📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.201 lượt xem — Trang 30 / 38
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-17 01:45:04MM_Ngoc>
Nực cười


Thấy vui mà - có sao đâu
Với dăm con tạo lầu bầu xúm quanh

Vẫn từng chén chú chén anh
Ngà ngà ngầy ngật tanh bành thặng dư

Ngẫm cười lớn xác lù lù
Lo toan chi để vác lu bán dùm

Một lần phải liệu lấy thân
Đừng vì nước mắt - dại đần như tôi

Ai ơi tỉnh lại đi thôi
Sống trong ảo giác ngàn đời hư danh
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-17 08:45:18MM_Ngoc>

Mùa xanh lá




Ngỡ rằng mãi lặng câm thôi
Để Đông gía buốt thả trôi từng mùa
Đường về tơ Nhện thêu thùa
Quấn quanh đời chẳng hơn thua riêng mình

Lòng chưa hoài cảm tái sinh
Hoa thơm cỏ lạ ngậm tình ai hay
Gió qua chốn cũ hao gầy
Chim kêu lẻ bạn ngang mây cuối trời

Đêm qua Trăng sắp qua đời
Bão xô khung cửa một thời lặng câm
Xoay tròn ru giấc chẳng nồng
Chòng chành nghiêng ngả thinh không mặc lòng

Chừng như băng giá mùa Đông
Kéo về vây kín nụ Hồng vườn hoang
Hương thơm chưa kịp ngỡ ngàng
Sợi tơ đã thắt hoang mang cuộc tình

Trời vừa hé nụ bình minh
Xua tan băng gía thủa tình đơn côi
Sáng nay chim hót vang rồi
Mặt trời nhóm lửa gọi mời lãng du

Vườn Xuân tan giọt sương mù
Lá hoa xanh mãi giấc Thu chẳng tàn
Hỏi mùa mấy độ hoa vàng
Hõi lòng cô lẻ sang trang chưa nào












- Thanh Thanh Ngọc -
0
Sống Trong Mộng
 
 
Vâng cuộc sống bên đời nhiều ngõ ngách
Nên anh thường thả mộng sống trong mơ
Và đôi lần phút giao cảm cùng thơ
Anh vẫn thấy giấc mơ hồng là thật
 
Ừ kệ họ dẫu họ nhìn cười ngất
Có kẻ say đắm mãi, sống cho thơ
Trong thơ văn, những biển nhớ, non mơ
Cũng là cảnh thần  tiên tình hệ lụy
 
Có ai bỏ non tiên về phố thị
Một túi thơ, một bầu rượu, nghê nga
Em với anh vui với ánh trăng ngà
Trên đồng cỏ nằm ngắm nhìn tinh tú
 
Cả bầu trời, ắp thương yêu là đủ
Có cần chi chén ngọc với cân đai
Đi song song cùng khắp cuộc đời dài
Thơ thơ mãi bay cao thành sương khói
 
Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
NHẶT LÁ THU RƠI

Nhặt lá thu rơi đếm nỗi buồn
Lá nào nhung nhớ -lá nào mong
Yêu thương ngày ấy chừ xa vắng
Chợt rỉ trong tim giọt máu hồng

Mỗi độ thu về nhặt lá rơi
Nghe buồn da diết nhớ chơi vơi
Cung đàn lỗi nhịp đời buông phím
Tiếng vọng chiều xưa lạc giữa trời

Ai có cùng tôi nhặt lá vàng ?
Chia cùng nỗi nhớ lúc thu sang
Nhìn mây lơ lững khi chiều xuống
Nghe vọng trong tim chút bẽ bàng

Gói nỗi lòng này trong lá thu
Đem về ướp mộng dưới trăng mờ
Gửi mây mang nhớ cho người ấy
Dẫu muộn xin đừng phai ước mơ



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-20 09:51:56MM_Ngoc>
 
Ta cần gì cho nhau

Ta gặp nhau lần cuối
Có phải mùa đông không em
Bước qua rồi khung cửa ngỏ
Lời tình như đá lặng câm

Anh ôm nghẹn nỗi xót xa
Từ con đường đã mãi là hư không hoang phế
Thời gian gậm mòn nỗi đau buồn như trăng khuyết
Vẫn dành một góc nhớ thương em

Đã phải xem nhau như người dưng
Nên gió bạc đầu xác sơ kỷ niệm
Có hiểu vì sao ngàn năm biền biệt
Bàn chân không nhớ lối về

Muốn nhìn em ... thôi vương vấn làm chi
Tim biết đau là khi đời lầm lỡ
Thôi thì thôi dẫu trong lòng chẳng nỡ
Cũng đành là cơn gió thoảng - để ru chiếc lá cuối mùa

Ta cần điều gì em nhỉ
Yên bình cho đêm qua mau
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tình

Tình nào
Len lối hoang sơ
Cỏ mềm
Sương mọng
Dại khờ bước chân

Tình nào
Lời gió phân vân
Khỏa Trăng
Đêm hẹn
Tần ngần họa thơ

Tình nào
Vai dựa trông chờ
Ngang nhiên
Nhìn thẳng
Ai ngờ trăng theo

Tình nào
Sông lớn - mái chèo
Sóng ghềnh
Thác bạc
Gió gieo lòng trời

Tình nào
Ngày nhớ ngời ngời
Đêm thương
Gối tiếc
Thả lời lên hương

Tình nào
Biển động tai ương
Sóng xô
Mặc sóng
Thuyền vươn tay chèo

Tình nào
Giao mắt môi trao
Vòng ôm
Loan Phụng
Má đào - vai ngang

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-23 01:54:51MM_Ngoc>
 
 Đợi chờ

Ngày mai anh nhớ qua cầu
Chiếc nón nhẹ lắm gió thâu về người
Qua sông đón chiếc thuyền mời
Áo hồng một mảnh - trầu cơi kiếm tìm
 
Sáo tiêu giao - sáo lên tiên
Diều nghiêng theo gió muộn phiền xa bay
Lục bình từ bấy đến nay
Vẫn neo chân bến - chiều này ngẩn ngơ
 
Tơ hồng ai thắt chữ ngờ
Đầu đông ngỡ lạnh giữa mùa nắng lên
Gót chân mòn lối đi tìm
Chiêm bao mấy thủa con tim hao gầy
 
Ai tìm ai chốn heo may
Gieo tình vào lá thả đầy hồn thơ
Trời thương - đất chẳng hững hờ
Áo hồng - nón trắng bây giờ anh đang
 
Về đi ngọn gió hoang đàng
Luồn trong suối tóc mây loang hay là
Ta về nhìn ngắm ao ta
Sen hồng hương đã đậm đà làn môi

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-23 11:35:33Huyền Băng>
 
Lạnh lòng

Mùa đông về đấy
Lòng có lạnh không ?
Khăn quàng chưa thỏa
Gió hoang giữa đồng



Đường xa gối mỏi
Chập chùng - mênh mông
Mây giăng xám ngất
Buồn ơi não lòng

Gõ cửa mòn trông
Im như hũ nút
Tầm nhìn hun hút
Mờ nơi chân trời

Lòng rối bời bời
Chết câm ý nghĩ
Muôn đời nghịch lý
Được mất - hơn thua

Đã mòn tàn hơi
Đã lê lết sống
Trời cao đất rộng
Mãi vọng hư không

 

 
Bơ vơ một cánh buồn tênh
Chiều hoang hỏai  ngậm  nợ tình  phôi pha

 
r



- Thanh Thanh Ngọc -
0

Hãy là

Nếu em là chiếc lá
Xin gió đừng làm đau
Đừng lay cành nghiêng ngả
Xanh từ thủa ban đầu



Nếu em là hoa nhỏ
Hương tình  thấm lòng nhau
Trên môi ngoan mật ngọt
Cho ngày nắng  khoe màu


Nếu anh là triền cát
Nếu anh là thinh không
Em  sẽ là huyền thọai
Mỉm cười trước hừng đông

 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-24 07:12:09MM_Ngoc>
ĐÊM LIÊU TRAI



 

Bước chân vui trên đường
Gió thơm tho vờn quanh
Tiếng ca nao bên mình
Có bao nhiêu trời xanh



Cây kiếm tìm giấc ngủ
Ghế công viên nằm mơ
Ngọn cỏ nào hoang tưởng
Giấc liêu trai thành thơ

Khuya lang thang đôi mình
Thấy trăng đang hồi sinh
Gốc đa xưa si tình
Hát ngêu ngao người quen

Đông chưa qua nơi này
Gió gieo thơ về đâu
Chuyến xe lăn trên đường
Hãy đưa ta về nhau



- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-26 01:32:36MM_Ngoc>
Tiếc một thời
 
Chỉ thấy vạn mùa cát lở điêu tàn dưới bàn chân phiêu bạt
Hoang mang hoài vọng mộng hão huyền nơi bão tố cuồng điên
Mắt nhìn xa ngút tận mênh mông vô biên
Điểm gần dường như khuất lấp
Chân trời xa tăm tắp đâu thấy gì để nơi đến dừng chân
Có bao giờ lại biết phân vân
Phù du là xác thân rời rã
Để khi hoang hoải chỉ thấy đời nghiệt ngã
Không vòng tay lạnh giá đông mãi bên mình
Say chi tình chỉ là bóng vô hình
Không thức dậy ngỡ tơ trời  vương mãi 
Than ôi bàn chân ngủ mê quan ải
Gục xuống ngàn đời gươm giáo đã lạnh câm
Trên từng không con chim Nhạn chẳng ngóng trông
Sải đôi cánh tìm nguồn mơ hạnh phúc
Dư âm nào còn trong day dứt
Tiếc cho một thời xuân tân
- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
Bốn mùa như đã
 

Mùa Thu chớ ăn năn trên vùng ký ức
Một ngày nào nắng qua đi
Đừng để trời ngây buồn hoang phế
Chỉ còn xác lá ngậm ngùi
 
Ngày nào gió như giải lụa - gió biết ngân nga
Tháng ngày rong chơi bên bờ huyền thoại
Vệt bàn chân rắc xuống đời mê mải
Thảm cỏ xanh như tình yêu ngậm ngải bàng hoàng
 
Những tị hiềm là dấu ấn không tên
Vạch suốt chặng đường nghiệt ngã
Cây ơi mùa nào còn xanh lá
Cứ nhu mỳ giữa sắc lạ giao thoa
 
Bàn tay không nhượng bộ thời gian đi qua
Kéo giấc chiêm bao về miền thực tại
Để từng mùa hoa ngát hương thơm mãi
Nụ hôn đầy ắp mắt môi nào
 
Chẳng chờ cho mùa thu qua mau
Chẳng để trời xanh không còn ước vọng
Chẳng để tình lạnh như cánh đồng băng giá
Chẳng muốn lòng buồn bã cháy xơ từng gốc rạ giữa hè
 
Hoà lại nào từng khoảnh khắc thời gian
Hoà lại nào bốn mùa thương yêu để đời ca hát mãi
Trái ngọt từng mùa - hương hoa đọng lại
Mùa qua mùa chẳng nói tiếng phôi pha


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-26 19:06:22MM_Ngoc>
 
Thương  trăng  - tiếc nguyệt

Nửa mảnh trăng bán cho ai
Để đau đớn - để u hoài trời đêm
Làn mây thương xót đi tìm
Sông sâu ai vớt nỗi niềm người dưng

Thương trời ngọn gió đã lừng
Xua sao tụ lại tưng bừng thay trăng
Tiếng rao bán đứt chị Hằng
Cuội ngồi than thở ôm quàng gốc đa

Nửa làng cởi áo nón ra
Đổi tình cho gió để à ơi trăng
Ai thương ai xót chị Hằng
Che cho nàng ấy lỡ làng cả duyên

Bao giờ chú Cuội hàn huyên
Thì trời mới hết một phen hoảng hồn
Trăng rằm đôi má còn non
Đừng ai đánh đổi thỏi son của đời

Bán rồi văn tự khơi khơi
Trăng buồn trăng héo cả trời khóc than
Đánh liều gươm giáo sáng choang
Giải vây trăng nhé ....tình tang .... trăng cười



- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
Phải chăng

Mùa Thu luôn rất đẹp
Mà sao em xa tôi
Để lá vàng héo úa
Như giọt nước mắt đời
 
Em như thu ẩn hiện
Giấc mơ chiều buông lơi
Tôi ngồi nghe tiếng gió
Vi vút khúc tơ trời
 
Cạn lòng nhau chưa nhỉ
Hoa có còn sắc hương
Thu có vàng nắng lụa
Và em có còn tôi ?
 
Họa tình lên màu khói
Loang trên rèm thu pha
Tôi làm thinh ngóng đợi
Mắt tình mù đêm qua

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-28 12:36:06MM_Ngoc>
 
Say tình

Gió cuốn qua đời thôi đừng vương vấn
Lá lìa cành nép vào kẽ ngày đêm
Bơ vơ tiếng dế lạc qua chiều lữ thứ
Giọt sương ngơ ngác trờ mình sớm mai


Em đi qua tôi ngày ấy heo may
Tà dương thả lên vùng thời gian thảng thốt
Giơ tay níu giữ - hư ảnh trôi hun hút
Kẽ bàn tay chợt trống hóac ngang đời

Tiếng thị phi dẫu có thấu chân trời
Vẫn nuối tiếc từng rêu hoang lối nhỏ
Bàn chân thả tình trêu ngươi giữa ngọ
Mặt trời gọi ta lên đỉnh đầu đài

Em không lời nào gửi lại một sớm mai
Cây thánh giá cắm thay cành nguyệt quế
Ngút tầm mắt chỉ tòan là hoang phế
Lời thơ ai vưon xót rớt quanh đây

Gió miệt mài lời ru nhẹ như mây
Bước chân trần em khẽ ghé

Hồn ta thành men say  bởi lẽ
Hương tình muôn thủa ngât ngây


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-28 09:12:56MM_Ngoc>
 
Kỷ niệm xưa
( viết dùm nỗi nhớ của một người )



Rào nhà bên ấy đầy hoa trắng
Tôi biết làm sao biết sao đây
***
Cô bé chân không gót nhỏ
Tóc buông tự thủa nào đây
Mới bữa nao tôi quên ngó
Mà em tóc lụa như mây

Chiều vui tan trường qua bến
Anh thả chiếc lá làm thuyền
Em nhìn cười như nắc nẻ
Mắt tròn ngố hết cả duyên

Sân trường nắng hè như lửa
Em tôi nhành phượng che đầu
Tà áo thả vào nỗi nhớ
Tôi đành ngơ ngẩn trông theo

Xa rồi những giấc chiêm bao
Ngày tôi lên đường đi học
Bờ rào lá non như ngọc
Cài đôi mắt biếc xanh xao

Rồi em đi đâu về đâu
Lưng thon thả tình vào gió
Hỡi này cô em bé nhỏ
Tôi buồn qua ngõ heo mây
***
Rào nhà bên ấy chiều nay vắng
Tôi biết tìm ai góc sân xưa


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Đường gươm và Nữ Nhi Hồng
 

Vó ngựa mang anh hùng theo gió cuốn
Chưa từng mỏi gối chùng chân
Đường thiên lý vạn dặm xa non nước
Ngàn hoa nở ngát hương lành
 
Bão giông không là điều chi cản lối
Gươm vung giáo sáng ngập ngời
Ngựa hý vang trời lửa thiêu cháy rụi
Đất bằng dưới gót mồ côi
 
Đừng để lòng luỵ sầu vương nhi nữ
Mềm ý chí ngã đường gươm
Gói tình vào - cho chiều bừng tỉnh giấc
Đường xa nhiều lắm tai ương
 
Một mai dừng gót chân đời vững trãi
Thiếu đâu rượu Nữ Nhi Hồng
Càn khôn trong tay - ngang nhiên gió bão
Trăng rằm hạ đỉnh Thiên thai
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-01 05:05:27MM_Ngoc>
 
Chờ nhau


Cây đa đầu làng ngóng nhìn con đê xa
Chiều gió nổi thở dài quanh ruộng mạ
Tay đan tay đêm sao mênh mông quá
Vuốt mái tóc mềm ngỡ sóng lúa lan ra

Mùa Trăng tròn tựa bờ vai đôi mươi
Anh cứ trêu mặt em rằm nên trăng mới sáng
Cánh đồng trăng ngạt ngào hương hoan lạc
Cứ say nồng như rượu Cẩm làng ta

Rồi con dốc đầu làng - rồi tít tận ngã ba
Cây đa xưa chờ hoài nhau từng mùa gặt mới
Lúa chín mấy mùa - trăng khuyết mấy đận
Hương say nồng chẳng biết nhớ thương ai

Chiếc nón đơn côi buồn giữa sớm mai
Cánh đồng bây giờ quên bàn chân ngày nọ
Phố thị xa xăm nên mây trời đứng ngó
Lơ đãng tình - gió lại cuốn mây bay

Có nhau một mùa rồi xa tận chân mây
Ngày đã qua đi - đêm còn thao thức
Ai nhớ ai mong cũng chỉ là ký ức
Cây đa đầu làng trầm mặc đứng chờ trăng



- Thanh Thanh Ngọc -
0
Đỏan mạch
 
Khi tôi vui cánh đồng không cằn khô
Hoa cỏ thơm dưới gót chân trần đầy nắng
Những chú bọ Ngựa giơ càng gõ bài ca chiến thắng
Lũ Ong Bướm chẳng nghe lời cứ mặc sức chọc ghẹo hoa

 
Khi tôi buồn cánh đồng lặng thinh như chiều tà
Chẳng có nụ hoa nào chịu mở cửa
Con bọ cánh cừng khép mình đi ngủ
Rỉ rỉ não lòng tiếng chú Dế đi làm ca đêm

 
Mặt trời ngủ vùi chẳng chịu nhóm lửa lên
Kéo mạng che bằng giài mây hồng đang tím lại
Gió đi hoang còn cứ ca hát mãi
Chẳng biết rằng tôi buồn lắm hay sao

 
Cuộc đời này thời gian đâu có là bao
Sao chiến tranh tương tàn cứ đổ lên chim muông - cây cỏ
Cánh đồng màu giờ đất bạc trơ ra nằm đó
Có ai nhớ là mùa nào phải cày xới lên chưa ?

 
Ngậm trong lòng những giọt nước mắt thừa
Nên thả vào thơ tưới lên khu vườn héo
Giọt buồn lớn dần - cười lá non khờ khạo
Đỏan mạch bất ngờ giữa đời và thơ







- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-02 02:53:17MM_Ngoc>
 
Một thủa nào

Rét nàng Bân cắt da thịt đời đau
Ta lẳng lặng để dành lòng mình vậy
Khi nào em quay lưng lại cơn mơ ấy
Ta chòang che mùa lạnh - nồng nàn về phía em

Chợt thấy mình vô duyên những quay quắt không tên
Bởi chẳng nguôi ngoai mỗi khi sương muối xuống
Xót xa lắm héo mòn nhìn lá cuốn
Khi người buồn ta lại thấy lòng đau

Có con đường mãi chẳng cuối chẳng đầu
Có dòng sông thuyền chẳng về với bến
Có ngọn gió cứ loanh quanh không nơi đến
Có đêm buồn trăng nửa mảnh hoang mang

Lạnh ngỏai đời gối chăn ấm huy hòang
Lạnh trong lòng em ơi day dứt lắm
Một mai trăng về soi mình - đêm bến lặng
Em có nao lòng nhìn bờ bãi rêu hoang

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-02 05:22:45MM_Ngoc>
Ghẹo Trăng
 

Trăng hôn nhiều khuyết nữa rồi
Em chẳng hôn người môi đẹp làm cao
 
Trăng rình ai đó bờ ao
Chờ người ta tắm Trăng ào lại xem
 
Khuya về sợ mắng ...mon men
Trăng oà ra hỏi người quen đó à
 
Cái Giếng tình tự gốc đa
Đêm Trăng lén đến - cuội gìa ôm eo
 
Sáng rồi Trăng vẫn mè nheo
Đêm qua có đứa chẳng theo Trăng về
 
Khuya nhìn Trăng thấy mà mê
Sáng nhìn thấy muốn bỏ nghề vẽ Trăng

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-02 05:20:19MM_Ngoc>
 
Giận

Em sẽ xoá những điều không thuộc về anh
Con đường - hàng cây - chiếc ghế
Em sẽ xoá ánh Trăng lăn tăn mặt hồ mơ ngủ
Xóa hết nơi bóng đổ đêm dài



Những gì thức dậy một sớm mai
Em sẽ xóa trong ngần Trăng không còn hư ảo
Những lời nào còn lưu dấu ấn
Em sẽ xóa sạch trong em

Vậy nhé

Ta chẳng cần giữ những điều sẽ chóng quên
Ta chẳng muốn quanh ta đầy tội lỗi
Ta chẳng muốn một mai tình hấp hối
Ta chỉ còn lại mình - như ngày của hôm qua



- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-06 00:47:15MM_Ngoc>
 
Đôi mắt  tình yêu

Nếu một ngày em không nhìn thấy nữa
Anh có là đôi chân trên bước đường xa
Anh có là chiếc gậy dẫn đường cho em không vấp ngã
Anh có là tiếng hót Hoa mi buổi sáng không mặt trời

Một ngày nào lá chẳng còn xanh mùa xuân
Hoa nở không màu và hương không ngát thơm trên tóc
Chẳng biết nắng có làm lá đau hoa khóc
Chẳng biết ánh trăng có toả xuống dòng sông đêm

Trên chiếc cầu ngày nào ta vẫn gặp nhau
Chiếc nón trăng còn bay lả lơi không nhỉ
Áo mang ra sông để nước cuốn trôi đi mãi
Có ai đem về áo nón ấy không anh

Em muốn nhìn thấu suốt bầu trời xanh
Muốn thấy cánh chim bay mải miết về nơi tổ ấm
Muốn thấy tình yêu không là đêm tối
Trái tim chung tình nhận rõ đâu là ngày và đêm

Có đám cười nào cô dâu chẳng thấy được pháo nổ vui
Xác pháo màu hồng tung lên như tình yêu răc xuống
Hãy nhặt lên chắp lại từng cánh hoa ngày cưới
Để hoa Hồng đừng vỡ nát trong tim

Nếu một ngày em chẳng còn có anh
Trời bỗng âm u đâu còn xanh nữa chứ
Môi em đâu còn thơm mùi hương hoa sữa
Đâu còn cần chi mật ngọt những vần thơ

Em sẽ là mắt anh khi trời vừa thức giấc bình minh
Anh hãy là vòng tay nâng khi em vấp ngã
Đôi mắt dẫn ta đi và tình yêu là tất cả
Đừng để mặt trời tắt trong mắt - tình yêu tắt trong lòng nghe anh

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-04 00:16:58MM_Ngoc>
Chạnh lòng
 
 
Bỗng chạnh lòng bên dòng sông đêm
Hoa lục bình sẽ tím cho ai nhỉ
Ngôi sao rơi rồi biết có còn chan chứa
Niềm vui nào làm lòng ta băn khoăn

 
Vẫn biết rằng câu hát rất xa xăm
Nhưng lời ca có khi nào lại tắt
Dẫu thời gian qua đi những được mất
Nào ngăn được nỗi nhớ thấm lòng đâu

 
Đêm chơi vơi sông có thấy bờ không
Thuyền trên dòng có xuôi nơi bến cuối
Ơi cánh gió hãy đưa tình về miền mong đợi
Cho lòng người tìm được chút bình yên

 
Cánh chim bằng giang cánh rộng vô biên
Bay thật cao để nhìn trời xanh thắm
Một mai sẽ vút lên chân mây gió lộng
Có quay về tổ ấm giữa ngày đông
- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
Bạn bè

Bạn có là vỏ quýt dầy
Tôi chẳng muốn làm móng tay nhọn
Trái quýt vẫn thường ngọt thơm khi chín mọng
Tan học về mẹ chia đều cho mấy chị em
 
Mẹ vẫn thường dặn dò khi chưa lớn khôn lên
Đừng có đôi co với người dưng con nhé
Mặt bí xị không có ai thèm ngó
Ai muốn giận thì cứ kệ họ - con hãy mỉm cười
 
Rồi học xong lại bước tiếp vào đời
Biết bao điều còn buồn hơn ăn vỏ quýt
Vỏ quýt đôi khi lại là vị thuốc
Nên người đời thường tặng những đắng cay
 
Cay đắng nhiều khi lại thấy hay hay
Thay mẹ dậy mình khôn hơn một chút
Có gì sai một lần không làm nữa
Điều gì bạn làm ta buồn ta cứ tự nhiên quên
 
Vườn trái ngọt phải bắt đầu từ nụ hoa thơm
Gió đưa hương cho chim về ăn trái
Ngày xưa ăn khế phải trả bằng vàng đấy
Bây giờ muốn nếm trái ngọt phải biết quý trọng người trồng vườn
 
Tiền có thể mua được cả 10 nàng tiên
Nhưng tiền không bao giờ mua được tình bằng hữu
Lời nói hay có gì đâu là khó
Lỡ đụng đầu giữa đường bạn bè sẽ nhận ra nhau ngay
 
Cái bắt tay chớ rào trước đón sau
Ôm hôn nhau nhé - mà phải hôn cho thật thắm thiết
Chớ lầm tưởng là tình yêu da diết
Chỉ là ...( hì hì hì ) ta nhận ra nhau như quen mấy mươi đời

- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
Cho những người chờ đợi
( thơ đem về )

Em ơi rét mướt lắm
Lạnh từ lòng lạnh ra
 
Tôi đếm giọt cafe trong ảo mờ sương lạnh
Thấm dần nỗi nhớ về em
Góc nhỏ lặng câm từ em không quay trở lại
Chỉ nghe gió xiết qua lòng
Cái rét ảm đạm khan tiếng gió đông
Giọt cafe không làm lòng tôi ấm
Chợt bàng hòang nhớ em
Đôi mắt mầu cafe non làm lòng tôi xao động
 
Góc quán tinh mơ mái lá gục đầu
Từng giọt sương buồn theo nhau rơi lã chã
Em xa rồi nơi này vắng lạ
Chỉ còn tôi như tơ nhện vương mang
Có lẽ con đường nơi nào đó huy hòang
Có lẽ ai đó lại đón đưa em đi về xứ khác
Có khi nào trong em gợi điều gì man mác
Nơi quán xưa và một gã khờ
Ly chè kem ơi sao đã vội tan
Xin ai đừng quên lãng
Mỗi mong đợi cộng dồn vào ngày tháng
Góc quán nhỏ vẫn chiếc ghế trống với ly chè kem như thủa nọ
Vẫn tôi ngồi đó
 
Cho dù giá lạnh cắt lòng
Đợi chờ em nơi góc nhớ mông lung

- Thanh Thanh Ngọc -
0
Hẹn mùa trăng

Có nghe gió nói không anh
Rằng lên đỉnh dốc là bay đến trời
Sao rơi - cứ mặc sao rơi
Đêm vẫn đầy trời tinh tú lung linh

 
Đừng nghe chú Cuội than tình
Ngàn năm Cuội vẫn một mình với trăng
Nửa khuya có hội hoa đăng
Dòng sông đến hẹn - chị Hằng lẻn đi

 
Đến cầu nón áo lỡ thì
Thả cho bay mãi - Cuội đi mà tìm
Thương người xứ lạ cô miên
Đêm trăng xiết lại tim mình tim ta

 
Hôm qua em giận khóc òa
Làm trăng méo mó - Cuội già thở than
Anh lên đỉnh dốc đầu làng
Với sao xuống nhé tặng nàng cài trâm

 
Bữa nao đến hội trăng rằm
Hẹn nhau nhé - nhớ hẹn thầm - Cuội nghe
Này Trăng liếc xéo ai nè
Người ta tình tự - đầu hè Trăng ngơ

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-09 06:18:01Huyền Băng>
 
Ngọn gió lạ

Anh có biết tình yêu của gió là gì không
Chỉ lướt nhẹ qua cũng làm nỗi nhớ dịu dàng man mác
Xoa mờ đắng chát
Bằng nụ hôn ngoan
Anh có nghe gió hát điều gì không
Rằng tình yêu không chỉ êm đềm như mùa thu với chiếc lá vàng đầu ngõ
Cơn lốc cũng đôi ba lần qua đó
Khi giận hờn chợt vút lên cao
Anh có nghe tiếng gió lao đao chênh chao
Không gian nghẹn ngào
Lời tình nào gian dối
Giọt nước mắt rơi ngược vào lòng vẫn không tiếc nuối
Từ tạ một lời gió sẽ ra đi
Khi người chẳng nỡ
Quên nhìn những cánh Lưu ly
Sẽ chẳng dịu dàng đâu
Đừng tìm cách chắn đường đi của gió
Để cơn giận vặn mình thành bão tố
Tơi tả cả vườn yêu
Khi cánh đồng xanh tươi - gió chẳng muốn đổi chiều
Nên khúc ca tình đừng đổi thay lời nhé
Tình yêu bao đời không là điều mới mẻ
Nhưng ngọn gió là em luôn mới ở trong anh
Em sẽ là hương thơm để gió mãi trong lành
Cuốn quanh đời anh
Nụ hôn tình tựa như giông bão
Có đôi khi ngại ngần
Nhưng mùa yêu không thay mầu áo
Vì em muôn đời là gió của riêng anh


r





- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tạ lỗi
( thơ đem về )
 
Ừ chúng mình đành phải chia thôi
Có thể mỗi đứa sẽ buồn hơn những ngày mưa lạnh
Bởi mổi con đường đều có một ngã rẽ
Khi hai đứa mình chẳng cùng ngã hướng về nhau
 
Anh sẽ đi con đường đã chọn - cũng chẳng quên đâu
Kỷ niệm ấy giờ đây là lời ca một thời áo trấng
Anh muốn mình là bồ câu - còn em là hoa nắng
Khắp bầu trời này mình vẫn nhận ra nhau
 
Đừng buồn chi em - đừng như giọt mưa ngâu
Hãy hồn nhiên để nét cười rạng rỡ
Ngày nào đó lại có người bỡ ngỡ
Khi nhìn em và ngây ngất trong lòng
 
Anh chẳng làm được điều em ước mong
Hãy đón đợi những gì em đáng có
Anh những muốn chưa bao giờ làm em buồn vậy đó
Ngàn lần hơn xin tạ lỗi cùng em
- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
Hương quê
 

Tỉnh dậy đi bình minh
Sao còn say nồng đêm nguyệt thực
Đâu phải trời sẽ phủ hoài giấc mơ êm ái
Chiếc khăn san hồng chẳng che nổi mặt trời đâu
 
Có tiếng líu lo lích chích ở khắp mọi nơi
Trái cấm chín vội vàng bên khung cửa ngỏ
Đêm chưa kịp nghiêng đổ nốt giọt sao trời ước muốn
Lác đác quay về đợi thắp sáng đêm sau
 
Có cánh đồng vượt qua con đê nhiệm mầu
Con đê thì thào giục mùa nếp mới
Gàu sòng Thần Nông cài cành Xoan bồi hồi mong đợi
Ai tát nước vào ruộng cho cô nàng vấn tóc ngẩn ngơ
 
Nắng trải mượt mà đồi cỏ không tên
Đếm trên lưng trâu từng cu Tèo cu Tý
Cánh diều chỉ thả vào mỗi chiều hữu ý
Sao đã vội vàng kết sáo trúc với đuôi cá cờ
 
Ai có thể làm ngơ
Hương đồng quê ngai ngái mùi đất dậy lên hoang hoải
Từ bình minh đến hoàng hôn chỉ một tầm tay với
Khi tiếng hò chiều trên ruộng gọi trai làng - Hẹn tình đêm hội hoa đăng
 
Hoàng hôn ơi
Chiều chưa buông sao đành ngái ngủ như trẻ lên ba
Bờ đê ai thắp đom đóm sáng lòa
Hương quê từng mùa nồng nàn như ai bỏ ngải






- Thanh Thanh Ngọc -
0