"Trường học vẫn không thay đổi gì mấy, ha ha." Hứa Di Băng cùng Tiêu Viện Triều tản bộ trên con đường nhỏ rợp bóng cây trong trường, cảm khái nói: "Lúc đó tôi căn bản không biết con đường này, giờ lại muốn đi hết mọi ngóc ngách trong trường, đây là cái kiểu gì vậy?"
Nghe thấy câu này, Tiêu Viện Triều cười đáp: "Càng lớn càng muốn nhỏ lại, càng nhỏ lại càng muốn lớn lên, ai cũng thế cả thôi. Biết càng nhiều càng không vui, biết càng ít, càng không có gánh nặng."
"Đại khái là vậy đi..." Hứa Di Băng cảm thán, đột nhiên mắt sáng lên, chỉ về phía trước nói: "Câu lạc bộ Taekwondo!"
Phía trước là một tòa nhà, nơi hội tụ đủ loại câu lạc bộ của học viện, ví dụ như câu lạc bộ Taekwondo, câu lạc bộ Cờ vây, câu lạc bộ Khiêu vũ vân vân.
Câu lạc bộ Taekwondo hiện nay đã hình thành một kiểu xâm lấn văn hóa.
Thời trang Hàn Quốc chiếm lĩnh dòng chủ lưu của giới trẻ, ngôi sao Hàn Quốc trở thành đối tượng theo đuổi chủ đạo của giới trẻ, các loại yếu tố thời thượng của Hàn Quốc tràn ngập khắp đất nước Trung Quốc... Rốt cuộc đây là sự bùng nổ văn hóa hay là xâm lấn văn hóa? Có lẽ chỉ có thể "nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí" mà thôi.
Ngoài ra còn một điểm nữa, cái tên dở hơi trong vòng nửa năm đập xe anh sáu lần chính là người của câu lạc bộ Taekwondo, hình như hôm qua còn nhận lời một vụ cá cược.
Lúc đó chỉ thuận miệng đồng ý thôi, vì tên dở hơi kia khiến Tiêu Viện Triều rất khó chịu, khoảnh khắc đó, anh thực sự muốn san bằng câu lạc bộ Taekwondo. Nhưng sau đó nghĩ lại thì hoàn toàn không cần thiết, dù sao anh cũng không còn là chàng trai trẻ khí thế hừng hực như tám năm trước nữa.
"Anh không thích sao?" Hứa Di Băng dường như cảm nhận được sự không tình nguyện của Tiêu Viện Triều.
"Cũng được mà, chỉ là..." Tiêu Viện Triều nghĩ một chút rồi nói: "Thôi bỏ đi, hôm nay tôi sẽ san bằng câu lạc bộ Taekwondo."
"San bằng câu lạc bộ Taekwondo?" Hứa Di Băng mở to mắt, vẻ mặt phấn khích reo lên: "Được đấy, san bằng họ đi, san bằng họ đi!"
Tiêu Viện Triều nhìn Hứa Di Băng đầy kinh ngạc, hoàn toàn không biết cô gái đã trưởng thành này rốt cuộc đang nghĩ gì.
"Thật ra lúc đó gia nhập câu lạc bộ Taekwondo chỉ vì bộ võ phục màu trắng đó thôi, từ sâu trong lòng, tôi vẫn thích võ thuật truyền thống hơn, ha ha ha..." Hứa Di Băng giải thích.
Tiêu Viện Triều cười gật đầu, cùng Hứa Di Băng đi tới trước câu lạc bộ Taekwondo, đứng trước đám người mặc đồ rất bảnh bao, hoàn toàn có thể trở thành phong cảnh của trường kia.
"Taekwondo là môn vật lộn tốt nhất trên thế giới, không có cái thứ hai!" Một sinh viên mặc võ phục trắng, thắt đai đen nói lớn với hàng chục học viên bằng thứ tiếng phổ thông không mấy thuần thục: "Taekwondo vừa là một môn võ vật lộn truyền thống có thể rèn luyện thân thể, vừa có thể phòng thân tự vệ, hơn nữa còn là một môn thể thao hiện đại mới nổi kết hợp giữa rèn luyện sức khỏe, thi đấu và giải trí, hội tụ cơ học, binh học, triết học, y học và đạo đức học... Trong các cuộc đấu hiện nay, Taekwondo đã trở thành dòng chủ lưu của vật lộn châu Á, và thay thế võ thuật Trung Quốc các người, trở thành lưu phái lớn nhất. Có lẽ có rất nhiều người không muốn thừa nhận sự hình thành dòng chủ lưu của Taekwondo Hàn Quốc chúng tôi, nhưng đây là sự thật không thể chối cãi, các người nên cảm thấy kiêu ngạo và tự hào vì được học Taekwondo chính thống nhất..."
Đây là một du học sinh Hàn Quốc, đứng trước mặt tất cả học viên dùng một vẻ ngạo nghễ tuyệt đối để nói về môn Taekwondo của họ. Như thể Taekwondo đã trở thành môn vật lộn mạnh nhất thế giới...
"Taekwondo, lưu phái vật lộn mạnh nhất thế giới, không có cái thứ hai!"
Vừa rồi chỉ là cảm giác, lúc này Tiêu Viện Triều nghe rõ mồn một nam sinh Hàn Quốc này đang huênh hoang tâng bốc Taekwondo lên thành lưu phái vật lộn mạnh nhất thế giới, mà còn khẳng định không có cái thứ hai.
Thế mà đám học viên kia lại tin là thật, trong mắt từng người đều lộ ra ánh sáng nóng bỏng.
"Tôi cực lực ủng hộ anh san bằng câu lạc bộ Taekwondo!" Hứa Di Băng nói với Tiêu Viện Triều đầy kiên định.
"Ha ha ha..." Tiêu Viện Triều cười lớn.
Nam du học sinh Hàn Quốc đang giảng bài nghe thấy tiếng cười của Tiêu Viện Triều, trên mặt lập tức lộ ra vẻ bất mãn nồng đậm.
"Này, cậu cười cái gì, chẳng lẽ không biết tôi đang..."
"Cậu đang làm cái gì thế?" Tiêu Viện Triều bước lên phía trước một bước lớn, cười nói với du học sinh Hàn Quốc này: "Theo tôi được biết, trước năm 1955 căn bản không có từ Taekwondo, đây là do tướng quân Thôi Hồng Hi của Hàn Quốc đặt tên sau năm 1955. Tổng cộng phát triển chưa đầy năm mươi năm, mà cũng dám tự xưng là đệ nhất vật lộn thế giới? Cũng dám thay thế võ thuật truyền thống Trung Quốc chúng tôi? Nếu chuyện này không đáng cười, thì còn chuyện gì có thể khiến người ta cười lớn được đây? Ha ha ha ha..."
Tiêu Viện Triều tiếp tục cười lớn, mặt đầy vẻ khinh bỉ. Anh coi thường Taekwondo, vì Taekwondo trong mắt anh chẳng là cái gì cả. Tuy Taekwondo phát triển vô cùng thần tốc, nhưng có một điểm, so với các lưu phái vật lộn có lịch sử lâu đời, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ sơ sinh.
Trong quá trình huấn luyện chiến đấu của bộ đội đặc chủng loại A, căn bản không có bóng dáng của Taekwondo. Một số học viên huấn luyện Taekwondo, cuối cùng cũng từ bỏ, vì Taekwondo quá phổ biến, thật sự quá yếu.
Chiến đấu không hạn chế, Muay Thái, Nhu thuật Brazil, Vịnh Xuân Quyền, bốn loại này mới là những lưu phái vật lộn đặt trên bàn làm việc của bộ đội đặc chủng loại A. Đa số học viên chọn chiến đấu không hạn chế, số ít chọn Muay Thái, số ít hơn nữa chọn Nhu thuật và Vịnh Xuân Quyền.
Ví dụ như Đô Bảo Bảo chọn chính là Nhu thuật Brazil, Tôn Hổ Hùng là truyền nhân Vịnh Xuân tất nhiên chọn Vịnh Xuân Quyền.
Những lưu phái vật lộn thực sự lợi hại vĩnh viễn sẽ không lan tràn khắp toàn cầu, vì muốn học tốt học tinh thông, thật sự quá khó, quá khó.
Taekwondo không khó, hơn nữa còn rất bảnh, rất ngầu.
"Mày đến để đập quán à?" Du học sinh Hàn Quốc đi tới trước mặt Tiêu Viện Triều, khoanh tay nhìn chằm chằm anh.
Đáng tiếc, ánh mắt của Tiêu Viện Triều căn bản không đặt trên người du học sinh này, mà đang tìm kiếm thằng nhóc ngốc nghếch đập xe anh trong đám học viên.
Tìm thấy rồi! Đứng trong hàng ngũ học viên, Hồ Binh nhìn chằm chằm Tiêu Viện Triều, trên mặt lộ ra nụ cười hả hê: Đắc tội với hội trưởng rồi, mày chết chắc rồi, ha ha!
Tiêu Viện Triều cười với Hồ Binh, giơ một ngón tay về phía du học sinh Hàn Quốc nói: "Thằng nhóc Hàn Xẻng, hôm nay tôi muốn cho cậu biết thế nào là trời cao đất dày, cho cậu biết thế nào là ếch ngồi đáy giếng! Đúng rồi, Tết Đoan Ngọ rốt cuộc là của Hàn Quốc hay của Trung Quốc?"
"Tất nhiên là của Đại Hàn chúng tôi rồi!" Du học sinh Hàn Quốc nói lớn, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
Dứt lời, một mảnh xôn xao, bao gồm cả các học viên của câu lạc bộ Taekwondo.
"Được thôi..." Tiêu Viện Triều vỗ tay nói: "Hôm nay tôi sẽ cho cậu biết Tết Đoan Ngọ là của Trung Quốc."
Nói xong, Tiêu Viện Triều nhanh nhẹn rút ra một khẩu Desert Eagle, dí vào đầu du học sinh Hàn Quốc: "Cho cậu ba giây để đổi giọng, để tôi nghe thấy Tết Đoan Ngọ là của Trung Quốc, Hàn Quốc là kẻ trộm."
Tất cả mọi người đều sững sờ, trong mắt hiện lên một nỗi sợ hãi tột cùng: Đây là súng, là súng đấy!!!