📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.557 lượt xem — Trang 29 / 143
Người Thơ Là Người Mơ

Sáng nay đọc thư mới
Em vừa gởi cho anh
Những giòng thư vời vợi
Chim líu lo trên cành

Dịu dàng em khẽ hỏi
Nàng thơ của anh, ai?
Lần này anh phải nói
Nếu không em giận hòai

Nếu anh bảo chính em
Em lắc đầu không chịu
Vặn hỏi anh ngày đêm
Vòng vòng như nợ thiếu

Nên anh sẽ nói thật
Người thơ là người mơ
Tất cả đều như thật
Vì nàng thơ đấy mờ

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-10 08:05:44Viet duong nhan>
Chẳng Biết


Người nhắc chuyện gởi thư
Biểu môi em lí lắc
Email nhanh thần tốc
Thư chỉ tổ mỏi tay

Sáng ra vừa thức dậy
Chẳng buồn uống buồn ăn
Chạy đua cùng tốc độ
Online kẻo muộn mằn

Thương quá computer
Bàn phím cứ cứng đơ
Biết viết gì đây nhỉ?
Trố nhìn lại thẫn thờ

Ngồi đọc thơ người tặng
Miệng tủm tỉm không ngừng
Ồ thì ra có kẻ
Tương tư một người dưng

Loay hoay mãi một buổi
Đầu óc chỉ rỗng không
Chữ nghĩa bay đâu mất
Ta ngây ngô ngồi đồng

Lá mail đã soạn xong
Lưỡng - lự send lại ngừng
Chẳng biết người có đọc
Hay là lại dửng dưng?


8/12/05
Đỗ Ngọc
:trang thơ đã dưa vào TV:
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-09 01:48:18Nguyên Đỗ>
Nỗi Niềm Quẩn Quanh

Anh vẫn quẩn quanh vạn nỗi niềm
Thương, yêu, ghét, nhớ, giận, hờn, ghen
Vì sao viết mãi mà không hết
Những chuyện muôn người, anh với em

Cố giữ trong tim chuyện chúng mình
Con đường thơ mộng dãy thông xinh
Mùa đông lạnh lẽo tường che gió
Đội tuyết che mưa dáng rất tình

Mỗi một bài thơ như bóng thông
Từng giòng kỷ niệm giữ tươi hồng
Hàng rào cản chắn luồng quên lãng
Ẩn núp nương thân góc ấm nồng

Em có về ngang cứ ghé vào
Cổng thơ không khoá dẫu tường cao
Thông xanh nhiều lá cành chi chít
Mặc tuyết mưa sa gió rít gào

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn Thương Anh

Em viết nhắn rằng em vẫn thương anh
Và chêm câu khi hết thương sẽ báo
Ôi người em, người em sao ngổ ngáo
Thương thì thương lại trở tráo trêu anh

Con chim kia nó ca hót đầu cành
Nó bay lượn cành cây này cây nọ
Đẹp ghê vậy những con chim màu đỏ
Trong mùa đông giữa tuyết trắng hót ca

Ờ con chim không sợ lạnh đó mà
Cứ ca hót để hồn người nồng ấm
Tình em đó có xa ngoài vạn dặm
Cho anh đi, đi mãi, chẳng dừng chân

Em dẫu xa mà tình thắm thật gần
Tia nắng ấm từ mặt trời nóng chảy
Dù Đông giá, chim ơi chim cất gáy
Cho mùa Đông lạnh mấy cũng nồng hương

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Duyên Nợ Văn Chương

Chút nghi hoặc có khi thành chuyện lớn
Như than hồng âm ỉ cháy bùng lên
Anh với em, hãy tin tưởng, đừng ghen
Nếu thắc mắc điều chi em hãy hỏi

Rất từ tốn chân thành anh sẽ nói
Chẳng dấu gì chuyện thơ thẩn vẩn vơ
Cuộc đời anh gắn bó với văn thơ
Trong tâm tưởng có muôn hình vạn trạng

Thi tứ đến nhịp vui buồn lãng mạn
Theo luồng thơ giòng mực chảy tự nhiên
Những người thường lẩm bẩm chắc là điên
Trong một thoáng đủ hờn ghen thương nhớ

Nói thật đấy, hỡi Thương Yêu, nếu sợ
Đừng vấn vương thi sĩ nợ văn chương
Văn với thơ là thang bước vô thường
Những câu, chữ là gạch xây, em ạ

Hồn lãng mạn chẳng nghĩa là buông thả
Văn thơ tình chẳng phải ngã vì yêu
Thay nhân gian xướng viết đủ vạn điều
Sứ mạng của môn sinh văn thi đạo

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-10 08:11:07Viet duong nhan>
Lên Mây


Em biết không
Anh lên tầng thứ chín
Khi em thương nắn nót viết:
Tình nhân
Khoảng không gian
Xa cách mấy cũng gần
Trong gang tấc
Tựa hồ như đối diện

Nhìn đôi mắt, hôn đôi môi: chạm điện
Nụ hôn đầu, choáng váng, vạn vì sao
Ừ hôm nay, chẳng phải thế kỷ nào
Một câu nói, một nụ hôn: địa chấn

Rồi ao ước
Môi tìm môi mấy bận
Loé bùng lên
Hoả châu sáng thâu đêm
Ngả lưng nằm trên sân cỏ xanh mềm
Ngắm tinh tú xoay vần trong vũ trụ

Suốt cả đêm hai đứa mình chẳng ngủ
Theo sao trời chân bước nhẹ trên mây
Trải thơ tình làm chăn nệm đắm say
Nghe sóng vỗ mênh mông Xuân bất tận

Nguyên Đỗ
:7 đã đưa hết vào TV :
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Ở Lại Bên Em

Anh có bỏ đi đâu
Anh vẫn về đấy chứ
Một đời ta tìm nhau
Sao mà đi được hở

Em mãi là hơi thở
Khí trời mạch sống anh
Giòng sông Hương trầm lặng
Đưa anh về bến lành

Em mãi là ánh nắng
Sưởi hồn anh mùa đông
Là đóa hồng mùa hạ
Anh mơ ước đợi mong

Tình yêu, một phép lạ
Gặp nhau, chuyện tình cờ
Yêu nhau, lòng hạnh phúc
Tình ta tựa như thơ

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Anh Ở Lại Bên Em

Anh có bỏ đi đâu
Anh vẫn về đấy chứ
Một đời ta tìm nhau
Sao mà đi được hở

Em mãi là hơi thở
Khí trời mạch sống anh
Giòng sông Hương trầm lặng
Đưa anh về bến lành

Em mãi là ánh nắng
Sưởi hồn anh mùa đông
Là đóa hồng mùa hạ
Anh mơ ước đợi mong

Tình yêu, một phép lạ
Gặp nhau, chuyện tình cờ
Yêu nhau, lòng hạnh phúc
Tình ta tựa như thơ

Nguyên Đỗ


Anh về với Em
-Trường Phi Bảo-

Em mừng anh trở về
Cho tình yêu trở lại
Đôi đời xanh mãi mãi
Mình bên nhau hoài hoài

Em không còn cớ dỗi
Em hết cả giận hờn
Bởi anh về mang sóng
Vỗ ngập cả bờ thương

Em sẽ hôn gió sương
Phủi bụi đường trên áo
Xua tan mọi thiểu não
Trong lòng anh nhớ nhau

Đây chẳng phải chiêm bao
Anh về từ sự thật
Niềm vui em lén cất
Sao nước mắt dâng trào

20-12-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-15 08:04:28Viet duong nhan>
Nàng Ly Tao


Các thi bá tự cổ xưa ca tụng
Nàng Ly Tao, thần nữ thổi hồn thơ
Đêm hôm qua, trong mộng, có ai ngờ
Nàng huyền thoại mang máng hình em đó

Em giang rộng đôi cánh tay bé nhỏ
Đón chào anh trong giấc mộng liêu trai
Ru anh vào một giấc ngủ thật dài
Khe khẽ hát bản tình ca vĩnh cửu

Giấc mơ đẹp, chuyện tình ta hy hữu
Em bỗng nhiên hóa thần nữ Ly Tao
Thổi hồn anh những luồng gió dạt dào
Cho thi tứ hiện thân thành ngôn ngữ

Em đã đến mà anh không tình tự
Nằm ngủ vùi trên đầu gối người ta
Vang bên tai từng tiếng hát đậm đà
Và nắng ấm sưởi đêm đông giá lạnh

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi Cánh Thiên Thần


Đôi cánh thiên thần ai để đây?
Đang treo lơ lửng ở trên cây
Anh vừa lấy được của ai nhỉ
Em có nhận về hay gởi đây?

Đôi cánh thiên thần xinh thật xinh
Mỏng manh xinh xắn rất ơ... tình
Anh nhìn tưởng thấy nàng tiên nữ
Không biết người tiên có hiện hình

Đôi cánh thiên thần gieo ước mơ
Những vần nghịch ngợm biến thành thơ
Em là gió cuốn hay hơi thở
Động cõi lòng ai những thẫn thờ

Đôi cánh thiên thần xin gởi ai
Đêm nay tuyết trắng cả đêm dài
Ngọc tiên hoa nữ xin về lại
Đôi cánh thiên thần giao trả ai!

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-26 19:59:52Huyền Băng>
Ngộ nhận

      Tôi có một hòn non,
      Tôi có một thiên thần,
      Thiên thần xinh cánh trắng.
      Đùa giỡn mãi cánh rơi.
      Lười lẵm tôi không gắn,
      Gác cánh hờ một nơi,
      Tôi nghe Nguyên Đỗ nói:
      Nhặt cánh thiên thần rơi,
      Tôi ngở thiên thần tôi!
      Ra xem còn nguyên cánh...


Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Ung Nhọt Hoài Nghi

Một chút hoài nghi đủ lớn dần
Như ung nhọt tỏa khắp châu thân
Vết thương cùi hủi sao mà chữa
Thôi thế thì thôi tan tác tan

Hối tiếc mai sau cũng muộn rồi
Từ nay hai đứa chẳng chung đôi
Đường ai nấy bước không ghen giận
Anh chúc tình em chẳng cút côi

Anh đoán hồi xưa tất có ngày
Chúng mình hai đứa sẽ chia tay
Anh không níu giữ nài van nhé
Phận kiếp duyên tơ vận chẳng may

Chưa hẹn non cao với biển sâu
Chắc là đau đớn chẳng dài lâu
Có chi em ạ quên mau nhé
Lặng lẽ tảng lơ bớt nhức đầu

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-13 20:24:57MM_Ngoc>
Không đành

Em là người con gái rất tự tin
Biết bao nhiêu khó khăn em đều vượt qua tất cả
Chẳng con đường gập ghềnh nào
Có thể làm em vấp ngã
Bởi vì em sẽ lại tự đứng dậy ngay thôi
Nhưng anh ơi
Có một con đường em chằng dám đến nơi
Cứ đi vòng quanh
Cứ tìm cửa tới
Rồi khi tìm ra lại thấy lòng bối rối
Dừng lại vì chẳng dám bước qua
Sự tự tin ơi sao bỏ chạy thật xa
Khi nhìn thấy nhiều người quen trên đường mình định tới
Ai đã cườp mất của ta mặt trời
Nên ta không thể tìm ra lối
Lối vào trái tim anh
Con đường đến cửa tình
Sao cứ mãi mong manh
Cứ mãi mãi là định mệnh...không thành
Đường chông chênh không làm em sợ
Nhưng em lại sợ
Con đường đến trái tim anh
Con đường đó hoa nở - và hạt sương sớm long lanh
Bướm ong vui đùa hút mật
Tắm trong hạt sương làm nụ tình say ngất
Những cánh thiên thần che phủ hết lòng anh
Em nhìn lại mình - chỉ có đôi cánh nhỏ bé mong manh
Trong gía lạnh mùa đông
Tê cứng lại và tình em hóa đá
Em chỉ có thể là hòn vọng phu
Muôn đời dõi nhìn ra biển cả
Và biển đã xóa nhoà
Đường đến bên anh
Ở nơi nào đó...lệ đá chảy xuống....chảy mãi....
Ngàn năm thành sông
Ngàn đời thành biển
Giông bão tan tành...
Trái tim hoá đá....
Không đành anh ơi
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-15 08:08:09Viet duong nhan>
Gởi Gió Chút Hương


Gởi theo gió chút hương thơm đồng lúa
Gạo miền Nam ngon trắng đậm tình quê
Người ra đi, người trở lại, đi về
Chẳng quên được gạo thơm mùi hương cốm

Sắp đến Tết, cả làng vui bận rộn
Giã gạo, xay, rang, nấu đường khói lan bay
Một tuần vui chuẩn bị biết bao ngày
Cho cả nước, người trong ngoài thưởng vị

Tặng hộp cốm, món quà xinh ý nhị
Quà quê hương, đồng ruộng, giọt mồ hôi
Của muôn người tình dân tộc bao đời
Chút hương cốm ngạt ngào thơm quê Mẹ

Gởi theo gió chút tình muôn thế hệ
Ai có về xin hãy giữ tình thương
Ai có đi hãy gói ghém quê hương
Vào tâm khảm, như hương trầm ngày Tết

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-15 08:10:23Viet duong nhan>
Tuyết Lạnh Tình Say

Trời tuyết quanh đây vắng lặng ghê
Nàng thơ đi vắng cũng chưa về
Ngồi nhìn tuyết đổ hồn nhung nhớ
Tưởng tượng nàng thơ đến trước hè

Tuyết đóng nhiều trên những nhánh thông
Chảy dài như thác, tựa giòng sông
Lạ chưa riêng biệt cây trong góc
Tuyết phủ trên cành đôi cánh cong

Có phải nàng thơ đã đến đây
Bị làn bão tuyết trú trong cây
Đôi cánh thi ca còn vướng lại
Đạp tuyết ta ra cứu giúp ngay

Nàng thơ run rẩy lạnh run người
Ôm chặt nàng thơ ta thổi hơi
Đôi cánh thơ tình như cóng lạnh
Nàng ơi mau chóng tỉnh đi thôi

Chớp mắt nàng thơ chợt tỉnh ngay
Làm sao ta lại ở trong tay
Chàng ơi duyên phận thương chàng quá
Tuyết lạnh hồn thơ ấm, đắm say

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
Anh... Thương Lắm...

Nghe "thí" ghét, sao mà thương thương tệ!
Khi người ta: "Anh... thương thương lắm... người ta..."
Hai vì sao lạc trong giải Ngân hà
Mãi luân chuyển theo đường vòng tình ái

Sao Chức Nữ, sao Ngưu Lang hoang dại
Yêu một lần, yêu mãi mãi không nguôi
Cứ bay trong vũ trụ đến muôn đời
Thành huyền thoại tượng trưng tình ta đó

Em... Thương lắm... hỡi người tình xinh nhỏ
Tuổi xuân hồng bao nét đậm hương hoa
Ừ anh thương, thương thương lắm... người ta
Nàng tiên nữ của tình ca vạn thưở

Đầy sức sống tựa như là đồng lúa
Trổ đòng đòng non xanh mát thơm hương
Ngan ngát thơm trải ra khắp mười phương
Bài thơ ngắn tặng người ta đó nhé

Nguyên Đỗ



Đăng nhập để trả lời
0
Tìm Anh Hùng Hào Kiệt

Khổng Minh Gia Cát Lượng
Bàng Thống Sĩ Nguyên đâu?
Hỏi mười phương tám hướng
Rồng phụng đất Kinh châu

Những anh hùng hào kiệt
Sao sa buổi sớm mai
Đã đi về đâu hết
Để người đi tìm hoài

Quân sĩ nhiều không tướng
Làm sao lập kỳ công
Tản man năm sáu hướng
Ba người bảy tám lòng

Nhớ tích xưa chuyện cũ
Cầm đuốc giữa ban ngày
Soi tìm bậc lãnh tụ
Biết ai người thẳng ngay

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-15 14:44:40Nguyên Đỗ>
Khoan Về Hướng Mặt Trời Lặn

Kính tặng nhà thơ Yên Sơn

Khoan anh nhé, hãy cười vui ha hả
Sức trai hùng nâng chén rượu đầy vơi
Tung gươm lên, múa cho thỏa chí đời
Ngâm cho hết câu thơ tình nồng cháy

Anh có nghe chim cu rừng cất gáy
Trong hoàng hôn, không hối tiếc sớm mai
Ta còn đi bao vạn dặm sông dài
Khoan hãy nói đi về vùng trời lặn

Úi giời ơi, nụ cười còn tươi tắn
Đôi hàm răng đều đặn trắng như ngà
Chưa lụm khụm thì chưa phải là già
Còn trưa lắm, chửa đi qua một nửa

Các bạn ạ, sắp say rồi lứa khứa
Ly cuối cùng, mặt trời ngả về tây
Cạn đi ngay, rồi mình mới chia tay
Nhìn hướng Tây lại là Đông quê cũ

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Em Mãi Là Tất Cả

Chắc lại giận đêm nay em không tới
Không một lời nhắn gởi lại cho anh
Tại vì anh nhắc tới chữ hy sinh
Vì hạnh phúc của em trên tất cả

Anh nói thế, mà nhói đau trong dạ
Có thể nào anh thật mất em không
Nếu mất em, anh chết cả trong lòng
Nàng Thơ ạ, em mãi là tất cả

Cạnh bên em, buổi chiều trôi êm ả
Tiếng đàn tranh còn vang vọng trong đêm
Anh làm thơ hòa với nhạc đàn em
Cả hai đứa nhìn nhau chan chứa lạ

Em của anh, em đã là tất cả
Nếu mất em, anh sẽ ngã chìm sâu
Anh sẽ tìm, dù em ở nơi đâu
Để giao trọn trái tim anh hấp hối

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 22:48:10Viet duong nhan>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Em Mãi Là Tất Cả

Chắc lại giận đêm nay em không tới
Không một lời nhắn gởi lại cho anh
Tại vì anh nhắc tới chữ hy sinh
Vì hạnh phúc của em trên tất cả

Anh nói thế, mà nhói đau trong dạ
Có thể nào anh thật mất em không
Nếu mất em, anh chết cả trong lòng
Nàng Thơ ạ, em mãi là tất cả

Cạnh bên em, buổi chiều trôi êm ả
Tiếng đàn tranh còn vang vọng trong đêm
Anh làm thơ hòa với nhạc đàn em
Cả hai đứa nhìn nhau chan chứa lạ

Em của anh, em đã là tất cả
Nếu mất em, anh sẽ ngã chìm sâu
Anh sẽ tìm, dù em ở nơi đâu
Để giao trọn trái tim anh hấp hối

Nguyên Đỗ

Anh Là Tất Cả
-Trường Phi Bảo-

Anh mãi là tất cả của thương yêu
Của niềm vui, của hạnh phúc ngọt ngào
Của luyến mến, nỗi nhớ vạn ngày sau
Vì em hiểu với em - anh tất cả...

Nếu anh chết, tim em thành gỗ đá
Đâu còn ai thả tặng những vần yêu
Đâu còn ai thơ thẩn tặng mỗi chiều
Những tình ý ngoằn ngoèo vương trên mắt

Tất cả vui buồn trong em anh cột chặt
"Chuyện áo cơm, đời tay trắng còn nghèo"
Mình mến nhau qua chút phận bọt bèo
Khi hai đứa thật lòng chung mơ ước

Thượng đế thương em, nên cho em có được
Người bạn đời lý tưởng nhất là anh
Nhỡ một ngày hai đứa chợt xa xăm
Em nguyện sống âm thầm như chiếc bóng

Bởi tất cả tình yêu em kỳ vọng
Đặt hết vào vòng tay rộng mênh mông
Bến bờ anh, em ngủ giấc mơ mòng
Thời con gái đã đôi lần thao thức...

17-12-2005
:Đưa vào TV:
Đăng nhập để trả lời
0
Em Mãi Là Tất Cả

Chắc lại giận đêm nay em không tới
Không một lời nhắn gởi lại cho anh
Tại vì anh nhắc tới chữ hy sinh
Vì hạnh phúc của em trên tất cả

Anh nói thế, mà nhói đau trong dạ
Có thể nào anh thật mất em không
Nếu mất em, anh chết cả trong lòng
Nàng Thơ ạ, em mãi là tất cả

Cạnh bên em, buổi chiều trôi êm ả
Tiếng đàn tranh còn vang vọng trong đêm
Anh làm thơ hòa với nhạc đàn em
Cả hai đứa nhìn nhau chan chứa lạ

Em của anh, em đã là tất cả
Nếu mất em, anh sẽ ngã chìm sâu
Anh sẽ tìm, dù em ở nơi đâu
Để giao trọn trái tim anh hấp hối

Nguyên Đỗ


Đánh thức
Tim em đã ngủ từ lâu
Sao anh đánh thức nhiệm mầu giữa khuya
Sao trời lặn hết rồi kìa
Sao Mai em đứng ở kia một mình
Anh ơi biết có chung tình
Để đêm trăng lại tự tình với sao
Tim đừng hấp hối...hư hao
Đừng làm tình lại đi vào cõi không
Anh ơi em đã chờ mong
Phải duyên tương ngộ - đặng lòng đa mang
Giữa giòng một chiếc thuyền nan
Bến tình đâu đó trái ngang giữa đời
Tim em một chút đơn côi
Một chút bồi hồi có nhận không anh...?


- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-18 05:31:31Viet duong nhan>
Rụt Rè

Ta bây lớn mà sao vẫn rụt rè
Những con chữ như còn đang khép nép
Xem hoa tuyết rơi bên trời thật đẹp
Biết làm sao tả hết những đam mê

Ta yêu lắm câu thơ tình lãng mạn
Vẻ đẹp xinh, nét duyên dáng của em
Mái tóc huyền lóng lánh dưới đèn đêm
Trong dạ khúc mùa Yêu Thương Chúa đến

Nhìn con số trên giấy ghi nhanh nhẹn
Bấm gọi em e thẹn hỏi vu vơ
Nói vừa xong tự trách đã khù khờ
Sao ngôn ngữ tự nhiên thô kệch quá

Ta ngồi viết bài thơ tình giải tỏa
Chắc là ta sắp tẩu hỏa vì ai
Bài thơ ơi hãy biến thể làm mai
Sang bên ấy nói giùm ta chút nhé

Ta bây lớn mà như trẻ ngày xưa
Vẫn run run, nói nửa câu vẫn ngại
Sợ em cười ta như là con gái
Ta rụt rè chẳng dám tỏ tình ra

Nguyên Đỗ
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-18 22:42:02Nguyên Đỗ>
Ta Với Thơ Chơi Ú Tìm

Ta vội hứa với người em xa lắc
Tìm ra ngươi, mà mi lại trốn đâu
Bài thơ ơi, mi có phép nhiệm mầu
Hay sao đó mà ta tìm chẳng thấy

Ta chẳng biết người ta có nóng nảy
Trách ta rằng chuyên hứa cuội hứa điêu
Ta tìm người cả tối đến ban chiều
Trò ú tìm làm tim ta nhức nhối

Mau ra ngay kẻo người ta lại hối
Kết luận rằng hứa lèo quá anh ơi
Nói thì hay mà sao chẳng giữ lời
Đúng là cuội, đúng là anh giỡn, láo

Có ra không, thơ ơi ra ta bảo
Nợ ta đành phải khất mãi về sau
Bài thơ ơi, ngươi chẳng nể gì nhau
Ta sẽ giận quên ngươi trong một xó

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-16 09:22:45Viet duong nhan>
Hỏi Trái Tim Yêu

Hỏi trái tim yêu có lạ lùng
Vẫn còn ngóng đợi mãi còn mong
Bao nhiêu thất vọng không hề chuyển
Vĩnh viễn tình thương ấp ủ lòng

Tim khờ khạo quá trái tim ơi
Quên khoấy được hơn đỡ khổ đời
Mang nặng nỗi đau sao thế nhỉ
Để hồn mãi mãi cứ chơi vơi

Trái tim đập mạnh nhịp luôn hồi
Trách trí trên đầu chẳng hiểu tôi
Tim sống để yêu, yêu để sống
Tim không lý luận để yêu đời

Tâm trí đôi đường mâu thuẫn ghê
Để ta mãi khổ nhớ thương về
Người em bé nhỏ thường hay khóc
Ướt cả vai anh, thôi nín đi

Anh mãi yêu em chẳng đổi thay
Mùa đông trời lạnh vẫn nồng say
Trái tim anh đó trao em hết
Chẳng thể quên em dẫu một giây

Nguyên Đỗ
:Đã đưa 3 bài vào TV:
Đăng nhập để trả lời
0
Cô Nhân Viên Kế Toán


Cô nhân viên kế toán
Ngồi trước bàn đăm chiêu
Đếm tiền thật là nhiều
Mà tiền riêng lại túng

Cô thầm nghĩ trong bụng
Mau đổi nghề là hơn
Giữ tình yêu trong hồn
Suốt đời luôn hạnh phúc

Tôi vào thật đúng lúc
Cô ngẩng đầu nhìn tôi
Rồi nhấp nháy đôi môi
Trông anh quen sao ấy

Tôi nhìn: "A con Bảy
Thằng Sáu là tôi nè!"
Cả hai chợt nín khe
Mười tám năm qua lẹ

Giật mình, "Anh cần chi?"
"Thưa tôi chẳng cần gì
Ngọai tôi bảo tôi kiếm
Người bạn xưa chỗ ni!"

Thế là hai đứa bạn
Ngày xưa rất quen thân
Bây giờ lại tần ngần
Biết nói gì đây chứ ...


Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 22:31:22Viet duong nhan>
Đừng Tự Trói Đời Nhau

Tặng Nguyên Đỗ

Thôi anh !
Ngày đã muộn
Đêm đang về hời hợt trên môi
Ta nhìn nhau đếm những vết đồi mồi
Thời gian tàn phá chân tơ kẽ tóc

Thôi anh
Nhắc chi duyên tình cũ
Cái ngày xưa xưa thật là xưa
Em cô gái mái tóc dài buột lỏng
Gío phất phơ ôm trọn cả hoàng hôn

Thôi anh
Ngày em đi bến vắng
Con đò chòng chành thương nước mồ côi
Anh đứng đó mặc dòng châu tuông nhỏ
Dòng sông buồn loang đỏ máu tim ai

Thôi anh !
Ngày cũ
Mộng tàn
Cánh bướm xác xơ bao lần hoá kiếp
Thời gian qua tay có bao giờ ta kịp
Ngoái nhìn về để nghe đau rát tâm tư?

Thôi anh !
Gom mộng vàng ngày trước
Đốt thành tro chôn tận đáy nỗi buồn
Đừng bật nắp cho bụi tình tung toé
Kẻo thế gian cười những kẻ trói đời nhau


16/12/05
Đỗ Ngọc
Đưa vào TV
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Cô Nhân Viên Kế Toán


Cô nhân viên kế toán
Ngồi trước bàn đăm chiêu
Đếm tiền thật là nhiều
Mà tiền riêng lại túng

Cô thầm nghĩ trong bụng
Mau đổi nghề là hơn
Giữ tình yêu trong hồn
Suốt đời luôn hạnh phúc

Tôi vào thật đúng lúc
Cô ngẩng đầu nhìn tôi
Rồi nhấp nháy đôi môi
Trông anh quen sao ấy

Tôi nhìn: "A con Bảy
Thằng Sáu là tôi nè!"
Cả hai chợt nín khe
Mười tám năm qua lẹ

Giật mình, "Anh cần chi?"
"Thưa tôi chẳng cần gì
Ngọai tôi bảo tôi kiếm
Người bạn xưa chỗ ni!"

Thế là hai đứa bạn
Ngày xưa rất quen thân
Bây giờ lại tần ngần
Biết nói gì đây chứ ...


Nguyên Đỗ

 
Tình Tự Tính Tóan
 
Trên đường về tự sự
Ghé quán cà phê xinh
Bao cô gái liếc tình
Trông chẳng chi xứng hợp
 
Thuở trướC mình chung lớp
"Anh giờ già hẳn đi
Ở bển có chuyện gì
Nhiều ưu tư lắm nhỉ?"
 
Chuyện trò thêm một tí
Em hỏi chuyện tiền nong
Nghe xót xa trong lòng
Chẳng như bạn xưa nữa
 
Anh chẳng quên lời hứa
Những nghĩ lại đành thôi
Thà mang tiếng nuốt lời
Còn hơn mang của nợ
 
Thà một mình không vợ
Sống một mình thảnh thơi
Còn hơn khổ cả đời
Vì những gì tính tóan
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 22:43:30Viet duong nhan>
Không Trói Buộc

Ta mãi mãi chẳng bao giờ trói buộc
Cánh chim bằng còn bay mãi trên mây
Chẳng khi nào vương nhợ với vướng giây
Chim cột cánh có thể nào bay được

Như đám mây gió thổi về xuôi ngược
Khác giòng sông chỉ chảy một chiều thôi
Đem nhánh cây theo con nước về xuôi
Chẳng như gió thổi ngàn phương vạn hướng

Những nhà thơ thường rất giàu tưởng tượng
Thay nhân gian thành khẩn viết ươm mơ
Những nhà thơ họ chỉ sống vì thơ
Đâu có thể nỡ giam chi buộc trói

Nghệ thuật thơ như là một ơn gọi
Bước theo thơ, đi tới mãi chẳng ngưng
Chớ cột chân, này ai đó, xin đừng
Để họ mãi thả hồn theo cánh gió

Giòng cảm xúc, giòng sông thơ, ta rõ
Những tay bơi, những thi sĩ dài hơi
Bơi viết trôi thong thả chẳng theo thời
Cánh hoa đẹp cho đời thêm hương vị

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 22:43:58Viet duong nhan>
Gái Pha Cà Phê

"Gái Pleiku pha cà phê chẳng tệ!"
Quán Mây Hồng thưở đó vẫn còn vang
Những cô xinh duyên dáng rất dịu dàng
Ra nhỏ nhẹ hỏi khách dùng chi ạ

Đó là cháu nhắc cho ta đó nhá
Có phải là Mẹ dạy cho cháu pha không?
Ơ kìa xem, đôi má chợt đỏ hồng
Cứ tưởng chú không biết gì đó nhỉ

Chú biết cháu hồi cháu còn bé tí
Cháu ra đi từ lúc tẻo tèo teo
Thì làm sao biết được những cheo leo
Của vùng ấy cao nguyên đầy đất đỏ

Chú đi hái cà phê cả cây số
Những trái thơm thon thon đỏ mượt xinh
Đem ra sân phơi đủ nắng hương tình
Đưa đến quán cười chào vui bỏ mối

Hoa cà phê trắng hương thơm dịu vợi
Không thể quên, cũng như vị cà phê
Thơm đôi môi, như những mái tóc thề
Như cô cháu nơi tha hương xứ lạ

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 22:44:30Viet duong nhan>
Tạ Ơn Người


Ta trói buột nhau bởi sợi dây vô tình
Người trong cuộc thường mắt mù anh ạ
Căn bệnh tự ái thuộc dạng nan y chẳng bao giờ chữa được cả
Nên khối riêng chung ta khép lại cho đành

Em vẫn thường trộm nghĩ về anh
À không...nghĩ về những gì anh nói
Mặt trời mọc rồi lặn để con người thở dốc
Cuộc sống quá đỗi ngặc nghèo vẫn còn nhiều kẻ trắng tay

Kim vân có nghĩa là những áng mây bay *
Qua khoảng trời yêu thương che lối mòn ánh sáng
Con đường tim khúc khuỷu chân ta thì yếu ớt
Dăm ba bước rồi lại thụt chân về

Em mang trong tình cả nhiệt huyết đam mê
Bầu lửa nóng sục sôi tuổi trẻ
Cánh chim em vỗ chẳng khi nào biết mỏi
Không thể nào dừng lại giữa không trung

Quả tim anh em cướp có được không?
Đừng trách em tàn độc vốn dĩ chẳng ai trả lời được
Cho định nghĩa yêu đương cho tình yêu phàm tục
Em mang về trời lồng tủ kính hòai mong

Dòng sông cảm xúc nơi chỉ có mình em
Độc tôn độc quyền chẳng cần ai khác
Em sẽ tự bước đi không cần tay ai dẫn dắt
Tuổi trẻ mà ngông nghênh vậy đó anh

Biết nói làm sao khi mộng đã không thành?
Em còn mải mê với bầu trời rộng mở
Chân tình anh muôn đời em vẫn nhớ
Tạ ơn người đã thổn thức vì em


17/12/05
Đỗ Ngọc

* Kim Vân là một cái tên khác nữa của Kim Ngọc [sm=1.gif]
r
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0