Bèo Dạt Mây Trôi
Bạn thân,
Chuẩn bị cho chuyến đi xa này tôi không chỉ náo nức vì sẽ đặt chân tới ba quốc gia của Nam bán cầu mà sẽ còn gặp lại những người bạn mà đã hơn 40 năm chưa thấy mặt nhau một lần.
Sau biến cố tháng Tư năm 1975 anh em Bảo Bình chúng mình tản mát khắp bốn phương trời.Tám mươi mốt đứa bây giờ chỉ còn lại 60, và đa số sống những ngày cuối đời tại Mỹ, nhưng hiện giờ cũng có ba người, trong đó có “Cai Dù” bạn rất thân của Ngụy Xưa, chọn Australia làm quê hương thứ hai.
Ngày vào trường sĩ quan HQ tôi mới vừa 18, trong lúc “nó” đã là cai (hạ sĩ) của binh chủng Nhẩy Dù, mới đậu Tú Tài nên xin chuyển ngành, vào trường HQ để đi biển cho đỡ buồn, và từ đó anh em gọi nó là “Cai Dù” chứ chẳng ai còn nhớ đến cái tên rất Nam kỳ của thằng bạn môi thâm vì hút thuốc lá Basto đen.
Cai Dù nằm trên, còn tôi nằm dười một cái giường hai tầng, đêm đêm cùng nhau nghe gió hú qua hàng dương bên bờ biển Thái Bình. Những đêm khó ngủ tôi gạ gẫm Cai Dù kể chuyện bù khú cho “quan ta” nghe vì lúc đó tôi còn khờ ơi là khờ, chưa biết mùi vị da thịt đàn bà ra sao, còn Cai Dù “chinh chiến” đã nhiều, nếm đủ ba bốn mảnh tình, nói đâu ra đó, cứ như ông Đồ giảng chữ Nho!
Tình bạn của chúng tôi sau này thắm thiết hơn khi chúng tôi cùng phục vụ tại Bộ Tư Lệnh HQ sau nhiều năm trên chiến hạm vật vã cùng sóng gió biển khơi. Lúc đó tôi làm việc trong nghành quân huấn, viết lách lăng nhăng cho tờ “Lướt Sóng” dưới bút hiệu “Quan Ta” còn Cai Dù “bị” nghiên cứu chiến thuật và chiến lược cho Phòng 5, nên buồn tình ngồi viết tiểu thuyết “Đi Biển Đỡ Buồn”, ký tên “Độc Hành”, “cours” các em gái hậu phương.
Năm 1973 tôi lên đường qua Mỹ du học còn Cai Dù thăng cấp HQ Trung Tá, về Năm Căn/Cà Mâu, làm quan xứ lưu đày, và dù với phương tiện đầy đủ trong tay năm 1975 Cai Dù đã không di tản, bỏ đàn em bơ vơ như nhiều quan to khác. Cái giá phải trả là 11 năm tù đày trên núi rừng Bắc Việt nhưng Cài Dù không bao giờ hối hận, chỉ tìếc là chưa đủ can đảm tuẫn tiết thay vì cúi đầu chua xót, ngơ ngáo làm người hàng binh. Mười một năm thân tàn ma dại nhưng sau khi được thả ra vẫn còn đủ sức vượt biên, đến Úc làm người thủy thủ già ngồi buồn thương nhớ quê hương.
Đón tôi ở bến tàu Sydney, Cai Dù ôm tôi, ngửa mặt cười ha hả, nói liên tu bất tận về những ngày tháng cũ, 40 năm mà tưởng như là mới hôm qua, chưa bao giờ xa cách. Đêm về ngồi bên nhau với ly rượu buồn, Cai Dù mới tỉ tê kể chuyện đời mình. Cuộc sống khó khăn của trâu chậm uống nước đục trên xứ người ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đinh, Cai Dù và vợ chia tay cho cuộc đời thêm bơ vơ. Bạn tôi nói:
- Cái bút hiệu “Độc Hành” nó vận vào người nên cuối đời tao cô đơn.
Tôi hỏi:
- Có cách gì hàn gắn được không?
Cai Dù lắc đầu:
- Đã thử vài lần nhưng không đi tới đâu. Tao và cô ấy nhớ và nghĩ tới nhau rất thường, nhưng gặp mặt là bất hoà vì những chuyện không đâu.
Thôi đành, thà xa nhau để mà thương nhớ nhau còn hơn là có nhau trong vòng tay nhưng gây cho nhau những buồn phiền.
Tôi mời bạn qua Cali chơi cho biết nước Mỹ một lần thế nhưng Cai Dù lắc đầu, nói gặp bạn vui lắm, nhưng cũng đã quen với cuộc sống cô đơn, ngày ngày ra biển câu cá hay ở nhà đọc sách ngủ vùi, thênh thang với những tháng ngày còn lại của cuộc đời. Tôi hỏi thêm là có trở về thăm VN lần nào không, bạn tôi lại lắc đầu:
- Còn gì thiết tha nữa đâu mà về. Nơi đây là đất lạ nhưng vẫn còn chút tình người, cựu quân nhân của VNCH được đối xử như người Úc. 60 tuổi đã được lãnh hưu bổng, không phải lo lắng về sinh kế, và dù không giàu có nhưng cũng chẳng thiếu thốn gì.
Chia tay bạn tôi nhẹ thở dài, biết là khó có lần gặp lại nhau. Bèo dạt mây trôi đưa tôi và Cai Dù mỗi người một phương, 40 năm gặp lại nhau cười nói như thể chưa bao giờ xa cách thế nhưng nhìn mái tóc đã thay màu, và những vết chân chim trên đưôi mắt, lòng tôi chùng xuống, thương bạn xót xa vì những thay đổi của thời gian.
Bạn thân,
Trên đường tới Úc tôi đã ngừng lại ở Tahiti, và có những buổi sáng trên bờ biển yên vắng tôi đã tìm được những giây phút bình yên cho tâm hồn, thế nhưng khi tàu Celebrity Solstice qua khe núi Milford Sound của New Zealand tôi đã thẫn thờ nhớ đường biển xưa khi chiến hạm tuần tiễu dọc theo bờ biển miền Trung của Việt Nam. Tặng bạn hai tấm hình để nhớ về những ngày tháng cũ.
Buổi sáng ở Hotel Meridien, Tahiti

Khe núi Milford Sound, New Zealand
Ngụy Xưa
April 1, 2013