Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 36785 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 173
Truy Phong Cốc

❊ ❊ ❊

Thấy vậy, Tần Phượng Minh không chút khách khí thu lấy linh thạch, rồi đưa phù lục cho Hóa sư huynh. Nhận được phù lục, Hóa sư huynh thiên ân vạn tạ rời đi.

Nhìn theo bóng lưng Hóa sư huynh khuất dần, trong lòng Tần Phượng Minh không khỏi thầm thán phục. Một người biết co biết duỗi, hiểu đạo lý được mất như vậy, chắc chắn sẽ sống rất lâu trong Thượng Cổ chiến trường sau này.

Đúng lúc hắn đang suy nghĩ lan man, thất thần, đột nhiên, phía chân trời xa xăm xuất hiện một vầng sáng đỏ rực, vô cùng chói mắt.

Vầng sáng đó dần lan rộng, tốc độ nhanh kinh người, chỉ trong hai nhịp thở đã tới cách đó mấy trăm trượng. Sau đó, nó đột ngột dừng lại. Mọi người của Lạc Hà Tông đều mở mắt từ trong trạng thái đả tọa, lộ vẻ kinh ngạc, miệng phát ra những tiếng xôn xao.

Đến khi lại gần, Tần Phượng Minh mới nhìn rõ, hóa ra đó là một chiếc phi chu khổng lồ, dài chừng mấy chục trượng, rộng mười mấy trượng, vô cùng cao lớn hùng vĩ. Trên thân phi chu ánh huỳnh quang lưu chuyển, dường như có cấm chế lợi hại nào đó được bố trí bên trên, nhìn từ xa trông vô cùng tráng lệ.

Chỉ thấy trên đó đứng chật kín tu sĩ, phải đến hơn một ngàn người.

Lúc này, Hàn trưởng lão của Lạc Hà Tông cùng vài người khác bay lên không trung, nói nhỏ với các tu sĩ Lạc Hà Tông bên dưới: "Đừng có làm ầm ĩ, đây là Thần Cơ Chu của Truy Phong Cốc, là cực phẩm trong các pháp bảo phi hành."

Mọi người nghe vậy, thì ra là tu sĩ của Truy Phong Cốc đã tới, trách không được lại gây kinh động như thế, quả nhiên khí thế đại phái hiển lộ không thể nghi ngờ. Vì vậy, tất cả đều yên lặng trở lại, ai cũng biết, Truy Phong Cốc tại tu tiên giới nước Đại Lương có địa vị cao cao tại thượng. Bất kỳ ai cũng đều có lòng kính sợ đối với Truy Phong Cốc.

Hàn trưởng lão dẫn theo các tu sĩ Thành Đan bay về phía đám người Truy Phong Cốc. Khi đến cách đó năm mươi trượng, Hàn trưởng lão cao giọng nói: "Tại hạ là Hàn Nhạc Sơn của Lạc Hà Tông, không biết là vị đạo hữu nào của Truy Phong Cốc dẫn đội? Có thể ra gặp mặt một chút được không?"

"Ha ha ha, hóa ra là Hàn hiền đệ, mấy chục năm không gặp, dạo này Hàn hiền đệ vẫn khỏe chứ? Huynh vẫn luôn rất nhớ đệ đấy."

Đột nhiên, một giọng nói hơi khàn vang lên từ trong linh chu. Đồng thời, một bóng vàng vọt lên, phía sau đi theo mười mấy tu sĩ, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt đám người Hàn trưởng lão.

Hàn trưởng lão vừa nghe tiếng liền ngẩn người, nhưng lập tức lộ vẻ vui mừng. Thấy đối phương đến trước mặt, ông lập tức tiến lên một bước, sau đó hành đại lễ bái kiến, có chút kích động nói:

"Phương đại ca, tiểu đệ đã gần trăm năm chưa được gặp đại ca rồi. Đại ca vẫn khỏe chứ, tiểu đệ ở đây xin hành lễ với đại ca." Vừa nói, ông vừa quỳ xuống giữa hư không. Giọng nói cũng không khỏi có chút nghẹn ngào.

Cảnh tượng này khiến mọi người cả Lạc Hà Tông và Truy Phong Cốc đều thầm kinh ngạc. Tần Phượng Minh cũng vô cùng sửng sốt, không biết tại sao Hàn trưởng lão vốn cao cao tại thượng trong môn phái lại đối xử như vậy với một tu sĩ cùng giai.

Mọi người của hai phái đều trố mắt nhìn cảnh này.

Tu sĩ áo vàng được gọi là Phương đại ca kia cũng vội vàng bay tới trước, đưa hai tay đỡ Hàn trưởng lão dậy, đồng thời cũng có chút kích động nói:

"Hàn hiền đệ không cần phải làm thế. Huynh thấy hiền đệ cũng rất vui. Không ngờ trăm năm không gặp, đệ đã tiến vào Thành Đan hậu kỳ rồi, thật là đáng mừng."

"Nếu không nhờ năm xưa Phương đại ca ra tay cứu giúp, tiểu đệ đã sớm không còn trên đời này nữa, làm gì có tiểu đệ của ngày hôm nay. Nhiều năm không gặp, đại ca vẫn khỏe chứ?" Hàn trưởng lão đứng dậy, mắt đẫm lệ, xúc động nói.

"Huynh rất được tông môn trọng dụng, những năm gần đây tu luyện cũng có chút thành tựu. Linh dược đệ phái người gửi đến, huynh đều đã nhận được, ở đây phải cảm ơn đệ nhiều lắm, trong đó có mấy loại là thứ huynh đang rất cần. Nhờ có những linh dược đó, huynh mới có thể tu luyện đến đỉnh phong Thành Đan kỳ."

"Lần này huynh muốn vào Thượng Cổ chiến trường để tìm một loại thảo dược trân quý. Loại thảo dược này ở những nơi khác đã tuyệt chủng, chỉ có trong 'Thượng Cổ chiến trường' mới có." Tu sĩ họ Phương mặt tươi cười, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hàn trưởng lão, bộc lộ chân tình nói.

Tuy giọng nói của hai người không lớn, nhưng cũng không cố ý che giấu, cho nên mọi người của Lạc Hà Tông và Truy Phong Cốc đều nghe được đại khái.

Hóa ra, năm xưa khi Hàn trưởng lão vừa tu luyện có thành tựu, tiến vào Thành Đan sơ kỳ không lâu, vì nóng lòng muốn tìm một loại nguyên liệu yêu thú cấp năm để luyện chế bản mệnh pháp bảo, nên đã một mình tiến vào 'Hoang Vu Sâm Lâm' để tìm kiếm.

Sau mười mấy ngày tìm kiếm, cuối cùng ông cũng phát hiện ra loại yêu thú đó tại Hoang Vu Sâm Lâm. Do Hàn trưởng lão mới kết đan, pháp lực thần thông tuy không yếu, nhưng vẫn không bằng pháp lực thâm hậu của con yêu thú cấp năm kia, hai bên đại chiến một hồi, con yêu thú dần chiếm thế thượng phong.

Nhìn thấy Hàn trưởng lão sắp bị yêu thú giết chết, vào thời khắc quan trọng này, tu sĩ họ Phương tình cờ đi ngang qua đó. Lúc ấy, ông đã là tu vi Thành Đan trung kỳ.

Thấy đồng đạo Lạc Hà Tông lâm vào cảnh nguy hiểm, ông lập tức ra tay giết chết con yêu thú, cứu Hàn trưởng lão xuống.

Sau khi hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện, tu sĩ họ Phương liền tặng con yêu thú cấp năm đó cho Hàn trưởng lão.

Hàn trưởng lão cảm kích ơn cứu mạng và tặng thú của đối phương, tại chỗ kết nghĩa huynh đệ với tu sĩ họ Phương. Sau đó hai người chia tay, thấm thoắt trăm năm chưa từng gặp lại. Tuy nhiên, Hàn trưởng lão từng vài lần phái người gửi tặng tu sĩ họ Phương một vài loại linh thảo cực kỳ trân quý.

Tu sĩ họ Phương thấy Hàn trưởng lão chân thành như vậy, cũng thừa nhận tình huynh đệ này.

Sau khi Tần Phượng Minh hiểu rõ sự việc, không khỏi thầm than thở. Chuyện cảm động như vậy, trong giới tu tiên hiện nay đã không còn nhiều nữa.

Tu sĩ thời nay, ai ai cũng lấy bản thân làm trung tâm, chỉ cần điều gì có lợi cho mình, không gì là không dùng mọi cách để đạt được. Hàn trưởng lão có thể tặng linh thảo trân quý mà không đòi hỏi bất cứ báo đáp nào, nhân phẩm, tính cách như thế quả thực là đáng quý.

Lúc này, đám người Truy Phong Cốc đã rời khỏi phi chu, hạ cánh xuống một ngọn núi bên cạnh Lạc Hà Tông.

Sau khi Hàn trưởng lão và đối phương giới thiệu qua lại với mọi người, họ liền tách ra. Mỗi người trở về với đệ tử của tông môn mình, đây không phải là nơi để chuyện trò tâm tình.

Tần Phượng Minh dùng thần thức quét qua đám đệ tử Truy Phong Cốc, thấy trước ngực mỗi người đều có một khối ngọc bài giống hệt loại mà Lạc Hà Tông đã phát. Chỉ cần thần thức chạm vào, sẽ hiển thị ba chữ 'Truy Phong Cốc'. Xem ra, ngọc bài này quả thực là vật mà tất cả tu sĩ tiến vào chiến trường đều phải đeo.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:152
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.