📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.198 lượt xem — Trang 34 / 38
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-22 04:13:51Huyền Băng>
TIẾC CHI 




Em tan vào không gian
Một thời và vĩnh viễn
Anh vội vàng đi kiếm
Bước chân đời xót xa

 
Ngọt ngào chi lời ca
Gió trên đồi rất lộng
Thơ ủ buồn gối mộng
Giấc ngậm ngùi trăm năm

 
Tan rồi dẫu trăng rằm
Rạng ngày còn đâu nữa
Ngôi nhà không có cửa
Người khuất xa khuất xa

 
Lời yêu quên nói ra
Lửa lòng sáng chưa tỏ
Sao trời nhiều lắm đó
Tiếc chi ngôi sao  rơi

 
r

 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Người bán giấc mơ

Người bán cho tôi những giấc mơ
Bên trong lại cất những ơ hờ
Bao đêm tôi nhặt từng sợi nhớ
Mà ngỡ đời là những giấc mơ




Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
0
Trích đoạn: MM_Ngoc

TIẾC CHI 

Em tan vào không gian
Một thời và vĩnh viễn
Anh vội vàng đi kiếm
Bước chân đời xót xa

 
Ngọt ngào chi lời ca
Gió trên đồi rất lộng
Thơ ủ buồn gối mộng
Giấc ngậm ngùi trăm năm

 
Tan rồi dẫu trăng rằm
Rạng ngày còn đâu nữa
Ngôi nhà không có cửa
Người khuất xa khuất xa

 
Lời yêu quên nói ra
Lửa lòng sáng chưa tỏ
Sao trời nhiều lắm đó
Tiếc chi ngôi sao  rơi

 
r



Chưa Tan

Chưa tan vào không gian
Chưa chìm vào bóng tối
Vẫn lời thơ nóng hổi
Theo gió bay mây ngàn

Vẫn còn đây lời ca
Vẫn còn thời ngà ngọc
Sao lại vang tiếng khóc
Sao ngậm ngùi xót xa

Trăng khuyết trăng lại rằm
Xuân qua mùa Hạ đến
Thu sẽ về đúng hẹn
Lá sẽ bay âm thầm

Lung linh sáng trên trời
Giải ngân hà đẹp quá
Em nhớ một đêm Hạ
Cả vạn vì sao rơi?

Như vạn đóa pháo bông
Nhẹ nhàng rơi lấp lánh
Có anh ngồi bên cạnh
Cùng nhìn vào không trung

Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-15 15:41:11Huyền Băng>
Lâu lắm rồi không viết mãi mới kiếm ra nick của mình , nhớ bạn bè quá viết vội vài dòng...có duyên sẽ viết được cả những vần thơ....

TỪ
 
Từ gió gọi bàn chân
Ru em đi rất nhẹ
Từ tình nhiều lý lẽ
Nên nụ hôn vừa nồng
 
Từ chiều Hạ mưa giông
Trôi cả vùng thơ thẩn
Từ kiếm tìm bất tận
Quên cả mình hôm qua
 
Từ gói lại xót xa
Chỉ niềm vui vòng xuyến
Từ đi rồi chợt đến
Mới là ta là ta
 
r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-15 15:41:58Huyền Băng>





CHIỀU NAO


 



 
 
Trên cát chiều nay
Dấu chân đâu rồi
Chiếc vỏ xò trơ trụi
Sóng ru hời nghìn năm lời tình gian dối
Anh chiều nay có còn nghe câu hát vời vợi
Rằng em hỡi...hãy mãi là của anh
Khi  yêu nhau mắt biển thật xanh
Tóc em loà xoà
Anh yêu loài rong cuốn mình quanh đá
Len lén đặt nụ hôn lên bọt biển trắng xoá
Phủ trên vai em gầy
Biển động
Dấu chân có còn không
Loài rong lang thang đi tìm hoài phiến đá
Trái tim thét gào 
Nên biển thành  hoang dã
Gió cuôn tình yêu đi rồi...
Nên anh mãi  xa em
Chiếc vỏ xò dần vỡ nát  như tình yêu
Mòn dần
Mòn dần
Biển ơi lớn quá
Biết tìm đâu dấu chân xưa
Nay trở thành xa lạ
Chỉ còn lời gió thì thào
Kể chuyện chiều nao
Chiều nao...

r

 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Chào Em Cuối Tuần

Cuối tuần nghỉ, em bước vào thư quán
Áo dài xanh, cừ lí lắc quá đi
Em hỏi anh, bên ấy có chuyện gì
Mà ai nấy viết thơ nghe buồn bã

Đừng đọc thơ rồi đoán người em ạ
Mỗi bài thơ một hoàn cảnh riêng tư
Anh làm thơ đủ cung điệu ngôn từ
Có khi vui có lúc buồn thế đấy

Chữ anh chọn đơn sơ không lộng lẫy
Chẳng kiêu kỳ, giữ bình dị tự nhiên
Cũng như em đẹp đẽ nhưng dịu hiền
Không kiểu cách giống con nhà quyền quý

Em bên đó, anh bên đây, tri kỷ
Sống vì thơ mai chết cũng vì thơ
Đọc bài thơ, để ý, hiểu, đừng ngờ
Thơ... muôn điệu biết đâu tin tưởng nhỉ

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-19 03:37:27MM_Ngoc>
DẶN LÒNG


Thanh Ngọc



 
 
Rồi gió cát xóa nhòa lối xưa
Cỏ gai chắn lối
Ngày đi qua rất vội
Hoàng hôn tần ngần liêu trai
Ngày xưa hoa Cúc mảnh mai
Tóc  ai thoảng hương đồng nội
Lối về trăng non mắc ngọn tre ru câu hát đối
" Hoa Cau rụng trắng vườn trầu
Ai mong ai đợi ai sầu vì ai "

Chẳng phải trúc mai
Vười chiều côi cút
Hương đồng nội còn đâu
Đường xưa hun hút
Gió lặng lẽ bỏ đi quên cả lời tình
Nếu được chọn cho riêng mình
Anh chẳng mong nghe em hát
Câu ca dao về nhà dối mẹ
Trăng ơi chớ khuyết nghẹn ngào
Tấm áo nào em  đã gửi người dưng
Không bao giờ gió cuốn về phương anh nhớ
Em có hiểu không em


 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-19 11:53:35Hoatina_hn>
Hi chị!
HTN chào anh Nguyên Đỗ nhé! [:)]
Chị! Lâu quá không gặp.  Không biết tại em hay tại chị mất tăm mất tích nhỉ! Hihi...
Cuối tuần vui vẻ nhé chị!


Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-19 14:07:28Nguyên Đỗ>
Chào Hoatina-hn!  Chào MM_Ngoc!  Chúc mọi người cùng vui!
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
i]






CUỐI NGÀY
Em dâng cho ta tình yêu đầu ngày
Giọt sương lay trên tà áo
Trinh nguyên nụ cười
Kệ gió hư ảo
Làn da mềm mại như Thu
Nụ hôn thả gió Ong Bướm nhu mì
Rắc niềm tin lên nắng sớm
Lụa là trắng tinh
Hương như vừa chớm
Em xô ta vào cơn mê
Chưa suốt Địa Đàng nắng phaii hương phấn
Giấc mơ tưởng chừng tiềm ẩn
Giọt sương chợt cong
Đôi môi chợt mặn
Mặt trờii đánh mất thơ ngây
Câu ca cuối ngày tái tê phiến đá
Nghê vàng có thỏa
Chiều rơi

- Thanh Thanh Ngọc -
0
LỜI TÌNH MÙA THU



Sáng nay một trời hoa nắng
Nở vàng để ngỡ là Thu
Nụ Hồng còn cong môi ngủ
Sao chưa thức giấc giao mùa
 
Gió đuổi từng cơn mưa Hạ
Mây mắc vào hàng mi ai
Tung tăng áo dài trên phố
Tròn chưa em tuổi hẹn hò
 
Ai nỡ quên mùa Thu vậy
Cúc vàng vừa chớm tinh khôi
Gót chân thôi về chốn cũ
Bỏ mùa Thu lại riêng tôi
 
Này gió hãy lay em thức
Chớ để mùa tình xanh xao
Ta giữ dùm Thu chiếc lá
Em thật thà ta hư hao
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-22 03:13:46MM_Ngoc>
THU


Thanh Ngọc



Ái ngại cho mùa Thu
Những lời tình hối hả
Rụng rơi như chiếc lá
Úa tàn
 
Này  đây là  Địa Đàng
Mũi tên thần xuyên thấu
Trái cấm ai đem giấu
Biệt tăm
 
Biết mùa Thu  tàn úa
Trong lòng người phôi pha
Đành rằng Thu là vậy
Xót xa
 

Đời buồn nhuốm sắc Thu
Ta buồn thu vội đến
Thuyền tình đâu là bến
Vàng Thu
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-23 11:11:22MM_Ngoc>
QUÀ TẶNG


Thanh Ngọc


 

Thu vừa mượn nắng dăm ngày
Làm gì phải giận ơ này cơn mưa
Cửa nhà ai chỉ khép hờ
Gió gài chiếc lá vàng mơ ....tiếc thầm

Vội đi đâu bước đăm đăm
Cơn mưa có lẽ còn thăm cả ngày
Đêm qua chớp ngưỡc đằng tây
Sao ai không nhớ rạng ngày sẽ mưa

Cơn mưa như thể bỏ bùa
Nhớ xuôi nhớ ngược người vừa bước qua
Phải chi ta mình  chung nhà
Anh đem cất nắng làm quà tặng em




- Thanh Thanh Ngọc -
0




ĐOẢN KHÚC TƠ VƯƠNG






 
Hãy để con suối ngủ yên nghe anh
Trong vắt như gương lung linh như ngọc
Ai thả cung Dạ Cổ Hoài Lang khắc sâu thêm nỗi nhớ
Con suối quặn lòng vùi chôn  tương tư

Ngày ấy hai đứa mình dại khờ
Nắm tay chi để  ngẩn ngơ thổn thức
Cội nguồn bỗng quên luôn  lời ca bĩ cực
Nên tình yêu như dòng suối không hình hài

Vết chân trên sỏi có còn đâu ai hay
Tiếng reo xưa mỗi đầu nguồn chẳng người nghe đặng biết
Nên tiếng đàn nước chỉ còn cung ly biệt
Bàn tay lạnh rồi  con suối chơi vơi

Mỗi khi buồn xin nghe tiếng đàn để lòng thảnh thơi
Con suối vẫn ngân nga  câu uyên ương gửi người qua đoạn kết
Bàn tay xa rồi đâu phải là đã hết
Mong cho tình yêu lại hiện diện riêng anh

 


- Thanh Thanh Ngọc -
0
         ƯU TƯ!
 
Chị đã qua rồi cái tuổi xanh
Như cây có trái chín trên cành
Như hoa cuối độ còn khoe sắc
Như chiều hạ nhạt những mong manh
 
Chị ơi sao chị chẳng lấy chồng?
Cứ để phòng không lạnh ngóng trông
Cứ buồn như bóng mình đơn lẻ
Âm thầm một lối với hư không
 
Hay vốn từ lâu, đã từ lâu
Duyên tình chị đã nhạt đôi câu
U sầu chị khắc trong cay đắng
Để chịu một mình chuyện bể dâu
 
Chị ạ!Người ta chuyện ở đời
Nuốt vào tâm sự những sầu vơi
Em mong chị mãi là chính chị
Để những ưu tư thoát sự đời
 
Lâu lắm rồi không thấy chị online, tưởng có chuyện gì chứ, mong chị mạnh khỏe và hạnh phúc!
Mến nhiều!
 
 
 
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
0




CHÂN THẬT BÊN ĐỜI


Thanh Ngọc



 
Dù sao cũng qua lâu rồi anh ạ
Ngọn gió lành còn xẻ làm đôi
Dòng đời mỗi người một ngả
Bàn tay cách xa tầm với
Vòng ôm bây giờ không nơi

Đi bên nhau có đâu nào thảnh thơi
Tóc rối bời , sợi bạc màu sương khói
Có bao giờ mỗi chúng mình  tự hỏi
Tình yêu có thật mặn mà
Khi một người đã muốn rời xa

Đừng để con tim yêu hôm qua rỉ máu
Mùa Thu  xoá đi vết bầm trên mầu áo
Chiếc lá  rơi cũng về với cội nguồn
Quay về  thôi chân thật dẫu  đơn côi
Đừng giết chết nhau bằng lòng từ thiện  


 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Hi. Ban MM_Ngoc.
Tôi đã được đọc thơ của bạn ở trang web Dactai.com (MM_Ngoc và thơ), có thể nói là tôi rất yêu thích thơ của bạn. thích phong cách thơ của bạn và cả hâm mộ bạn nữa nhưng chưa có điều kiện để bày tỏ. Được gặp bạn ở đây cũng xin mạnh dạn góp vui với bạn một chút cảm xúc. Bạn chỉ giáo thêm nhé.


TÌNH ƠI HÃY BAY THẬT XA.


Tình ơi, hãy bay thật xa.
Để bước chân ai về thênh thang chiều nắng.
Để mặc ai ôm con tim trĩu nặng
Để kẻ chài quăng lưới chỉ vớt được rong rêu.

Tình ơi, hãy bay thật xa.
Để ta thấy hồn mình tan trong băng giá
Để con sóng thôi xô vào ghềnh đá
Để hết cuộc đời ta nuối tiếc ngày đã qua.

Tình ơi, hãy bay thật xa.
Để bụi trần đừng vương đôi cánh thần tiên
Để cuối bài ca giai điệu hay nhất ngân lên
Để mưa xuân mãi thảnh thơi, trong sáng

Tình ơi, hãy bay thật xa.
Để rực rỡ hơn những sắc màu áo mới
Để mỗi sớm mai tràn đầy niềm hứng khởi
Để góc khuất này mãi mãi được chôn sâu ...

Tình ơi, hãy bay thật xa...


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-14 01:21:26MM_Ngoc>
Bài thơ của bạn cũng rất hay , tràn đầy cảm xúc hihihi MM cũng giống bạn thôi mà thích thì làm dăm ba câu cho vui đó bạn






NỤ HÔN






Anh có những chuyện tình  không quên được
Sao đến với em chẳng để một chữ ngờ
Có phải khi yêu lòng không vươngi lối cũ
Xếp lại muôn đời kỷ niệm ngày xưa
 
Cái trẻ trung của nắng và gió
Anh gắn lên môi , em bỗng dại khờ
Có lẽ nào em chưa từng yêu nhỉ
Sao lồng ngực như sóng vỡ ngoài khơi

Tay nắm tay như trẻ con đi ngoài phố
Mắt thôi miên và điểm tụ môi son
Lời  tình  ca  trong lòng  nồng nàn bỡ ngỡ
Tiên đoán làm gì gió nắng hôn nhau 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-14 01:19:03MM_Ngoc>
GIEO MẦM







Gió xé anh thành trăm mảnh
Nên em chẳng ghép được tình
Mặt trời cháy như hoả táng
Linh hồn một nhúm tro than
 
Gieo chân cỏ hoang vừa ấm
Gieo tay vụng dại mắt môi
Gieo lòng bừng say men đắng
Gieo thơ cổ tích muôn đời

Em ghép nguyên lành trăng vở
Ghép anh gió lại xé rồi
Tro tàn vương lên cỏ dại
Gieo gì gặt nấy ngươi ơi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-12 06:23:16MM_Ngoc>
DAY DỨT KHÔNG LỜI






 
 
Tháng 9
Thu rắc lên ngưỡng cửa
Vài chiếc lá dại khờ
Cỏ  non mịn màng ôm tròn gót nhỏ 
Mặt trời  bỗng dưng  lười biếng
Heo may một mình  bâng quơ
 
Tháng 9
Đừng gieo tiếng  nấc cạn trong lòng người thiếu nữ
Con  đê đầu làng  lả lơi cánh  sáo
Cỏ may níu áo
Sao người dửng dưng
Anh có còn đi  bên em
Để con đường không là một dấu lặng
Không trôi dần vào khoảng vắng
Hao mòn
 
Tháng 9
Choàng lên vai  dấu vết  thị thành  
Giầy tây  hối hả
Đâu vết chân trần đồi hoang cỏ dại
Xót thương vườn chiều cau vàng rơi vãi
Trầu không tê tái 
Lối về không nơi
 
Tháng 9
Có giọt mưa nào lạc  vào  tay anh
Là kỷ niệm một thời em
Trở thành day dứt
Không lời

 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Bài thơ này hay wa bạn à. 
0


EM ....


Em mãi là cơn mưa xuân e ấp
Giăng bụi khắp nơi se sắt lòng ai
Em sẽ mãi long lanh như sương sớm
Bừng nở trong ánh nắng ban mai


Em mãi là ly rượu nồng men đắng
Chưa nhấp một lần anh đã ngất ngây say
Những vần thơ em ngọt ngào da diết
Anh biết cuộc đời đâu chỉ đắng cay...


0




SỐNG ĐẾN GIÀ


Thanh Ngọc



Ta căng mình rửa cho sạch sẽ
Tận đáy lòng từng day dứt hằng đêm
Sầu mà chi gió mới vừa hát đó
Trời đất yêu nhau còn cách trở hẹn hò
 
Ai chẳng có khi buồn như chấu cắn
Ai chẳng mỏi mòn bởi những nghiệp duyên
Buôn mà chi rồi cũng qua tất cả
Cứ an nhiên sống cho thoả đến  gìa
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trích đoạn: MM_Ngoc

SỐNG ĐẾN GIÀ


Thanh Ngọc



Ta căng mình rửa cho sạch sẽ
Tận đáy lòng từng day dứt hằng đêm
Sầu mà chi gió mới vừa hát đó
Trời đất yêu nhau còn cách trở hẹn hò
 
Ai chẳng có khi buồn như chấu cắn
Ai chẳng mỏi mòn bởi những nghiệp duyên
Buôn mà chi rồi cũng qua tất cả
Cứ an nhiên sống cho thoả đến  gìa
 

 
NHỌC NHẰN!
 
Ta đã làm đã gạt hết hồn ta
Ra khỏi nhố nhăng bon chen cuộc sống
Nhưng vẫn thế trên đường đời quá rộng
Buông những phiền lo, đau khổ lại chất chồng
 
Cũng đã từng vương vấn những nghiệp duyên
Cũng đã lo toan cũng truân chuyên trắc trở
Cũng đã lầm than đứng lên trong cảnh nợ
Cứ hết buồn thương ta vẫn cứ dại khờ
 
Buông ưu phiền thoáng chốc chỉ cơn mơ
Thực tế đảo điên ta nhọc nhằn gắng nặng
Không thản nhiên trên bước đường cay đắng
Hạnh phúc là chi ta chỉ ngặt âu lo
 
Đã căng mình trước giông tố gió mưa
Nhưng chẳng làm cho cuộc sống xưa  trở lại
Và tâm hồn luôn lo âu ngai ngái
Rửa hết Ư? Đâu có sạch bao giờ!....
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
0

MỘNG DU


Có mặt hồ nào
Phẳng lặng như đôi mắt em
Trong xanh
       Sâu thẳm

Có dòng thác nào
Mượt mà như khoé môi mềm
Hoang sơ
       Dào dạt

Có đám mây nào
Ấm nồng như đôi vai em
Xa xăm
       Huyền ảo.....

Có sa mạc nào
Khát cháy như bước chân anh
Mộng du
       Vội vã

Có con sông nào
Rộng lượng như tấm lòng em
Cho anh phút giây gục ngã
Đưa anh những bước mộng du....


0
Trích đoạn: MM_Ngoc

SỐNG ĐẾN GIÀ


Thanh Ngọc



Ta căng mình rửa cho sạch sẽ
Tận đáy lòng từng day dứt hằng đêm
Sầu mà chi gió mới vừa hát đó
Trời đất yêu nhau còn cách trở hẹn hò
 
Ai chẳng có khi buồn như chấu cắn
Ai chẳng mỏi mòn bởi những nghiệp duyên
Buôn mà chi rồi cũng qua tất cả
Cứ an nhiên sống cho thoả đến  gìa
 


Bạn MM_Ngoc ui. Bài này sao buồn vậy? không đúng với phong cách khoáng đạt và mạnh mẽ của thơ bạn. Cho phép tôi tặng bạn một bài để động viên nhé. Mong chờ những sáng tác hay của bạn!


HY VỌNG

Gieo xuống mảnh đất đời ta niềm hy vọng
Mong một ngày cuộc sống sẽ đơm hoa
Trên mảnh đất ấy mồ hôi ta tưới đẫm
Chờ một ngày hạnh phúc đến không xa.

Và cuộc đời theo năm tháng trôi qua
Ta nhìn lại mà chẳng hề luyến tiếc
Dẫu tuổi xuân trai tráng có phôi pha
Ta vẫn ươm từng mầm xanh lộc biếc

Rồi tận cùng có lẽ là cái chết
Ta vẫn ung dung giáp mặt với tử thần
Hạnh phúc ta chưa được thấy một lần
Trái tim ta vẫn tràn trề ước vọng

Có thấu lòng ta hỡi đất trời lồng lộng
Định mệnh kia sao chẳng mấy công minh
Hỡi Chúa Trời nếu người có hiển linh
Hãy trả lời cho lòng ta đau khổ

Ta không cầu cạnh, không van xin gì cả
Hãy nói cho ta: Ta phải làm nữa những gì
Ta sẽ làm, ta sẽ đợi cho tới khi
Hạnh phúc đến cho lòng ta thư thái.....


Niềm tin trong ta sẽ là mãi mãi
Dẫu hôm nay ta thất vọng vô bờ
Ta sẽ vượt lên đạp qua đống bùn nhơ
Hạnh phúc sẽ đến bên tâm hồn ta thanh thản.

 

0
ừ hay lắm đấy bạn ạ. Mỗi tình huống mỗi lời thơ mà bạn ( hihihi )
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-20 18:16:14MM_Ngoc>
 
AI HIỂU ĐƯỢC



Lụa Hà Đông nếu ai hiểu được
Vai non thơ ngây khoác sợi tơ trời
Chuyện cổ tich có từ thời nong tằm kéo kén
Áo màu thanh thiên em gom cả trời mây

Con gái Sài Gòn ưa dạo phố cuối ngày
Mắt như sao lay láy cười nhung lụa
Vài giọt nắng nên thu đâu vàng úa
Cứ hững hờ tóc xoã mềm nào hay

Ai nói Sài Gòn chỉ nắng quắt quay
Thế chứ lụa Hà Đông vì sao mà đẹp nhỉ
Khoác áo tơ vàng , chàng thầm yêu hoa Cúc (*)
Má em chín hồng nên nắng mới say

Lụa Hà Đông làm gió cũng ngất ngây
Cứ xoắn lấy chân cứ ôm sát ngực
Bị nhìn lén hơi thở dồn tưng tức
Áo lụa mịn màng nên có kẻ chao ngang

Đừng vội vàng theo gót nắng đi hoang
Đừng ngỡ ngàng nhìn áo lụa lang thang


( * ) Thơ của người dưng

( Áo nàng vàng anh về yêu hoa Cúc 
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường )

- Thanh Thanh Ngọc -
0




CANH NĂM







Ơ này canh năm
Còn thức không đó
Có người vò võ
Một mình mộng du
 
Tình thực hay hư
Tình thơ hay thật
Canh năm chất ngất
Sao rụng xuống lòng
 
Ơ này canh năm
Canh chị tôi nhé
Bao giờ quạnh quẽ
Thả dùm ngôi sao

 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0




XẤU QUÁ


 





Biết người tóc ngắn
Có cái cổ cao
Biết người yêu trộm
Nhìn lén sau rào
 
Hàng dậu xưa quá
Em xây hàng rào
Muốn nhìn cho rõ
Trèo lên cây cao
 
Có thương tóc ngắn
Phải biết nhìn lâu
Đuôi gà gió thổi
Chẳng cuốn vào nhau
 
Có người nhìn lén
Đàng sau đằng sau
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0