Tiêu Quyện rót nước nóng vào bồn tắm, cởi quần áo, đang định ngồi vào bồn thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Sau đó, giọng nói của Dư Niễu Niễu truyền vào qua cánh cửa.
"Bảo bối, ta đến lau lưng cho chàng."
Tiêu Quyện không chút do dự từ chối.
"Không cần."
Dư Niễu Niễu bắt đầu giả vờ khóc, giọng nói đầy uất ức.
"Hu hu, có phải chàng ghét bỏ ta không?"
Tiêu Quyện: "Ta không có ý đó."
"Vậy tại sao chàng không cho ta lau lưng cho chàng?"
Tiêu Quyện: "Nam nữ thụ thụ bất thân."
*giữa nam và nữ cần giữ khoảng cách, không nên có hành động gần gũi, thân mật với nhau.
Dư Niễu Niễu: "Hừ, nếu chàng nói vậy, ta sẽ dọn ra ngoài, sau này chúng ta ngủ riêng!"
Nói xong, nàng quay người bỏ đi.
Tiêu Quyện sợ nàng thật sự dọn đi, vội vàng mặc áo trong, mở cửa đuổi theo.
"Niễu Niễu!"
Dư Niễu Niễu dừng bước, quay đầu nhìn hắn: "Chàng làm gì?"
Tiêu Quyện: "Ta sai rồi, chúng ta là vợ chồng, không có chuyện thụ thụ bất thân."
Dư Niễu Niễu lập tức thuận thế leo lên: "Vậy ta giúp chàng chà lưng."
Tiêu Quyện lại từ chối: "Thật sự không cần, ta không quen để người khác chà lưng."
Dư Niễu Niễu: "Thói quen có thể dần dần hình thành mà, ta chà cho chàng vài lần, chàng sẽ quen thôi."
Tiêu Quyện không biết nên nói gì cho phải.
Hắn thật ra không muốn để Niễu Niễu nhìn thấy vết thương trên lưng mình.
Dư Niễu Niễu thấy hắn im lặng, trong lòng thầm thở dài.
Thật ra nàng có thể hiểu được tâm tư của Tiêu Quyện.
Nam nhân này chính là không muốn để nàng biết chuyện hắn bị đánh đòn.
Nàng để hắn tắm, còn muốn lau lưng cho hắn, chẳng qua là muốn ép hắn nói ra sự thật.
Ai ngờ hắn đến lúc này vẫn còn cứng miệng.
Dư Niễu Niễu chủ động bước tới, nắm lấy tay hắn.
"Bên ngoài lạnh, có gì thì vào trong nhà nói đi."
"Ừ."
Hai người vào nhà.
Dư Niễu Niễu lấy lọ sứ nhỏ đựng dầu thuốc từ trong tay áo ra, đặt lên bàn, hỏi.
"Chàng có chuyện gì muốn nói với ta không?"
Tiêu Quyện nhìn thấy lọ thuốc, lại liên tưởng đến hàng loạt hành động kỳ lạ của Dư Niễu Niễu tối nay, còn gì không hiểu nữa?
Hắn cụp mắt xuống: "Nàng biết chuyện này bằng cách nào?"
Dư Niễu Niễu: "Vi Liêu đi khắp nơi nói chuyện chàng bị đánh đòn, lần này còn phải cảm ơn cái miệng rộng của hắn ta, nếu không ta đến giờ còn bị chàng giấu giếm. Chàng bị thương tại sao không nói với ta? Chàng có phải không coi ta là người nhà không?"
Tiêu Quyện âm thầm ghi thêm một nét bút vào sổ nợ của Vi Liêu.
"Nàng hiểu lầm rồi, ta không nói với nàng, là không muốn nàng lo lắng."
Dư Niễu Niễu giả vờ bừng tỉnh, gật đầu đồng tình: "Có lý, sau này nếu ta có chuyện gì, ta cũng sẽ không nói với chàng, bởi vì ta cũng không muốn chàng lo lắng."
Tiêu Quyện không nói nên lời.
Một lúc lâu sau hắn mới nói ra một câu.
"Ta với nàng không giống nhau, ta da dày thịt béo, bị thương chút cũng không sao."
Dư Niễu Niễu bị tiêu chuẩn kép của hắn làm cho bật cười.
"Vậy chàng bây giờ cởi quần áo ra, cho ta xem chàng rốt cuộc da dày thịt béo đến mức nào?"
Tiêu Quyện không muốn cởi quần áo.
Thấy hắn đứng im, Dư Niễu Niễu liền hỏi.
"Tại sao không cởi? Lại muốn nói nam nữ thụ thụ bất thân à?"
Tiêu Quyện nào còn dám nói câu này nữa?
"Vừa rồi ta đã xin lỗi rồi, nàng đừng nhắc lại chuyện đó nữa."
Dư Niễu Niễu: "Vậy thì nhanh cởi ra."
Tiêu Quyện luôn cảm thấy tình cảnh hiện tại kỳ lạ.
Hình như vị trí của hai người bị đảo ngược.
Cuối cùng Tiêu Quyện vẫn không thể cứng đầu với Niễu Niễu, hắn cởi áo, lộ ra lồng ngực với những đường cơ săn chắc.
Hắn thấy Niễu Niễu nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, lại có chút không tự nhiên.
Dư Niễu Niễu: "Quay lưng lại."
Tiêu Quyện ngoan ngoãn quay người, trên tấm lưng thẳng tắp là những vết bầm tím.
Nhìn mà thấy xót xa.
Dư Niễu Niễu thắt lòng, đưa ngón tay chạm nhẹ vào lưng hắn.
"Đau không?"
Tiêu Quyện không nhìn thấy phía sau.
Chính vì không nhìn thấy, nên xúc giác ở lưng lại càng nhạy cảm hơn.
Hắn cảm nhận được lưng bị người chạm vào, vô thức căng cứng người, hình dáng cơ bắp cũng theo đó càng thêm rõ ràng.
"Không đau."
Dư Niễu Niễu không tin: "Bị thương nặng như vậy, chắc chắn rất đau, ta đi tìm Tiểu Lạc, để cậu ấy đến chữa thương cho chàng."
Tiêu Quyện gọi nàng lại: "Không cần, cấm vệ quân ra tay không mạnh lắm, ta chỉ bị thương ngoài da thôi, thật sự không đau lắm, vài ngày nữa sẽ tự khỏi."
Dư Niễu Niễu nửa tin nửa ngờ.
"Thật sao?"
Tiêu Quyện: "Hoàng thượng ra lệnh đánh ta, chỉ là làm cho người khác xem thôi, không phải thật sự muốn trách phạt ta."
Dư Niễu Niễu không thể tưởng tượng nổi, đây mà còn là nương tay, nếu đám cấm vệ quân kia thật sự ra tay mạnh, thì hắn sẽ bị đánh thành cái dạng gì?
"Là vì chàng từ chối cưới Đào Nhiên công chúa, mới bị Hoàng thượng trách phạt sao?
Chàng cũng ngốc thật, sao dám từ chối lời cầu hôn của Hoàng thượng?
Lỡ Hoàng thượng nổi giận chém chàng thì sao?"
Tiêu Quyện: "Ta đã cưới nàng rồi, sẽ không cưới người khác nữa."
Dư Niễu Niễu không khỏi cảm động.
*nam tôn nữ ti: Nói một quan niệm phong kiến lạc hậu cho đàn ông là đáng trọng, đàn bà là đáng khinh.
Nàng có thể gặp được hắn, thật may mắn.
Dư Niễu Niễu lẩm bẩm.
"Chàng thật biết dỗ người."
Tiêu Quyện không hiểu: "Ta dỗ nàng khi nào? Ta nói đều là sự thật."
Khóe môi Dư Niễu Niễu không khỏi cong lên.
"Chàng đi tắm trước đi, lát nữa ta bôi thuốc cho chàng."
Tiêu Quyện quay lại, nhìn nàng cười ngây ngô, trong lòng vui vẻ không hiểu vì sao.
Hắn đợi một lát, thấy nàng đứng im không nhúc nhích, đành phải lên tiếng nhắc nhở.
"Ta muốn tắm rồi, nàng ra ngoài một chút."
Dư Niễu Niễu: "Không sao, chàng cứ tắm đi, ta không nhìn chàng là được."
Nói xong, nàng dùng hai tay che mắt lại.
Tiêu Quyện đi đến bên bồn tắm, cởi quần, nhấc chân bước qua thành bồn rồi ngồi xuống.
Hắn quay đầu nhìn Dư Niễu Niễu, thấy nàng đang ngồi trên ghế, quay lưng về phía mình.
Nàng thật thà, nói không nhìn thì thật sự không nhìn.
Đợi hắn tắm xong mặc quần áo, đi đến bên cạnh Dư Niễu Niễu, thấy nàng đang tựa vào lưng ghế ngủ gật.
Tiêu Quyện muốn bế nàng đặt lên giường.
Ai ngờ hắn vừa chạm vào Dư Niễu Niễu, nàng liền tỉnh dậy.
Dư Niễu Niễu ngồi thẳng dậy, dụi dụi mắt.
"Sao ta lại ngủ quên mất rồi?"
Tiêu Quyện: "Nếu mệt rồi thì đi ngủ đi."
Dư Niễu Niễu: "Không được, ta còn phải bôi thuốc cho chàng nữa."
Nàng bảo Tiêu Quyện cởi áo, nằm sấp trên giường, nàng đổ dầu thuốc vào lòng bàn tay, xoa nóng rồi hai tay đặt lên lưng Tiêu Quyện, chậm rãi xoa bóp.
"Nếu chàng thấy đau thì nói ra."
Tiêu Quyện vùi mặt vào gối, giọng nói ồm ồm: "Không đau."
Dư Niễu Niễu: "Nếu không đau, vậy chàng thả lỏng một chút."
Lúc này thân thể Tiêu Quyện căng cứng, cơ bắp trên lưng cứng như đá, nàng ấn cũng không ấn được.
Tiêu Quyện không biết nên giải thích thế nào.
Hắn thật sự không thấy đau, sở dĩ căng cứng cơ thể, là vì tay Niễu Niễu quá mềm.
Khi tay nàng xoa bóp trên lưng hắn, hắn lại có cảm giác rất kỳ lạ, toàn thân tê tê dại dại.
Tiêu Quyện: "Hay là nàng dùng lực thêm chút nữa?"
Dư Niễu Niễu tăng thêm lực.
Như vậy, ngoài tê dại còn có chút đau.
Tiêu Quyện cảm thấy càng kỳ lạ hơn.
,