Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, làm sao Thư quý phi có thể tìm được một con rắn?
Huống hồ bà ta vốn rất sợ rắn, nếu còn bắt người ta giết rắn ngay tại chỗ, không những không dọa được Dư Niễu Niễu mà ngược lại còn dọa bà ta sợ hãi.
Cuối cùng, Thư quý phi chỉ có thể nuốt cục tức này xuống.
"Vì Hoàng hậu nương nương đã ra mặt cầu xin cho Lăng Quận Vương phi, vậy thần thiếp cũng không tiện nói gì thêm. Chuyện này cứ bỏ qua đi. Thái hậu nương nương còn đang đợi chúng ta đi chúc Tết, mọi người mau đi thôi, đừng để Thái hậu nương nương đợi lâu."
Ôn Hoàng hậu cũng không có ý định truy cứu đến cùng, thuận miệng đáp.
"Ừ, đi thôi."
Mọi người trở về kiệu của mình.
Sự kiện rắn độc cứ thế được bỏ qua.
Người khác nghĩ thế nào Dư Niễu Niễu không rõ, dù sao trong lòng nàng cũng khá tiếc nuối.
Ban đầu còn nghĩ có thể thêm một bát canh rắn hầm, kết quả mong muốn lại tan thành mây khói.
Thật đáng tiếc!
Đoàn kiệu tiếp tục tiến lên, không lâu sau liền đến Bích Tuyền cung.
Khi Ôn Hoàng hậu dẫn mọi người vào chính điện, phát hiện các hoàng tử, công chúa trong cung đều đã đến.
Họ đều đến chúc Tết Đặng Thái hậu.
Trong đó đương nhiên có cả Lục hoàng tử Thẩm Duệ và Đào Nhiên công chúa.
Các hoàng tử, công chúa đồng loạt hành lễ với Hoàng hậu.
"Nhi thần bái kiến mẫu hậu, cung chúc mẫu hậu năm mới an khang."
Ôn Hoàng hậu dẫn theo một đám phi tần và các nữ quyến hành lễ với Đặng Thái hậu.
"Thần thiếpThần phụ cung chúc Thái hậu nương nương năm mới an khang, phúc thọ dài lâu."
Đặng Thái hậu cười hiền từ: "Đều là người nhà cả, không cần đa lễ, mau ngồi xuống đi."
Mọi người lần lượt ngồi xuống theo thứ bậc thân phận.
Ở đây toàn là nữ quyến, các hoàng tử không tiện ở lâu.
Họ chỉ ngồi một lát rồi đứng dậy rời đi.
Ánh mắt Thư quý phi vẫn luôn không rời khỏi Lục hoàng tử Thẩm Duệ.
Đây là nhi tử duy nhất của bà ta, cũng là toàn bộ hy vọng cả đời sau này của bà ta.
Trong mắt bà ta, trong ba vị hoàng tử có mặt, nhi tử của bà ta là xuất sắc nhất, tương lai nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn!
Đây cũng là lần đầu tiên Dư Niễu Niễu nhìn thấy tất cả các hoàng tử và công chúa.
Trước khi vào cung, Tú Ngôn ma ma đã phổ cập cho nàng đại khái tình hình trong cung.
Dưới gối Hoàng đế vốn có tám hoàng tử và năm công chúa, nhưng vì nhiều nguyên do, không ít người trong số họ đã chết trẻ.
Trong số các hoàng tử, cuối cùng có thể trưởng thành thuận lợi chỉ có Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử, Lục hoàng tử và Thất hoàng tử.
Công chúa cũng chỉ còn lại hai người, Đào Nhiên công chúa là một trong số đó.
Nhưng kỳ lạ là, hiện trường chỉ thấy ba hoàng tử và hai công chúa, còn một hoàng tử nữa không thấy đâu.
Không ai nhắc đến chuyện này, cứ như thể vị hoàng tử thứ tư kia chưa từng tồn tại.
Mọi người vây quanh Đặng Thái hậu nói cười vui vẻ, những lời chúc tốt đẹp cứ như không cần tiền mà tuôn ra.
Cả hội trường chỉ có ba người không nói gì, đó là Ôn Hoàng hậu, Đào Nhiên công chúa và Dư Niễu Niễu.
Hai người trước vì tính cách mà không thích nói chuyện với người khác, còn Dư Niễu Niễu thì vì toàn tâm toàn ý tập trung vào đồ ăn.
Trước mặt nàng bày đầy bánh ngọt do ngự trù trong cung tỉ mỉ chế biến, dù là sắc, hương, vị đều có thể nói là tuyệt vời.
Dư Niễu Niễu vừa từ từ thưởng thức, vừa suy nghĩ về cách làm của những món bánh ngọt này.
Đúng lúc này, Thư quý phi đột nhiên lên tiếng gọi tên nàng.
"Lăng Quận Vương phi, ngươi đang làm gì vậy?"
Dư Niễu Niễu dừng động tác ăn uống.
Nàng buông bánh ngọt xuống, thành thật trả lời: "Ăn uống ạ."
Lúc này, các phi tần và nữ quyến đều đồng loạt nhìn về phía Dư Niễu Niễu, thấy nàng chỉ lo ăn uống, đều âm thầm chê cười nàng không biết giữ thể diện, không xứng với nơi sang trọng.
Thư quý phi nhíu mày, vẻ mặt chán ghét.
"Tay ngươi vừa bắt rắn độc, còn chưa rửa qua, vậy mà cũng dám ăn ngay sao? Không sợ đau bụng à?"
Dư Niễu Niễu cúi đầu nhìn tay mình, khá sạch sẽ mà.
Nhưng những người khác lại không nghĩ như vậy.
Một vị mỹ nhân che miệng cười khẽ: "Thần thiếp nghe nói Quận vương phi đến từ Ba Thục. Những nơi xa xôi hẻo lánh như Ba Thục, e rằng toàn là man di chưa khai hóa. Bọn họ quen sống cuộc đời ăn lông ở lỗ, nào có quan tâm sạch hay không sạch? Chẳng phải cứ tiện tay cầm thứ gì là đưa thẳng vào miệng sao?"
Nói đến đây, nàng ta còn cố ý nhìn Dư Niễu Niễu một cái, vẻ mặt áy náy.
"Xin lỗi nhé, ta là người thẳng tính, nói chuyện hơi trực tiếp, nhưng ta không có ác ý với ngươi, ngươi chắc sẽ không giận chứ?"
Dư Niễu Niễu chậm rãi nói.
"Ngươi vừa nói nhiều như vậy, không ngoài gì nói ta không có quy củ, chê ta quá man rợ.
Nhưng khi ban hôn, Hoàng thượng từng ngợi khen ta trong thánh chỉ rằng ta hiền lương thục đức, vẹn toàn nữ công, dung mạo đoan trang, trí tuệ hơn người.
Phẩm hạnh của ta đã được Hoàng thượng công nhận, vậy mà ngươi lại công khai cười nhạo ta không có quy củ.
Sao vậy? Ngươi cho rằng Hoàng thượng nhìn nhận ta là sai lầm sao?
Ngươi đã lợi hại đến mức có thể chỉ trỏ Hoàng thượng rồi sao?"
Câu nói cuối cùng chẳng khác nào một tiếng sấm nổ vang, khiến sắc mặt vị mỹ nhân kia tái mét trong thoáng chốc.
Nàng ta vừa định nhảy dựng lên chỉ trích Dư Niễu Niễu nói bậy, thì thấy Dư Niễu Niễu nở nụ cười vô tội.
"Xin lỗi nhé, ta cũng là người thẳng tính, nói chuyện hơi trực tiếp, mong ngươi đừng giận nhé."
Vị mỹ nhân kia lập tức cảm thấy nghẹn một cục tức ở ngực, nuốt không trôi mà cũng không nhổ ra được, suýt chút nữa nghẹt thở đến ngất xỉu.
Nghe nói Lăng Quận Vương là một Diêm Vương sống, lạnh lùng ít nói, vậy mà sao hắn lại cưới một Vương phi miệng lưỡi sắc bén như thế này chứ?!
Hai người có tính cách hoàn toàn trái ngược nhau ở bên nhau, làm sao sống được?!
Đang ngày Tết, Đặng Thái hậu không muốn xem người ta cãi nhau, bà ấy trầm giọng nói.
"Được rồi, đều bớt lời đi."
Vị mỹ nhân kia đành phải ngậm ngùi ngậm miệng lại.
Đặng Thái hậu nhìn về phía Thư quý phi, hỏi về chuyện con rắn độc.
Thư quý phi chờ chính là cơ hội này, lập tức nói.
"Vừa rồi trên đường chúng ta đến Bích Tuyền cung, Lăng Quận Vương phi đột nhiên giết một con rắn độc, suýt chút nữa dọa chết thần thiếp.
Ban đầu thần thiếp còn muốn dạy dỗ Lăng Quận Vương phi vài câu, để sau này nàng ta chín chắn hơn.
Ai ngờ Hoàng hậu nương nương lại đứng ra nói đỡ cho Lăng Quận Vương phi, chuyện này đành phải bỏ qua."
Nói đến cuối cùng, bà ta còn cố ý ấn tay lên ngực, nhíu mày, lộ ra vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.
Đặng Thái hậu là biểu dì của Thư quý phi, giữa họ vốn là quan hệ thân thích, thêm vào đó Thư quý phi ăn nói khéo léo, từ khi vào cung vẫn luôn rất được Đặng Thái hậu yêu thích.
*biểu dì: dì (emchị gái của mẹ)
Nghe xong lời kể của Thư quý phi, Đặng Thái hậu rất lo lắng.
Bà ấy nắm lấy tay Thư quý phi, quan tâm hỏi.
"Ngươi không bị dọa ra bệnh chứ? Ai gia thấy sắc mặt ngươi không tốt, có cần gọi thái y đến xem không?"
Thư quý phi dịu dàng nói.
"Cảm ơn Thái hậu nương nương quan tâm, ban đầu thần thiếp có hơi khó chịu.
Nhưng sau khi nói chuyện với người một lúc, thần thiếp đã cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Hẳn là thần thiếp được hưởng phúc khí từ người, nên bệnh tật cũng theo đó mà tiêu tan."
Đặng Thái hậu được dỗ dành đến mức cười toe toét.
"Ngươi nha, chỉ giỏi dỗ dành ai gia thôi."
Sau đó bà ấy lại nhìn về phía Dư Niễu Niễu, hỏi.
"Con rắn độc từ đâu ra?"
Dư Niễu Niễu thành thật trả lời: "Thần phụ cũng không biết ạ."
Đặng Thái hậu nhìn nàng nửa tin nửa ngờ.
"Trong cung không thể tự nhiên xuất hiện rắn độc, chắc chắn là có người mang từ bên ngoài vào."
,