📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.198 lượt xem — Trang 36 / 38
 
NGỌN GIÓ VÀ MÙA HOA LỬA
 

Tự rào quanh mình một lớp thơ nhọn hoắt
Cứa nát cả niềm vui
Nỗi buồn cứ thế nhân đôi
Lời thơ xuyên ngay tim mình đó
 
Quanh vườn mùa này mặt trời rực đỏ
Có thấy đâu bao giờ ?
Tia nắng rất xinh ...vui vẻ ...hớn hở
Rủ gió qua rào ...ngâm thơ
 
Sợi xích màu vàng gắn vào bàn tay gõ phím
Chỉ thấy lấp lánh hiện kim
Oh... không phải ánh mặt trời vừa xóa màn đêm
Ai co mình trong tổ vậy
 
Nụ cười không đánh thức được giấc mơ trong vườn ấy
Đi chơi thôi nắng gió ơi
Đừng tắt rụi trên môi tình yêu luôn là cảm hứng
Chưa bao giờ ta coi là thực , vườn nhà ai khép cửa rồi
 
A ha... chẳng nhu mỳ cuộn trong thơ người khác
Ta rong chơi tư do
Cứ hỏi mặt trời khi nào gió ngủ
Giấc chiêm bao chẳng vu hồi
 
Coi nè gió và nắng
ừa há...ù...ú ....u nhảy nhót
Vậy đấy
Ha ha ha






- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
HẠT MẦM
 

Tung vào ngày hạt mầm chưa kẽ nứt
Hoang mang ...anh đuổi bắt khúc dạo đầu
Lời vô vọng thấm đẫm từng giọt đắng
Thả rơi dần vào khao khát vu vơ
 
Lỡ đếm tuổi ngôi sao xanh xa tít
Chút tương tư giăng mấy nẻo chân suông
Hàng cỏ lạ úa nụ cười ngây dại
Tưới cơn điên cho hoa cát nảy mầm
 
Con sóng thần đìu hiu chờ em đến
Vệt chân hoang đan nỗi nhớ đị hoang
Dàn hoả thiêu sáng giấc mơ ma quái
Hạt nẩy mầm gọi thức phút đăng quang
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-28 01:17:16MM_Ngoc>
BIỂN KHÁT
Bài thơ hay quá cảm ơn người làm thơ nha
- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
QUÁN MƯA

Người uống lời mời
Ta nhâm nhi tự thưởng
Quán chiều vất vưởng
Cafe và mưa
 
Từng giọt đắng thả xuống buồn chưa
Thôi miên góc lòng trống hoác
Lặng im là bạn
Gặp nhau chung điểm đồng hành
 
Cafe âm thầm giọt nhớ mong manh
Cơn mưa giữa mùa dội vào ngọn lửa
Giập tắt được không ?
Cafe .... ta nhớ
 
Ơ hờ ... ngọt đắng
Quán mưa
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trích đoạn: MM_Ngoc

 
QUÁN MƯA

Người uống lời mời
Ta nhâm nhi tự thưởng
Quán chiều vất vưởng
Cafe và mưa

Từng giọt đắng thả xuống buồn chưa
Thôi miên góc lòng trống hoác
Lặng im là bạn
Gặp nhau chung điểm đồng hành

Cafe âm thầm giọt nhớ mong manh
Cơn mưa giữa mùa dội vào ngọn lửa
Giập tắt được không ?
Cafe .... ta nhớ

Ơ hờ ... ngọt đắng
Quán mưa


 
Quán (Hội) Ngộ
 
Ở đây không có Quán Mưa
Cũng chưa hề là Quán Nhớ
Đầu hè mình gặp gỡ
Cuối hè xa, buồn chưa!
 
Bạn bè, "anh văn tự
Đặt tên quán đi anh
Quán này trông tình tứ
Dẫu tình như mong manh"
 
À chỗ này mình hội ngộ
Nơi này mộng không thành
Chỗ này ngồi giác ngộ
Mộng tình đời mong manh
 
Duyên vui ngày gặp gỡ
Buồn khi mình chia đôi
Tự danh thành quán Ngộ
Cho hồn ai bồi hồi
 
MỗI khi lòng tưởng nhớ
Mỗi khi hồn đơn côi
Tưởng về nơi gặp gỡ
Hồi ức lần chia phôi
 
Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
GIẤC MƠ BIỂN


Đường ra biển không chỉ một đâu
Đành lòng chờ đợi
Bước chân biết khi nào cùng hướng về tiệm cận
Cứ gần rồi lại xa

Biển luôn phía trước
Sao tìm hoài không ra
Cánh buồm của ngày trăng chưa khuyết
Ngôi sao biển trao nhau làm chứng nhân nhật nguyệt

Phải chăng gió cuốn chặt tấm lưới đơn côi
Nên vạn chài chẳng nỡ ra khơi bỏ quên bờ bến ấy
Đợi chờ một ngày em trao ngàn ngày anh ngây dại
Vòng tay biển dịu êm

Khao khát khoảnh khắc em ngả vào ngực biển sóng hút hồn triền miên
Tấm lưới tình cuốn xiết
Ru hời đôi môi tinh khiết
Bao giờ vầng trăng trở thành vương miện ... bước chân em thôi chểnh mảng xa xôi

Đừng muôn đời chỉ là giấc ngủ mồ côi
Biển yêu em như vạn chài yêu biển
Cho dẫu thuyền lênh đênh thủy triều cao thấp
Giấc mơ biển luôn hiển hiện em tôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
ĐI TÌM LỜI RU


Nge không có tiếng chim đêm thảng thốt
Biết nương vào cành nào mùa khô
Lá trút rơi giữa cơn cuồng dại gió mưa
Tổ ấm chừng như mỏi mệt

Chiếc nụ chưa kịp đưa hương đã vội gĩa biệt
Ngày chưa ngả màu vàng mơ
Tiếng hót hóa đá giữa từng không chẳng có lời đón đưa
Biết phải về đâu trong hoàng hôn lạ lẫm

Tìm trong khoảng rối cuộc đời có không một nút gỡ
Đi tìm những điều không tưởng trong thơ
Kìa bàn tay giơ ra phía mặt trời cháy đỏ
Sẵn vết thương sưng tấy biết khi nào mờ

Chiếc lá bơ vơ trên vành môi đêm qua chiu chít
Tổ ấm quây vào đâu trên cành đơn chiếc
Mặt trời nào sưởi ấm
Mùa thu nào vun màu cho giấc chiêm bao
- Thanh Thanh Ngọc -
0
CHUYỆN KỂ RẰNG


Tôi về qua ngưỡng cửa
Bụi phủ kín dấu xưa
Thờ ơ bàn tay nửa vời buốt giá
Mặt trời đi đâu ... tia nắng dật dờ

Người để lại vết chai vạn ngày rêu mốc
Cội rễ giao thoa khóa kín chuyện xưa
Cơn gió lạnh ngỡ cuối chiều tẩm liệm
Bông Hồng hoang bên huyệt nở bất ngờ

Gió hãy cuốn đi
Cuốn đi
Câu chuyện dại khờ
Buồn mà chi ánh trăng mùa nào héo úa
Bàn chân thả chiếc hài thủy tinh trên vạt mùa xanh để nhớ
Gài lên môi nụ hôn ngậm ngùi ...suối mơ

Ngỡ câu chuyện chỉ đến vậy thôi
Nào ngờ đẩy đưa nước ròng nước lớn
Thuyền cặp bến rồi bôn ba chân trời góc biển
Trăng treo trên kỷ niệm
Và hoa Hồng cứ rộ nở theo bước truân chuyên
- Thanh Thanh Ngọc -
0
KIỂU VẬY


Em choàng nắng hong vai
Tóc sợi nâu sợi đỏ
Gió gọi mùa rong chơi
Gót bỏ bùa ai đó

Anh rong rêu góc phố
Giận chi mình một mình
Y như tên tà đạo
Xin một lần hy sinh
- Thanh Thanh Ngọc -
0
PHẢI CHĂNG CHÍNH HẮN


Tôi buồn
Làm gì nỗi buồn có tên
Ai hát
Làm gì nỗi đau có tuổi
Ngày rớt
Làm gì mặt trời ở lại
Góc lặng
Cafe nhớ gì trên môi

Tôi với tôi khói loang không biết nói
Chỉ có tiếng vọng từ gió vút qua tóc rối
Bàn tay xòe che sao kín
Giọt mưa hay giọt buồn nào rơi vào phôi pha
Lặng lẽ
Một ly trôi qua thời áo trắng
2 trong 1 ...ngọt và đắng
Một ly để khoảnh khắc em lọt vô quỹ đạo hoàng kim
Sau rốt
Một ly để nhìn em trong cuồng điên ...ngốc nghếch
Say mèm

Ha ha
Bản ngã của cái tôi chưa từng xa lạ
Góc quán đếm ngày đi qua nhàn nhạt
Chiếc gạt tànđếm thời gian đầy dần cặn bã
Tôi đếm những năm vội vã vào đời

Thế thôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
CHỈ VẬY THÔI ...HOA CỎ


Biết có phải chiều ưu tư hay ta nao lòng
Cuối tuần nhớ bạn
Câu nói nửa đùa nửa thật
Rõ chán
" Nhớ ghê !"

Phải chăng
Ngọn gió nhà quê cuốn quanh đồi cỏ dại
Vui vẻ ...đam mê
Lạ thế
Chiều ngu ngơ rủ nhau tơ tưởng
Điều gì gợi nhớ ai ngườiì vương tơ

Trên đồi trở gió
Thầm thì ...thầm thì
Chờ nhau
Chờ nhau
Một cái bím tóc
Một bàn chân nâu

Kiếp này ngọn gió lông bông
Nên cỏ dại cài hoa ngơ ngác
Niềm vui chỉ bãng lãng
Chỉ có vậy thôi
Chỉ vậy

Vô tư nỗi nhớ chẳng mong vu hồi nỗi nhớ
Lòng không phiền muộn
Tình chẳng chơi vơi
Chì nhơ nhớ như giọt mưa rơi...rơi

Cứ vậy
Ngọn gió nhà quê cuốn lấy đồi cỏ dại
Đồi cỏ đam mê
Cánh hoa thả gió

Thật đấy
Vậy thôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
NỤ HÔN MÙA THU


Thế sao em lại trêu tôi
Lộc Vừng trên tay đẹp thế
Bên em lặng im để nge tim mình đập khẽ
Rất khẽ cho bông Lộc Vừng

Mùa thu thảng thốt trong tiếng reo vui
Lộc Vừng báo hè qua đấy
Còn em mùa nào cũng vậy
Má cứ ngây ngây hồng

Em dắt Tôi vào chiều thả nhớ ngập lòng
Hạt nắng chen nhau cài lên bím tóc
Muốn choàng ôm em ,vai tôi rất rộng
Mà thôi ... em là mùa thu thao thiết cả khung trời

Biết không em phần nửa của một đôi
Tôi chẳng ước mùa thu vì có em bên cạnh
Bông Lộc Vừng có đẹp như nụ hôn hoang dại
Nở trên môi em này
- Thanh Thanh Ngọc -
0
CAFE ĐÊM


Dòng sông nổi trôi cứ quẫn quanh ta
Sóng sánh đêm ly cafe gầy guộc
Vẫn vậy mà ngôi sao côi cút
Mái chèo âm thầm thả lòng sang ngang

Gió lay giọt sương thấm lạnh cả lòng
Cafe rất thơm men tình lại đắng
Nụ cười bâng quơ góc môi sao nhạt
Đêm bồng bềnh say ,,,lơ ngơ cafe

Kể nhau nge câu chuyện nửa vời một vùng đời khuyết
Như đêm 30 nỗi buồn không ngườii lưu luyến
Niềm vui thì thào đi qua rất vội
Tần ngần nge lòng quay quắt ...

Mỗi lỏi lầm gắn cho đời thêm một nấc thang
Tình yêu huy hoàng nấc thang cao ngất
Tột cùng nấc thang đâu chỉ là khoảng lặng
Thèm một lần say nghiêng ngả ....đất trời
- Thanh Thanh Ngọc -
0
NHẮN RẰNG


Mai anh về thăm biển
Em có nhắn gì không ?

Nơi thành phố em có còn nhớ biển
Câu chuyện xưa một nửa chắc hoang đường
Ngôi sao biển chỉ sáng cho con gái
Chia tay rồi sao biển ngủ mùa đông

Chiếc vỏ Xò em đòi chôn ngày sao biển sáng
Con Dã Tràng buồn đắp mộ thật cao
Sóng thì thào từng đêm chờ nấm mồ hé mở
Sao biển ơi chỉ còn lại thinh không

Anh ngồi trên lằn ranh hoàng hôn dã biệt
Lẻ loi một cánh chim côi
Em ơi nơi này bầu trời rộng quá
Có em sao biển sẽ cười

Mai anh về lại thành phố
Em có nhắn gì không ?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
TÌNH ĐÊM


Đêm ơi thức dậy đi đâu
Để hai con mắt lạc mầu vào sao
Có nge thấy sông rì rào
Gió đùa trên giấc chiêm bao của đời

Lẳng lặng đếm một đến mười
Ngôi sao nhớ quá sẽ rời cung mây
Ở trong một khoảng thơ say
Có mùa trăng nở đong đầy cả đêm

Lỡ mà cô bé Lọ Lem
Dúi hài vào cỏ làm đêm ngẹn lời
Coi kìa có chú Cuội lười
Ôm cây ngó xuống rồi cười nhăn răng

Lén nge ... nhịp thở chị Hằng
Đi chơi vội thế vơ quàng xiêm y
Trần gian có gã tình si
Trèo trên cây Khế làm gì thế Trăng

Bỗng dưng náo nhiệt hoang đàng
Bầu trời trở dạ trình làng lũ sao
- Thanh Thanh Ngọc -
0
TRỔ MÙA
Thanh Ngọc


Ngoài kia cỏ đầy
Ngoài kia bàn chân ngủ quên trên lá gió
Ngây ngô vạt mùa tóc sữa
Mơn man
Anh ngậm chiều vàng
Lim dim em
Thả trôi buổi ngày lỡ nhớ


Kẽ thời gian xót mầu hoa mắc cỡ
Tim một vệt mây lang thang
Anh ngồi
Lưng lửng xót đắng
Cởi áo lam chiều khỏa vào vùng đen trắng
Em xanh rời rợi
Mùa trổ đầy anh
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Định Nghĩa Buồn
 
Ta với em, nửa như quen nửa lạ,
Những bữa ăn em mời ghé vui chơi
Chồng của em, học trò cũ lâu rồi
Qua năm tháng thôi cũng gần như bạn
 
Chuyện tình cảm hai em như đáo hạn
Mấy năm rồi "thầy" ghé tới khuyên can
Tin hôm qua em nhắn xót vô vàn
Giấy đã ký hai em thành ly dị
 
Trời đã tối "thầy" cũng lo di nghị
Chỉ vòng quanh xem em có nhà không
Em đã đi, "thầy" đau xót trong lòng
Chưa kịp nói những gì trong tâm huyết
 
Nợ đã xong, không hẳn là dứt tuyệt
Đường trở về hai em chớ bỏ quên
Biết mai sau hai đứa vững lòng tin
Lại tìm đến tựa nương nhau tha thứ
 
Cuộc sống mới biết bao nhiêu nhiễu sự
Phải rộng lòng chấp nhận tính tình nhau
Tình yêu nào thóat khỏi được đớn đau
Sẽ hạnh phúc nhân chân ra giá trị
 
"Thầy", anh, bạn hay láng giềng, tri kỷ
Em đi rồi, trống vắng phố đìu hiu
Thăm hai em, thăm cháu nhỏ mỗi chiều
Cũng khoây khỏa mối tình cùng xa xứ
 
Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-24 07:34:28nghinhnguyen>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Định Nghĩa Buồn

Ta với em, nửa như quen nửa lạ,
Những bữa ăn em mời ghé vui chơi
Chồng của em, học trò cũ lâu rồi
Qua năm tháng thôi cũng gần như bạn

Chuyện tình cảm hai em như đáo hạn
Mấy năm rồi "thầy" ghé tới khuyên can
Tin hôm qua em nhắn xót vô vàn
Giấy đã ký hai em thành ly dị

Trời đã tối "thầy" cũng lo di nghị
Chỉ vòng quanh xem em có nhà không
Em đã đi, "thầy" đau xót trong lòng
Chưa kịp nói những gì trong tâm huyết

Nợ đã xong, không hẳn là dứt tuyệt
Đường trở về hai em chớ bỏ quên
Biết mai sau hai đứa vững lòng tin
Lại tìm đến tựa nương nhau tha thứ

Cuộc sống mới biết bao nhiêu nhiễu sự
Phải rộng lòng chấp nhận tính tình nhau
Tình yêu nào thóat khỏi được đớn đau
Sẽ hạnh phúc nhân chân ra giá trị

"Thầy", anh, bạn hay láng giềng, tri kỷ
Em đi rồi, trống vắng phố đìu hiu
Thăm hai em, thăm cháu nhỏ mỗi chiều
Cũng khoây khỏa mối tình cùng xa xứ

Nguyên Đỗ



      Mến chào ND


Tình Yêu Như Con Trai

ta có thể ví tình yêu như một con trai
mà Thượng Đế đã an bài như thế
hai mảnh ghép cho một loài nhuyễn thể
gẩm giản đơn nhưng suy thật dịu kì..

từ tình yêu làm nên chiếc bản lề
để gắng kết hai mảnh thành là một
cuộc sống - hành trình có bao điều xấu, tốt
có bao nhiêu trắc trở phải vượt qua

một mà hai ắt có những bất hòa
những hạt cát lẫn vào lòng đau rát
yêu thương nhẫn nhục hạt cát thành tuyệt tác
nên ngọc châu làm tươi đẹp tình đời

Thượng Đế ban sự sống thật tuyệt vời
mà chỉ cò tình yêu là nguồn cội
vì tình yêu là đương dây kết nối
từ không gian sâu thẳm đến nơi nơi

đừng kiếm tìm những viễn đích xa xôi
hảy quay lại từ chiếc nôi nguyên thủy
vì ở đó có bao điều huyền bí
kết tinh điều cao quí vượt ngọc châu.

                  Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
0
Đi Mãi Không Về

Đi mãi không về, lạc xóm thôn
Người xưa bạn cũ đã... hay còn
Mùa đông tuyết lạnh, em về lại
Chén rượu mùa đông ấm lại hồn !

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.07.2013 23:20:46 bởi sgecstasy>



 
Đời Nghiêng

Lạc vùng tâm thức mộng sầu miên
Vô ngã câu thơ nhuốm muộn phiền
Sóng vỗ trong lòng nghe khắc khoải 
Vô ưu hoa nở thấy đời nghiêng
 
sgecstasy

 



 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-20 20:26:31MM_Ngoc>
 
XIN CHO BÌNH YÊN GIỌT NẮNG
 
 

Viết cho em những điều chẳng ai dám viết
Sợ làm đau giọt nước mắt trào rơi
Nụ Hồng mới vừa hé nở
Bão gông ngập cả chân trời

 
Em đâu hiểu những điều mất mát
Chào đời từ vết nứt tình yêu
Gót chân chưa chạm vào sỏi đá
Ngẹn đắng cả hồn thơ rồi

 
Tôi nâng niu em bằng chiếc nôi của nắng
Tôi ru em trong xa xót từng giây
Búp hoa chưa biết thế nào là trần thế
Nụ cười hồn nhiên em... nước mắt tôi rơi

 
Xin hãy trút lên tôi những gì em gánh chịu
Nụ Hồng ngoan em có tội gì đâu
Đừng thả xuống chiếc lá non loài sâu không ngần ngại
Để bàn tay còn nâng phím tơ đời


Cười đi nhé đôi môi nhỏ yêu ơi
Ánh mắt thơ ngây gài lên mặt trời giọt nắng
Bé con ơi mai này trong cuộc đời đừng coi điều gì là cay đắng
Vươn lên nge... gai Hồng có là gì đâu

- Thanh Thanh Ngọc -
0
 
GIẤC MƠ BIỂN

Đừng đuổi xua đi tiếng sóng
Gió chưa gian dối cội nguồn
Đừng rót mật vào ngực biển
Tthuyền đang tuyệt đỉnh hồn nhiên
 
Ngày ta đem mùa rong chơi
Vết buồn còn chưa thấm mặn
Con sóng chợt mưa chợt nắng
Rong rêu quấn quýt mạn thuyền
 
Sóng ru tự tình cao thấp
Lòng thuyền ngơ ngẩn chiêm bao
Biển ngậm cuộc chơi thành ngọc
Tìm mùa gian díu hư hao
 
Về thôi kết giấc bình yên
Cuộn mình giũa lòng kẻ nhớ
Du miên thoảng qua song cửa
Hương nào từ biển lay đêm

- Thanh Thanh Ngọc -
0
NẾU LÀ GIỌT NƯỚC
 
 
 
NẾU TÔI CÓ LÀ GIỌT NƯỚC
Đừng là nước mắt buồn đau
Lỡ nước mắt giống mưa ngâu
Đừng ngược vào lòng...vậy nhé

Giọt buồn hãy rơi thật khẽ
Trái tim biết mấy nồng nàn
Kết mùa chùm hoa nguyệt quế
Tình yêu rót mật mênh mang

Tôi không chỉ là nước mắt
Vui buồn có ngại gì đâu
Nước mắt thả vào bể dâu
Mùa xuân vẫn cười thế đó

Ngọc Giang ơi.. giòng sông nhỏ
Từng giọt lấp lánh pha lê
Nếu tôi có là giọt nước
XIN LÀ GIỌT TÌNH ĐAM MÊ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trộm
 
Có tên trộm cũ mò về
Vừa thích giọt nước vừa mê giọt tình
Tiện thể mê cả em xinh
Đuổi không đi lại cứ rình nhào vô
 
Thôi mà em cứ thử cho
Hắn ở luôn đấy khỏi mò đêm hôm./.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-25 14:35:41nguyễn thanh cần>
MƯA - ĐÊM CHIA TAY
 
Em yêu...!
Anh đã thấy mưa vào đêm đó:  
 
Mưa giữa đêm hạ,
diệu khúc vĩ buồn
Mưa nặng hạt,
Không bớt đi nỗi đau, em yêu.
Căn phòng nhỏ... thêm điều hiêu
Một mình anh giữ...  mưa đêm ...
Rồi ngày tháng....
mưa vẫn mưa....không có em
Từng giọt nặng tình,
giọt tức tối,
giọt hận,
giọt sầu,
....................................................
Dòng nước qua cầu..... em đã bỏ đi.
 
                                                ---NTC---
Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không em...!!!
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-25 14:29:41nguyễn thanh cần>
Chào MM_Ngoc ! Bằng hữu cũ...
Lâu lắm không vào vnthuquan, dòng thơ cũng trở nên cứng ngắt, hơi vô tình và có một chút lạnh lẽo....

Chúc bạn hiền và cả gia đình vnthuquan sức khỏe, hạnh phúc......
0
HUYỄN




Thế rồi say
Đêm buông tiếng thở dài
Gió phiêu linh
Con thuyền ngơ ngẩn sóng
Trăng chưa khuyết
Đời chia hai khoảng lặng
Môi ngoan ơi
Loang chút đắng ngậm ngùi
Bâng khúâng áy
Khuynh thành hay hoang hoải
Bàn tay mơ
Trên lưng ghế tội tình
Vùng hư ảo
Có ươm mầm nỗi nhớ
Cơn mưa nào
Thổn thức những đam mê
Ừ vẫn biềt
Như phù du tan biến
Còn lại chăng
Ngôi sao xanh miệt mài
Ta gửi nhé
Một nụ Hồng huyễn hoặc
Chớ khước từ
Trái cấm mọng ...
Mà thôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-02 08:25:04MM_Ngoc>
LỜI BIỂN MẶN


Em toan tính bỏ biển đi đâu
Phiến đá gục đầu
Ngậm lòng muối xót
Con thuyền trao nghiêng cánh buồm sũng ướt
Tìm hoài trong mưa Lời tình dang dở

Em quay lưng mặt trời thôi thức dậy
Xám ngắt từng con sóng
Bơ vơ
Một mai
Nếu từ gió em nhặt nhạnh những vần thơ
Là linh hồn anh tạ từ tan nhanh vào biển
Em có buồn không
Khi lòng chợt hiểu
Chỉ có trong đời một lần biển gửi tình yêu đến với ta
Sóng rất xa
Lan xa
Sóng vỡ

Trên biển
Một cánh buồm đang vặn mình trước gió
Anh có thể dang cánh tay thật rộng
Làm dịu lòng biển khơi

Nếu em là áng mây trôi
Xin hãy quấn quanh cột buồm vững trãi
Tựa vào đôi vai dạn dầy giông tố
Chẳng ngại chi con sóng nổi trôi
Biển chỉ biết
Tặng em con sóng mặn mòi
Anh chỉ biết
Tặng em lời tình chân thật

Biển không em sóng cồn chất ngất
Anh không em lòng biển sẽ cạn khô
Về đây em ơi cho biển hết ưu tư
Anh và biển vẫn chờ
Đôi cánh thiên di
Em về với biển
- Thanh Thanh Ngọc -
0
[color="midnightblue"] Nụ Hôn Nhỏ

Cảm tác nhân lúc đọc bài Đêm Nghe Lục Bình Trôi của Thái Thụy Vy

Ai chẳng biết đời vốn nhiều luật lệ
Những mối tình thuở ấy éo le thay
Lục bình trôi theo nước chảy đêm ngày
Màu tím đẹp giữ hoài trong cuộc sống

Rất êm ả, dẫu có buồn, thất vọng
Dòng sông xưa rẽ nhánh chảy trôi xa
Tuổi ươm mơ thành lãng tử xa nhà
Hình ảnh đẹp lục bình hoa tim tím

Yêu tiên nữ, có khi hồn chết lịm
Cái thuở nào bất chợt thấy vì sao
Lội xuống sông, tắm nước, ảnh dạt dào
Đã lắng đọng, bập bềnh theo năm tháng

Trong ánh mắt bao năm dài vắng lặng
Không nói ra, ngôn ngữ hoá thành thơ
Bốn mươi năm, góp lại lúc bây giờ
Nụ hôn nhỏ tím linh hồn vạn kiếp

Nguyên Đỗ
[/color]
0
          CẢM BIỂN!
Em không mang lòng bỏ biển
Chỉ ngại ngùng dằn vặt những vu vơ
Để hạt mưa rơi giữa ngóng chờ
Bơ vơ
Nhè nhẹ
Đủ để làm ngậm lòng muối xót
 
Đâu ai lắng nghe em trong từng hơi thở
Cánh buồn xa cũng sũng ướt nỗi đau
Biển muối thâm sâu cũng nghẹn nỗi thét gào
Lạnh nhạt
Cô đơn
Hoang vu cùng muôn ngàn bọt cát
 
Hiện tại anh ơi!Mấy vần thơ nhặt nhạnh
Gió chẳng gửi đi dù sâu đáy tâm hồn
Buồn làm gì ở vực thẳm nguồn cơn
Đau đớn
Xác xơ từng lằn ranh con sóng
 
Đã từng một lần biển trong em cháy bỏng
Hy vọng, thần tiên,biển là ước mơ hồng
Và bây giờ anh ạ....Tan vỡ...
Hư không....!
Biển chẳng như xưa... nhen tình em sự sống.
 
Và thôi thế biển dần dần từ tạ
Chẳng cho em con sóng của hồn anh
Đang yêu thương chợt giận dữ không lành
Gào thét, cuồng quay... xoay chòng chành giông bão
Đẩy anh xa...xa mãi cuộc đời em!
 
Rồi anh ạ! lặng lẽ những mỗi đêm
Mơ ước khi xưa biển vỗ về an ủi
Sưởi ấm con tim khi lưởi tình đã nguội
Kéo lại gần hơn đôi tay rộng an lành
Rồi lại giật mình...Mộng ước vỡ thật nhanh
Nhạt nhẽo
Chia ly...
Chẳng còn buồn...biển gọi
Bãi đất hoang vu, con còng còng nhìn em như..soi mói
Biển đã cho gì?...Hay biển....cướp hết đi....?
 
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
0