Binh Giả Vi Vương

Lượt đọc: 903 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 402
Bắt Đầu Ám Sát

❊ ❊ ❊

Thiên phú, thiên phú lớn nhất của Tiêu Viện Triều là trò trốn tìm, là khả năng tính toán chuẩn xác. Nhưng sau khi bước đi suốt chặng đường dài, anh căn bản không hề thể hiện triệt để thiên phú của mình, mà cứ mãi đi trên con đường theo đuổi sức mạnh tuyệt đối.

Theo đuổi sức mạnh không sai, sở hữu sức mạnh mạnh mẽ hơn lại càng không sai. Thế nhưng Tiêu Viện Triều hầu như đã đánh mất đi đặc điểm vốn thuộc về mình.

Lý Linh Lung, vĩnh viễn chỉ chú tâm vào khu rừng của riêng mình, thế nên cô ấy có thể giây sát tất cả trong rừng rậm; Hầu Hiểu Lan, sống sót chỉ vì để ăn và phối dược, nên cô ấy đã trở thành vạn nhân đồ; Lôi Bằng, một lòng nghiên cứu chiến thuật công kiên, bất cứ bức tường kiên cố nào trong mọi địa hình đối với hắn đều là hư ảo...

Duy tinh duy nhất (chỉ chuyên chú một đường), thiên tài sở dĩ vẫn lạc, chính là bởi vì tạp nham. Bất kể là ai, chỉ cần có thể tiến về một hướng một cách chuyên nhất, đều sẽ tạo ra thành tựu không tầm thường.

Tiêu Viện Triều cần lột xác, một lần nữa từ bò trở thành đi, mà lần này, anh phải đi trở về con đường vốn thuộc về mình.

Trong quán mì bò, Tiêu Viện Triều đối diện với bát mì bò nóng hổi, chằm chằm nhìn người đàn ông đang ngồi trước mặt mình.

Người đàn ông rất gầy, khuôn mặt phổ thông, mặc một chiếc áo khoác cũ kỹ, bên trong khoác chiếc áo len đã sờn chỉ, trên tay còn dính vệt dầu mỡ nhàn nhạt, trên người càng tỏa ra mùi dầu máy đặc trưng của kẻ quanh năm suốt tháng làm bạn với xe cộ.

"Ăn xong bát mì bò này, tôi sẽ bắt đầu thực hiện ám sát đối với anh." Người đàn ông lộ ra nụ cười, trong mắt tràn đầy vẻ đôn hậu.

Hành động ám sát Tiêu Viện Triều đã bắt đầu, Lương Anh triệu tập "Mị" tới, triển khai việc ám sát Tiêu Viện Triều.

Mệnh lệnh cô ta đưa ra chính là giết chết Tiêu Viện Triều, không có cái gọi là đấu tập hay diễn tập. Ám sát chính là ám sát, dốc toàn lực giết chết Tiêu Viện Triều, hoặc là bị giết chết.

Đối mặt với người đàn ông đường hoàng ngồi ngay trước mặt mình, quang minh chính đại nói muốn ám sát mình, trong lòng Tiêu Viện Triều dấy lên sự cảnh giác nồng đậm. Bởi vì dù anh có quan sát thế nào, cũng không thể nhìn ra điểm khác biệt nào của đối phương.

Đây chỉ là một người thợ sửa xe bình thường, đôn hậu chất phác. Đôi bàn tay kia đúng là đôi tay quanh năm cầm cờ lê, thô ráp và đầy những vết dầu mỡ khó lòng tẩy sạch.

"Các người đều đường hoàng nói cho đối phương biết như vậy sao?" Tiêu Viện Triều hỏi.

"Thường thì đều như vậy, bởi vì làm thế sẽ gia tăng áp lực tâm lý cho đối thủ, khiến hắn phạm sai lầm dưới áp lực." Người thợ sửa xe ăn một miếng mì lớn, vừa bóc trứng trà, vừa đôn hậu cười nói: "Ăn nhanh đi, ăn no mới có sức mà chạy trốn. Ăn xong, tôi cho anh năm phút thời gian chạy trốn, hì hì."

Nói xong, người thợ sửa xe nhét một hơi quả trứng vào miệng nhai hai cái rồi nuốt xuống, ăn mì ừng ực, không buồn đoái hoài đến Tiêu Viện Triều nữa.

Tiêu Viện Triều cũng không hỏi nữa, ôm bát mì bò nhanh chóng ăn sạch.

Một bát mì nhanh chóng được ăn xong, khi Tiêu Viện Triều húp nốt ngụm nước dùng cuối cùng, người thợ sửa xe cũng vừa vặn uống cạn ngụm nước cuối cùng của mình.

"Hì hì." Người thợ sửa xe cười với Tiêu Viện Triều, làm một động tác mời.

Tiêu Viện Triều không nói hai lời, lập tức bước ra ngoài. Khi anh vừa bước ra khỏi cửa, từ đi đã chuyển thành chạy.

"Chạy đi, chạy đi, chạy càng nhanh càng tốt." Người thợ sửa xe lấy một điếu thuốc ra châm hút, nhàn nhã ngồi đó.

Bên ngoài quán mì bò, Tiêu Viện Triều bắt đầu cắm đầu chạy như điên, lần nữa cảm nhận được nguy cơ sinh tử. Anh không biết tên sát thủ này rốt cuộc sẽ dùng phương pháp gì để giết mình, nhưng anh biết rõ kẻ này sở hữu sự tự tin tuyệt đối.

Năm phút, năm phút...

Tiêu Viện Triều có cảm giác, mình dường như đã trở về nhiều năm trước đây. Khi đó cũng là ở Lan Châu, cũng là cắm đầu chạy như điên, chỉ là khi đó hoàn toàn khác với tình huống hiện tại.

Không, là giống nhau, đều là chạy đua với sinh mệnh.

Một phút, hai phút, ba phút, bốn phút, năm phút...

Năm phút sau, người thợ sửa xe đứng dậy rời khỏi quán mì bò, cưỡi lên một chiếc xe máy cũ nát, men theo con đường Tiêu Viện Triều đã chạy mà đuổi theo.

Từ xa, hắn nhìn thấy một đám người vây quanh ven đường, chỉ trỏ bàn tán, còn có người gọi điện thoại báo cảnh sát, gọi xe cứu thương.

Nhìn thấy cảnh này, người thợ sửa xe cười khẽ, dừng xe máy, tách đám đông đi vào trong, vừa liếc mắt đã nhìn thấy Tiêu Viện Triều đang nằm ngửa bất động ở đó.

Hắn đi đến trước mặt Tiêu Viện Triều rồi ngồi xổm xuống, tỉ mỉ quan sát dòng máu tươi chảy ra từ miệng và mũi đối phương, hài lòng gật đầu, rồi lại bước ra khỏi đám đông.

"Nhiệm vụ hoàn thành." Người thợ sửa xe lấy điện thoại ra bấm một dãy số, ngắn gọn nói ra bốn chữ.

Nói xong, hắn tháo pin điện thoại ra, lấy thẻ sim bên trong tiện tay ném xuống cống, rồi cưỡi xe máy rời đi.

Người nhận cuộc gọi là Tô Mị, cô ta là người phụ trách của Mị. Khi nhận được điện thoại, cô ta lập tức gọi cho Lương Anh.

"Tiêu Viện Triều chết rồi." Tô Mị cũng nói rất nhẹ nhàng.

Nghe thấy câu này, trên mặt Lương Anh lộ ra biểu cảm phức tạp, tràn đầy thất vọng, nhưng lại ẩn chứa sự hài lòng nồng đậm.

"Ám sát thành công, Tiêu Viện Triều chết rồi." Lương Anh nói với Sử Quận Vương.

"Tôi không tin." Sử Quận Vương căn bản không hề nhấc mông rời khỏi ghế sô pha, lắc đầu nói: "Tiêu Viện Triều không thể chết dễ dàng như vậy được, cho dù sát thủ của cô có giỏi sử dụng các loại độc dược đi chăng nữa."

Đây chỉ mới bắt đầu, Sử Quận Vương tuyệt đối không tin Tiêu Viện Triều sẽ chết. Với hiểu biết của ông về Tiêu Viện Triều, tuyệt đối không thể nào chết một cách đơn giản như vậy được.

Bởi vì quá suôn sẻ, sát thủ đầu tiên ra tay chưa đầy một tiếng đồng hồ đã có thể giết chết Tiêu Viện Triều? Quá suôn sẻ, suôn sẻ đến mức khiến Sử Quận Vương căn bản không thể tin nổi.

"Nọc rắn." Lương Anh nói.

"Ha ha ha ha..." Sử Quận Vương cười lớn, lắc đầu nói: "Nọc rắn? Cô có biết cái con nhóc suốt ngày lẽo đẽo theo đuôi Tiêu Viện Triều là làm cái nghề gì không? Nọc rắn? Ha ha ha ha..."

Nghe thấy là nọc rắn, Sử Quận Vương càng không tin. Con nhóc Hầu Hiểu Lan kia suốt ngày xoay quanh Tiêu Viện Triều, nếu dùng độc tố hóa học thì may ra thật sự có thể giết chết Tiêu Viện Triều. Nhưng dùng nọc rắn... quả thực là sỉ nhục Hầu Hiểu Lan!

"Tên sát thủ này tiêu đời rồi." Sử Quận Vương khẳng định chắc nịch.

Lương Anh nhìn chằm chằm người chồng đang khẳng định chắc nịch như thế, lựa chọn im lặng, chờ đợi điện thoại.

Trên đường phố lớn, Tiêu Viện Triều đang nằm ở đó với miệng mũi chảy máu tươi từ từ đứng dậy, cười lau đi vệt máu đen ngòm nơi miệng mũi, ôm ngực bước từng bước về phía trước dưới ánh nhìn của những người xung quanh.

Phía trước là một chiếc xe container đang đỗ ven đường, tài xế xuống xe đi ăn, trong cabin trống không.

Tiêu Viện Triều vớ lấy một hòn đá đập vỡ cửa kính xe, mở cửa xe ngồi vào ghế lái, nhanh nhẹn lôi dây điện ra khởi động máy.

Chiếc xe container chở đầy hàng hóa, nặng đến vài chục tấn khởi động, thẳng tiến về phía trước, hướng tới một tiệm sửa xe cách đó không xa.

Xe container đỗ trước tiệm sửa xe, Tiêu Viện Triều dắt theo một chiếc cờ lê nhảy xuống, mỉm cười với ông chủ tiệm: "Sửa xe."

Ông chủ chính là người thợ sửa xe kia, hắn đột nhiên nhìn thấy Tiêu Viện Triều bình an vô sự, trong mắt lóe lên một tia hồ nghi.

"Vút!"

Tiêu Viện Triều rút cờ lê ra, hung hăng nện vào đầu đối phương.

"Bốp!"

Thân hình người thợ sửa xe bay ngược ra sau, cái đầu bị nện một lỗ máu hoắm, máu tươi cùng óc tuôn trào ra ngoài, hắn trợn trừng mắt chết đi mà không kịp kêu lên một tiếng nào.

"Tạch!"

Tiêu Viện Triều châm một điếu xì gà, cưỡi lên chiếc xe máy vốn thuộc về người thợ sửa xe, thong dong rời đi...

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.