Vi Liêu khẽ cười khẩy, đầy khinh bỉ.
"Hừ, các ngươi chẳng lẽ điều tra vụ án đến mức đầu óc có vấn đề rồi sao, lại chạy đến hỏi ta?
Đừng nói ta cái gì cũng không biết, cho dù ta thật sự biết chút gì, cũng sẽ không nói cho các ngươi đâu."
Mặc dù lần trước hắn ta đã giúp Tiêu Quyện làm chứng, nhưng hắn ta và Tiêu Quyện vẫn là đối thủ, quan hệ giữa bọn họ vĩnh viễn không thể nào trở nên hòa thuận.
Dư Niễu Niễu giơ hai tay lên, làm động tác xé đồ vật.
"Ngươi nếu không nói, ta sẽ xé nát bức tranh của nữ vương gia và tiểu câm, xoẹt xoẹt, xé thành từng mảnh vụn đấy."
Vi Liêu: "..."
Hắn ta chỉ vào Dư Niễu Niễu, nghiến răng nghiến lợi nói.
"Ngươi dám uy hiếp ta?!"
Dư Niễu Niễu rút cây quạt xếp nhỏ cài bên hông ra, xoẹt một tiếng mở ra.
"Ngươi nếu nói thật với chúng ta, ta sẽ tặng ngươi một cái quạt khác."
Vi Liêu khinh thường: "Ta mới không thèm cái quạt rách của ngươi!"
Dư Niễu Niễu lắc lắc cây quạt nhỏ, đồng thời còn nháy mắt với hắn.
"Mặt trước và mặt sau của cây quạt đều có vẽ nữ vương gia và tiểu câm, hơn nữa còn mặc quần áo chưa từng thấy trong sách đâu."
Vi Liêu một chút cũng không thích nữ vương gia và tiểu câm!
Nhưng hắn ta rất muốn xem nữ vương gia và tiểu câm mặc quần áo mới như thế nào!
Vi Liêu hít sâu một hơi, nhanh chóng nói.
"Được rồi, ta nói cho các ngươi biết.
Khoảng thời gian này ta luôn phái người âm thầm theo dõi Lục hoàng tử.
Hôm kia trời còn chưa sáng Lục hoàng tử đã rời khỏi phủ, Thiên Lang Vệ dưới trướng ta lặng lẽ đi theo phía sau hắn.
Nhưng khi ra khỏi cổng thành thì gặp phải chút ngoài ý muốn.
Có người đánh nhau ở gần cổng thành, người chen người, cảnh tượng rất hỗn loạn.
Đợi Thiên Lang Vệ vất vả lắm mới chen ra khỏi đám đông thì đã không còn thấy bóng dáng của Lục hoàng tử nữa."
Tiêu Quyện trầm ngâm: "Sao lại có chuyện trùng hợp như vậy?"
Vi Liêu: "Ta biết ngươi đang nghĩ gì, ta cũng cảm thấy chuyện này quá trùng hợp, sau đó ta cho người đi điều tra hai người đánh nhau ở gần cổng thành kia, cuối cùng được biết bọn họ nhận tiền của người khác, cố tình chọn thời điểm đó đánh nhau ở gần cổng thành, cố ý gây ra hỗn loạn, để trì hoãn bước chân của Thiên Lang Vệ."
Dư Niễu Niễu tiếp tục hỏi.
"Kẻ đứng sau bọn họ là ai?"
Vi Liêu nở một nụ cười kỳ quái: "Các ngươi tuyệt đối không đoán được người đó là ai đâu."
Dư Niễu Niễu thúc giục: "Đừng vòng vo nữa, mau nói đi!"
Vi Liêu: "Quản gia của phủ Lục hoàng tử."
Dư Niễu Niễu sững sờ.
Câu trả lời này quả thực nằm ngoài dự đoán của nàng.
Vi Liêu chậm rãi nói: "Sau đó ta đi thẩm vấn quản gia của Lục hoàng tử phủ, ông ta nói Lục hoàng tử đã sớm biết mình bị theo dõi, cho nên cố ý sai ông ta bỏ tiền thuê hai người gây rối ở gần cổng thành, để cắt đuôi người theo dõi phía sau."
Hắn ta thấy Dư Niễu Niễu và Tiêu Quyện đều im lặng không nói, trên mặt lộ ra nụ cười hả hê.
"Có phải cảm thấy rất thất vọng không? Vất vả lắm mới tìm được một chút manh mối, còn tưởng rằng có thể câu được con cá lớn, không ngờ vòng vo một hồi cuối cùng lại trở về điểm xuất phát, mừng hụt rồi!"
Dư Niễu Niễu quả thực rất thất vọng.
Nhưng nàng vẫn cố ý giả vờ như không có việc gì.
"Không sao cả, dù sao thời gian còn nhiều lắm, chúng ta có thể từ từ điều tra, sớm muộn gì cũng sẽ tìm ra chân tướng."
Vi Liêu lại nói: "Các ngươi đừng quên, Thẩm Duệ là hoàng tử, thi thể của hắn không thể cứ mãi đặt ở Chính Pháp Ty, chậm nhất bảy ngày hoàng gia sẽ phải làm lễ phát tang cho hắn, đến lúc đó nếu các ngươi vẫn không tìm được chân tướng thì vụ án này chỉ có thể kết luận là tự sát."
Hắn ta đếm đếm ngón tay: "Ta tính toán xem nào, hình như các ngươi chỉ còn lại năm ngày thôi nhỉ?"
Dư Niễu Niễu tức giận trừng mắt nhìn hắn ta, bực bội mắng một câu.
"Tiểu nhân đắc chí!"
*tiểu nhân đắc chí: Tỏ ra thích thú vì đạt được điều mong muốn.
Vi Liêu cười càng thêm phóng túng.
"Haha, biết vì sao ta không muốn nhúng tay vào vụ án của Lục hoàng tử không? Bởi vì ta biết vụ án này không thể điều tra được, cho dù các ngươi bận rộn bao lâu, cuối cùng cũng chỉ có thể kết luận là tự sát."
Dư Niễu Niễu hừ một tiếng, lười tranh luận với hắn ta nữa.
Nàng kéo Tiêu Quyện xoay người bỏ đi.
Phía sau truyền đến tiếng gọi của Vi Liêu.
"Đừng quên tranh vẽ và quạt của ta!"
Dư Niễu Niễu không thèm quay đầu lại.
Nàng và Tiêu Quyện đến cổng thành phía Đông, hỏi thăm binh lính canh cổng về tình hình ngày Lục hoàng tử gặp chuyện.
Binh lính canh cổng kể lại những gì họ còn nhớ được.
Nội dung bọn họ miêu tả, không khác mấy so với lời Vi Liêu nói.
Sáng hôm đó quả thật có hai người đánh nhau ở gần cổng thành, ồn ào rất dữ dội, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Xe ngựa của Lục hoàng tử chính là nhân cơ hội đó ra khỏi thành.
Trên đường trở về, Tiêu Quyện rất im lặng.
Dư Niễu Niễu an ủi.
"Chàng đừng để ý đến Vi Liêu, hắn vốn thích thấy thiên hạ loạn lạc. Chúng ta cứ từ từ điều tra, chắc chắn sẽ tìm ra sự thật."
Tiêu Quyện hỏi ngược lại: "Lỡ may chân tướng chính là tự sát thì sao?"
Dư Niễu Niễu không nói nên lời.
Thẩm Duệ vì sợ tội mà tự sát.
Thậm chí ngay cả bản thân Tiêu Quyện cũng có chút nghi ngờ, có phải hắn đã đoán sai rồi không?
Dư Niễu Niễu nắm lấy tay hắn.
"Còn năm ngày cuối cùng, chúng ta cứ làm hết sức mình, còn lại mặc kệ cho số phận."
Tiêu Quyện cúi đầu nhìn hai bàn tay đan xen vào nhau, khẽ đáp.
"Ừ."
Năm ngày tiếp theo, bọn họ xoay quanh vụ án cái chết của Lục hoàng tử mà điều tra đi điều tra lại.
Kết quả vẫn là không điều tra ra được gì.
Ngày mai là ngày phát tang, hoàng đế phái người đến đưa thi thể của Thẩm Duệ đi, tiện thể còn cho người truyền khẩu dụ đến cho Tiêu Quyện, bảo hắn vào cung một chuyến.
Tiêu Quyện đi rồi, Dư Niễu Niễu cũng về nhà.
Lúc nàng đang buồn chán, thấy Lạc Bình Sa đang nói chuyện với Tú Ngôn ma ma, liền thuận miệng hỏi một câu.
"Hai người đang nói chuyện gì vậy?"
Tú Ngôn ma ma cung kính hành lễ: "Tiểu Lạc nói ngày mai nó muốn đi tế bái cha nương, bảo ta nói với nhà bếp một tiếng, nhờ đầu bếp làm chút đồ ăn dùng để cúng tế."
Lạc Bình Sa giải thích: "Ngày mai là ngày phát tang của Lục hoàng tử và Thư quý phi, ta muốn báo tin này cho cha nương, để bọn họ có thể yên nghỉ dưới suối vàng."
Dư Niễu Niễu: "Vừa hay ta đang rảnh rỗi, ngươi muốn đồ ăn gì? Ta làm giúp ngươi nhé."
Lạc Bình Sa vô cùng kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ.
"Như vậy có phải quá phiền phức cho người không?"
Dư Niễu Niễu mỉm cười nói: "Đều là người một nhà, đừng khách sáo."
Vì vụ án của Lục hoàng tử không tìm được manh mối, tâm trạng nàng lúc này có chút sa sút, vừa hay có thể nhân cơ hội làm đồ ăn ngon để điều chỉnh tâm trạng.
Nàng hỏi: "Cha nương ngươi ngày thường có thích ăn món gì đặc biệt không?"
Lạc Bình Sa: "Cha ta lúc còn sống thích ăn đồ ngọt, đặc biệt thích ăn bánh đường, chính là loại bánh nhỏ bên ngoài bọc bột nếp, bên trong nhân đường trắng ấy, ông ấy có thể ăn một hơi mười cái!"
Tú Ngôn ma ma lộ vẻ kinh ngạc.
"Bánh đường ngọt như vậy, ăn một hơi mười cái, cha ngươi không thấy ngán sao?"
Lạc Bình Sa lắc đầu: "Không đâu, cha ta nghiện đồ ngọt, nhưng mẹ ta luôn quản ông ấy, không cho ông ấy ăn quá nhiều đồ ngọt, dù sao ông ấy cũng lớn tuổi rồi, thân thể lại khá béo, không thể ăn quá nhiều đồ ngọt."
Nói đến chuyện cũ, khóe miệng cậu không tự chủ được mà cong lên, ánh mắt cũng dần trở nên dịu dàng.
Tú Ngôn ma ma phát hiện Dư Niễu Niễu đã lâu không nói gì, không khỏi hỏi.
"Quận vương phi, người làm sao vậy?"
,