<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 14:45:18Nguyên Đỗ>
Vui Đùa Thơ Văn
À ra thế, người nhiều tên thật
Ừ tên thơ mất mát gì đâu
Chẳng gì qua lại ít câu
Tự nhiên sao lại nổi ngầu thế kia
Xướng với họa cũng vì thơ cả
Người giận chi sỉ vả buồn nhau
Ừ tôi nín lặng thương đau
Em buồn xả hết cho tàu ra khơi
Đồng thi nghiệp chơi vơi choáng váng
Đang mùa đông tuyết sẽ còn rơi
Đùa em tôi viết đôi lời
Đùa tôi em viết tơi bời ruột gan
Mình chẳng phải người gàn em nhé
Nợ văn chương sầu thế thì ngưng
Thơ văn vướng nợ xin đừng
Vui trong chốc nát rưng rưng cõi lòng
Nguyên Đỗ
À ra thế, người nhiều tên thật
Ừ tên thơ mất mát gì đâu
Chẳng gì qua lại ít câu
Tự nhiên sao lại nổi ngầu thế kia
Xướng với họa cũng vì thơ cả
Người giận chi sỉ vả buồn nhau
Ừ tôi nín lặng thương đau
Em buồn xả hết cho tàu ra khơi
Đồng thi nghiệp chơi vơi choáng váng
Đang mùa đông tuyết sẽ còn rơi
Đùa em tôi viết đôi lời
Đùa tôi em viết tơi bời ruột gan
Mình chẳng phải người gàn em nhé
Nợ văn chương sầu thế thì ngưng
Thơ văn vướng nợ xin đừng
Vui trong chốc nát rưng rưng cõi lòng
Nguyên Đỗ
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)