đâu đã biết hoàng hôn là gì nhỉ
Ai nở làm cho mặt trời hoang phế
Để ứớc mơ lụi chết giữa mùa yêu

Mùa Xuân vẫn đẹp biết bao nhiêu
Giọt sương đêm dụi đầu trên ngực đấy
Con chim nhỏ hót nồng nàn đến vậy
Đừng hoang mang khi Thiên Di lìa bầy

Em ơi cứ ao ước từng nụ hôn say
Rồi có một ngày mưa chỉ là sự sống
Dòng thơ em không buồn như Cầu Mống
Yêu đi nào bình minh của em đây
- Thanh Thanh Ngọc -
0




CÂU HÁT NGỌT NGÀO


Thanh Ngọc



 
Nghe chi tiếng não nề của sóng
Để thuyền thơ trôi giạt về đâu
Đừng nhìn đêm trăng nọ úa màu 
Đã lịm tắt cung đàn tình một thủa

 
Kìa gió đổi chiều sợi mềm như lụa
Về hát giữa  đồi  hoa Sim tương tư
Nhắn ai lỗi nhịp đường tơ
Gỡ bỏ luỵ trần một ngày nắng mới

 
Em cứ để chân trần lên đồi trăng chờ đợi
Sương tan trên môi. Hoa  nở nụ cười
Thấy không em trăng vẫn ngập trời
Mọi dòng sông đang ngợi ca tình đấy

 
Điều gì trong lòng chưa từng trở lại
Sẽ về như câu hát ngọt ngào em ơi

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-12 08:31:26MM_Ngoc>
MÙA XUÂN EM HÁT






 
 
Hãy lấy mùa Xuân làm vương miện
Để tóc em thơm ngào ngạt  cỏ hoa
Nhìn đi kìa  mặt trời ở rất xa
Vẫn nghiêng mình xuống dáng em tỏa sáng
Đừng bao giờ nói lời cay đắng
Với thiên nhiên và với tình yêu



Thấy không em cái kén nhỏ tí xiu
Có chú bướm tung cánh màu sặc sỡ
Ai có thể không yêu
Ai có thể hờn ghen cắc cớ
Giữa đồng hoa mát cơn mưa đầu mùa



Hay chưa này
Một chú Nhện đang mải miết thêu thùa
Tấm lưới như tơ trời  trước gió
Muốn kết bạn không sao vừa dệt vừa múa
Đừng làm ai đau đớn nhé  Nhện ơi


Em hãy là chú Ong mật của đời
Gom hết tình yêu của loài hoa thành bầu mật ngọt
Thả lời thơ  dịu dàng như lưới Nhện
Câu hát ơi à từ cái kén sinh ra
Hát  đi nào mùa Xuân với cỏ hoa










- Thanh Thanh Ngọc -
0




CHÁU BÁC BA PHI


Thanh Ngọc





Em nhanh miệng lắm đó
Thích chọc ghẹo  người   ta
Thấy vậy anh chặc lưỡi
" Thơ quạy  quá đi mà  "

Có gì đâu anh ơi
Hồi còn ngậm cuống rốn
Mẹ hắt hơi   phát một
Em liền vịnh rốn lồi

Bây giờ đâu còn nhớ
Ngậm vú mẹ quên rồi
Cứ tiếc hùi hụi mãi
Không chép lại  coi chơi

Người ta nói "dóc tổ" 
Trời  đúng quá à nha
Ông Nội em hồi đó
Có họ  với Bác Ba 

Con nhà Công có cánh
Con Cha Mẹ chính tông
Lúc nào cũng ca hát
Vui  dễ bắt được  chồng

( hihihi )


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-18 07:30:41Huyền Băng>
THÁNG 3





 
Tháng 3
Em cãi mẹ cãi cha cứ chui ra đấy
Dù chưa đủ ngày
Mẹ còn chưa thấy
Đau đau sống lưng

 
Tháng 3
Tồng ngồng khóc oa oa
Mẹ cười " tổ cha mày ...còn khóc nữa ..mẹ yêu "
Chân tay múa máy
Bước Mẹ liêu xiêu
Em chào đời như vậy
Tháng 3
 
Mẹ nuôi khéo
Em lớn phổng ra
Cha cưng như hũ rượu ngâm thuốc bắc
Mỗi lần nhậu cha đều nhắc
Trong này có ngâm cái trước cuống rốn của mày
 
Lớn rồi
Cha Mẹ đâu hay
Con gái mình sinh nhằm ngày đẹp nhất của tháng
Mặt trăng cứ tròn ngay từ chạng vạng
Cái mặt tháng 3
Đôi má em hệt quả cà chua chín đỏ
Mắt sáng môi hồng
Tính tình xởi lởi
Y hệt Mẹ
Nhanh nhẹn tháo vát
Khác gì Cha
 
A ha
Tháng 3
Con của Mẹ Cha
Dễ thương đấy chứ

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
CHÚC MỪNG SINH NHẬT NGỌCTHANH 15/3






Anh tặng cho em một đóa hồng
Nằm trên bàn phím lặng chờ mong
En ter trơ trọi không người bấm
Màu trắng hoang sơ trắng nỗi lòng

Sinh nhật em về giữa nắng xuân
Ngàn hoa lộng lẫy đẹp muôn phần
Giọt sương lấp lánh màu tinh khiết
Hạnh phúc đong đầy lúc tuổi xuân

Chúc em môi thắm tựa hoa đào
Ánh mắt nhung huyền bướm đảo chao
Tóc mượt mà -mây chiều thổn thức
Ửng hồng màu má - nắng xôn xao

Anh tặng cho em triệu đoá hồng
Và nhiều lời chúc viết bên trong
Giá như gửi được mùi hương nhỉ ?
Thì dẫu có xa vẫn thấy gần



Mừng sinh nhật lần thứ ...2 .
Chúc hạnh phúc



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0

DUYÊN NỢ
 

Đầu kia trăng ngọt
Đầu này trăng cay
Thương đời giọt thấm giọt bay
Lỡ làng hết cả
Canh chày đa đoan

 
Khóc chi suối cạn
Khóc chi hoa tàn
Cam lòng đành đoạn phận nàng
Thương trái cà rụng
Vườn hoang tứ bề
 
Giàn Mướp hoa vàng
Giàn Mồng Tơi tím
Gót chận bịn rịn chia tình
Cau ơi cau hỡi
Một mình đêm trăng
 
Người về xứ lạ
Mưa sầu giăng giăng
Phải chi đừng có lỡ làng
Kết hoa cùng kiệu
Trầu vàng cau xanh
 
Bây giờ rổ rá
Nong nia tanh bành
Thôi thì gãy ghánh đã đành
Đừng để thúng mủng
Cũng thành củi đun

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-17 12:07:42MM_Ngoc>
NỤ HÔN LẠ




Đừng khóc nhé  rừng chiều buồn mưa đổ
Còn trên cành một chiếc lá làm thơ
Tay ủ kín nên lá còn mơ ngủ
Mưa khẽ lăn môi  chưa ngậm giọt ngờ
 
Anh mấy bận nhớ em sầu khúc nhạc
Tịch tang tình trăng cứ nghẹn lời đau
Anh thả hết sao đêm dường mộng mị
Em đếm chưa tìm thấy được gì nào
 
Ngày vun nắng nên lá mang màu lửa
Môi em mềm đọng mặt trời trên cao
Anh ngần ngại nhìn qua bờ xanh mướt
Chẳng rung cành sợ nắng vỡ hư hao
 
Anh đã trót yêu rừng chiều , yêu lá
Nắn phím tơ hiu hắt khúc nhạc tình
Em có biết chiếc môi nào rất lạ
Gửi cho rừng nụ hôn nồng...tan ra

 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tôi viết cho chị giữa cái nắng tháng tư
Cái nắng đầu hè đang rực lòng oi bức
NHững tâm trạng của con người tức bực
Muốn trải lòng mình cho một mối tri âm
 
Đã lâu lắm rồi em phải lặng câm
Muốn lắm chị ơi được bao người mong mỏi
Trong diễn đàn mà lời thơ còm cõi
Đâu thấy mình chỉ thấy bóng người điên
 
Rồi bây giờ rất thật đầu tiên
Em trở lại trang thơ say lòng cho đôi câu nói miệng
Cho đôi dòng thơ này không còn xưa kín tiếng
Chẳng bận lòng theo bao tiếng ngả nghiêng
 
Lâu lắm rồi chẳng gặp chị ơi
Chẳng biết thời gian có làm ta xa lạ
Chị có còn như xưa đùa cợt nhả
Hay đã lặng thầm theo tiếng nấc trôi xa
 
Em giờ về đây như một giấc mơ qua
Như thể thay tâm thay lời thơ hoang dại
Như thể tìm mình trong xa xăm mãi mãi
Để nặng trong hồn tan nhẹ xuống sương mai!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
0




NỤ HÔN GIÓ CUỐN


Thanh Ngọc



 

Anh  nhớ không
Lần hò hẹn đầu đời
Chiều ấy sao trời ngơ ngác
Cỏ non mềm dưới chân
Giọt sương thả mình hoan lạc
Cánh đồng quê mẹ gió lùa
Tóc vương bàn tay thô ráp

Hương lúa thoảng qua bờ vai thon thả
Em nhận nơi anh nụ hôn đầu đời
Nước mắt vui mừng  chợt rơi
Lăn trên nhánh mạ e ấp
Gió nói gì lời thì thào ngọt lắm
Đêm thả xuống một vì sao chơi vơi

Ngày ấy đâu rồi
Anh đâu rồi
Bàn chân lạc bước
Gió mãi đi tìm lời ru  ngày trước
Mái tóc thề xưa nay  cột gọn sau  lưng

Bây giờ
Kỷ niệm trở thành chuyện xưa xa lắc
Ta có nhau không những lúc buồn lòng
Nhớ nhớ
Mong mong

Em  vẫn cất sâu  nụ hôn đầu đời gió cuốn
Chờ  hoài  ngày  anh trở lại
Cánh đồng xưa  trăng  cứ  mãi lang thang
Lời ru  tình  theo chi  mãi... 
Đa mang

 

 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-22 03:13:20MM_Ngoc>
NỤ HÔN TRƯỚC BUỔI BÌNH MINH




Em đừng vội ra đi 
Dẫu làn gió mong manh vẫn lưu luyến quá
Làn hương em nương vào cánh tay anh
Mềm chi lạ

Bâng khuâng
Anh ngỡ  từ lâu mình có nhau rồi
Khoan thai  bàn chân trụ mình trên đá
Dặn lòng tự độ em  qua

Có phải mây hay tóc bay lòa xòa
Sao anh chưa với tới
Nụ hôn thả lỏng,  bàn tay chờ đợi
Trao nhau khi mặt trời hồng

Sáng nay
Anh bỗng nhận ra nụ  hôn kỳ diệu từ gió
Phải chăng tình em chưa từng bỏ ngỏ
Vòng ôm từ lâu  cài chặt vào lòng

Bình minh kìa em có hay không
Tỏa sáng trong nhau  vầng mặt trời thái cực

 
( Thái Cực Quyền )





 
 

 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-22 04:10:45Huyền Băng>
THẤY





 

Gối trăm năm lên mộng ảo
Vỡ tan một giấc trưa nồng
Vuốt giọt mồ hôi nhân nhẫn
Mới hay mặn đắng từ tâm

Đi kiếm mãi điều chẳng có
Gót chân mòn vẹt cả lòng
Gió gieo bụi phai màu cỏ
Còn chi mà ngước mắt trông

Sao đành cháy trong cơn khát
Mưa thấm chiếc mầm xanh non
Rủ hoa con Ong kiếm mật
Bụi gai tiếng hót vừa nồng

Ta tìm ra điều chẳng có
Tìm thấy chính điều hôm qua
Trên môi nụ cười thơm lạ
Dẫu con đường tình còn xa

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-22 04:12:19Huyền Băng>
LÀM GÌ CÓ ...


Thanh Ngọc


 


Lòng nhẹ thênh thênh
gió mây trăng nước
Ta là ta không sau không trước
không ưu phiền
Niềm vui chẳng cần có nhân duyên
Chân lướt trên đường không màng dấu vết
Phía trước là nhà
Nhà làm gì có
Ta đi từ lòng ta
Về với tâm ta
Vui với gió mây trăng nước
Lòng nhẹ thênh thênh

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0