📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.557 lượt xem — Trang 28 / 143
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-01 00:16:08Nguyên Đỗ>
Em Vẫn Thế


Em vẫn thế, vẫn tính xưa, ngoe ngoảy
Giận hờn hoài, im lặng mãi, buồn nhau
Cuộc đời ngắn và ngày tháng qua mau
Chẳng trân quí lụi tàn tình tri kỷ

Cứ giận dữ để làm chi em nhỉ
Lụy phiền nhau, day dứt mãi chưa xong
Em đâm anh những nhát nhỏ trong lòng
Bằng lời nói, hay giả lơ thinh lặng

Em thay đổi thường xuyên hơn mưa nắng
Anh đâu là thạch đá mãi trơ trơ
Trái tim anh rạn nứt vỡ tan thơ
Thành cát bụi bay đi vào quá khứ

Ai sẽ viết thay anh lời tình tự
Của đôi mình, tình tri kỷ yêu thương
Vườn thơ anh chẳng trái ngọt thiên đường
Không trái đắng của điên cuồng nóng giận


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 05:50:52Viet duong nhan>
Chết Trong Vòng Tay

Đừng ao ước chết trong vòng tay anh
Em, cuộc đời hoa mộng, tóc còn xanh
Hãy nghĩ tới những gì cao diệu, sống...
Và mở tay chào đón ước mơ lành...

Cuộc sống đó chứa chan bao hy vọng
Những nụ cười, những ánh mắt yêu thương
Cỏ, cây, bông, những chiếc lá bên đường
Cả hoa tuyết chiều mùa đông... sinh hiệu

Em nhìn xem cuối hồ kia dương liễu
Cành đong đưa theo tiếng gió thì thầm
Tình yêu mình còn lại biết bao năm
Em đừng nói chuyện ra đi vĩnh viễn

Em có biết bóng hình em hiển hiện
Từng phút giây đời anh đó nhớ không
Anh cầu mong đôi ta sẽ thỏa lòng
Sống hạnh phúc trăm năm không phai nhạt

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 05:51:25Viet duong nhan>
Mở Sang Trang Mới

Mau tỉnh dậy đừng ngủ vùi dĩ vãng
Đứng lên đi, mở cửa đón vầng dương
Chuyện đã qua, ờ chuyện cũng rất thường
Đâu có thể giam cầm ta mãi nhỉ

Suy nghĩ lại hãy bình tâm tỉnh trí
Chuyện qua rồi thì hãy để cho qua
Tội tình chi mà ủ dột mặt hoa
Của quá khứ hãy trả về quá khứ

Mở trang mới, thôi đừng tìm chuyện cũ
Đã qua cầu, chặt đứt cả cầu đi
Đã ra đi, ngoảnh mặt lại làm gì
Hãy cứ để điều xưa vào quên lãng

Có ai gọi cứ giả vờ giả tảng
Cửa tương lai còn chờ đón mong ai
Cửa hiện tại còn mong mãi từng ngày
Đừng trở lại con đường sai cửa cũ

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 05:47:05Viet duong nhan>
Ngày mới

Cửa buồn đóng lại sau lưng
Vầng dương từ sáng tinh sương đã về
Cho đời quên hết não nề
Cho em phút của đê mê tuyệt vời
Ngẩng nhìn trời đất muôn nơi
Tiếng chim ríu rít gọi mời tìm nhau
Này hoa này lá khoe màu
Nụ thơm vừa hé - tình đầu vừa đơm
Biển cười sóng vỗ nhiều hơn
Khúc tình ca của trùng dương ngút ngàn
Hân hoan gió lượn hoang đàng
Đem con diều thả tình tang giữa trời
Nàng xuân trong dạ bồi hồi
Tung tăng xiêm áo xanh ngời ngời xuân
Sáng nay nắng hạ trong ngần
Rợp hoa phượng đỏ trải quanh sân trường
Em như bướm trắng trên đường
Tà bay trong gió - nắng vàng ươm tơ
Kìa mùa thu thả ước mơ
Tóc hong trong nắng - đường thơ lá vàng
Ngẩn ngơ đông đã lại sang
Từ trong giá lạnh tình mang hương nồng
Trái tim rực lửa đêm đông
Sưởi trong tay ấm tìm mong người tình
Qua rồi chốn ấy điêu linh
Xóa tan đi những chuyện tình đớn đau
Tìm nhau như thủa ban đầu
Hoang sơ rừng cấm - trái mơ chín vàng
Suối đông ngủ chi vội vàng
Kìa bông Ngọc nữ dịu dàng thả trôi
Giọt tình đọng lại trên môi
Gối hồng thức giấc lay người ngủ quên
Nhìn xem nắng sớm vừa lên
Một ngày mới đó tình đem dâng đời

:Đưa vào TV:
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Chết Trong Vòng Tay

Đừng ao ước chết trong vòng tay anh
Em, cuộc đời hoa mộng, tóc còn xanh
Hãy nghĩ tới những gì cao diệu, sống...
Và mở tay chào đón ước mơ lành...

Cuộc sống đó chứa chan bao hy vọng
Những nụ cười, những ánh mắt yêu thương
Cỏ, cây, bông, những chiếc lá bên đường
Cả hoa tuyết chiều mùa đông... sinh hiệu

Em nhìn xem cuối hồ kia dương liễu
Cành đong đưa theo tiếng gió thì thầm
Tình yêu mình còn lại biết bao năm
Em đừng nói chuyện ra đi vĩnh viễn

Em có biết bóng hình em hiển hiện
Từng phút giây đời anh đó nhớ không
Anh cầu mong đôi ta sẽ thỏa lòng
Sống hạnh phúc trăm năm không phai nhạt

Nguyên Đỗ


Em có anh cuôc sống chẳng hoang đường
-Trường Phi Bảo-

Cuộc sống chẳng hoang đường bởi vì em có anh
Nếu ai buộc em xa anh, em chỉ còn cái chết
Chết trong vòng tay anh người đời cho ngốc nghếch
Nhưng sung sướng nào bằng anh ôm em, trước lúc không còn em

Nào gió, nào mây, nào trăng, nào ngày và đêm
Có bao giờ vì thời gian bất động
Em yêu anh hơn sông dài biển rộng
Một phút xa anh như thế kỷ xoay vòng

Em hạnh phúc nếu như anh làm chồng
Mọi người đàn ông khác chẳng thể nào thay thế
Em yêu tất cả mọi buồn vui anh kể
Nguyện theo anh dẫu góc bể chân trời

Đói nghèo ư? mình cũng đừng xa rời
Có thiếu thốn cũng một đời chung thủy
Nếu không thể bên anh cuộc đời thành nghịch lý
Sống vô vị, chi bằng chết cao quý trong nhau

Mình không thành xa lạ ở kiếp sau
Hãy hứa với em đừng rời em anh nhé
Ngóc ngách con tim hằng đêm anh vẫn ghé
Cuộc sống luôn mới mẻ khi mình biết khát khao

1-12-2005






Đăng nhập để trả lời
0
Tuyết Trắng Hương Nồng


Tuyết trắng đêm qua xuống lúc nào
Sáng ra mở cửa đẹp làm sao
Khắp nơi phủ trắng màu trinh bạch
Xao xuyến hồn thơ bỗng dạt dào

Chợt ước ao em đang ở đây
Chúng mình hai đứa tay cầm tay
Vui chơi nghi.ch phá trên sân tuyết
Má đỏ xinh hồng trong đắm say

Thời tiết thiên nhiên có bốn mùa
Hồn anh em biết mấy mùa chưa
Mùa Yêu Thương Mãi Không Hề Dứt
Cả một đời anh có một mùa

Dấu Ái, hồn anh dào dạt thương
Vườn thơ hoa lá ngạt ngào hương
Tuyết rơi trắng xóa không còn lạnh
Em xóa Đông buồn gieo mến thương


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Cờ Tái Ngộ

Thiếu nữ nào kia cạnh bụi hồng
Hoa vàng nở rộ giữa trời trong
Sân chùa thập khách còn thưa vắng
Em ngắm hoa xinh thấy ấm lòng

Em trắng, mập hơn trước chút thôi
Bên hoa xinh xắn dáng em ngồi
Vẫn còn thanh tú như ngày ấy
Mới đó bao năm đã thoáng trôi

Miệt Bắc hôm nao lá nhuốm vàng
Cành phong buổi ấy lúc thu sang
Em cầm hứa giữ làm lưu niệm
Vĩnh viễn về Nam để lỡ làng

Tái ngộ nhìn nhau khẽ mỉm cười
Vẫn là tri kỷ buổi xưa thôi
Vẫn còn xao xuyến tim rung động
Hạnh phúc trầm ngâm dẫu rối bời

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Quỳnh Hoa Đêm Trăng

Đêm qua hoa quỳnh nở
Màu trinh trắng tinh khôi
Anh nhìn ngưng nín thở
Hoa thơm ngát bên trời

Ong bướm nào có biết
Chỉ mình anh thi nhân
Với tấm lòng tinh khiết
Ngóng xem nở một lần

Hoa thèn thẹn nở chậm
Nghiêng đầu chào trăng sao
Như cánh vạc thăm thẳm
Lượn bay một đêm nào

Hoa quỳnh một lần nở
Rồi khép cánh ngủ yên
Anh một lần ghi nhớ
Nét trang đài tự nhiên

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Sông Ngân Đêm Trăng

Một giải Sông Ngân vạn ánh sao
Giữa khuya nghe gió thổi rì rào
Thả hồn bay mãi trên cao ấy
Trong ánh trăng thơ với khát khao

Mãi đứng ngoài hiên ngước mắt nhìn
Bầu trời tựa thể bức tranh in
Mênh mông vô tận bao la quá
Rộng lớn biết bao chuyện chúng mình

Em ở trời xa, anh ở đây
Tình thương trìu mến chứa chan đầy
Như gần ngay cạnh trong gang tấc
Em ngủ giờ này hay thức đây

Muốn gọi cho nguôi nỗi nhớ mong
Mà thôi kẻo lỡ giấc mơ hồng
Em đang nằm mộng trong đêm vắng
Ai nỡ để em lỡ giấc nồng

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Sóng Lúa Tình Em

Ý thơ kết tụ thành lời
Trên cây chim hót tuyệt vời dễ yêu
Mộng mơ bay bổng cánh diều
Hàng cau xanh mướt nắng chiều đùa mây

Em về nghiêng nón trên tay
Tóc bay từng sợi như giây tơ tình
Nụ cười chúm chím thật xinh
Mở trời thơ mộng thắm tình đôi ta

Nắng chiều êm ả la đà
Về trên cành trúc cây đa đầu làng
Em về hồn mộng mênh mang
Tình ta dào dạt lúa vàng đồng xanh

Dịu dàng chân bước bên anh
Gió lùa sóng lúa đẹp lành tình quê
Lúa reo như đón người về
Phất phơ thơ mộng tóc thề em bay


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-03 03:16:40Nguyên Đỗ>
Công Chúa Của Vườn Thơ


Em ghé đến để hồn buồn day dứt
Đọc thơ anh mà cứ ngỡ thơ ai
Anh làm thơ cho thiên hạ nhiều bài
Thơ tặng em, em tìm không có một

Này em ạ, anh đâu mải là dại dốt
Mà rêu rao cho bá tánh biết em
Chỉ em thôi anh thương nhớ ngày đêm
Thơ tặng bạn những người quen xa lạ

Thơ cho em mãi còn như nắng hạ
Anh đã làm còn giữ mãi nơi đây
Để hôm nào trao gởi tận bàn tay
Không lẽ nỡ khoe khoang, em hiểu chứ

Thơ cho em là những lời tình tự
Của riêng mình, đâu công bố được đâu
Viết cho mình những ngày tháng xa nhau
Rất tế nhị phong tư càng kín đáo

Chìa khóa nhỏ hôm nào anh đã báo
Em cần vào, tự nhiên mở, thưởng chê
Được thì thương, không được rút ngay về
Những bài thơ, những câu văn đùa giỡn

Em, công chúa của vườn thơ anh sóng gợn
Cứ tự nhiên cắt xén tỉa thơ anh
Bài không ưa em cứ xóa ngon lành
Anh giao hết cả phần đời còn lại



Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Việt Nam Thư Quán


Chào bạn nhé đã ghé vào Thư Quán
Vâng Việt Nam Thư Quán dễ thương ghê
Khắp muôn phương bạn hữu kéo nhau về
Chỗ hội tụ của văn nhân thi sĩ

Mỗi một bạn đóng góp người một tí
Chẳng bao lâu đầy đủ cảo thơm đây
Cám ơn ai đã dẫn tới nơi này
Nhà tươm tất, điều hành viên dễ mến

Tôi ghé đây mỗi ngày như có hẹn
Nhìn từng người, cả lạ lẫn quen thân
Đọc từng câu, thỉnh thoảng có đôi vần
Cần phải sửa những từ địa phương hóa

Lúc dấu hỏi đúng ra là dấu ngã
Mẫu tự c (xê) mà thật phải là t (tê)
Các bạn ơi đây đó rủ nhau về
Cùng gắng sức dựng tình non nước Việt


Nguyên Đỗ



Đăng nhập để trả lời
0
Từ Độ Yêu Em


Từ độ yêu em, anh biết mơ
Những ngày tháng đợi cứ như thơ
Tối ngày mong nhớ tìm em mãi
Đôi lúc ngẩn ngơ đến thẩn thờ

Từ độ yêu em, anh biết buồn
Em đơn sơ lắm, bướm mùa xuân
Không hề viết lại anh vài chữ
Đông đến hồn anh đông giá luôn

Từ độ yêu em, anh biết ghen
Em khoe thơ tặng thật nhiều phen
Hồn anh tê tái đau chua xót
Hạnh phúc hình như phải nước phèn

Từ độ yêu em, bị trách hòai
Bài thơ vơ vẩn, hỏi cho ai
Thơ xưa cũng hỏi thật không nữa
Thôi biết làm sao, nợ nặng vai

Từ độ yêu em, bỗng khổ nhiều
Phải chi như trước chẳng thèm yêu
Cứ vui vẻ viết không ai hỏi
Chẳng nhớ chẳng mong mỗi sáng chiều


Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Từ Độ Yêu Em


Từ độ yêu em, anh biết mơ
Những ngày tháng đợi cứ như thơ
Tối ngày mong nhớ tìm em mãi
Đôi lúc ngẩn ngơ đến thẩn thờ

Từ độ yêu em, anh biết buồn
Em đơn sơ lắm, bướm mùa xuân
Không hề viết lại anh vài chữ
Đông đến hồn anh đông giá luôn

Từ độ yêu em, anh biết ghen
Em khoe thơ tặng thật nhiều phen
Hồn anh tê tái đau chua xót
Hạnh phúc hình như phải nước phèn

Từ độ yêu em, bị trách hòai
Bài thơ vơ vẩn, hỏi cho ai
Thơ xưa cũng hỏi thật không nữa
Thôi biết làm sao, nợ nặng vai

Từ độ yêu em, bỗng khổ nhiều
Phải chi như trước chẳng thèm yêu
Cứ vui vẻ viết không ai hỏi
Chẳng nhớ chẳng mong mỗi sáng chiều


Nguyên Đỗ

Trách
-Trường Phi Bảo-
Tặng thi sĩ Nguyên Đỗ"

Trách ai hay chỉ biết trách lòng
Yêu chàng thi sĩ có buồn không?
Tình say như mộng, thơ như sóng
Dào dạt hoang ca khúc tương-nồng!

Từ độ hữu duyên mới mong anh
Buồn nghiêng theo nắng, mắt long lanh
Mỗi ngày em tựa lưng sau cửa,
Hỏi nhớ gì? em chỉ nhớ thơ xanh.

Ồ có những bài viết tặng em,
"Chết trong vòng tay"(*) được cũng thèm
E sợ " em mãi là tất cả"(*)
"Yêu em từ độ"(*)...hóa cách chim.

Cánh chim phiêu lãng bốn phương trời
Rã cánh một chiều lại buông lơi
Em tập làm thơ ươm tình mới
Anh chợt hờn ghen :" ghét em tôi"

Con trai nói "ghét" cũng là "thương"
Ngày mai đôi bóng chung con đường
Hỡi chàng thi sĩ em vương vấn
Tự dưng lòng tràn ngập yêu đương

18-12-2005

(*) Tiêu đề Thơ của Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-18 10:38:26Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo


Trách

-Trường Phi Bảo-

Tặng thi sĩ Nguyên Đỗ"

Trách ai hay chỉ biết trách lòng
Yêu chàng thi sĩ có buồn không?
Tình say như mộng, thơ như sóng
Dào dạt hoang ca khúc tương-nồng!

Từ độ hữu duyên mới mong anh
Buồn nghiêng theo nắng, mắt long lanh
Mỗi ngày em tựa lưng sau cửa,
Hỏi nhớ gì? em chỉ nhớ thơ xanh.

Ồ có những bài viết tặng em,
"Chết trong vòng tay"(*) được cũng thèm
E sợ " em mãi là tất cả"(*)
"Yêu em từ độ"(*)...hóa cách chim.

Cánh chim phiêu lãng bốn phương trời
Rã cánh một chiều lại buông lơi
Em tập làm thơ ươm tình mới
Anh chợt hờn ghen :" ghét em tôi"

Con trai nói "ghét" cũng là "thương"
Ngày mai đôi bóng chung con đường
Hỡi chàng thi sĩ em vương vấn
Tự dưng lòng tràn ngập yêu đương

18-12-2005

(*) Tiêu đề Thơ của Nguyên Đỗ



Than

Mến tặng nhà thơ Trường Phi Bảo

Nào ai dám trách, chỉ than lòng
Kẻ làm thơ thường phải gặp long đong
Số trời bắt khổ rèn cho thục
Diễn đạt chia ly, chuyện xóay lòng

Ai "Trách" làm chi chuyện đã đành
Nỗi lòng "Thầm Kín" tỏ cùng anh
"Ước Gì..." đôi lứa không chia cách
Không khổ đau như chuyện chúng mình

Thưở ấy vô tư chẳng biết gì
Chẳng hề nghĩ tới chuyện chia ly
Em "Người Con Gái Chưa Một Lần Mơ Mộng"
Ai nỡ gieo chi nợ lỡ thì?

Đâu "Người Phụ Nữ Của Anh" đâu?
Trách người nghi hoặc đã gieo sầu
Niềm tin đã mất, đâu tìm lại
Vết hằn tím đọng lại thêm sâu


Nguyên Đỗ

Ghi chú: Những chữ trong ngoặc kép là tựa đề thơ của Trường Phi Bảo
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-03 21:20:39Believe>
Người Con Gái Trong Thơ Anh

Người con gái trong thơ anh
Đến từ xứ mộng
Sương mù giăng trên nhánh hoa anh đào
Mắt lá răm thẳm sâu hun hút
Anh rơi đáy tận cùng
Chếnh choáng nửa vầng trăng

Người con gái trong thơ anh
Đến từ ảo ảnh
Khói mây hồng phơn phớt cõi huyền nguyên
Làn môi mỏng đầy căng gợi cảm
Ươn ướt bóng nhẩy
Nửa vầng trăng còn lại ngất ngưỡng đam mê

Người con gái trong thơ anh
Đến từ giấc ngủ
Khi nàng thơ lạc chốn tiên bồng
Vớt cụm nắng hồng gởi vào ảo ảnh
Cánh hoa anh đào chuyển màu tím con tim

Người con gái trong thơ anh
Là ai?
Mà mãi miết đi tìm?
Vờn hình bắt bóng
Được gì chăng?

Người con gái trong thơ anh hát nhạc khúc bâng khuâng !


3/11/05
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0

Những Bài Thơ Bị Tù
Nguyên Đỗ


Những bài thơ bị tù
Những nụ hồng đang nhú
Gặp phải sương đông mù
Lặng yên trùm chăn ngủ

Bác thợ vườn đi vắng
Cửa đóng chẳng cho ra
Bốn bề chìm thinh lặng
Ngôn từ cũng xót xa

Có những bài nhơ nhởn
Đi xuống đi lên hoài
Những bài thơ thật lớn
Như làm dáng ra oai

Rồi đồng loạt phóng thi'ch
Những tù nhân thu mình
Lẩn vào trong tịch mịch
Bóng tối chẳng bình minh

Những bài thơ bị tù
Không hưởng tia ánh sáng
Vụt qua trong âm u
Chóng đi vào quên lãng

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 06:11:57Viet duong nhan>
Lỡ đò

Có lẽ thơ đã ra đi mãi
Để chẳng còn buồn như liêu trai
Có lẽ cửa lòng rồi khép lại
Để chẳng ngại ngần với nắng mai
Có lẽ đời quên ta khốn khó
Nên dửng dưng chẳng chút đoái hoài
Có lẽ sóng ngông cuồng hăm hở
Nên thuyền trôi dạt - lái bơ vơ
Có lẽ... có lẽ tình là mộng
Nên sáng ra tan biến bất ngờ
Có lẽ ta là người luôn lỡ
Một chuyến đò buồn đã sang ngang

: Trang thơ đã đưa TV :
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Cũng Đòi Bình Quyền

Mến tặng TK

Sống giữa thời dân chủ
Thơ cũng đòi bình quyền
Như quyền nam với nữ
Đâu phải cứ tự chuyên

Thơ chị ngày lại ngày
Thơ anh vụt chìm ngay
Đâu còn văn nghệ nữa
Trang thơ chốn đọa đày

Không chừng bị cảnh sát
Chụp mũ khóa còng tay
Kẻ cầm đầu phiến loạn
Trục xuất đuổi ra ngay

Sống giữa thời dân chủ
Thơ cùng đòi bình quyền
Tỉnh dậy đi, đừng ngủ
Thơ ơi hãy tiến lên

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-05 06:05:35Nguyên Đỗ>
Bài thơ Princesse de ma Poe'sie (Công Chúa Thơ Anh) đã được nhạc sĩ lmst phổ nhạc, xin kính mời anh chị và các bạn nghe thử ở link sau:


Bài thơ Princesse de ma Poésie đã được phổ nhạc, mời anh chị ghé xem.
Xin đừng quên liên kết bài thơ của anh chị với bản nhạc này, mang số ID# 4457. Bấm vào đây để liên kết (ở cuối trang soạn thơ).


http://www.trinhnu.net/l/lmst/?action=Music&case=view&musicId=4457
Đăng nhập để trả lời
0
http://www.trinhnu.net/l/lmst/?action=Music&case=view&musicId=4457

Hôm qua cho link, lmst gởi riêng sao đó, phải bấm vào link trên mới nghe được!


Mừng Vui Tìm Thấy Lại

Mến tặng PTBT

Cô em gái năm năm rồi thất lạc
Cứ hằng năm anh vẫn viết thư thăm
Sau lần thóat hiểm nguy hôm tháng Chín
Và mỗi năm thư trả lại, âm thầm

Mỗi Chúa nhật anh vẫn cầu nguyện Chúa
Em bình an, được hạnh phúc luôn luôn
Đôi vai em bớt nặng khổ hay buồn
Anh mừng rỡ hôm qua thư em đến

Sinh nhật này anh đốt thêm ngọn nến
Cho riêng em được mãi mãi yên vui
Chúa trả công cho con gái yêu Người
Giúp cha mẹ, tạm ngưng theo việc học

Em gắng nhé ráng giữ gìn chăm sóc
Nhớ học thêm, đọc sách, tiến thân nha
Đừng bỏ qua những năm tháng ngọc ngà
Dù khó nhọc nhưng vững bền sẽ tới

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Gần Thì Giận, Xa Thì Thương


Em tôi thường lý sự
Sửa từng câu từng lời
Mỗi một khi tôi nói
Kể cả khi nói chơi

Em tôi thường hay cãi
Nhất định chẳng chịu thua
Không phải nói cho phải
Nên tôi sợ chẳng vừa

Tuổi nhỏ thường háo thắng
Em tôi thích nhún nhường
Nhưng tính tình rất thẳng
Nên ít người dám thương

Vậy mà tôi thương lắm
Tại vì... tôi ở xa
Xa mấy ngàn vạn dặm
Nên không sợ đấy mà


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-05 23:04:24Nguyên Đỗ>
Cô Gái Trong Thơ

Người con gái trong thơ anh
Như giấc mơ ẩn hiện
Thoáng về qua
Rồi vụt biến qua nhanh
Ca véo von
Như chim hót đầu cành
Lúc hậm hự
Gầm gừ nghe dữ lắm

Nhưng anh biết
Tình nàng thơ mãi thắm
Vì nàng yêu
Nên mới giận buồn ghen
Nếu dửng dưng
Thì chỉ độ người quen
Nên hờn giận
Là thước tình yêu đấy

Có nhiều khi
Nàng thường hay nói lẫy
Rồi lặng yên
Ngoe ngoảy bỏ đi ngay
Anh tìm nàng
Mỏi mắt bấy nhiêu ngày
Nàng lại đến
Một vài dòng tâm sự

Khổ thế đó
Nhưng rất là tình tứ
Yêu Nàng Thơ
Như thời tiết nắng mưa
Nhưng tình yêu
Thay đổi chẳng theo mùa
Hờn lẫy giận yêu
Khó mà ai đoán trước

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 02:54:46Nguyên Đỗ>
Nàng Thơ Yêu Thương


Khi em nói dịu dàng
Em yêu anh
Và cúi đầu
Má bừng lên xấu hổ
Anh thấy anh
Như một người trúng số
Liền trao em
Trọn vẹn cả hồn anh


Khi em nói
Trong suốt cuộc đời này
Em sẽ chẳng
Phụ lòng anh đâu nhé
Mặc dù em
Còn rất trẻ, rất trẻ
Anh vẫn tin
Dù tình lắm đổi thay


Khi em nói
Em chỉ dành cho anh
Những thời gian rảnh rỗi
Vào buổi tối
Anh hài lòng
Vì thời gian rất vội
Để cho em
Được yên trí học hành


Khi em nói
Chào anh nhé
Thương thương
Cổng thiên đường
Bỗng chuyển mình mở rộng
Anh mơ màng
Nuôi rất nhiều hy vọng
Và yêu em
Yêu em mãi
Thương Thương


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Nghiêng lòng

Nghiêng lòng đổ hết tình ra
Để thơ nở ngập suối hoa bên đời
Vẳng nghe đâu đó xa vời
Tiếng tơ vương tiếng bồi hồi vi vu
Sầu đông ngập lối sương mù
Vẫn còn đâu đó vườn thu lá vàng
Quan san mấy dặm đa đoan
Mà nghe sao xuyến mênh mang đất trời
Cánh chim tít tận mù khơi
Vẫn tìm về được một nơi của mình
Sau cơn giông bão hồi sinh
Bình minh thắp sáng cuộc tình ươm thơ
Em về với những ước mơ
Trong vòng tay mở - môi chờ nụ hôn
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Thôi Long Đong

Từ trong giấc mơ em gặp anh
Anh cầm tay em vẽ mộng lành
Hoa đua nhau nở miền gió thổi
Triền dốc thoai thỏai đồng cỏ xanh

Cánh diều ta thả đồi lộng gió
Diều sãi sánh dài diều căng no
Tình ta chấp cánh bay cao mãi
Dầu đời nghiệt ngã chẳng âu lo

Em như chim nhỏ trong trời mộng
Tung người chao lượn giữa thinh không
Tình anh bạt ngàn mênh mông quá
Em thời nhỏ bé lắm biết không?

Giật mình tỉnh giấc. Ôi là mộng
Có thực đâu mà cứ trông mong
Trả anh hết nhé tàn dư sót
Đêm tàn thôi hát khúc long đong


6/11/05
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Khi Nàng Thơ Giận Dỗi

Khi nàng thơ giận dỗi
Lòng tôi rất đơn côi
Buồn như viên đá cuội
Nằm yên dưới chân đồi

Tôi hỏi nàng chẳng nói
Làm tê nhói tim đau
Tôi như ngọn sầu đâu
Cúi đầu khi tắt nắng

Đêm nay trời thanh vắng
Nàng đứng bên bờ kia
Làm như chẳng thấy kìa
Tôi đành năn nỉ mãi

Nhưng nàng chẳng thương hại
Ngoe ngoảy lại quay đi
Tôi biết phải làm gì
Để nàng quay trở lại

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Trái Tim Đã Trao

Ta chẳng còn chi nữa
Trái tim đã trao rồi
Dẫu chỉ là đốm lửa
Đủ cháy rụi tim côi

Có người giận lâu lắm
Năn nỉ mãi chẳng xong
Hồn người xa ngàn dặm
Tim ta vẫn bị còng

Vàng ròng không sợ lửa
Trái tim lại sợ yêu
Dẫu tình luôn chan chứa
Càng yêu càng khổ nhiều

Mai ra khỏi quĩ đạo
Vượt ra ngoài tình trường
Cúi đầu xin thọ giáo
Thoát nợ tình tơ vương

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-07 20:21:16Believe>
Độc Trị Độc

Hãy dổ em bằng chiếc kẹo me
Tương tư nhấm nháp buổi trưa hè
Phượng đỏ rực trời hờn , ghen tị
Mắt liếc chua ngoa hớp hồn ve

Hãy dổ em bằng túi ô mai
Nhớ nhung nhâm nhi cười lai rai
Ô hay ! Anh chàng dễ thương nhỉ
Hiểu tính , ý ta tặng quà hòai

Em giận. Anh dổ. Hứ ! Chẳng thèm
Môi em mát rượi tựa ly kem
Anh đem tim yêu hệt quả lửa
Tan chảy hết rồi khóc cho xem

Buồn cười ghê ha chuyện chúng mình
Giận qua giận lại rồi làm thinh
Lô tô trong bụng gỏ liên nhịp
Tình ( trong ) như đã mặt ngòai còn e ( * )

Chớ có nằm mơ giữa ban ngày
Công chúa Nàng Thơ khó lắm thay
Đâu phải đôi ba lần múa mép
Ta sẽ cho ngươi được cầm tay

Công chúa Nàng Thơ dữ như chằn
Hà Đông sư tử phải băn khoăn
Liệu rằng chúa tể có thể thắng
Trước đôi ngài sắc hơn dao găm?

A ha ! Cong chân chạy dài dài
Kẻ đi săn thời lại bị săn
Công chúa ta cười hả hê lắm
Cho chừa cái tội gả ba lăm


7/12/05
Đỗ Ngọc

* Thơ Kiều
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Chàng Thơ Ở Quán Café

Mến tặng thi sĩ Chiêu Minh

Uống café, nghe BBC
Nhâm nhi chuyện vãn thơ về thăm anh
Vội vàng rút bút ghi nhanh
Kẻo nàng thơ giận đòng đành bỏ đi

Đòng đành đỏng đảnh ghét ghê
Như là con gái tóc thề chấm vai
Nhìn chưa kịp hỏi, nguýt dài
Chưa chi vồ vập con trai lạ lùng!

Hôm nay quán nhỏ người đông
Mấy cô tiếp khách má hồng dễ thương
Chàng thơ hồn đã tơ vương
Đề thơ trao tặng cô nương nào kìa

Nàng thơ chợt lại trở về
Gớm, chưa chi đã le te theo người
Chàng cười, chỉ một em thôi
Em về thơ lại vui tươi thắm tình

Nguyên Đỗ
09/03/2005
Đăng nhập để trả lời
0