Lại trải qua một tháng đường xá vất vả, đoàn xe cuối cùng cũng về đến Ngọc Kinh trước ngày Tết ông Công ông Táo một hôm.
Yến Nam Quan đã sớm dẫn theo đội Ưng Vệ đợi sẵn ở cổng thành.
Vừa nhìn thấy xe ngựa của Lăng Quận Vương xuất hiện, họ lập tức nghênh đón.
"Thuộc hạ bái kiến Quận vương điện hạ, Quận vương phi!"
Yến Nam Quan nói: "Quận vương điện hạ đi xa xôi, đường xá vất vả rồi."
Gió rét buốt, bọn họ đợi ở gần cổng thành đã lâu, mũi ai nấy đều đỏ ửng vì lạnh.
Tiêu Quyện ngồi trên lưng ngựa, nói với họ.
"Các ngươi về trước đi, ngày mai là Tết ông Công ông Táo, ta cho các ngươi nghỉ một ngày, về nhà sum họp với người thân, ngày kia hãy đến Chính Pháp ty."
Các Ưng Vệ trong lòng vui mừng, đồng thanh đáp.
"Đa tạ Quận vương điện hạ!"
Lạc Bình Sa, Mạnh Tây Châu, Yến Nam Quan đều đã rời đi.
Dư Niễu Niễu và Tiêu Quyện trở về Quận vương phủ.
Tú Ngôn ma ma đã sớm sai người đốt lò sưởi, khiến cả gian phòng ấm áp như xuân.
Dư Niễu Niễu vừa bước vào cửa đã có cảm giác như từ mùa đông bỗng chốc chuyển sang mùa xuân.
Nàng cởi áo choàng và áo khoác ngoài, ngồi xuống ghế xích đu, thở dài thoải mái.
"Vẫn là ở nhà thoải mái nhất!"
Tú Ngôn ma ma ân cần hỏi:
"Ta đã sai người chuẩn bị nước nóng, Quận vương phi có muốn tắm nước nóng trước không?"
Vì phải vội vàng trên đường, Dư Niễu Niễu đã lâu rồi chưa được tắm rửa thoải mái, nghe vậy nàng liền đáp.
"Được, tắm ngay bây giờ!"
Trong Quận vương phủ có một bể tắm, nhưng Tiêu Quyện không thích hưởng thụ, hắn tắm rửa hàng ngày đều nhanh chóng gọn lẹ, rất ít khi sử dụng bể tắm, vì vậy bể tắm này quanh năm đều ở trạng thái bỏ không.
Bây giờ thì khác rồi.
Từ khi Quận vương phủ có nữ chủ nhân là Dư Niễu Niễu, bể tắm cuối cùng cũng có thể phát huy tác dụng vốn có của nó.
Dư Niễu Niễu cởi quần áo, để cơ thể từ từ chìm vào dòng nước ấm áp.
Nàng dựa lưng vào thành bể, khẽ nhắm mắt lại, trong không khí thoang thoảng mùi hương tinh dầu dịu nhẹ.
Lúc này, từng lỗ chân lông trên người nàng đều giãn nở, cả người vô cùng thư thái, thật sự thoải mái vô cùng.
Tú Ngôn ma ma bưng trà bánh đi vào.
Bà đặt trà bánh bên cạnh bể tắm, hỏi:
"Quận vương phi có cần ta giúp người chà lưng không?"
Dư Niễu Niễu: "Được được!"
Nàng quay người lại, đưa lưng về phía Tú Ngôn ma ma.
Tú Ngôn ma ma ngồi xổm xuống, xắn tay áo lên, dùng khăn mềm thấm nước lau lưng cho nàng.
"Quận vương phi, vừa rồi ta không thấy Đương Quy, nàng ấy đi đâu rồi?"
Dư Niễu Niễu nghịch những cánh hoa nổi trên mặt nước, thở dài: "Nàng ấy về nhà rồi."
Tú Ngôn ma ma không hiểu: "Về nhà?"
Dư Niễu Niễu kể lại đại khái chuyện Đương Quy bị mất trí nhớ rồi khôi phục lại trí nhớ.
Tú Ngôn ma ma nghe xong rất cảm khái.
"Không ngờ Đương Quy lại là nữ nhi của Chinh Viễn tướng quân, ta vốn tưởng nàng ấy chỉ là một nha đầu bình thường."
Dư Niễu Niễu: "Nàng ấy hiện đang ở lại Tương Đài, sau này chắc sẽ không quay lại Quận vương phủ nữa."
Tú Ngôn ma ma: "Nhưng bên cạnh người không thể không có người hầu hạ, lát nữa ta sẽ gọi mấy nha hoàn đến, người có thể chọn ra hai người vừa mắt để hầu hạ bên cạnh."
Dư Niễu Niễu gật đầu: "Được."
Lúc này, ngoài cửa vang lên giọng nói trầm thấp của Tiêu Quyện.
"Bây giờ có ai đang dùng bể tắm không?"
Gia nhân canh giữ ngoài cửa thành thật trả lời: "Là Quận vương phi đang dùng."
"Vậy ta đợi lát nữa sẽ đến."
Tiêu Quyện đang định xoay người rời đi, Tú Ngôn ma ma vội vàng chạy ra ngoài gọi chàng lại.
"Quận vương điện hạ xin dừng bước!"
Tiêu Quyện quay đầu nhìn bà: "Sao vậy?"
Tú Ngôn ma ma cười hiền từ: "Điện hạ đã đến rồi thì cùng vào tắm đi, dù sao điện hạ và Quận vương phi cũng là phu thê, không cần phải kiêng kỵ gì cả."
Dư Niễu Niễu ở trong phòng nghe thấy lời này, trong lòng giật mình.
Trời ơi Lăng Quận Vương sẽ không định vào tắm chung với nàng chứ?
Không được không được! Tuyệt đối không được!
Dư Niễu Niễu lập tức buông chén trà đang uống dở, luống cuống tay chân bò ra khỏi bể tắm.
Bên ngoài, Tiêu Quyện khéo léo từ chối.
"Không cần đâu, ta còn có việc phải làm, đi trước một bước."
Tú Ngôn ma ma: "Điện hạ đã đi đến đây rồi, chắc chắn là muốn tắm, đừng vội đi, nước nóng bên trong đã chuẩn bị sẵn sàng, điện hạ có thể tắm ngay bây giờ."
Với tính cách như hắn, còn không biết phải chờ đến bao giờ mới có con.
Bà phải giúp hắn một tay!
Thấy Lăng Quận Vương vẫn không nhúc nhích, Tú Ngôn ma ma không nhịn được thúc giục:
"Quận vương phi còn đang đợi điện hạ ở bên trong đấy!"
Tiêu Quyện khá bất ngờ: "Nàng thật sự đang đợi ta?"
Tú Ngôn ma ma gật đầu lia lịa: "Đúng vậy đúng vậy! Quận vương phi cũng rất muốn tắm chung với điện hạ."
Dư Niễu Niễu đang định mặc quần áo trong phòng: "..."
Ma ma đừng hại ta!
Lúc nào ta nói những lời như vậy?!
Trong lúc nóng vội, Dư Niễu Niễu không cẩn thận trượt chân, cả người ngã về phía trước, đầu đập vào bình phong.
Rầm!
"A! Đau đau đau!!"
Tiêu Quyện và Tú Ngôn ma ma ở bên ngoài nghe thấy tiếng động, vội vàng đi vào trong phòng.
Lúc này, Dư Niễu Niễu đang ngồi xổm trên mặt đất, một tay ôm trán, một tay kéo quần áo.
Nàng luống cuống dùng quần áo che kín người, mái tóc ướt sũng xõa xuống hai bên, hai má ươn ửng vì hơi nóng, vì quá đau nên khóe mắt đỏ hoe, còn có một giọt nước mắt long lanh đọng lại.
Tiêu Quyện nhanh chóng bước đến bên cạnh nàng, ngồi xổm xuống, đưa tay sờ lên trán nàng.
"Nàng sao vậy? Đập đầu rồi sao? Để ta xem."
Dư Niễu Niễu lúc này vừa xấu hổ vừa đau, giọng nói run run.
"Ta không sao, vừa rồi không cẩn thận đập vào bình phong, hai người ra ngoài trước đi."
Tiêu Quyện chú ý đến việc nàng lúc này chỉ mặc một lớp áo trong mỏng manh.
Những giọt nước trên người nàng làm ướt áo, mơ hồ có thể nhìn thấy thân hình yểu điệu.
Tiêu Quyện cảm thấy con ngươi mình như bị bỏng, vội vàng thu hồi ánh mắt, không dám nhìn thêm.
Hắn nhanh chóng cởi áo khoác ngoài, bọc kín nàng lại.
"Ta đưa nàng về phòng."
Nói xong, hắn bế ngang Dư Niễu Niễu lên, sải bước đi ra ngoài, đồng thời dặn dò Tú Ngôn ma ma.
"Đi gọi phủ y."
"Dạ."
Dư Niễu Niễu được đưa về phòng ngủ.
Tiêu Quyện đặt nàng lên giường.
Nàng lập tức kéo chăn, cuộn tròn mình lại, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ ướt sũng.
Tiêu Quyện cẩn thận nhìn trán nàng, sưng một cục nhỏ, may mà không bị trầy da.
"Sao lại bất cẩn như vậy?"
Dư Niễu Niễu không dám nói mình là vì sợ Tiêu Quyện sẽ vào tắm chung với mình, nhất thời nóng vội mới ngã đập đầu.
Nàng rầu rĩ nói: "Lần sau sẽ không như vậy nữa."
Phủ y nhanh chóng đến.
Ông ta kiểm tra vết thương cho Dư Niễu Niễu, rồi nói.
"Không có vấn đề gì lớn, xoa chút rượu thuốc là được."
Phủ y để lại một lọ rượu thuốc rồi rời đi.
Tiêu Quyện cầm lọ thuốc, đổ rượu thuốc vào lòng bàn tay, xoa nóng rồi xoa lên trán Dư Niễu Niễu.
Dư Niễu Niễu đau đến kêu oai oái.
Để nàng không cựa quậy, Tiêu Quyện đành phải dùng một tay ôm chặt nàng vào lòng.
Xoa xong rượu thuốc, cả hai người đều toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
,