📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.562 lượt xem — Trang 30 / 143
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 14:45:18Nguyên Đỗ>
Vui Đùa Thơ Văn

À ra thế, người nhiều tên thật
Ừ tên thơ mất mát gì đâu
Chẳng gì qua lại ít câu
Tự nhiên sao lại nổi ngầu thế kia

Xướng với họa cũng vì thơ cả
Người giận chi sỉ vả buồn nhau
Ừ tôi nín lặng thương đau
Em buồn xả hết cho tàu ra khơi

Đồng thi nghiệp chơi vơi choáng váng
Đang mùa đông tuyết sẽ còn rơi
Đùa em tôi viết đôi lời
Đùa tôi em viết tơi bời ruột gan

Mình chẳng phải người gàn em nhé
Nợ văn chương sầu thế thì ngưng
Thơ văn vướng nợ xin đừng
Vui trong chốc nát rưng rưng cõi lòng


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Lạnh lẽo mình ai chốn cuộc đời
Mộng du năm tháng hồn chơi vơi
Dập dìu em bước trên đường vắng
Lặng lẽ anh đi giữa khoảng trời
Tình cũ muốn quên mà vẫn nhớ
Vần thơ gieo mãi chẳng thấy vơi
Dù mơ hay tỉnh có ai biết
Anh vẫn mộng mơ bằng ý thơ


[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Trẻ Con Đến Thế Thì Thôi


Trẻ con đến thế thì thôi
Ta đây chẳng thể buông lời ngọt ngon
Thách thức chi chuyện cỏn con
Nghĩ chơi cái rẹt ta đây chẳng thèm

Thương nhau anh anh em em
Ai dè trở mặt màn đêm tối sầm
Ngày thì cứ mãi lặng câm
Lòng trĩu nặng ôi bất nhân quá trời

Lòng ta người chẳng hiểu thôi
Riêng tư thầm kín cớ chi phơi bày?
Thế gian lắm mắt nhiều tai
Nhìn vào cười khẩy ô hay bọn này

Thi thơ chí choé nào hay
Tội con chữ thương ý vần sợ run
Thôi thì ta đây giăng mùng
Trải chiếu đi ngủ mơ giấc hồng đặng vui


17/12/05
Đỗ Ngọc



Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-19 08:18:41Viet duong nhan>
Lời Yêu Ong Bướm

Anh rất sợ thả lời yêu ong bướm
Ngại hoa buồn cánh rã dưới cơn mưa
Hoa quên cười tươi nở giữa nắng trưa
Hoa sớm rụng, hoa mau tàn chiều tối

Nếu anh lỡ, này em, anh xin lỗi
Trái tim anh đã hứa để cho Thơ
Ba bốn năm hay sáu bảy cũng chờ
Hương trầm lặng, lời thơ đầy mỹ ý

Có ai biết được tương lai đâu nhỉ
Anh vì Thơ vội viết những buồn vui
Sướng khổ đau hạnh phúc với ngậm ngùi
Viết tất cả những gì trong tâm khảm

Đời ong bướm, này em, anh chẳng dám
Quà cho em, quà sinh nhật năm nay
Là trái tim duy nhất cháy nồng say
Giao em giữ, chẳng lời ong bướm lạ

Em mãi mãi là Nàng Thơ anh nhá!
Thổi hồn anh lên tận đỉnh trăng sao
Đưa hồn anh theo tiếng gió dạt dào
Về những chỗ tận cùng sâu kín nhất

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-18 03:36:03Nguyên Đỗ>
Đừng Vội Vã Đưa Nhau Vào Mộng Mị Hoang Đường


Đừng vội vã đưa nhau vào mộng mị hoang đường
Trong cuộc đời thật có lắm tình thương
Tình bạn hữu, tình anh em, văn nghệ
Đâu phải là duy nhất mối yêu đương

Anh có thể viết ngàn câu thơ tha thiết
Trên mạng kia, ai thua thiệt gì đâu
Nhưng không em, anh chẳng muốn làm đau
Để mai kia chúng ta đều thua thiệt

Hãy giữ trái tim và tâm hồn trinh bạch
Lòng thủy chung giữa trăm ngàn thử thách
Khi yêu nhau, yêu nhau đến tận cùng
Sự tin tưởng đắp xây như đá, gạch

Đừng vội vã trao ai lời thề hứa
Này người em, hãy nhẩn nha chọn lựa
Khi gặp nhau tim sẽ hiểu nhịp tim
Và tình cảm dâng tràn cao chan chứa

Chắc em cười anh sao rất ngu ngơ
Sao anh khờ không chịu chụp thời cơ
Anh dại lắm, nhưng anh luôn thành thật
Trái tim anh không nói dối bao giờ

Đừng vội vã kết luận anh khô khan
Đừng bảo anh là chàng thi sĩ gàn
Anh sẽ chẳng bao giờ đùa tình cảm
Để cho hồn đau khổ nhất trần gian


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Trang Thơ Mới

Anh sẽ mở riêng một trang thơ mới
Gởi cho em, vừa ghé đến Miami
Bây giờ em ở bên đó làm chi
Nắng hanh ấm có làm hồng đôi má

Mái tóc em bềnh bồng sóng biển cả
Trong gió chiều trên bãi biển như thơ
Anh ngồi đây nhìn thấy cát, mộng mơ
Nhớ da diết một người em thân thiết

Anh sẽ mở trái tim hồng bất diệt
Đón em về ngự trị mãi trong anh
Em hay đòi được ngủ giữa tim xanh
Anh đã nói em phải sống mới đúng

Em phụng phịu, lúm đồng tiền, làm nũng
Cứ làm thầy thích sửa chữ người ta
Em ghét anh từ đây đó anh nha
Nếu cứ sửa, cứ chỉ hòai từng chữ

Anh chưa dám tỏ hết lời tình tự
Em đã đi, về phương đó, buồn ghê
Ờ em đi, bao giờ mới trở về
Cho anh biết mở toang hồn đón đợi

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-28 23:37:21Khánh Quỳnh>
Lời Người Đi

Ngày em đi cõi lòng buồn vời vợi
Xa anh, biết nhung nhớ sẽ nhiều
Lời thật buồn, xin tạm biệt anh yêu
Gửi tặng anh nụ hôn chiều ly biệt

Bầu trời trong vẫn màu xanh biên biếc
Con tàu em dần xa mãi sân ga
Tình của anh sẽ không mãi phai nhòa
Em xin gửi trong nhụy hoa đang nở

Dẫu em về trong cảnh đời bỡ ngỡ
Đã bỏ đi biền biệt mấy năm qua
Giờ trở lại sao bổng thấy lạ nhà
Đã thay đổi quá nhiều rồi anh hỡi

Mới xa anh tim thấy buồn vời vợi
Nhớ những chiều hai đứa nắm tay nhau
Buổi phân ly em luôn nhớ câu chào
Hẹn gặp lại khi mùa hoa mơ nở

Khánh Quỳnh

Đã đem vào TV
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-18 09:54:23Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: Khánh Quỳnh

Ngày em đi cõi lòng buồn vời vợi
Xa anh, biết nhung nhớ sẽ nhiều
Lời thật buồn, xin tạm biệt anh yêu
Gửi tặng anh nụ hôn chiều ly biệt

Bầu trời trong vẫn màu xanh biên biếc
Con tàu em dần xa mãi sân ga
Tình của anh sẽ không mãi phai nhòa
Em xin gửi trong nhụy hoa đang nở...



Giã Từ

Này em nhé, em nhớ đừng nghĩ ngợi
Khi em đi, hồn anh rất cô liêu
Tình thân xưa đâu chỉ sớm một chiều
Mái trường học, chung đường về, mắt biếc

Ngày gặp cuối chia tay sau bữa tiệc
Đưa em đi ra tận đến sân ga
Lòng u buồn từng câu nói thiết tha
Muốn nói lắm, cổ tự nhiên nghèn nghẹn

Không dám nói sợ rồi sau thất hẹn
Sợ em buồn, bẽn lẽn, lệ tuôn rơi
Phải chi là thuyền mộng được ra khơi
Theo mơ ước hẳn là anh sẽ nói

Anh đẩy em khi tàu xa réo gọi
Em đi mau kẻo trễ chuyến về quê
Biết mai sau duyên thắm có theo về
Anh đáp chuyến tàu tình tìm em nhé

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-23 14:45:25Khánh Quỳnh>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ


Giã Từ

Này em nhé, em nhớ đừng nghĩ ngợi
Khi em đi, hồn anh rất cô liêu
Tình thân xưa đâu chỉ sớm một chiều
Mái trường học, chung đường về, mắt biếc

Ngày gặp cuối chia tay sau bữa tiệc
Đưa em đi ra tận đến sân ga
Lòng u buồn từng câu nói thiết tha
Muốn nói lắm, cổ tự nhiên nghèn nghẹn

Không dám nói sợ rồi sau thất hẹn
Sợ em buồn, bẽn lẽn, lệ tuôn rơi
Phải chi là thuyền mộng được ra khơi
Theo mơ ước hẳn là anh sẽ nói

Anh đẩy em khi tàu xa réo gọi
Em đi mau kẻo trễ chuyến về quê
Biết mai sau duyên thắm có theo về
Anh đáp chuyến tàu tình tìm em nhé

Nguyên Đỗ


Xuân Nhớ Anh

Em về lại nơi quê mùa bông nở
Lòng xuyến xao hăm hở thật nhiều
Gặp lại nhà trong hạnh phúc thân yêu
Môi rộn rã cho tiếng cừơi lên tiếng

Được đôi hôm,trông kìa ! Chim chiền chiện
Hót véo von trên cây Bưởi sau nhà
Từng cặp đôi sóng bứơc trỗi khúc ca
Chào năm mới, cô nàng Xuân mời gọi

Nhìn xóm làng hân hoan vui khắp lối
Nhưng sao em vẫn thấy thiếu điều gì
Bất chợt buồn lệ bổng ứa hoen mi
Nhớ anh đó ,nơi xa anh có biết !

Đêm trở về em nhớ chiều ly biệt
Lẫn vào theo trong giấc ngủ mơ màng
Gặp lại anh tàu ghé bến Hương Giang
Tim hòa nhịp sân ga cừơi hạnh phúc

Khánh Quỳnh
Đăng nhập để trả lời
0

Khách quí viếng nhà, công chúa Giọt Nắng Mùa Thu với vương miện ngàn sao, chao ơi, rót trà mời công chúa....


Ánh Nắng Sưởi Hồn


Đời hư thực
Biết đâu là thực ảo
Thuyền sắp đi
Em ra vẫy tay chào
Anh vào khoang
Lấy vương miện ngàn sao
Trao công chúa của mùa thu
Đầy nắng

Khoang thuyền nhẹ
Tâm hồn anh trĩu nặng
Cuộc hải trình
Đầy sóng gió mưa sa
Nơi em về
Ngàn giọt nắng chan hoà
Và muôn lá thay muôn hoa
Rực rỡ

Giã từ Thu
Đời phiêu du chẳng sợ
Sóng thì thầm
Tiếng gọi của xa xăm
Trong trái tim
Một vết rạn đau ngầm
Thuyền có vỡ
Đắm chim trong giông bão

Gió, thuyền, sóng ...
Gắn liền nhau ...
Mộng ảo
Giọt nắng thu

Muôn lá màu tươi
Em với anh
Chung một khúc đoạn đời
Như ánh nắng
Sưởi đời anh phiêu bạt


Nguyên Đỗ


HỔNG DÁM ĐÂU.

Ôi! ngượng quá....
đừng gọi em công chúa.
chỉ vô tình em đến với biển khơi.
chén trà thơm
em xin nhận cho đời.
uống một ngụm
xin cáo lời từ biệt...

em vẫn biết...
sóng vỗ về tha thiết.
mộng ảo chen vào
thêm vết thương đau
cuộc hành trình
anh hãy đi mau
đừng chậm trệ đắm chìm trong nỗi nhớ.

này anh ơi....
cho em hỏi nhỏ...
hoa hồng anh đã có hay chưa
nếu thuyền kia
không có dịp lên bờ.
em xin tặng một nụ hồng làm kỷ niệm

thuyền đã đi xa
cho lòng em bỡ ngỡ
sợ vô tình...
lầm lỡ với biển khơi.....
nhiều hoa vây quanh thuyền
khoe sắc thắm tươi...
nên em hổng dám...
dấn thân vào mạo hiểm


Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: giotnangmuathu2007


HỔNG DÁM ĐÂU.

Ôi! ngượng quá....
đừng gọi em công chúa.
chỉ vô tình em đến với biển khơi.
chén trà thơm
em xin nhận cho đời.
uống một ngụm
xin cáo lời từ biệt...

em vẫn biết...
sóng vỗ về tha thiết.
mộng ảo chen vào
thêm vết thương đau
cuộc hành trình
anh hãy đi mau
đừng chậm trệ đắm chìm trong nỗi nhớ.

này anh ơi....
cho em hỏi nhỏ...
hoa hồng anh đã có hay chưa
nếu thuyền kia
không có dịp lên bờ.
em xin tặng một nụ hồng làm kỷ niệm

thuyền đã đi xa
cho lòng em bỡ ngỡ
sợ vô tình...
lầm lỡ với biển khơi.....
nhiều hoa vây quanh thuyền
khoe sắc thắm tươi...
nên em hổng dám...
dấn thân vào mạo hiểm




Ấn Tích Tình Yêu

Biết mắc cở
Thật đó à
Công chuá
Bước chân em
Ngàn hạt cát tương tư
Em nhẹ đi
Từng bước nhỏ từ từ
Khoan hãy nói
Lời chia ly giã biệt

Sóng đang vỗ
Ngoài biển xa tha thiết
Gió đại dương
Lồng lộng tiếng yêu thương
Thuyền ra xa
Còn luyến tiếc trầm hương
Nàng công chúa in sâu vào nỗi nhớ

In ấn tích
Của tình yêu thật rõ
Nụ hồng xinh
Anh giữ trọn trong tim
Nếu mai kia
Em tưởng tới đi tìm
Em theo dấu vết hương trầm quí hiếm

Thuyền ra khơi
Hành trang là kỷ niệm
Chút tình cờ
Thành sóng gió chơi vơi
Phải chăng em
Là sắc nước hương trời
Cho trái tim muôn đời in dấu tích

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-23 20:39:00Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: Khánh Quỳnh


Xuân Nhớ Anh

Em về lại nơi quê mùa bông nở
Lòng xuyến xao hăm hở thật nhiều
Gặp lại nhà trong hạnh phúc thân yêu
Môi rộn rã cho tiếng cừơi lên tiếng

Được đôi hôm,trông kìa ! Chim chiền chiện
Hót véo von trên cây Bưởi sau nhà
Từng cặp đôi sóng bứơc trỗi khúc ca
Chào năm mới, cô nàng Xuân mời gọi

Nhìn xóm làng hân hoan vui khắp lối
Nhưng sao em vẫn thấy thiếu điều gì
Bất chợt buồn lệ bổng ứa hoen mi
Nhớ anh đó ,nơi xa anh có biết !

Đêm trở về em nhớ chiều ly biệt
Lẫn vào theo trong giấc ngủ mơ màng
Gặp lại anh tàu ghé bến Hương Giang
Tim hòa nhịp sân ga cừơi hạnh phúc

Khánh Quỳnh


Huế Trong Anh

Công chúa Huế đất thần kinh hoa nở
Chiều Đông Ba buổi chợ hãy còn đông
Nắng hoàng hôn còn rọi má em hồng
Ghé Đại nội cùng anh thăm Thành Cấm

Thành cổ Huế có còn xinh hoa gấm
Điện đền vua công chúa dẫn vào thăm
Cung Đức Vua, Hoàng Hậu... thoáng thương thầm
Từ công chúa sống cuộc đời dân giã

Hương trầm ngát những khóm hoa thật lạ
Cây Bưởi cao hoa trắng mọc bên nhà
Có bầy chim chiền chiện hót thay ta
Phút hạnh phúc nắng còn vương khắp lối

Ta mải miết xem quê mình đến tối
Có ngàn sao lấp lánh rọi đường đi
Ta nhìn nhau xao xuyến phút từ ly
Muốn níu lại một ngày vui sắp mất

Huế của anh, cổ thành, thương mến nhất
Em của anh, yêu dấu mãi ngàn xưa
Giòng Hương Giang, dẫu trời nắng hay mưa
Tình yêu ấy mãi hòai hương hạnh phúc

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Ngộ Nhận

Ồ thì ra chỉ là em ngộ nhận
Cánh bướm đa tình lộng gió muôn nơi
Em nhỏ bé em chẳng là bến đợi
Anh theo dòng xuôi ngược muôn nơi

Ồ thì ra chỉ là em ngộ nhận
Thơ với người chẳng thật như mơ
Rịu rã đường bay chao đảo khung trời mộng
Anh nơi nào anh có thấu hay chăng?

Vô tình lắm lẽ nào anh hiểu?
Ừ thôi đành ngộ nhận mãi kiếp sau


23/12/05
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-24 02:24:12Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: Believe

Ngộ Nhận

Ồ thì ra chỉ là em ngộ nhận
Cánh bướm đa tình lộng gió muôn nơi
Em nhỏ bé em chẳng là bến đợi
Anh theo dòng xuôi ngược muôn nơi

Ồ thì ra chỉ là em ngộ nhận
Thơ với người chẳng thật như mơ
Rịu rã đường bay chao đảo khung trời mộng
Anh nơi nào anh có thấu hay chăng?

Vô tình lắm lẽ nào anh hiểu?
Ừ thôi đành ngộ nhận mãi kiếp sau


23/12/05
Đỗ Ngọc



Tinh Ngộ


Hở một chút là người ta lại giận
Bướm thơ rồi chắc lận đận chẳng chơi
Cánh hoa lòng ray rứt lệ tuôn rơi
Khi sương xuống và mặt trời chưa mọc

Vầng dương lên long lanh những giọt ngọc
Trong đêm rồi sương đã nhỏ châu sa
Trên lá hoa những giọt lệ mặn mà
Của sầu tủi của hờn ghen thương nhớ

Những nụ thơ buồn vui rồi sẽ nở
Tô điểm đời xao xuyến những con tim
Bài thơ em sẽ chắp cánh bay đêm
Như tinh tú trên bầu trời vẫn chuyển

Người lữ khách đi bơ vơ lỡ chuyến
Thả hồn theo sóng nước cõi trời xa
Nhìn lên cao tìm trong giải Ngân hà
Vì sao sáng với tình thương ngà ngọc


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-30 05:47:23Viet duong nhan>
Cánh Én Mùa Xuân


Cánh én về trong mộng
Chở theo ánh nắng xuân
Đưa về muôn hy vọng
Cho mùa Đông hết buồn

Khoảng trời xanh cao rộng
Nắng hồng soi muôn hoa
Dưỡng nuôi mầm, nụ sống
Mùa Xuân ấm hồn ta

Cánh én tình nho nhỏ
Bay sớm mai nắng hồng
Lá thư xanh vừa mở
Mặn nồng khơi mênh mông

Mùa Xuân về đây đó
Mùa Xuân trên quê hương
Nụ hoa tình chớm nở
Ngọt ngào trong yêu thương


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-30 05:40:27Viet duong nhan>
Đêm Hồng Ân

Chúa xuống trần bao nhiêu năm rồi nhỉ
Đã chào đời trong máng cỏ đơn sơ
Ai có hay mục tử đến tôn thờ
Một hài nhi giữa trời khuya lạnh cóng

Tình yêu Chúa vẫn muôn đời nóng bỏng
Thương lòai người, mặc lấy xác phàm nhân
Ba mươi năm sống kiếp sống nhân trần
Đi rao giảng Tin Mừng cho khắp chốn

Hãy ngưng lại cuộc sống đầy bận rộn
Vào đồng hoang nhớ mầu nhiệm Giáng Sinh
Cứ loay hoay tìm kiếm mãi cho mình...
Hãy nhớ lại chuyện ngày xưa nơi ấy...

Từ phương xa, ba đạo sĩ, quỳ lạy...
Chúa Hài Đồng, dâng quà tặng, suy tôn...
Hãy luôn luôn đem tất cả tâm hồn...
Trong mọi lúc ngợi ca danh Thiên Chúa...

Không sinh hạ nơi bạc vàng nhung lụa
Nơi khó nghèo không phòng trọ đêm đông
Chúa trời ơi! Tình Ngài quá mênh mông
Vượt vũ trụ, con người sao hiểu thấu

Con xin dâng tất cả lòng yêu dấu
Với tin yêu, những buồn khổ tươi vui
Những đau thương, hạnh phúc, hoặc ngậm ngùi
Nơi máng cỏ, hát khúc ca nhạc thánh

Vinh danh Thiên Chúa tình yêu khôn sánh
Và bình an cho những kẻ thiện tâm
Xin Ngài tha cho những sơ sót lỗi lầm
Xin cảm tạ Tình Thương Yêu Cao Cả

Đêm Hồng Ân có một vì sao lạ
Chiếu soi đời, trong tâm dạ, mọi nơi
Ai có nghe tiếng thiên sứ tuyệt vời
Đang hát ca ngợi khen Danh Thiên Chúa


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-30 05:42:50Viet duong nhan>
Đêm Vui, Vắng Em

Anh ghé lại, đêm nay em chẳng tới
Niềm cô đơn nằng nặng trĩu đôi vai
Đêm No-en, đi đâu đó với ai
Đã quên hẳn lời hẹn hò tuần trước

Người con trai nào kia, thật có phước
Đi với em, có được nắm tay không
Có đam mê nhìn ngắm má xinh hồng
Có âu yếm nhìn em trong ánh mắt

Cố giả lơ, nhưng điều gì đã mất
Một niềm tin, một thương mến nơi em
Đi đi đi, dẫu đi cả trọn đêm
Anh sẽ nhịn không bao giờ nói nữa

Em hãy cứ thảnh thơi mà chọn lựa
Anh loại anh khỏi hàng lớp đua chen
Thật đó mà anh không phải hờn ghen
Em không thích, thì ai đành bó buộc

Toa đơn này, đêm nay anh làm thuốc
Lú tiên đơn tẩy xóa hết buồn vui
Sẽ chẳng đau, chẳng nhớ hoặc ngậm ngùi
Xóa tất cả muộn phiền hay hạnh phúc

Lê Phong Trần
:Đưa vào TV:
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-30 05:49:03Viet duong nhan>
Ghen Hả Anh ?

Này anh ơi sao lại vội hờn dỗi
Nói những lời nghe có chút giận thương
Em nào đâu lang thang ở ngoài đường
Cùng người khác như lời anh vừa nói

Xin hãy khoan anh chớ đừng đi vội
Lắng nghe em phân tỏ những đôi lời
Nói thiệt nha em nào có đi chơi
Ở nhà đó tại nhức đầu cảm mạo

Lòng của em sự thật nào nói hão
Nhớ hẹn anh nhưng không biết làm sao?
Sợ ai ghen làm sóng nổi ba đào
Tan vỡ hết tơ tình mình se kết

Gương mặt anh ôi sao mà giống hệt
Lúc giận em ngoảnh mặt nói lẫy đưa
Hàng cây xanh cũng hay nói bông đùa
Ngừơi thương ơi xin đừng ghen nữa nhé

Khánh Quỳnh
r
Đăng nhập để trả lời
0
KQ hỏi Lê Phong Trần kìa, sao hông trả lời đi? Thôi thôi xin hai bạn, giải hòa đi nha! Kẻo trễ chuyến đò đó nha :!



Không Hồi Âm


Anh ngần ngừ ngại viết
Lời thơ em chờ mong
Để về sau chợt biết
Em ngóng trông từng giòng
Tạm ngưng cả cuộc sống

Anh chẳng có lý do
Để thật thà bào chữa
Dù có bận đi nữa
Nửa trang giấy học trò
Hay vài chữ cũng đủ

Thưở mình giáp mặt nhau
Chuyện chi cũng bàn bạc
Từ khi em bến khác
Viết thư được gì đâu
Coi như tình bội bạc

Thư em đã gởi đến
Giả lơ chẳng hồi âm
Nhưng thật anh lỗi lầm
Không phải em mất mát
Mà anh mất tri âm

Đã dặn lòng tha thứ
Bỏ qua hết hờn đau
Nỗi buồn sao kéo lâu
Hối hận giờ đã muộn
Em thành thiên cổ sầu

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Ta Vẫn Đọc Thơ Em


Ta vẫn đọc thơ em
Đọc từng vần từng chữ
Nghe hồn đau ứ hự
Em cỡi ngựa thơ đêm

Con ngựa tình trở chứng
Chạy phi nước kiệu nhong
Gió bụi không đau lòng
Ta nhói đau chưng hửng

Ta vẫn đọc thơ em
Đọc từng câu từng khổ
Ta đọc kinh phổ độ
Mong em được bình yên

Con ngựa hoang em cỡi
Cẩn thận cầm giây cương
Ngựa quí ngựa phi thường
Đừng lỡ tay giết chết

Đoạn đường chung dẫu hết
Ta chẳng quên em đâu
Mong em chạy bền lâu
Ngựa và người chẳng mỏi

Đích đường xa em tới
Người, ngựa nghỉ ngơi đi
Hạnh phúc, thơ, đam mê
Vẹn toàn không sứt mẻ


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-26 22:32:33Nguyên Đỗ>
Thì Thầm Trong Đêm


Anh rất muốn nghe lời thì thầm của gió
Như tiếng em từ nơi đó xa xôi
Đêm hôm qua, hôm nớ, bao đêm rồi
Lời thầm kín chỉ riêng em anh biết

Dù ngắn ngủi cũng ngàn năm tha thiết
Lời thì thầm còn quyện mãi bên tai
Phải chi ta chung lối một đời dài
Chắc gió sẽ ca ngâm bài nhạc mới

Cánh hải âu bay trời nào vời vợi
Sóng biển xanh, ngọn gió mạnh về đâu
Ở nơi nào ta còn mãi nhớ nhau
Gởi theo gió tiếng thì thầm trìu mến

Em với anh vùng trời nào ước hẹn
Ốc đảo xa hoa lá đẹp khoe tươi
Thuyền anh đi tạt vào bến hoa đời
Có tiếng gió thì thầm như nhắn bảo

Đây là điểm vùng trời mơ quí báu
Dừng chân vào hoa trái ngọt tình thơ
Ở nơi này trọn vẹn những ước mơ
Mau hãy dựng một lầu đài tình ái


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Hương Trầm Hoàng Phủ

Gió nhè nhẹ đưa hương trầm đi mãi
Thoảng trầm hương trong điện thánh thương yêu
Cho hồn anh chợt thấy phút cô liêu
Khi tuyết đổ chẳng còn hương khói nữa

Đốt lò sưởi nhìn trông hòai ngọn lửa
Than hồng lên sao chẳng thoáng trầm hương
Hồn thơ buồn, hiu hắt nỗi nhớ thương
Cuồn cuộn khói hương trầm nơi cấm điện

Dẫu mây khói, nhưng tình thương bất biến
Đôi mắt huyền lưu luyến khói sương rơi
Đất cố đô công chúa nét hương trời
Trong cung cấm hương trầm thơm ngan ngát

Chốn hoàng phủ cổng tường cao cấm ngặt
Lính vua canh, chẳng ai dám mảng chen
Anh từ xa nhìn hương khói bay lên
Biết ai thắp lửa tim nhang tưởng nhớ


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Bản Sao


Mất bản gốc
Bản sao thành giá trị
Những con đường dẫu cũ mở rộng lên
Thành đường to cao tốc sáng trưng đèn
Đâu phải mới
Lúc nào cũng là đẹp


Qui luật cũ
Đã thử qua lửa thép
Được xem là giá trị với thời gian
Anh nói em
Đôi lúc cũng như gàn
Nhưng thực sự
Thật thân tình mới nói

Em khai phá
Con đường đi thật mới
Nhưng đừng liều
Phải suy nghĩ trước sau
Qua sông to
Em liệu phải bắc cầu
Leo lên núi
Em nhớ đem giây nhợ

Anh vẫn biết
Em chẳng chút gì sợ
Những đỉnh đồi em đã vượt bao phen
Đã tiền phong đâu nhút nhát ươn hèn
Phải đi tới những đỉnh đổi núi mới


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-28 11:04:19Believe>
Miền Không Anh

Em tự hỏi lòng mình hiểu anh bao nhiêu?
Đàn ông sâu sắc như cơi đựng trầu *
Lời người xưa chẳng sai mấy anh nhỉ
Nên muôn đời ta ngụp lặn tìm nhau

Em tự hỏi anh hiểu em bao nhiêu?
Đàn bà nông cạn giếng khơi *
Câu răn ấy chạy dài theo thời đại
Điều muốn nói lại chẳng thể thành lời

Ta tự hỏi lòng đã nghĩ đúng về nhau?
Trật giuột lắm mới tẽn tò đôi chút
Chới với giữa mênh mông tư tưởng
Khoảng riêng mình...nhìn lại...khác quá xa

Hiểu thì thưa thốt không hiểu dựa cột chớ nói ra
Kẻo thiên hạ được dịp hả hê thóc mách
Mổ xẻ từng ngóc ngách
Bữa tiệc tình thân bêu rếu trên miệng người

Nghiêng bờ vai tóc hất tung nụ cười
Ý nhị lắm tròn trang mộng mị
Em giương cương lại rong ngựa du ngoạn
Đến chân trời mà nơi ấy _ không anh


27/12/05
Đỗ Ngọc

* xin phép các cụ con sửa lại câu ca dao 1 chút [sm=8.gif]. Đừng vật con , con mang ơn [sm=banana.gif]. Hôm nào anh em mình [sm=beerchug.gif] nhá Nguyên Đỗ [;)]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-03 05:09:58Viet duong nhan>
Tình Thân Văn Nghệ

Uống mật gấu ăn gan hùm chẳng sợ
Đã lên rừng đã xuống biển vượt sông
Đã băng qua biết bao kể cánh đồng
Nhưng anh sợ, sợ tấm lòng con gái

Trái mọng chín rụt rè chẳng dám hái
Con chim khuyên ca hót đậu cành gai
Tiếng cuốc kêu u uẩn tháng Hạ dài
Em có giận, có hờn, ghen, chê trách

Anh dừng lại, sợ hồn bay lạc phách
Sợ gieo buồn, sợ gieo khổ, vấn vương
Ở trong anh chỉ có một tình thương
Bao trùm hết kẻ nghèo hèn khốn khổ

Anh chẳng nhận cuộc đua tranh thách đố
Em cứ vui, cứ giỡn, chẳng hề chi
Nếu mai kia em có lỡ cần gì
Em cứ hỏi, anh sẵn sàng trợ giúp

Anh không chạy trốn tránh tìm chỗ núp
Trong cuộc chơi ngôn ngữ tượng trưng ta
Ở trong hồn phát tiết những tinh hoa
Cho mọi lớp, chẳng riêng gì, một phái

Anh chẳng dám khinh thường hồn con gái
Những nhà văn, thi sĩ của mai sau
Giòng sông tình tư tưởng với biển sâu
Nên tương kính giữ tình thân nhân hậu


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng Thơ


Trời hanh ấm chảy tan sân tuyết trắng
Nắng thơ vàng chan chứa dễ yêu chưa
Như là khi Xuân thắm đã sang mùa
Cho hoa nắng lay hoa đồng thức dậy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-03 05:12:59Viet duong nhan>
Mai Thuyền Cập Bến

Mến tặng HTMT-VHP

Em cứ viết những nỗi buồn năm tháng
Như cành lê hoa trắng lúc vào Xuân
Những bài thơ gói ghém trọn niềm buồn
Những ghe nhỏ đưa hồn ra sông lớn

Đúng em ạ, giữa cuộc đời bận rộn
Giữ trong hồn một góc nhỏ cho thơ
Trong mù sương vẫn có ngọn đèn mờ
Soi dẫn lối như hải đăng cạnh biển

Mỗi bài thơ mỗi cột đường kỷ niệm
Em trồng hoa, cắm neo xuống lòng sông
Lục bình trôi, khoe hoa tím trên giòng
Hay dương liễu, hay dừa xanh, bình bát

Mùa hoa nở hương trầm bay thơm ngát
Đưa em về thuyền cập bến sông mơ
Trên bờ kia có ai đứng đợi chờ
Đưa em đến căn nhà xinh hạnh phúc

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-29 07:32:11Viet duong nhan>
Xuôi Chèo Thuận Gió

Thuyền trưởng giỏi biết nắng hòa gió thuận
Đưa thuyền đi khắp nẻo mịt mù xa
Giữa biển khơi cũng như ở bến nhà
Biết lèo lái thì xuôi chèo thuận gió

Dù sóng lớn hay là làn sóng nhỏ
Không đều tay tự tạo sóng phong ba
Đưa thuyền đi có khi gặp băng hà
Phải khôn khéo không thì thuyền chìm đắm

Phải mềm dẻo nương gió đi muôn dặm
Những tài công, những thủy thủ đều tay
Cùng chung vai sát cánh rất hăng say
Thuyền cập bến dù mưa giông gió bão

Hải bàn đó, mục tiêu, người chỉ đạo
Căng buồm lên đưa thuyền quí ra khơi
Như kình ngư vượt biển cả bão đời
Về đến đích, chân trời ta mơ ước

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-04 03:16:13Viet duong nhan>
Xa Mặt Cách Lòng?


Xa xa lắm có cách lòng không nhỉ?
Sao mà anh nóng lòng quá đi thôi
Ray rứt thương khi em đã đi rồi
Cánh buồm trắng đã mịt mờ sương gió

Anh vẫn đọc từng giòng thư chữ nhỏ
Em đã ghi để lại trước ngày đi
Đọc thì thầm rưng rưng lệ trên mi
Xa cách quá đôi tay vươn chẳng tới

Em đã hứa là em mãi mãi đợi
Anh cũng cười thề hứa chẳng hề xa
Một mối tình sâu đậm rất thiết tha
Những khoảng cách, tháng năm, không thể đổi

Nhớ buổi sáng, nhớ buổi chiều, nhớ tối
Nhớ thâu đêm, xa cách đậm tình thêm
Khi yêu nhau giao trọn cả trái tim
Hoà nhịp đập tới ngày ngừng dứt hẳn

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-04 03:01:27Viet duong nhan>
Đợi Chờ

Nhớ anh lắm ở nơi xa có biết?
Dẫu phân ly hơn hai nữa vòng tròn
Ngóng trông thư theo năm tháng mỏi mòn
Sao chẳng thấy hồi âm thăm em nhỉ?

Bước chân đi hứa bảo lòng chung thủy
Sẽ đợi nhau dù cuối nẽo trời xa
Nhưng riêng em bóng ai mãi không nhòa
Theo thời gian mỗi ngày thêm đậm nét

Có những hôm mưa về rơi lạnh rét
Thoáng nhìn theo bong bóng nổi bên đường
Ôi sao lòng cuồn cuộn nỗi nhớ thương
Mượn trang thơ trãi lòng em vào đó

Đêm xuống về tim sao luôn vò võ
Suốt canh thâu thao thức đợi chờ anh
Tự dặn lòng phải gắng đợi thư xanh
Hương tình ái sẽ trở về ghé đến

Khánh Quỳnh
r
Đăng nhập để trả lời
0