Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 36785 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 168
Trung Cấp Phù Chú

❊ ❊ ❊

Lão giả cầm chiếc nhẫn trữ vật lên, dùng thần thức quét vào bên trong, chốc lát sau gật đầu: "Số lượng linh thạch vừa đủ, kiện pháp bảo này thuộc về đạo hữu. Xin hãy cất kỹ. Đạo hữu còn cần tiểu điếm giúp đỡ điều gì, cứ việc mở lời."

Cất pháp bảo đi, Tần Phượng Minh thản nhiên nói: "Lần này không cần vật phẩm khác, nếu có nhu cầu, sẽ lại ghé quý điếm."

Nói xong liền đứng dậy, chắp tay với lão giả, xoay người bước ra khỏi Thiên Binh Các. Hắn đi thẳng rời khỏi phường thị, hướng về phía thâm sơn xa xôi.

Đi mãi cho đến khi cách phường thị hơn ba trăm dặm, giữa đại sơn trùng điệp, Tần Phượng Minh tìm một sơn động, bố trí "Tứ Tượng Hỗn Nguyên Trận" ở bốn phía rồi mới tiến vào trong động.

Lấy đôi Như Ý Tử Kim Câu ra, dùng thần thức cẩn thận xem xét một phen, phát hiện quả nhiên như lão giả kia đã nói, ấn ký trên đó không quá rõ ràng. Chỉ cần dùng chân hỏa trong cơ thể mình tế luyện vài tháng, là có thể hoàn toàn loại bỏ ấn ký, đến lúc đó liền có thể điều khiển tự nhiên.

Tu sĩ Trúc Cơ kỳ còn chưa thể như tu sĩ Thành Đan kỳ, thu pháp bảo vào trong cơ thể, bởi vì gân cốt trong người chưa thể dung nạp linh lực khổng lồ của pháp bảo, chỉ có thể bỏ vào nhẫn trữ vật, khi tấn công địch mới lấy ra.

Tần Phượng Minh điều tức chốc lát, đặt pháp bảo trước mặt, tay bắt quyết, trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện một đóa hỏa diễm nhàn nhạt, chính là bản mệnh chân hỏa của hắn. Tuy chân hỏa của tu sĩ Trúc Cơ không thể so với đan hỏa của tu sĩ Thành Đan kỳ, nhưng cũng nóng bỏng hơn hỏa diễm bình thường rất nhiều. Hắn đặt đôi Tử Kim Câu vào trong chân hỏa bắt đầu tôi luyện.

Ba ngày sau, Tần Phượng Minh rời khỏi sơn động, hạ tu vi xuống cảnh giới đỉnh phong của Tụ Khí kỳ, một lần nữa đi đến Thần Phù Trai.

Lão giả kia thấy Tần Phượng Minh đến đúng hẹn, lập tử đứng dậy đón tiếp, ha hả cười nói: "Đạo hữu đúng là người giữ chữ tín, thời gian hẹn trước không sai lệch chút nào."

Tần Phượng Minh cười ha hả: "Tại hạ đến đúng hẹn, hy vọng lão trượng cũng đừng khiến ta thất vọng mới tốt."

"Trải qua mấy ngày bôn ba, lão hủ cuối cùng cũng thu mua được cho đạo hữu hai loại trung cấp phù chú. Trong đó vừa vặn có một loại là loại công kích, không biết đạo hữu có vừa lòng hay không."

Nói xong liền đưa hai miếng ngọc giản cho Tần Phượng Minh.

Đón lấy ngọc giản, Tần Phượng Minh đưa thần thức thăm dò vào trong, đôi mắt từ từ nhắm lại, chốc lát sau mới thu hồi thần thức. Trên mặt hắn lộ ra một tia cười: "Hai loại phù chú này, dùng để nghiên cứu thì vừa vặn, đa tạ lão trượng nhiều lắm, không biết cần bao nhiêu linh thạch?"

"Hai loại phù chú này giá bán tổng cộng hai ngàn năm trăm linh thạch, còn có nguyên liệu chế phù mà đạo hữu cần, tất cả chi phí cộng lại, đạo hữu chỉ cần trả cho bản trai mười sáu ngàn linh thạch là được."

Lão giả suy tính một chút, cuối cùng nói.

Nghe đối phương nói vậy, Tần Phượng Minh biết đối phương đã giảm giá, nên không trả giá thêm nữa. Vì vậy mỉm cười nói: "Ta ở đây có một ít phù lục trung thấp giai, không biết quý trai còn thu mua hay không?"

"Thu, đương nhiên thu, hiện tại tu sĩ cần phù lục cực kỳ nhiều. Nghĩ đến đạo hữu cũng rất rõ ràng, vài tháng nữa, 'Thượng Cổ chiến trường' sắp mở ra, có rất nhiều tu sĩ đến bản trai mua phù lục, nhất là phù lục công kích trung giai, càng là cung không đủ cầu. Bất luận đạo hữu có bao nhiêu, đều có thể bán cho bản trai."

Nghe Tần Phượng Minh vẫn còn phù lục, lão giả lập tức đại hỉ. Lần trước, chính vì Tần Phượng Minh mà họ bán lại đã kiếm được mấy ngàn linh thạch.

Lần này, Tần Phượng Minh đến phường thị, những loại phù giấy chưa luyện chế trước kia, đều đã được hắn luyện chế thành phù lục trung giai, chính là muốn đến phường thị bán lấy linh thạch.

Thấy lão giả lộ vẻ vui mừng, hắn không nói nhiều nữa, vung tay lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, đưa thẳng đến trước mặt lão giả.

Lão giả đón lấy, thần thức thăm dò vào trong, cẩn thận xem xét, mất chừng một chén trà thời gian, lão giả mới đầy mặt vui mừng gật đầu:

"Trong nhẫn trữ vật này có phù lục hạ giai hai ngàn năm trăm tấm, phù lục trung giai một ngàn năm trăm tấm, như vầy đi, chúng ta ra giá hai mươi ngàn linh thạch, không biết đạo hữu ý thấy thế nào?"

Một tấm phù lục trung giai, thông thường đều có giá bán trên mười lăm khối linh thạch, tuy sắp đến lúc chiến trường mở ra, tu sĩ cần phù lục đông đảo, nhưng cũng sẽ không vượt quá hai mươi khối linh thạch. Một tấm phù lục hạ giai, giá bán thông thường tầm năm khối linh thạch. Lão giả ra giá hai mươi ngàn linh thạch, nói ra cũng khá hợp lý, phải để cho người ta có lợi nhuận mới được.

Tất nhiên, nếu Tần Phượng Minh tự mình bày quầy bán, sẽ thu được nhiều linh thạch hơn, nhưng làm vậy sẽ tốn quá nhiều thời gian, trở nên không đáng, Tần Phượng Minh cũng không có thời gian làm việc đó.

Vì vậy, Tần Phượng Minh gật đầu: "Cứ theo lời lão trượng, hai mươi ngàn linh thạch là được."

Lão giả lập tức bảo tiểu nhị lấy ra bốn ngàn linh thạch, đồng thời mang luôn nguyên liệu chế phù mà Tần Phượng Minh cần đến, đưa chung cho Tần Phượng Minh, bảo hắn kiểm điểm lại.

Tần Phượng Minh cất hết mọi thứ, đứng dậy từ biệt lão giả.

Mục đích chuyến đi này của hắn còn có một điều nữa, chính là xem có trận pháp tốt nào để mua hay không, hắn cảm nhận rõ ràng, trận pháp trong lúc tỉ đấu có tác dụng không thể đong đếm.

Trải qua chuyến đi Hoang Vu sâm lâm, Bát Diện Hỏa Lôi Trận đã bị hư hại, lúc này trên người chỉ còn một bộ Tứ Tượng Hỗn Nguyên Trận có thể dùng, lần này tiến vào Thượng Cổ chiến trường, cần phải chuẩn bị thêm một bộ trận pháp mới tốt.

Liên tiếp hỏi thăm mấy cửa hàng trong phường thị, đều không có trận pháp để bán, Tần Phượng Minh không khỏi có chút thất vọng.

Ngẫm lại cũng phải, trong tu tiên giới, vốn dĩ trận pháp sư hiếm hoi, trận pháp tinh phẩm lại càng ít, cho dù xuất hiện một bộ trận pháp, cũng sẽ bị các tông phái hoặc gia tộc tu tiên thu đi mất.

Thấy thực sự không có trận pháp, hắn cũng chỉ có thể từ bỏ tìm kiếm. Hắn không có quá nhiều thời gian để dừng lại ở phường thị. Vì vậy rời khỏi phường thị, ngự Hỗn Thiên Kích, hướng về phía Lạc Hà Tông bay đi.

Trở về động phủ của mình. Tuy hắn đã Trúc Cơ thành công, nhưng trong Lạc Hà Tông, vẫn chưa có ai biết việc này, do chỉ còn vài tháng thời gian là phải tiến vào Thượng Cổ chiến trường. Cho nên, Tần Phượng Minh cũng không thông báo chuyện đã Trúc Cơ thành công cho tông môn.

Lấy hai miếng ngọc giản trung cấp phù chú kia ra, cẩn thận nghiên cứu. Hắn muốn tăng cường thực lực nhanh nhất có thể, tu luyện tăng cao tu vi đã không thể, chỉ còn cách nghĩ cách trên phù lục.

Hai miếng ngọc giản này đều là trung cấp phù chú, một loại là 'Họa Địa Thành Cương', một loại là 'Liệt Diễm Mạn Thiên'.

'Họa Địa Thành Cương' là một loại phù lục phụ trợ, chính là có thể khiến một khối đất hoặc sơn địa biến thành một khối thép, có thể ngăn chặn tất cả ngũ hành độn thuật, loại phù lục này trong đấu pháp lộ ra chút gân gà.

'Liệt Diễm Mạn Thiên' thì là một loại phù chú công kích, là trong một khu vực nhất định, trên trời giáng xuống biển lửa ngút trời, mỗi tấm phù lục có thể duy trì một chén trà công phu.

'Liệt Diễm Mạn Thiên' là phù chú thuần công kích, tuy sau khi tế ra không thể điều khiển nó di động tấn công địch, nhưng Tần Phượng Minh có thủ đoạn khác phụ trợ, cho nên sát thương của nó vẫn rất kinh người. Đây chính là thứ hắn đang cần.

Hỏa diễm do loại phù lục này phóng thích ra tuy không bằng đan hỏa của tu sĩ, nhưng cũng lợi hại vô cùng, tu sĩ Tụ Khí kỳ rơi vào trong đó, nếu không có pháp khí phòng ngự tốt, trong chớp mắt sẽ tử vong. Tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng cần phải chống đỡ hết sức mới có thể vượt qua.

Nếu như trải qua sự luyện chế của chất lỏng thần bí của mình, sức tấn công của loại phù lục này sẽ đạt đến trình độ nào, Tần Phượng Minh hiện tại không thể lường được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:152
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.