(Đừng ngần ngại, chẳng cần e thẹn, hãy ném phiếu tháng trong tay ra đi~~ tối còn có cập nhật~ Chương một.)
Địa điểm hạ cánh khẩn cấp sau khi chiếc máy bay chở khách bị cướp đã bị người ta nắm được, nhưng chỉ nằm trong tay một số ít người. Sau khi nhận được điện thoại của Angelina, Tiêu Viện Triều nheo mắt, suy đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định vẫn không thể rời đi. Hắn không thể bỏ mặc những con tin này mà đi, vì những con tin này phải sống sót, họ còn sống, cái miệng của họ mới có thể chứng minh hắn vô tội.
Nếu bên đánh chặn tên lửa đã thỏa thuận xong điều kiện với phía Mỹ, rồi tiếp tục giết người diệt khẩu thì sao? Angelina không thể kiểm soát tất cả, cô ấy chưa có thực lực lớn đến thế. Chỉ cần nơi này chưa bị đa số mọi người biết đến, mà vẫn chỉ có cực ít người biết, thì vẫn còn ở trong tình trạng nguy hiểm. Sống sót vốn dĩ quan trọng, nhưng trong sạch cũng quan trọng không kém!
Lúc này, phía Mỹ đã tìm được người phụ trách của tập đoàn Boeing, xuyên đêm đàm phán với đối phương, muốn giải quyết dứt điểm chuyện này. Họ có lý do để tin rằng khi đặt đủ lợi ích trước mặt đối phương, hoàn toàn có thể đàm phán thành công.
Đây là cuộc trao đổi được tiến hành sau khi đã gạt phía Colombia sang một bên, đã đến lúc này rồi, tại sao không vứt Colombia qua một bên chứ? Rất rõ ràng, bên chủ đạo đã chuyển thành tập đoàn Boeing, vậy nên người đồng đội cùng chiến tuyến là Colombia đã trở nên vô giá trị, thậm chí có thể nói là đã trở thành một gánh nặng.
"Này, ông Dawson, chúng tôi sẽ đảm bảo lợi ích của các ông, đảm bảo lợi ích của các ông ở mức tối đa." Người phụ trách phía Mỹ trực tiếp bày tỏ thái độ của mình.
Lợi ích là trên hết, từ xưa đến nay, tất cả các cuộc chiến tranh đều bắt nguồn từ lợi ích. Tranh đoạt lợi ích sẽ nảy sinh mâu thuẫn, giải quyết mâu thuẫn thường là đàm phán. Khi việc phân chia lợi ích trên bàn đàm phán không công bằng, tuyên bố thất bại, thì chỉ có thể dùng thủ đoạn chiến tranh để giải quyết tất cả. Tình huống này với đánh nhau thì có gì khác biệt? Đàm phán, đàm phán không xong thì tiếp tục đánh, cho đến khi đánh cho một bên phục mới thôi.
"Phải không? Nếu như vậy thì còn gì tốt hơn." Người phụ trách tập đoàn Boeing mỉm cười nói: "Chúng tôi cần năm mươi phần trăm, hiểu không? Tỷ trọng chúng tôi cần là năm mươi phần trăm! Các ông đã cắt giảm tỷ trọng đầu tư của chúng tôi ở chỗ các ông, cho nên chúng tôi phải lấy lại, hơn nữa còn phải tăng thêm."
"Bao nhiêu? Năm mươi phần trăm?" Người phụ trách phía Mỹ nghe thấy con số tăng thêm này không khỏi nhíu mày.
Đây là tỷ trọng đầu tư. Từ trước đến nay, họ đều có mối quan hệ hợp tác mật thiết với tập đoàn Boeing trong lĩnh vực hàng không vũ trụ cũng như vũ khí. Thế nhưng, tập đoàn Boeing cuối cùng chỉ có thể chiếm ba mươi phần trăm đầu tư, đó đã là mức tối đa. Bởi vì còn có những công ty khác, cho dù tập đoàn Boeing là cá mập lớn, nhưng chẳng lẽ những công ty khác không phải là cá mập sao?
Phải biết rằng, đầu tư và thu nhập tỷ lệ thuận với nhau, đòi hỏi năm mươi phần trăm, nghĩa là sẽ đá văng một số công ty khác ra khỏi cuộc chơi. Tập đoàn Boeing muốn chiếm thêm hai mươi phần trăm, nếu không họ sẽ không làm.
"Tỷ trọng này thực sự hơi..."
"Tôi còn chưa nói hết." Người phụ trách tập đoàn Boeing mỉm cười nói tiếp: "Chúng tôi không chỉ yêu cầu năm mươi phần trăm dự án đầu tư. Hơn nữa thời hạn là mười năm. Còn nữa, chúng tôi còn yêu cầu sở hữu hai mươi phần trăm cổ phần của hàng không vũ trụ Mỹ, tất nhiên, những cổ phần này chúng tôi sẽ mua bằng giá thị trường bình thường."
"Cái gì?" Người phụ trách phía Mỹ lập tức nhảy dựng lên.
Đây là sư tử ngoạm, thực sự là sư tử ngoạm. Họ đòi hai mươi phần trăm cổ phần, mua bằng giá thị trường. Nhớ kỹ, là mua bằng giá thị trường, chứ không phải hoán đổi cổ phần. Đây không phải vấn đề tiền bạc, mà là tập đoàn Boeing muốn thâm nhập vào nội bộ hàng không vũ trụ Mỹ. Trở thành một trong những cổ đông, trở thành một trong những thành viên hội đồng quản trị, trực tiếp tham gia vào tất cả các dự án quan trọng.
Từ nay về sau, bất kỳ chuyện nào liên quan đến ngành này đều không thể giấu được họ, họ sẽ tận dụng tối đa quyền lực của mình để bài trừ dị kỷ. Đây không phải là sự hoán đổi cổ phiếu giữa hai bên hợp tác, mà là sự thu mua đơn phương.
"Chuyện rất đơn giản." Người phụ trách tập đoàn Boeing nhún vai nói: "So với những vấn đề có thể xảy ra với các ông, điểm này dường như thực sự không đáng kể, không phải sao?"
Tập đoàn Boeing chiếm ưu thế chủ đạo tuyệt đối. Có thể nói như thế này, chỉ cần những gì họ yêu cầu không quá đáng, phía Mỹ đều sẽ đồng ý. Dù sao thì sự hợp tác trước đây của hai bên vẫn luôn rất mật thiết, xét trên một khía cạnh nào đó, trước đây họ đã phụ thuộc vào Boeing trên nhiều phương diện. Chính vì sự phụ thuộc đó hơi quá mức, nên mới dẫn đến một loạt các điều chỉnh. Bắt đầu tiếp xúc hợp tác với phía Colombia.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ tạo ra sự phụ thuộc mạnh mẽ hơn nữa. Đây không phải là điều Nhà Trắng muốn thấy, họ muốn làm loãng sự phụ thuộc này, tạo ra một cục diện lành mạnh là họ làm chủ, và nhiều công ty tranh giành nhau.
"Cũng không phải là không thể cân nhắc..." Người phụ trách phía Mỹ nắm cằm, nhìn chằm chằm vào người phụ trách tập đoàn Boeing nói: "Có thể đáp ứng điều kiện của các ông, nhưng chúng tôi cũng có điều kiện!"
"Ồ? Nói nghe thử xem?" Người phụ trách tập đoàn Boeing tỏ vẻ đầy hứng thú.
"Lĩnh Vực!" Người phụ trách phía Mỹ nheo mắt trầm giọng nói: "Giúp chúng tôi giành được hệ thống Lĩnh Vực. Các điều kiện trên đều được đáp ứng, hơn nữa chúng tôi còn mời các ông tham gia nghiên cứu phát triển chuyên sâu hệ thống Lĩnh Vực. Các ông hẳn phải biết sự lợi hại của hệ thống này, chúng ta hợp tác, thì chúng ta có thể thống trị toàn cầu!"
"Ha ha ha ha ha..." Người phụ trách tập đoàn Boeing cười lớn, đột nhiên lộ ra vẻ mặt bí hiểm, thấp giọng nói: "Chốt kèo, chúng tôi cần làm gì?"
"Rất đơn giản, các ông tuyên bố đã tìm thấy chuyến bay mất tích, sau đó lấy danh nghĩa tập đoàn Boeing cứu hộ tất cả mọi người, rồi... lại mất tích lần nữa!" Người phụ trách phía Mỹ giơ một ngón tay lên nói: "Lần này sẽ là sự cố máy bay của các ông, chỉ cần 24 giờ là được, chỉ cần đúng hai mươi bốn giờ thôi!"
Đây chính là đàm phán lợi ích, không có gì là không đàm phán được, chỉ là chuyện nhượng bộ lợi ích nhiều hay ít mà thôi. Vì lợi ích, không ai sẽ tuân thủ quy tắc cũ kỹ, thương nhân thì theo đuổi lợi nhuận, phản bội hay không thực sự không quan trọng đến thế.
Hai giờ sau, tập đoàn Boeing thông báo ra bên ngoài, thông qua nỗ lực không ngừng nghỉ của họ, cuối cùng đã tìm thấy chuyến bay mất tích. Họ sẽ tới địa điểm mất tích trong thời gian ngắn nhất để tiến hành tìm kiếm cứu nạn. Đồng thời mời các cơ quan liên quan của Liên Hợp Quốc cùng đi, thực hiện công tác cứu hộ tốt nhất cho chuyến bay mất tích.
Hàng chục chiếc trực thăng vận tải bay nhanh về phía Đảo U Linh, họ bắt đầu tiến hành công tác tìm kiếm cứu nạn cho chuyến bay mất tích. Trực thăng sẽ đưa tất cả những người sống sót đến sân bay gần nhất, sau đó đi máy bay chở khách đang đỗ ở đó để rời đi.
Khi hàng chục chiếc trực thăng vận tải đến đảo, đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt của những con tin đó. Họ được cứu rồi, hoàn toàn được cứu rồi!
Nhưng Tiêu Viện Triều không động đậy, bởi vì vào khoảnh khắc trực thăng đến, Angelina đã gọi cho hắn một cuộc điện thoại. Trong điện thoại, Angelina yêu cầu bọn họ tuyệt đối không được ngồi trực thăng rời đi, nhất định phải đợi tàu ngầm đến.
Sự việc đã có biến, hơn nữa biến chuyển rất lớn!