Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 36950 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 228
Chân Tướng Kinh Thiên

❊ ❊ ❊

Người lưu lại ngọc giản này tự xưng tên là Chúc Viễn Sơn, cũng chính là chủ nhân của bộ hài cốt kia. Ông ta lúc đó là Đại trưởng lão của Linh Dược Điện, có tu vi đỉnh phong Hóa Anh hậu kỳ.

Ngọc giản này là để lại cho một người tên là Ẩn Long Chân Nhân. Ẩn Long Chân Nhân này cũng chính là chủ nhân của Ẩn Tiên Động, Chúc Viễn Sơn gọi Ẩn Long Chân Nhân là Thái thượng trưởng lão. Từ đó suy đoán ra, tu vi của Ẩn Long Chân Nhân hẳn là ở cảnh giới Hợp Thể kỳ.

Muốn kể về toàn bộ sự việc, phải bắt đầu từ thời đại lúc bấy giờ.

Từ đó đến nay đã bao nhiêu năm, Tần Phượng Minh đã không còn truy cứu nữa, chỉ biết lúc đó thiên hạ đại loạn, chính là thời điểm diễn ra cuộc đại chiến Tam Giới. Tam Giới chính là Yêu Ma Giới, Âm Quỷ Giới và Nhân Giới.

Trong ngọc giản nói rằng, cứ cách mười lăm vạn năm, lực lượng giao thoa giữa các giới sẽ có vài nơi trở nên mỏng manh, lực lượng giới diện sẽ có phần suy yếu. Đến lúc đó, những cường giả trong mỗi giới sẽ vận dụng đại thần thông, đánh thông mấy đường hầm tại những vị trí đó.

Yêu ma, quỷ vật dưới cảnh giới Hóa Anh có thể không bị sự ràng buộc của lực lượng giới diện nơi đường hầm này, thuận lợi tiến vào các giới khác để cướp đoạt tài nguyên, bắt giữ người sống hoặc tiến hành thảm sát.

Bởi vì mỗi giới đều có những tài nguyên mà các giới khác không có. Ví dụ, trong Yêu Ma Giới có Ma Tinh Thạch tồn tại, Ma Tinh Thạch cũng giống như Linh Thạch ở Nhân Giới, có thể dùng cho yêu ma tu luyện. Người tu yêu hoặc yêu tộc ở Nhân Giới nếu dùng Ma Tinh Thạch để tu luyện, tốc độ sẽ nhanh hơn gấp mấy lần so với dùng Linh Thạch.

Âm Tinh Thạch trong Âm Quỷ Giới cũng là thứ mà quỷ tu ở Nhân Giới yêu thích nhất.

Mà trong Nhân Giới, tinh phách, Kim Đan, Đan Anh của tu sĩ đối với yêu ma và âm quỷ mà nói, chính là vật đại bổ.

Tương tự, yêu ma và âm quỷ về cơ bản đều đi cùng một đường, cho nên chỉ cần thôn phệ nguyên hồn của đối phương, cũng có thể tăng tiến tu vi. Vì có nhiều lợi ích như vậy, nên hễ lực lượng giới diện có biến hóa, những đại năng các giới sẽ tổ chức nhân thủ xâm nhập giới khác để giành lợi ích.

Ngay cả Thiền Tông, Đạo Tông và Nho Tông ở Nhân Giới, dù không cần vật phẩm của các giới khác, nhưng với tư cách là chính đạo chính thống, họ cũng sẽ gia nhập đội quân ngăn cản đối phương xâm lược. Đồng thời, chỉ cần dùng chân pháp luyện hóa thành công yêu ma quỷ vật, cũng là một sự tăng tiến lớn đối với đại đạo của chính mình.

Mỗi lần đại chiến, các giới đều tổn thất hàng triệu nhân thủ, đây cũng là một biện pháp tự bảo vệ của các giới. Nếu nhân số mỗi giới tăng lên không ngừng, tài nguyên của giới diện đó sẽ luôn không đủ cung cấp, dần dần cũng biến mất, đối với thượng giới mà nói, đó là điều không thể dung nhẫn.

Mỗi lần đại chiến Tam Giới đều kéo dài hàng trăm năm, sau đó giới diện mới khôi phục như cũ.

Linh Dược Điện lúc đó bị một đám âm quỷ tấn công, cuối cùng tất cả mọi người trong chủ điện đều tử trận. Sự việc đại khái là thế này:

Nơi âm quỷ xâm nhập lúc đó chính là ở chiến trường thượng cổ này, nơi giới diện mỏng manh chính là ở trung tâm chiến trường thượng cổ. Vị trí của Linh Dược Điện cực kỳ ẩn giấu, theo lý mà nói tuyệt đối sẽ không bị âm quỷ phát hiện.

Thế nhưng, trong Linh Dược Điện lại xuất hiện một kẻ phản bội, kẻ này cũng là một tu sĩ Hóa Anh kỳ, tên gọi Tạng Thiên Hưng, công pháp hắn tu luyện chính là quỷ tu công pháp.

Để đạt được việc các đại năng âm quỷ quán đỉnh âm khí cho mình, nhằm giúp bản thân tiến vào cảnh giới Hợp Thể, hắn thế mà lại đạt được thỏa thuận với thủ lĩnh âm quỷ. Lấy việc giao ra chủ điện Linh Dược Điện làm cái giá để đổi lấy mục đích tiến giai của mình.

Lúc đó Linh Dược Điện đang thời kỳ đỉnh cao, bên trong lưu trữ vô số đan dược, linh dược, linh thảo nhiều không đếm xuể. Đối với âm quỷ mà nói, đây cũng là tài phú khổng lồ, cho nên hai bên nhanh chóng nhất trí.

Một lần Tạng Thiên Hưng dẫn theo một đội tu sĩ Linh Dược Điện hộ tống một nhóm linh đan trở về thì bị một đám âm quỷ phát hiện. Sau một trận đại chiến, tu sĩ Linh Dược Điện đại bại, Tạng Thiên Hưng dẫn những người còn sống sót bí mật rút lui về chủ điện, đồng thời dùng Truy Âm Phù thông báo tình hình gặp phải.

Mặc dù mọi người hành động rất bí mật, nhưng vẫn bị đối phương lén lút theo đuôi, cuối cùng phát hiện nơi tọa lạc của chủ điện Linh Dược Điện: Toái Thạch Cốc.

Sau khi Chúc Viễn Sơn phát hiện âm quỷ xâm nhập nơi này, lập tức tổ chức nhân thủ ngăn cản âm quỷ tại Toái Thạch Cốc.

Lúc đó Linh Dược Điện chỉ có Đại trưởng lão Chúc Viễn Sơn và vài vị tu sĩ Hóa Anh, Thái thượng trưởng lão và đa số tu sĩ Hóa Anh đều đang ở bên ngoài chấp hành nhiệm vụ, không có trong điện. Tu sĩ Thành Đan thì khá đông, nhưng đối phương lại có hơn mười tên Quỷ Quân và rất nhiều Quỷ Soái, hơn nữa còn có hai tên đạt cảnh giới hậu kỳ.

Hai tên Quỷ Quân cảnh giới hậu kỳ vây hãm Chúc Viễn Sơn, các Quỷ Quân khác tấn công các tu sĩ còn lại, sau một trận đại chiến, Linh Dược Điện tổn thất vô cùng thảm hại. Trong tình thế bất đắc dĩ, Chúc Viễn Sơn mới dẫn người rút về Linh Dược Điện.

Chủ điện Linh Dược Điện vốn nằm trong một không gian, chỉ có một truyền tống trận mới có thể thông hành, nếu không có người dẫn đường thì tuyệt đối không thể phát hiện ra.

Nhưng dưới sự sắp đặt cố ý của Tạng Thiên Hưng, vẫn để cho âm quỷ phát hiện ra truyền tống trận đó, và thành công tiến vào Linh Dược Điện.

Chúc Viễn Sơn lập tức khởi động hộ phái cấm chế của Linh Dược Điện, thành công ngăn cản âm quỷ ở bên ngoài bài lâu (cổng vòm).

Âm quỷ liên tục tấn công mấy ngày liền vẫn không thể phá vỡ đại trận hộ phái của Linh Dược Điện. Khi hai bên đang giằng co không phân thắng bại, Tạng Thiên Hưng thế mà lại châm lửa đốt loại độc dược được mệnh danh là kỳ độc đệ nhất tu tiên giới: Lạc Hà Hương. Loại hương này màu sắc và mùi vị rất đặc biệt, tu sĩ ngửi phải như trúng độc, thời gian lâu dần sẽ kinh mạch bạo liệt mà chết.

Đợi đến khi mọi người trong Linh Dược Điện phát hiện điểm bất thường thì đã có không ít tu sĩ ngã gục tại chỗ. Chúc Viễn Sơn lập tức nhận ra Tạng Thiên Hưng có vấn đề, nhân lúc hắn chưa kịp phá hủy cấm chế, liền bắt sống hắn. Tiếc thay, trên người Tạng Thiên Hưng chỉ có duy nhất một viên giải dược và đã bị hắn uống mất.

Chúc Viễn Sơn dựa vào tu vi kinh người của mình, gắng gượng áp chế được độc của Lạc Hà Hương. Nhìn đệ tử, trưởng lão môn hạ từng người từng người bạo vong, Chúc Viễn Sơn trong cơn giận dữ đã đưa ra một quyết định khiến âm quỷ phải bó tay bất lực.

Đó chính là, ông mang tất cả đan dược dự trữ, linh thảo, linh dược được trồng, cũng như bảo vật trong động phủ của tất cả đệ tử đều mang hết ra trước hộ phái cấm chế. Ngay trước mặt đám âm quỷ, thiêu hủy sạch sẽ linh dược, linh thảo.

Sau đó, lại dùng một loại ma hỏa cực kỳ lợi hại mà mình luyện chế, đốt hóa tất cả thi thể đệ tử, pháp bảo, các loại bảo vật của Linh Dược Điện, và cả bảo vật của chính mình, không để lại chút gì.

Làm xong tất cả những việc này, ông khởi động tất cả cấm chế trong Linh Dược Điện, rồi quay về Vân Lộ Đại Điện, ghi lại sự tình vào trong ngọc giản mà Tần Phượng Minh đã lấy được, nhắn gửi Ẩn Long Chân Nhân. Mong người đó dẫn dắt các phân điện khác và môn nhân của Linh Dược Điện mở lại Linh Dược Điện, sau đó ông liền chờ đợi đại hạn ập đến.

Bởi vì lúc đó Chúc Viễn Sơn đã không còn khả năng phá giải cấm chế trong động phủ của Ẩn Long Chân Nhân, cho nên trong Ẩn Tiên Động vẫn còn không ít thảo dược tồn tại, cuối cùng được Tần Phượng Minh lấy được.

Tần Phượng Minh xem xong ngọc giản, đã đại khái hiểu rõ quá trình sự việc năm xưa, cũng hiểu được tại sao ở bài lâu Linh Dược Điện lại có hai đạo cấm chế. Bởi vì một đạo là hộ phái cấm chế của Linh Dược Điện, đạo còn lại là do âm quỷ thiết lập.

Tình hình sau đó, ngọc giản không hề đề cập đến, không biết vì sao âm quỷ không xâm nhập Linh Dược Điện, cuối cùng lại bố trí hai đạo cấm chế rồi rời khỏi Toái Thạch Cốc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:217
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.