Binh Giả Vi Vương

Lượt đọc: 1840 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1118
Vong Ơn Bội Nghĩa

❊ ❊ ❊

Tạm thời không bàn tới Tiêu Hồng Quân vô sỉ hay không, ít nhất ông ta nói là sự thật. Lão Quỷ Đoàn của họ sẽ không làm chuyện như thế này, tuy có chút phô trương khi lôi con trai Tiêu Viện Triều ra, nhưng lúc này lôi Tiêu Viện Triều ra tuyệt đối rất hiệu quả. Ngay lập tức chặn đứng miệng các dũng sĩ Khang Ba dưới trướng Lý Hiển, khiến chủ đề này không tiếp tục nữa, đồng thời cũng cho Lý Hiển một cơ hội xuống đài, cơ hội để lên tiếng.

Nhìn qua thì vô sỉ thô lỗ, nhưng Tiêu Hồng Quân đích xác là người thô trong có tinh, biết rõ trong tình huống này bất kỳ sự phản bác nào cũng vô dụng, chỉ có cách tạm thời ngăn chặn chủ đề này. Nếu như còn tiếp tục nói nữa, sợ là thật sự sẽ leo thang trong sự nghi kỵ.

Khang Ba hoàn toàn rơi vào trong khủng hoảng, các võ sĩ Khang Ba bản địa nghi kỵ Lão Quỷ Đoàn trăm bề, chỉ là không có chứng cứ mà thôi. Với tư cách là Lý Hiển, lại trở nên khó xử hơn nhiều. Bản thân tính cách của ông không phải kiểu cường thế, điều có thể làm chính là nỗ lực điều hòa quan hệ hai bên. Đương nhiên, ông tin tưởng Lão Quỷ Đoàn, tin tưởng vô cùng. Dù sao mỗi một người trong Lão Quỷ Đoàn đều không phải là loại người làm chuyện như thế này, kẻ mạnh không thèm làm.

Đồng thời Lý Hiển cũng tin tưởng các võ sĩ Khang Ba, những người này đều là từng bước một đi theo sự dẫn dắt của ông tới tận bây giờ. Tất cả võ sĩ Khang Ba đều là những con đại bàng trên cao nguyên, họ quang minh lỗi lạc, đường đường chính chính, tuyệt đối sẽ không làm chuyện tiểu nhân, kẻ mạnh không thèm làm.

Lý Hiển bị kẹp ở giữa, tiến thoái lưỡng nan.

Khi nội bộ Khang Ba nảy sinh nghi kỵ, khi Lý Hiển tiến thoái lưỡng nan, tướng quân Buckley dưới núi thì khuôn mặt tràn đầy ý cười. Ông ta rất hài lòng với vấn đề xuất hiện trong nội bộ Khang Ba, tuy không nhìn thấy, nhưng đã có thể tưởng tượng ra sẽ xảy ra chuyện gì.

"Làm rất tốt." Tướng quân Buckley gửi lời tán thưởng tới bóng đen trong lều.

"Đây là điều tôi nên làm, tướng quân." Cái bóng phát ra giọng nói bình tĩnh.

"Rất tốt, Tài Quyết, ngươi trưởng thành hơn số 3 quá nhiều quá nhiều, ngươi làm việc, ta rất yên tâm." Tướng quân Buckley vươn vai một cái thật mạnh, nhìn con đường núi ngoài lều nói: "Nhưng chúng ta không thể lơi lỏng, bởi vì còn khâu cuối cùng. Chuẩn bị xong chưa? Ta nghĩ ngươi đã chuẩn bị xong rồi!"

Cái bóng không nói gì, hắn luôn luôn chuẩn bị, bất cứ lúc nào cũng là trạng thái đã sẵn sàng.

Ngày thứ hai, Khang Ba không xuất hiện thi thể nữa, ngày thứ ba cũng không xuất hiện thi thể, ngày thứ tư vẫn không xuất hiện thi thể. Nhưng tranh chấp giữa võ sĩ Khang Ba và Lão Quỷ Đoàn lại ngày càng kịch liệt, ngay cả Lý Hiển cũng sắp không đè nén nổi nữa.

Không chết người, còn khiến người ta chịu đựng sự dày vò nhiều hơn cả chết người.

Sự nghi kỵ đã như nước với lửa, các võ sĩ Khang Ba liên kết với nhau muốn thực thi việc trục xuất Lão Quỷ Đoàn. Họ khẳng định sự đến của Lão Quỷ Đoàn đã phá vỡ sự an ổn của họ, cho rằng mấy ngày nay không chết người, hoàn toàn là vì hôm đó đã nói ra sự nghi ngờ, khiến Lão Quỷ Đoàn sinh ra kiêng dè. Mà những kẻ liên kết muốn trục xuất Lão Quỷ Đoàn hầu như đều là lớp trẻ, họ nhiệt huyết, họ dám nói thẳng.

Ngược lại những lão nhân của Khang Ba cơ bản đều giữ im lặng, không nguyện ý nói bất kỳ câu nào, chỉ bình tĩnh quan sát cuộc xung đột này, thậm chí có người nên làm gì thì làm nấy, dường như mọi chuyện đều không liên quan đến họ.

Thánh điện Khang Ba không thiếu những người sáng suốt, đương nhiên có thể nhìn thấu tất cả, nhưng họ không chịu nói, cũng không nguyện ý nói.

"Xin hãy trục xuất Lão Quỷ Đoàn khỏi Khang Ba!"

"Xin hãy trục xuất!"

"..."

Tiếng thỉnh cầu gần như vang lên đồng loạt, rất nhiều võ sĩ Khang Ba yêu cầu Lý Hiển trục xuất Lão Quỷ Đoàn khỏi Thánh điện Khang Ba, không cho phép họ tiếp tục ở lại đây.

Đối mặt với tình huống này, sắc mặt Lý Hiển trở nên vô cùng khó coi, trong mắt đầy vẻ nóng nảy. Ông rất rõ ràng mình không đè nén nổi nữa, nếu nhiều người như vậy muốn phản kháng, thật sự không còn bất kỳ cách nào.

"Về trước đi." Lý Hiển phát ra giọng nói bất lực, phất phất tay với các võ sĩ Khang Ba đang thỉnh cầu: "Chuyện này ta sẽ giải quyết, các ngươi về trước đi. Đừng làm ra chuyện quá giới hạn, nếu không... ai làm chuyện quá giới hạn, kẻ đó là người đầu tiên bị trục xuất!"

Lý Hiển vốn biết không thể nào là do Lão Quỷ Đoàn ám sát, lúc này cũng chỉ có thể dùng phương pháp trì hoãn này. May thay, vị thôn trưởng này của ông dù làm thế nào đi nữa, uy tín vẫn ở trên cao. Cho dù ông đã mất đi uy tín, những lời nói ra vẫn có hiệu quả. Bởi vì những võ sĩ này đều là những con đại bàng cao nguyên kiêu hãnh, tất yếu sẽ chịu trách nhiệm với lời thề mà mình lập ra khi tiến vào Khang Ba.

Nói xong, Lý Hiển lập tức xoay người đi về phía Bát Giác Tháp ở phía sau thôn.

Trong Bát Giác Tháp, bốn vị võ sĩ già đức cao vọng trọng nhất Khang Ba khoanh chân ngồi đó, dường như chuyên môn đợi sự xuất hiện của Lý Hiển. Sắc mặt họ an tường bình tĩnh, trên mặt toàn là sự bình thản, hòa ái đến mức khiến người ta nghi ngờ là những ông lão nhà hàng xóm. Nhưng họ lại là những tồn tại có bối phận cao nhất toàn bộ Khang Ba, bình thường không nói lời nào, thời điểm mấu chốt mới bước vào Bát Giác Tháp.

Lý Hiển bước vào hành một lễ võ sĩ với bốn vị lão nhân, bốn vị lão nhân cũng ngồi đó dùng lễ võ sĩ đáp lại.

"Lão Quỷ Đoàn phải bị trục xuất." Một võ sĩ già nói thẳng thừng câu này với Lý Hiển.

"Tại sao?" Lý Hiển nhíu chặt mày, rất khó hiểu nói: "Lão Quỷ Đoàn không phải hung thủ ám sát, bọn họ không thể nào làm ra chuyện như thế này!"

"Bởi vì Khang Ba." Một võ sĩ già khác nhìn chằm chằm vào mắt Lý Hiển, khẽ nói: "Khang Ba là tự do, mỗi một người Khang Ba đều là đại bàng bay lượn tự do trên cao nguyên. Hàng trăm năm nay, Khang Ba chưa bao giờ thỏa hiệp với bất kỳ thế lực nào, chưa bao giờ có bất kỳ liên hệ gì với bất kỳ tổ chức hay quốc gia nào. Bởi vì Khang Ba là tự do, linh hồn kiệt ngạo kiêu hãnh bắt buộc phải do tự do chống đỡ."

"Tự do?" Lý Hiển nhíu mày chặt hơn.

"Chúng ta đều biết người ám sát không phải bất kỳ ai trong Lão Quỷ Đoàn, nhưng bọn họ bắt buộc phải bị trục xuất. Khi bọn họ bị trục xuất rồi, chúng ta mới có thể cắt đứt tất cả quan hệ với Trung phương."

"Nhưng chúng ta từng chịu ân tình của họ, chúng ta không thể... vong ơn bội nghĩa a! Dưới núi chính là người của Chu Khả Phu, nếu bây giờ trục xuất họ, sợ là tất cả mọi người đều phải chết!" Gân xanh trên trán Lý Hiển nổi lên, trong mắt đầy vẻ nôn nóng.

"Tự do!"

"Linh hồn của Khang Ba!"

"Ta không đồng ý!" Lý Hiển đột ngột ưỡn thẳng người, nghiến răng ken két cao giọng nói: "Nếu Khang Ba vong ơn bội nghĩa, vậy tự do còn có ý nghĩa gì? Nếu tới đây chỉ để nói những điều này, vậy thì đừng trách Lý Hiển không tôn trọng các vị sư thúc sư bá. Ta mới là người lãnh đạo Khang Ba, tất cả mọi thứ đều do ta quyết định! Hừ!"

Lý Hiển vung tay áo một cái thật mạnh, xoay người đi ra khỏi Bát Giác Tháp.

Đứng trên bờ ruộng tựa như thế ngoại đào viên, Lý Hiển hít một hơi thật dài, trong mắt đầy vẻ bất đắc dĩ. Ông không biết làm sao mới có thể khiến những lão nhân cổ hủ kia hiểu rõ sự khác biệt của thời đại, Khang Ba bây giờ sớm đã không thể đứng ngoài cuộc được nữa. Trước kia không ai có thể chinh phục Thánh điện Khang Ba, nhưng bây giờ chỉ cần một quả tên lửa là được!

Làm sao thuyết phục những người đó, Lý Hiển vẫn chưa nghĩ thông. Nhưng cuối cùng vẫn thành công trì hoãn được một ngày, ông hy vọng sự chi viện của Trung phương có thể đến nhanh hơn một chút, giải quyết mối nguy cấp trước mắt ở đây.

Sáng sớm ngày hôm sau, Thánh điện Khang Ba lại xuất hiện một thi thể, mà thi thể này chính là... Lãnh đạo Khang Ba, Lý Hiển!

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.