Nhạc Tử Long đang kiểm tra mức độ vận dụng sức mạnh đại địa của Tiêu Viện Triều, không ngừng chỉ ra những khiếm khuyết. Cũng giống như những lời dạy bảo trước đây, chỉ là đổi một địa điểm, đổi một nơi vốn không nên diễn ra việc học tập và dạy bảo này.
"Phù phù phù..."
Qua một hồi tập luyện, Tiêu Viện Triều thở hổn hển, mặt đỏ gay, trông vô cùng mệt mỏi.
Nhìn thấy dáng vẻ của đồ đệ, Nhạc Tử Long lập tức bước tới, nắm chặt cổ tay Tiêu Viện Triều để bắt mạch.
Khi những ngón tay ông đặt lên mạch đập của đồ đệ, lông mày ông lập tức nhíu chặt lại.
"Chuyện gì thế này?" Nhạc Tử Long hỏi.
"Ha ha, bộc phát quá mạnh, phế rồi." Tiêu Viện Triều trả lời.
Nhạc Tử Long không nói gì, đứng đó trầm tư. Đôi mắt ông ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc, đây cũng là một nan đề rất lớn đối với ông.
Lúc này, mọi người đều nhận ra mối quan hệ giữa Nhạc Tử Long và Tiêu Viện Triều không hề bình thường. Dẫu sao một người gọi là sư phụ, một người gọi là đồ đệ.
"Tiên sinh, chuyện này là sao?" Lal nheo mắt nhìn Nhạc Tử Long, hỏi: "Tổ chức..."
Lời chưa dứt, Nhạc Tử Long bất ngờ xoay người, vung một cái tát mạnh vào đầu một tên vệ sĩ.
"Bốp!"
Một tiếng động trầm đục vang lên, gã vệ sĩ da đen cao tới hai mét, vạm vỡ vô cùng kia đổ gục xuống như một khúc gỗ khô, thất khiếu chảy máu mà chết.
Đầu hắn biến dạng, toàn bộ hộp sọ bị Nhạc Tử Long vỗ nát chỉ bằng một chưởng.
Cùng lúc đó, Nhạc Tử Long tung một cước đá văng tên vệ sĩ khác, khiến hắn bay thẳng vào tường.
"Rắc! Rắc! Rắc!..."
Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên liên hồi, đến khi tên vệ sĩ rơi xuống đất, toàn thân hắn co giật, vô thức nôn ra máu lẫn những mảnh thịt vụn.
Từng chứng kiến bộ dạng điên cuồng của Nhạc Tử Long nên Tiêu Viện Triều chẳng hề lấy làm lạ, nhưng những người khác thì ngây người, họ chưa từng thấy sức mạnh kinh khủng đến thế. Đây căn bản không phải người, vì con người không thể sở hữu sức mạnh cường hãn tới mức một chưởng vỗ nát đầu người.
"Tiên sinh, ông, ông, ông..." Lal rơi vào nỗi sợ hãi tột độ.
"Chết đi!" Hứa Hải Ba bất chợt gầm lên, vớ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, lao thẳng về phía Lal.
"Phập!"
Dao trắng đâm vào, dao đỏ rút ra, Lal thét lên thảm thiết.
Nhưng Hứa Hải Ba hoàn toàn không dừng lại, gã tiếp tục đâm từng nhát dao vào ngực Lal.
"Phập! Phập! Phập!..."
Ngực Lal bị đâm đến máu thịt bầy nhầy, còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đã bị Hứa Hải Ba đâm chết tươi.
Nhạc Tử Long lạnh lùng liếc nhìn Hứa Hải Ba hung ác, chậm rãi quay đầu chuyển ánh mắt sang Lý Linh Lung, người đang nằm trên mặt đất với đầy mảnh thủy tinh găm trên người.
"Sư phụ, đừng giết cô ấy." Tiêu Viện Triều lập tức lên tiếng ngăn cản.
Cậu sợ Nhạc Tử Long nổi điên giết chết Lý Linh Lung, nếu thực sự muốn giết, người tại đây không ai ngăn cản nổi. Huống hồ Nhạc Tử Long từng định giết Lý Linh Lung, đối với vấn đề này, ông chưa bao giờ cảm thấy có gì không thỏa đáng.
"Ta không định giết nó, vì không thể giết." Nhạc Tử Long vừa nói vừa ngồi xuống, rút những mảnh thủy tinh găm trên mặt Lý Linh Lung ra.
Nghe thấy câu này, Tiêu Viện Triều trút được một hơi thở nặng nề. May quá, Nhạc Tử Long hiện giờ không điên, đang ở trạng thái bình thường.
"Ta dạy con, con đều học được rồi chứ?" Nhạc Tử Long hỏi Lý Linh Lung đang nằm dưới đất.
Lý Linh Lung gắng sức gật đầu, biểu thị mình đã học hết cả.
"Tốt, cả đời này con không được phép lấy chồng, không được phép có cuộc sống riêng, sinh mạng của con, tất cả của con đều phải xoay quanh đồ đệ Tiêu Viện Triều của ta, có làm được không?" Nhạc Tử Long lạnh lùng hỏi Lý Linh Lung.
"Sư phụ!" Tiêu Viện Triều gọi Nhạc Tử Long.
Cậu nhận ra tuy Nhạc Tử Long không điên như ở Kangba, nhưng lại thể hiện một kiểu điên khác.
Nhạc Tử Long giơ tay ngăn Tiêu Viện Triều nói tiếp, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Linh Lung, đợi câu trả lời của cô.
"Con làm được." Lý Linh Lung gật đầu lần nữa.
"Tốt, ta tin con." Nhạc Tử Long hài lòng đứng dậy.
"Sư phụ!" Tiêu Viện Triều lại gọi Nhạc Tử Long.
Lý Linh Lung là người thế nào, Tiêu Viện Triều hiểu rõ hơn ai hết. Người phụ nữ này có sự cố chấp giống hệt cậu, một khi đã công nhận việc gì, sẽ đi tới cùng, mãi mãi không thay đổi.
Nhạc Tử Long bắt Lý Linh Lung cả đời không được lấy chồng, hiến dâng tất cả cho Tiêu Viện Triều. Nếu Lý Linh Lung không đồng ý, cô đã không gật đầu, trừ khi cô thực lòng chấp thuận.
Tiêu Viện Triều không muốn Lý Linh Lung có cuộc sống như vậy, thậm chí bắt đầu hối hận vì những điều kiện khắc nghiệt đã đưa ra cho người phụ nữ này ngày trước. Mà giờ đây, Nhạc Tử Long còn làm quá lên, đưa ra những yêu cầu khắc nghiệt hơn nhiều!
Nhạc Tử Long không thèm để ý đến Tiêu Viện Triều, ông chắp tay sau lưng bước tới trước mặt Hứa Hải Ba, gật đầu với gã.
Hứa Hải Ba chậm rãi đứng dậy, có chút sợ hãi nhìn Nhạc Tử Long, người có thể vỗ nát hộp sọ người khác chỉ bằng một chưởng.
"Ngươi không nên phản quốc, bất kể vì lợi ích hay lý tưởng." Nhạc Tử Long dùng ánh mắt khinh miệt nhìn Hứa Hải Ba, nói tiếp: "Cái bẫy này là do ta giăng ra, là ta muốn ngươi chết, bao gồm cả con gái ngươi."
"Tại sao?" Hứa Hải Ba nhìn chằm chằm Nhạc Tử Long.
Ánh mắt gã đang giằng xé, rõ ràng là khiếp sợ Nhạc Tử Long, nhưng vẫn dùng lửa giận để chống đỡ tinh thần đang suy sụp mà đối diện với đối phương.
"Phản quốc." Nhạc Tử Long thốt ra hai chữ.
"Ông là ai, trong tổ chức ông là ai?" Hứa Hải Ba lớn tiếng hỏi.
"Người Bí Ẩn." Nhạc Tử Long trả lời.
Nghe thấy ba chữ này, sắc mặt Hứa Hải Ba lập tức xám như tro tàn, cả người chìm vào sự sụp đổ hoàn toàn.
Gã biết "Người Bí Ẩn" đại diện cho điều gì, đó là nơi bí ẩn nhất của tổ chức, vì bí ẩn, nên những thành viên trong đó được gọi là Người Bí Ẩn.
"Bịch" một tiếng, Hứa Hải Ba quỳ sụp xuống trước mặt Nhạc Tử Long, dập đầu lia lịa.
"Bốp! Bốp! Bốp!..."
Vài cái dập đầu xuống, trán Hứa Hải Ba đã bê bết máu. Vừa nãy chỉ là nỗi sợ, nhưng giờ khi nghe Nhạc Tử Long là một thành viên thuộc nhóm Người Bí Ẩn của tổ chức, nỗi sợ đã biến thành tuyệt vọng.
"Tiên sinh, tôi cầu xin ông, ông có thể giết tôi, nhưng xin hãy tha cho con gái tôi! Con bé không biết gì cả, nó rất trong sáng, nó vô tội, hu hu hu hu... Tiên sinh, cầu xin ông, tha cho con gái tôi, nó thực sự không biết gì cả. Mọi lỗi lầm đều ở tôi, tôi không nên phản quốc... Đúng rồi, Tiêu Viện Triều biết con gái tôi là người yêu nước, con gái tôi khinh bỉ việc tôi phản quốc, thật mà, thật đấy, không tin ông cứ hỏi Tiêu Viện Triều!"
Hứa Hải Ba tuyệt vọng khóc lóc thảm thiết, như vớ được cọng rơm cứu mạng, quỳ bò đến trước mặt Tiêu Viện Triều, ngước khuôn mặt đẫm nước mắt và máu lên khẩn cầu.
"Tiêu Viện Triều, chỉ cần cứu được con gái tôi ra, tôi sẽ nói cho cậu biết tất cả, từng chữ không sót, được không? Tiên sinh là sư phụ cậu, lời cậu nói ông ấy chắc chắn sẽ nghe, Băng Băng thực sự vô tội, cậu biết mà, cậu biết con bé là cô gái tốt thế nào, đúng không?..."
Hứa Hải Ba hoàn toàn sụp đổ, vừa khóc vừa quỳ, không ngừng van xin. Đây chính là người cha, tuy Hứa Hải Ba phản quốc, phản triệt để, nhưng dù sao gã vẫn biết mình là một người cha.
Gã sẵn sàng quỳ gối vì con gái mình, sẵn sàng buông bỏ tất cả để cầu xin...
"Sư phụ, giao hắn cho con được không?" Tiêu Viện Triều hỏi Nhạc Tử Long.
"Được!" Nhạc Tử Long đồng ý vô cùng dứt khoát, không hề dây dưa.
"Cảm..."
"Đừng nói cảm ơn, con không cần nói cảm ơn ta bất cứ điều gì, vì con là đồ đệ của ta." Nhạc Tử Long nhìn Tiêu Viện Triều, trong mắt đầy vẻ từ ái, gật đầu nói: "Ta đi trước đây, đợi khi ta tìm được cách khôi phục cơ thể cho con, ta sẽ quay lại tìm con."
Nói xong, Nhạc Tử Long sải bước đi ra ngoài.
"Chờ đã!" Lý Linh Lung lên tiếng, hỏi Nhạc Tử Long: "Mẹ con là ai?"
Nghe thấy câu hỏi này, Nhạc Tử Long khựng bước, sững người một lát, khẽ nói: "Mẹ con là... Đinh Đang."
Lý Linh Lung ánh mắt đờ đẫn, Tiêu Viện Triều chấn kinh tột độ, Tiểu Thạch Lựu trợn tròn hai mắt...