📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.203 lượt xem — Trang 37 / 38




THU RỤNG


Thanh Ngọc


 


Ngạo nghễ thất tình
Mặc cho Thu rụng
Trái cấm trên cành
Bàn tay không đếm
 
Cái lá biết đau
Thu lìa khỏi tổ
Mặt trời vàng ố
Cong mình ta ru
- Thanh Thanh Ngọc -
0





BIỀN BIỆT


Thanh Ngọc


 


Em ra đi ngày ấy
Không bao giờ quay trở lại
Vì sao
Chỉ có nắng ở trên cao
Mới hiểu núi nào ngăn em về lại
Cơn gió qua rồi cứ bay đi mãi
Xóa mờ trên cát dấu hài
 
Tôi ru em bằng giọt tình say
Để em thao thức nhớ lại
Lời chia nhau chưa từng hoang hoải
Nên ngập tràn nỗi nhớ về em
Một cánh Hồng vội nở giữa lòng đêm
Từng cánh mở to, đêm ửng màu lạ quá
Chưa kịp ngậm giọt sương nồng mơ trên tán lá
Đã vội vã dậy hương . Buồn
 
Có thể rồi mai này
Tôi và em chẳng đi chung một đường
Thảng hoặc nghe trên sông một gọng hò khác lạ
Có là thơ không em
Hay tình xưa hóa đá
Chìm mãi xuống tận cùng nỗi nhớ nôn nao
 
Em bay đi cùng với những ước ao
Nếu là Thiên Di
Hãy nghiêng xuống vẫy chào
Một lần cuối cũng chưa làm dòng sông quên dậy sóng
Thì cứ bay đi cần chi nhìn Cầu Mống
Xuân Hạ Thu Đông
Em có quay về để trời trở bóng
Tôi đợi
Dòng tin
Nhòa bụi giữa hư không



- Thanh Thanh Ngọc -
0




NỤ HÔN THIÊN THAI






 
Không tiếng nói nào lọt vào tiềm thức
Quanh mình bè bạn rất đông
Đọng lại trong lòng chỉ một gương mặt
Hình như  là một  nhánh Tùng

 
Lâng lâng niềm vui ẩn mình đâu đó
Theo gió cuốn về nguồn thơ
Nụ Hồng  nghênh xuân chờ tia nắng mới
Xòe tay thả giọt sương rơi

 
Khao khát tình yêu từng mùa trái ngọt
Tỏa hương thơm khắp  gần xa
Nụ hoa say tình nhụy đong đầy mật
Trái thơm chín lựng thật thà

 
Tình yêu cứ thế  nồng như men rượu
Trăng non âu yếm làn mây
Gió qua nhánh Tùng cuốn tình say khướt
Thiên thai lạc mất  nụ Hồng


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-05 01:57:29Huyền Băng>
 
TRÁI CẤM CHÍN
 

Ai than Đà Lạt lạnh đấy
Có phải vì buồn bóng câu
Đừng ngỡ cánh chim ngơ ngác
Tìm hoài chẳng thấy tình đâu

Đà lạt mùa này đẹp lạ
Nắng vàng và gió tìm nhau
Cỏ non mượt mà nhung lụa
Không hương sao ngựa cúi đầu

Người từ xuôi lên dốc núi
Sửng sờ thác réo, rừng thông
Thiên Thai hoa thơm cỏ lạ
Cổng trời gióng phím tơ đồng

Nụ hôn đọng môi trần thế
Mây mù che kín dấu tiên
Trái tim Đam San rạo rực
Ôm nhau gió núi thật hiền

Không anh Thông buồn níu bước
Không em thẫn thờ vó câu
Đà Lạt ấm từng giây phút
Trái cấm đã chín từ lâu


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
SỨ THẦN TIÊN
 

Rừng Thông vi vút
Vách đá cheo leo
Vực sâu thảng thốt
Người tình tìm nhau

 
Lạnh . Hồng môi má
Lạnh . Xiết chặt mau
Lạnh . Tình cuốn gió
Lạnh . Say quên sầu

 
Người đến ngây ngất
Người về trùng chân
Yêu quên sương gía
Ai còn phân vân

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-02 07:05:46MM_Ngoc>
 

CÓ HIỂU VÌ SAO
 
 

Nàng cho rằng
Tình yêu là duy nhất
Nên bước thấp cao đâu nghĩa lý gì
Nụ hôn chưa nồng dẫu là xa lạ
Ngây dại . Quên rồi
Chuyện tình hôm qua

 
Với nàng
Thơ người là những xót xa
Vá víu tình khiến đau con tim nhỏ
Một mảnh trăng buồn
Thiếu người gắn bó
Chắp thêm mảnh lỡ vừa phủ con tim

 
Bỏ hết rồi mộng du viễn xa gần
Nàng quên luôn những suy tư trăn trở
Men đắng sá gì
Nếu phải làm lần nữa
Vì tình yêu chẳng ngại quan san

 
Ta thấy nàng
Vai trĩu những đa đoan
Rồi cuộc sống thiếu no sẽ cộng dồn ngày tháng
Tình yêu ơi
Như cuộc đời mưa nắng
Cứ hoang đàng
Nàng có hiểu vì sao ?


- Thanh Thanh Ngọc -
0




NHỮNG NGÔI SAO






 
 
Sắp tết rồi lòng chợt thấy nao nao
Sài Gòn đêm vẫn ồn ào sôi động
Chẳng như quê nhà cánh đồng rất  rộng
Chỉ nghe lúa hát lao xao

 
Nỗi nhớ nhà day dứt  như nhớ em
Chén canh của mẹ rau tập tàng thơm quá
Con cá rô giòn tan cha cười hỉ hả
Đứa em nhỏ chưa ăn vẫn còn đòi quà

 
Sống xa nhà thiếu thốn nhớ mẹ cha
Đời sinh viên ly cafe quán cóc
Điếu thuốc chuyền tay vẫn lo mẹ mắng
Thương mẹ không dám hút nhiều

 
Đêm cuối năm trời Sài Gòn  ngập sao
Từng nỗi nhớ tính một ngôi sao nhỏ
Cô bạn gái là một vì sao đó
Tết đến rồi em có đếm sao không

 
 
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-02 02:12:42MM_Ngoc>
 


Ngẩn ngơ

Có phải cơn gió say
Sao luồn qua tay thế
Lời thì thào thoáng khẽ

Hôn sợi mềm như mây

Ơ chiếc lá đêm này
Cứ chao hoài trên cỏ
Thả vàng thu vào gió
Theo gót nào lang thang

 
Đêm ao ước hoang đàng
Nồng nàn ôm trời đất
Hương tình đượm như mật
Trút xuống đời ngây ngô

 
Trăng khuyết buổi hẹn hò
Nửa mảnh tìm kiếm mãi
Vui quên đường trở lại
Nửa nọ mãi ngóng chờ

 
Men tình thả bâng quơ
Công viên chiều ghế vắng
Lời ru tình câm lặng
Chợt bàng hòang ta say


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-20 11:46:16Asin>
Hoạ một chút cho vui Ngọc nhé, hi hi
 
Cần gì cho nhau?
 
Ta có cần gì cho nhau nữa
Gió mộng du đã luồn qua ngõ cửa?
Trăng dập dìu kéo sao xa lối tỏ
Hoàng hôn sầu rớt nửa mùa mưa.

Ta có cần gì cho nhau nữa
Phố đã lên đèn hay còn chưa?
Còi tàu réo gọi ga trong gió
Ray buồn tim héo lệ đung đưa.

Ta có cần gì cho nhau nữa
Biển khát lệ hồng hoang một thủa?
Sóng cồn cào trót nỗi đa mang
Niềm kiêu hãnh bùng lên ngọn lửa.

Ta có cần gì cho nhau nữa
Anh khát em biết mấy cho vừa?
Nhưng nở trên mùa thu tiễn biệt
Lạnh đường xa em nhớ xuân xưa


 
0

Thành thật

Bạn bè có thể nói với nhau bằng 1 cái nháy mắt
Đối tác gật đầu và nói với nhau bằng cách bắt tay
Chủ nói với con chó bằng tiếng huýt gió
Con chó nói với ngưới nào nó mến bằng cái đuôi

Cái nháy mắt không có gì biểu lộ họ sẽ vì nhau
Những người không cùng chung trời bắt tay xong , quay lưng đi là " Bùm " một phát
Tiếng huýt gió đôi khi con chó phải cảnh giác - khi người ta nhuốm mùi riệu...mận
Chỉ có cái đuôi trước khi chết vẫn cố ngoe nguẩy mãi trong lời yêu mến lặng câm
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Nhịp thời gian

Đừng ngoái lại nhìn khoảng xám ngắt sau lưng
Thời gian như gã da đen chay nhanh nhất
Phía trước cột mốc còn xa lắc
Chỉ mong sao tiếng tích tắc đừng vội lệnh pha
Cắm đầu đi như bị tà ma
Hình như có mùi mỏi mệt
Những khoảng mây cám dỗ
Chỉ là hư không khi mặt trời vung tay
Thời gian
Mọi kẻ thù và mọi chiến binh đều say
Ai cũng khát thời gian
Cồn cào bỏng cháy
Nốc cho cạn giọt cuối cùng để không còn tiếc mãi
Vị đắng cay hay mật ngọt
Cũng phải ngậm tăm
Sinh
Lão
Bệnh
Tử
Khắc lên từng nấc thang
Bước mỗi bước về gần nơi không cùng tuyệt tận
Nhưng
Có ai không phải bước
Và tìm cho mình
khoảng xanh nhất
Khi phải đếm tiếng tích tắc của thời gian
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-06 09:55:10Huyền Băng>

Đường về bến


Biển chẳng lặng đâu anh
Bão giông hoài đấy
Lưới quăng ra - thuyền nghiêng ngả tay chèo
Con sóng ghềnh nuốt vào lòng biển cả
Lưới vật vờ - giữa biển chênh chao
Thuyền quằn quại khí sóng to gió lớn
Lưới rã rời - con cá rẽ về đâu
Chân không vững gió thét gào bão tố
Thương con thuyền neo đứt từ lâu
Ta hỏi sóng có chỗ cho thuyền đến
Lênh đênh
Mất hướng Hải Đăng
Vệt chớp lòa đâu phải ngôi sao phương bắc
Tắt câm rồi
Đêm như mắt sau lưng
Xòa tay ra
Nhìn vào từng kẽ nứt
Để ngẩm đời cao thấp thiệt hơn
Nắm tay lại
Cầm con xào cho chắc
Rớt mái chèo
Vào bến có được chăng


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Gai Hồng


Nụ Hồng nở trên chiếc gai xinh xắn
Nắng soi nghiêng hình mũi kim
Chiếc gai non tơ trên làn da nhung lụa mới
Vừa xuyên qua giọt sương mềm

Anh nếm hồn nhiên qua từng tia nắng
Đoan trang ngón trỏ buông lơi
Gửi em ánh mắt thoát thai ngục tối
Xin bàn tay đừng vội nói qua đời

Hoa hồng không gai - trời buồn tắt nắng
Nhói đau mới nhớ chiều hoang
Em không thương tôi - gai cào xé nát
Ghim lòng nhức buốt Địa đàng

Hoa Hồng xinh xinh - emj cười nửa miệng
Anh đau râm ran một lối đi về
Đặt vào cánh hoa nụ hôn vụng dại
Gai Hồng nhẹ xuyên qua môi
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Say với bóng em


Không say làm sao anh thấy bóng em
Vuông lụa trắng ngập ngừng
Lướt nhẹ
Anh nào có điều gì làm em không vừa ý
Sao em lơ lửng không đi
Trên đường đời anh bước chẳng ra gì
Gía như anh luôn có em cùng bước
Có lẽ cuộc đời không ngày vô thức
Chúng mình chắc hẳn có nhau
Muốn cùng em say giữa chiều chẳng biết về đâu
Anh thì uống còn em nâng chai nhé
Con ma men thì nóng - hồn em tràn gía lạnh
Bóng em cứ mãi nhạt nhòa
Anh
Suốt đời ngang dọc - đông ba
Sao thế nhỉ
Chưa một lần anh nhận ra em trong suốt thế
Có lẽ nào em thương anh dâu bể
Mỉm cười quanh quất - u mê
Muốn nhìn kỹ nhân dạng người con gái
Gió hoang cứ kéo em đi
Anh muốn em đỡ vai anh ngồi xuống
Lạc loài vào giấc chiêm bao
Em ngại ngần cứ im lìm quanh quất
Hay chạnh lòng
Một mối tình đau
Anh muốn say để tìm về quãng ngắn
Vó câu
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-06 09:53:38Huyền Băng>

Biển có hay không
( Cho cơn bão vừa đi qua )


Có cơn giận nào giống như biển không
Tiếng thét lạc loài
Nứt toác lòng - uốn mình vật vã
Biển điên cuồng xô đêm nghiêng ngả
Gầm gào vò xé bờ xa
Ai làm biển đau đớn hải hà
Sao biển nỡ dang tay xua thuyền tan tác
Biển muốn nhận chìm
Muốn tình quên lãng
Muôn bến và thuyền mãi mãi lạc nhau
Ngôi sao xanh thấm đau
Trôi vào đêm cuồng nộ
Kẽ đá từ lâu lặng thinh mê ngủ
Thương thuyền
Khóc trắng niềm đau
Hải Âu biết về đâu
Cất tiếng thê lương quá
Một vùng tình chiều qua yên ả
Bỗng chìm trong hoang dã - phong cuồng
Hãy bình tâm - hãy lắng nghe lời hát yêu thương
Nàng Ngư Thuỷ ngả mình lên đầu sóng
Kể cho biển nghe cuộc tình cháy bỏng
Của Thuyền với bến
Biển có hay không


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trích đoạn: Nắng Thu



Cơ mà

Cơ mà đêm nay trăng sáng
Long lanh trong đôi mắt em
Cơ mà se se gió lạnh
Đêm có hiểu được gì thêm

Đèn thành phố sương mờ lu
Sau lưng hoàng hôn thăm thẳm
Anh ơi tay em thật vắng
Từ lâu giọt nắng chưa về

Mưa ướt mềm cả cơn mê
Thời gian theo nhau tí tách
Cơ mà nỗi buồn hiu quạnh
Đêm cô đơn đến một mình

Lâu rồi trên má em xinh
Môi anh không nồng nàn nữa
Trăng vẫn tròn như lời hứa
Mà tình rơi buốt ngòai kia

Thôi em sẽ giam vào lòng
Chuyện của một lần tháng tám
Cơ mà ngày xưa lãng mạn
Anh đã yêu lắm bàn tay....

Nắng Thu



Chưa về



Thu về trên phố chiều nay
Nhớ ngày năm nao tháng tám
Lời ru còn chưa vơi cạn
Mùa thu đã bám cỏ gầy

Chưa về nụ hôn ngất ngây
Người đi trăng dày tái xạm
Giờ đây những ngày tháng tám
Ảm đạm trong mắt cơn ngâu

Chưa về tay nắm tay nhau
Xác xơ chiếc cầu kỷ niệm
Lá vàng cho lòng ta đếm
Xa vời âu yếm hôm nao

Chưa về đôi mắt anh trao
Xanh xao gió cào tiếng thở
Trăng tròn đêm nay lại vỡ
Quặn lòng con phố mùa thu

Chưa về êm dịu lời ru
Từng đêm sữa gù đến tội
Mình em mình em trên lối
Mong đợi mong đợi mình em...


SongDuy



SD ghé nhà chị N chút hén. Chúc chị vui
Sang xuân mai trắng lại đào hồng
Oi mùa nắng hạ phượng chùm bông
Nàng thu e ấp trong hương sữa
Gửi một nhành lan đã lập đông
0

Trích đoạn: songduy


Chưa về tay nắm tay nhau
Xác xơ chiếc cầu kỷ niệm
Lá vàng cho lòng ta đếm
Xa vời âu yếm hôm nao

SongDuy



Về đâu

Ở nơi đâu cũng là chiếc cầu kỷ niệm
Nếu em có về thăm lại lối xưa kia
Thu sẽ đổ những lá già vàng cội
Mình sẽ cùng ngồi đếm lá, cùng chia

Buồn cứ mãi víu vào theo năm tháng
Để thân cầu cơ cực nếp nhăn sâu
Mòn gót lạ bước chân đời mải miết
Mệt nhòai rồi vẫn chưa biết về đâu

Nắng Thu
Sao anh không là nắng nhẹ
Để giữ mãi một lần thu.....?
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-18 12:42:49Donghoa>
Sang ngang

Ngày hôm ấy qua nhà em
Khép nép bên hiên trông vào thềm
Thấy người con gái thân nhỏ nhắn
Thướt tha đang nhìn cánh hoa mềm

Lòng bỗng thấy tình yêu xao động
Tiếng yêu nghe dâng ngập trong lòng
Đã biết yêu em hồn thương nhớ
Rồi từng đêm thả mộng tương phùng

Ngày hôm ấy khi về nghe tiếc
Một tình yêu da diết tương tư
Vì đã biết mong chờ thức đợi
Rộn rã khi lòng nghĩ đếm mơ

Ôi ! Ai có hay tình yêu này
Trong trắng như giấy thư viết đầy
Những dòng chữ mong tình em mãi
Một đời này chỉ yêu mãi ai

Ôi tình yêu ! Trái đắng cho người
Nên từng đêm gieo sầu không vơi
Giữa con tim tràn niềm hư mộng
Đến bên em ước tình một đời

Rồi vẫn thế thời gian vẫn trôi
Một ngày xưa giấc sầu bên người
Đành chôn kín khi người cất bước
Sang ngang rồi ân tình rã rời

Đông Hòa
18.07.06
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
0

Sợi tơ trời

Nhện ơi làm chi đó
Sợi tơ vàng mùa Xuân

Ai qua mời dừng chân
Hãy ngắm nhìn Nhện nhé
Những sợi tình khe khẽ
Mùa Hạ mềm môi em

Sợi như nắng mới lên
Sợi buồn chiều Thu xuống
Sợi lắt lay gió cuốn
Sợi ngây tình hây hây

Nhện mải miết đêm ngày
Dệt tơ trời trong gió
Dệt ước mơ nho nhỏ
Lời ru hoài mênh mông

Nhện ơi đã lập Đông
Đan áo len đi nhé
Cho cuộc tình mới mẻ
Cuốn quanh hồn mồ côi

Xuân - Hạ lại qua rồi
Nhện hát ca chi đó
Mà sợi tình bỏ ngỏ
Trong lòng trời thơ ngây

Thế rồi có một ngày
Sợi tơ trời giăng kín
Và bao nhiêu ước muốn
Cuộn tròn vào giấc mơ

Có ai biết ai ngờ
Cả đời Nhện vất vả
Một ngày Thu đẹp quá
Cuộc tình nào đâu xa

Nhện ơi làm chi đó
Tình sa lưới hôm qua
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trích đoạn: MM_Ngoc


Sợi tơ trời
Nhện ơi làm chi đó
Tình sa lưới hôm qua

Tôi đã đọc khá nhiều bài thơ MM_Ngoc viết. Mỗi ngày mới lại thấy thơ em có những mới mẻ bởi những phát hiện rất mới, luôn mới. Thơ em ít có "cái tôi" được ẩn chứa trong từ thoại "anh - em". Thơ em không đánh bóng bởi những ngôn từ cầu kỳ, không chau chuốt mà giản dị, bình yên như lời tâm sự. Thơ em luôn mượn "những cái vu vơ" để nói "những điều tưởng như là vu vơ" mà khi đọc xong tôi cảm nhận thêm những điều sâu sắc. Thơ em cứ đọng lại để người đọc phải nhớ, bắt nhớ hay sao ý!

Như bài này, thơ 5 chữ thường dễ làm. Vần điệu mấy ai bận lòng đâu, nhưng em mượn thể thơ này để viết về tình yêu dưới góc nhìn của một phát hiện mới. Tơ lòng thì nghe nhiều rồi, nhưng tơ tình để nhện giăng mắc và vịn vào yếu tố thời gian, thời tiết "Xuân - Hạ - Thu - Đông" của em thì thật đáng yêu.

Hai câu kết:

"Nhện ơi làm chi đó
Tình sa lưới hôm qua
"

Làm bài thơ đọng lại trong tôi bởi một câu hỏi như một sự ngẫu nhiên mà tương khắc. Yêu suốt 4 mùa để rồi "tình sa lưới hôm qua". Cái hay chính là "hôm qua" ấy (!) - "hôm qua" chứ không là "đêm qua", "hôm qua" là của "nguyên nhân" để hôm nay là "hệ quả" của "một tình yêu giăng mắc"!

Cảm ơn MM_Ngọc!

- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
0

Thề độc

Nói rồi không nhớ nữa đâu
Mà sao day dứt - tim đau cuối chiều
Làm lơ - cho qua mọi điều
Vẫn nghe quặn thắt con diều đứt dây
Dặn lòng quên phứt từ đây
Vừa đọc thơ đã hao gầy con tim
Quay lưng - ngoảnh mặt không tìm
Mà thơ của họ muốn dìm chết tôi
Đành phải thề độc đi thôi
Tôi mà yêu họ - thơ tôi ...chết bầm
Buồn cười quá - cái đồ hâm
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Thềm Hoa Mơ








E rằng khôn nhớ tình trôi
Thì mười mươi nhớ một hồi yêu thương
Em đi lỡ phố lỡ phường
Lỡ sông lỡ chợ phi thường nhớ em
Quay lưng mộng đã dệt đêm
Ngoảnh lại người đã êm đềm trong tay
Thơ em ủ mộng lả lay
Tình em khôn xiết tuyết bay mịt mùng...
Ta về bên ấy mông lung
Ta yêu hay hận vô cùng hử em?
Ta từ vô tận lom lem
Rong chợi mệt mỏi về thềm hoa mơ...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
0
Vạch kẻ đầu tiên


Cho tôi xin một kẽ nứt thời gian
Để tôi về nơi đong đầy kỷ niệm
Nhìn lại mình chẳng cần qua lăng kính
Như một vạch đầu tiên được kẻ ngay ngắn - vào đời

Thời gian ơi đừng khép lại sau tôi
Dù hàng cây mỗi ngày đều thay lá mới
Những con đường không cần ai chờ đợi
Thời gian qua rồi - sao tôi mãi không quên

Đâu có ai dừng lại một niềm tin
Đâu thể nào kéo lùi về quá khứ
Đâu ai muốn...mà thôi riêng mình tôi cũng đủ
Tôi luôn coi trọng khoảng thời gian đã ở phía sau lưng

Khi đó chỉ là một bím tóc tuổi đúng đôi mươi
Trong veo như cái nhìn của chú Bê non ngơ ngác
Trong veo tâm hồn chưa từng khúc mắc ngoài điều chân thực
Trong veo câu hát chưa láy nhịp - hồn nhiên

Bây giờ tôi là cô gái đã nhiều lắm buồn phiền
Áp lực đè lên tôi không chỉ là công việc
Tình yêu luôn làm cho tim mình xao xuyến
Tôi sợ hãi mình rồi giống kẻ lang thang

Cho tôi xin một kẽ nứt thời gian
Để tôi về nơi chỉ toàn ký ức
Để tìm lại mình chẳng cần gì hình thức
Một vạch đầu tiên được kẻ ngay ngắn - là tôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-25 08:09:36Khải Nguyên>
Trích đoạn: MM_Ngoc

Thề độc

Nói rồi không nhớ nữa đâu
Mà sao day dứt - tim đau cuối chiều
Làm lơ - cho qua mọi điều
Vẫn nghe quặn thắt con diều đứt dây
Dặn lòng quên phứt từ đây
Vừa đọc thơ đã hao gầy con tim
Quay lưng - ngoảnh mặt không tìm
Mà thơ của họ muốn dìm chết tôi
Đành phải thề độc đi thôi
Tôi mà yêu họ - thơ tôi ...chết bầm
Buồn cười quá - cái đồ hâm


Ơ... hơ...

Người dưng thì kệ người dưng
Cớ sao ngoảnh mặt quay lưng được nào
Lời thơ gửi gió bay cao
Vô tình thơ đậu... cồn cào nhớ - quên...

Lời yêu dấu - để một miền
Liếc ngang mà đọc khỏi phiền vào thân
Tự nhiên lại nhận "người hâm" (!)
Thơ hay đến vậy "chết bầm" được đâu?

Để người nhung nhớ đêm thâu
Để cau xanh... để vườn trầu cũng xanh
Trót yêu thề độc... sao đành?
Nhớ - quên để nhện giăng mành mãi thôi...!

-----------------------------------------------------
(*) Quên mất, cái tứ "nhện giăng mành" là KN mượn lời một bài dân ca Quan họ Bắc Ninh... thế này này: "Người về con nhện nó giăng mùng... đêm năm canh là tôi nhớ bạn..."...
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
0
Năm canh say mèm


Canh một tôi ngồi say bóng trăng
Sao tình yêu không vỗ về giấc ngủ
Lồng lộng bầu trời nói điều ấp ủ
Trái tim buổi đầu như lúa non tơ

Canh hai tôi say men trời ngác ngơ
Chưa một phút giây ngại ngùng nuối tiếc
Đêm chợt bần thần trãi lên gối chiêc
Điều lặng câm tình - như giấc liêu trai

Canh ba tôi say lời ân ái lạc loài
Lũ sao hững hờ rớt rơi đâu hết
Lắt lay tứ bề vô biên gục chết
Bên cội mai gía - héo dưới trăng khuya

Canh tư tôi say lả lướt gió về
Le lói ánh trăng còn loang ngấn lệ
Đêm lê thê nát nhầu quanh trần thế
Nửa mảnh trăng buồn rớt xuống đầu non

Canh năm qua - đêm say mãi vẫn còn
Còn sót lại chiếc gối buồn góc nhỏ
Tia nắng sáng ngó nhìn vào trong đó
Rọi vào lòng - ngần ngại - xóa cơn say


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-09 16:26:08diên vỹ>
Trích đoạn: MM_Ngoc

Năm canh say mèm

.........................................................




Năm canh


Canh một ta ngồi yêu ánh trăng
Say mê vẻ đẹp của cung Hằng
Muôn tơ ánh bạc đan màn trắng
Cây cũng say tình chẳng nói năng…

Canh hai ta ngồi yêu vần thơ
Không không có có chút tình hờ
Thương thương nhớ nhớ mơ mộng hão
Cắn bút tìm thơ, thơ vẩn vơ…

Canh ba ta nằm yêu giấc mơ
Cưỡi mây đạp gió cõi Tiên chờ
Lên non xuống biển vung bảo kiếm
Đội đá vá trời thay nữ Oa…!

Canh tư ta nằm ngẫm nhân gian
Bệnh dịch can qua cảnh bần hàn
Ai đem đau khổ cho nhân loại
Đâu đường qua khỏi mọi gian nan…?

Canh năm ta yêu mặt trời vàng
Nắng gọi bình minh khắp xóm làng
Vươn vai thức giấc cùng chim chóc
Thư thả cõi lòng hát oang oang…

Nguyễn Hoàng


r
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-09 16:28:09diên vỹ>
Vậy Nha Em


Không còn gì nữa cho em
Con đường xưa đã cũ mèm trong anh
Không còn vương vấn dỗ dành
Nên khi gió thổi chuông đành làm lơ
Không còn dù chút ơ hờ
Nên đàn lỡ nhịp... bơ vơ giữa chừng
Không còn đâu - chỉ người dưng
Nên câu nhắn gửi ngập ngừng trở vô
Không còn sao biển hẹn hò
Nên bàn tay ấy hư vô đêm hè
Không còn tất cả - coi nè
Nên Trăng ngày ấy thả bè trôi đi
Không còn gì - chẳng còn gì
Tình em anh đã quên đi muôn đời



r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-09 16:37:59diên vỹ>
Bốn mùa tình

Em và anh không gặp nhau từ lâu
Nên mùa Hạ ve buồn than rỉ rả
Nên mùa Hạ trời khóc thành mưa đá
Lạnh từng cơn - nát từng kỷ niệm buồn

Em và anh ở cuối và đầu nguồn
Chiếc lá vàng thả Thu vào chiều vắng
Để mỗi sáng em ra sông lẳng lặng
Gom tình vào từng chiếc lá mong manh

Anh ơi anh mùa Đông ấy qua nhanh
Giòng sông cũ không diụ êm qua bến
Chiếc lá vàng - em đợi hoài không đến
Trăng mùa Đông lặng tắt ở đầu nguồn

Hai đứa mình trái tim đã tha phương
Tình hai nữa chia đều cho hai phía
Cánh đồng hoang giờ mùa Xuân đang đến
Ta có về hái bông cỏ không anh




r

- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-09 16:16:08diên vỹ>
Tắt Lửa


Không còn thương nhau - một con mắt cũng đau
Nên nhìn nhau bằng hai con mắt là điểu xa xỉ lắm
Vẫn biết vậy nên nhủ lòng đừng coi là lạ lẫm
Khi người ta quên hẵn không nhìn mình

Coi như mình không hiện diện nơi đây
Coi như ta chưa từng là nỗi nhớ
Ta hiểu chứ - vì không là duyên nợ
Một cơn đau quặn thắt cả trong lòng

Bỗng thấy quanh mình lạnh như mùa Đông
Vòng tay hồi nào - thờ ơ buông lửng
Ánh mắt ngày nào - giờ nhìn nhau ấp úng
Nụ hôn ngày nào - chỉ còn là hương xưa

Ta vẫn dõi nhìn - nhìn chỉ để tiễn đưa
Với ai đó tình chẳng còn là nỗi nhớ
Mới hôm qua nồng nàn như nắng hạ
Mà hôm nay mùa Đông cả thiên đường

Quên đi ta ơi chẳng tìm đâu ra chút tình thương
Chẳng ánh mắt - chẳng nụ cười - chẳng một lời an ủi
Người đã buông hết - ta còn cần gì đốm lửa
Mỉm cười buồn chuyện ấy đã xa xăm




r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-02 13:34:54Huyền Băng>
Chợt đau

Ta chợt nhớ - em xa ta rồi đó
Mà sao lòng chưa nỡ giã từ nhau
Ta chợt thấm nỗi xót đau sương muối
Sáng tinh mơ lá ũ rũ gục đầu


Quên chăng ?

Một lần anh nói với em
Sẽ quên hết cả những đêm hẹn hò
Mà sao thả mãi cánh cò
Đêm Trăng anh lại hẹn hò cùng thơ


Yêu đi

Yêu đi trăng sẽ sáng hơn
Yêu đi đời sẽ là nguồn thơ ca
Yêu đi lòng sẽ thật thà
Yêu đi để thấy chỉ ta với mình

Có thể nào

Có sông nào nước chẳng ròng
Thuyền câu mắc cạn - đau lòng lưới xuôi
Ai ơi nước lớn thì vui
Còn khi nước rút - lui cui một mình


Hù ai ..?

Vác cần hỏi cá : cắn câu ...?
Hỏi cô em đã về đâu chưa nè ...?
Con cá vẫn lội dưới khe
Cô em không nói - thả bè trôi sông


Cạn sầu

Nếu một chén chưa tiêu sầu
Thì anh sẽ uống cho nhầu con tím
Uống cho cạn hết ưu phiền
Cho trong nghiêng ngửa - bỏ quên thất tình


Thiên thần

Có một lần anh không mơ thấy em
Là khi đó cả đêm anh thức trắng
Trong tiềm thức điểm nào bừng sáng nhất
Là nơi em ngự trị - cánh thiên thần


Nhớ

Đêm qua một tiếng thở dài
Làm trời đất bỗng u hoài - cơn mưa
Ngày buồn thấy nắng dư thừa
Chiếc nón ngày đó ... ai đưa em về ...?


Cho nhau

Điều anh mất là điều mong em được
Lá úa vàng chẳng nứt rạn mùa Thu
Đêm dẫu buồn Trăng mãi bình yên sáng
Em xa rồi lòng anh mãi thênh thang


Thôi đành

Người không day dứt - quay đi
Để cho gió mãi thầm thì thở than
Người đi quên hết Thu vàng
Để cho trời đất bàng hoàng - giấc Thu


TẠI SAO ???

Tại sao khi gặp làm ngơ ?
Tại sao muốn nói ... làm thơ một mình ?
Tại sao chỉ biết lặng thinh ?
Tại sao một mình lại mở lòng ra


Gương thần

Ta là một chiếc gương thần
Ai soi vào sẽ bần thần vì yêu
Soi nhiều thì yêu càng nhiều
Đứng bên liếc mắt - buổi chiều ngu ngơ


Cung đàn tình


Sao thế nhỉ bỗng nghe tim loạn nhịp
Từng tiếng tình gõ vào phìm tơ vương
Để từ đó phách bay hồn lữ thứ
Con tim buồn - đàn gẫy nhịp tương tư

Khóc và cười

Một nửa trong ta khóc
Một nửa nhăn răng cười
Nửa khóc là vui sướng
Nửa cười vì vết thương


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0