📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Ngày Đó Chúng Mình

293 trả lời, 56.839 lượt xem — Trang 3 / 10
..

Chào anh Nguỵ Xưa.


Chào cả nhà ở đỉnh bình yên .

Chào cô Nếu - anh không tin cô hiền như ma soeur .Non ! Non !

( Nàng Công TửLỳ,thì có thể )


tình thân

NguỵHúc




_______
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NgụyXưa


Thành thật mời anh Sơn, Nguyệt Hạ, cô Lỳ, SN và các bạn trong phòng Văn có dịp qua Cali ghé chơi. NX chưa rửa tay gác bút, rất mong gặp gỡ bạn bè xa gần.

Tình thân,

NX

bé bo tt mà được mời là bo tt ... kéo cả đại đội qua liền [sm=so_funny.gif]
bố lynh ớ kế bên chú ah [sm=ruri.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
bé bo tt mà được mời là bo tt ... kéo cả đại đội qua liền
bố lynh ớ kế bên chú ah


NX đã viết "...và các bạn trong phòng Văn có dịp qua Cali ghé chơi." Chắc là chưa đủ, xin viết lại vậy nhé:" Thành thật mời anh Sơn, Nguyệt Hạ, cô Lỳ, Song Nhi, thiên thanh ... và các bạn trong phòng Văn có dịp qua Cali ghé chơi." NX rất mong.

Trước đây NX ở gần "bố" Lynh, nhưng đã di chuyển xuống miền Nam Cali, cách xa San Jose (Thung Lũng Hoa Vàng) chừng 7 giờ lái xe. Xin post lại một bài tuỳ bút cũ viết về nơi hoang dã NX chọn để sống những ngày thanh thản của cuộc đời.

Từ Nơi Xa Cách

Bạn thân,

Qua khung cửa sổ tôi lặng nhìn những căn nhà dưới thung lũng im lìm trong sương. Ở chỗ này núi đồi chập chùng xanh mướt, nhà xây trên triền dốc ban đêm lấp lánh ánh đèn như sao trên trời. Tôi tìm đến đây có lẽ vì trong tiềm thức tôi vẫn nhớ những tháng ngày của một thời mới lớn ở Đà Lạt, nơi tôi có những kỷ niệm mà bao nhiêu năm rồi vẫn không phai.

Những ngày đầu tiên ở trong căn nhà mới xây tôi hầu như bị tách rời khỏi thế giới văn minh. Không TV, không Internet, tôi chẳng biết Wall Street sống chết thế nào. Tiệm cà phê Starbucks dưới phố cũng khá xa nên tôi ngại xách laptop ra đó xem bạn bè trong diễn đàn đang bàn tán những gì. May mà còn chiếc cell phone cho tôi liên lạc với người thân để biết là tình yêu còn đó, và dù ở xa vẫn còn nhớ thương nhau.

Có bạn rủ tôi “… bay qua đây chơi, tập sống thật mộc mạc thiếu tiện nghi thử xem có chịu nổi không! B. nói trước là no tivi - no Internet - no music - no people - no good food - no privacy inside the house ...”. Những ngày vừa qua tôi sống không khác như vậy bao nhiêu, nhưng vài ngày thì được chứ lâu hơn thì … thà chết còn hơn! Bạn qua tôi đi. Ở đây vui hơn, và dù sao thì cũng gần với quê nhà hơn là nơi bạn lánh bụi trần.

Vì xa cách người yêu dấu nên nhớ nhung, nhưng thật ra bây giờ chúng mình may mắn hơn xưa nhiều. Điện thoại viễn liên không còn đắt đỏ, (nhiều khi còn có thể gọi ‘chùa’ từ trong sở), email vài phút là nhận được liền, và hàng đêm còn có thể tâm tình bằng IM, chứ đâu như xưa, một bức thư tình phải mất cả tuần mới vượt được vài ngàn dặm xa, tới tay người mình nhớ thương. Khoảng cách không gian đôi khi còn làm cho tình yêu thêm đằm thắm, nếu đó là tình yêu chân thực. “Càng đi xa anh càng nhớ em …”. Bạn còn nhớ câu hát rất ‘sến’ đó không? Cuộc đời sông nước khi xưa làm sao chúng mình tránh khỏi những lần tạm biệt, nhớ nhau đến mỏi mòn!

Bạn thân,

Vì tôi ở một mình nên tuần tới Fernandel sẽ trốn vợ qua chơi với tôi. Bạn ta muốn sống lại vài ngày ‘độc thân tại chỗ’, vớt vát chút vui trước khi vẫy tay chào ta đi! Nói vậy thôi, gặp nhau nói chuyện bù khú thì được chứ sức đâu mà múa lại đường kiếm xưa. Mong bạn cũng tới chơi để chúng ta nhìn trời, xem có còn nhận được những chòm sao dẫn đường trên biển khi chúng mình chỉ có kính lục phân chứ không có GPS như lúc này.

Tình thân,

Ngụy Xưa
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
....





...Tình Thân


NguỵHúc



__________
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
Post lại một bài viết cũ vì tháng Mười bỗng dưng nhớ bạn, nhớ những người bạn miền xa nhưng cũng rất gần, và cả những người đã chìm vào chân mây.

***

Tháng Mười Và Bạn

Bạn thân,


Hôm qua P.T. Hải từ Texas qua thăm, và bạn bè Bảo-Bình ở thung lũng này lại gặp nhau nói chuyện trên trời dưới biển, chuyện ngắn chuyện dài của mấy chục năm dâu bể cuộc đời. Bạn nhớ Hải chứ? Hải này là Hải Chó thuộc chuồng súc vật chứ không phải là Hải J với những ảo mộng của cuộc đời. Ngày đó có những đêm chúng mình nằm nghe sóng vỗ bờ, nghe gió hú qua hàng dương, nghe Hải Chó chơi tây ban cầm bằng tay trái, hát tình ca TCS đến độ não nề.


Nếu gặp thời thì Hải cũng chẳng kém gì TCS, nhưng cuộc đời đưa đẩy nên bây giờ Hải là Hải Say, một ly cognac thôi là không còn tỉnh táo, ôm vai bạn gục đầu hỏi “mày còn nhớ …”. Nhớ chứ sao quên, những ngày tháng lang bạt lâu lâu mới gặp nhau một lần, kể cho nhau nghe những nỗi niềm gian khổ của đời quân ngũ, tâm sự với nhau về những mối tình sôi nổi nhưng ngắn ngủi của những bờ xa bến lạ, đến một vài lần rồi không trở lại được dù trong lòng còn rất nhớ thương.


Những mối tình đó chết dần với tháng năm, nhưng còn một người đàn bà theo bước chân Hải cho đến bây giờ để mỗi lần Hải say lại gọi “Em ơi’, hay đôi khi chỉ một tiếng ngắn ngủi nhưng thân tình “Má”. Má là mẹ đàn con đã lớn khôn, đã ra đời, chỉ còn lại “một nửa kia” cho mình nâng đỡ lúc say mèm. Uống được rượu thì anh em chúng mình cũng chỉ độ vài người, còn đa số bây giờ chỉ nước lạnh, trà hay café là hết cỡ thợ mộc. Cũng may cho mấy bà vợ Bảo-Bình, và xin ngả nón chào chị Hải, và cám ơn chị đã và đang nâng đỡ người anh em chúng tôi cho đến cuối cuộc đời.


Hôm qua náo nhiệt ồn ào, nhưng một tuần trước đó tôi cũng đã có dịp gặp gỡ một nhóm bạn bè hoàn toàn khác biệt. Thay vì uống rượu cho say mèm, dành nhau nói về ngày tháng cũ, nhóm bạn mới này uống café, đọc thơ và hát những bài thơ phổ nhạc nổi tiếng từ xưa hay do họ mới sáng tác. Đó là nhóm ‘bạn văn’ mà tôi quen biết trên Phố. Có những người thân quen trong thung lũng, nhưng cũng có người ở rất xa, tới gặp mặt lần đầu, để khi chia tay cho tôi hẹn hò “Các em đi chơi vui. Thế nào cũng có ngày chúng mình gặp lại, ở một nơi nào đó vì bây giờ chúng mình không còn là bạn ảo nữa mà là bạn thật ở ngoài đời …”. Một chị ở miền Nam Cali còn tặng cho vợ chồng tôi một tập thơ tình. Cám ơn chị, và các bạn. Thời gian gặp gỡ quá ngắn ngủi nên chưa biểu lộ được hết tình thân nhưng Ngụy Xưa nhớ tới các bạn rất nhiều.



Bạn ảo thì tôi còn nhiều người chưa gặp mặt, có người ở xa, kẹt xe trên xa lộ về nhà, điện thoại gọi “Chú ơi ..” để nói chuyện dông dài. Có người ở bên kia bờ đại dương đủ thân cho tôi đòi quà khi cô ấy về VN, và có người chờ tôi ở một góc trời để uống một ly café sữa nóng. Còn có cả một người ở bên kia biển Thái Bình, mong tôi về để đưa tôi đi chơi lúc trời Hà Nội trở gió. Người bạn này lãng mạn còn hơn cả Ngụy Xưa, và đủ thân để tôi có thể nói đùa “Nếu chúng mình ở gần nhau thì trời sẽ đày cả hai đứa xuống địa ngục”.


Bạn thân,


Đã lâu lắm rồi tâm hồn tôi rất lắng đọng. Con cái đã đi xa, nhu cầu vật chất không còn nhiều, tôi sống với tấm lòng chân thật, yêu người và yêu đời, quí mến bạn bè dù là bạn thật hay là bạn ảo chưa gặp bao giờ. Tôi viết lăng nhăng trên phố, bày tỏ một chút tâm tình, thế thôi. Chúng mình thế nào chẳng có lỗi lầm, nhưng xin bạn đừng giận tôi nhé nếu có một ngày nào tôi lỡ làm bạn không vui. Tình thân.


Ngụy Xưa
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NgụyXưa

NX đã viết "...và các bạn trong phòng Văn có dịp qua Cali ghé chơi." Chắc là chưa đủ, xin viết lại vậy nhé:" Thành thật mời anh Sơn, Nguyệt Hạ, cô Lỳ, Song Nhi, thiên thanh ... và các bạn trong phòng Văn có dịp qua Cali ghé chơi." NX rất mong.

Trước đây NX ở gần "bố" Lynh, nhưng đã di chuyển xuống miền Nam Cali, cách xa San Jose (Thung Lũng Hoa Vàng) chừng 7 giờ lái xe. Xin post lại một bài tuỳ bút cũ viết về nơi hoang dã NX chọn để sống những ngày thanh thản của cuộc đời.

Ngụy Xưa


bo tt cảm ơn chú Nguỵ Xưa
tại sao bo tt gọi chú dzuylynh là "bố" ... bắt đầu từ đây nè: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=748854

link để nghe: http://www.divshare.com/download/17116645-f25

tối bo tt đi ruộng vià sẽ có quà gửi chú sau nha [sm=40.gif][sm=----.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
tối bo tt đi ruộng vià sẽ có quà gửi chú sau nha

Cám ơn thiên thanh đã tặng quà. Hình ảnh thật đẹp và đầy ý nghiã, giọng anh Duy Lynh ngậm ngùi làm chú nhớ tàu, nhớ bạn quá chừng.

Chúc thiên thanh gặt hái được mùa, và chuẩn bị "hẹn nhau sài gòn 2015".

Tình thân,

Chú NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Năm Hai Mươi Tuổi

Em thân mến,

Em hỏi vì sao tôi muốn sống lại một ngày năm tôi hai mươi tuổi dù có phải bớt đi một năm của cuộc đời. Xin kể em nghe, một lần rồi thôi vì tôi thực sự không muốn mang cái tôi đáng ghét ra trình diễn với người đời.

- 16 tháng 4 năm 1963, tôi vừa 20 tuổi, là ngày Đệ Nhất Bảo Bình của trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang mãn khoá, tôi được chọn làm sĩ quan đại diện, vung kiếm chào trước sân cờ rồi qùy xuống cho Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực VNCH, lúc đó là Thống Tướng Lê Văn Tỵ, gắn lon trên cầu vai. Tay phải đưa lên cao, tôi hô lớn “Xin thề: hy sinh vì dân tộc, trung thành với tổ quốc”, nghe các bạn cùng khoá đồng thanh đáp lại “Xin thề”, sức sống trong tôi bùng lên như sóng trùng dương những ngày trời trở gió, đâu có như lúc này làm người di tản buồn, không có chỗ đi về dù quê hương còn đó bên kia bờ đại đương.

- Ngày hai mươi tuổi tôi mắt sáng môi tươi, nho nhã nhưng dắn dỏi (và chắc là không xấu trai như bây giờ, nếu không đâu có được chọn làm sĩ quan đại diện [:)]), ngày đó tôi leo dây, cử tạ, chạy 1500 thước nhưng hơi thở vẫn đều hoà, không như bây giờ sớm mai thức dậy phải ngồi yên trên giường xoa bóp cho máu nóng trước khi đặt chân xuống sàn.

- Ngày đó đứa em lớn nhất mới 15 tuổi, đứa nhỏ nhất còn chưa biết nói. Mỗi lần tôi về đứa sà vào lòng, đứa bá cổ ôm vai, đứa giật lấy mũ đội thử chạy lon ton trong nhà, đâu có như bây giờ em tôi có đứa ngày ngày ngồi khóc bên mộ vợ, có đứa long đong một phương trởi, cô đơn vì tình yêu tan vỡ, lâu lâu ban đêm gọi anh, nước mắt vỡ oà …

- Ngày đó có những buổi chiều tôi theo bạn bè tới sân trường Văn Khoa nghe hát tình ca, đêm ngồi uống café ở “Hầm Gió” tại đường Võ Tánh, tâm tình về những ước vọng tương lai, không như bây giờ buổi sáng một mình với ly café hoài niệm những ngày tháng cũ, nhớ đến bạn bè đứa chìm đáy nước, đứa đâu đó bốn phương trời.

Nhưng em biết không, đó là năm 20 tuổi của tôi, cái tôi đáng ghét. Ngày 20 tuổi của anh tư bản đỏ với nhà lầu xe hơi, với hàng trăm triệu dollars gửi ở ngân hàng ngoại quốc, có thể là những ngày chân lấm tay bùn nơi đồng ruộng, hoặc còn là lúc ẩn núp trong rừng cho muỗi cắn đến xanh xao. Họ đâu có muốn nhớ đến những ngày tháng đó, dại gì đem đổi một năm đang phè phỡn của cuộc đời.

Còn em, ngày 20 tuổi em là tiểu thư kiêu hãnh, bực mình vì một đàn ruồi nhặng vo ve, hoặc chán ngấy những chàng công tử đẹp mã nhưng rỗng tuếch, đến với em vì vẻ bên ngoài, muốn em như môt món đồ chơi hoặc một viên ngọc để trưng bày chứ họ có biết thế nào là yêu thương. Em không muốn sống lại một ngày vô vị đó là phải, có đâu như tôi, tôi có một trời thương nhớ để tiếc nuối.

Em thương mến,

Em còn tuổi trẻ, em còn cả một tương lai, con đường em đi còn dài, dù có chông gai nhưng em có thời gian để đạt được mục tiêu miễn là em bền lòng cố gắng và tin tưởng vào những gì em đang theo đuổi. Còn tôi, tôi chỉ có quá khứ làm hành trang cho nên nếu được sống lại một ngày của năm “twenty and something” đó, tôi sẵn sàng đổi một năm của cuộc sống còn lại mà tôi vẫn mến yêu. Người ta muốn đổi cả thiên thu lấy một nụ cười, một năm có là bao, phải thế không em?

Vài hàng gửi tới em và tới những người bạn trẻ tôi quen. Mong em hãy giữ gìn và trân trọng tuổi trẻ của mình. Thân chúc em những ngày vui.

Tình Thân,

Ngụy Xưa
Sept. 27, 2012
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
năm 20 tuổi

tác giả :Nguỵ Xưa
diễn đọc : diên vỹ





Chào anh Nguỵ Xưa

Phá anh quá, giờ đọc bài viết này, muốn phá anh cũng khó

Bài viết cảm động mà qua giọng đọc của diên Vỹ làm em bồi hồi, cảm xúc hơn.

Tuổi 20 của mỗi người đều có nhiều kỷ niệm khó quên, làm sao níu được thời gian anh ơi

Thôi thì chúng ta hãy chấp nhận theo định luật của tạo hoá chứ biết làm sao???
Đăng nhập để trả lời
0
Phá anh quá, giờ đọc bài viết này, muốn phá anh cũng khó

Bài viết cảm động mà qua giọng đọc của diên Vỹ làm em bồi hồi, cảm xúc hơn.

Tuổi 20 của mỗi người đều có nhiều kỷ niệm khó quên, làm sao níu được thời gian anh ơi

Thôi thì chúng ta hãy chấp nhận theo định luật của tạo hoá chứ biết làm sao???

Chỉ là một chút hoài niệm. Thực ra tuổi nào cũng có những nét đằm thắm riêng. Tuổi NX bây giờ ngưòi ta gọi là tuổi vàng đó, cô Lỳ biết không? [:D]

Vui nhé ...

NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
bo tt chào chú Nguỵ Xưa, Công tử Lỳ và chị Diên Vỹ

bài Năm Hai Mươi Tuổi của chú Ngụy Xưa qua giọng đọc của chị Diên Vỹ nghe cảm động làm sao nên bo xin phép chú Ngụy Xưa và chị Diên Vỹ cho bo tt bồng vià nhà bo http://www.hennhausaigon2015.com/forums/viewtopic.php?f=43&t=2399

[sm=40.gif][sm=40.gif][sm=----.gif][sm=----.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Yêu Và Nỗi Nhớ

Em yêu,

Xin em cho tôi gọi “em yêu” thêm một lần, dù tôi biết rằng sẽ không bao giờ em nghe được tiếng tôi, hoặc đọc được những dòng này tôi viết cho em.

Tôi không bao giờ quên được những ngày tháng đó, khi cuộc đời trôi nổi đưa tôi tới Nha Trang, và tôi gặp em một buổi tối mùa thu, trong mảnh vườn nhỏ trước sân nhà. Đôi mắt em mở lớn, và em cười thật tươi chứ không e thẹn như những người con gái khác, khi người bạn đi cùng, và cũng là người quen của gia đinh em, giới thiệu tôi với em. Em hỏi ngọn sóng nào đưa tôi tới đây, và em vừa lắc đầu vừa cười khúc khích, khi tôi nói với em là tôi đi tìm cô gái liêu trai tôi đã gặp trong giấc mộng môt lần.

Em mỉm cười nói “Đường nào dài hơn đường Trần Hưng Đạo, lính nào xạo bằng lính Hải Quân” nhưng đôi mắt em long lanh dưới ánh trăng mờ . Tôi ngồi nghe em nói về trường Văn Khoa, về văn chương của những tác giả đương thời, về những bản tình ca của một thời ly lọan, về bạn bè xa gần, và cả về những ước mơ rất nhỏ, rất dễ thương của một người con gái mới lớn. Em chăm chú nghe tôi nói về cuộc đời lang bạt nhọc nhằn, nhẹ thở dài như cảm thông, và tôi chợt nhận ra rằng tôi lại thêm một lần “ngất ngư con tàu đi” vì đôi mắt em. Tôi mới vừa 25 tuổi, vừa mới tan vỡ một cuộc tình, sự nghiệp chỉ là những ngày long đong sóng nước, chưa thể dừng chân trên một bến bờ nên khi chia tay tôi không dám hẹn ngày gặp lại, mặc dù tôi thấy trong mắt em hình như có gì gửi gấm lúc tôi từ giã em ra về.

Đâu có ngờ mấy tháng sau tôi gặp lại em ở Sài Gòn trong một buổi chiều mưa, để tôi lau cho em mái tóc đẫm nước, đề cho chúng mình lao vào một cuộc tình say đắm và đẹp như là một giấc mơ. Một tuần lể bên nhau tưởng như là đã có nhau bên đời thế nhưng thật là oan nghiệt vì chúng mình gặp lại nhau quá muộn màng. Lúc đó em đã hứa hôn với một người, nhưng em đã dấu tôi để cho tôi những ngày thật trọn vẹn, cùng với cuộc đời con gái của em. Tôi chỉ biết được niềm đau của em qua lá thư sau khi đã chia tay để em về một nơi thật xa làm tròn bổn phận với gia đình. Tôi bàng hoàng, nhưng không có cách nào tìm lại được em, và nhiều lúc tôi đã nhớ em đến thẫn thờ.

Em,

Chúng mình không gặp nhau kể từ ngày tháng đó, và năm năm sau tôi mới lập gia đinh, khi những hình bóng cũ đã chìm vào chân mây. Mấy chục năm nước chảy qua cầu, mới đây qua người bạn năm xưa tôi lại được tin em. Tôi đã nghĩ tới chuyện gặp lại em một lần, tuy nhiên vẫn cứ ngại ngùng, không dám khơi lại đống tro tàn năm xưa. Thế nhưng bây giờ thì đã quá muộn, H. gọi tôi lúc trời chưa sáng, báo tin là em đã qua đời. Tôi lặng người cố ngăn dòng nước mắt thế nhưng K. cũng nhận ra, ôm nhẹ tôi vào lòng an ủi. K. biết về những mối tình cũ cũa tôi, và luôn luôn tôn trọng những gì của riêng tôi, để cho tôi sống những ngày thật hạnh phúc.

M., xin em hãy ngủ yên, và xin cám ơn em đã cho tôi một mảnh đời để nhớ để quên.

Ngụy Xưa
Oct. 12, 2012

http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Em mỉm cười nói “Đường nào dài hơn đường Trần Hưng Đạo, lính nào xạo bằng lính Hải Quân”


Vậy theo anh NX câu cô em yêu này nói đúng không nà

Theo em thì ..... Lính mà em, xạo ghê lắm .....[:D]

Em chạy rồi nha, anh ở lại mà có nổi cáu thì còn nhiều người cho anh nắm chân nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa [sm=z_scooter.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn thân,

Gần cuối năm tôi nhận được nhiều email và điện thoại của bạn bè xa gần, nhất là những người bạn từ thời trung học tưởng như đã chìm vào chân mây, chợt hiện về nói cười như thể chưa bao giờ xa nhau.

Sau năm cuối cùng của thời trung học tại Đà Lạt chúng tôi bùi ngùi chia tay mỗi đứa đi một phương. đứa may mắn xuất ngoại, đứa về Sài Gòn tiếp tục con đường học vấn, đứa ra Nha Trang vì mơ mộng hải hồ, đứa tình nguyện vào trường Võ Bị làm người lính chiến vì lúc bấy giờ VN còn đang trong thời loạn ly.

Chia tay rồi hầu như khó gặp nhau, vui khi nghe được tin nhau qua bạn bè, buồn khi đọc được những dòng cáo phó/phân ưu trên báo vì bạn mình đã vị quốc vong thân, như Vinh, như Dung, như Chính … và vài người nữa tôi không còn nhớ tên.

Những người may mắn như Lạc, tốt nghiệp ở ngoại quốc về, vợ đẹp con khôn và đầy danh vọng, tuy nhiên cũng có những người không biết có được gọi là may mắn hay không mặc dù tốt nghiệp tiến sĩ về khoa học không gian tại UCLA như Cường nhưng “mát giây” nên chẳng làm được gì cho đời.

Thằng bạn điên đó vào cuối năm thường gọi cho tôi nói chuyện độ chừng … vài tiếng đồng hồ về thuốc men nó đang nghiên cứu để chữa bệnh cho chính nó vì bác sĩ nào cũng bó tay, hay có lúc vui hơn, nói về Trang Tử, về người đàn bà quạt mồ, và vài chuyện người ta điên chứ nó không điên! Tôi yên lặng nghe để rồi bùi ngùi nhớ tới những ngày hai đứa sống với nhau trên thành phố cao nguyên, khi nó còn sáng suốt, biết gẩy đàn madoline, cours cô Thái trắng sau nhà.

Bạn thời trung học của tôi cũng có những người sống trầm lắng như Hoa, một đời bận rộn với phấn trắng bảng đen, lấy vợ sinh con và đang chờ chết già, như Hùng công tử bột, làm lính cậu khi còn ở VN, và bây giờ ở Cali, chờ cuối tuần đi đánh chắn với mấy bà già gần đất xa trời, nếu không bận lên chùa làm chân hộ niệm cho mấy ông sư! Hùng này tôi gọi là Đông Phương Hùng vì nó mới lấy vợ được vài tháng đã chia tay, thế nhưng nó là thằng bạn dễ thương dù đầu đã bạc nhưng gặp tôi nó vẫn “mày tao”, và chỉ nhe răng cười, hoặc cùng lắm là chửi “tiên sư mày”, mỗi khi tôi hỏi nó là hôm nay có đi “thăm chị Mão” hay không. Nếu bạn cũng già như tôi thì chắc bạn biết chị Mão là người nuôi em út ở Gò Vấp khi xưa, thời còn VNCH!

Không thể nào tôi kể ra đây được hết về những người bạn của những ngày tháng cũ. Tắc Huỳnh và tôi đêm qua điểm danh những đứa đã có một thời là học trò cụ Trứ, thày Hiếu, thày Kim, thày Phụng … dưới mái trường THĐ, Đà Lạt, và ngậm ngùi nhắc tới những người, thày cũng như trò, đã không còn trên thế gian. Tắc vừa mới liên lạc được với tôi qua Nghiã, hẹn tới Carlsbad thăm tôi vì:

Mười năm tìm kiếm may mà gặp
Bẻ kiếm bên trời tưởng đã quên.


Tắc này là cựu sinh viên trường Võ Bị Quốc Gia, từ ngày tan hàng vẫn ngậm ngùi với nỗi buồn của kiếp người lính chiến lưu vong.

Bạn thân,

Hôm nay là ngày cuối cùng của mùa thu, mùa thu dịu êm cho tôi yêu thương. Tôi yêu thương mùa thu cũng như tôi yêu thương những người bạn của thời thanh xuân dưới cùng một mái trường. Mai này là mùa đông khắc nghiệt, thời gian khó khăn cho những bạn đang bước vào tuổi vàng thế nhưng mong là bạn lúc nào cũng vẫn vui, cũng vẫn yêu đời. Chúng mình đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của để có được ngày hôm nay cho chúng mình ngồi đây thương nhớ nhau, dù bạn ở xa hay gần, phải thế không bạn thân?

Merry Christmas & Happy New Year.

Ngụy Xưa
Dec. 20, 2012

http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
..



Bẻ Kiếm Bên Trời Tưởng Đã Quên _

___________________________________




Ghé thăm anh ở buổi sáng sớm.Đọc những hàng chữ mà anh nhắc về bạn bè : Người đã khuất,người còn ở lại .Đời sống là một vòng quay.

Xin anh đừng bẻ kiếm bên trời như tráng sĩ thời xưa.

Thay vì dùng súng,dùng kiếm thì bây giờ mình dùng cây bút và phím chữ anh nhé.Viết là một đam mê hay là một bổn phận há anh Nguỵ Xưa ?



Chúc anh và gia đình một mùa giáng sinh thanh bình.


NgụyHúc.

_____
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
chứ Nguỵ Xưa ơi !

chú đã về lại San Jose,
tấm thiệp thay lời tt gửi đến chú và các cô chú anh chị em của Trở Vê Bến Xưa

[sm=40.gif][sm=40.gif] [sm=40.gif]


[sm=40.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn anh Sơn và thiên thanh đã vào thăm. Thân chúc những ngày vui cuối năm. Merry Xmas & Happy New Year.

Viết là một đam mê hay là một bổn phận há anh Nguỵ Xưa ?


Đam mê thì đúng rồi, anh Sơn. Đôi khi NX cũng thấy cần phải viết ra những điều mình suy nghĩ, nhất là cho tuổi trẻ mai sau. Nhớ lại trước đây trong một dịp tranh cử tổng thồng Hoa Kỳ NX đã gay gắt tranh luận với một số người trên diễn đàn Đ/T về chiến tranh VN và về vai trò của người lính VNCH, dù biết rằng khó có thể thuyết phục được những người đã có định kiến. Chỉ là niềm trăn trở của người cầm bút, phải thế không anh Sơn?

Tình thân,

NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Anh NGỤY XƯA thân mến,
Đọc chuyện ĐỜI ĐÁ VÀNG của anh, tôi thật sự xúc động, có lẽ đó là do " đồng thanh tương ứng" chăng? Xin cảm ơn anh đã ôn lại cho nhau một quãng đời mà trong chúng ta không ai dễ gì quên.
Tôi rất vui, khi được biết anh có thời gian để đi đây đi đó, gặp gỡ anh em chiến hữu ngày xưa.
Xin chúc anh cùng gia quyến một mùa Giáng Sinh an lành và Năm Mới hạnh phúc.
Thân ái

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc chuyện ĐỜI ĐÁ VÀNG của anh, tôi thật sự xúc động,

Cám ơn Kiều Giang đã vào chia sẻ cảm nghĩ. Thân chúc KG một năm mới 2013 an vui và thịnh vượng.

Khi đã mang kiếp " cầm ca " rồi là phải là đam mê phải không anh Nguỵ Xưa

Đam mê từ khi còn trẻ, và bây giờ vẫn đam mê. [:D] Tuần rồi nghe Thiên Kim hát "Kiếp Đam Mê", ngơ ngẩn nghĩ sao mà giống tâm sự của mình. [8D]

Thân chúc cô Lỳ năm mới an vui, gập nhiều may mắn trong công việc. Cũng cầu mong 2013 phòng Văn sẽ có thêm nhiều cây viết mới.

Tình thân,

NX

TB: Về nhà sớm hơn dự định vì có chuyện riêng. Sẽ phụ Ly một tay khênh bài vào thư viện như thường lệ. New Year Eve cô Lỳ cứ việc say quên đường về. [:D][8D]
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0






Nâng ly chúc anh và gia đình một năm mới an lành.

Thân mến,
Nguyệt Hạ




Đăng nhập để trả lời
0
Năm Mới nhiều sức khỏe và niềm vui chú Ngụy Xưa ơi

[sm=40.gif]

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NgụyXưa

Cám ơn anh Sơn và thiên thanh đã vào thăm. Thân chúc những ngày vui cuối năm. Merry Xmas & Happy New Year.

Viết là một đam mê hay là một bổn phận há anh Nguỵ Xưa ?


Đam mê thì đúng rồi, anh Sơn. Đôi khi NX cũng thấy cần phải viết ra những điều mình suy nghĩ, nhất là cho tuổi trẻ mai sau. Nhớ lại trước đây trong một dịp tranh cử tổng thồng Hoa Kỳ NX đã gay gắt tranh luận với một số người trên diễn đàn Đ/T về chiến tranh VN và về vai trò của người lính VNCH, dù biết rằng khó có thể thuyết phục được những người đã có định kiến. Chỉ là niềm trăn trở của người cầm bút, phải thế không anh Sơn?

Tình thân,

NX


Khi đã mang kiếp " cầm ca " rồi là phải là đam mê phải không anh Nguỵ Xưa [8D]

Mới đi về nhà, bị giao công việc rồi ah [:D]

Chúc anh cùng gia đình một năm mới 2013 nhiều sức khỏe, vui vẻ, mới mẻ và an lành nha




📎 happyNewyear
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-09 05:23:24NgụyXưa>
Mùa Xuân Yêu Thương

Bạn thân,

Với đa số các bạn thì Tết này là cái tết tha hương thứ 37, nhưng thực ra ngày xưa khi còn ở quê nhà cũng chẳng có mấy khi chúng mình được ăn Tết với gia đình, nếu không lênh đênh ngoài biển thì cũng đâu đó miền sông nước Cửu Long hay Năm Căn, Cà Mâu, góc biển chân trời. Nhớ lại những ngày Tết xa nhà đó, vài năm trước đây tôi ngậm ngùi viết bài thơ “Thủy Thủ Đón Giao Thừa”, trong đó có những câu:

Mười năm gác núi sông cùng biển
Chẳng được gì hơn một mối sầu.


Áo trận chứ đâu nào áo mới
Sương gió nên mầu đã bạc phai


để nhớ đến những giây phút buồn bã đón giao thừa bằng những cơn say lãng đãng cùng với bạn bè. Nhớ nhất là ngày Tết tha hương ở Philadelphia năm 1964, say mèm nên Pháp khóc hu hu vì nhớ vợ nhớ con, và Tính ngất ngư đòi “giết mày cho con mày mồ côi”! Giết ai ngay cả Tính cũng không biết vì khi tỉnh lại chẳng còn nhớ được mình đã nói gì, nhưng có lẽ là anh cố vấn Mỹ vì lúc đó chúng tôi đang tham dự huấn luyện ngoài khơi, bị mấy anh da đỏ “quay” phờ người.

Không phải mùa xuân nào cũng u buồn, mùa xuân đáng nhớ nhất của tôi là môt mùa xuân yêu thương. Trước Tết vài ngày tôi viết lá thư tình cho một cô sinh viên trường Dược, kẹp vào trong tờ đặc san của đơn vị, rụt rè đưa tặng người mình thầm yêu rồi vội vàng ra về không dám chờ cô ta trả lời. Ngày mồng một Tết tôi trở lại, nhìn cô ta như có trăm ngàn điều muốn hỏi để thấy cô ta thẹn thùng cúi mặt nói nhỏ “Em sao cũng được”, câu nói “lãng xẹt” nhưng với tôi là một lời tình tứ nhất đời. Những ngày Tết năm đó là những ngày vui, K. và tôi ngồi dựa vai nhau chơi bài với các anh chị em trong nhà, trước con mắt thất vọng của những người con trai cũng yêu K. tới thăm, và sự ngạc nhiên của bố mẹ K., vì K. đã chọn anh chàng lính thủy làm người yêu thay vì bác sĩ, giáo sư hay một nhân sĩ có địa vị xã hội cao hơn người mà sự nghiệp chỉ là những tháng ngày xa xăm.

Những tháng ngày xa xăm vì chỉ một tuần sau những ngày vui ngắn ngủi đó tôi phải lên đường qua Newport, Rhode Island, công tác gần hai năm. Những lá thư tình hơn một tuần mới tới tay nhau đã gắn liền chúng tôi những ngày xa cách, và khi tôi trở về K. vẫn còn đó đợi chờ, để rồi một năm sau đó chúng tôi làm lễ thành hôn vào một ngày giáp Tết, lên Đà Lạt với gia đinh, hưởng trọn những ngày xuân yêu thương với hoa đào trong gió lạnh mơn man.

Bạn thân,

Trước đây tôi đã kể với bạn về những “Mùa Thu Yêu Thương”, mùa se lạnh trữ tình có lá vàng bay và những vòng tay quấn quít cho những mối tình ngọt ngào, và tôi cũng đã có những mùa hè nóng bỏng đam mê, thế nhưng mùa xuân với tôi mới thật sự là mùa yêu thương. K. và tôi đã có nhau bên đời đến Tết này là đúng 40 năm. Bốn mươi năm là một khoảng thời gian dài, thế nhưng vẫn còn rất ngắn so với hôn nhân của những ông bà cụ Việt Nam, trong đó có bố mẹ tôi. Con đường chúng tôi đi còn rất xa cho chúng tôi dựa vai nhau.

Năm năm trước, vào ngày anniversary thứ 35, tôi viết cho K. một bài tùy bút ngắn, có đoạn:

“Bây giờ em biết anh uớc mơ gì không? Vẫn là giấc mộng bình thường,! Anh không bao giờ muốn bôn ba nữa, để chiều chiều em tới sở đón anh về, trên xe vợ chồng kể cho nhau những chuyện nhỏ nhặt trong ngày. Tối đến chia nhau chiếc sofa, cười nghiêng ngả với ‘Two and A Half Men’, hay tựa vào nhau xem những phim tình cảm nhẹ nhàng, nghe những ca khúc êm đềm của những ngày tháng cũ! Anh muốn ở bên em để thỉnh thoảng còn lau cho em dòng nước mắt mỗi khi em xem phim bộ Đại Hàn, bàn với em về cuốn sách mượn từ thư viện mà hai đứa vừa đọc xong, hay đôi khi chỉ là ngồi yên lặng dựa vai nhau!”

Xin chia sẻ với các bạn một chút riêng tư, và cũng xin chúc các bạn một mùa xuân tràn đầy yêu thương.

Tình thân,

Ngụy Xưa
Jan. 8, 2013
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-20 05:35:05NgụyXưa>
Một Ngày Vui Buồn

Bạn thân,

Hôm nay với tôi là một ngày vừa vui vừa buồn. January 19 là ngày anniversary của chúng tôi, ngày này 40 năm trước K. và tôi có nhau bên đời, dựa vai nhau trải qua những thăng trầm của cuộc sống, cũng như đã có với nhau những ngày hạnh phúc yên vui. Các con tôi hôm qua gửi quà và thiệp chúc mừng “mong là bố mẹ có thêm 40 năm nữa bên nhau”. Khó mà có được một hạnh phúc vĩnh cửu, nhưng những gì chúng tôi có cũng đủ để cho chúng tôi cám ơn trời, và cám ơn đời.

Thế nhưng cũng ngày này 39 năm xưa tôi ngồi khóc bên bờ đại dương khi nghe tin Hoàng Sa đã mất vào tay Trung Công, Ngụy Văn Thà đã theo tàu Nhật Tảo chìm vào lòng biển xanh. Tôi vào lớp như người mất hồn, cúi đầu hiu hắt, không nghe được lời giảng của thày, trái với ngày thường mắt lúc nào cũng mở lớn, vung tay phát biểu ồn ào! Giáo sư Trahan cũng nhin tôi với cặp mắt buồn, ông vừa giảng bài vừa đi lang thang trong lớp, và khi đi ngang chỗ tôi ngồi, ông nhẹ bóp vai tôi. Nước mắt tôi lại ưá ra, và tôi bỏ ra ngoài, dựa lưng vào tường lau dòng nước mắt cho quê hương.

Năm nào vào ngày này tôi vẫn còn thẫn thờ, nhất là vào năm nay, khi đọc tin những người trẻ tại quê nhà thả 74 đoá hoa đăng trên sông Hồng để tưởng niệm những người đã hy sinh, cố gắng giữ gìn một mảnh đất của ông cha. Mong là tuổi trẻ sẽ theo gương người xưa, đứng lên giữ lấy quê hương.

Hôm nay tôi còn có thêm một nỗi buồn. Mai Quang Nẫm, con trâu hiền lành của Đệ Nhất Bảo Bình, đã trở về với cát bụi. Báu và Thủ đã thay mặt anh em tới Denver để chia buồn với gia đinh, còn tôi, tôi ngồi đây viết những dòng này gửi bạn, cũng như tôi đã từng viết về Nẫm, người cựu SQHQ đạp xích lô nuôi con thuở nào: http://vinasoft.com/GuiBanMienXa.htm#_Toc345414803 .

Vẫn biết ở vào tuổi chúng mình trở về với cát bụi chỉ là chuyện thường tình, thế nhưng tôi vẫn có niềm đau vì những chia lià.

Tôi có nhiều bạn, bạn thật ở ngoài đời và bạn ảo biết nhau qua văn chương. Hôm qua Tr. đến thăm tôi, cô bé tôi quen trên điễn đàn gần mười năm, từ lúc Tr. mới tốt nghiệp đại học cho đến bây giờ đã tay bồng tay mang. Tr. chỉ là một trong số những bạn ảo đã trở thành bạn thật ngoài đời với tình thân thật đậm đà, thế nhưng cũng có những người tôi quen biết đã chìm vào chân mây, để mỗi lần nhớ đến tôi vẫn còn tiếc nuối khôn nguôi.

Bạn thân,

Những tình cờ đưa đẩy cho chúng mình gặp gỡ, nhưng sóng gió của cuộc đời chia xa bạn và tôi. Tôi chưa bao giờ quên bạn cũ, nhất là vào những lúc như ngày hôm nay, khi tâm hồn chùng xuống vì tiếc thương. Thân chúc bạn những ngày vui, dù bạn đang ở đâu đó gần bên tôi, hay xa tuốt bên kia đường chân trời.

Tình thân,

Ngụy Xưa
Jan. 19, 2013
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Anh NGỤY XƯA thân mến,
Đọc mấy dòng tâm sự của anh làm tôi rất xúc động. Năm 1974, tôi đang dạy tại một trường cấp 3 ở miền Trung. Ngày 20/01, buổi sáng lên lớp, trước khi bắt đầu giờ giảng, tôi cho cả lớp đứng lên, dành một phút mặc niệm cho Anh NGỤY VĂN THÀ cùng 74 chiến sĩ Hải quân VNCH đã anh dũng hy sinh trước quân thù.
Gần đây, để tưởng nhớ anh nGỤY VĂN THÀ và đồng đội, tôi có làm bài thơ ngắn, post lên đây, anh đọc, như một kỷ niệm, anh nhé:

VĨNH BIỆT EM
VÀ ĐỒI CỎ MAY

( Họa bài thơ "Xa đồi cỏ may" của Thạch Thảo)
Để tưởng nhớ Thiếu tá Huỳnh Văn Thà cùng các chiến sĩ HQ-VNCH
đã hy sinh ở Hoàng Sa ngày 19-01-1974


Hoàng hôn nhuộm tím chân trời
Em tôi ngồi đợi bên đồi cỏ may
Hoa buồn. Áo mỏng gió lay
Anh làm mây trắng gục đầu bên em


Làm sao anh được bắt đền !
Hoàng Sa xa lắm ! Bồng bềnh cỏ may
Hóa thân làm ngọn gió bay
Hồn anh kết chặt tóc mây em rồi

Xa em tất dạ bồi hồi
Hải âu tung cánh - lưng trời nhớ thương
Bóng thù bao phủ trùng dương
Tàu anh chìm giữa cung đường cỏ may

Yêu nhau - còn giấc mơ dài
Xin em ráng giữ bông may tím bầm
Anh ra đi - tổ quốc cần !
Đảo xanh ngàn kiếp trầm ngâm nhớ người .
SAIGON 25/01/2011
(Đăng trên VNTQ ngày 26/11/2012)

&lt; Sửa đổi bởi: Kiều Giang -- 26.11.2012 22:49:54 &gt;

_____________________________
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
..




Anh Nguỵ Xưa thân ái.


Ghé vào nhà,đọc Một Ngày Vui Buồn của anh . Ngồi yên đọc để hiểu thêm về tình thân là một chỗ êm ả ,gắn bó của con người.

Từ ngày kỷ niệm sinh nhật của điều gắn bó mà anh đã giữ gìn là điều đẹp.Còn khi anh ngậm ngùi tiếc nhớ bạn bè là điều quý ( những người ra đi đã không mất anh.Anh giữ họ ở lại trong anh... )


Vài hàng tâm tình cùng anh.
Chúc anh và gia đình an mạnh.



Tình thân.





đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
Ghé vào nhà,đọc Một Ngày Vui Buồn của anh . Ngồi yên đọc để hiểu thêm về tình thân là một chỗ êm ả ,gắn bó của con người.

Từ ngày kỷ niệm sinh nhật của điều gắn bó mà anh đã giữ gìn là điều đẹp.Còn khi anh ngậm ngùi tiếc nhớ bạn bè là điều quý ( những người ra đi đã không mất anh.Anh giữ họ ở lại trong anh... )

Cám ơn anh Sơn đã vào đây chia sẻ tâm tình. Anh nhớ giữ gìn sức khoẻ, viết đều tay cho mọi người thưởng thức những bài độc đáo của anh.

Tình thân.

Anh NGỤY XƯA thân mến,
Đọc mấy dòng tâm sự của anh làm tôi rất xúc động. Năm 1974, tôi đang dạy tại một trường cấp 3 ở miền Trung. Ngày 20/01, buổi sáng lên lớp, trước khi bắt đầu giờ giảng, tôi cho cả lớp đứng lên, dành một phút mặc niệm cho Anh NGỤY VĂN THÀ cùng 74 chiến sĩ Hải quân VNCH đã anh dũng hy sinh trước quân thù.
Gần đây, để tưởng nhớ anh NGỤY VĂN THÀ và đồng đội, tôi có làm bài thơ ngắn, post lên đây, anh đọc, như một kỷ niệm, anh nhé:

Cám ơn anh Kiều Giang đã chia sẻ tâm tình và bài thơ đặc biệt viết cho Nguỵ Văn Thà. Nhân đây cũng xin gửi anh bài thơ tôi vừa nhận được qua email của một người từ Hà Nội, viết theo tâm sự của bà quả phụ Nguỵ Văn Thà, bài thơ mộc mạc nhưng đầy nỗi nhớ thương:

LỜI THƯƠNG TỪ BÀ QUẢ PHỤ NGỤY VĂN THÀ
(Phỏng theo lời kể của bà Huỳnh Thị Sinh)

Anh ơi nhớ chăng?
Hôm đó ra đi anh đã quay về mấy bận
Nói đang sửa tàu hư, rồi anh gọi em hoài!
Từ chung cư Nguyễn Kim ngó xuống nhìn
Em đã thấy anh xách va li quay lại
Và gọi với lên “Tàu còn sửa đến mai!”

Nhưng tàu sửa xong ngay và anh đi, đi mãi
Đi đến tận bây giờ rồi ở mãi “Chốn Bồng Lai”!
Em đã quen với những cuộc ra đi như vậy
Nay Vũng Tàu, Nha Trang mai Đà Nẵng, Hoàng Sa
Được ở nhà mươi hôm anh chăm sóc ba con gái
Đứa chín tuổi, đứa sáu năm còn bé út lên ba
Các con cũng đã quen với những chuyến xa ba
Nên mỗi lần chia tay không đứa nào dám khóc
Chỉ bé lớn một lần ngồi cầu thang lau nước mắt
Bị bé út “lêu lêu” làm chị nó phải cười xòa

Nhưng cái lần cuối này anh đi em thấy điềm rất lạ
Anh đứng dưới sân nhìn lên mắt như đẫm lệ nhòa
Anh đi rồi làm suốt đêm em không sao chợp mắt
Vì có tin quân mình đang đụng giặc tại Hoàng Sa!
Chiều hôm sau tin báo về
Anh đã bị giặc bắn chìm cùng tàu HQ10 – Nhật Tảo!
Sau khi đã phá tan hai chiến hạm của giặc Tàu

Nhưng trừ con lớn, hai đứa sau vẫn không hề hay biết
Ngày nào chúng cũng ngồi chờ: “Ba của chúng con đâu?”
Em khôn xiết khổ đau tháng ngày ngồi ngóng đợi
Và hy vọng thời nay Trời còn có phép màu
Giúp kéo tàu Hộ Tống Hạm lên đưa anh về một buổi
Thăm lại các con thơ cho chúng vợi buồn đau!

Anh ơi!
Ba mươi chín năm rồi! Anh đã tròn tuổi bảy mươi
Các con của chúng ta nay cũng đã thành gia thất
Nhưng em không thể nào tin là anh yêu đã mất
Vì đêm nào em cũng nghe tiếng anh gọi: “Em ơi!”

Khi đươc trở về trời, ai cũng cần nấm đất
Để vợ con ngày tết, ngày mất còn có chỗ cắm nhang
Nay anh nằm dưới biển sâu nơi giặc Tàu cưỡng chiếm
Ba mươi chín năm trời hồn xác dạt lang thang!

Không có anh nhưng vì còn các con, em phải sống!
Rồi bán dần thứ nọ thứ kia để nuôi chúng trưởng thành
Nay nhà ở cũng đang phải chờ, mấy năm liền thuê trọ
Nên chưa có chỗ đặt bàn thờ để treo ảnh của anh!

Anh Thà ơi!
Em nhớ lắm ngày xưa mỗi lần về nghỉ phép
Anh đưa cả bốn mẹ con em tới phố Nguyễn Tri Phương
Ăn ốc luộc chấm mắm gừng mồm út cay bật khóc
Anh cười hiền ôm dỗ con ngó phụng phịu mà thương!

Ôi ước gì em và các con được một lần ra đảo
Để thả 74 vòng hoa tang trên biển cả bao la
Nguyện cầu hương hồn 74 các anh được về quê ăn tết
Để các anh thôi bị giặc Tàu xéo dày giữa Hoàng Sa!

Đến mùa bão, ngư dân ta hay vào Hoàng Sa lánh nạn
Vẫn thường bị quân Trung Quốc đuổi ra giữa biển khơi
Hồn các anh có thiêng xin hãy cứu đồng bào gặp nạn
Vì dân Việt Nam mình còn khổ lắm, các anh ơi!

Ôi giá em đưa được anh về Trảng Bàng như anh từng ao ước
-Nếu anh hi sinh, xin em để xác anh được về lại quê nhà!
-Để được nằm gần má, gần ba, gần ông bà nội ngoại!
Có ai ngờ xác anh nay trôi dạt mãi Hoàng Sa!

Em không dám mơ các anh sẽ được vinh danh, tạc tượng
Mà chỉ ước biển đảo quê hương không còn giặc xâm lăng!
Cho đất nước bớt lầm than, dân thôi phải bị lao tù oan trái
Để Hoàng Sa sớm trở về Đất Mẹ Cửu Long Giang!

Hà Nội, 18/1/2013
Ts. Đặng Huy Văn
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Anh NGỤY XƯA thân mến
Nói thật là tôi không ngăn đợc nước mắt khi đọc bài thơ này, đặc biệt là bài thơ được một người trí thức HÀ NỘI viết và gửi cho anh
Điều đó làm tôi lại thấy vui. Nghe đâu có một số trí thức Hà Nội và Sài Gòn đề nghị nhà nước công nhận những chiến sĩ HQ VNCH hy sinh năm 1974 ở HOÀNG SA là liệt sĩ. Nhưng có lẽ điều ấy còn lâu lắm!
Xin chúc anh có nhiều niềm vui.
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-21 21:54:42thiên thanh>
Trích đoạn: NgụyXưa

Một Ngày Vui Buồn


Tôi có nhiều bạn, bạn thật ở ngoài đời và bạn ảo biết nhau qua văn chương. Hôm qua Tr. đến thăm tôi, cô bé tôi quen trên điễn đàn gần mười năm, từ lúc Tr. mới tốt nghiệp đại học cho đến bây giờ đã tay bồng tay mang. Tr. chỉ là một trong số những bạn ảo đã trở thành bạn thật ngoài đời với tình thân thật đậm đà, thế nhưng cũng có những người tôi quen biết đã chìm vào chân mây, để mỗi lần nhớ đến tôi vẫn còn tiếc nuối khôn nguôi.

Bạn thân,

Những tình cờ đưa đẩy cho chúng mình gặp gỡ, nhưng sóng gió của cuộc đời chia xa bạn và tôi. Tôi chưa bao giờ quên bạn cũ, nhất là vào những lúc như ngày hôm nay, khi tâm hồn chùng xuống vì tiếc thương. Thân chúc bạn những ngày vui, dù bạn đang ở đâu đó gần bên tôi, hay xa tuốt bên kia đường chân trời.

Tình thân,

Ngụy Xưa
Jan. 19, 2013


có ai đó nói với tt một điều ... khi mình cảm thấy buồn vì mất đi một người bạn thì không phải tình cảm mình bị đánh mất hụt hẫng mà là mình còn đầy tình cảm dành cho người bạn đó ... phải không chú [:)]

tt cảm ơn những bài đọc nhẹ nhàng mà đậm tình của chú [sm=40.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-07 04:15:49NgụyXưa>
tt cảm ơn những bài đọc nhẹ nhàng mà đậm tình của chú

Cám ơn thien thanh, hôm nay mời thiên thanh đọc "Tinh Yêu Từ Nơi Xa Cách".

Tình thân,

NX

***

Tình Yêu Từ Nơi Xa Cách

Bạn thân,

Sáng nay phải đi tới post offcice để gửi sách cho một người ở xa. Từ nhà ra post office phải qua vài con dốc sương mù dày đặc, ngày xưa tôi in tập truyện “Về Nơi Mù Sương” đâu có ngờ có một ngày tôi đã thực sự về một nơi đầy sương mù vào mùa đông. Sương chỉ làm cho cảnh đẹp thêm não nùng, và thường tan vào buổi trưa, trả lại tia nắng cuối ngày nên nơi đây ít khi lạnh lẽo, nhất là đối với tôi, trong lòng lúc nào tràn ngập yêu thương. Yêu người và yêu đời, bạn biết mà, phải không?

Hôm qua tôi thật xúc động khi một bạn miền xa nói với tôi về cảm nghĩ khi đọc “Tình Thư Từ Mười Ngàn Dậm Xa”, và hỏi tôi mối tình đó có thật hay không. Tôi mang sách của mình ra đọc lại, và thấy tâm tình của mình nguyên vẹn như ngày nào. Bạn biết đó là câu chuyện không có thật nhưng tâm tình tôi viết trong đó, tâm tình của những người yêu nhau nhưng sống xa nhau, thì rất thật. Khi lang thang trên nét viết “Tình Thư Từ Mười Ngàn Dậm Xa” cùng với một nhóm bạn văn, tôi đầu có ngờ câu chuyện tình tạo dựng để bày tỏ tấm lòng của những người trẻ sinh ra và lớn lên tại hải ngoại nhưng vẫn còn nghĩ đến Việt Nam, vẫn còn đi tìm một quê hương, lại gây xúc động cho những người yêu nhau trong xa cách. Tôi cũng đã từng yêu người ở bên kia bờ đại dương , cũng đã từng mòn mỏi mong chờ thư người yêu hàng ngày, cũng đã từng viết trăm thương ngàn nhớ nên tôi hiểu được nỗi niềm của người bạn vừa quen.

Hôm cuối tuần vừa rồi tôi nhận được một cú điện thoại từ bên Pháp. Người gọi cho tôi là bà mẹ một cậu con trai quen biết tôi qua văn chương. Bà mẹ biết tôi nguyên là Sỹ Quan Hải Quân thời VNCH nên xin hỏi thăm tôi về một người. Giọng bà ta bùi ngùi “không biết bây giờ anh ấy có hạnh phúc không”. Tôi biết bà ấy hỏi chỉ để mà hỏi chứ không cần câu trả lời, và thật tình tôi cũng không biết mối liên hệ giửa bà ấy và bạn tôi ra sao, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng tình cảm của người đàn bà ấy qua lời hỏi thăm. Khi người ta thật sự yêu nhau thì chỉ một ánh mắt, một nụ cười, một câu nói thân tình cũng đủ biểu lộ, không cần phải nói ra hết những gì rất thật trong lòng, bạn đồng ý với tôi không?

Bạn thân,

Tôi không biết là Th. sẽ nghĩ sao khi tôi cho bạn ta biết là có một người con gái ngày xưa vẫn còn đang nhớ tới mình. Chắc là bạn ta thanh minh thanh nga loạn cào cào là làm gì có (sợ vợ đập cho một trận mà [8D][:D]), nhưng tôi biết lúc nào đó một mình đứng ngoài bờ biển, nhìn về chân trời xa, bạn ta cũng sẽ nhẹ thở dài luống tiếc những ngày vui. Dù chỉ yêu nhau một tháng hay một năm để rồi xa cách nhau một đời, những ngày tháng đó vẫn là một đoạn ân tình sâu lắng, để nhớ để quên trong những ngày vàng còn lại của bạn ta.

Tình thân,

Ngụy Xưa
2/6/2013
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»