Đây là một bãi tập đối kháng mô phỏng toàn ảnh, sử dụng công nghệ trình chiếu toàn ảnh tân tiến nhất để tạo ra các địa hình chiến đấu khác nhau. Công nghệ này tuy chưa đạt đến giai đoạn hoàn thiện tuyệt đối, nhưng việc mô phỏng khung cảnh chiến đấu dưới dạng 3D thì hoàn toàn không thành vấn đề. Trên thực tế, loại kỹ thuật này đã sớm được áp dụng trong quân sự, binh lính của nhiều quốc gia đều đang sử dụng mô hình huấn luyện này.
Đứng trong bãi tập đối kháng toàn ảnh, Tiêu Viện Triều khẽ nheo mắt. Hắn nhìn thấy hình chiếu của Triệu Tử Dương, hai tay cầm quân đao, đứng cách mình hai mươi mét.
"Chúng ta không có kiểu tấn công song song hoàn hảo, nhưng có thể tạo ra mô thức tấn công đó." Tiếng của Pandora vang lên từ loa phóng thanh.
Trên thế giới này hầu như chẳng có ai theo đuổi kiểu tấn công song song hoàn hảo, đó không chỉ là sự cố chấp, mà là một xu hướng biến thái, tuyệt đối là thứ chỉ những kẻ có vấn đề tâm lý nghiêm trọng mới sở hữu. Chứng ám ảnh cưỡng chế, thứ chứng ám ảnh không cách nào chữa trị, dù ở bất cứ đâu hay bất cứ lúc nào cũng luôn tìm kiếm sự song song.
Người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế này rất nhiều, nhưng người mắc chứng này trong chiến đấu thì hầu như không có. Bởi vì chiến đấu sinh tử không bao giờ cân nhắc đến sự hoàn hảo, điều duy nhất họ cân nhắc là làm sao để giết chết đối phương.
"Chúng ta đã mô phỏng hàng trăm kiểu tấn công song song, tuy cá nhân tôi cho rằng kiểu tấn công này cực kỳ không đáng, nhưng Phán Quyết đã dùng được, vậy chứng tỏ hắn có thể dùng đến mức xuất quỷ nhập thần. Chúng ta không lấy được cách thức tấn công của hắn, nên chỉ có thể mô phỏng, mô phỏng qua mọi góc độ." Pandora từ loa tiếp tục nói: "Mô phỏng không gây sát thương, nên không thể kích phát tiềm năng của cậu. Việc cậu cần làm là làm quen với tất cả các mô phỏng tấn công, và học cách né tránh cùng phòng ngự. Đối mặt với loại đối thủ này, điều cậu làm được chỉ là bảo đảm bản thân không bị đối phương gây thương tổn. Chỉ khi đứng vững đến cuối cùng, mới có khả năng phản sát. Được rồi, bắt đầu đi, đó là tất cả những gì cậu cần làm."
Ngay khoảnh khắc tiếng bắt đầu vang lên, hình chiếu toàn ảnh của Triệu Tử Dương giả lập lập tức lao đến, tốc độ nhanh như tia chớp, trong nháy mắt đã áp sát trước mặt Tiêu Viện Triều, vung song đao giả lập chém mạnh lên người hắn.
"Đinh!" Một tiếng chuông trầm đục đột ngột vang lên, báo hiệu sự tử vong của Tiêu Viện Triều. Hình chiếu toàn ảnh Triệu Tử Dương biến mất tại chỗ, rồi xuất hiện lại ở vị trí cách đó hai mươi mét.
"Tốc độ nhanh quá!" Tiêu Viện Triều nhíu mày nói.
Tốc độ của Triệu Tử Dương giả lập nhanh hơn Pandora rất nhiều, hoàn toàn không thể thực hiện bất kỳ động tác né tránh hay đỡ đòn nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn quân đao của đối phương cắt lên cơ thể mình. Đây là giả lập, nếu là thực chiến, Tiêu Viện Triều thậm chí không kịp phản ứng đã bị hạ gục rồi.
"Tốc độ của Phán Quyết còn nhanh hơn tôi, bởi vì hắn là kẻ mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, bởi vì thứ hắn theo đuổi chính là mỹ học bạo lực song song hoàn hảo." Giọng Triệu Tử Dương truyền tới, bảo Tiêu Viện Triều: "Khi tốc độ đạt đến một mức độ nhất định, những thứ khác đều có thể bỏ qua. Cho dù cậu biết rõ kẻ giỏi về tốc độ thường có cơ thể khá yếu ớt, thậm chí một quyền là có thể đánh chết. Nhưng tiền đề là cậu phải né được tốc độ của hắn, cậu phải tung ra được đòn chí mạng cho hắn."
Đây là một vấn đề nông cạn và dễ hiểu nhất. Trong võ thuật đối kháng đặc thù của Trung Quốc,giảng cứu chính là "duy khoái bất phá" (chỉ có nhanh mới không thể bị phá giải). Cơ thể Lý Tiểu Long rất mạnh mẽ sao? Không, cơ thể anh ta so với các võ sĩ quyền anh Âu Mỹ quá yếu ớt, gần như không chịu nổi một đòn. Nếu ở trên võ đài mà trúng một cú đấm nặng, có lẽ sẽ chết ngay trên võ đài.
Nhưng vấn đề là có ai đánh trúng được anh ta không? Khi nắm đấm của bạn chỉ mới đưa ra được một nửa, nắm đấm của anh ta đã đánh vào mặt bạn rồi; khi chân phải của bạn vừa mới nhấc lên, chân quét của anh ta đã quất vào sườn bạn. Đối với Lý Tiểu Long mà nói, cơ bắp toàn thân anh ta tuyệt đối không phải để chịu đòn, mà là để khiến quyền cước của bản thân trở nên nhanh hơn, kiểm soát tốt hơn.
"Tốc độ cậu vừa thấy mới là tốc độ thật sự của sếp," Pandora lạnh lùng nói: "Hơn nữa đó là tốc độ nhanh nhất thời kỳ đỉnh cao của sếp. Nếu cậu có thể trụ vững dưới tốc độ này thì mới có cơ hội, nếu không thể trụ được dưới tốc độ này, vậy khi đối mặt với Phán Quyết, cậu chỉ có con đường chết."
Nghe những lời này, Tiêu Viện Triều không khỏi tặc lưỡi. Hắn thật sự không biết tốc độ của Triệu Tử Dương có thể nhanh đến mức như quỷ mị, mà tốc độ của Phán Quyết còn nhanh hơn! Nói thật, hắn căn bản không chống đỡ nổi tốc độ này của Triệu Tử Dương, nếu đối mặt với Phán Quyết thì lại càng không có lấy một phần mười nắm chắc. Trước đó hắn còn nghĩ cách giết chết Phán Quyết, nhưng giờ thì căn bản không dám nghĩ tới nữa.
"Làm lại." Pandora lên tiếng.
Bóng người lóe lên, Triệu Tử Dương giả lập lại lao đến trước mặt Tiêu Viện Triều, sau đó giống như ánh sáng vừa lóe lên, đột ngột vụt sang phía bên trái của hắn, hoàn thành một đường cắt nữa. Ngay sau đó, Triệu Tử Dương giả lập lướt nhanh qua phía sau lưng Tiêu Viện Triều, lại một đao lướt tới phía bên phải của hắn, một lần nữa cắt chính xác, đạt đến kiểu tấn công song song hoàn hảo tuyệt đối.
"Đinh!" Âm thanh tử vong lại vang lên, Triệu Tử Dương giả lập biến mất lần nữa, lại xuất hiện ở trước mặt Tiêu Viện Triều. Vẫn là vị trí đó, vẫn là tư thế cầm đao đó, không mảy may thay đổi.
"Đồ ngốc! Né đi!" Pandora không chút do dự mắng Tiêu Viện Triều, không hề nể mặt hắn chút nào.
Bị mắng, Tiêu Viện Triều không còn lời nào để nói, không phải hắn không muốn né, mà là căn bản không thể né được. Tuy chỉ là một hình chiếu ảo, nhưng tốc độ đó mang theo sự áp đảo tuyệt đối, khiến hắn không còn sức lực để tiếp tục.
Làm lại, lại chết; tiếp tục làm, tiếp tục chết...
Chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi, Tiêu Viện Triều cũng chẳng biết mình rốt cuộc đã chết bao nhiêu lần, vậy mà ngay cả một lần né tránh thành công cũng không có. Tuyến đường tấn công thay đổi liên tục khiến hắn không sao tránh khỏi, chỉ có thể bị động chịu đòn, bị giết.
Bữa trưa được ăn trong trạng thái cực kỳ uất ức, Tiêu Viện Triều cúi gằm mặt, vẻ mặt chán nản. Hắn từng tưởng rằng thực lực hiện tại của mình đã đủ mạnh mẽ, nhưng không ngờ căn bản là không được, còn kém xa lắm.
Đứng trên đỉnh thế giới? Ha ha, thế giới này rốt cuộc có ai có thể đứng trên đỉnh thế giới? Thưa thớt chẳng được mấy người, thật sự là hiếm hoi vô cùng. Có lẽ A có thể, có lẽ Triệu Tử Dương có thể... hoặc giả cả bọn họ đều không thể.
"Bao nhiêu năm qua, hôm nay tôi mới cảm thấy vô cùng thất bại." Tiêu Viện Triều nhìn Triệu Tử Dương cười khổ: "Thật không biết khi nào tôi mới có thể giống như anh, đứng trên đỉnh cao nhất của nóc nhà thế giới."
"Nóc nhà thế giới? Đỉnh cao?" Triệu Tử Dương vẻ mặt kinh ngạc nói: "Sao cậu lại có suy nghĩ này? Kẻ mạnh thực sự không nên có suy nghĩ và ý niệm này, bởi vì nó không đúng, hoàn toàn sai lầm!"
"Sai lầm?"
"Đúng vậy, sai lầm. Kẻ mạnh thực sự chưa bao giờ tự cho mình là đỉnh cao, tất cả những đỉnh cao đều là lừa dối. Cái gọi là văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị cũng đều là lừa dối cả, nhất là trong thời đại vũ khí nóng này." Triệu Tử Dương đột nhiên cười: "Cậu thấy thế nào mới là đỉnh cao? Tôi? A? Thư Kích Phong Bạo thì sao?"
Tiêu Viện Triều ngẩn người, đột nhiên không biết nói gì cho phải.