(Chương 3, vé tháng nhiệt tình, cập nhật nhiệt tình, tối nay vẫn còn chương mới.)
Một cái tát là vợ mình đánh, một cái tát là cha mình đánh, còn một cái tát nữa là mẹ ruột thương mình nhất đánh. Tiêu Chiến ăn đòn không khóc, nhưng người ăn ba cái tát là Tiêu Viện Triều thì sắp khóc đến nơi rồi.
“Ba... mẹ...” Tiêu Viện Triều khổ sở nhăn mặt.
“Dám động đến cháu tao thêm một cái nữa, tao đánh chết mày!” Tiêu Hồng Quân giận tím mặt, trừng mắt nhìn đứa con trai của mình.
“Đúng, dám động thêm cái nữa thì đánh chết nó luôn!” Triệu Tú Anh cũng trừng mắt nhìn đứa con trai bà thương yêu nhất.
“Ba! Mẹ! Tiêu Viện Triều đánh Tiêu Chiến, hu hu hu hu... con không muốn sống nữa, hu hu hu hu... con muốn... con muốn... con muốn bế con trai đi nhảy lầu!” Đô Bảo Bảo gào khóc: “Con trai đáng thương như vậy, cứ ở bên ngoài chịu khổ, Tiêu Viện Triều trở về thế mà lại đánh con trai... hu hu hu... con không muốn sống nữa, hai mẹ con con tới tòa nhà Quốc Mậu nhảy lầu đây, không sống nổi nữa, không sống nổi nữa, hu hu hu hu...”
“Oa oa oa... oa oa oa oa...” Tiêu Chiến cũng khóc theo, ngửa cổ gào thét: “Đi nhảy lầu thôi... oa oa oa... đi nhảy lầu thôi...”
“Chát!”
Thấy cảnh này, Tiêu Hồng Quân giận đến cực điểm, lại giơ tay tát mạnh một cái lên mặt Tiêu Viện Triều.
“Quỳ xuống cho tao!” Tiêu Hồng Quân gầm lên.
Một tiếng “bịch” vang lên, Tiêu Viện Triều đứng thẳng tắp quỳ xuống, trên mặt đầy vẻ phiền muộn: Chẳng phải chỉ đánh thằng ranh con một cái thôi sao? Có cần thiết phải vậy không?
“Quỳ cho nghiêm chỉnh!” Triệu Tú Anh dùng sức chọc vào trán Tiêu Viện Triều mắng: “Chiến nhi từ nhỏ đã phải chịu khổ bên ngoài, vậy mà mày còn dám đánh nó? Mày mà không phải do tao đẻ ra, tao đã muốn dìm chết mày rồi!”
Tiêu Viện Triều thực sự muốn khóc, mẹ kiếp chứ, thằng ranh con này chịu khổ bên ngoài? Nó là Nguyên thủ đấy, kẻ nào dám lầm bầm với nó một tiếng, lập tức phải ra lệnh xử tử ngay. Khổ chỗ nào? Ăn sữa thôi mà một hơi gọi đến hàng trăm bà vú, đây gọi là chịu khổ hả?
“Ngoan, cháu ngoan không khóc, xem bà mua cho cháu cái gì này. Ha ha ha...”
“Cháu ngoan, đừng để ý tới ba cháu, nó chỉ là thằng nhãi con, ông nói đập nó là ông đập nó!”
“...”
Hai ông bà Tiêu Hồng Quân như đang nâng niu trăng sao mà dỗ dành Đô Bảo Bảo và Tiêu Chiến trở về, hoàn toàn không để ý tới cảm nhận của Tiêu Viện Triều, mặc kệ anh quỳ thẳng tắp ở ngay giữa khu gia đình.
“Mẹ kiếp, chuyện gì thế này? Ba mình thì không nói làm gì, sao mẹ mình cũng vậy?” Tiêu Viện Triều tự nhủ, hoàn toàn không hiểu nổi.
Tiếc là không hiểu nổi cũng phải hiểu. Bây giờ anh chính là người không có địa vị nhất ở đây. Trong nhà này, Tiêu Chiến là nhất, Bảo Bảo là nhì, anh thậm chí còn chẳng có tư cách được xếp hạng.
“Chuyện này... Viện Triều à... khụ khụ...” Chính ủy Trang vô cùng ngượng ngùng, ho khan hai tiếng nói: “Thật ra chuyện này cũng không có gì mất mặt, năm xưa cha vợ cậu cũng từng quỳ ở đây, không sao cả, không sao cả. Cái đó... nhà tôi vẫn còn bừa bộn quá, tôi về dọn dẹp trước đây. Cậu cứ từ từ mà quỳ. Từ từ mà quỳ...”
“Ha ha, ngại quá nhé, Chính ủy Trang, trẻ con nghịch ngợm quá, làm phiền nhà ông rồi.” Tiêu Viện Triều tươi cười tiễn Chính ủy Trang, ngoan ngoãn quỳ ở đó không dám đứng lên.
Siêu anh hùng cứ quỳ ở đây như vậy, không nhân cách, không tôn nghiêm, đúng là một kẻ khổ sở sống sờ sờ. Suốt cả buổi chiều, Tiêu Viện Triều nhìn con trai mình gây họa ngay dưới mí mắt, sau đó phát hiện ra con trai thế mà không còn sợ mình nữa.
Do nuông chiều cả, đều là do nuông chiều cả...
Trời nhá nhem tối, cứu tinh cuối cùng cũng tới.
Biết Tiêu Viện Triều hôm nay về nhà, Lâm Lan gạt bỏ hết mọi việc trong tay, vội vàng chạy về nhà, vừa nhìn thấy con rể đáng thương đang quỳ ở giữa sân.
Mẹ vợ thương con rể, Lâm Lan lại càng thương con rể hơn. Bà biết con rể mình là người như thế nào, càng biết con rể mình là người đàn ông ra sao. Từ nhỏ đã chịu khổ, đến tận bây giờ vẫn đang chịu khổ, lại thêm cái tính khí kia của con gái mình... nếu bà không thương thằng con rể chịu khổ này cho tốt, sợ rằng chẳng còn ai thương nó nữa.
“Viện Triều, sao lại quỳ ở đây?” Lâm Lan bước nhanh tới, nắm lấy cánh tay Tiêu Viện Triều nói: “Mau đứng dậy đi, ra ra vào vào bao nhiêu người, nhìn thế kia ra thể thống gì?”
“Mẹ--” Mắt Tiêu Viện Triều đỏ hoe trong giây lát, khóc lóc kể lể với Lâm Lan: “Con chỉ đánh Tiêu Chiến một cái, dạy dỗ nó một chút, thế là con bị ba, mẹ, rồi cả Bảo Bảo đánh hội đồng, con, con... con mới vừa về nhà mà đúng không? Suýt chút nữa là chết ở bên ngoài rồi... Mẹ xem vết thương trên người con này, chỗ này, dao chém, chỗ này, mảnh đạn cứa, chỗ này, đạn bắn...”
Một tràng kể lể khiến Lâm Lan xót xa vô cùng.
“Mẹ biết, mẹ biết, mau đứng dậy, đừng quỳ nữa, mẹ làm chủ cho con!”
“Con muốn nhảy lầu!” Tiêu Viện Triều nhìn sâu vào mắt Lâm Lan nói: “Mẹ, con muốn nhảy xuống từ tòa nhà Quốc Mậu!”
Nghe thấy câu này, Lâm Lan sợ hãi, thực sự sợ hãi. Bà biết tính cách của Tiêu Viện Triều, tuyệt đối không thể nào nói ra những lời như vậy. Nếu đã nói ra những lời như vậy, khả năng lớn nhất chính là... hội chứng chiến trường!
Biểu hiện lớn nhất của hội chứng chiến trường chính là loạn thần kinh, nghiêm trọng sẽ xuất hiện ảo thính, ảo giác, còn có cả ý định muốn tìm cái chết. Nhìn quen sống chết, lúc nào cũng cảm thấy chết mới là cách giúp mình nhẹ nhõm.
“Đánh con trai là đúng, là phải, đâu có người cha nào không đánh con trai? Cho dù thế nào, mẹ làm chủ cho con. Con yên tâm, chỉ cần có mẹ ở đây, không ai dám làm gì con cả!” Lâm Lan đưa ra lời cam kết.
“Thật ạ?” Tiêu Viện Triều hỏi.
“Thật!” Lâm Lan khẳng định chắc nịch.
Nghe thấy câu này, Tiêu Viện Triều mới nhanh nhẹn đứng lên từ dưới đất, tập tễnh đi theo Lâm Lan về hướng ngôi nhà.
“Sao cậu lại đứng lên rồi?” Tiêu Hồng Quân trừng mắt nhìn Tiêu Viện Triều.
“Anh Tiêu, là tôi bảo nó đứng dậy đấy.” Lâm Lan cười tủm tỉm nói: “Viện Triều mới vừa về, sao có thể để nó quỳ lâu như vậy chứ? Khó khăn lắm mới nhặt lại được cái mạng trở về, không thể như thế được.”
Tiêu Hồng Quân không nói gì, chỉ cười cười.
“Bà ngoại ơi! Oa oa oa...” Tiêu Chiến nhìn thấy Lâm Lan quay lại, òa khóc lao tới, ôm chặt lấy cổ Lâm Lan gào khóc: “Con muốn nhảy lầu, con muốn đi tòa nhà Quốc Mậu nhảy lầu, oa oa oa oa...”
Lâm Lan lại giật bắn mình, sao đứa cháu ngoại bảo bối của mình cũng đòi nhảy lầu?
“Ngoan, không khóc, lầu thì không được nhảy.” Lâm Lan vội vàng an ủi Tiêu Chiến.
“Vậy bà bảo ba đừng đánh con nữa, hu hu hu hu... mẹ bảo, nếu ba còn đánh con, hai mẹ con khổ sở tụi con chỉ có thể đi nhảy lầu thôi, hu hu hu hu... mẹ còn nói: Quốc Mậu sắp không đủ chỗ cho hai mẹ con mình nhảy rồi, phải tới Đông Phương Minh Châu nhảy cơ. Hu hu hu hu... bà ngoại ơi, Đông Phương Minh Châu là ở đâu, có dễ nhảy không ạ? Hu hu hu hu hu...”
Cả căn nhà trở nên hỗn loạn, nhưng Tiêu Viện Triều lại đột nhiên mỉm cười, cười hạnh phúc vô cùng.
Thế nào gọi là hạnh phúc? Đây chính là hạnh phúc! Thật sự mong rằng có thể mãi mãi hạnh phúc như thế này...
Nhưng anh biết, điều này là không thể, bởi vì nhiệm vụ trên vai anh đã trở nên nặng nề hơn, nặng hơn trước rất nhiều!