Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 36950 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 259
Buổi Trao Đổi Nhỏ (Hạ)

❊ ❊ ❊

“Ha ha ha.”

“Xem ra sư đệ vẫn luôn bế quan, có một chuyện sư đệ chắc chắn không biết, đó là cách nơi này khoảng một vạn dặm có một nơi gọi là: Linh Thạch Cốc. Diện tích không lớn, chỉ rộng chừng hai ba nghìn dặm, nơi đó chính là một mỏ linh thạch cằn cỗi.”

“Sư huynh ta ở đó khoảng nửa năm mới thu thập được một nghìn năm trăm viên linh thạch này. Có rất nhiều đồng đạo cũng từng tới đó, chỉ cần sư đệ hỏi qua là biết chi tiết. Việc này không phải là bí mật gì.”

Nghe Tần Phượng Minh hỏi như vậy, Hồng sư huynh lập tức lộ vẻ mừng rỡ nói.

“Mỏ linh thạch?”

Tần Phượng Minh chưa từng nghe nói trong thượng cổ chiến trường còn có mỏ linh thạch, nếu thực sự có nơi này, chẳng lẽ không bị các tông môn lớn khống chế hay sao? Hắn không khỏi vô cùng kinh ngạc nhìn Hồng sư huynh, đoạn hỏi tiếp:

“Sư đệ ta không hề hay biết trong chiến trường còn có mỏ linh thạch, không biết có thể giải thích đôi chút cho sư đệ được không?”

“Nói là mỏ linh thạch, thực ra cũng không hẳn là mỏ, chỉ là trong đó có thể khai thác được chút linh thạch mà thôi. Tại Linh Thạch Cốc đó, chỉ cần đào sâu vài trượng là có thể tìm thấy linh thạch. Nhưng linh thạch ở đó rất phân tán, cho dù một tu sĩ đào không ngừng nghỉ, một ngày cũng không đào được mấy viên.”

Nghe Tần Phượng Minh tỏ ra rất hứng thú với Linh Thạch Cốc, Hồng sư huynh liền giải thích cặn kẽ.

Nghe xong giới thiệu, Tần Phượng Minh mới biết hóa ra nơi đó là một mỏ lộ thiên phân tán, lại vô cùng nghèo nàn, nhưng đối với những tu sĩ Tụ Khí kỳ này thì cũng có thể đến tìm kiếm một phen để bổ sung linh thạch tiêu hao. Còn đối với tu sĩ Trúc Cơ thì chẳng ai buồn đến đó đào bới làm gì.

Có mỏ linh thạch làm hậu thuẫn, Tần Phượng Minh đương nhiên rất vui mừng, bèn nói: “Hồng sư huynh, tiểu đệ ở đây còn một ít phù lục, phiền huynh đi tìm vài đồng đạo nói chuyện hợp ý, tiểu đệ muốn đổi tất cả lấy linh thạch. Nhưng huynh phải nói với họ, mỗi tấm hai mươi lăm viên linh thạch.”

Hồng sư huynh nghe Tần Phượng Minh nói vậy, lập tức sững sờ, sau đó lại mừng thầm, hóa ra vừa rồi mình đã chiếm được một món hời lớn, chỉ dùng một nghìn năm trăm linh thạch mà đổi được một trăm tấm phù lục. Nghĩ lại cũng phải, linh thạch còn có thể mạo hiểm đến Linh Thạch Cốc mà đào.

Nhưng người biết luyện chế phù lục lại vô cùng hiếm hoi. Đổi hai mươi lăm viên linh thạch một tấm, cũng là điều hợp tình hợp lý.

Nghĩ đến đây, Hồng sư huynh lập tức vui vẻ đáp một tiếng, xoay người đi mời những người quen biết. Đã nhận được lợi ích lớn như vậy, đương nhiên phải làm chút việc cho Tần Phượng Minh.

Nhìn Hồng sư huynh biến mất trong đám đông, Tần Phượng Minh không khỏi nở một nụ cười, thầm nghĩ: “Đã chiếm món hời của Tần mỗ, thì phải làm việc cho tại hạ.”

Chẳng bao lâu, từ những nơi đông đúc có mười mấy tu sĩ bước ra, Tần Phượng Minh quét mắt nhìn qua, thì ra đại đa số đều là đệ tử Lạc Hà Tông. Những người này tuy Tần Phượng Minh không biết tên, nhưng cũng có vài khuôn mặt thấy quen quen.

Một người trong đó đi đến gần Tần Phượng Minh, cười ha hả nói: “Quả nhiên là Tần sư đệ, vẫn luôn không thấy đệ, chắc là đang bế quan ở đâu đó rồi. Nghe nói sư đệ có dư phù lục muốn bán, không biết là thật hay giả đây?”

“Chư vị sư huynh, tiểu đệ ở đây quả thật có một ít phù lục muốn đổi lấy chút linh thạch, nhưng giá đổi của tiểu đệ hơi đắt, cần hai mươi lăm viên linh thạch một tấm.”

Tần Phượng Minh đương nhiên không khách khí nữa, trực tiếp chặn đứng đường lui của họ. Khỏi phải có kẻ dựa vào quan hệ để ép giá.

Mọi người nghe vậy đều hơi do dự, nhưng rất nhanh đã cảm thấy bình thường trở lại, sau đó liền vây lấy Tần Phượng Minh bắt đầu trao đổi.

Lúc này, lại có thêm nhiều tu sĩ lục tục bước ra khỏi đám đông, đi tới chỗ Tần Phượng Minh. Chẳng bao lâu, cả buổi trao đổi đều sôi sục. Ai cũng biết có một vị tu sĩ đang đổi phù lục trung giai ở gần đó.

Trong chớp mắt, đông đảo tu sĩ lập tức thu dọn quầy hàng, bất kể là tu sĩ tông môn khác hay hơn hai mươi tán tu đều chen chúc về phía Tần Phượng Minh. Hiện trường thế mà trở nên hơi hỗn loạn.

Tuy đều nghe nói giá hai mươi lăm viên linh thạch là hơi cao, nhưng đây là thượng cổ chiến trường, vốn dĩ không có phường thị để bổ sung phù lục. Dù có dược thảo trân quý cũng chẳng biết đổi ở đâu.

Thấy cảnh tượng có chút mất kiểm soát, Tần Phượng Minh lập tức tách đám đông ra, thân hình vọt lên, lơ lửng trên không trung. Sau đó hắn cao giọng nói:

“Chư vị đạo hữu, mọi người đừng chen lấn, tiểu đệ ở đây có sáu nghìn tấm phù lục trung giai, từ bây giờ, mỗi người tối đa chỉ được đổi hai mươi tấm, không ai được đổi nhiều hơn, xin mọi người chuẩn bị sẵn năm trăm linh thạch. Lần lượt đến chỗ tiểu đệ trao đổi.”

Nói xong câu này, cảnh hỗn loạn lập tức dừng lại. Thế là từng người bay đến trước mặt Tần Phượng Minh, theo như lời hắn nói, mỗi người hai mươi tấm, bắt đầu trao đổi.

Chỉ khoảng nửa canh giờ, về cơ bản các tu sĩ muốn đổi phù lục đều đã cầm được trên tay. Tần Phượng Minh liếc mắt nhìn vào trữ vật giới chỉ, thấy còn thừa mấy trăm tấm chưa đổi hết, bèn cao giọng nói tiếp:

“Chư vị đồng đạo, Tần mỗ ở đây còn bảy trăm tấm phù lục trung giai, nếu vị nào còn muốn đổi thì có thể đến chỗ Tần mỗ, nhưng lần này cần ba mươi linh thạch mỗi tấm.”

Nghe Tần Phượng Minh vẫn còn phù lục, nhiều tu sĩ lập tức lộ vẻ kinh hỉ, nhưng mỗi tấm lại tăng lên ba mươi linh thạch, phần lớn mọi người đều khựng lại. Phù lục tuy tốt, nhưng muốn đào được linh thạch cũng chẳng dễ dàng gì.

Nhưng vẫn có tu sĩ tiến đến trước mặt Tần Phượng Minh để đổi thêm. Lúc này, trong trữ vật giới chỉ của Tần Phượng Minh đã có hơn mười vạn viên linh thạch, nghĩ lại, nếu ấp nở toàn bộ trùng noãn thì chắc chắn là đủ rồi. Tuy nhiên, hắn vẫn muốn càng nhiều càng tốt.

Hắn luôn cảm thấy năm quả thú noãn kia cũng có thể ấp nở bằng phương thức này. Nhưng thể tích thú noãn đó lớn gấp trăm lần trùng noãn, số chất lỏng thần bí cần dùng chắc chắn sẽ nhiều hơn. Điều này đòi hỏi hắn phải chuẩn bị nhiều hơn mới được.

Một canh giờ sau, Tần Phượng Minh cuối cùng cũng đã đổi hết tất cả phù lục.

Tuy lúc ban đầu mọi người thấy giá phù lục tăng lên đều không muốn đổi nữa, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ một chuyện, vẫn có nhiều tu sĩ đến chỗ Tần Phượng Minh đổi thêm vài tấm.

Đó là những tấm phù lục này có lẽ là phù lục cuối cùng mà họ có thể sử dụng trong mấy chục năm tới, sau này tuyệt đối sẽ không còn tu sĩ nào như tiểu tu trước mặt này, lấy ra nhiều phù lục như vậy để trao đổi nữa.

Lúc này, Tần Phượng Minh đang trò chuyện cùng vài đệ tử Lạc Hà Tông.

“Tần sư đệ, đệ còn chưa biết sao, Phong Khải sư huynh đã Trúc Cơ thành công, hiện đang bế quan củng cố cảnh giới...”

Một đồng môn từng cùng Tần Phượng Minh đến Huyết Luyện Môn tham gia cuộc tranh đoạt mỏ quặng lên tiếng.

“Ồ, Phong Khải sư huynh đã Trúc Cơ rồi sao, thật đáng chúc mừng. Không biết Lạc Hà Tông ta còn ai Trúc Cơ nữa không?”

“Còn có Ngụy sư huynh, Vương sư huynh và Lý sư huynh, nhưng họ không ở khu vực Hắc Thủy Hàn Đàm này, chúng ta cũng chỉ nghe các đồng đạo khác nhắc đến, không biết là thật hay giả.”

Tần Phượng Minh không hề hứng thú với việc ai Trúc Cơ thành công, chỉ tùy miệng đáp lại cho có lệ. Thấy mọi người ai nấy đều lộ vẻ ngưỡng mộ, hắn không khỏi cười ha ha:

“Chư vị cũng đừng nản lòng, chỉ cần nỗ lực tu luyện, biết đâu người Trúc Cơ thành công tiếp theo chính là chư vị.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:217
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.