Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 36950 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 298
Rời Hổ Gặp Sói

❊ ❊ ❊

Thấy pháp bảo của mình lập công, lão giả không chút do dự, thân hình bật lên, từ trong lỗ thủng kia bay vút ra ngoài. Đồng thời, thần thức nhanh chóng quét về bốn phía.

Trọn một tuần trà sau, sắc mặt lão giả đại biến. Bởi vì, hắn đã quét đi quét lại trong phạm vi ba bốn mươi dặm gần đó, thế mà chẳng hề thấy bóng dáng tên tiểu tu sĩ Lạc Hà Tông kia đâu cả.

Hắn tin chắc đối phương không thể nào còn Thổ Độn Phù, Thổ Độn Phù là loại phù lục sơ cấp cao giai, tại phường thị thường rất ít khi có bán. Hơn nữa, loại Thổ Độn Phù mà đối phương sử dụng khác xa với phù lục bình thường, tốc độ của nó vậy mà không hề kém cạnh tốc độ do bí thuật của hắn triển hiện. Loại phù lục như vậy, hắn quả thực chưa từng nghe nói đến.

Phải biết rằng, bí thuật này là tuyệt kỹ thành danh của hắn, ngay cả tu sĩ Thành Đan bình thường vận dụng bổn mệnh pháp bảo bay hết tốc lực cũng không bằng.

Loại Thổ Độn Phù có uy lực kinh người như vậy, hắn không tin trên người đối phương còn cái thứ hai. Tên tiểu tu sĩ kia nhất định đã sử dụng loại Liễm Khí Phù nào đó, đang ẩn nấp gần đây.

Nghĩ tới đây, thân hình lão giả khẽ động, một đạo kinh hồng vụt lên, nhanh chóng tỏa ra xung quanh tìm kiếm.

Ngay lúc lão giả còn đang ở tại chỗ tìm kiếm Tần Phượng Minh, thì hắn đã trốn thoát được mấy chục dặm. Lúc này, hắn đang trốn dưới lòng đất sâu bốn năm mươi trượng, ẩn hình liễm khí, ngồi xếp bằng đả tọa, hồi phục pháp lực.

Ngay trước đó không lâu, hắn nhắm chuẩn thời cơ, đột ngột đổi hướng, từ vách núi bên cạnh chui ra, đồng thời vung tay tế ra một tấm phù lục "Họa Địa Thành Cương" đã chuẩn bị sẵn, lập tức biến vách núi chỗ đó trở nên cứng như thép.

Sau đó, hắn không chút dừng lại, nhanh chóng tế ra thêm một tấm Thổ Độn Phù, nhanh chóng chui vào mặt đất, cấp tốc trốn về phía xa.

Tần Phượng Minh biết rằng, phù lục Họa Địa Thành Cương tuy là trung cấp, cũng đã qua luyện chế bằng chất lỏng thần bí, nhưng muốn nhốt được lão giả Thành Đan trung kỳ kia thì tuyệt đối không thể làm được, cũng chỉ có thể chặn hắn lại trong chốc lát mà thôi.

Hắn chỉ có thể tranh thủ khoảng thời gian hữu hạn này mà trốn xa thêm một đoạn đường.

Một tháng sau, tại một nơi cây cối rậm rạp cao lớn ở Thương Tùng Lĩnh, một bóng thanh niên màu lam nhạt từ từ nhô lên khỏi mặt đất, vừa mới hiện thân, hắn lập tức quét mắt nhìn quanh bốn phía.

Trong phạm vi bảy tám mươi dặm, ngoài hai con yêu thú ra, không hề thấy bất kỳ tu sĩ nào tồn tại. Thấy vậy, sắc mặt thanh niên mới hơi dịu lại.

Đây chính là Tần Phượng Minh sau hơn một tháng trốn dưới lòng đất. Lúc này, hắn đã cách nơi ẩn náu ban đầu ba mươi dặm.

Đối mặt với tu sĩ Thành Đan trung kỳ, hắn không thể không cẩn thận, lại càng thêm cẩn thận, như vậy mới có thể sống lâu hơn một chút. Thấy xung quanh không có tu sĩ nào khác, hắn mới xác định phương hướng, hướng về mục đích chuyến đi này mà tiến tới.

Mười mấy ngày sau, Tần Phượng Minh cuối cùng cũng không còn cách ngọn núi lớn được đánh dấu trên bản đồ kho báu bao xa, theo phán đoán của hắn, chỉ còn cách khoảng trăm dặm nữa thôi.

Sau mấy ngày gấp rút lên đường, lúc này hắn cũng có chút mệt mỏi, cho nên Tần Phượng Minh tìm một chỗ tựa núi, nơi có cây cối tương đối rậm rạp, bố trí Âm Dương Bát Quái Trận, sau đó tiến vào trong trận, ngồi xếp bằng nhập định.

Giấc nghỉ này kéo dài suốt một đêm, ngày hôm sau, khi hắn mở mắt ra thì không còn chút cảm giác mệt mỏi nào nữa. Đứng dậy, vặn mình vận động chân tay, hắn giơ tay định thu hồi Âm Dương Bát Quái Trận.

Đúng lúc này, đột nhiên, hai đạo kinh hồng từ phía xa bên phải lao đến, tốc độ cực kỳ nhanh, trong nháy mắt đã đến cách pháp trận của Tần Phượng Minh khoảng hai ba trăm trượng. Người phía sau tế ra một thanh cự nhận màu vàng, chặn người phía trước lại. Hai bên cách nhau mấy chục dặm, thế mà lại đứng giằng co với nhau.

Tần Phượng Minh đại kinh, vội vàng thu tay lại, chăm chú quan sát hai tên tu sĩ. Chỉ thấy người đi đầu chừng bốn năm mươi tuổi, thân hình vạm vỡ, có tu vi Thành Đan trung kỳ. Là một tán tu của An Đông Quốc.

Người phía sau là một lão giả, sắc mặt hồng hào, râu hoa râm phất phơ trước ngực, cũng có tu vi Thành Đan trung kỳ, lại là một tu sĩ Thúy Bình Sơn của An Đông Quốc.

Tần Phượng Minh thấy vậy, vô cùng khó hiểu, hai người này đều là tu sĩ An Đông Quốc, sao lại đuổi giết lẫn nhau chứ? Ngay lúc Tần Phượng Minh đang bối rối, lão giả kia vẻ mặt đầy giận dữ, hận giọng nói:

"Ngụy Minh, ngươi dám thừa dịp lão phu không để ý, ra tay trước cướp lấy lệnh bài kia, lại còn đánh lén lão phu, thật đúng là lòng lang dạ sói, mau mau đưa lệnh bài ra đây, nếu không, lập tức cho ngươi mất mạng tại chỗ."

Tên đại hán sắc mặt âm trầm, nhãn châu đảo loạn, dường như đang suy tính đối sách, nghe lão giả nói vậy, cũng giận dữ quát lớn:

"Trương Phương, chúng ta kết giao mấy chục năm, ngươi còn mặt mũi nói ra lời này sao, rốt cuộc vừa rồi là ai ra tay trước? Nếu không phải ta có Long Lân Giáp hộ thể, thì ngay tại động phủ kia, Ngụy mỗ đã mất mạng dưới tay ngươi rồi. Không ngờ ngươi và ta kết giao nhiều năm như vậy, ngươi lại vì một tấm lệnh bài không tên này mà trở mặt với Ngụy mỗ. Được, ta sẽ hủy tấm lệnh bài này ngay, xem ngươi còn đoạt được cái gì."

Nói xong, đại hán lắc tay, một tấm lệnh bài cổ kính xuất hiện trong tay hắn. Chỉ thấy phù văn trên đó lấp lánh, dường như linh tính mười phần.

Tên đại hán cầm lệnh bài, làm bộ như muốn đập vào pháp bảo của chính mình trên không trung.

Lão giả thấy vậy, lập tức đại kinh, vội vàng nói: "Không được, ngươi có biết lai lịch thực sự của tấm lệnh bài này không?"

Tên đại hán thấy lão giả nói vậy, cũng từ từ thu tay đang giơ lên về, nhìn chằm chằm lão giả, trầm giọng hỏi: "Hừ, lai lịch? Lai lịch gì? Ngụy mỗ thấy nó cũng chẳng có gì mới lạ, trên đó đúng là linh lực đầy đủ, nhưng lại không hề có uy lực gì, chuyện này thì có lai lịch gì được chứ?"

"Vừa rồi trong động phủ đó, tòa cổ truyền tống trận kia, nếu lão phu đoán không lầm, hẳn là truyền tống trận thông ra bên ngoài, tấm lệnh bài này, chính là lệnh bài truyền tống mà cổ tu sĩ sử dụng khi truyền tống khoảng cách xa. Vật trân quý như vậy, sao có thể tùy tiện hủy hoại."

"Hừ, hóa ra tấm lệnh bài này có diệu dụng như vậy, hèn gì vừa thấy lệnh bài kia, ngươi đã ra tay đánh lén Ngụy mỗ. Hóa ra ngươi nhận ra tấm lệnh bài này. Nhưng mà, đã biết công dụng của nó rồi, Ngụy mỗ tự nhiên sẽ không hủy hoại nó, vừa rồi cũng chỉ là thử ngươi mà thôi."

Tên đại hán nghe xong lời của lão giả, sắc mặt nghiêm lại, ngạo nghễ nói.

Lão giả lúc này cũng hối hận không thôi, không ngờ kết giao mấy chục năm, tên Ngụy Minh này luôn tỏ ra thật thà, hóa ra nội tâm hắn cũng gian xảo vô cùng. Xem ra muốn có được lệnh bài, độ khó không hề nhỏ.

"Trương Phương, ngươi chặn Ngụy mỗ lại, lẽ nào thực sự muốn động thủ với Ngụy mỗ, phân định thắng thua sao? Thật sự động thủ, thắng bại khó mà nói trước, nói không chừng ngươi mất mạng dưới tay Ngụy mỗ cũng rất có khả năng."

Lão giả nghe những lời này, cũng vô cùng do dự, bọn họ kết giao mấy chục năm, thủ đoạn của mỗi người đều biết rất rõ, thật sự động thủ, ai thắng ai thua, đúng là chuyện khó nói.

Ngay lúc hai người đang giằng co không dưới, không biết kết thúc ra sao, một giọng nói từ phía xa bên trái truyền đến:

"Ha ha ha, không ngờ tới, nơi này còn có một truyền tống trận như vậy, đã có trận pháp này, thì tấm lệnh bài truyền tống kia, không cần hai người các ngươi tranh giành nữa, giao nó cho lão phu bảo quản là được rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:217
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.