📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.206 lượt xem — Trang 35 / 38
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-20 18:27:02MM_Ngoc>
ĐỔI MÙA 

 

Cuốn đi đâu rồi mùa Thu ơi
Nắng vàng  nhuộm lá gió giạt trôi
Lang thang lã tã rơi đành đoạn
Ai biết rằng thu thất tình rồi
 
Xác xơ héo úa mắt  tìm môi
Lời khấn nguyện nào nát tình tôi
Thu lỡ lưu đày cung đoạn tuyệt
Mong chi đông ghé lỡ làng đời
 
Vội vã bước trần quên hư  ảo
Se se vai hở lạnh thấm lòng
Dừng bước giang hồ sương về sớm
Mặc nhiên đổi gió ngập ngừng Đông
 
 
 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0




BỐN MÙA





 

Cuối Thu nắng một rẻo
Cuối vườn lá lìa đời
Cuối đường một bóng đổ
Cuối mùa một mình hoa
 
Chớm Đông xám một khoảnh
Chớm ngày mặt trời đau
Chớm tình câu lấp lửng
Chớm Xuân mưa nhàu nhàu
 
Đừng mong Xuân quá hạn
Đừng tin gió chạy làng
Đừng để hồn phách lạc
Đừng tiếc Hạ vừa sang
 
Này đây Phượng cháy đỏ
Này đây gió cười hoang
Này đây chiều chạnh chạnh
Bốn mùa bước lang thang

- Thanh Thanh Ngọc -
0




LUÂN VŨ






 
Ta dìu em vào luân vũ
Từng ngón mềm đan trong nhau
Gió uốn mình lồng  tóc thả
Môi tìm mơ thủa ban đầu
 
Ta tự tin từng bước đệm
Em  kiêu hãnh lượn theo bên
Có phải bầu trời rất đẹp
Vì em là ánh sao đêm
 
Nhip điệu dập dồn chư sóng
Đôi mình làm thuỷ triều dâng
Ta đưa em trong luân vũ
Chia chung chao chát mịt mù
 
Xoay cho nhanh vòng nồng nhiệt
Bước cho êm gót  nắng chiều
Ngọn lửa  lòng rừng rực sáng
Ta đưa em vượt  bão giông


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-25 01:44:58MM_Ngoc>
TÌNH LÀ THẾ ĐÓ 

 
[/align] 
[/align] 
[/align]Điều muốn nói
[/align]Anh đều biết cả
[/align]Mọi cảm nhận giờ đây là nơi lòng chân thực của anh
[/align]Em không màng lợi danh
[/align]Không màng những gì người có
[/align]Chỉ cần mình anh
[/align]Chỉ anh thôi với em là quá đủ
[/align]Người yêu ơi
[/align] 
[/align]Một năm lướt qua với bao biến cố
[/align]Trái đất xoay tròn vạn vật
[/align]Ta xoay quanh nhau
[/align]Với cả  bộn bề
[/align]Với cả đam mê
[/align]Với tất cả những gì ta có
[/align]Tình yêu muôn đời
[/align]Dẫu là dâu bể
[/align] 
[/align]Hôm nay
Trong vòng tay 
Trong lời hát, câu thơ , hơi thở
[/align]Có nhau rồi dù cuộc đời phải ngìn năm trăn trở 
[/align]Sóng gió bão giông
[/align]Không cản được những điều ta sẽ có
[/align]Trên mọi điều người có
[/align]Là tình yêu trao nhau
[/align]Từ độ
[/align]Đêm không trăng sao
[/align]Gió mưa vần vũ
[/align]Ta vẫn nhận ra ngay
[/align]Từ  lần đầu đối diện
[/align]Tìm thấy  
[/align]Nửa thiếu của mỗi người
[/align]Nên ta có nhau
[/align]Tình  là thế đó
[/align] 
[/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0




TẶNG NGƯỜI TRI KỶ


Thanh Ngọc



 
Biết phải tặng anh gì đây
Thấy lòng lưu luyến quá
Ngày quen nhau câu thơ vẫn còn xa lạ
Chỉ có sự đồng cảm là gần gũi mà thôi

Hồn thơ anh chất chứa tình người
Em cảm nhận nên ta thành bằng hữu
Ngày tháng  thoi đưa
Chuyện buồn vui dệt bằng sợi tơ trời chan chứa

Ta bỗng  thấy lòng nao nao
Chẳng hỏi vì sao
Anh và em đã trở thành tri kỷ
Trong lòng chúng mình không chỉ có thơ ca

Biển trời cách xa
Duyên thiên rẽ thúy
Câu thơ  đọng mãi trong lòng , trong từng suy nghĩ
Trở thành nỗi day dứt bồi hồi

Thôi đành  quên đi  thi sĩ ơi
 Để  trăng trên trời cứ ngàn năm vằng vặc 
Rọi vào hồn thơ  khúc nhạc lòng réo rắt 
Bản tình ca muôn đời chỉ nói lời chân thật

Mai này
Có thể gặp hoặc không gặp được nhau
Nhưng tình thơ đã khắc vào lòng rất sâu 
Như lần đầu tiên biết mình yêu thơ người đến thế




 


 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
GIAO MÙA
 
 

Về trong lòng mưa ngoi ngóp
Môi nghe mặn ngọt tanh tao
Người đi xuyên qua màu xám
Chôn kín gĩưa cơn mưa rào
 
Cuối thu gió về gom góp
Cuối đường quán ngọ trống tênh
Tóc ướt lá vàng quá cảnh
Nụ cười tải chút nắng hanh
 
Từ Thu mật trời liều chêt
Ven vét ngọn lửa lạc loài
Chờ dứt cơn mưa ngẫu hứng
Cuối mùa gạn nắng vào khuôn
 
Con đường vẹt mòn nếp gấp
Dục Thu tiễn lá lìa đời
Về gom xác hoa tẩm mật
Dối lòng một thoáng ...giao bôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0




NÓI BẰNG TÌNH YÊU






Ta phải nói với nhau
Lời tình yêu khi có thể
Đừng để nó qua đi như mây như gió
Khi ta thật sự nghĩ về đối phương

Rất là yêu
Sao cứ để chiếc lá cản đường
Mối tình câm chỉ làm nhói lòng khi nghĩ đến
Sao ta không đặt lên môi người nụ hôn chưa một lần gian dối
Sao ta cứ để người đi qua như một giấc mơ
Đừng nhìn nhau như lần cuối trong đời
Đừng giả làm lơ những lời yêu tự nói
Trong lòng đừng suốt đời chỉ có dấu hỏi
Nói ra đi
Rằng tôi rất yêu người

Ngày mai là ngày cưới của đối phương rồi
Còn ta đứng đây để gió trời vần vũ
Làm sao để người hiểu rằng
Chỉ có ta là người đồng hành muôn đời mới đủ
Cho tình yêu của người và ta

 

 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-01 02:46:42MM_Ngoc>
                                         TIẾNG ĐÀN





Đàn buồn
Ai
Tích tich tang
Gửi đêm
Cung giáng
Vừa sang ngang rồi
Tựa lưng
Vào
Cái bồi hồi
Tìm quên
Để nhớ
Tìm ngồi đứng ngây
Dây trùng
Gẩy
Phím hao gầy
Dây cương
Rạn vở
Chuỗi ngày ngóng trông
Cung thu
Nắng
Rải ngập lòng
Cung Đông
Đoạn tuyệt
Tình không chịu về
Chơi vơi
Nửa tình nửa mê
Khúc
Hoang hoải chết
Não nề 
Dây buông
 

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-05 01:20:02MM_Ngoc>
LIÊU TRAI TRÍ DỊ


Thanh Ngọc




Sao bàn chân em nhẹ thế
Cứ khẽ đi vào lòng ta
Lời nhu mì từ cánh gió
Trên môi một chút hương hoa
 
Ta đợi em từng đêm lạnh
Ẩm ướt mưa tạt trắng lòng
Em lặng thinh như ảo ảnh
Giơ tay  có với được không?
 
Ly café buồn đắng ngắt
Em ơi tình có ngọt ngào
Mà sao khói loang mờ mịt
Xin môi mắt đừng hoang vu
 
Em trôi mãi vào tâm tưởng
Tương tư  từng giọt mưa ngâu
Ta đợi chờ em ngàn kiếp
Bao giờ mới thấy được nhau
- Thanh Thanh Ngọc -
0




HỒN ĐÁ


Thanh Ngọc



 

Em nhỏ lên đá một giọt nước mắt
Giọt nước tan nhanh và thẩm vào lòng
Đá có linh hồn nên đá biết niềm đau
Linh hồn đá từ ngàn đời đã có
 
Người cho đá một hình hài méo mó
Em cho ta tình yêu ta trả lại bằng những biến tấu tâm linh
Trong lòng ta đang rạn vỡ vô hình
Em hoá đá chắc gì hiểu được
 
Người đặt ta vào khoảng không có thực
Ta cho đời một chút hư vô
Giọt nước mắt  rơi chưa hẳn đã dại khờ
Em tưới lên để mầm non chẳng còn hoang dã
 
Ta đang sống trong lặng câm tượng đá
Ngàn năm sau có lẽ sẽ cùng em
Tưới vào đời từng giọt nước linh thiêng
Là tình yêu chứa chan làm người đời thức tỉnh
 
 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0




GIẤC MƠ


Thanh Ngọc



 
Ly cafe đắng ngắt
Em thêm vị ngọt ngào
Ta làm gì nên tội
Lọt vào tầm mắt nâu
 
Mặt trời chưa khỏi đỉnh
Gót chân nhỏ đi đâu
Ta gói hồn vào gió
Nên rách toạc cả sầu
 
Ly cafe tự tử
Khói thuốc khóc bạc màu
Còn đường còn xa ngái
Huyệt mộ biết đặt đâu
 
Sáng nay mặt trời mọc
Mưa đã tạnh từ lâu
Mùi cafe vỗ gối
Giấc mơ  làm ta đau
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-30 12:24:33Huyền Băng>
CÁT VÀ GIÓ


Đêm bước đi trong cát và gió
Mới hay gió cát chẳng đâu đó một mình
Sóng ỡm ờ trườn trên bờ bãi lặng thinh
Bước chân soi mình bên con Dã Tràng tê tái

Khuôn mặt ngày ranh ma biến vào đêm trở thành khờ dại
Biển rùng mình bật những tiếng ho khan
Bàng hoàng trước sự thật ngôi sao biển biến mất
Trơ lại trên cát chiếc vỏ ốc rong rêu thở dài

Chỉ có ngọn Hải Đăng đĩnh đạc chiếu thẳng
Và bước chân lặng thinh thấu hiểu kẻ lạc đời
Chẳng còn gì để nhìn lại chuyện kể chiều qua
Tình của biển không cần người làm chứng

Đâu đó có kẻ lạc vào giấc mơ không thực
Bước mộng du rêu rao cuộc viễn trình
Con Dã Tràng vẫn cặm cụi lặng thinh
Đào huyệt chôn những dư thừa vào cát
 
r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-30 12:34:45Huyền Băng>
VIẾT CHO MỘT CUNG ĐÀN


Mùa Xuân quay lưng nên dấu chân lặng thinh
Tìm đâu ra nhành cỏ ngày xưa bện thành nụ cười mắc cỡ
Cái lạnh chẳng thấu bằng nỗi buồn loang dài vào nỗi nhớ
Tôi tìm gì nơi mùa trôi đi

Thả cung đàn trầm ngang chiều ẩn dật
Chơi vơi ôm đàn tôi ngồi ...
Có phải chắc ẩn em nghiêng nụ cười vào gió
Tặng tôi nhánh cỏ mùa Xuân xanh non

Đừng quên tiếng đàn một ngày em nhớ
Đừng xoá nụ hôn mềm cả hồn chiều
Em đến rồi đi đàn buồn biếng nhác
Mang theo nụ cười nên gió ngưng ngang

Xuân rưng rức từng phím lòng khắc khoải
Em ơi nối nhịp nơi nao
Nếi ai đó cho em chiều đọng trên môi mắt
Cạn ly tôi uống cung đàn







- Thanh Thanh Ngọc -
0
NỖI ĐAU THẬT THÀ


Cái rét luôn rất ngọt
Dù lạnh thấu xương chưa ai không thích mùa đông
Nỗi đau tình trở thành đứa con hoang thai nghén
Ủ trong lòng để ve vuốt từng đêm

Sao không ngủ giấc xuân nhẹ lâng cánh võng
Thu mình trong kén ru cơn sốt phát ban
Manh nha phết sơn cho nỗi buồn ánh thêm màu sắc
Cơn đau tìm ngõ Địa Đàng

Con Sâu nằm mộng lành nhiều hay dữ ?
Đợi mùa lên ngôi xé toạc cả lòng
Tung chiếc cánh đủ màu đi tìm niềm vui vừa tượng hình trên khung thêu mới
Đâu rồi xanh xám chiếc kén mùa đông

Em không đan áo phủ lên giọt sương buốt giá
Cái rét ngọt ngào tình ơi ...tình ơi
Người qua đời đâu phải vì mùa đông lạnh câm hoang dã
Con Bướm vừa vờn cánh hoa

Đừng nhìn vào trong lòng cái kén khi con Sâu ủ rũ
Nỗi đau nào chẳng thật thà
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trích đoạn: MM_Ngoc

NỖI ĐAU THẬT THÀ


Cái rét luôn rất ngọt
Dù lạnh thấu xương chưa ai không thích mùa đông
Nỗi đau tình trở thành đứa con hoang thai nghén
Ủ trong lòng để ve vuốt từng đêm

Sao không ngủ giấc xuân nhẹ lâng cánh võng
Thu mình trong kén ru cơn sốt phát ban
Manh nha phết sơn cho nỗi buồn ánh thêm màu sắc
Cơn đau tìm ngõ Địa Đàng

Con Sâu nằm mộng lành nhiều hay dữ ?
Đợi mùa lên ngôi xé toạc cả lòng
Tung chiếc cánh đủ màu đi tìm niềm vui vừa tượng hình trên khung thêu mới
Đâu rồi xanh xám chiếc kén mùa đông

Em không đan áo phủ lên giọt sương buốt giá
Cái rét ngọt ngào tình ơi ...tình ơi
Người qua đời đâu phải vì mùa đông lạnh câm hoang dã
Con Bướm vừa vờn cánh hoa

Đừng nhìn vào trong lòng cái kén khi con Sâu ủ rũ
Nỗi đau nào chẳng thật thà

        
           NỖI ĐAU MÙA ĐÔNG
 
Mùa đông trễ..sao kéo dài nghiệt ngã
Cuối chừng xuân,giá vẫn lạnh tím người
Con ve nhỏ đã bắt đầu rỉ rả
Mà ánh sương dày vẫn san lấp trời tươi
 
Cái rét ngọt ngào, cái rét tuổi đôi mươi
Thấm tận thịt da những linh hồn hiu quạnh
Cái kén lớn mà con tằm thấy mảnh
Thấy lạnh...ngại ngùng....đâu toan xé vỡ ra
 
Cứ ấp ủ đi, những diệu vợi thật thà
Để phủ nỗi đau một thời đang thai nghén
Ve vuốt ấy xem chừng trong bẽn lẽn
Chẳng dám lạnh lùng hứng chịu những mong manh
 
Cơn đau vô tình dày vò đến tàn canh
Xé nát hồn thơ thành muôn ngàn xa xót
Đem góp nhặt những u mê nhỏ giọt
Đan lại hoen mờ ngọt lịm....một nỗi đau
 
Cồn cào rung lên những tiếng nấc nghẹn ngào
Vẫn thích mùa đông những lạnh lùng khao khát
Vẫn xưa cũ những đắng cay nhàn nhạt
Hoang dã đau tình sau cơn lạnh hồng hoang
 
Nhìn làm chi cái kén đã tan hoang
Con sâu giờ đây đã vươn mình hóa bướm
Ai dại đâu với tay dài thêm lượm
Những nỗi đau vừa thay bộ cánh xót xa!
 
                               HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
0
ẢO ẢNH


Lời gió nào lọt vào tim anh
Sao ánh mặt trời trong em rạn vỡ
Cứ nhủ rằng chỉ đôi lần thôi...lầm lỡ
Mà con đường ngày càng xa chân quen

Từng chia nhau vui buồn thủa ấy lương duyên
Cánh Bằng Lăng trái mùa tím cuộc tình đến vậy
Trên đồi cao cánh diều vi vu mộng mơ nhường ấy
Bồng bềnh thiên thần ngủ quên

Giấc mơ chưa kịp bình yên
Ngọn gió đen xuyên thấu đêm định mệnh
Ánh trăng khuất vào mây sẻ đôi bờ Nhật Nguyệt
Cuộc tình tròng trành khi thấp khi cao

Đôi tay đâu còn ấm chiều phai tàn hư hao
Dáng xưa ai so thành đôi đũa lêch
Bằng Lăng ơi sao nỡ tím ngập lòng da diết
Đâu rồi ...đâu rồi chỉ ảo ảnh hư vô[/align][/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
CHỈ LÀ...


Chỉ một lần thôi
Phố lạ ...mùa lạ ....và em thật lạ
Mà sao
Mà sao
Mà sao

Đôi chân không quên góc phố hôm nào có em tóc gió
Lạ chưa bỗng dưng bần thần
Tia nắng xiên qua mái rêu đang ngủ
Cười tôi khờ khạo lơ ngơ

Giấc mơ bên lề theo tôi rong ruổi
Mái ngói ngủ quên bước chân đếm tuổi
Và gió
Và nắng
Và tôi
Tóc gió đâu rồi
Chỉ mình tôi cứ ...trong lòng đấy thôi

Và thơ lan man tình si
Và em gió cuốn trôi đi
Tia nắng thầm thì mái rêu vẫn ngủ
Góc phố một lần vai gầy ...thế đó
Còn lại mình tôi
Mình tôi[/align][/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
LÁ ME


Em chẳng biết tôi là ai đâu
Cô bé váy hoa lá me cài tóc

Ngỡ ngàng tôi... váy hoa chắn ngang phía trước
"Chú cho con hỏi... ơ này...?"
Quên luôn điều em vừa nói, môi cong mềm hơn cánh Phượng
Ngây người như Chúa đóng đinh

Này cô bé có nụ cười rất xinh
Đừng kêu tôi là "chú"
Em có biết mùa này lá me rải vàng con đường nhung lụa
Tóc em ươm mầm mùa thu

Tôi đã nói gì... sao em vội vã quay đi
Nụ cười dòn tan rắc lên nỗi nhớ
Có lẽ
Câu trả lời rất ngô nghê " lá me đẹp nhỉ "

Nắng đau thắt giao mùa si tình ai đó
Bâng khuâng một chút, tiếc nuối một trời
Tôi ngậm bồ hòn khen ngọt
Nhủ thầm... chiếc lá me non [/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
NGỌN ĐỒI CÔ ĐƠN



Lời nào từ gió thoảng qua môi em ngủ ngoan
Lời nào từ cát khỏa trôi bàn chân em yên ngủ
Lời nào từ cánh chim một mình em đêm mải miết
Lời nào từ nhánh hoa rừng em thả chiếc cánh nhỏ mồ côi

Trên đồi cô đơn vầng dương đi ngủ sớm
Lặng yên một bóng chân trời xa xăm
Ai nói rằng ngôi sao kia lẻ bạn
Ta và em tình như rừng núi bạt ngàn

Lời nào nhói đau bàn tay buồn xoa trên lưng cỏ lạnh giá
Lời nào chẳng biết trao ai đêm liên hoa một đóa
Em ơi đi mãi không về
Cho tôi con khát ngủ mê

Tôi thả tôi vào con đường không ngoái đầu nhìn lại
Phía sau lưng tiếng thì thầm hát mãi
Rằng tình yêu sẽ hóa thạch lặng câm
Người yêu nhau thời gian ngưng đọng ngàn năm

Ngọn đồi cao em tựa lưng vào gió
Con đường xa anh tựa nỗi nhớ vào em[/align][/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-17 02:57:50MM_Ngoc>
[color=darkslateblue]
Điều không tưởng


Mỗi giọt nước mắt là một giọt Châu
Có phải hay không nhĩ
Xâu lại thành chiếc vòng dài ngang thế kỷ
Chuỗi ngọc đeo cổ oằn vai

Không viết nữa những việc tưởng chừng liêu trai
Mà nỗi bàng hoàng có thật
Phải chi chiếc nôi xinh đừng bao giờ thức giấc
Nụ cười thơ ngây trên môi

Điều không tưởng thấm xuống cát rồi
Ngỡ rằng cạn khô nước mắt
Từng giọt từng giọt cứ đều đều khoan nhặt
Thơm như chiếc lá vừa rơi[/align][/color]

[/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
[color=darkslateblue]MƯA[/color][color=darkslateblue]


Tôi đi qua chiều mưa
Long lanh ẩn tàng những điều chưa biết
Chợt ngưng đọng
Chợt loãng tan
Chợt hát ca
Rồi chợt nức nở
Giọt mưa của chiều tôi qua

Chồi non mới nhú nge mưa hát ca
Hân hoan uống từng giọt thủy tinh trong suốt
Chiếc lá non tơ lá đâu có biết
Khi ban tình yêu giọt nước mất hình hài
Thả lòng xuống trần thành nước mai bi ai
Đau cho tầng không rách toác
Rã rời thân xác
Tội tình đa đoan

Chiều tôi qua
Nge mưa nức nở âm vang
Trong lòng trần còn đủ điều cay đắng
Chồi non len vào cuộc chơi bí ẩn
Chiếc là nào vàng chiếc lá nào xanh
Cơn mưa sẽ tạnh
Đời vẫn mong manh
Niềm đau lại trôi vào quên lãng

Trên thân non tơ một tia nắng nhạt
Soi mình vào giọt nước mắt còn đâu đó chưa khô
Chiêu tôi qua tiếng than van đã lặng
Những suy tư hàm hồ
Giọt mưa trong lòng chảy mãi [/color][/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
[color=darkslateblue]LỠ[/color]
[color=darkslateblue]

Nước mắt mùa hè thấm qua vai áo
Tóc hong hoài chẳng khô
Nỗi đau chín nồng không chịu rụng xuống
Ngọt nào chẳng thấy... đắng thôi

Sáo diều dật dờ tiếng tiêu buồn thế
Câu ca đã úa cả rồi
Em liêu xiêu dáng khô trên lá cỏ
Mặt trời khóc đấy ai ơi

Một lần lỡ trượt chân nụ Tầm xuân dập nát
Còn đâu hương lan man cõ dại
Chẳng còn thời gian để trốn tìm nhau mãi
Thôi đành thôi nhỉ ...mùa rơi[/color]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
           Chuyện cũ
 
Em có nhớ về những ngày xưa
Anh cùng em đi dưới cơn mưa
Sợ sấm em ôm chầm suýt ngã
Anh hoảng hồn tưởng Thiên Lôi xuống đưa
 
Thế rồi từ đó anh đi xa
Được tin em lên chuyến xe hoa
Sấm chớp cuồng phong anh ngất lịm
Cứ chập chờn nghĩ đã hoá ma
 
Mấy năm sau anh trở lại nhà
Em là nàng dâu của người ta
Ngõ phố cây đàn anh thất thểu
Não nùng đêm vắng giọng ê a
 
Anh nhớ về một thời đã qua
ước mơ xưa nay đã nhạt nhoà
Ván đã đóng thuyền còn đâu nữa
Hồn anh tăm tối trận mưa sa
 
Thôi thế là thôi là thế là
Đời anh giờ trọn kiếp phong ba
Anh mỏi bước con đường vô định
Rồi gửi thân nơi cốc vắng chùa xa
 
Cứ mỗi chiều thả tiếng chuông ngân
Gửi về em anh  thấy như gần
Để nhớ về cơn mưa ngày ấy
Mưa nhạt nhoà ai đứng trước sân./.
 
0
NƠI CÓ NHAU


Điều anh đau không phải chuyện ta mất nhau
Nỗi dày vò trong anh
Là chính mình chưa tìm ra nơi đến
Rong ruổi ngược xuôi
Dấu chân chưa muộn
Kỷ niệm hôm qua chưa hẳn ngọt ngào

Này Em ơi
Vì sao ta lạc nhau giữa nắng trên cao
Nào có phải mây đen vần vũ
Mùa lại mùa lá vẫn xanh như cũ
Con đường đầy trăng
Sông tím hẹn hò
Sao bến đợi chờ chẳng như giấc mơ
Anh lạc nẻo đi
Tim em khắc khỏai
Không tìm thấy chính mình
Ngàn mùa hoang hoải
Chẳng phải trên đời chỉ có tình yêu

Anh
Sẽ tìm cho ra điều nào cần nhất cho nhau
Thế gian rất rộng
Nhưng bàn chân chưa tìm ra chỗ đứng
Đôi vai phải là nơi em dựa
Những đa đoan anh xin nhận về mình
Có như vậy mới thanh thản khi ta đến với nhau

Dù chưa cùng đi trên quãng đường đầu
Chưa hẵn sẽ không cùng đi con đường cuối
Tình yêu là xẻ chia và chờ đợi
Thuyền không chỉ nơi đầu nguồn
Xuyên suốt cả dòng sông

Anh tìm cho mình và cả cho ước muốn của em
Hạnh phúc nào trọn vẹn
Đừng giận hờn khi chưa thấy nhau nơi điểm hẹn
Trái tim này mãi gọi tên em
Ngày nào bàn chân bền vững trong đời
Hoa trái dậy hương trong vườn hạnh phúc
Anh sẽ gọi em bằng lời yêu thương nhất
Dành riêng mình em thôi[/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
NỤ HỒNG MAN TRÁ



Gửi tới nhau nụ cười bằng lời dối gian
Sao không trao nu hồng dù chỉ là gian dối
Niềm vui đâu cần sám hối
Riêng hôm nay ta chấp nhận yêu người

Ta yêu đời từ thủa mẹ dạy cách sưởi ánh mặt trời
Mắc gì không yêu thêm một lần ai đó
Nếu người hóa thân thành mặt trời nhỏ
Thiêu đốt ta hôm nay

Mặt trời riêng ơi chớ vội đốt cháy hết ngày
Giận hờn chi niềm vui dung thân trong lời man trá
Ta chưa từng làm tim ai hóa đá
Như với mặt trời của ngày dối gian

Ai chót xăm mình yêu mảnh vỡ địa đàng
Lời dối gian đăng quang
Và nụ Hồng lỡ dại
Yêu đi thôi
Có gì oan trái
Cứ đổ lên đầu ngày của niềm vui
[/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0

CHẲNG BAO GIỜ CÓ THẬT

Nếu một mai em là biển
Anh biết gửi lòng về đâu
Biển luôn đánh đổi mình bằng thủy triều khi thấp khi cao
Anh làm sao ru biển

Nếu em là cánh buồm xin đừng gắn vào con thuyền chết
Lênh đênh giữa tam giác vàng
Hải hà đen bạc xô ngang
Anh chưa từng là thủy thủ

Em muốn là mây là gió là khoảng trời xanh của biển
Anh ôm sao trọn vào lòng
Chỉ có tình yêu khi em bao dung
Là chính em bên người yêu biển

Biển chẳng bao giờ chất ngất
Một tình yêu như anh[/align][/align][/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
[color=darkslateblue]GIAO MÙA [/color]
[color=darkslateblue]

Về trong lòng mưa ngoi ngóp
Môi nghe mặn ngọt tanh tao
Người đi xuyên qua màu xám
Chôn kín gĩưa cơn mưa rào

Cuối thu gió về gom góp
Cuối đường quán ngọ trống tênh
Tóc ướt lá vàng quá cảnh
Nụ cười tải chút nắng hanh

Từ Thu mật trời liều chêt
Ven vét ngọn lửa lạc loài
Chờ dứt cơn mưa ngẫu hứng
Cuối mùa gạn nắng vào khuôn

Con đường vẹt mòn nếp gấp
Dục Thu tiễn lá lìa đời
Về gom xác hoa tẩm mật
Dối lòng một thoáng ...giao bôi[/color]
[/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-20 03:44:16MM_Ngoc>

LÀM SAO ?


Một khoảnh khắc của tiếng nấc khan , chếc đồng hồ báo rằng ngày đã cạn . Đêm dài ra nhốt vào trống vắng , từng giọt , từng giọt ...thơ

Ngày lận đận những việc tưởng rất vu vơ , mệt nhoài như đeo sợi xích . Nghĩ ngợi làm gì rồi tự cho là khuất tất ,nhớ...nhớ ...nhớ .Thế thôi

Để làm gì ...? cũng chỉ đến như vậy , nhánh sông nào chẳng bên bồi bên lở . Ngày xưa thấy trăng mái chèo hớn hở . Giờ sáng một mình ,tự rụng đầu hôm

Cái nón qua cầu biết ngả nào gió gọi mà sảy tay , mẹ già rồi đâu cần dối gian chi nữa . Anh ở đầu sông hay cuối sông hoa Lục bình vẫn trôi lữ thứ , tím cho ai hả trời

Câu hát mệt nhoài chán lắm ai ơi , sợi tơ mong manh se hoài duyên không bén . tặng nhau câu thơ có mùi khen khét . em và anh mỗi đứa mỗi phương

Hẹn nhau qua sông áo anh làm cánh buồm . Thuyền là dải mây ngũ sắc . Anh đi đường anh , mây trôi đường mây ,thuyền tình mắc cạn . ... làm sao để tìm nhau[/align]

[/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
BIỂN CHẾT
( thua mất rồi )


Biển quặn đau những ngày bão tố
Em quặn đau và cơn khát giận hờn
Biển buồn ....đêm ....sao biển chết
Cô đơn gió rít ..... u ...minh

Những bài ca con Còng se ngày tháng triền miên
Tổ ấm đâu rồi không nơi nương tựa
Lang thang đếm dấu chân nge lòng sụt lở
Trái tim co ro buồn tênh

Một ngày mặt trời quên qua đại dương
Biển đục ngầu tăng tóc
Sóng cuống cuồng vút lên rồi đỗ ập
Nhận chìm ngày vào đêm

Em đi tìm dấu trầm tích bình yên
Khi nao đắp trên sa mạc biển
Chỉ còn khoảng không một vùng biển chết
Lặng im
Lặng im rồi[/align]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-23 02:23:09ThanhThanhKhiet>
BIỂN KHÁT
 
***
Sóng ào ạt
Trong cơn khát
Muôn đời
Nước mắt trời
Rơi xuống
Đầy
Vơi
 
Mặn chát
Bờ môi
Bạc
Trắng đầu
Ngàn năm
Vẫn khát
***
Em đi tìm
Vị ngọt biển đời
Cứ
Chơi vơi
Giữa
Dòng người
Xa lạ.........
 
T.T.K..22/6/2008
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0