Cả Kinh Thành Đều Đang Hóng Chuyện Ta Và Vương Gia

Lượt đọc: 2842 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 290: Chúc Tết

❊ ❊ ❊

Dư Niễu Niễu lập tức hỏi ngược lại.

"Chẳng lẽ ngày thường ta không xinh đẹp sao?"

Tiêu Quyện bất đắc dĩ: "Nàng rõ ràng biết ta không phải có ý đó."

Ngày thường nàng đương nhiên cũng rất xinh đẹp, nhưng bởi vì nàng tuổi còn nhỏ, nàng luôn cho người ta cảm giác như tiểu cô nương nhà bên, đáng yêu hoạt bát, khiến người ta yêu thích.

Nhưng hôm nay nàng lại rất khác.

Nàng mặc lễ phục quận vương phi trang trọng, trên mặt trang điểm tinh xảo tươi tắn, vẻ trẻ con trên người nàng bỗng chốc biến mất toàn bộ, giống như hoa mẫu đơn phú quý đang nở rộ, trở nên rực rỡ xinh đẹp, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nắm chặt lấy ánh mắt của nam nhân.

Dư Niễu Niễu mỉm cười, đôi môi đỏ cong lên một đường cong tuyệt đẹp.

"Hôm nay chàng cũng rất đẹp."

Nàng không phải nói lời khách sáo.

Hôm nay Tiêu Quyện quả thật đặc biệt đẹp trai.

Ngày thường hắn luôn thích mặc trang phục màu tối, hầu như mỗi ngày đều một thân đen, tuy cũng rất đẹp trai, nhưng loại đẹp trai đó lại toát ra vẻ hung dữ mãnh liệt, khiến người ta vừa nhìn đã sợ, không dám nhìn nhiều.

Ngoại trừ ngày thành thân, hôm nay là lần duy nhất Dư Niễu Niễu thấy hắn mặc trang phục màu đỏ.

Khác với lễ phục thành thân màu đỏ tươi, trang phục màu đỏ thẫm càng thêm trang trọng, phối với gương mặt lạnh lùng đẹp trai ít nói cười của hắn, giống như thần linh cao cao tại thượng, khiến người ta không nhịn được muốn thần phục dưới chân hắn.

Tiêu Quyện nhắc nhở: "Đẹp không phải dùng để hình dung nam tử."

Dư Niễu Niễu: "Ai nói? Theo ta thấy chỉ cần là vật xinh đẹp, đều có thể dùng từ đẹp để hình dung."

Tiêu Quyện không còn cách nào với nàng, chỉ đành mặc kệ nàng nói lung tung.

Xe ngựa dừng lại trước cửa hoàng cung.

Tiêu Quyện đỡ Dư Niễu Niễu xuống xe ngựa.

Cửa cung đã đỗ không ít xe ngựa, đều là hoàng thân quốc thích chuẩn bị vào cung chúc tết.

Vốn dĩ bọn họ đang tụm năm tụm ba trò chuyện chúc tết, không khí rất náo nhiệt, nhưng vào khoảnh khắc phu thê Lăng Quận Vương xuất hiện, tất cả mọi người đều như bị bóp cổ, lập tức im bặt.

Cảnh tượng nhất thời trở nên yên tĩnh.

Tiêu Quyện đã quen với điều này.

Hắn ước lượng thời gian đã gần đến rồi, nắm tay Niễu Niễu đi thẳng về phía trước, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không dành cho người khác.

Đợi bọn họ đi đến cửa cung, Tiêu Quyện hỏi cấm vệ quân canh cửa.

"Bây giờ có thể vào cung chưa?"

Cấm vệ quân vội vàng nói: "Được rồi, mời ngài vào."

Tiêu Quyện nắm tay Dư Niễu Niễu đi vào bên trong hoàng cung, khi bước qua cửa cung, Tiêu Quyện cố ý đưa tay đỡ eo nàng, tránh cho nàng bị ngã.

Cửa cung rất cao, Dư Niễu Niễu cần phải nâng chân rất cao mới có thể bước qua.

Ngày thường thì không sao, hôm nay nàng mặc váy quá dày nặng, lại không thể cúi đầu, động tác này đối với nàng khá khó khăn.

May mà có Tiêu Quyện đỡ nàng, giúp nàng giữ được thăng bằng.

Hai người thuận lợi đi qua cửa cung.

Trong cung đã sớm chuẩn bị sẵn kiệu.

Tiêu Quyện ngày thường không thích ngồi kiệu, nhưng hôm nay thì khác, hắn không thể để Niễu Niễu mặc lễ phục đi theo hắn một đoạn đường dài như vậy, vì thế hôm nay hắn phá lệ cùng Niễu Niễu ngồi vào kiệu.

Kiệu dừng lại bên ngoài Chính Đức điện.

Các hoàng thân quốc thích khác cũng lục tục đến đây.

Đợi mọi người đến đông đủ, toàn bộ Chính Đức điện đều đã chật kín người, một số hoàng thân quốc thích không được coi trọng lắm, đều chỉ có thể đứng bên ngoài Chính Đức điện.

Sau khi Hoàng đế xuất hiện, mọi người đồng loạt quỳ xuống hành lễ, chúc Hoàng thượng năm mới an khang.

Sau đó mọi người phải tiếp tục quỳ, lắng nghe Hoàng đế nói về triển vọng của năm mới, cũng như kỳ vọng đối với mọi người.

Những lời này đã được chuẩn bị sẵn từ trước, dài dòng lê thê.

Ông nói ròng rã gần nửa canh giờ mới kết thúc.

Dư Niễu Niễu quỳ đến mức đầu gối sắp tê liệt.

Vất vả lắm mới đợi đến khi Hoàng đế kết thúc bài diễn văn, nàng cuối cùng cũng có thể đứng dậy.

Nàng cuối cùng cũng hiểu tại sao Tiểu Yến Tử lại muốn làm ra cái "quỳ dễ dàng" rồi, sau này nàng cũng phải làm cho mình một cái "quỳ dễ dàng", tránh để tuổi còn trẻ đã bị viêm khớp.

Tiếp theo nam và nữ phải tách ra.

Nam nhân phải ở lại đây cùng Hoàng đế, nữ quyến thì phải chuyển đến Phượng Nghi cung bái kiến Hoàng hậu, sau đó lại cùng Hoàng hậu đến Bích Tuyền cung chúc tết Thái hậu.

Dư Niễu Niễu cùng các nữ quyến khác rời khỏi Chính Đức điện, ngồi kiệu đến Phượng Nghi cung.

Phượng Nghi cung là nơi ở của Ôn Hoàng hậu.

Do Ôn Hoàng hậu thân thể không tốt, quanh năm nằm trên giường dưỡng bệnh, việc trong hậu cung vẫn luôn do Thư quý phi và bốn vị phi tần hiền lương thục đức cùng nhau quản lý.

Vì thế Ôn Hoàng hậu trong cung rất ít được nhắc đến, Dư Niễu Niễu hiếm khi nghe người ta nhắc đến bà.

Nếu không phải lần này phải vào cung chúc tết Hoàng hậu, nàng cũng không biết Đại Nhạn triều còn có một Ôn Hoàng hậu.

Ôn Hoàng hậu không được sủng ái.

Khi Dư Niễu Niễu bước vào Phượng Nghi cung, nhìn thấy quần áo cũ trên người cung nhân, cùng với cung điện đã nhiều năm không được tu sửa, càng thêm chắc chắn về điều này.

Nàng không hiểu, với tư cách là nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận của hoàng cung, tại sao Ôn Hoàng hậu lại có thể sống thảm như vậy?

Dưới sự dẫn dắt của cung nhân, các nữ quyến đi vào chính điện.

Rất nhanh các phi tần trong cung cũng lần lượt đến Phượng Nghi cung.

Cuối cùng chỉ còn lại một mình Thư quý phi đến muộn.

Dư Niễu Niễu phát hiện mọi người đều không lấy làm lạ về điều này, không một ai cảm thấy Thư quý phi làm như vậy có gì không tốt.

Các nữ quyến ngồi xuống theo thứ tự cao thấp, một số người có thân phận thấp hơn thì chỉ có thể đứng ở phía sau.

Dư Niễu Niễu ngồi ở vị trí giữa.

Nàng rất hài lòng với vị trí này, vừa không quá nổi bật, lại có thể yên tâm ngồi.

Các nữ quyến đều quen biết nhau, họ tụ tập lại nhỏ giọng trò chuyện, các phi tần cũng tụm năm tụm ba nói chuyện phiếm, trong trường chỉ có một mình Dư Niễu Niễu bị bỏ lại một mình.

Không ai muốn nói chuyện với nàng.

Không phải nàng quá lạnh lùng, mà là những người khác cố ý tránh né nàng.

Chỉ cần ánh mắt nàng nhìn sang, những người đó sẽ lập tức né tránh, dáng vẻ như tránh né ôn thần.

*ôn thần: là một vị thần chuyên mang dịch bệnh gieo rắc làm hại con người.

Dư Niễu Niễu trong lòng hiểu rõ, là bởi vì quan hệ của nàng với Lăng Quận Vương, mọi người đều sợ nàng.

Lúc này nàng mới thực sự hiểu được cảm giác của Tiêu Quyện.

Ngày thường hắn ở triều đình chắc cũng bị người ta bài xích như vậy nhỉ?

Một lát sau, cung nữ đỡ Ôn Hoàng hậu đi ra.

Ôn Hoàng hậu năm nay bốn mươi tuổi, sắc mặt tái nhợt, cả người gầy đến mức không ra hình thù gì, dường như chỉ cần một cơn gió là có thể thổi bay bà đi.

Lễ phục Hoàng hậu trang trọng mặc trên người bà, trông rộng thùng thình.

Cho dù bà đã trang điểm, cũng vẫn không thể che giấu được vẻ bệnh tật u ám trên người bà.

Khó có thể tưởng tượng, một nữ nhân ốm yếu như vậy, lại chính là Hoàng hậu của Đại Nhạn triều.

Dư Niễu Niễu cùng những người khác quỳ xuống hành lễ.

"Bái kiến Hoàng hậu nương nương, chúc Hoàng hậu nương nương năm mới an khang."

Ôn Hoàng hậu: "Đều là người nhà cả, không cần đa lễ, ngồi xuống nói chuyện đi."

Giọng nói của bà cũng giống như con người bà, rất yếu ớt.

Nếu đứng xa một chút, chưa chắc đã nghe được bà nói gì.

Đợi mọi người ngồi xuống, Thư Quý phi mới chậm rãi xuất hiện.

Không biết là do tay nghề thêu, hay là do ánh sáng, con công trên vạt váy thoạt nhìn lại hơi giống phượng hoàng.

Thư quý phi khẽ hành lễ với Ôn Hoàng hậu, động tác uể oải, toát ra vẻ thờ ơ.

"Muội đến trễ, mong Hoàng hậu tỷ tỷ đừng trách tội."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.